Y1 Vol 1 Ngoại truyện -- Ayanokouji | Mục tiêu

"Này, đôi lúc cậu có muốn mặc kệ trái đất này tự vận hành không, kiểu buông xuôi ấy?"

"Sao đột nhiên cậu hỏi thế? Tiếc là tôi chưa bao giờ bi quan về cuộc sống của mình. "

"Không phải bi quan…mà kệ đi, không liên quan Horikita đâu".

Horikita tỏ vẻ ghê tởm, hoặc có lẽ là một cái nhìn khó chịu, và thở dài.

"Vậy, cậu đang muốn nói điều gì?"

“Tớ đang nghĩ, con người ta cố gắng đến vậy ở một nơi thờ nhân tài làm gì?”

"Dĩ nhiên là vì bản thân rồi, cậu ngu à?"

” ‘ngu à’…mà cụ thể thì cái ‘bản thân’ ở đây là gì?”

“Không phải để thể hiện khả năng tiềm ẩn, mưu cầu địa vị và công việc tốt hơn sao?”

Horikita trả lời khá thường tình. Cũng không phải là tôi không hiểu.

Lý do chính cho việc nhập học ở trường này cũng chỉ để vào đại học và tìm kiếm công việc dễ hơn thôi.

Đương nhiên cũng có người vì theo đuổi giấc mỡ nữa. Có thể ám chỉ cả những thiểu số có tham vọng dù cách thức thực hiện bằng 0.

"Vậy Horikita, cậu muốn trở thành gì trong tương lai?"

"Tôi chưa quyết định, bởi vì tôi ẩn chứa nhiều tài năng lắm."

Tôi thề không có người nào giỏi tâng bốc mình như thế nữa đâu.

Hoặc cũng là cách để che giấu việc chưa từng nghĩ đến nó. Dẫu sao cũng là điểm mạnh của cô nàng.

"Cậu thì sao? Cá là cậu cũng chưa nghĩ tới."

“Đừng có suy bụng ta ra bụng người. Tớ có mục tiêu bất ngờ nào đó đấy.”

“Cũng đúng. Dù xác suất khá thấp, nhưng tôi sẽ tạm hỏi vậy. Cậu định làm gì trong tương lai?”

“Tớ muốn làm thủ tướng.”

"... Tôi thật ngu ngốc khi hỏi cậu."

Horikita tạo một dáng như thể cô đang đỡ lấy trán mình, và quay người lại.

“Này, tớ đùa đấy. Tớ muốn làm một nhân viên công chức bình thường.”

“Nghe cũng hợp lí với người luôn tránh phiền toái như cậu…nhưng cậu làm nổi không?”

Có vẻ cô nàng hàng xóm kia không tin tưởng tôi lắm.

“Cái công chức ai cũng có thể vô tình đạt được ấy.”

“Đạt được bằng cách nghĩ đấy mới là phép màu ấy. Cậu nên làm nhân viên bán thời gian trong suốt phần đời còn lại thì hơn.”

"Cậu đang khiếm nhã với tất cả những nhân viên đang làm việc tại các cửa hàng tiện lợi trên khắp nước đấy."

“Mà, tớ vẫn tôn trọng những người lao động chân chính.”

“Tôi cố thuyết phục mình rằng cậu chỉ đang tự hạ thấp bản thân thôi. Nhưng có lẽ cậu sẽ trở thành một nhân viên lười biếng.Thế này là hết thuốc chữa rồi.”

"Này, tớ khóc đấy."

“Nếu thực sự có một mục tiêu, cậu nên tận dụng khoảng thời gian học đường này đi. Vì sau này hối hận cũng không đi lại được đâu. Và rốt cuộc, những gì sau đó chỉ là một thực tế phũ phàng thôi.

"…Tớ sẽ nhớ lấy điều đó."

Giáo viên tương lai đấy à? Bọn mình bằng tuổi mà nhỉ…

Written on November 4, 2021