Y1 Vol 2 Ngoại truyện -- Ayanokouji | Ảo tưởng phổ biến

Trước 9 giờ tối. Tôi đứng dậy khỏi chiếc máy tính sau khi kiểm tra thời tiết ngày mai.

Một chuyện hiếm thấy đã xảy ra, Ike gọi cho tôi – người mà cả tháng có khi chả có cuộc gọi nào.

“Ê, Ayanokouji, dậy chưa?”

Người mà hiện tại đang ngủ chắc chắn là để chuẩn bị thức đêm ôm bài hoặc những công nhân viên chức đang phải dậy sớm.

“Thực ra tớ đang lo lắng về chuyện tối nay nên tráng miệng bằng cái gì.”

“Đứng gọi cho tớ về mấy chuyện này chứ…?”

Tôi nhớ là phòng ăn của ký túc xá đóng cửa vào lúc 9 giờ tối. Vậy cửa hàng tiện lợi là giải pháp cuối cùng.

“Tên ngốc này, không phải thế, đó là điểm tâm của đàn ông ấy. Cậu có hiểu tớ nói gì không?”

Điểm tâm của đàn ông?...

Có thứ mang hương vị khác nhau vì giới tính sao?

Tôi chưa nghe đến vụ này bao giờ cả.

“Ayanokouji. Cậu đúng là một tên nhạt nhẽo.”

Một người bạn nói vậy mà không thèm suy nghĩ làm tôi đau lắm đấy. Dù biết là mình nhạt nhẽo, nhưng bị nói thẳng vào mặt như vậy, tôi sẽ găm sâu điều này vào tim mình.

“Cậu vừa đứng dậy khỏi máy tính phải không? Thế để tớ cung cấp cho cậu một bữa điểm tâm đặc biệt.”

Cậu ta gửi cho tôi qua cửa sổ trò chuyện của phần mềm gọi điện Internet dựa trên công nghệ p2p. Trong đó cậu ta dán một đường URL dài dằng dặc. Đây là điểm tâm sao?

“Tại sao cậu không mở nó ra và ngó qua chút nhỉ? Đó là bữa điểm tâm tuyệt nhất cơ mà.”

Lòng vẫn nghi ngờ, tôi thử ấn vào đó và nó hiện ra nội dung của link.

Thứ xuất hiện là bức ảnh của người bạn cùng lớp của tôi, Sakura Airi trong bộ đồ bơi. Khó mà tin nổi có người cùng tuổi với cô ấy mà mang thân hình với bộ ngực phát triển và phần eo thon thả đến vậy.

Tôi đoán dù là hạng quân tử thế nào đi nữa, ánh mắt của họ sẽ dán chặt vào màn hình.

“Tớ tìm thấy trang chủ của cô ấy. Tấm ảnh này được chụp hồi trung học năm ba. Cậu có tin được không?”

Ếu thể tin nổi… thậm chí dáng người học sinh cao trung cũng lu mờ khi sánh với thứ này.

Nhưng sau khi xem thứ này tôi mới hiểu ra. Vậy ra điểm tâm cậu ta đang nhắc tới là…

“Ngẫm lại mà xem, chẳng phải chuyện này quá ngon sao? Chúng ta có một idol trong lớp cơ mà! Nếu ghép với tấm ảnh này, cậu sẽ có đủ các thể loại ảo tưởng luôn.”

Cho dù không hiểu lời cậu ta lắm, nhưng tôi đồng cảm vụ này.

Hạnh phúc vì học chung với 1 idol…cơ mà tôi vẫn không hiểu suy nghĩ khác nhau giữa nam và nữ.

Ngẫm lại 1 chút, Ike đang hứng phấn khi nhìn vào bức hình này.

Vậy Sakura sẽ nghĩ gì khi bản thân cô nàng được đối xử như 1 bữa điểm tâm?

Tôi cá rằng sẽ không phải là “mình đã quen với chuyện này rồi” và thế là xong.

Nhưng quên vụ đó đi… bây giờ thì lưu cái ảnh này đã. Lưu tấm ảnh này thì đâu có tính là chuyện xấu.

Và trong lúc Ike không để ý, tôi đặt tấm ảnh vào một thư mục.

Written on November 4, 2021