Y1 Vol 2 Ngoại truyện - Sakura | Nơi cho riêng mình

Sau khi Chabashira-sensei, giáo viên chủ nhiệm lớp D kết thúc buổi họp lớp.

Lướt nhìn những học sinh đang bàn tán sẽ làm gì sau giờ học, tôi lặng lẽ rời khỏi phòng.

Dù là đi học hay ngày nghỉ, công việc của tôi luôn bắt đầu lúc 4 giờ.

Cầm lấy người bạn đồng hành với một tay – chiếc máy ảnh kỹ thuật số, tôi chuẩn bị bắt đầu chụp ảnh và sau đó tải chúng lên trang chủ của tôi. Đấy là công việc hàng ngày của tôi.

“Hôm nay mình nên chụp ảnh như thế nào đây?”

Tôi phải tránh việc lặp đi lặp lại các kiểu ảnh tương tự khi cập nhật các ảnh tự sướng lên trang chủ, nhưng việc giới hạn ở khuôn viên khiến việc này khá khó khăn.

Mặc dù vậy, khuôn viên trường Cao trung Koudo Ikusei rất phong phú.

Trong khuôn viên có một trung tâm mua sắm, rạp chiếu phim, phòng tập thể dục, hồ bơi, cơ sở vật chất khá đầy đủ nên địa điểm cũng không phải là thiếu.

… lí thuyết là thế, nhưng khả năng bị bắt gặp rất cao.

Để tránh tình huống đó, tôi thường tới vào lúc không có người.

Đằng sau giảng đường, bên trong phòng thể dục, hoặc trung tâm mua sắm sau giờ làm việc.

Nhưng không phải chỉ như thế là ổn.

Nhưng nơi vắng vẻ như thế sẽ tạo cảm giác rất cô đơn.

Nhất là khung cảnh là một nơi tấp nập nhưng hoang vu.

Vì hiếm khi đăng ảnh, nên tôi thực sự muốn những bức hình này tạo một cảm giác hạnh phúc cho người xem.

Hoặc giúp họ cảm thấy dễ chịu hơn. Nghe thì cao thượng những đó là thực lòng tôi mong muốn vậy.

“Không … Có lẽ mình cần phải cố gắng hơn nữa.”

Mặc dù hôm nay là lần đầu tiên đi ra ngoại biên trường, phong cảnh có hơi chút thiếu thốn.

Dù vắng bóng người là điều cần thiết, nhưng nó nhàm chán hơn những gì tôi nghĩ, nó thiếu sự lôi cuốn.

Sau đó, tôi phát hiện ra một tòa nhà nhỏ như đang được lắp ráp vậy.

Vì có nhiều thời gian nên tôi đi quanh tòa nhà bằng cách đi theo bức tường để kiểm tra nơi này.

Nhỏ và khá dễ chịu, kiến trúc rất tinh tế.

Có một cảnh báo dán ở lối vào nói rằng “Chưa được phép sử dụng.”.

Tôi cố nhìn liếc qua ô cửa sổ nhỏ.

Bên trong có những chiếc bàn họp, ghế được gập lại và cả các tủ kệ.

Họ sẽ dùng làm gì nhỉ?

Cảm giác như tôi đang làm việc gì xấu xa vì đột nhập trái phép, tim tôi rộn ràng hơn.

Thì thầm “Em rất xin lỗi” và nhanh chóng rời tòa nhà.

Dù khá thiếu thốn, nhưng hoàng hôn mang lại sự bí ẩn cho nơi đây. Khiến các đánh giá ban đầu của tôi cũng thay đổi theo.

Hm … có hơi khó.

Tự sướng gần một ngôi nhà gần nhà chưa hoàn thiện dưới ánh hoàng hôn. Chỉ nghĩ đến thôi đã thấy ghê rợn rồi.

Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc từ bỏ chuyện chụp hình, vì vậy trên đường về ký túc xá tôi đã cố gắng thực hiện một cuộc tìm kiếm khác.

Khi quay trở lại phòng thì đã gần 6 giờ chiều rồi.

Tôi đã chụp một số bức ảnh nhưng không bức nào trong số đó là tôi thấy thỏa mãn cả.

Ngay khi trở về phòng, tôi thay đồng phục học sinh bằng thường phục.

“Có lẽ dạo gần đây ngực mình hơi to ra…”

Nhìn bản thân mình chỉ mặc bộ đồ lót phản chiếu trong gương, tôi không thể không cảm thấy chán nản và thở dài. Với người như tôi, người không quen bị dòm ngó, tôi thực sự ghét việc có một bộ ngực to.

Lúc nào tôi cũng cảm thấy những ánh nhìn hướng về phía mình từ các chàng trai. Hôm nay một anh chàng nhìn chằm chằm vào tôi với một cái nhìn kỳ lạ.

“A…”

Không được, không được. Cảm xúc tiêu cực sẽ ảnh hưởng đến bức hình.

Tôi tự nói với mình “cười, cười lên”, và cố toát ra một nụ cười.

“Ừ. Thế này được rồi. “

Sau khi lấy lại được chút tự tin, tôi lại mặc quần áo vào một lần nữa.

Sau đó, tôi sử dụng chế độ hẹn giờ trễ để chụp ảnh trong khi tạo một vài dáng.

Bất kể thời điểm nào đi nữa, tôi luôn có một biểu hiện sống động và vui vẻ, chỉ có sự nghiêm túc trong mắt là không biến mất.

“Mặc dù không thể chụp ảnh bản thân trong quá khứ …”

Hồi đó tôi thậm chí còn không thể thấy được nụ cười của mình chứ chưa nói gì tới việc chụp ảnh cho người khác xem.

Nhưng bây giờ, cảm giác vô cùng thú vị khi được đắm mình trong việc này.

Tôi cảm thấy thật hạnh phúc khi chụp ảnh.

Sau khi trải nghiệm điều này, tôi nhận ra rằng sở thích mỗi người khác nhau rất nhiều.

Sau khi vật lộn khoảng 30 phút và chụp bức hình cuối cùng, tôi bật máy tính để xác nhận. Ngay cả khi tôi không giỏi thực hiện làm những việc này, tôi vẫn cố gắng hết sức để học cách làm điều đó.

Nhưng chỉ đến mức lưu, sao chép ra và thêm một số trang trí.

Mặc dù vậy, ấn tượng về bức hình cũng sẽ đột nhiên thay đổi khi làm vậy.

“Thế này ổn rồi.”

Tôi lựa ra bức hình tốt nhất và đăng nó lên.

Miễn là nó làm cho một fan hạnh phúc là tôi thỏa mãn rồi. Ngay cả khi có 100 lời phê bình, 1 lời ngợi khen là đủ để xõa đi tất cả.

“Mình nên viết gì đây …?

Mặc dù đăng tải lên một bức ảnh thì làm nhanh lắm, việc cập nhật nội dung của trang chủ lại tốn rất nhiều thời gian.

Tôi không có bạn bè và không có ai để trò chuyện cả. Việc sợ nhìn vào mắt người khác khiến tôi luôn luôn cúi đầu. Đó là lý do tại sao tôi không thể viết bất cứ điều gì thú vị.

Nhưng tôi không thể viết một tiêu đề ảm đạm, hay bịa ra 1 cái gì đó được. Khó thế.

Vì vậy tôi sẽ cố … viết nên những hy vọng của riêng mình.

Tôi mong ngày mai sẽ là một ngày hạnh phúc và yên bình cho tất cả mọi người.

Tôi mong tất cả mọi người trải qua ngày mới với một nụ cười.

Tôi – viết ra những mong ước.

u22719-3b41335c-ba6f-4bbf-b96c-28f770c9e4cf.jpg{width=”5.0in” height=”7.013888888888889in”}

Nghĩ cũng lạ, ảnh thì toàn chụp đồ lót với khiêu gợi, nhưng mong toàn là điều bổ ích cho tâm hồn. Thôi thì ăn gì bổ nấy, ăn tâm hồn bổ tâm hồn :)))

Written on November 4, 2021