Y1 Vol 4 Chương 03 | Double question

0.

“… cậu đang đùa tôi hả?”

Horikita chào hỏi tôi bằng tông giọng khiển trách.

“Không may sự thực là vậy. Kouenji bỗng nổi hứng kết thúc bài kiểm tra của nhóm cậu ta.”

“Cậu là đồ ngốc hả? Tại sao không ngăn tên đó lên cơn? Đó là trách nhiệm của cậu với tư cách là bạn cùng phòng.”

“Không được đâu, mà giờ cũng đã quá trễ rồi.”

Cái cách cục súc mà Kouenji đã sử dụng để kết thúc bài thi của nhóm mình khiến lớp rơi vào náo loạn.

Đó là lý do tại sao trong cuộc chat hôm qua, Horikita muốn gặp tôi trực tiếp. Xem ra cô ấy vẫn chưa thuyết phục vì cô ấy đang lắc đầu không yên.

“Tôi sẽ mắng tên đó một trận vào lần tới, tôi muốn tránh những tai nạn thế này trong tương lai.”

“Vô dụng thôi, cậu ta sẽ không chịu nghe đâu. Cậu sẽ chỉ bị cậu ta dắt mũi. Từ giờ hãy tập trung vào mỗi nhóm chúng ta.”

Vì cậu ta là bạn cùng phòng với tôi, tôi có lẽ sẽ bị trách móc vì không kịp ngăn cậu ta lại, nên tôi quyết định thay đổi chủ đề.

“Đúng là nhóm của tôi đầy những kẻ địch khó nhằn, nhưng tôi sẽ không bị bỏ lại đâu.”

Thái độ của cô ấy vẫn mạnh mẽ như mọi khi, và trong trường hợp này tôi nghĩ mình sẽ phải để việc này cho cô ấy.

Về phần của tôi nữa, tôi đang gặp chút rắc rối với Ichinose, người mà Hoshinomiya-sensei gửi đến để do thám tôi.

“Nhắc mới nhớ, vì cậu cũng là một cô gái, tớ muốn hỏi vài thứ.”

“Câu đó là sao? Từ đầu tôi đã luôn là một cô gái rồi mà.”

Cô ấy ngay lập tức vặn lại, có lẽ hiểu nhầm lời nói của tôi như một lời mỉa mai bởi cô ấy đang nhìn tôi với ánh mắt chút thất vọng.

“Không. Không phải là thế. Tớ chỉ đang nói rằng tớ muốn hỏi cậu dưới góc độ của một cô gái.”

Vì có vẻ cô ấy sẽ giận dữ hơn nếu tôi tiếp tục bào chữa như vậy, tôi nhanh chóng vào ngay vấn đề.

“Tớ muốn thông tin về Karuizawa.”

Vì tôi đang định tiếp xúc với Karuizawa, tôi cần thông tin về cô ấy. Nếu cô ấy làm một bảng xếp hạng về những chàng trai trong lớp, khá chắc là tôi sẽ đứng bét.

“Vậy là cậu muốn hỏi ý kiến tôi về vấn đề của Karuizawa?”

Tôi gật đầu.

“Tớ muốn theo dõi thành viên nhóm mình, nhưng tớ gặp chút khó khăn. Tớ có thể xử lý Sotomura và Yukimura, nhưng Karuizawa mới là vấn đề chính. Sau khi bài kiểm tra trên đảo kết thúc, cậu một lần được Karuizawa mời đi ăn trưa đúng không?”

“Cậu nên biết là tôi đã từ chối cô ta, tôi không hứng thú với Karuizawa-san chút nào. Nếu cậu muốn thông tin về cô ta thì sao không hỏi Hirata-kun? Nếu là cậu ta thì chắc chắn sẽ đáp ứng nhu cầu của cậu.”

Cũng đúng, nhưng trước khi bài thi bắt đầu, tôi đã bỏ lỡ cơ hội ăn trưa với Karuizawa và Hirata.

Chắc chắn Hirata vẫn nhớ việc đó nữa, thế nên tôi muốn tránh hỏi cậu ấy trong thời điểm này.

“Cậu đang lo nghĩ rằng cô ta có thể là ‘mục tiêu’ hay đại loại thế à?”

“Một phần là vậy. Nhưng ngay lúc này, tớ không thể hiểu được cách cư xử của Karuizawa. Tớ chỉ đơn thuần là tò mò thôi.”

“Thế thì chỉ phí thời gian thôi, cách cư xử của cô ta không có nguyên nhân nào ẩn sau nó cả. Lo lắng cho cô ta chỉ phí hoài thời gian.”

“Horikita, tớ không nghĩ nói về người khác như thế là hay đâu.”

“Nói về người khác? Ý cậu là gì?”

“Tất nhiên tới giờ cậu đã thấy mặt ích kỷ và cáu kỉnh của Karuizawa. Nhưng cậu có biết chắc cổ cũng cũng có mặt tốt chứ?”

“Thật sự có mặt tốt sao? Tôi không thể hình dung nổi. Cô ta chỉ là đồ bỏ đi thôi mà?”

Tất nhiên, bây giờ đánh giá trên khả năng hợp tác tôi phải thừa nhận rằng Horikita lớn hơn hoặc bằng cô ấy.

“Khi lần đầu gặp ai đó, cậu thường đánh giá vẻ bề ngoài trước nhỉ? Họ là kiểu bảnh ngầu, dễ thương hay thế nào. Rồi cậu sẽ đánh giá họ thông qua cuộc đối thoại để thấy được bên trong họ. Họ là người hòa đồng hay năng nổ hay thụ động.”

Nói vậy, Horikita khoanh tay lại và chờ tôi nói tiếp.

“Nhưng đó vẫn chỉ là bên ngoài mà thôi. Thái độ thực sự của họ không hiện rõ ngay với những thứ đó. Lấy Kushida, hay Ibuki hay cả tớ làm ví dụ nữa. Tính cách ‘trước mặt’ và tính cách ‘sau lưng’ khác nhau rõ rệt.”

“Karuizawa-san cũng có sự khác nhau đó sao?”

“Nó là thừ mà hầu như ai cũng có, cho dù có thể họ không nhận ra. Horikita, cậu cũng có đấy.”

Vì bất cứ lúc nào đứng trước anh trai mình, cô ấy để lộ bản chất thực sự mong manh của mình.

“Tôi chưa hoàn toàn thuyết phục, nhưng tôi có thể hiểu rằng cậu sẽ biết rõ cô ta hơn thông qua tiếp xúc trực tiếp.”

Nói dễ hơn làm, nhưng nếu tôi không quyết định hành động, tôi sẽ không bao giờ có thể biết bản chất thực sự của Karuizawa ngay từ đầu.

“Và? Karuizawa có ích gì?”

“Tớ chưa thể nói rõ, nhưng nếu phải nói thì nó sẽ là ‘khả năng thống trị’. Cô ta nắm quyền chủ động và không thể phủ nhận địa vị của cô ta trong Lớp D là rất vững chắc.”

Tuy nhiên, trong nhóm (Mão) của chúng tôi, tôi chưa thấy phương diện đó của cô ta.

Đó là lý do tôi nghĩ tới việc xác nhận bản chất thực sự của Karuizawa càng nhanh càng tốt.

“Giả sử là cô ta có năng lực đó đi, cậu tính làm gì? Cậu sẽ kéo Karuizawa-san vào nhóm cậu nữa sao?”

“Tớ đang muốn biết chuyện đó.”

Trong khi tôi đang tự hỏi về câu trả lời của mình sẽ ra sao, gã hôm qua lại tới.

“Yo, hai người. Đang tâm sự thầm kýn đấy à?”

Người đang nói là Ryuuen.

Hôm nay cậu ta không đi cùng với Ibuki, mà đúng hơn là đang lại gần chúng tôi với nụ cười ghê rợn trên mặt.

“Trông thoải mái thế nhỉ, cho dù cậu dồn tôi vào góc tường thế này, cậu không moi được gì đâu.”

“Tôi mới là người quyết định chuyện đó. Vậy là, cô đã quyết định cố gắng và tìm ra ‘mục tiêu’?”

Và Ryuuen lại lần nữa ngồi xuống một chiếc ghế gần đó mà chưa có sự cho phép.

“Kế hoạch của tôi ra sao thì tôi cũng không nói cho cậu đâu.”

“Thế thì tiếc quá, tôi đang tính thảo luận với cô. Nhưng xem ra cô không có tiến triển gì với công cuộc tìm kiếm của mình.”

“Thú vị đấy, cậu đang nói rằng mình biết ai là ‘mục tiêu’ à?”

Nhưng nhìn cô ấy với biểu cảm kỳ lạ, Ryuuen trả lời như thể đã biết cô ấy sẽ hỏi như vậy từ đầu.

“Tôi đã phát hiện ‘mục tiêu’ là ai, liệu cô có tin tôi nếu tôi nói vậy?”

“Không, tôi không tin. Cậu không phải là người kiểu như Ichinose-san hay Katsuragi-kun có những đồng minh bên phe mình được. Cậu chỉ có kẻ thù. Không ai đi thu thập mấy thông tin đó cho cậu cả.”

“Không đúng rồi. Thật ra tôi không trong câu lạc bộ ‘kết bạn’ như bọn họ. Nhưng kết bạn và thu thập thông tin lại là hai thứ hoàn toàn khác nhau.”

Cậu ta nói với Horikita với thái độ như kiểu giáo viên thất vọng với học sinh của mình vì không đưa ra đáp án đúng.

“Không may là tôi đã nhúng tay vào. Dựa trên tình huống lúc này, Lớp C chính là kẻ chiến thắng.”

“K-không đời nào.”

Không, cậu ta có lẽ nói thật đấy.

Trường luôn tạo ra bài thi dựa trên tiêu chuẩn rất đặc biệt. Bài thi giữa kỳ giống vậy, cuối kỳ giống vậy và bài kiểm tra trên đảo cũng vậy.

Nếu hiểu ‘quy luật’ ẩn sau bài thi, chắc chắn đạt được số điểm cao và kết quả tốt. Nếu vậy, bài thi này cũng không khác là mấy. Nếu là cậu ta, chắc chắn cậu ta đã hiểu được.

“Rất đơn giản, cô chỉ cần tìm ra ‘mục tiêu’ là xong. Tháo tách cấu trúc nhóm và phân tích nó tới khi tìm ra câu trả lời.”

“Đúng là ai cũng nghĩ vậy. Nhưng liệu họ sẽ trả lời thành thật? Vì trường đảm bảo giấu danh tính, ta có thể chỉ giữ im lặng và kiếm 500,000 điểm.”

Nhưng Ryuuen điềm tĩnh đáp lại nghi ngờ của Horikita.

“Tôi chỉ cần phải chắc chắn rằng đó là một tình huống mà họ sẽ trả lời thành thật mà không nói dối.”

“Một tình huống khiến họ trả lời thành thật mà không nói dối?”

“Vì tôi đã hỏi mọi người địa chỉ liên lạc của họ, tôi có thể chỉ việc hỏi từng người một mà nhà trường không bao giờ biết được.”

“Cậu điên hả? Nhà trường đã cấm việc đó. Nếu lộ ra thì cậu bị đuổi học ngay.”

“Không thành vấn đề. Tôi đang đứng đây còn gì. Cậu hiểu ý nghĩa của điều đó chứ?”

Đó là một cách bạo lực mà Ryuuen chỉ có thể sử dụng vì cậu ta trong mình bản chất của một tên độc tài.

Nếu cậu ta đòi nhìn vào điện thoại của học sinh lớp khác bằng được, khỏi phải nói, Ryuuen sẽ bị tố cáo và bị đuổi học.

Nhưng Ryuuen nắm quyền thống trị Lớp C.

Việc cậu ta làm, không ai dám đánh tiếng phàn nàn cả. Và nếu không có lời phàn nàn nào thì không có vấn đề gì. Có nghĩa là hành động của Ryuuen vẫn trong giới hạn an toàn của quy định nhà trường.

Đó chắc là chiến lược của Ryuuen. Chiến lược dùng vũ lực moi hết bí mật của Lớp C.

Và nếu vậy, Ryueen có thể có danh tính của tận ba ‘mục tiêu’ lận. Đó sẽ là gợi ý lớn cho cậu ta trong bài thi này.

Để nói cho dễ hiểu, nó giống như viết câu hỏi và đáp án ở các mặt khác nhau của một tấm bảng.

Bình thường bạn sẽ không biết đáp án nếu không lật cái bảng lại. Nhưng nếu cái bảng bị gập lại như một mảnh giấy, có khả năng tìm ra gợi ý của đáp án bên mặt kia.

Về cơ bản, Ryuuen đã biết tên của mọi ‘mục tiêu’ trong bài thi này.

“Có vẻ cô cũng đã hiểu chuyện rồi.”

“… Đúng vậy. Nhưng nếu cậu đã biết đáp án, chẳng phải cậu nên gửi nó cho nhà trường hay sao?”

“Có lẽ là tôi đang câu giờ chăng.”

“Làm sao biết trước được, cậu không nên mất cảnh giác đâu.”

Dù không có bằng chứng nhưng tôi có cảm giác giả thuyết của Horikita là đúng. Nếu cậu ta đã biết đáp án thì trì hoãn làm gì cho phí. Cậu ta đáng lẽ nên kết thúc nhanh nếu có thể.

“Tôi đang trong giai đoạn cuối cùng.”

“Ryuuen-kun, nhân tiện tôi có thể hỏi cậu được không? Hôm qua, bài thi của nhóm (Thân) đã kết thúc. Cậu nghĩ sao về chuyện này?”

“Chẳng nghĩ gì cả, tôi không quan tâm tới việc lũ yếu đuối đang làm.”

Ryuuen chỉ để lại những lời đó và rời đi.

“Tôi không biết cậu ta nói đúng được bao nhiêu.”

Horikita mang biểu cảm phức tạp trên mặt khi đang nhìn chằm chằm vào tấm lưng Ryuuen đang bước xa dần.

Và rồi với chút liều lĩnh, tôi nhìn xuống dưới ghế Horikita và ở đó tôi thấy một chiếc điện thoại đang bật chế độ ghi âm.

Trên điện thoại đó, có một tin nhắn. Chỉ một tin. Nó được gửi tới máy đó.

Nó không bật chế độ chuông hay rung. Và không thấy hết nội dung của tin nhắn nhưng trong một khoảnh khắc, tôi thấy dòng chữ “Xin lỗi về chuyện hôm qua.” được gửi cho Ryuuen trên đó.

Có lẽ lớp cậu ta có chuyện?

Tôi không muốn đào sâu thêm nữa và quay trở lại tư thế bình thường của mình trên ghế.

Horikita cũng nhanh chóng nắm được tình hình và rút ngay điện thoại gõ cho cái này cho tôi.

[Nếu chiếc điện thoại đó đúng là của cậu ta, tốt hơn đừng nên nói chuyện bất cẩn.]

Cô ấy nói đúng thật.

“Cậu nghĩ Ryuuen nói thật không? Về việc cậu ta đã tìm ra ‘mục tiêu’ của mọi lớp ấy.”

Horikita nhìn tôi ngạc nhiên trong giây lát nhưng rồi mau chóng hiểu được ẩn ý của tôi.

“Tôi không chắc. Tôi không thể nói chắc chắn 100% được, dù sao bài thi này không có nhiều thời gian mà.”

“…”

“Tôi định sẽ hành cậu ra bã, chúng ta cũng cần phải kiếm ‘mục tiêu’ càng nhanh càng tốt.”

“Nói nghe dễ lắm, làm sao tớ làm được.”

“Tôi không mong chờ nhiều từ cậu, nhưng tôi chỉ muốn thông tin trong nhóm (Mão) từ cậu.”

Bằng cuộc trao đổi này, tôi có thể làm nổi trội tài năng của Horikita và sự kém cỏi của mình.

Làm như vậy sẽ làm chệch đi nghi ngờ nhắm tới tôi ở một mức độ nào đó. Dù sao, Ryuuen đã cố gắng nghe trộm bằng cách dùng điện thoại riêng của cậu ta.

“Nếu không có chuyện gì nữa, tớ xin được lui.”

Rồi không thèm nói gì khác, Horikita nhấn nút thang máy và rời đi. Giờ thì tôi nên quay về phòng của mình và đánh một giấc nhỉ? Hay là ngồi ngẫm một chiến lược cho bài thi?

Mà sao thì tôi đã quyết định kệ điện thoại Ryuuen ở vị trí ban đầu. Và thế, tôi quyết định hướng về phòng của mình.

Tôi cũng có thể tìm hiểu thêm về nhóm Horikita qua Hirata ở đó. Và may là Hirata lại ở cùng phòng với tôi. Và cậu ta đang tiếp cận bài thi này theo cách góc độ khác với Horikita .

Nhưng Hirata không ở trong phòng khi tôi về, chỉ có mình Yukimura.

Và cậu ta đang ngồi ở cạnh giường với biểu cảm nghiêm trọng trên mặt.

“Có chuyện gì à?”

Làm sao có thể phớt lờ một người bạn cùng phòng như thế được, và Yukimura cũng đã nhận ra tôi ở đó vì cậu ta thở dài và lẩm bẩm với tôi.

“Là chuyện về nhóm chúng ta. Tại sao lại là Karuizawa và Sotomura?”

“Cậu bị sao thế, giật cả mình.”

“Cậu chưa biết chuyện hả? Hình như các nhóm được chia theo một kiểu mẫu. Nhóm (Thìn) có hầu như là các học sinh ưu tú được phân vào. Cách chia này thật sai lầm.”

Giờ thì tôi hiểu rồi. Đó là lý do tại sao cậu ta đang cảm thấy lo âu. Đúng là nhóm (Thìn) mà Horikita ở trong đó có những người xuất sắc nhất.

Bởi xét theo cuộc trò chuyện của các giáo viên ngày hôm qua và đánh giá của Ryuuen, không còn phải nghi ngờ về việc đó nữa.

Nếu chúng tôi chỉ được đánh giá bằng lực học, Yukimura sẽ lên đó với Hirata và Horikita nữa. Tất nhiên cậu ta sẽ không thỏa mãn với việc lại bị đặt vào nhóm (Mão).

Yukimura tránh dùng tên cô ấy trực tiếp nhưng cậu ấy đang nhìn tôi chằm chằm. Cho dù cậu nói vậy thì tớ đâu có làm được gì.

Rồi tôi quyết định đi tới chỗ giường của mình và chờ tới khi Hirata trở lại. Nhưng Yukimua nhìn tôi với ánh mắt nghi ngờ.

“Ayanokouji. Tôi chỉ muốn kiểm tra cho chắc thôi. Nhưng cậu không phải là ‘mục tiêu’ đúng không?”

“Tớ sẽ phủ nhận chuyện đó, nhưng còn có ẩn ý nào trong việc kiểm tra đó?”

“Tất nhiên, trong bài thi này, ‘hợp tác’ là bản chất. Nói cách khác, nếu cậu hợp tác thì chúng ta sẽ không thua.”

“Cũng phải. Không may tớ thật sự không phải là ‘mục tiêu’.”

“Chắc chứ? Tốt hơn cậu không nên tham lam.”

Vì cách xử sự nghi ngờ người khác của cậu ta, lời đáp của Yukimura làm tôi khác bất ngờ.

“Tớ không phải là ‘mục tiêu’, tớ có thể tin cậu nữa chứ Yukimura?”

“Đương nhiên tôi không phải rồi. Nhân tiện, Sotomura cũng không phải ‘mục tiêu’.”

Đây là một sự xác nhận giữa những người bạn, như kiểu mật mã nói rằng ‘đừng phản bội lẫn nhau’.

“Tôi cũng đã hỏi Karuizawa và cô ta cũng đã phủ nhận mình là ‘mục tiêu’, nhưng tin vào lời nói của cô ta lại là một chuyện khác.”

Xem ra Yukimura, người không ưa gì Karuizawa, có chiều hướng không tin vào lời nói cô ấy. Tất nhiên, biết cho chắc, cậu ta đáng lẽ chỉ việc kiểm tra điện thoại cô ấy nhưng xét theo mối quan hệ giữa họ, việc đó xem ra khá khó.

Có vẻ Yukimura hiện giờ đã thỏa mãn bởi cậu ta không hỏi thêm nữa. Tôi vùi mặt vào gối và khép mắt lại.

Tôi cảm giác không thoải mái bởi có người trong phòng đang nhìn mình ngủ, nhưng nó cũng không đến nỗi khó chịu. Tôi có thể thích nghi như loài tắc kè hoa khi tôi cần, về cả vụ kết bạn nữa. Xem ra đến cả Yukimura đã bắt đầu công nhận tôi là một người bạn.

Rồi tôi ngủ thiếp đi sau khi nghe tiếng thở dài nhẹ của Yukimura lại vang lên trong phòng.

1.

Vào buổi chiều, tôi đến phòng thảo luận của nhóm (Mão) một lần nữa.

Nhưng dù cùng ở một nơi và cùng một không gian, bầu không khí chắc chắn sẽ thay đổi tùy thuộc việc ở cùng ai.

Tôi đến phòng sớm khoảng mười phút trước cuộc thảo luận và người đến ngay sau tôi là Karuizawa.

Khi cô ấy nhìn thấy tôi, mặt cô tỏ ra ghê tởm và ngay lập tức rời mắt. Rồi cô ấy ngồi ở một góc của căn phòng (góc xa tôi nhất) và bắt đầu hí hoáy với chiếc điện thoại.

Không phải là chúng tôi đang có mối bất hòa hay do không hợp nhau. Tôi chỉ đơn giản là bị cô ấy ghét. Nhưng đó là kiểu quan hệ tệ nhất mới buồn.

Nếu có một lý do sau mối ghét đó thì còn có cách để cứu vớt.

Tuy nhiên nếu chỉ ghét tôi kiểu mơ hồ ấy, tôi không thể làm gì được.

Bây giờ, vị trí của tôi với cô ấy khá là tệ.

Tôi đáng lẽ nên rời phòng và giết thời gian ngoài hành lang tới khi Ichinose và người khác đến. Nhưng tôi không chỉ thể rời đi bởi bầu không khí ở đây sẽ dần trở nên khó xử.

Tôi nhanh chóng sửa lại dáng đứng như một người đàng hoàng.

Mà sao thì kiểu bài thi này với tôi không ổn tí nào. Là vì nó dính dáng tới khái niệm ‘đối thoại’, một điểm yếu của tôi.

Sau khi dùng cả học kỳ như một tên cô độc, tôi không thể đột ngột sắm cho mình một hình tượng hoạt hảo được.

Nhưng Karuizawa có vẻ không có ý định giữ im lặng thêm vì cô ấy đặt điện thoại gần tai và bắt đầu lên tiếng.

u22719-273f97dd-ccd8-4751-8512-75102e3763c9.jpg

“A, Rinocchi à? Bên đó thế nào rồi? Bên đây ý á? Ở đây kinh khủng lắm.”

Vì chúng tôi là những người duy nhất trong phòng, dĩ nhiên tôi có thể nghe hết cuộc trò chuyện của cô ấy. Phần tệ nhất mới là khi cô ấy kết thúc cuộc gọi, bầu không khí khó xử lại đổ ập xuống căn phòng.

Rồi cô ấy nói với tôi.

“A… nhắc mới nhớ, cậu có phải là ‘mục tiêu’ không? Hình như Yukimura-kun và Soto… gì đó-kun cũng không phải.”

Chí ít cũng phải nhớ tên Sotomura chứ, tôi nghĩ.

Vì không có ai khác trong phòng, xem ra cô ấy kiếm tôi để nói chuyện cùng.

Đó là câu Yukimura hỏi tôi vừa nãy. Muốn kiểm tra chuyện này với tôi cũng phải.

“Không.”

“À, ra là vậy. Thôi không có gì.”

Nhưng không giống như Yukimura, cô ta không hỏi lại lần nữa để xác nhận.

“Cậu tin à?”

“Hả? Cậu đã nói mình không phải là ‘mục tiêu’ mà?”

Tôi ngạc nhiên rằng cô ấy dễ dàng tin tưởng lời nói của tôi.

Không phải là chúng tôi chưa bao giờ hòa hợp hay gì đấy. Nhưng mà tôi nghĩ rằng không cần thiết phải xác nhận kiểu đó, vì thứ tôi đang thực sự nhắm tới trong bài thi này không phải là điểm.

Thứ tôi muốn xác nhận là người có tên “Karuizawa Kei” này có thực sự hữu dụng hay không.

“Hai cậu đến sớm thế.”

Xem ra ba học sinh của Lớp B tới cùng một lúc.

“Hôm nay cùng cố gắng nhé.”

Ichinose cũng chào Karuizawa với lời đó nhưng Karuizawa bơ luôn cô ấy và tiếp tục bấm bấm điện thoại.

Và hôm qua, các thành viên tụ tập với nhau trước khi thảo luận. Xem ra tình hình vẫn không thay đổi chút nào từ những cuộc thảo luận trước.

Lớp A nhanh chóng giữ khoảng cách và chỉ ba lớp tập hợp lại thành một vòng tròn. Trông vậy, Karuizawa đứng lên với qua tham gia với Lớp A và ngồi dưới cạnh Machida của Lớp A. Hành động đó chắc được hiểu như phạm vi phòng thủ chống lại Manabe.

Machida không tích cực tham gia vào cuộc thảo luận, nhưng ‘sự hiện diện’ của cậu ta vẫn rất rõ rệt và tiếng nói cậu ta vẫn có ảnh hưởng trong nhóm. Và vẫn có sự khác biệt trong sức mạnh giữa nam và nữ học sinh làm Manabe và đám con gái Lớp C không thể đả động gì tới Karuizawa với Machida đang ở quanh.

Nếu Karuizawalại quyết định phụ thuộc vào tên không tin cậy như tôi hay là Sotomura, Manabe và nhóm cô ta sẽ không chần chừ tấn công cô ấy ngay. Nghĩ vậy, quyết định chọn Machida của Karuizawa là sáng suốt.

“Không sao đâu, nếu có chuyện gì xảy ra, tớ nhất định sẽ cứu cậu.”

“Cám ơn cậu nhé Machida-kun.”

Có vẻ nhờ được trông cậy, Machida để ý Karuizawa hơi nhiều rồi thì phải. Vì bên ngoài cô ấy là một cô gái dễ thương, cảm giác muốn bảo vệ cô ấy dâng lên trong lòng Machida.

Bỏ quả câu chuyện tình mới chớm nở này, vấn đề thực sự bây giờ là bài thi. Giống như chúng tôi, các lớp khác chắc cũng biết điều đó. Họ chắc đã nói về nó giống như chúng tôi, và chắc đã biết ‘mục tiêu’ có trong lớp họ hay không.

“Giờ thì, mình đã nghĩ về chuyện này từ đêm qua rồi. Nhưng mình nghĩ bây giờ chúng ta nên thảo luận với nhau cách để tìm ra ‘mục tiêu’ là ai.”

“Lại nữa hả? Tôi đã bảo cô rằng có những người cậu không thể thương lượng được. Và không có chúng tôi tham gia, các người không đời nào có thể tìm ra ‘mục tiêu’ đâu?”

Những lời chế nhạo Ichinose đó đến từ Lớp A.

“Mình không nghĩ vậy, mình nghĩ vấn đề ở đây là sự tin tưởng. Và thế nên hôm nay, tụi mình sẽ chơi bài với mọi người. Tất nhiên mình sẽ không bắt buộc thế nên chỉ những người tự nguyện hãy tham gia.”

Rồi Ichinose vừa tiếp tục vừa đem ra một bộ bài với một nụ cười.

“Hahahaha, xây dựng sự tin tưởng bằng một ván bài sao? Quá ngớ ngẩn.”

Lớp A tiếp tục chế nhạo cô.

“Có thể cậu nghĩ vậy, nhưng cậu hãy thử chơi xem, nó hay mà. Ngồi một mình thì một tiếng cũng dài lắm đấy. Mà nếu các cậu không thấy chán thì đâu có sao.”

Ichinose đáp lại và như mọi khi, Lớp B đều tán thành với Ichinose.

“Tớ cũng sẽ tham gia. Đằng nào cũng đang rảnh.”

Sotomura thêm vào. Nhưng tất nhiên không có ai khác sẽ sẵn lòng tán thành với kế hoạch của Ichinose nên tôi khẽ giơ cánh tay lên và bày tỏ sự tán thành với cô ấy.

“Vậy là có năm người chúng ta. Giờ mình đang nghĩ ta nên chơi Daifugo. Có ai không hiểu luật chơi không?”

Tất nhiên, ở một mức độ nào đó tôi cũng có hiểu luật chơi bài. Tính cả Daifugo.

Hình như không có vấn đề với người khác nữa và thế là trò chơi bắt đầu mượt mà. Những người khác không liên quan tới trò chơi đều không hứng thú với chúng tôi hoặc thỉnh thoảng liếc qua một cái.

Rồi Ichinose tiếp tục tráo bài và chia đều cho năm người chúng tôi.

Tôi có một con Joker, 2 và 3 con nhép. Xem ra bài đẹp phết. Bài của tôi hiện giờ đang áp đảo gần hết những người khác nhưng trong Daifugo, không thể nói trước bài mạnh hơn luôn thắng. Lật kèo có thể xảy ra và thua cuộc.

Nhưng không thể phủ nhận sự thật rằng bài của tôi hiện giờ mang lại lợi thế. Tôi nên nghĩ ra một chiến lược vững chắc để sử dụng bài này.

Tôi phải thừa nhận, chơi bài là một trải nghiệm sâu sắc hơn tôi tưởng. Chưa nhắc tới việc tính cách mỗi người chơi đều hiện rõ trong cuộc chơi.

Ichinose chẳng hạn, không đấu đá với con bài trong tay mà chỉ đánh giá kĩ lưỡng những người chơi khác và dùng bước đi của họ để kiếm lợi cho mình.

Hamaguchi đặt cược mọi thứ vào cuối game. Xem ra chiến thuật mỗi người phản ánh tính cách của họ.

“Chơi nữa đi!” Sotomura gào lên.

Sotomura, người thường xuyên tỏ ra hiểu biết với chủ đề liên quan tới otaku, tôi đã tưởng cậu ta sẽ thể hiện tính cách điềm tĩnh hơn. Nhưng hình như cậu ta sắp nổi giận khi bắt đầu thua cuộc. Nhưng cậu ta cũng có vẻ là kiểu người nhanh chóng bớt lạnh lùng đi và trở lại bình thường khi trò chơi kết thúc.

Tôi nghĩ đây chắc là thứ Ichinose đang mong đợi. Để thăm dò tính cách và đặc điểm của người chơi.

Đương nhiên nó chỉ giúp ích một phần và cuộc trò chuyện với những người còn lại của nhóm vẫn chưa xảy ra. Nhưng không có nghĩa chỉ mình Sotomura, cô ấy cũng đang thăm dò thái độ của tôi nữa.

Từ góc độ của Ichinose, không biết cô ấy nghĩ thế nào về tôi.

Theo quan điểm khách quan… tôi chắc chắn như kẻ vô cùng khù khờ. Chủ động khi có bài đẹp còn thụ động khi trong tay bài xấu. Nhìn tôi khá giống kiểu người như vậy.

Cách tiếp cận này hay hơn là thích nghi với trò chơi và khiến sự theo dõi của Ichinose gặp rắc rối.

Và vậy là chúng tôi tiếp tục chơi bài, bắt đầu là Daifugo và cuối cùng chúng tôi còn chơi cả Lợn.

Và trước lúc chúng tôi chơi xong, một tiếng đã trôi qua mất tiêu.

Cả Lớp A và Lớp C không tham gia và rốt cuộc vẫn chỉ có năm chúng tôi đã tham gia chơi từ đầu tới cuối.

“Vui nhỉ, thỉnh thoàng chơi theo kiểu cổ lỗ sĩ cũng hay.”

Sotomura nói, xem ra chơi bài vui hơn ngồi lì một tiếng thảo luận.

Nhưng chỉ bằng cách lặp đi lặp lại những trò chơi như kiểu dùng thủ đoạn đấu tranh tâm lý đó, tôi vẫn không thể thấy mục đích thực sự của Lớp B ở đây là gì. Tôi chắc chắn chỉ có Ichinose biết được điều đó.

“Thế thì… mình xin được đi đây.”

“Cậu đang tính đi đâu thế?”

“Mình không thể để Lớp A cách li như vậy được.”

“Vậy nên cậu đang định đi xem tình hình Katsuragi-kun sao?”

Có vẻ Ichinose đang định nói chuyện trực tiếp với người đã đưa ra chiến lược bế quan tỏa cảng của Lớp A.

Cho dù bình thường tôi không phải là kiểu người thích giao du, nhưng tôi nên lợi dụng chuyện này.

“Nếu không sao thì mình có thể đi theo không?”

“Tất nhiên là được rồi, có lẽ Ayanokouji-kun cũng có hứng thú với Katsuragi-kun chăng?”

Không phải là cô ấy đang cảnh giác trước tôi, mà là thực sự tò mò vì cô ấy vừa nghiêng đầu vừa hỏi tôi.

“Không phải vậy, Horikita cũng cùng nhóm với Katsuragi mà.”

“À mình hiểu rồi. Vậy thì đi cùng nhau nhé? Gặp lại cậu sau Hamaguchi-kun.”

Ichinose nói lời tạm biệt và rời đi cùng với tôi, gật gù như đã bị thuyết phục bởi lý do của tôi.

Hamaguchi nhìn cô ấy rời khỏi.

Dù trông Ichinose như thủ lĩnh của họ, có vẻ Hamaguchi cũng có khả năng tự mình ra tay. Nó khác hẳn với quan hệ chủ tớ giữa Katsuragi và Ryuuen áp dụng với lớp của mình.

Miễn là cuộc thảo luận còn diễn ra cùng một lúc, thời điểm kết thúc cuộc thảo luận cũng giống nhau.

Ichinose đẩy nhanh bước chân qua hành lang và đến trước khi nhóm (Thìn) giải tán cuộc họp.

“Nhanh lên chút nhé?”

Và với câu nói đó, Ichinose rảo bước tới địa điểm với chút nóng vội.

Vì các phòng đều đặt cùng một tầng, nên ta có thể nhanh chóng qua lại giữa phòng này với phòng nọ.

Chỉ mất khoảng một hay hai phút vì thời gian thảo luận đã kết thúc và các học sinh đứng trên sàn vẫn còn thưa thớt. Và chả mấy chốc tôi tới trước phòng nhóm (Thìn).

Đương nhiên chúng tôi chẳng nghe thấy giọng nói của người bên trong, nhưng chúng tôi vẫn có cảm giác sự hiện diện của họ và thế nên chúng tôi dừng trước cửa phòng.

Không ai xuất hiện có nghĩa là cuộc thảo luận diễn ra trong đó khá dài đây. Tôi gửi cho cô ấy một tin, nhưng nó vẫn chưa được Horikita đánh dấu là ‘đã đọc’.

“Có vẻ họ tốn khá nhiều thời gian.”

“Khó tưởng tượng nổi Ryuuen và Katsuragi ngồi thảo luận với nhau. Hoặc không khéo đây chính là màn trình diễn năng lực của Lớp B?”

“Mình không chắc, mà Kanzaki-kun không phải kiểu người sẽ tỏ ra nổi bật như thế … và nhắc mới nhớ, có cả Horikita-san và những người khác Lớp D phải không? Có vẻ Lớp D cũng có đội hình khá ghê gớm đó.”

Không mình Horikita, cũng có Hirata và Kushida nữa, tôi nghĩ.

Và khoảng 10 phút sau giờ ấn định, cửa nhóm (Thìn) cuối cùng cũng bật mở.

Người đầu tiên ra khỏi phòng là người Ichinose đang tìm kiếm, Katsuragi.

Vài học sinh từ Lớp A theo sau cậu ta. Vừa thấy Ichinose, Katsuragi hướng mặt về phía cô ấy.

“Ichinose, cậu đang làm gì ở đây? Không phải ngẫu nhiên đâu nhỉ?”

“Có việc mình muốn bàn với Katsuragi-kun. Cậu có rảnh không?”

“Khoảng thời gian dành cho bài thi cũng khá dài rồi. Mà đằng nào tôi cũng không phải làm gì thế nên có lẽ là có.”

Đúng như dự đoán, cậu ta không phớt lờ Ichinose, thủ lĩnh Lớp B và đáp lại câu hỏi của cô ấy. Hiểu ý định của Katsuragi, đám học sinh sau lưng cậu ta đi thẳng và rời đi.

“Nếu tớ chỉ đứng sau thì không có vấn đề gì nhỉ?”

Ichinose gật đầu và nhanh nhích sang phía tường để không cản trở những người đi qua. Đã được tham gia vào cuộc trò chuyện, tôi đứng cạnh bên Ichinose.

Và từ góc độ của Katsuragi, có mỗi tôi là người quan sát cũng chả sao và cậu ta cũng không nói gì.

“Theo như cuộc thảo luận của nhóm tụi mình, mình có thể hiểu được phần nào chiến lược của Katsuragi. Cậu đã cấm tất cả các học sinh Lớp A trong các nhóm nói chuyện nhỉ? Nếu vậy, liệu cậu có xem xét lại quyết định của cậu không? Bài thi này xoay quanh cuộc trò chuyện mà?”

Ba lần mở cuộc thảo luận, Lớp A vẫn ngoan cố giữ im lặng. Và kiểu pháo đài đó Ichinose không thể công phá với chỉ một đòn. Với Ichinose, đây chắc là một cơ hội để làm suy giảm sự phòng ngự đó.

Giờ thì hãy xem phản ứng của Katsuragi.

“Một yêu cầu hợp lý. Nhưng vì chuyện đó mà tôi từ hôm qua tới giờ quá mệt mỏi, vậy nên hỏi vào lúc này thì quá trễ rồi.”

Xem ra chiến lược của Katsuragi nhận được nhiều chú ý hơn dự đoán.

“Mình cũng có việc riêng của mình, dù sao thì Katsuragi-kun, liệu cậu có định xem xét lại chiến thuật chứ?”

Katsuragi coi bộ đang cân nhắc về những lời phàn nàn từ ba lớp kia về cậu ta.

“Câu trả lời vẫn y như vậy dù là ai hỏi đi chăng nữa, đây là chiến lược tôi vạch ra để giành chiến thắng. Và có một lý do đằng sau nó nữa. Cậu nói bài thi này xoay quanh cuộc hội thoại. Nhưng nếu có điều tôi không đồng ý thì chính là điều đó. Bài thi này kiểm tra ‘óc suy nghĩ’. Nếu cậu mà hiểu sai bản chất của bài thi thì mông lung lắm. Đó là lý do khi suy nghĩ kĩ về bài thi, tôi quyết định cấm việc thảo luận. Chẳng có vấn đề gì ở đây.”

“Nhưng Katsuragi-kun, việc đó nói lên rằng cậu đã từ chối chính bài thi này.”

“Lời nói của tôi có lẽ thô nhưng mà thật. Không chỉ bài thi này, cả các bài thi khác cũng vậy nữa. Tôi đang tìm những con đường để gặt hái được thành quả mà không tốn giọt mồ hôi nào. Tôi sẽ cố gắng giữ vững vị trí hiện giờ của Lớp A. Tôi tin rằng sẽ không có chuyện gì xảy ra với vị trí đó.”

“Đúng là nếu đây là cuộc thi đối đầu trực tiếp giữa các lớp, nhưng trong một bài thi trộn lớp thế này, cậu chắc chứ?”

Ichinose nói chuyện với Katsuragi để cố gắng thay đổi quan điểm của cậu ấy nhưng lần này có lẽ Katsuragi đã đưa ra quyết định.

Chỉ có bốn kết quả khả dĩ của bài thi này.

Học sinh có thể lựa chọn để vượt qua kì thi thông qua một trong bốn kết quả đó.

Không hứng thú với việc tranh giành giữa các lớp, Katsuragi coi bộ chỉ tập trung vào chỉ dẫn Lớp A.

“Thảo luận thêm chỉ vô ích, Ichinose. Cậu nên biết rằng tôi sẽ không thay đổi quyết định của mình.”

“Giang sơn khó đổi, đúng vậy nhỉ?”

Không có dấu hiệu nào cho thấy cậu ta sẽ từ bỏ, xem ra cô ấy đã hiểu Katsuragi sẽ không đồng thuận với ý kiến của chúng tôi. Tôi hơi mong đợi kết quả này ngay từ lúc đầu.

“Cậu vẫn tính sẽ cố gắng?”

“Tất nhiên, đó là điểm cốt lõi của bài thi này mà.”

Hai con người thượng đẳng đang va chạm trực tiếp luôn.

“Tôi xin lỗi nhưng tôi đã có thể thấy được kết quả của bài thi này. Miễn là Lớp A từ chối hợp tác, những hành động của cậu sẽ bị giới hạn không thương tiếc. Không có cơ hội để các cậu giành chiến thắng đâu.”

Đúng thật, kể cả ba lớp liên kết hoàn hảo với nhau, bài thi này không dễ mà vượt qua được.

Ngay khi danh tính ‘mục tiêu’ được tiết lộ, ai đó sẽ biến thành kẻ phản bội. Ngay khi có kẻ phản bội sinh ra, sự hợp tác sẽ khó mà duy trì cho tới phút cuối.

Nếu phần thưởng mà không chia ra ngang nhau và công bằng, hợp tác cũng vô dụng nốt.

“Nói tôi nghe coi. Nếu cậu là thủ lĩnh Lớp A, liệu cậu có không dùng chiến thuật giống như tôi?”

“Mình không biết nữa, mình chưa từng thử đặt mình vào vị trí của Lớp A. Nếu cậu bị đặt trong tình thế bị săn như vậy, chẳng phải cậu phải có nhiều kinh nghiệm bị săn rồi chứ? Chạy thoát ngay từ lúc đầu đâu phải là chuyện dễ.”

Như thể đang nghe phải những thứ vô nghĩa, Katsuragi nhắm mắt lại và khoanh tay và rồi lại đụng mắt với Ichinose một lần nữa.

“Chỉ là tưởng tượng bản thân tôi, nhưng tôi nghĩ nếu chúng ta cùng ở một vị trí, cậu cũng sẽ dự tính trước cuộc đối thoại và chọn chiến lược giống như tôi. Nếu là để bảo vệ được lớp của mình, tôi không hề ngần ngại nhận chỉ trích từ các lớp khác.”

Katsuragi cho rằng Ichinose sẽ cũng làm như cậu ta.

Và Ichinose chỉ mỉm cười nhẹ đáp lại.

“Xin lỗi vì đã làm tốn thời gian của cậu, mình nghĩ giờ mình đã hiểu được rồi. Cảm nhận và cách suy nghĩ của cậu.”

“Rất vui khi được nghe điều đó. Xin thứ lỗi.”

Ichinose không di chuyển lấy một inch khi cô nhìn bóng Katsuragi khuất đi.

“Bài thi này, thật sự rất dễ khi chơi theo kiểu phòng thủ nhỉ? Đáng lẽ ra mình không nên làm những việc thừa thãi.”

Trong chuyện này, chỉ những lớp đang tuyệt vọng cần điểm mới cần phải cật lực đi kiếm những gợi ý.

Nhưng kể cả khi đó vẫn có một rủi ro lớn. Loại bỏ ‘mục tiêu’ cũng có thể gây rắc rối cho chính lớp đó.

“Mà dù vậy, Kanzaki-san và những người khác vẫn chưa ra.”

Cho dù Katsuragi và Lớp A đã rời đi trước, những người khác ngoài họ còn chưa xuất hiện. Một giờ là thời gian tối thiểu cho cuộc thảo luận, nhưng không có luật nào cấm thảo luận lâu hơn cả.

“Cậu sẽ đợi Kanzaki à?”

“Ayanokouji-kun cũng đang đợi Horikita-san nhỉ? Mình cũng muốn nghe thử xem hai người họ sẽ nói gì, hãy đợi cùng nhau thôi.”

Cô ấy có thể nói chuyện với Kanzaki bất cứ khi nào cô ấy muốn, nhưng cơ hội để tôi được nói chuyện với Horikita thì lại bị giới hạn.

Vì Katsuragi đã từ chối, nên chắc cô ấy cũng muốn nghe ý kiến từ những lớp khác. Nhưng ngay từ đầu, tôi không nghĩ ra được cách nào để phá vỡ được chiến thuật của Katsuragi.

Từ đó tới giờ, chúng tôi đã đợi khoảng nửa tiếng và cánh cửa đến phòng nhóm (Thìn) cuối cùng cũng được mở.

Những người đi ra là những học sinh của lớp C ngoại trừ Ryuuen, cùng với Kushida và Hirata.

“Hmm? Ayanokouji-kun, cậu đang làm gì ở đây thế? Đang đợi Horikita-san à?”

Thấy tôi, Kushida tiếp cận một cách kì lạ.

Kí ức của những chuyện xảy ra với cô ấy ngày hôm qua hiện lại trong đầu tôi và làm cơ thể tôi khựng lại ngay lập tức.

Nhưng có vẻ như Kushida vẫn như mọi khi và chưa biểu lộ ra bất kì sự thay đổi nào. Có chút mủi lòng.

“Chào Kushida-san.”

“Oaa, Ichinose-san kìa. Chào cậu. Thật bất ngờ, một cách kết hợp kì lạ.”

Có vẻ như Kushida không biết bọn tôi quen nhau.

“Mình đang đợi Horikita-san và Kanzaki-kun nhưng họ vẫn đang nói chuyện bên trong à?”

“Hai người họ vẫn đang bàn luận với Ryuuen-kun. Hai cậu có thể vào thoải mái.”

Kushida chỉ về phía của như đang mời chúng tôi.

“Không sao đâu. Mình có thể đợi nếu như họ vẫn đang thảo luận dở.”

“Có sao đâu? Giới hạn thời gian của bài kiểm tra chỉ là một giờ. Sau đó thì mọi người được tự do ra vào tùy thích. Với cả cậu không biết là họ đang nói chuyện bài thi hay không.”

Và với thái độ hơi thúc giục, Kushida mở cửa ra và ép chúng tôi vào.

Bởi vì đã bị ép và không có lí do gì để từ chối, tôi vào phòng cùng Ichinose. Mắt tôi chạm mắt Hirata trong một khắc.

Và trong căn phòng, ba người đang ngồi hơi xa nhau.

Nó gần giống như là một tình huống ba phe vậy. Nhưng bầu không khí không căng thẳng mà còn hơi thoải mái.

Giây phút những kẻ xâm nhập bọn tôi vào phòng, ảnh nhìn của họ lập tức đổ về đây.

Horikita và Kanzaki không biểu lộ cảm xúc nhiều, nhưng Ryuuen bắt đầu cười như thể thấy chuyện vui.

Và rồi cậu ta giơ tay lên gọi Ichinose.

“Yo. Cô đi cả chặng đường đến đây để trinh sát à? Đừng ngại, ngồi xuống đi.”

“Một cách kết hợp lạ thật đấy. Mình rất muốn nghe các cậu đã nói về chuyện gì sau khung giờ đã yêu cầu.”

“Kuku, đương nhiên rồi. Ban đầu thì, cô chắc đã nghĩ mình sẽ ở vị trí của Kanzaki. Nhưng sự thật lại là một nhóm khác. Và hơn nữa còn là một nhóm nhỏ vô dụng. Hay đó mới thật là cô.”

“Thôi nào, Ryuuen-kun. Sự sắp xếp này là do trường quyết định, làm sao mà mình biết được? Chúng ta chỉ đang chiến đấu dựa trên thông tin và tình huống bởi nhà trường. Cậu nói như thể là nhà trường sắp xếp có chủ đích?”

Ichinose hành động như thể chưa nhận ra hay để ý điều gì, nhưng Ryuuen không phải tuýp người tin vào chuyện đó.

Vừa bật cười, cậu ta di chuyển nhanh và rút ngắn khoảng cách giữa mình và Ichinose.

Và có vẻ như cậu ta còn chưa nhận ra sự hiện diện của tôi. Nhưng tôi lại thích vậy hơn.

“Nếu cậu chưa nhận ra thì tôi sẽ cho cậu biết. Trong bài kiểm tra này, đám giáo viên đó đã chủ ý quyết định các nhóm. Việc đó là rõ ràng nhất. Cũng có nghĩa là có lí do mà cậu bị tách khỏi nhóm dù là lãnh đạo của lớp B.”

“Hmm. Vậy không phải là ngẫu nhiên mà đã được định sẵn sao? Mình biết là nhóm của Ryuuen-kun toàn những người tài năng, nhưng có vẻ như là các nhóm khác cũng như vậy. Cảm ơn vì thông tin của cậu. Nhưng, có sao không? Đưa thông tin cho tớ như thế?”

Câu trả lời của Ichinose thì không ngoài dự đoán, nhưng tôi vẫn không để lỡ sự thay đổi trong sắc mặt của Ryuuen.

Thường thì, khi nghe về những sự thật mà đúng ra không được biết, thường sẽ có sự bất ngờ, lo âu hay nghi hoặc. Nhưng không chần chừ, Ichinose đã cảm ơn cậu ta vì thông tin đã cung cấp.

Đó không phải là một phản ứng tự nhiên.

Đương nhiên, nếu nhìn từ góc độ của nhóm kia, phản ứng của Ichinose trông như là cô ấy đã biết việc này lâu rồi nhưng chỉ đơn thuần là không để lộ ra thôi.

Cho dù nếu cậu ta không biết sự thật này, khả năng mà cậu đã hốt thông tin này từ cô ấy chỉ từ bản năng cũng rất cao.

Đó chỉ là một cuộc nói chuyện ngắn, nhưng cả hai bên dường như đều lấy được chút ít thông tin.

Trong trường hợp này, Ichinose có để ý tới cách sắp nhóm có chủ đích bên nhà trường hay không không quan trọng.

Cái quan trọng ở đây là ‘tại sao’, nếu cô ấy đã nhận ra, lại quyết định giữ im lặng về vấn đề này. Đó là ý nghĩa của việc đấu tranh để đọc được bước đi của người khác.

“Nhưng dù vậy…”

Và với một gương mặt bực dọc, Ryuuen cuối cùng cũng quay mặt về phía tôi.

“Tao cũng thích núp váy đàn bà. Nhưng mà mày thì theo cách tệ quá? Đầu tiên là Suzune, giờ là Ichinose. Mày lúc nào cũng thế cả.”

Tôi cũng đâu có muốn, nhưng mà theo cách nào đó, cậu ta không sai và tôi cũng không phủ nhận được.

Có vẻ Ryuuen không hứng thú ở tôi, vì cậu ta không nói thêm gì nữa sau đó.

“Cậu tới đúng lúc rồi đấy, Ichinose. Tôi có một đề nghị thú vị cho cậu.”

“Đề nghị? Dù sao thì mình cũng sẽ nghe. Vậy?”

“Bơ đi. Lắng nghe hắn chỉ tổ phí thời gian.”

Như thể đã nghe trước lời đề nghị đó, Horikita xen vào như là muốn ngăn chuyện đó lại.

“1 lời đề nghị hợp tác nghiền nát lớp A. Nhưng Suzune và Kanzaki đã từ chối.”

“Ý cậu là sao?”

“Tôi đã nói với Suzune trước đó, nhưng tôi dã biết hết danh tính của các ‘mục tiêu’ của lớp C rồi, cậu thấy đấy.”

Và cũng như cách mà Katsuragi có chiến thuật riêng của mình.

Bây giờ có vẻ như tới lượt Ryuuen nói ra cái của cậu ta.

Có vẻ như đã vượt xa giai đoạn buổi sáng.

“Ba lớp sẽ liên minh lại và chia sẻ thông tin, bao gồm danh tính của tất cả ‘mục tiêu’ và lách luật của trường trong bài kiểm tra này.”

Vậy đó là ý nghĩa của một liên minh 3 lớp.

“Đó là một ý kiến khá táo bạo đấy. Nhưng nó thực tế hay không lại là một chuyện khác. Ngay từ ban đầu, làm sao chúng tôi có thể tin được Ryuuen-kun đã biết những ‘mục tiêu’ của lớp C?”

“Cô không tin tưởng tôi cũng phải. Vậy sao chúng ta không lập một hợp đồng cho việc này? Một cam kết chia sẻ danh tính những ‘mục tiêu’ giữa chúng ta và oánh hội đồng lớp A. Bằng cách đó, bỏ lớp A qua một bên, ba lớp còn lại đã thành lập một liên minh.”

Nhưng đây là một chiến thuật có thể sụp đổ nếu lớp A từ chối “hợp tác”.

“Cho dù có viết hợp đồng đi nữa, vẫn không ai biết có phản bội hay không. Và nếu là lớp C phản bội, tất cả sẽ kết thúc.”

Horikita nêu lập luận.

Từ những thông tin mà tôi thu thập được, có vẻ như Ryuuen cũng đã hình thành được một liên minh với lớp A được một thời gian rồi.

Và trong bài kiểm tra trên hòn đảo, Ryuuen đã để lộ ra khuynh hướng phản bội của mình. Việc Katsuragi không hề phàn nàn gì về chuyện này chứng tỏ gã đã làm tốt công việc của mình như thế nào.

Bản thân chiến thuật đó không tồi, nhưng dù sao đi nữa, vấn đề ở đây là việc Ryuuen đã đề xuất nó.

“Những gì Horikita-san nói là hợp lí, nhưng trừ phi chúng ta cũng biết danh tính những ‘mục tiêu’ như Ryuuen-kun, đây là một đề nghị vô nghĩa.”

“Giả ngu không được gì đâu, làm gì có chuyện cô không biết.” Ryuuen vặn lại Ichinose.

Hai người đều mang một nụ cười trên khuôn mặt, nhưng bầu không khí giữa họ đã thay đổi.

“Cậu đánh giá mình quá cao rồi. Mình không hề làm việc đó, vả lại, đề nghị này được ăn ít ngã về không. Mình e là mình không thể chấp nhận.”

“Có những lúc cần giữ bí mật, và có những lúc cần phải hành động.”

“Có thể là như thế từ góc nhìn của cậu, nhưng bây giờ cậu đang thu thập thông tin hung hăng đến thế. Đó là giấc mơ của cậu, để lên lớp B theo cách đó sao?”

“Horikita-san từ lớp D cũng phản đối việc này. Ngay từ ban đầu, không đời nào mà đề nghị này sẽ được chấp thuận.”

“Không thể trách được, Suzune dù sao cũng có lí do để từ chối.”

“Cậu muốn ám chỉ điều gì?” Horikita hỏi Ryuuen.

“Cô hiểu mà, phải chứ? Để chiến thuật này hoạt động, mỗi người cần phải hiểu rõ lớp của mình trước. Và đối với lớp D không biết đến thứ gì gọi là làm việc nhóm, đó là nhiệm vụ bất khả thi.Và cũng không thể đối với một lớp A dù bị chia làm hai nửa.”

Bầu không khí lại thay đổi, như là một bầu không khí âm u đổ ập xuống căn phòng này.

“Nhưng đối với tôi, người thống trị cả lớp và Ichinose siêu nổi tiếng, chiến thuật này có thể. Bây giờ tôi đang đề nghị một liên minh ba lớp, nhưng nó sẽ vẫn hoạt động nếu chỉ có hai. Xác suất nhìn thấu được quy định của bài thi này sẽ tăng lên chút, nhưng nếu là tôi thì sẽ làm được. Nếu có thể, cả hai lớp A và D sẽ bị vạch trần sạch sẽ.”

Để khám phá ra những ‘mục tiêu’ của lớp A và D bằng cách làm việc cùng nhau như hai lớp. Đó là đề nghị của Ryuuen.

Việc Ryuuen bạo dạn đề nghị chiến lược này đến lớp B để yêu cầu sự hợp tác của họ trước mặt Horikita, tôi, Kushida và chính bản thân lớp D thật là khó hiểu.

Cho dù nếu chiến thuật này không hoàn hảo, có vẻ như là Ryuuen sẽ được lợi gì đó qua việc biết danh tính của ‘mục tiêu’.

Nếu vậy, đây sẽ là một cột mốc quan trọng cho lớp D.

“Có thể đây là những lời thừa thãi, nhưng chẳng phải như vậy là chiến lược của cậu vẫn chưa hoàn thiện sao?”

Tôi tưởng là cô ấy sẽ chỉ quan sát thôi nhưng trông như là Horikita đã đánh dấu cậu ta như là một kẻ địch rồi.

Cho dù nếu thay vào đó Ichinose quyết định liên minh với lớp D, chúng ta vẫn không biết tin tưởng cô ấy được đến mức nào.

Và xét từ việc đó, đó sẽ là một sai lầm chí tử nếu để yên cho Ichinose hình thành liên kết với Ryuuen ngay tại đây.

“Hiểu tình hình không, thằng đi bám gái?”

Ryuuen cười nhạo như đang thử chế nhạo tôi, nhưng tôi quyết định không giữ im lặng.

“Nếu lớp B và C hình thành một liên minh tại đây, theo lẽ tự nhiên thì lớp D với lớp A cũng có thể mà? Dù lớp D hiện tại đang rạn nứt, nhưng khi việc đó xảy ra, việc đoàn kết vì 1 mục tiêu chung có lí lắm chứ. Với lớp A cũng vậy.”

“Giả định tao với Ichinose đang liên minh. Tao nghi ngờ việc Katsuragi sẽ hợp tác với mày lắm, trừ khi mày đảm bảo được việc như vậy?”

Thật ra thì, Katsuragi – một người thận trọng sẽ không chấp nhận một đề nghị mơ hồ đến thế. Nhưng dù vậy, vì cậu ta cũng đã từng chịu khổ dưới bàn tay của Ryuuen, vẫn có cách để thương lượng với cậu ta.

Sau những gi tôi nói, có vẻ như Horikita cũng đã nhận ra đề nghị này sẽ không thành công.

“Không có ý nghĩa gì cho cuộc đối thoại này. Kiểu này thì chúng ta cũng sẽ nhảy vào họng của nhau thôi.”

“Ý cô là gì khi nói thế, Suzune?”

“Điều tôi muốn nói là cậu ta cũng có điểm đúng. Nếu cậu dự định tiếp tục cuộc thảo luận như là một cuộc họp bàn chiến lược, tôi cũng sẽ phải giả định ‘đây là thực tế’ và dựa theo đó mà làm.”

“Như cô nói, tôi muốn chờ xem liệu cô có khả năng để hình thành một mối quan hệ không?”

Ryuuen nói thế trong thể hiện rõ sự thù địch tới địch thủ và cùng lúc đó trơ tráo đưa cơ hội hợp tác ra một cách hờn dỗi.

Horikita đáp lại với một ý chí sẵn sàng chiến đấu.

Đây chắc chắn là một rào cản nhắm vào Ichinose. Nếu cô ấy phản bội lớp D bây giờ, cô ấy sẽ bị xem như là kẻ phản bội bởi tất cả lớp khác.

Một người thậm chí phản bội đồng minh của mình trong một tích tắc vì điểm. Nếu một tiếng xấu như vậy dính vào bây giờ, nó sẽ kìm chân cô ấy trong suốt quãng đời học sinh còn lại của mình.

“Mình xin lỗi Ryuuen-kun, nhưng cũng có những người trong lớp B bị hại do những hành động của cậu. Cho dù nếu là vì điểm, mình cũng không thể hợp tác với cậu dễ dàng vậy được.”

“Tôi hiểu rồi, thật là đáng tiếc.”

Nhưng mặt của cậu ta cho thấy rằng cậu đã mong đợi kết quả này từ đầu.

Ryuuen đứng lên để rời khỏi phòng và đi ngang qua chúng tôi. Khi cậu ta đi, Ryuuen đã quay lại một lần để nhìn tôi.

Có thể cậu ta đã làm việc đó trong vô thức, nhưng ánh nhìn của cậu ta đã đặt lên mặt tôi.

“…không thể nào.”

Cậu ta thì thầm và rời đi.

Tôi, tất nhiên, cũng không phản ứng với những lời đó.

Khi Ryuuen lắc đầu và bỏ đi, Kushida cũng lên tiếng. “Mình cũng phải đi bây giờ, bạn mình đang gọi.”

Với một lời xin lỗi như thế, Kushida nhanh chóng rời khỏi căn phòng sau Ryuuen.

“Trông như là cậu ta đã nhìn thấu chúng ta rồi.” Ichinose thở dài.

“Sẽ rắc rối đấy, bị một người như thế nhắm tới.”

“Cho dù trong tên cậu ta có hán tự là rồng, cậu ta giống rắn hơn. Khi nhắm đến con mồi, cậu ta chỉ muốn nuốt thôi. Nhưng thay vì mình, cậu ta đang nhắm tới cậu đó, Horikita-san. Hiện tại Ryuuen đang dè chừng lớp A nhất, và cậu ta chắc cũng nhận thức được việc lớp B cũng sẽ thành kẻ thù của cậu ta vào một ngày nào đó.” Ichinose nói.

Đúng thật, lớp D chỉ mới trồi dậy được từ vực thẳm mà nó đã lỡ rơi vào hồi bài kiểm tra gần đây trên hòn đảo.

Có thể đây là một hệ quả của việc đó, nhưng chưa lớp nào khác xem lớp D là một mối họa nguy hiểm đến thế.

“Sẽ ổn thôi, Horikita không phải là kiểu người sụp đổ trước áp lực đâu.”

“Dĩ nhiên rồi.”

Tôi có nói thế, nhưng vẫn có khả năng Horikita sẽ phát triển từ những áp lực được đặt trên mình tại đây. Nhiêu đó thì tôi chắc chắn.

Cho dù là bây giờ hay mười năm nữa, nếu như muốn phát triển, đầu tiên là phải bị ngã đã.

“Horikita-san, Ayanokouji-kun. Bởi vì mọi người bây giờ đã biết về liên minh giữa hai lớp bọn mình nên mình sẽ hỏi để phòng hờ, nhưng liệu cậu có tin rằng trong bài kiểm tra này, một liên minh vượt qua rào cản lớp học có thể được hình thành?”

“Không cần thù địch, nhưng yêu cầu sự hợp tác có thể là hơi khó. Bản thân bài kiểm tra được thiết lập để việc hai lớp hợp tác một cách hoàn hảo là bất khả thi. Vì thế một sự hợp tác tuyệt đối, không thể lay chuyển giữa lớp B và D là một điều cấp thiết. Tôi không nghĩ là một liên minh như thế có thể được hình thành.”

“Ừm. Đúng là Horikita-san có khác. Có vẻ như cậu hoàn toàn hiểu được bài kiểm tra này. Ý tưởng của Ryuuen-kun ngay từ ban đầu đã không thể xảy ra. Liên minh với cậu đúng là một bước đi đúng đắn.”

Ichinose nói với Horikita lúc trông như đang vui vì suy nghĩ của họ hoàn toàn hợp nhau.

“Ừ. Chiến lược của Ryuuen-kun sẽ kết thúc trong thất bại. Không cần phải lo lắng về chuyện đó. Vấn đề ở đây là chiến lược của Katsuragi-kun. Nói chuyện trực tiếp rồi thì cậu nghĩ sao?”

Ichinose hỏi Kanzaki và Horikita về Katsuragi.

“Như tớ đã báo cáo trước đó, không có cách nào để các nhóm khác nói chuyện với họ. Cậu ta không phản hồi và từ chối tham gia các cuộc thảo luận. Tớ không tin rằng cậu ta sẽ thay đổi lập trường trước khi bài kiểm tra kết thúc. Lập trường của họ vẫn giữ nguyên dù cho Katsuragi không hiện diện.”

“Ừ. Bên mình cũng vô vọng rồi. Có vẻ như chúng ta sẽ phải thỏa hiệp trong tình huống này với một cách tiếp cận khác.”

Số lần thảo luận còn lại là 3. Và sau đó mỗi nhóm sẽ phải tự trình ra câu trả lời của mình.

Đó là khi chúng ta sẽ phải lựa chọn. Vì lớp, vì nhóm, hay vì bản thân?

“Vậy tớ sẽ trở về phòng mình.”

Vì mọi người trong phòng (Thìn) đã ra khỏi phòng, Horikita cũng di chuyển.

Vào giây phút đó, Ichinose gặp mặt với Hamaguchi, người trông như đã đợi cô ấy ở bên ngoài. Ichinose nhìn lướt qua tấm lưng xa dần của Horikita và rồi quay lại nhìn tôi.

“Nếu như cậu cảm thấy ổn, thì đi cùng tớ một lúc được chứ?”

“Vậy cũng được.”

Hiện tại không chỉ có Ichinose mà cũng có hai học sinh lớp B khác ở đây nên tôi cảm thấy chút chật chội.

Rồi sau khi chia tay với Kanzaki và đến boong tàu, đập vào mắt bọn tôi là hình mẫu một học sinh với tâm trạng vui vẻ.

“Horikita-san có thể đã nói thế, nhưng mình tin là tất cả vẫn có thể làm việc cùng nhau và vẫn có chỗ cho sự hợp tác.”

“Chỗ cho sự hợp tác?”

“Ừ, lớp A đột nhiên nêu ra lập trường của mình và tớ đã bị bất ngờ nhưng vẫn có chỗ cho sự hợp tác. Đó là lí do mà chúng ta cần phải tiết lộ mọi thứ, cậu có nghĩ vậy không?”

“Tất cả?”

“Đến cuối cùng, bài kiểm tra này chủ yếu là về việc tìm được ‘mục tiêu’. Vậy có nghĩa là tất cả những gì cần làm là nghĩ ra nhiều người không phải ‘mục tiêu’ nhất có thể để thu hẹp khả năng lại. Đó là lí do mình sẽ cho cậu biết… Mình không phải là ‘mục tiêu’. Nhưng mình sẽ tìm ra họ, và đem ‘nhóm’ chúng ta đến chiến thắng.”

Ichinose nói rõ ràng với tôi trong khi nhìn thẳng vào mắt tôi. Và tiếp thêm điều này,

“Nếu cậu vẫn nghi ngờ mình là ‘mục tiêu’ và đang cố che giấu, và dù cậu có hỏi thành lời, mình chỉ có thể nói thế này… Mình đang làm mọi thứ có thể cho lớp B.”

Những lời đó đã đâm thẳng vào tôi với một bầu không khí bí ẩn mà tôi không hiểu được.

Khi đã quan sát hành vi của Ichinose trước giờ, chỉ còn một điều duy nhất cần phải thắc mắc.

Nếu cô ấy thật sự muốn sự hợp tác của tôi ngay tại đây và bây giờ và muốn giành lòng tin tuyệt đối từ tôi thì cô ấy đáng lẽ đã đi xa hơn một bước rồi.

Đó là, tiết lộ nội dung trong điện thoại cô ấy cho tôi để xác nhận rằng mình không phải là ‘mục tiêu’.

Nhưng Ichinose không có dấu hiệu nào là sẽ làm vậy. Tôi còn không thấy cô ấy thậm chí thử lấy điện thoại ra. Vậy tôi nên hiểu lời nói của cô ấy như là lời lảm nhảm của một người phụ nữ có vấn đề về tâm lí? Hay là một câu chuyện vẫn có một góc khuất?

Đó là lí do của bầu không khí bí ẩn ấy. Thành thật chấp nhận lời đề nghị của cô ấy ở đây ngay lúc này không phải là quyết định khôn ngoan.

“….nó vô lý lắm sao?”

Ichinose lo lắng hỏi tôi sau một hồi im lặng.

“Không, xin lỗi. Nó không phải là một đề nghị vô lí lắm đâu. Chỉ là tớ bất ngờ khi cậu thành thật đến thế. Thường thì một người sẽ không cố đem cả ‘nhóm’ đến chiến thắng nếu như họ thật sự là ‘mục tiêu’.”

“Mình sẽ không nói dối ở một nơi thế này. Mình sẽ làm vậy khi cần, nhưng nếu được thì mình muốn thành thật hết mức có thể.”

“Tất cả những điều mình đã kể cậu nãy giờ, mình dự định làm y như vậy để lớp mình thắng sòng phẳng. Mình chỉ đã nghĩ đến việc tìm những ‘mục tiêu’ để xem họ có cùng suy nghĩ không. À, Ayanokouji-kun không cần phải trả lời nếu không muốn đâu. Mình chỉ muốn cho cậu biết những cảm xúc của mình. Sẽ dễ hơn nếu cả hai ta có cùng cảnh ngộ.”

“Cho dù mối quan hệ hợp tác hoàn hảo là bất khả thi, giữ gìn những mối quan hệ xã hội tốt không phải là một ý tồi. Nếu tớ không trả lời cậu thật lòng ngay tại đây, mối quan hệ này sẽ sụp đổ ngay lập tức.”

“Không, không. Không hề.”

Cô ấy cố ngăn cản tôi khỏi trả lời trong bối rối, nhưng đây không phải là thứ mà bây giờ nên che giấu.

Những điều Ichinose nói là chính xác hoàn toàn, giá trị của việc phản bội tôi ngay tại đây không có nghĩa. Không có ý nghĩa gì khi đi lừa lớp D, một lớp vỗn đã lún xuống tận đáy và chỉ mới ngoi lên được chút bề mặt.

Tất nhiên, tôi không thể nói chắc chắn rằng cô ấy đang thành thật 100%. Nhưng tôi cũng nghĩ rằng mình có thể thành thật với cô ấy.

“Tớ không phải là ‘mục tiêu’. Yukimura cũng không phải nốt, chắc chắn là vậy. Nhưng còn Karuizawa và Sotomura thì tớ không biết. Và cá nhân mà nói, tớ đồng ý với Ichinose. Không chút phản đối.”

Tôi có nghe từ Yukimura là cả Karuizawa lẫn Sotomura đều không phải nhưng tốt hơn hết là tránh nói những điều không chắc chắn.

Tôi vẫn chưa thể nói họ không phải là ‘mục tiêu’ một cách tự tin được.

Và xét từ thái độ và hành vi của cậu ta, điều mà Yukimura đã tâm sự với tôi chắc chắn là thật. Yukimura không phải là ‘mục tiêu’.

“X-xin lỗi. Có vẻ như mình đã ép cậu nói ra rồi.”

Ichinose cúi đầu trước tôi như thể đang cảm thấy tội lỗi vậy.

Nhưng không cần phải xin lỗi.

Bởi vì một ngày nào đó, chính ‘tôi’ là người phải xin lỗi cô ấy vì những gì mình sẽ làm.

( oi oi oiiiiiiiiii)

“Hamaguchi-kun, cậu lại đây một chút được không?”

“Chuyện gì thế, Ichinose-san?”

Khi Hamaguchi đến gần, Ichinose bắt đầu thông báo cậu ta tình hình hiện tại.

Sau khi nghe nói, cậu ta trông có vẻ ngạc nhiên vì Ichinose đã xây dựng được một mối quan hệ hợp tác với lớp D. Tôi nghĩ là chỉ bằng tính cách của mình, cô ấy cũng đã được sự đồng thuận của cả lớp rồi.

“Nếu như cậu ta đã đích thân xác nhận, vậy thì không lí gì tớ phải từ chối. Tôi cũng không phải là ‘mục tiêu’. Cậu có thể tin tôi.”.

Và suy từ mối quan hệ của cậu ta với Ichinose, uy tín của cậu cũng khá cao. Có rất ít lợi lộc trong việc này vì nó có thể hủy hoại mối quan hệ của cô ấy với Horikita nếu bị bại lộ.

“Vậy cậu chưa kiểm tra lớp của mình à?”

Nếu đó là Ichinose nổi tiếng, cô ấy có thể có được thông tin từ lớp mình mà không dùng một ách thống trị tàn bạo như Ryuuen.

“Tớ cố gắng để bạn cùng lớp hoạt động riêng lẻ. Kiểu vậy. Có những người chỉ muốn lấy điểm cho bản thân mình. Không phải là tớ có thể quyết định ‘mục tiêu’ trong số họ dựa trên những gì mình nghĩ.”

“Có thể sẽ khó nhưng mình sẽ kiểm tra những người còn lại. Nếu như họ trả lời thành thật, mình sẽ thông báo cho Ayanokouji-kun biết sau.”

“Cảm ơn. Nhưng tớ không thể kể mọi thứ lớp D cho cậu được. Chúng ta chưa thể thân thiết tới mức đấy.”

“Thế cũng được. Chỉ cần mình Ayanokouji-kun hợp tác với mình thôi cũng đủ rồi.”

Và với điều này, ba chúng tôi đã thảo luận về bài kiểm tra từ một góc độ trung lập và bỗng nhiên việc hợp tác trong nhóm (Mão) đã trở nên khả thi.

Tôi, Ichinose, Hamguchi và Yukimura. Cả 4 đứa chắc chắn không phải là mục tiêu.

Tôi có thể chắc chắn về việc đó qua quan sát hành động và thái độ của Yukimura. Vậy là còn lại 10 người ngoài chúng tôi. ‘mục tiêu’ không nghi ngờ gì là nằm trong 10 người đó.

Trong bất kì trường hợp nào thì đây sẽ là một thử thách khó khăn hơn là tìm người lãnh đạo trong bài kiểm tra trên hòn đảo. Đó chính xác là lí do tại sao đây là một bài thi.

Những ‘mục tiêu’ cũng sẽ cảm thấy áp lực trên mình và để tránh hành động lỗ liễu, họ sẽ có thể sẽ chọn ẩn mình. Ban đầu có vẻ như không công bằng nhưng nhà trường đã đảm bảo.

“Vậy? Từ giờ cậu định tìm ‘mục tiêu’ kiểu gì? Cho dù nếu chúng ta hỏi trực tiếp, tớ không nghĩ là họ sẽ trả lời thành thật. Họ không thể thuyết phục được chỉ bằng lời lẽ đâu.”- Hamaguchi nói.

“Cái chính của bài kiểm tra là làm gì đó về việc này mà?”

Chính xác, đây là một bài kiểm tra thuộc dạng tiêu chuẩn cao nhất. Để lấy thông tin từ một người đang liều mạng giấu nó.

Bây giờ, với Ichinose đã đi nước của mình, chắc chắn tình hình hiện tại đã có một sự thay đổi.

2.

Trừ phi là siêu năng lực gia với khả năng đọc suy nghĩ, tìm ‘mục tiêu’ không phải là chuyện dễ.

Mỗi người sinh ra đều là một kẻ dối trá và đã quen với việc đó. Nếu một người chưa bao giờ nói dối có tồn tại, bản thân sự tồn tại của người đó cũng là dối trá. Đối với con người, dối trá là một thứ gắn liền như bản năng.

Ít nhất, một trong số những người tụ tập trong căn phòng này, là ‘mục tiêu’.

Vẫn có thời gian cho đến cuộc thảo luận tiếp theo, nhưng dù vậy tôi vẫn phải đến sớm như lần trước để quan sát thái độ của mọi người trong nhóm.

Và những người đầu tiên đến vì cuộc thảo luận tốt là những cô gái lớp C đang vui vẻ tán chuyện với nhau.

Khi chạm mặt tôi, họ lập tức hạ thấp giọng lại một cách khinh bỉ và giữ khoảng cách an toàn.

Tiếp theo là Yukimura, bước vào căn phòng với một vẻ mặt lạnh lùng. Cậu ta sớm ngồi xuống gần tôi sau khi chào bằng một cái nhìn lướt qua. Có vẻ như cậu ta không khác so với bình thường là mấy.

Rồi tiếp đến là nhóm lớp A. Machida và Takemoto.

Và lại đến Morishige. Như thường lệ, vì họ đã quyết định giữ im lặng, nên họ đã ngồi ở một góc xa của căn phòng, gần chỗ mà bọn con gái lớp C đang ngồi.

“Này Machida-kun, sau khi xong chuyện này hôm nay, cậu có muốn đi chơi với bọn tớ không? Ba chúng tớ đang định vui vẻ một chút, nhưng chưa tìm được ai đi cùng cả.”

“Để xem đã…” Machida đáp lại.

Machida thường thì không tham gia vào cuộc thảo luận, nhưng sự ‘hiện diện’ của cậu ta vẫn rất mạnh mẽ.

Ngoài Ichinose và Ibuki, có vẻ như tất cả những cô gái khác trong nhóm này đều có hứng thú với cậu ta. Không phải là tôi ghen tị hay gì đâu… nhưng ghen tị thật...

Hầu hết lớp C đã bỏ cuộc trong việc tìm mục tiêu, hay là đây vẫn là một phần kế hoạch của họ, bằng lời mời Machida đi chơi. Đây là cách mà đàn ông và phụ nữ làm khăng khít thêm mối quan hệ sao?

Có vẻ như Machida cũng hài lòng với điều đó vì cậu ta trông rất vui.

Rồi Sotomura và Karuizawa bước vào phòng.

Nhưng nói là họ vào cùng lúc thì đúng hơn là vào cùng nhau, vì Karuizawa đang có một biểu cảm không hài lòng trên gương mặt.

Ngay khi họ bước vào phòng, cô ấy ngay lập tức tạo khoảng cách và đi chuyển về phía cuối căn phòng.

“Ê. Đó là chỗ của tôi.”

Mặc dù đến sau, Karuizawa lại nói thế với đám con gái lớp C trong khi mắt nhìn chòng chọc dù họ đến sớm hơn.

Sau khi nhìn thấy những cô gái khác tán tỉnh với Machida, có vẻ như là Karuizawa còn giận dữ hơn trước.

“Không biết cậu đang nói về chuyện gì, nhưng chỗ của cậu là sao? Tìm nơi khác để ngồi đi.”

“Tôi bảo đó là chỗ của tôi. Biến.”

“Hả? Cậu không thấy tôi đang nói chuyện với Machida-kun sao? Bọn tôi tối nay sẽ đi chơi.” - Manabe đáp lại.

“Machida-kun, làm ơn hãy đích thân nói với cô ta. Rằng cậu muốn tớ ngồi cạnh cậu.”

Trông hơi xấu hổ, Machida có vẻ như đang phân vân không biết chọn ai.

Nhưng Karuizawa sớm nắm bắt được tình hình, và nhanh chóng nhảy vào giữa Manabe và Machida, nắm lấy tay cậu ta.

“Lần này, hãy đi chơi cùng nhau, chỉ hai chúng ta thôi. Hay cậu chọn cô gái đó? Tớ không thích những tên sở khanh, nên nếu cậu chọn cô ấy thì tớ sẽ không đi chơi với cậu nữa.”

Tôi thật sự rất ngạc nhiên khi cô ấy có thể nói chuyện bạo dạn như thế trong khi đang hẹn hò với Hirata.

Sự thật là Machida đã bị thu hút bới cụm từ “chỉ hai chúng ta”, và đã quyết định được nên chọn cô gái nào.

“Cậu có thể di chuyển được không? Đó là chỗ của Karuizawa cho đến chiều nay.”

“Hả? Vậy là ý gì chứ? Bực cả mình….”

Với một biểu cảm đúng với lời nói của mình, những cô gái lớp C nhanh chóng tránh xa khỏi Machida. Và rồi Karuizawa nhanh chóng di chuyển vào khoảng trống đó và ngồi xuống.

Mà sự thật là cô ấy ngồi sát đến mức dính chặt với Machida vậy. Thực lòng thì, cơ thể của họ đang kết nối với nhau rồi.

Có lẽ lí do duy nhất mà mọi người không thấy chuyện này kì lạ là do bản chất tính cách của Karuizawa đã vốn như vậy.

Liệu cậu ta không biết là cô ấy đang đi chơi với Hirata, hay là cậu ta biết, nhưng trông như là Machida đã bắt đầu mở lòng với Karuizawa, hoặc là thậm chí đã đổ cô ấy rồi.

Nếu chúng ta chỉ nói về ngoại hình, Karuizawa đúng là dễ thương thật, và nếu nhìn từ góc độ ấy, thì việc những cảm xúc muốn bao bọc nổi lên cũng có khả năng lắm chứ.

Điều thú vị là, nhóm mới chỉ hình thành ngày hôm qua đã bắt đầu phát triển một hệ thống tầng lớp giữa sức mạnh và hệ sinh thái hôm nay. Nhưng dù vậy kẻ cô đơn vẫn sẽ cô đơn và người nổi tiếng vẫn sẽ nổi tiếng.

Sự phân chia học sinh vào hệ thống này đã hoàn thành, nhưng không phải theo cách thông thường.

Điển hình như, nếu hai người có cùng địa vị trong nhóm, thì chắc chắn một người sẽ đi lên và một người sẽ bị hạ xuống. Cũng có thể hiểu là một môi trường ‘kẻ mạnh nhất sẽ sống sót’.

Và những người thua cuộc trong trận chiến nói trên sẽ bị giáng xuống một địa vị thấp hơn những người trước đó bình đẳng với mình. Thậm chí là bị đẩy xuống tận đáy. Tới mức mà sự tồn tại của họ còn không quan trọng.

Ví dụ như là một người như tôi. Bài kiểm tra này thú vị ở chỗ nó bắt những người đã từng là kẻ thù bắt tay với nhau.

Kể cả Ichinose, người cực kì nổi tiếng trong lớp, cũng gặp rắc rối trong việc tác động lên những kẻ địch ở lớp khác. Nếu là Hirata, có lẽ cậu ta đã làm cho nhóm này có tổ chức hơn?

“Hãy cùng đối xử tốt với nhau tiếp hôm nay nhé!”

Đích thân Ichinose đã đến và đem lại sự sống cho căn phòng ảm đạm.

Tôi cũng ngay lập tức nhận ra bầu không khí trong phòng hôm nay đặc biệt dày đặc và không nói những điều thừa thãi.

Nhưng kể cả vậy, hành động của Karuizawa cảm thấy thật ép buộc và tôi không tài nào hiểu nổi.

Nếu cô ấy muốn gần gũi hơn với Machida, không nhất thiết phải gây thù chuốc oán với bọn con gái lớp C để làm vậy. Tôi chỉ thấy như--- bản thân sự kiện này và bài kiểm tra không liên quan tới nhau.

Với tư cách một người đã dõi theo Karuizawa từ đầu học kì một, tôi có thể đúc kết được từ tính cách và hành động của cô ta.

Rằng Karuizawa muốn đứng đầu. Đương nhiên, cô ta không giỏi đến mức có thể đứng đầu nhóm con gái kiểu đó. Cô ấy thiếu tài năng của Ichinose và một điều như thế sẽ bất khả thi đối với cô ta.

Nhưng có một thứ gọi là ‘mối quan hệ giữa người với người’ đóng vai trò quan trọng trong chuyện này.

Một sự thật không thể chối cãi là với tính cách mạnh mẽ của mình, Karuizawa đã thành lãnh đạo của hội con gái lớp D. Hơn nữa, cô ấy đã thành bạn gái của Hirata, người được xem như ánh sáng dẫn lối cho cả lớp và đồng thời gây được sức ảnh hưởng đối với bọn con trai.

Nếu suy từ những hành vi trước đây của Karuizawa với tình huống hiện tại, sự thật lại càng trở nên rõ ràng hơn.

Cô ấy dính chặt với người mạnh nhất mình có thể tìm thấy như Machida và nhờ đó giành sự ảnh hưởng trong nhóm. Và nó đã có hiệu quả, sự thật là bọn con gái lớp C đã không thể đánh bại được uy thế của Machida đành ngậm ngùi về chỗ của mình. Karuizawa đã chấp nhận rủi ro bị ghét để đổi lấy sự thống trị tuyệt đối.

Vì một cảm giác thượng đẳng?

Vì sự tự thỏa mãn bản thân?

Hay chỉ là khao khát được nổi bật?

Tôi vẫn không thể thấu được nguồn gốc của hành vi của cô ấy, nhưng chắc chắn một trong những bằng chứng nói trên là nguyên nhân của hành động đó.

“Không ổn.”

“Ừ, nếu tiếp tục như thế này, chúng ta sẽ để cho ‘mục tiêu’ chạy thoát mất.”

Người đáp lại lời thì thầm của tôi là Yukimura đang ngồi kế bên.

Vì nếu tôi đính chính lại là chúng ta không nói cùng chủ đề sẽ gây khó xử nên tôi tiếp tục theo dòng câu chuyện.

“Xem nào. Lớp A sẽ không tham gia thảo luận như thường lệ. Phải chứ?”

“Tất nhiên. Cứ thoải mái bàn luận mà không có bọn tôi. Lập trường của chúng tôi vẫn giữ nguyên.”

Người nói câu đó là kẻ đã ngồi cạnh Machida và giấu cảm xúc của mình nãy giờ, Morishige.

Tôi đã gặp cậu ta trước bài kiểm tra này. Theo như những gì tôi đã nghe, lớp A đang bị chia thành 2 phe khác nhau. Phe Katsuragi và phe Sakayanagi.

Morishige là một trong những người đã phản bội Katsuragi trong bài kiểm tra trên đảo. Thường thì cậu ta sẽ không ngoan ngoãn nghe lệnh của Katsuragi như thế này.

Hiện tại Sakayanagi không có mặt trên chiếc du thuyền này do lí do sức khỏe và với việc không ai ra lệnh, chắc là cậu ta không có lựa chọn nào khác ngoài làm theo Katsuragi.

Tôi đã mong đợi ảnh hưởng của Katsuragi sẽ biến mất sau thất bại trên hòn đảo nhưng có vẻ như cậu ta sẽ không chịu thua dễ như vậy.

Bởi vì chính bản thân cậu ta cũng đã giữ im lặng hai ngày qua, có vẻ như kể cả Morishige cũng phải chấp nhận chịu đựng những mệnh lệnh của Katsuragi.

“Do sử dụng một giờ còn lại như thế này khá là lãng phí, nên chúng ta chơi bài nữa nhé?”

Ichinose nói như thể đã quen với chuyện này trong khi đề nghị chơi một ván bài sau khi xác nhận.

Trong bài kiểm tra này, có nhiều cách tiếp cận khác nhau, nhưng có vẻ như Ichinose muốn tìm ‘mục tiêu’ thông qua đối thoại trong khi Katsuragi thì làm ngược lại, ngăn chặn tất cả.

Mặt khác, chiến thuật của Ryuuen là biến mọi người thành kẻ thù trong khi kiểm soát tuyệt đối lớp của cậu ta.

Nhưng tôi vẫn chưa thể chắc chắn đó đúng là chiến thuật của họ cho đến khi tấm màn được gỡ xuống.

Dù sao đi nữa, làm sao có thể vừa nói về chuyện vừa chơi bài suốt một tiếng đây.

Yukimura trông như đang cố gắng quan sát xung quanh trong tuyệt vọng nhưng cậu ta vẫn chưa nắm được ai có thể là ‘mục tiêu’. Tôi chắc là những học sinh khác cũng đang bị kẹt trong tình trạng tương tự và đó là kết luận họ đã rút ra.

Cho dù nếu cuộc thảo luận diễn ra tốt đẹp, cũng sẽ chẳng có chuyện những ‘mục tiêu’ tự khai mình ra. Khi một tiếng đã trôi qua, tôi quan sát thứ tự mà các học sinh rời khỏi phòng.

Những học sinh lớp C thường là một trong những đám ra đầu tiên bây giờ lại trông như là chưa ra vội, trong khi lớp A, luôn là người dẫn đầu, vẫn bước ra trước như thường lệ.

Dù vậy, có vẻ như Machida và Karuizawa đang bận trao đổi số điện thoại với nhau và sắp xếp để liên lạc sau này. Rồi Yukimura và Sotomura đứng dậy và rời đi.

“Về thôi, Ayanokouji cậu cũng đi luôn chứ?”

” À ừ.”

Và cùng lúc đó, Karuizawa cũng đứng lên ra về trong khi đang nói chuyện điện thoại với ai đó, như thể đang tám chuyện gì đó thú vị.

Và khi cô ấy rời đi, ba cô gái từ lớp C đi ngang bọn tôi rồi theo đuôi cô ta.

“Ba bọn họ. Cậu không thấy có gì đó lạ sao?”

Yukimura có vẻ như đã để ý điều gì đó bất thường ở họ và nhìn tôi với một gương mặt lo lắng.

“Cậu nghĩ vậy sao? Tôi chả thấy gì cả.”

Sotomura đáp lại với một giọng mất bình tĩnh.

Bỏ ngoài tai ý kiến của Sotomura, trực giác của Yukimura đã đúng. Có vẻ như là những cô gái lớp C đang có một mối hờn trong họ.

Yukimura và tôi lén nhìn vào hành lang bên ngoài. Và bọn tôi thấy ba cô gái đuổi theo Karuizawa trên hành lang. Tôi không muốn bám theo họ một mình.

Và Ibuki, người có vẻ như đã mất hứng thú với Karuizawa, không có ở đó.

“Có thể là tư thù cá nhân giữa họ?”

“Cứ theo bọn họ đi. Có thể sẽ không đến mức bạo lực nhưng vẫn có khả năng.”

“Karuizawa chết tiệt, luôn làm những trò phiền phức.… tôi chỉ muốn ‘mục tiêu’ thôi.”

Trong khi Sotomura bỏ về phòng mình, Yukimura và tôi nhanh chóng đi theo bốn cô gái.

Khi đến một góc, tôi nghe thấy tiếng cửa đóng lại và thấy lối vào cầu thang thoát hiểm đã đóng kín.

Nhưng không có lí do gì để sử dụng cầu thang thoát hiểm trừ phi thang máy bị hư, nghĩa là có chuyện gì khác đang xảy ra.

“Này, các cậu đem tôi đến đây làm gì thế?”

Tôi lặng lẽ mở cánh cửa của thang thoát hiểm và nghe một giọng nói từ bên trong.

“Đừng có giả ngu, mày đã đẩy Rika đúng không? Nói đi.”

“.…t-t-tại sao. Tại sao cậu lại buộc tội tôi? Tôi đã bảo là các cậu tìm nhầm người rồi mà?”

Ba cô gái tiếp cận Karuizawa và làm cô ta lùi lại về phía bức tường như để ngăn không cho cô ấy trốn thoát.

Nhưng kể cả trong một tình huống như thế, Karuizawa tiếp tục phủ nhận những lời buộc tội mà không thèm xin lỗi. Vậy là không phải cô ấy?

“Tôi có việc cần làm bây giờ, cô không phiền tránh đường chứ?”

“Vậy để tao xác nhận ngay bây giờ. Tao sẽ gọi Rika. Nếu không phải thì tao sẽ tha thứ cho mày.”

“Tôi không biết cậu đang nói gì, tôi sẽ gọi giáo viên.”

“Vậy mày sẽ kể gì? Vì bọn tao có làm gì đâu. Nếu như mày làm thế, bọn tao cũng có thể nói là mày đã đẩy Rika.”

Có vẻ như họ không hề có ý định lùi bước vì họ đã giữ tay của Karuizawa và đẩy cô ta về phía bức tường khi cô ấy định trốn thoát.

Một trong số bọn con gái bắt đầu sử dụng điện thoại để liên lạc với Rika.

“Đ-đợi một chút.”

Khi đã nhận ra độ nghiêm trọng của sự việc, Karuizawa cố ngăn cản cuộc gọi diễn ra.

“Làm gì gấp thế?”

“...Tôi vừa nhớ ra. Tôi đã vô tình tông vào cô ấy.”

“Con dối trá bẩn thỉu, mày đã nhớ ra từ đầu phải chứ? Dù sao tao cũng không quan tâm, nhưng mày có định xin lỗi Rika không?”

“Không. Cô ta là người sai. Một con nhỏ đầu đất.”

Tôi tưởng Karuizawa sẽ nhận trách nhiệm cho việc đó, nhưng có vẻ như cô ấy vẫn cứng đầu hơn bao giờ hết. Dẫu cho việc đó sẽ làm kích động bọn con gái lớp C.

“Cô nhỏ này thật sự đang chọc tức tao rồi đấy. Tao đã nghĩ đến chuyện tha cho nó nếu như nó chịu xin lỗi Rika. À mà thôi, bây giờ thì không tha nữa đâu.”

Và cứ như thế, cô ta đẩy vai Karuizawa bằng lòng bàn tay của mình.

“Cậu đã không định tha cho cô ta ngay từ ban đầu rồi... phải chứ?”

Yamashita, cô gái thường lẽo đẽo theo sau Manabe, lên tiếng.

“Shiho-chan, tớ không thể kiềm chế nữa rồi. Tớ sẽ không tha thứ cho Karuizawa.”

“Phải chứ? Tớ chắc là Rika cũng có cùng suy nghĩ. Hành cô ta nào.”

Lần này, với nhiều lực hơn, cô ta đánh vai của Karuizawa với lòng bàn tay của mình.

Yukimura cố gắng mở cửa, nhưng tôi giữ tay và ngăn cậu ta lại. Cho dù nếu chúng ta ngăn việc này bây giờ, việc Karuizawa bị tấn công lần nữa trong tương lai là không thể tránh khỏi.

Nhưng nếu để yên cho họ dùng bạo lực tùy thích thì sẽ có thể lợi dụng được việc đó để ngăn chặn họ trong tương lai. Và tùy theo mức độ bạo lực, chúng ta thậm chí có thể đe dọa bằng cách liên lạc với nhà trường.

Quan trọng hơn hết, ngay bây giờ sự tồn tại của Karuizawa Kei sắp thay đổi.

“Ha...haaa.”

Karuizawa có vẻ như đang thấy khó thở. Hoặc là cô ta đang đau đớn.

Rồi cô ấy ôm đầu mình bằng cả hai tay.

Nhưng cảnh tượng đau khổ ấy, thay vì làm cho người ta cảm thông, lại đem đến nhiều phẫn nộ hơn từ Manabe và đám con gái.

“Cho dù mày có khóc đi nữa tao cũng không tha đâu.”

Rồi cô ta nắm đầu Karuizawa và nhấc nó lên.

“Tớ đã luôn ghét cái mặt của Karuizawa, các cậu có nghĩ cô ta xấu xí không?”

“Đúng chứ? Cậu có muốn rạch bớt cái mặt của cô ta không?”

“D-d-dừng lại.”

“Cô ta bảo dừng kìa. Chuyện gì đã xảy ra với sự kiên quyết của mày hồi nãy rồi?”

Có vẻ như càng ghét kẻ thù của mình, càng muốn đánh thẳng vào lợi thế của họ.

Nếu nói về sắc đẹp, thì không nghi ngờ gì Karuizawa hơn hẳn. Nhưng trông như là Manabe, Yamashita và Yabu sẽ không hài lòng cho đến khi họ phủ nhận nhan sắc của Karuizawa như thế.

Sau khi lặng lẽ lắc đầu, Karuizawa không thể di chuyển nữa.

u22719-9baa73b8-905c-45b6-a043-dad1ad245be8.jpg

Không hề có dấu vết gì của cô ấy thường ngày. Bản chất thật sự của mỗi con người đều lộ ra trong một tình huống như thế này. Một chút nữa thôi và tôi sẽ có thể thấy và biết thêm về Karuizawa Kei.

Nhưng có vẻ như là phức cảm công lí trong Yukimura đã trỗi dậy, và cậu ta đã không chịu nổi nữa. Rồi cậu nhanh chóng mở cửa và làm bất ngờ ba cô gái ở bên trong.

Mặt khác, như thể mình đã được cứu, Karuizawa nhìn Yukimura với một gương mặt nhẹ nhõm.

“Các cậu đang làm gì thế?”

“C-c-c-c-cái? Tớ chỉ đang nói chuyện với Karuizawa thôi?”

Manabe nhìn Karuizawa như đang đe dọa cô ấy, nhưng Karruizawa không phải loại người dễ dàng bị dọa đến thế.

“Yukimura-kun, làm gì đó đi. Họ đột nhiên giữ tớ lại và bắt đầu đẩy tớ. Họ tệ lắm. Họ thật phiền phức nên tớ đã bảo họ biến đi nhưng...”

Thường thì Karuizawa sẽ chẳng đời nào quan tâm đến Yukimura, nhưng chắc cô ấy đang biết ơn cậu ta vì đã xuất hiện để cứu mình.

Gương mặt như đang truyền tải sự nhẹ nhõm của cô ấy. Nhưng có vẻ như lớp C đang nhìn Yukimura một cách thù ghét. Như thể đang nói là chuyện này không liên quan gì đến Yukimura.

“Tôi chỉ đang giúp Rika trong chuyện với Karuizawa thôi. Vì cậu đã đến đây nên chắc cũng nghe được đầu đuôi câu chuyện rồi nhỉ.”

“...Tôi nghĩ là các cậu nên bỏ qua chuyện này đi. Nếu như họ chỉ tình cờ va vào nhau, thì lỗi không hẳn thuộc về Karuizawa đâu, cậu cũng hiểu mà.”

Yukimura không có lựa chọn nào khác ngoài trả lời như vậy.

“Im đi. Chuyện này không liên quan gì tới cậu.”

“.…”

Vì bị những cô gái lớp C bảo câm miệng lại, lần này Yukimura không còn làm gì được ngoài im lặng.

Karuizawa bắt đầu nhìn Yukimura như là một thằng thảm hại trong khi tôi chậm rãi và lặng lẽ móc chiếc điện thoại ra.

“Cứ để tôi yên đi. Bằng không thì tôi sẽ gọi người khác đến đấy.” Karuizawa bảo họ.

“Gọi? Gọi ai? Hirata-kun? Machida-kun? Hay là một con điếm như mày có thể gọi bao nhiêu đàn ông miễn là mày thích?”

Một cuộc xung đột giữa phụ nữ với nhau được tương truyền là đầy trò bẩn, và không thể giải quyết được qua bạo lực dễ dàng như đàn ông. Với tư cách một người bị vướng vào chuyện này, tôi nghĩ việc nhìn và nghe cái này cũng thật đau đớn.

“Có một giáo viên vừa đi ngang qua đây, tớ nghĩ tốt nhất là các cậu nên đi đi.”

Không còn cách nào khác, tôi nhảy vào và nói thể để ngăn chặn chuyện này tiến xa hơn. Chắc là lớp C cũng không muốn làm loạn tại đây.

“Tao chắc chắn sẽ làm mày phải cúi đầu xuống trước Rika.”

Đó là một lời hăm dọa dành cho Karuizawa ý nói họ sẽ làm bất kì điều gì cần thiết để thực hiện được mục đích.

Karuizawa cố gắng tỏ ra cứng rắn trong vô vọng nhưng rõ ràng là cô ấy không thể tiếp tục làm thế được nữa. Có vẻ như bọn con gái khác cũng đã nhìn thấy được điểm yếu đó trong lúc họ nhìn xuống Karuizawa với đôi mắt như nhìn kẻ thấp kém hơn mình.

“Cậu ổn chứ?”

Không thể bỏ rơi Karuizawa như thể sắp nổ tung, Yukimura hỏi cô ấy.

“Để tôi yên!”

Karuizawa hất tay của Yukimura đi khi cậu ta cố gắng chạy lại giúp cô ấy.

“Cái? Tôi tới để giúp cậu đấy.”

“Im đi! Không ai bảo cậu làm vậy cả!”

Karuizawa nói thế trong khi cố gắng lấy lại nhịp thở.

Yukimura lùi lại như bị áp đảo bởi những lời đó. Tôi cũng lùi bước theo để đỡ bị dính vào chuyện này nhưng Karuizawa lại nhìn tôi với một ánh mắt giận dữ trước khi mở mạnh cánh cửa tới thang thoát hiểm. Và rồi đóng sầm nó lại.

“Chuyện gì với cô ta thế? Lúc nào cũng đi gây chuyện.”

Tôi hiểu được cảm giác phẫn uất của Yukimura.

Một ‘kẻ gây rối’ là một cách diễn đạt tốt cho Karuizawa.

Nhưng có vẻ như Yukimura cũng đã mệt mỏi với chuyện này, vì cậu ta không nói gì nữa và rời khỏi chỗ thang thoát hiểm.

Một mình trên chiếc thang, tôi nghĩ về Karuizawa. Và mặt yếu đuối mà lãnh đạo của hội con gái lớp D đã để lộ ra lúc đó.

Vẻ mặt khiếp sợ của Karuizawa mới nãy không phải chỉ vì bị đe dọa, mà còn vì nhiều lí do.

3.

Giữa đêm sau khi ngày thứ hai kết thúc.

Hồ bơi đông đúc giờ lại chìm trong tĩnh mịch.

Tôi ở đây để xác nhận một vài thứ.

Vì những chiếc điện thoại chúng tôi được phát cho sau khi vào trường đã được thêm số liên lạc giáo viên, tôi có thể dễ dàng liên lạc tới Chabashira-sensei.

Cho dù đang ở giữa mùa hè, chúng tôi đang đi tàu ngay trên mặt nước biển nên gió đêm lạnh hơn bao giờ hết.

“…xin lỗi vì đã làm cậu chờ, Ayanokouji.”

“Em không để ý lắm đâu ạ. Đúng ra em nên xin lỗi vì đã gọi cô ra vào giờ này.”

“Đây là một yêu cầu hỏi thăm ý kiến từ một học sinh, với tư cách một giáo viên tôi có trách nhiệm phản hồi lại. Không có gì lạ cả. Dù sao thì đây là lần đầu tiên cậu gọi cho tôi đấy.”

Chabashira-sensei không đối xử với Lớp D bằng tình yêu, không được nổi tiếng với đám học sinh dù là tâng bốc đi nữa. Cho dù có vấn đề, họ không nghĩ tới chuyện gọi cô ấy ra để xin ý kiến.

“Có thứ em muốn hỏi sensei… mặt cô trông nhợt nhạt vậy.”

Lúc đầu trong bóng tối tôi không nhận ra. Nhưng mặt Chabashira-sensei tái nhợt như sắp hấp hối.

“… đừng để ý cái đó. Mấy chuyện người lớn ấy mà. Vậy có chuyện gì sao?”

Tôi ít nhiều hiểu được chuyện vì tôi có thể ngửi thấy hơi rượu tỏa ra.

“Trong trường này, cô đã nói với em rằng không có gì không thể ‘mua’ được bằng điểm. Nhưng có trường hợp ngoại lệ không ạ?”

“Cô nghĩ là vậy, trường hợp ngoại lệ có tồn tại. Ví dụ như nếu em muốn mua mạng sống giáo viên và học sinh, chuyện đó không bao giờ xảy ra.”

“Thế thì thứ đắt nhất trong lịch sử đã được mua trong quá khứ là—”

Nhưng trước khi tôi kịp nói xong câu hỏi, tôi nhanh chóng cảm thấy có người đang nghe trộm.

“Ya-ha! Sae-chan. Cậu thấy ổn chưa?”

Hoshinomiya-sensei vừa xuất hiện.

Chỉ là tình cờ sao? Không, khả năng rất thấp.

Không đời nào cô ấy tình cờ tới chỗ này mà không bám theo Chabashira-sensei.

“… cậu say à?”

“Hửm? Dĩ nhiên là không rồi, không đời nào tớ say được. Cậu giả ngu với tớ hả?”

“Thật tình… cậu tỉnh quá đấy. Cả hôm qua và hôm nay nữa.”

Hoshimiya-sensei vẫn bước tới và tiếp tục nói.

“Xin chào Ayanokouji-kun. Em thấy ổn không?”

Tỏ ra thân thiện quá mức với tôi, cô ấy đến gần chỗ tôi và lại hành động thân thiết quá mức, cô ấy khoác vai tôi sát đến nỗi tôi có thể cảm thấy mùi rượu tỏa ra từ hơi thở cô ấy.

Tất nhiên tuổi vị thành niên như tôi không biết, nhưng liệu rượu uống có ngon không? Chỉ mới ngửi, tôi đã cảm giác không muốn uống tí nào.

“Em không sao. Nếu có thì đã không ở đây rồi.”

“Một câu trả lời dễ thương lại còn ấn tượng. Vậy là Ayanokouji-kun thích kiểu onee-sans tsundere như Sae-chan hở?”

“Đừng có làm vậy với học sinh. Nó sẽ ảnh hưởng tới đạo đức cư xử chuyện nghiệp của chúng ta.”

Thật tốt quá, Chabashira-sensei tóm gáy Hoshimiya-sensei và kéo cô ấy tách khỏi tôi.

Tôi nhớ lại cuộc trò chuyện giữa các giáo viên ngày hôm qua.

Thậm chí các giáo viên cũng rất cảnh giác với nhau, cạnh tranh với nhau và lừa gạt nhau để leo tới lớp đứng đầu.

Tôi không biết liệu kì thi này có làm tăng lương giáo viên hay có khúc mắc gì giữa Chabashira-sensei và Hoshimiya-sensei trong thời học sinh của họ không nữa.

Tôi chắc chắn nhà trường và giáo viên cố gắng khiến hệ thống này bình đẳng. Nếu thông tin không công bằng mà lộ ra ngoài, đó là một vấn đề rất nghiêm trọng. Giáo viên không thể không chịu trách nhiệm về việc này.

Xem xét điều đó, rất có thể Ichinose bị phân vào nhóm (Mão) mà không được nói trước. Cô ấy rất tinh ý và có năng lực quan sát mà.

Sớm muộn gì Ichinose cũng sẽ bắt đầu nghi ngờ. Về việc ‘tại sao’ bị phân vào nhóm (Mão).

Sẽ tốt nếu cô ấy coi nó là một sự ngẫu nhiên. Nhưng Hoshinomiya-sensei rất kém khoảng giấu cảm xúc của mình nên cô ấy chắc hẳn đã hiểu được tại sao mình được gửi tới để do thám tôi.

Nếu chuyện đó xảy ra, tôi cần phải tính tới chuyện đánh trả. Và vừa nghĩ tới chuyện đó, tôi đã bắt đầu củng cố tuyến phòng thủ của mình.

“Vậy hai người đang nói gì giữa đêm thế này? Có vấn đề gì to tát sao?”

“To tát? Với tư cách là một giáo viên, dĩ nhiên tớ sẽ đáp lại băn khoăn của học sinh và tư vấn rồi.”

“Nhưng nếu thế thì tại sao các cậu không làm ở chỗ thoáng hơn? Cần gì phải lén lút với em nó.”

Khi Hoshimiya-sensei cố gắng vạch trần cô ấy, Chabashira-sensei vẫn duy trì sự điềm tĩnh và tỉnh táo.

“Vì chính Ayanokouji đã đề nghị. Nó muốn tự mình tham khảo tớ mà không cho ai biết.”

“Hmmm… à không phải là tớ có phàn nàn về chuyện này đâu nhé.”

“Tớ hiểu rồi, nếu cậu hiểu cho thì trở về quầy rượu đi. Chốc nữa tớ sẽ nhập hội.”

“Ok, ok! Hai người ở đây nhé, nhưng nhớ là đừng làm gì bậy bẹ đó nghen.”

Và rời đi để lại một lời cảnh cáo thừa thãi, Hoshimiya-sensei trở lại con thuyền. Xem ra cô ấy có khả năng che giấu sự hiện diện mình rất dễ dàng.

“Xin lỗi. Vì cái đồ giáo viên phiền nhiễu đó.”

“Không sao đâu ạ.”

Chabashira-sensei không nói gì về chuyện tôi bị do thám.

Tôi không biết chuyện gì đang xảy ra giữa hai họ, nhưng thành thật mà nói chuyện đó không liên quan tới tôi.

“Dù sao thì tiếp tục đoạn ta vừa nói đi. Thứ lớn nhất đã được mua bằng điểm trong quá khứ.”

Khi tôi khẽ gật đầu, Chabashira-sensei nhìn tôi trầm tư.

“Nếu phải nói thì đó là ‘thay đổi quy định của trường’. Dĩ nhiên cậu có thể chỉ thay đổi khi có thể. Ví dụ, cậu có thể điều chỉnh cho phép cậu đến trường muộn hơn một phút so với mọi khi và đại loại như vậy.”

Chabashira-sensei chọn dùng một ví dụ để giải thích hơn là dùng một sự thật.

“Chỉ một ví dụ thôi ạ?”

“Chưa thỏa mãn à?”

“Không, cũng được ạ. Với điều này em ít nhiều có thể hiểu hệ thống nhà trường và cách dùng điểm hơn.”

Có nghĩa là tùy thuộc vào cách bạn dùng điểm, cho dù là vì một lý do tầm thường, một người có thể thách thức cả hệ thống nhà trường. Xem ra điểm cả nhân là tài sản vô cùng cần thiết.

“Cậu đang lẽ nên hỏi chuyện đó qua tin nhắn. Cậu không cần phải gọi tôi ra vì chuyện này.”

“Bởi vì ghi tin nhắn sẽ để lại một bản ghi. Em muốn tránh điều đó.”

Và tôi quyết định để đó và hướng tới lối thoát khác ngoài cái Hoshimiya-sensei vừa mới dùng.

Trong khi còn rất nhiều thứ tôi muốn xác nhận với cô ấy, nhưng hiện giờ là đủ rồi.

“Sắp tới thôi em sẽ nhờ cô một chuyện.”

Và khi tôi quay lại để đi, Chabashira-sensei trong một khoảnh khắc, đã nhìn tôi mơ hồ.

4.

Nửa đêm

Hay một cách chính xác hơn thì bây giờ đã qua hai giờ đêm rồi

Bạn cùng phòng với tôi vừa thức dậy một cách lặng lẽ rồi bước xuống giường cẩn thận để không vô tình làm thức giấc ba người còn lại đang ngủ trong phòng.

Theo quy định của trường học thì học sinh phải mặc áo ngủ của mình, họ cũng có thể rời khỏi phòng mình khi mặc như vậy.

Sau khi tôi đã xác nhận rằng cậu ấy không đơn giản chỉ đi vệ sinh không thì tôi cũng liền lấy thẻ khóa của phòng mình và ra khỏi giường

Không chắc cậu ấy sẽ hành động vào ngày hôm nay nhưng có vẻ thành quả công sức của tôi cũng thành hiện thực.

Khi cậu ấy nhận thấy tôi đang thức, cậu ấy quay lại nhìn tôi

Mắt chúng tôi chạm nhau.

Mắt vẫn nhìn mắt, tôi đã nói với cậu ấy rằng tớ cần một cuộc trò chuyện với cậu.

Cậu ấy cũng trả lời rằng sẽ đợi ngoài hành lang. Rồi cậu ấy ra khỏi căn phòng và bước đến hành lang với vẻ mặt hơi bối rối

Đây là một Hirata đang bối rối trước mặt tôi.

''Tớ đã đánh thức cậu hay do cậu vốn đã thức, là cái nào vậy? ''

''Cái sau. Tớ đã nghĩ là cậu sẽ rời khỏi phòng tối nay.”

“Tại sao cậu lại nghĩ vậy? Đây thật sự là đêm đầu tiên tớ rời khỏi phòng đấy.''

Tôi đang đánh giá tình hình hiện tại, quyết định vòng vo tam quốc sẽ chả đi tới đâu và thành thật hỏi cậu ấy.

“Chẳng phải tối nay Karuizawa đã liên lạc cho cậu sao?”

Chỉ với một câu duy nhất mà cậu ấy gần như hiểu hết toàn bộ

Đúng là Hirata, khả năng nắm bắt tình huống của cậu ấy quả nhiên không ai sánh được.

“Vậy cậu có được gì không?”

“Tớ cũng ở cùng nhóm với Karuizawa mà. Tớ không biết ở mức độ nào, nhưng ít nhiều gì tớ cũng nắm được tình hình.”

Có vẻ như Hirata đang đợi tôi nói gì đó thêm. Và đúng thật, lời giải thích ấy quả nhiên là không thuyết phục được cậu ấy, lý do ấy vẫn chưa đủ để tôi đi theo cậu ấy vào buổi tối này.

“Cậu từng nói rằng cậu muốn tớ làm cầu nối giữa cậu và Horikita đúng không?”

“Tớ hiểu rồi, có vẻ như Horikita đã ra lệnh cho cậu như vậy?”

Vậy thì tôi đỡ phải giải thích nhiều nên thế này là tiện nhất.

“Đúng vậy, cô ấy ra lệnh cho tớ phải báo cáo mọi thứ về nhóm (Mão) cho cô ấy, bao gồm cả tình hình về Karuizawa. Vì vậy khi tớ nghe được về tình hình của Karuizawa và báo cáo cho cô ấy, cô ấy cũng ra lệnh nghe trộm cậu nữa. Nhưng vì cậu bảo muốn tớ làm cầu nối cho cậu và Suzune, nên tớ đã nghĩ sẽ không nấp sau lưng cậu để nghe lỏm đâu. Đây là cơ hội để tớ nghe từ cậu đấy.”

“Cô ấy cần thông tin gì ?”

“Tất cả những gì Hirata biết về Karuizawa và nội dung cuộc trò chuyện.”

Có vẻ như Hirata, người không hề biết gì về hoàn cảnh của nhóm (Mão) có lẽ đang bối rối vì tại sao cô ấy đang cần thông tin về Karuizawa đặc biệt như vậy.

Nhưng ít nhất cậu ấy cũng hiểu rằng đây là thông tin này có thể ảnh hưởng đến tương lai sau này.

“Tớ không chắc có thể nói cho cậu bao nhiêu vì tớ cần phải cân nhắc cảm xúc của Karuizawa-san nữa.”

Với câu nói đấy, Hirata bắt đầu bước xuống hành lang.

Trong cái kịch bản hòa nhã này, tôi cũng không muốn ép cậu ấy nói nên tôi cũng đi theo cậu ấy với nhịp chân thoải mái.

Mặc dù tôi nằm trên giường tận liền hai tiếng đồng hồ, nhưng tóc tôi vẫn đẹp một cách hoàn hảo. Tôi không quan tâm nhiều về bản thân cho lắm, nhưng để tránh mọi người khó chịu khi nhìn tôi thì tôi cũng đã cân nhắc về mái tóc của mình.

“Tớ chắc chắn Ayanokouji-kun sẽ không nói điều gì không cần thiết, nhưng những gì tớ sắp nói với cậu hoàn toàn là một thông tin cực kỳ nhạy cảm. Và có khả năng Karuizawa sẽ từ chối trò chuyện và quay đi. Tớ chỉ muốn cậu hãy nhớ nhừng điều này.”

Tôi luôn có lựa chọn là nấp đi và nghe lỏm họ nói chuyện, nhưng không đời nào Hirata lại cho phép làm vậy.

Vì đây là một thông tin mà Karuizawa không hề muốn bất cứ ai phải nghe, nên cậu ấy sẽ không bao giờ cho phép tôi nghe trộm. Vì vậy trong tình huống này, tôi chỉ còn cách gật đầu mà thôi.

Nơi gặp mặt là phía trước của một máy bán hàng tự động nằm trong khu vực nghỉ ngơi ở tầng hai.

Nó nằm ở giữa hành lang dài của con tàu. Một nơi dễ tìm thấy và cũng dễ dàng để cho người khác nhận thấy có người đang nghe trộm. Vị trí này khó khiến ta trốn đi và lắng nghe.

Karuizawa đã ở đấy, trong một chiếc áo và ngồi trên ghế sofa để đợi Hirata.

Lúc đầu, khi cô nhìn thấy cậu ấy, cô ta cũng đã mỉm cười được một lúc nhưng rồi nụ cười ấy cũng nhanh chóng biến mất và thay thế bằng vẻ tức giận khi nhìn thấy tôi đi phía sau Hirata.

“Tại sao Ayanokouji-kun lại đi cùng với Hirata-kun?”

“Không sao đâu, tớ đã gọi cậu ấy và chúng tớ đi cùng nhau.”

“Hirata-kun gọi sao? ...Tại sao? Chẳng phải tớ đã nói với cậu là tớ muốn nói chuyện với cậu một mình cơ mà.”

“Tớ biết, nhưng tớ đã lo lắng về những điều Karuizawa đã nói với tớ qua điện thoại. Vì thế nên tớ mới gọi theo Ayanokouji-kun, một người có vẻ nắm tình hình. Xin lỗi vì tớ đã hành động ích kỷ.”

Hirata đang xin lỗi cô ấy.

Mặc dù hiện tại Karuizawa trông đang cực kỳ khó chịu với tình hình hiện tại, nhưng cho dù vậy thì cô ấy cũng sẽ không gắt gỏng với Hirata được.

“Nhưng ...tớ muốn nói chuyện với một mình cậu …”

“Nếu cậu cần, nhưng mà trên điện thoại cậu không nói với tớ rằng chúng ta sẽ nói chuyện riêng với nhau.”

Tôi có thể suy luận ít nhiều rằng chuyện này liên quan tới rắc rối với Lớp C do Manabe cầm đầu.

Nhưng tôi đang muốn biết rằng Karuizawa sẽ tiếp cận cái chủ đề này như thế nào đây. Nếu cô ấy chỉ muốn giải tỏa bằng cách nói chuyện với Hirata, vậy đã không cần ép buộc một cuộc nói chuyện cực kỳ riêng với cậu ấy rồi.

Điều này có nghĩa là cô ấy đang muốn nói về một thứ gì đấy nhất định không thể nào cho người ngoài nghe.

Vì thế trong trường hợp này, im lặng lả vô nghĩa. Và thế là Hirata bắt đầu nói về nội dung cuộc gọi của họ.

“Cậu đang kể dở cho tớ về cuộc cãi nhau giữa cậu và Manabe-san với nhóm bạn trong lớp C đúng không ?”

Đáp lại câu hỏi đấy, Karuizawa mở miệng mình khẽ trả lời nhưng cuối cùng vẫn không có câu trả lời nào xuất hiện, có lẽ cô ta vẫn còn đang cảnh giác với sự hiện diện của tôi

Thế là một lần nữa Hirata phải phá sự im lặng.

“Ayanokouji-kun có biết về chuyện tranh chấp giữa cậu với Manabe-san và những người khác không ? “

“Một chút.”

Vì nói chuyện với cô ta dường như bất ổn, nên Hirata đã quay lại hỏi tôi.

Karuizawa vẫn không hài lòng với tình hình hiện tại, nhưng cô ta vẫn ngoan ngoãn im lặng và lắng nghe cuộc nói chuyện của chúng tôi. Đó có thể là khi tôi là người đã nhìn thấy Karuizawa bị bắt nạt bởi Manabe.

“Từ những gì Karuizawa-san nói với tôi, thì có vẻ như họ đã buộc tội cô ấy trước. Rồi sau đó kéo cô ấy đến một nơi không người và suýt thì bạo hành cô ấy”

“Đúng. Chính xác. Tớ đã chứng kiến vụ đấy. Ngoài ra Yukimura cũng đã chứng kiến.”

“Tớ hiểu rồi…”

Hirata đang nhìn tôi với vẻ trầm tư. Rồi cậu ấy khép mắt lại.

Trong chuyện này, tôi tự hỏi liệu Hirata sẽ làm thế nào đây?

Gọi Manabe và những người khác để khiển trách họ? Hay báo cáo họ lên nhà trường?

“Nếu Manabe-san và những người khác thật sự có sử dụng bạo lực, thì chắc chắn chúng ta sẽ làm gì đó với việc này. Tớ không thể cho phép bạn bè mà lại sử dụng bạo lực với nhau.”

Nghe những lời tràn ngập công lý tựa như khung cảnh anh hùng, tôi thấy Karuizawa vừa mỉm cười một chút với Hirata.

Nhưng lại về vẻ mặt tức giận ngay lập tức khi nhận ra tôi vẫn còn đang nhìn cô ấy.

“Karuizawa-san, cậu bị đánh đến mức không thể phản kháng lại đúng không?”

“Không…”

Không thể trả lời một cách rõ ràng, Karuizawa chỉ im lặng mà nhìn chằm chằm. Nhưng vì cô ấy không hề phủ nhận điều đấy, nên có vẻ là đúng.

Có vẻ Karuizawa đã từng có chút rắc rối với cô gái tên Rika trong quá khứ. Vì thế mà Manabe và những người khác đã ép cô ta phải xin lỗi vì điều đó. Nhưng cuối cùng, mọi chuyện gần như được chuyển biến xấu đi dẫn đến bạo lực với Karuizawa.

Sau khi hiểu được tình hình, Hirata gật đầu.

“Tớ hiểu rồi, đó là lý do cậu nói với tớ như vậy.”

“Như vậy?”

“Karuizawa-san đã bảo tớ bật lại đánh trả Manabe-san và những người khác.”

Nói chuyện thẳng thắn hơn tôi tưởng.

Nhưng từ quan điểm của người bị bắt nạt, thì tôi cho một tư tưởng giết hoặc bị giết dễ sinh ra trong đầu.

Và đúng thật, khi nghe Hirata nói những lời đấy thì Karuizawa – người đã im lặng nãy giờ, lên tiếng.

“Tại sao cậu lại nói hết cho cậu ta…?”

“Bởi vì đây không phải là Karuizawa-san thường ngày. Cậu không phải là kiểu người sẽ cố gắng đứng lên chống lại bạo lực bằng bạo lực khác, Karuizawa-san.”

“Nhưng cô ấy bị bắt nạt đúng không? Vậy nếu cậu thực sự là người bạn trai của cô ấy thì tất nhiên cậu phải có nghĩa vụ cứu cô ấy rồi.”

“Ừ, tớ biết điều đó. Nhưng tớ không bao giờ tin vào kiểu nói chuyện mặt đối mặt đó. Cậu hiểu không?”

Hai bên chưa rõ thế nào, nhưng tôi đang cảm nhận được những quan điểm khác nhau đang xen vào.

“Giờ thì cùng nghĩ về cách làm sao để hòa hợp với Manabe-san và nhóm của cô ấy!”

“Không được đâu. Mình đã bị bọn họ đánh hội đồng. Xin hãy hiểu cho mình…”

“Hội đồng? Chứ không phải vì cậu đã bắt nạt Morofuji-san trước sao, Karuizawa-san?”

Hirata hỏi Karuizawa với vẻ buộc tội.

Morofuji? Chắc Hirata ý chỉ cô gái tên Rika.

Tôi chưa từng nghĩ Hirata có nghiên cứu, ngạc nhiên đấy.

“Nhưng vào lúc đấy…mình không còn lựa chọn nào khác…Shinohara-san và những người khác đang quan sát mình.”

“Vậy cơ bản là vì Shinohara có mặt ở đấy, nên cậu không còn lựa chọn nào khác?”

“Ngậm cái miệng cậu lại!”

Tôi chỉ hỏi một chút mà Karuizawa đã hét lớn vào mặt để yêu cầu tôi giữ im lặng.

Tiếng hét đấy nó vang vọng khắp hành lang.

“Mình xin cậu, hãy cứu tớ….Hirata-kun sẽ bảo vệ tớ đúng không?”

“Tất nhiên là tớ sẽ bảo vệ cậu, nhưng dù vậy tớ cũng sẽ không làm gì Manabe-san hay những người khác. Tớ sẽ cố gắng tìm cách để cậu nói chuyện và trở nên hòa thuận với nhau hơn.”

“Tớ đã nói với cậu là không thể! Nếu việc này đơn giản đến thế thì ngay từ đầu tớ đã không nhờ cậu giúp đỡ.”

Mặc dù hơi quá đáng, nhưng tôi có thể hiểu cảm xúc hiện giờ của Karuizawa.

Vị trí cô ấy đứng hiện giờ có lẽ nguy hiểm hơn ta tưởng. Tôi sẽ không ngạc nhiên gì nếu việc này dẫn tới tỷ lệ xảy ra bạo lực.

Nhà trường cũng có những quy định nhất định.

Cấm những học sinh hút thuốc cũng là một ví dụ, và tất nhiên, quy định này luôn có mặt ở bất kỳ trường trung học nào trong nước. Dù vậy vẫn luôn có vài học sinh lén hút thuốc được.

Nói cách khác, có những thứ quy định không phải lúc nào cũng ngăn chặn được. Bắt nạt là một trong những thứ đấy.

Hirata có vẻ đang lo lắng cho Karuizawa, nhưng đồng thời cậu cũng lo lắng cho cả Manabe. Có vẻ như Hirata đang định giải quyết vấn đề này cho cả hai bên làm nguôi cơn giận trong hòa bình.

Nói cách khác, Hirata không coi Karuizawa tới mức như là bạn gái.

“Không quan trọng lý do là gì, tớ cũng không thể làm những việc mà cậu mong đợi vào tớ. Đối với tớ, Karuizawa-san là một người bạn cùng lớp quý giá. Nếu có gì làm phiền cậu, tớ sẽ bảo vệ cậu. Nhưng dù bất kể lý do gì tở cũng sẽ không làm tổn thương người khác. Cho dù đó là học sinh của lớp C.”

“Cậu nói dối ! Cậu đã nói rằng cậu sẽ bảo vệ tớ!”

“Nói dối? Tớ đã nói với cậu ngay từ đầu quan điểm của tớ rõ là vậy.”

Hirata đang nói những điều mà chắc chắn học sinh lớp D sẽ khó mà tin ngay được.

“Tớ đã nói với cậu từ ban đầu rồi mà? Chúng ta không phải là bạn trai hay là bạn gái. Không phải là thật. Tớ cũng không ngại gì khi giả vờ hẹn hò với cậu, nhưng tớ sẽ không giúp cậu những việc thế này cũng như không khiến cậu sẽ phụ thuộc vào tớ.”

Xem ra mối quan hệ không ai nghi ngờ gì về của hai người này, thực sự chỉ là giả vờ mà thôi.

“….Tại sao cậu nói với tớ về chuyện này.”

Đây là một lời than phiền về lời tuyên bố tôi mới nghe, chắc là vậy.

Và giờ tôi đã hiểu mục đích của Hirata là gì rồi, cậu ấy sử dụng Karuizawa bây giờ là để lấy thông tin làm đồ cống nạp cho Horikita. Đại loại là vậy.

“Tớ nghĩ rằng để cứu cậu, ta cần một cách tiếp cận mới.”

Điều này không phải là cậu ấy hoàn toàn bỏ rơi Karuizawa, mà cậu ấy thật sự đang cứu cô ta theo cách riêng của mình.

Sau đó cậu tiếp cận Karuizawa, một con người đã mất bình tĩnh, dù vậy cậu cũng không cố chạm vào đôi vai mỏng manh và tinh tế của cô ta.

“Cậu đang nói... mình phải tự mình sử dụng bạo lực sao?”

“Tớ không nói vậy. Tớ sẽ cố gắng hết sức để cứu cậu. Vào buổi sáng, tớ sẽ đi nói chuyện với Manabe-san và những người khác. Để yêu cầu cô ấy ngừng việc làm phiền Karuizawa-san. Cậu có thể sẽ không thích nó nhưng mình sẽ nói với họ rằng cậu muốn xin lỗi bọn họ.”

“Mình không muốn làm vậy!”

Thật vậy, có vẻ Karuizawa đang yêu cầu Hirata trả thù Manabe hơn.

Cân nhắc về điều này thì đây có vẻ là bản chất thật sự của Karuizawa. Tính cách thực sự của cô ấy. Và có vẻ như Karuizawa có chuyện gì đó làm cô ấy sợ hãi hơn.

“Tớ hiểu rồi. Nếu về điều này thì tớ không thể được gì cho cậu. Xin lỗi cậu về điều này.”

Hirata lạnh lùng nói với cô ấy.

Ngay cả trong tình huống này, cậu ấy vẫn giữ được cái vẻ ngầu lòi. Nhưng cho dù giữ được cái vẻ ấy thì Hirata cũng đã cho Karuizawa, một con người hoàn toàn phụ thuộc vào cậu một cái án tử hình.

“Ayanokouji-kun, nếu cậu có ý tưởng nào thì hãy nói với chúng tớ.”

Cậu ta đang tính định đẩy vai trò cho tôi đây mà.

“Không cần! Nếu cậu còn không nghe lời của tôi, thì tôi không cần một người như cậu nữa!”

Karuizawa hét lên và đá một lon nước trái cây từ máy bán hàng tự động xuống hành lang.

Nước bên trong nằm văng ra khắp sàn nhà và âm thanh của chiếc lon vang vọng trong hành lang.

“Mối quan hệ của chúng ta kết thúc từ ngày hôm nay. Kết thúc thật rồi!”

Thay vì sự thật giữa mối quan hệ của hai người được bại lộ thì Hirata có vẻ khó chịu vì mình không thể giúp được cô ấy.

Mặc dù Karuizawa đã chạy đi nhưng Hirata lại không có dấu hiệu đuổi theo. Có nghĩa là cậu ấy đã quyết định giờ cô ấy không phải là người để cậu ta đáng quan tâm.

“Ayanokouji-kun, có những việc mà tớ không thể làm được. Đó là lý do cậu đang ở đây, tớ muốn cậu phải hiểu điều đó.”

Tôi đang cố moi móc thông tin từ Karuizawa nhờ lợi dụng Hirata, nhưng có vẻ Hirata lại chớp cơ hội đẩy vai trò cứu vớt Karuizawa khỏi những rắc rối cho tôi.

“Cậu dường như muốn trở thành một cây cầu kết nối mọi người lại với nhau, thật là ích kỷ. Cậu là đồng minh của mọi người mà?”

“Đúng vậy. Tớ ở phe Karuizawa và cũng ở phe Ayanokouji-kun. Nhưng tùy vào thuộc vào người mà tớ đang nói chuyện, tớ cũng có thể thay đổi thái độ của mình. Cậu có nhiều khả năng hơn những gì mọi người nghĩ đấy.”

“Cậu đang khen ngợi tớ quá nhiều rồi đấy.”

“Thật sự thì tớ khá là tự tin khi đọc cảm xúc của người khác. Đó là lý do tớ có thể nói vậy.”

Tôi đang muốn tìm hiểu cái tự tin của cậu ta rồi đấy, nhưng tôi lại nghĩ rằng phải tìm giải pháp cho vấn đề trước.

“Đầu tiên, tớ muốn hỏi cậu một lần nữa về mối quan hệ giữa cậu và Karuizawa. Có vẻ như mối quan hệ của cậu với cô ấy chỉ là bên ngoài thôi.”

“Cách nói đó, có vẻ như Ayanokouji-kun đã nghi ngờ chuyện này nhỉ?”

“Đã được bốn tháng kể từ khi cậu bắt đầu hẹn hò với Karuizawa. Nhưng tớ chưa thấy bất kỳ dấu hiện tiến triển quan hệ giữa hai cậu từ đó cả. Tất nhiên, cậu có thể đã xem xét lựa chọn duy trì mối quan hệ trong sáng và thuần khiết với cô ấy. Nhưng có vẻ cậu vẫn luôn giữ khoảng cách với cô ấy và hai người vẫn gọi nhau bằng họ của mình.”

Cho dù khi quan hệ bên ngoài của họ không tiến triển gì, nếu họ thân thiết tình cảm hơn, tự dưng họ cũng sẽ thay đổi cách gọi nhau.

Nhưng dù ra sao, thì mối quan hệ của Hirata và Karuizawa đã không tiến triển.

Trong mối quan hệ giữa một nam và một nữ mà lại không thấy rõ dấu hiệu của sự tiến triển hay thay đổi là một điều rất lạ.

“Đúng thế, chúng tớ không thực sự hẹn hò với nhau. Chúng tớ chỉ đi chơi với nhau khi cảm thấy cần thiết. Cậu có thấy sự mâu thuẫn ở đây không?”

Mặc dù không thật sự hẹn hò với nhau, nhưng những thứ này vẫn cần thiết.

Điều đó có nghĩa là mục đích của họ đã liên kết với nhau. Và điều đấy có nghĩa là khi đi chơi với nhau thì có lợi? Và sau đó, ai là người yêu cầu và ai là người chấp nhận yêu cầu này?

Quá rõ ràng rồi.

Karuizawa là người đã yêu cầu Hirata xây dựng mối quan hệ giả tạo và Hirata chỉ đơn giản là chấp nhận yêu cầu của cô ta mà thôi.

Biết về nó, những hành động của cô ta có thể giải thích bằng sự thật này.

“Những tin đồn đã bắt đầu khoảng ba tuần đầu sau khi bắt đầu học kỳ, và từ đó trở đi, sự nổi tiếng của Karuizawa cũng tăng vọt.”

Hiện tượng này cũng có thể quan sát được khi nhìn vào nhóm của chúng tôi.

Bằng cách thân thiết với Machida, Karuizawa đã có thể khẳng định bản thân mạnh mẽ hơn trước cũng như ảnh hưởng của cô ta trong nhóm cũng tăng theo. Nói cách khác, đây là cách mà Karuizawa trở thành cây tầm gửi.

“Vì vậy, cậu chỉ giả vờ làm bạn trai của Karuizawa để giúp tăng địa vị của cô ấy.”

Tôi nói ra sự thật và Hirata chỉ cười với tôi.

Tôi nghĩ đây là toàn bộ sự thật --- trong một khoảnh khắc tôi lại nhận ra các mảnh ghép chưa khớp với nhau. Có lẽ cô ta đã sử dụng Hirata và Machida để đứng đầu hệ thống cấp bậc trong trường?

Không, điều đó vẫn không thể giải thích được tình hình.

Nếu cô ta muốn thống trị mọi thứ thì cô ta chỉ cần yêu cầu Hirata đi chơi với mình và Hirata sẽ đồng ý. Nhưng yêu cầu của cô ta hiện giờ quá cao.

Thái độ thường ngày của Karuizawa rất mạnh mẽ, nhưng đôi khi cô ấy cũng đóng vai một kẻ gây sự khi đi bắt nạt. Nhưng tại sao cậu ấy lại chấp nhận điều đó?

Và... có thật sự Karuizawa đang sử dụng Hirata và những người khác chỉ để tăng địa vị của cô ta trong lớp không. Đây là một vấn đề còn mơ hồ.

Trong trường hợp này, tôi không thể nói rằng cô ta chỉ sử dụng Machida chỉ để tăng ảnh hưởng. Cô ấy đã tỏ ra không quan tâm đến mọi chuyện của nhóm và gần như lúc nào cũng im lặng. Nếu vậy thì từ đầu cần gì phải lợi dụng Machida.

Vậy chính xác thì--- cái nào đã kích động khiến cô ấy phải tiếp cận Machida?

Cuối cùng thì tôi cũng cảm thấy mình hiểu được cô gái tên Karuizawa Kei rồi.

“Để bảo vệ bản thân à.”

Bằng phương pháp loại bỏ, chỉ còn một câu trả lời duy nhất là sự thật. Không thể nào sai được.

“Giờ cậu cũng đã hiều rồi đúng không? Thành thật mà nói khi tớ nghe câu trả lời này từ cậu, tớ đã sởn gai óc đấy.”

“Tớ chỉ được nghe từ Horikita rằng Karuizawa có lý do riêng để có thể lợi dụng Hirata và những người khác.”

Tôi đang cố đánh lừa cậu ấy theo cách đó, nhưng có vẻ Hirata không phải là người đơn giản đến mức có thể bị mắc vào thứ như vậy được.

“Ayanokouji-kun nếu tớ phải nói thật với cậu.…. mặc dù hơi thô lỗ nhưng tớ thấy cậu hơi đáng sợ. Kiểu như một sự tồn tại đáng quan ngại. Nếu điều này xúc phạm cậu, tớ xin lỗi.”

“Đáng quan ngại? Tại sao cậu lại nghĩ như vậy?”

“Tớ đã quan sát cậu từ khi năm học bắt đầu, nhưng Ayanokouji-kun hiện giờ và Ayanokouji-kun trước kia là hai con người khác nhau, sự hiện diện của cậu và những lời nói cậu dùng. Gần như kiểu cậu là một con người khác hoàn toàn.”

Hirata có khả năng phân biệt các hành động và hành vi của những người xung quanh và sẽ không bao giờ bỏ qua chúng. Cậu ấy nhận ra sự khác biệt trong tôi cũng phải.

“Tớ đã bảo cậu rồi mà phải không? Chỉ là nhờ vào lời khuyên của Horikita, tớ đã kể với Horikita toàn bộ về nhóm mình và tớ tuân theo mệnh lệnh ấy, chỉ thế thôi. Vụ trên đảo cũng vậy, Horikita đã quyết định đúng đắn và chỉ đạo Lớp D giành chiến thắng. Và cả lớp đã kiếm được rất nhiều điểm như một kết quả hiển nhiên. Nói cách khác, tớ làm chuyện này cũng chẳng mất gì. Cô ấy rất tệ giao tiếp, vì vậy tớ chỉ là chuyển lời nhắn của cậu tới cô ấy và nhận lệnh từ cô ấy mà thôi.”

Tôi dành rất nhiều thời gian với Horikita, và Hirata, người biết điều này rất rõ chắc chắn sẽ không nghi ngờ về những lời tôi nói.

“Nếu là Horikita, cô ấy chắc chắn đã thấy rằng việc cứu Karuizawa-san sẽ giúp lớp ta có lợi thế.”

“Đúng vậy”

“Nhưng tớ vẫn nghĩ cậu vẫn tuyệt vời, Ayanokouji-kun à. Cậu khác hoàn toàn với Ike-kun hay Yamauchi-kun.”

“Tớ đều thua kém cả hai họ.”

“Ngay cả khi cậu chỉ tuân theo mệnh lệnh của Horikita-san thì cậu vẫn đang nói chuyện với tớ ngay bây giờ. Cuộc nói chuyện này không chỉ bao gồm chi tiết về mệnh lệnh của cô và để ứng biến với cuộc trò chuyện này, điều này không phải thứ mà cậu có thể nghĩ ra đơn giản trong đêm hôm nay.”

"....…"

Hirata xuất sắc hơn tôi tưởng.

Mặc dù với mong muốn cứu cô ấy, nhưng cậu ta vẫn có thể duy trì được năng lực xuất sắc của mình.

“Cậu đã nói vậy nhưng, lý do tớ chấp nhận lời thỉnh cầu của Karuizawa trở thành bạn trai cô ấy là để giúp cô ấy ‘bảo vệ mình’. Cô ấy đã yêu cầu như thế. Cô ấy muốn tớ phải cứu cô ấy. Nghe có vẻ khó tin nhưng trong suốt những năm tiểu học và trung học, tổng cộng là 9 năm, cô ấy đã luôn bị bắt nạt.”

“Không phải là tớ đang nghi ngờ, nhưng câu chuyện này là thật à?”

Có vẻ như chứng thở gấp của Karuizawa trước đó đã xuất hiện trở lại bởi do chính quá khứ của cô ấy. Chính tôi cũng đã tận mắt chứng kiến nên tôi không thể không tin.

“Tất nhiên tớ chỉ gặp Karuizawa-san sau khi cô ấy bước vào ngôi trường này, nhưng tớ hiểu. Tớ biết ánh mắt, hơi người và sự hiện diện của một con người từng là nạn nhân của việc bắt nạt. Thế nên tớ mới đồng ý hẹn hò với cô ấy. Nhờ vị trí bạn gái của tớ, Karuizawa-san có thể giải thoát khỏi quá khứ bị bắt nạt của mình. Tớ đang nghĩ ngay lúc này, thái độ của cô ấy không phải là Karuizawa thật. Tớ nghĩ cô ấy đang cố gắng tỏ ra thế thôi, cậu cũng hiểu mà nhỉ?”

Tôi nghĩ bình thường thì cô ấy không thể nào kiểm soát được chính cảm xúc bản thân.

Nạn nhân của việc bắt nạt thường có tính cách như hoa anh đào. Mộc mạc, ngoan ngoãn và yếu đuối. Mặt khác, cũng có những người có tính cách mạnh mẽ như Karuizawa cũng dễ bị bắt nạt.

Nhưng tóm lại, tính cách hiện tại của Karuizawa là giả.

Đấy là lý do cô ấy cần một người như Hirata hay Machida chống lưng. Ai đó có thể trở thành một tấm khiên cho cô ấy. Bằng cách làm như vậy, cô ấy có thể lấy được những ảnh hưởng của mình.

“Tớ có thể hiểu được từng nào nhưng khoan đã, cậu làm điều này thì được lợi ích gì?”

Có lẽ người ta hay nói rằng, tình yêu là một phần của tuổi học sinh.

Hirata rất nổi tiếng với đám con gái. Và rồi bằng cách giả vờ hẹn hò với Karuizawa, cậu ấy đã từ bỏ tình yêu đích thực của mình.

“Lợi ích sao? Là Karuizawa-san có được cuộc sống học sinh cao trung mà không bị bắt nạt. Chỉ vậy thôi.”

Cậu ta chỉ nói vậy.

Nó không phải là đạo đức giả hay tình yêu, và cũng không phải dành cho chính mình.

“Cậu không tin tớ sao? Đấy chính là lý do duy nhất của tớ.”

“Không phải là tớ không tin cậu, nhưng phải có ẩn ý bí ẩn nào sau nó chứ?”

Hirata sẽ không hề ngần ngại để cứu một người bạn, nhưng có lẽ cậu ta cũng thừa nhận Manabe và những người khác đều là bạn bè. Cách cậu ta quan tâm đến người khác được mô tả gần như là một căn bệnh.

Vì cậu ta nói với tôi nhiều đến vậy, Hirata cảm thấy cần phải kể cho tôi về điều đó cũng không có gì là lạ.

Cậu ta mua một ít nước uống đóng hộp và ném cho tôi.

“Cho đến năm thứ hai của trung học cơ sở, nếu phải thành thật mà nói thì tớ chỉ là một con người bình thường không hề có gì nổi bật.”

“Hirata sao ...khó tưởng tượng nổi.”

Hình ảnh quá khác biệt so với người luôn thể hiện tài lãnh đạo xuất sắc.

“Tớ không hề nổi bật, nhưng tớ cũng không phải hoàn toàn là vô hình. Bạn tớ cũng như vậy. Tớ thực sự bình thường. Tớ có một người bạn cực kỳ thân thiết hồi nhỏ, tên là Sugimura-kun, là một đứa con trai. Trong sáu năm ở trường tiểu học chúng tớ đã cùng học chung một lớp. Và bởi vì chúng tớ cũng là hàng xóm với nhau nên chúng tớ luôn đi cùng nhau.”

Hirata kể với giọng đầy hoài niệm. Và vậy là Hirata nhớ lại quá khứ của mình.

“Khi bước vào trường trung học, lần đầu tiên, chúng tớ được chia ra lớp khác. Nhưng cho dù là vậy thì lúc đầu chúng tớ vẫn đi và về nhà cùng nhau. Nhưng càng ngày số lần chúng tớ đi cùng bắt đầu giảm dần và tớ thì bắt đầu chơi với tụi con trai ở lớp mới. Đấy là một câu chuyện bình thường mà cậu có thể nghe thấy bất cứ đâu.”

Môi trường mới, lớp mới, bạn bè mới. Không có gì lạ thật.

“Nhưng cậu biết đấy... mặc dù tớ đang mải chơi đùa cùng bạn bè thì ngược lại, Sugimura-kun đang bị bắt nạt.”

Hirata cứ tiếp tục nói trong khi đang nắm chặt lon nước ép của mình. Ngay cả một người ngoài cuộc cũng có thể nhận thức được những gì đã xảy ra.

“Sugimura-kun đã gửi cho tớ rất nhiều những lời cầu cứu, và cũng rất nhiều lần cậu ấy xuất hiện với đầy vết thương trên người và cả trên mặt. Nhưng thay vào đấy tớ lại ưu tiên chơi với những người bạn mới hơn và ngó lơ đi. Sugimura-kun, một con người lúc đầu có một tính cách mạnh mẽ, luôn luôn đi kiếm chuyện gây gổ vì vậy tớ không bao giờ suy nghĩ kỹ về tình hình khi ấy. Nhưng cho đến khi cả hai chúng tớ đều trở thành học sinh năm hai, chúng tớ học cùng lớp và vào lúc đó, Sugimura-kun đã trở nên đau khổ. Hình ảnh vui vẻ đó giờ đã không còn, chỉ còn lại những vết thường vì thường xuyên bị đánh đập. Cậu ấy thậm chí không được phép đi vệ sinh và thế là dầm ra giữa lớp. Điều đấy đã trở thành thói quen...”

“Thế nên, cậu chứng kiến điều đó và.…”

“Ừ, tớ nghĩ cậu cũng hiểu. Nhưng tớ lại không làm gì cả. Tớ không thể làm được gì. Vì tớ quá sợ hãi chính mình sẽ trở thành mục tiêu mới, tớ sợ rằng cái cuộc sống thú vị hằng ngày của tớ sẽ bị phá hủy... và đối với Sugimura-kun, người đã luôn bên cạnh tớ, tớ vẫn tiếp tục giả vờ sẽ không nhìn thấy. Tớ tin rằng vào một ngày nào đó, những kẻ bắt nạt ấy sẽ chán cậu ấy rồi sẽ dừng lại. Hoặc là một con người nào đấy sẽ ra tay và cứu lấy cậu ấy. Tớ cứ nghĩ như vậy để cho đỡ thấy tội lỗi.”

“Vậy người tên Sugimura đó.… cuối cùng chuyện gì đã xảy ra với cậu ta?”

“Ngay cả bây giờ, những ký ức hôm đó vẫn còn đang in sâu trong đầu tớ. Sau buổi tập bóng đá, tớ quay lại lớp học. Và ở đó, tớ nhìn thấy Sugimura-kun và quyết định đợi lát rồi mới bước vào. Thành thật mà nói, vào lúc đấy, tớ cảm thấy không thoải mái. Cho lắm mặc dù cậu ta là một người bạn đã chơi với tớ từ khi còn là một đứa trẻ, lúc đấy cậu ta gần như là một con người xa lạ. Tớ không thể không nghĩ mình sẽ trở thành nạn nhân. Có lẽ Sugimura-kun cũng đã nhìn thấy trái tim xấu xí này của tớ nhưng rồi cậu ta chẳng nói gì cả. Nhưng như thể để giải thoát...ngày hôm đấy ở giữa tiết học, cậu ta đã nhảy ra ngoài cửa sổ.”

“Nhảy sao? Cậu ta chết rồi à?”

“Có vẻ cậu ta được thông báo là đã chết não. Nhưng ngay cả bây giờ lúc này, bố mẹ của cậu ta vẫn đang chờ đợi Sugimura-kun hồi phục và tin vào điều đó. Nhưng cậu ta vẫn còn sống hay đã chết, tớ không biết. sự kiện ngày hôm đó vẫn thật mơ hồ, tớ vẫn tự hỏi liệu khi đấy có phải chỉ là một giấc mơ hay là ảo giác nữa. Một điều không thể tin được. Bởi vì trong khoảnh khắc Sugimura-kun nhảy, tớ đã bừng tỉnh. Vì yêu quý bản thân mà tớ đã đẩy người bạn quý giá của mình đến cái chết.”

Và đó là sự ra đời của một chàng trai có tên Hirata Yousuke.

“Tớ không nghĩ việc này để cứu rỗi cho Sugimura-kun, nhưng ít nhất tớ muốn được hối lỗi. Và để làm điều này, tớ nghĩ cách duy nhất là cứu người khác như cậu ta.”

“Không phải là tớ không biết cậu cảm thấy thế nào, nhưng thế giới này đơn giản đến thế sao? Ngay cả lúc này, một ai đó đang bị bắt nạt. Và giống như Sugimura mà cậu đã nói, họ đang cố gắng tự mình giành giật cuộc sống của bản thân. Cậu vẫn không thể ngăn cản mà?”

“Tất nhiên là tớ hiểu điều đó. Tớ không phải là anh hùng công lý. Nhưng tớ muốn cứu những người người trước mặt tớ. Tớ phải cứu họ, đó chính là trách nhiệm của tớ, người đang hứng chịu tội lỗi.”

“Vậy thì cậu sẽ quyết định như thế nào đây? Cậu muốn cứu cả Karuizawa lẫn Manabe. Nhưng đó là nhiệm vụ bất khả thi.”

“Tớ biết đây là một việc mâu thuẫn, đó là lý do tại sao cậu đang ở đây.”

Tôi hiểu rồi, có vẻ như chính bản thân cậu ấy cũng đã nhận thấy sự bất thường của bản thân.

Dù có thế nào, có vẻ như cậu ấy vẫn muốn giúp những người mà cậu ta quen biết.

“Tớ chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày mà tớ kể câu chuyện này cho người khác. Không ai biết chuyện này, đó là một phần lý do tớ chọn ngôi trường này.”

Sau khi uống hết nước ép, cậu ta ném nó vào thùng rác.

“Tớ có thể giao phó cho Horikita được không?”

“Nếu cậu hứa sẽ không nói gì thì tớ chắc là Horikita sẽ làm gì đó về chuyện này.”

“Vậy thì tớ sẽ chọn tin vào cả hai người. Bởi vì đấy cũng là ý nghĩ của tớ.”

Có vẻ như vào lúc này thì Hirata sẽ không nhúng tay vào chuyện của Karuizawa nữa. Và rất có thể từ bây giờ trở đi, bất cứ khi nào Hirata gặp rắc rối, cậu ta sẽ nhờ cậy vào tôi.

Điều đó cũng có nghĩa là tôi đã thành công trong việc củng cố sự hợp tác của Hirata. Đây sẽ là một sức mạnh chủ chốt mà tôi đã kiếm được về phe mình. Và tất nhiên cậu ấy cũng sẽ nhận được phần thưởng của riêng cậu ấy.

“Hirata... vì cậu có mạng lưới xã hội khá rộng nên tớ muốn nhờ cậu một việc. Cậu có thể nghe tớ nói không?”

Và với điều đấy, tôi đưa cho Hirata một mảnh giấy.

Và sau khi đọc nó, Hirata đã chấp nhận yêu cầu của tôi mà không hể tỏ ra khó chịu.

“Và cả Ayanokouji-kun nữa. Kể từ khi kì thi bắt đầu, vẫn có một điều mà tớ đã giấu với cậu. Tớ biết ai là ''mục tiêu” cuối cùng trong số học sinh lớp D...”

5.

Trong ngày nghỉ của bài kiểm tra, tôi quyết định hành động nhưng Sakura bất ngờ gọi tôi nên thay vào đó tôi quyết định lắng nghe cô ấy.

“Có vẻ như bài kiểm tra của nhóm (Sửu) đã kết thúc.”

“Ừ…”

Tôi kiểm tra cái mail được gửi tới điện thoại mình, cùng với Sakura và tất cả những học sinh khác từ phía nhà trường.

Nó chỉ nói

[Bài kiểm tra của nhóm (Sửu) đã kết thúc. Những thành viên của nhóm (Sửu) không cần phải tham gia vào bài kiểm tra nữa. Xin đừng làm phiền những học sinh khác.]

Cùng một loại tin nhắn với cái được gửi khi bài kiểm tra của nhóm (Thân) kết thúc.

Sakura nhìn tôi với ánh mắt lo ngại.

“Tớ… đã làm gì không đúng à?”

“Không phải vậy. Chỉ có nghĩa là một người nào đó trong nhóm (Sửu) đã báo cáo ‘mục tiêu’ cho nhà trường.”

Bỏ qua một bên sự kiện diễn ra nhờ sự phẫn nộ của Kouenji, có vẻ như việc phản bội đang dần trở nên thịnh hành trong bài kiểm tra này.

Cho dù là ‘phản bội với sự chắc chắn’ hay ‘phản bội trong cơn hoảng loạn’.

“À mà, Sakura, cậu có phải là ‘mục tiêu’ của nhóm đó không?”

Khi tôi hỏi, Sakura lắc đầu.

“K-không. Tớ không phải mục tiêu. Nhưng, tớ không chắc về Sudou-kun và những người khác.”

Đối với Sakura, người mới chỉ ở trong nhóm (Sửu) được hai ngày, có vẻ như cô ấy không biết tình hình ra sao.

“Đừng nghĩ quá sâu về nó, kể cả tớ cũng không biết ‘mục tiêu’ của nhóm mình là ai mà.”

“Ừm… cảm ơn cậu Ayanokouji-kun, tớ mừng vì cậu đã nói vậy.”

“Tình hình với lớp A sao rồi? Từ những lời đồn thì có vẻ như họ đã không tham gia thảo luận.”

“Việc đó…ừ. Như mọi người đã nói. Họ không hề nói gì cả.”

Có vẻ như Katsuragi đã đảm bảo việc thực hiện chiến lược của mình ở tất cả các nhóm. Nghĩa là nhóm người gây nên sự kiện này phải là lớp C.

Nhưng trong trường hợp đó thì một khúc mắc lại hiện ra.Ryuuen đã ngó lơ những điều luật của nhà trường. Nhưng vì nhà trường không thông báo chi tiết những đặc điểm của bài kiểm tra nên tôi chưa biết được mình có đúng hay không. Đó chính xác là lí do tại sao mà việc kiểu được qui luật của bài kiểm tra này rất khó.

Nếu tôi hiểu nhầm, kết cục của tôi sẽ chỉ là tự diệt và nhận một lượng thiệt hại lớn.

Ngoài nhóm (Sửu), sự thật là những nhóm khác vẫn chưa xong bài kiểm tra có nghĩa là Ryuuen cũng chưa tìm ra được câu trả lời.

Sau khi một bài kiểm tra bí hiểm như thế này kết thúc, không nghi ngờ gì là nhiều học sinh cũng đang cảm thấy lạc lõng.

“Nếu có việc gì khác, cứ thoải mái nói với tớ.”

“Cảm ơn, Ayanokouji-kun. Gặp cậu sau.”

Sau khi nói lời tạm biệt với Sakura người đang rời đi trong khi vẫy đôi tay nhỏ nhắn qua lại một cách dễ thương, bây giờ tôi hướng xuống tầng hầm.

Rồi tôi đi xuống những tầng thấp hơn của con tàu mà mọi người không thường đến. Cho dù khu vực này bị cấm cửa đối với học sinh, nó vẫn được mở khóa để nhân viên đoàn thuyền có thể vào được.

Khu vực nơi mà cái tủ điện tọa lạc, cho dù dễ truy cập, trái lại lại không phải là một nơi mà mọi người thường hay bước chân tới.

Thậm chí nếu la to, sẽ chỉ có tiếng vang dội lại thôi, vì nơi này tự hoạt động nên thường thì sẽ không ai lui đến đây cả.

Chỉ có hai lối vào và hai lối ra khỏi chỗ này bao gồm con đường bình thường. Cái còn lại là cánh cửa dẫn đến thang thoát hiểm và kể cả những thủy thủ cũng không hay dùng nó.

Từ đống bụi bám trên cánh cửa thì tôi có thể hiểu được nhiêu đó. Có nghĩa là tôi có thể theo dõi tình hình chỉ qua việc để mắt đến lối ra vào thường hay được sử dụng.

Hơn nữa, tiện lợi ở chỗ là ở dưới đây không có sóng điện thoại. Thường thì có vài lúc có sóng nhưng hầu hết thời gian thì cực khó để gửi mail hoặc tin nhắn từ dưới đây, nói chi đến gọi điện.

“Những mảnh ghép đã vào vị trí.”

Việc còn lại chỉ là thực thi kế hoạch theo từng bước để không bị mắc sai lầm.

Đầu tiên tôi phải liên lạc Hirata, rồi bảo cậu ta gọi Karuizawa đến chỗ này.

Để đảm bảo có thời gian chuẩn bị mọi thứ, tôi sẽ phải gọi Karuizawa trước ít nhất một tiếng.

Để làm thế, tôi đi lên tầng trên để gọi điện.

Chắc chắn là cô ta sẽ cẩn trọng sau những sự kiện của cuộc thảo luận đêm hôm qua, nhưng nếu Hirata gọi cô ta ra để nói chuyện riêng thì Karuizawa chắc chắn sẽ đáp lại.

Cô ta có nói là mình sẽ chia tay với Hirata, nhưng nếu cô ta thật sự làm thế thì bản thân cô ấy sẽ là người duy nhất chịu thiệt từ việc đó. Chỉ cần Manabe và nhóm cô ta còn nhắm đến Karuizawa, sự tồn tại của Hirata là cần thiết để tiếp tục cuộc sống học đường yên ổn của cô ấy.

[Tớ đã bảo Karuizawa-san đến đó lúc 4 giờ chiều. Và đã gửi cả địa chỉ liên lạc của Manabe-san.]

Tôi nhận được mail từ Hirata.

Như mong đợi, cậu ta đã hoàn thành yêu cầu của tôi một cách tuyệt hảo.

Thêm nữa, Hirata thậm chí cũng biết địa chỉ liên lạc của Manabe ở lớp khác. Nếu không, tôi đã phải chấp nhận mạo hiểm và đi hỏi Kushida nên cũng đỡ rắc rối phần nào.

“Nhưng tớ không thể giúp cậu hơn nữa. Làm ơn đừng làm Karuizawa-san buồn.”

Hirata viết thêm một dòng tái bút trong đoạn mail.

Vậy cậu ta không muốn cô ấy buồn, à? Nếu cậu ấy biết những điều tôi chuẩn bị làm với Karuizawa, chắc chắn là Hirata sẽ nổi khùng lên mất. Nhưng chỉ cần tôi không gặp vấn đề nào ngay bây giờ thì sẽ không sao.

Tương tự, nếu như cô ta bị “vỡ” ngay bây giờ, tại đây, chỉ cần cậu ta không để ý sau sự kiện này thì mọi chuyện sẽ ổn. Nếu phải dùng 1 ví dụ cực đoan thì cứ việc giết người, không để lại bằng chứng là được.

Rồi tôi nhanh chóng lướt qua đoạn tin nhắn mình viết hồi nãy và gửi nó đi.

[Này, cậu có một phút không?]

Một câu nói ngắn gọn như thế.

Như một quy chế chung, ứng dụng chat tôi đang sử dụng hiện tại chỉ cho phép một tài khoản mỗi điện thoại.

Nhưng có một lỗ hổng nhỏ trong luật đó, bằng cách tạo một tài khoản SNS khác có thể tạo ra một tài khoản mới cho chính mình. Đương nhiên, thường thì không học sinh nào chia ra dùng tài khoản chính và phụ. Bởi vì không có lợi gì nhiều từ việc đổi qua đổi lại hai tài khoản này.

Nhưng bằng việc làm vậy, tôi có thể liên lạc một bên thứ ba mà không để lộ danh tính.

Tôi phải tiến hành thận trọng từ đây trở đi. Chỉ cần không phạm sai lầm thì quá trình sẽ diễn ra một cách hoàn hảo.

Mặc dù tin nhắn đến từ một người gửi vô danh, Manabe nhanh chóng đáp lại.

[Cậu là ai?]

Theo lẽ tự nhiên, Manabe không biết người gửi là ai, trả lời như thế.

[Có ai ở gần cậu bây giờ không?]

[Không. Tôi đang ở một mình….cậu là ai?] Cô ấy lặp lại câu hỏi.

[Đừng đưa tin nhắn này cho ai xem. Vì lợi ích của chính cậu thôi.]

[Như tôi đã nói, cậu là ai?]

[Chúng ta cũng cùng một giuộc thôi. Hai chúng ta cùng ghét một người. Cứ hiểu như vậy đi.]

Cho dù chữ ‘đã đọc’ hiện lên ngay, mất một lúc Manabe mới trả lời lại.

Có vẻ như cô ấy vẫn chưa hiểu ngụ ý của câu đó.

[Cậu có nhầm tôi với ai khác không?] cô ấy cuối cùng cũng trả lời.

[Tôi không nhầm, Manabe-san. Tôi đang liên lạc để thông báo về Karuizawa-san mà cậu ghét cay ghét đắng đấy. Tôi nghĩ có thể bàn bạc với cậu về chuyện này, Manabe-san à.]

[Tôi không biết cậu đang nói về chuyện gì. Làm ơn đừng nhắn tin cho tôi nữa.]

Có vẻ như cô ta đang cảnh giác, không biết liệu tôi có phải là kẻ địch hay không. Một phản ứng tự nhiên. Tôi phải giải quyết hiểu nhầm này trước tiên.

[Sự thật là, như một người bạn cùng lớp, tôi đã có một mối thù với Karuizawa-san được một lúc rồi. Đó là lí do tôi nghĩ chúng ta có thể hợp tác và trả thù lên cô ta. Bởi vì tôi học cùng lớp nên rất khó để làm việc đó trực tiếp, vì thế nên tôi muốn hợp tác với cậu.]

[Tôi không biết cậu đang nói gì. Tôi sẽ lờ cậu đi vậy.]

Cho dù cảnh giác, sự thật cô ấy vẫn chưa cắt đứt liên lạc có vẻ như là một minh chứng rõ ràng cho việc cô ta ghét Karuizawa đến mức nào.

Chắc chắn là nó bắt nguồn từ việc báo thù Rika bạn cô ta và chính bản thân mối ghét cô ta có sẵn với Karuizawa. Tôi có thể dễ dàng suy luận ra việc đó từ sự việc Manabe dùng vũ lực để bắt Karuizawa vào thang thoát hiểm.

[Rika-chan vẫn còn sợ Karuizawa-san. Cậu không muốn giúp bạn mình sao? Từ ‘báo thù’ viết đầy trên mặt cậu đấy? Nhưng sự thật là, cậu có muốn cũng không làm được. Kể từ sự kiện ngày hôm qua, Karuizawa-san đã bắt đầu cảnh giác. Tôi nghĩ là cô ta sẽ không đi xa khỏi Hirata-kun hoặc Machida-kun một lúc đâu. Và cô ta sẽ luôn ở cùng với hội chị em của mình để không bị bắt lẻ.]

[Tôi không cần sự giúp đỡ của cậu. tôi chỉ cần cho Rika liên lạc với Karuizawa-san. Lúc đó mọi chuyện sẽ sáng tỏ.]

[Tôi tự hỏi là liệu việc đó sẽ dễ đến thế. Tôi không nghĩ là cô ấy sẽ nhận sai dễ dàng như vậy. Trái lại, nó sẽ chỉ làm phiền lòng Rika-chan. Nếu Karuizawa-san dùng những lời thâm độc thì rốt cuộc cũng chỉ có Rika-chan tổn thương hơn thôi. Không, đó không phải tất cả. Nếu như cô ta giữ mối thù, Rika-chan có thể còn bị bắt nạt hơn nữa.]

[…vậy tôi nên làm gì? Cậu đang nói là có cách sao?]

Khao khát muốn giải quyết chuyện này trong lần chạm trán tiếp theo của Manabe đã lộ rõ.

[Có. Cậu và tôi. Chúng ta có thể hợp tác để trả thù cô ta ở một địa điểm an toàn.]

[Và ? Trông như là cậu chỉ đang định bán đứng tôi cho nhà trường. Dù sao cái tài khoản này cũng nặc mùi tài khoản phụ.]

[Nếu tôi đúng thật đang bán đứng cậu, cứ thoải mái đem đoạn chat này lên nhà trường. Tài khoản này đã được đăng kí bằng điện thoại của nhà trường. Nói cách khác, tôi đang đặt cược danh tính của mình để trả thù Karuizawa-san. Theo cách đó, tôi là người chịu trách nhiệm nhiều nhất. Không đúng sao?]

Tôi chắc Manabe cũng hiểu được nhiêu đó. Nếu đây thậm chí là tài khoản phụ, một khi đã phân tích chi tiết, danh tính của người dùng cũng sẽ bại lộ.

Nếu như mọi chuyện đi đến đó, tôi, dưới tư cách người đã sắp đặt kế hoạch trả thù này, sẽ gánh trách nhiệm nhiều nhất.

[Vậy nếu tôi cho nhà trường xem đống này ngay bây giờ thì cậu sẽ làm gì, đó sẽ là kết thúc của cậu.]

[Vì tôi tin là Manabe-san không phải dạng người sẽ làm thế. Dù sao đi nữa thì phải tin để được tin.]

[Ít nhiều gì thì tôi hiểu điều cậu đang cố gắng nói. Ít nhất tôi sẽ lắng nghe hết câu chuyện.]

Sau đó tôi lặp lại một câu chuyện nhiều lần với cô ấy.

Về việc tôi ghét Karuizawa như thế nào. Về việc tôi muốn trả thù nhưng không thể vì là một người có vị thế yếu hơn. Và về việc tôi nghe được chuyện Manabe và bạn cô ta có xích mích với Karuizawa. Tôi đã đóng tốt vai nạn nhân.

[Một khi chúng ta trở về đất liền, liên lạc với Karuizawa sẽ rất khó. Bởi vì những kí túc xá đầy rẫy những cái camera giám sát, kể cả khi cậu đem cô ta vào một khu vực riêng, cậu vẫn sẽ bị theo dõi. Nơi này, một chiến trường không lối thoát, chính là địa điểm hoàn hảo.]

Điều này sẽ đảm bảo giúp Manabe và đồng bọn nhận ra rằng chỉ tại nơi này, trên con tàu này, họ mới có thể báo thù.

[Vậy…cậu có thể làm được gì?]

Manabe, người đã bắt kịp kế hoạch của tôi, cuối cùng cũng bắt đầu hỏi chi tiết.

[Tôi có thể gọi Karuizawa-san ra. Sau đó, cậu có thể dành thời gian nói chuyện với cô ta và giải quyết chuyện này.]

Và với việc đó, tôi gửi bản đồ của phân khu thấp hơn của con tàu cho cô ấy.

[Bởi vì điện thoại không bắt được sóng dưới đây, cô ta cũng không cầu cứu được. Và thường thì cũng không ai xuống đây cả.]

[Tôi hiểu rồi… vậy cậu có thể bảo Karuizawa-san xuống dưới đó với tư cách bạn cùng lớp?]

[Tôi muốn cậu quyết định ngay bây giờ rằng có hợp tác với kế hoạch của tôi hay không. Sau khi tôi gọi cô ta, cậu có thể lựa chọn việc trả thù. Sẽ không có vấn đề gì chứ?]

Sau đó, trong một khắc lâu, mặc dù chữ ‘đã đọc’ đã xuất hiện. Không một lời phản hồi nào từ Manabe. Rồi. Một khi lời đáp đến, tôi đã chắc chắn về sự thành công của mình.

Nếu kế hoạch thuyết phục qua chat thất bại, tôi đã một kế hoạch dự phòng mà tôi phải đích thân xuất hiện trước mặt Manabe. Đương nhiên việc đó rất nguy hiểm.

Vì tôi đã chụp lại vài bức ảnh lúc cô ta đe dọa Karuizawa dưới thang thoát hiểm, tôi có thể tống tiền cô ta và bắt ả làm theo kế hoạch của mình. Nhưng rủi ro cũng rất lớn, vì tôi cũng không muốn làm sự tồn tại của mình nổi bật.

Bây giờ. Nhảy múa đi Manabe.

6.

Lúc này, một âm thanh vang dội từ sâu trong hành lang tôi tắm. Có lẽ nó xảy ra bất cứ khi nào thuyền đổi hướng đi, hay có lẽ là vì thuyền đâm phải cái gì đó. Nhưng dù vậy, trong một nơi chỉ toàn nghe thấy âm thanh máy móc, có 1 cô gái một mình.

“Gì thế này? Không có sóng.”

Vẫn còn mười phút trước khi tới thời gian đã hẹn.

Có lẽ cô ấy đến sớm nên cô ấy có thể bình tâm lại trước khi gặp Hirata.

Sau khi nhận ra điện thoại không dùng được, Karuizawa lại nhét nó vào túi một cách chán nản và dựa vào tường.

Và lần này, cô ấy rút ra được gì đây?

Nhưng dù là gì, không may là Hirata sẽ không bao giờ nghe thấy.

Khi tới 4 giờ chiều, cánh cửa duy nhất sử dụng trong tầng này mở ra.

Những người xuất hiện ở đó là ba đứa con gái Lớp C. Cô gái dẫn đầu là Manabe. Và còn một người nữa.

Một cô gái tỏa ra không khí rất giống Sakura. Chắc cô gái đó là Rika.

“Được rồi.”

Manabe gọi lớn khi cô ta đặt chân vào căn phòng. Và không lâu sau đó, cô nhìn thấy bóng dáng Karuizawa. Tất nhiên, Karuizawa cũng nhận ra họ.

“T-t-tại sao các ngươi ở đây?”

Karuizawa run bần bật vì sự xuất hiện không ngờ của đám người này. Nhưng trong một không gian chật hẹp không đường thoát, chạy trốn là điều rất khó.

“Tôi chỉ vừa thấy cô đi vào chỗ này. Thật đúng lúc nên tôi muốn giới thiệu với cô. Bạn nữ này là Rika. Karuizawa-san, cô còn nhớ không?”

Rồi cô ta đẩy Rika, người đang nấp sau lưng cô, về phía trước. Và giờ hai người họ đang mặt đối mặt.

Karuizawa quay mặt đi và giả vờ không biết, nhưng từ thái độ ấy, chắc chắn có nhớ.

“Này Rikia, người đẩy cậu lần trước. Là Karuizawa-san phải không?”

“Ừm… là người này.”

Nghe thấy câu trả lời, Manabe nở nụ cười vui vẻ từ tận đáy lòng.

Ngược lại, Karuizawa, đã nhận ra tình huống nguy hiểm, trở nên lo sợ và hoang mang.

Việc tôi cần làm là xem sự kiện đáng thương sắp xảy ra ở đây.

Cho dù Karuizawa gặp phải những đau đớn còn hơn cả trước, tôi nhất định sẽ không nhúng tay.

“Xin lỗi Rika.”

“Hử? Ai phải xin lỗi? Tôi không làm gì sai cả.”

“Đến mức này mà vẫn còn dám tỏ thái độ, ấn tượng đấy. Nhưng tôi nghĩ mình cũng hiểu được phần nào đó.”

“… cô thì hiểu cái gì?”

“Thái độ kỳ lạ và khiếp sợ đó. Karuizawa-san, cô là nạn nhân của việc bạo lực đúng không?”

“…”

Sự thật cô đã liều mạng giấu bị vạch trần bởi một người cô còn không biết rõ.

“Tôi nói trúng rồi phải không? Tôi đã biết, tôi cảm thấy tội nghiệp cho cô. Ngay từ lúc đầu.”

“K-Không đúng…”

Lời phủ nhận tệ hại.

Không phải Manabe tinh ý nhận ra chuyện như vậy. Nhưng vì tôi đã kể trước cho Manabe tất cả. Rằng Karuizawa đã bị bắt nạt kinh khủng thế nào từ hồi còn nhỏ. Rằng cô ấy đã tổn thương tinh thần sâu sắc từ khi đó. Phủ nhận điều ấy với người đã biết hết sự thật chỉ phí sức.

“Nếu bây giờ cô quỳ xuống và cầu xin, có lẽ tôi sẽ tha thứ cho cô. Cô giỏi vụ này lắm mà? Quỳ lạy người khác ấy.”

“T-Tôi sẽ không làm việc đó. Với cả từ trước tôi không bao giờ làm chuyện đó.”

Cô ấy cố gắng lách qua Manabe như thể để chạy trốn, nhưng Manabe chỉ đơn giản kéo mái tóc dài của cô ấy lại và kéo cô ấy ngược về phía bức tường, ném cô phịch xuống đó.

Sắp xếp một chỗ để trả thù cho cô ấy, điều khiển Manabe sẽ không còn hiệu quả. Chúng ta đã đồng ý với nhau trong cuộc chat hôm qua là chỉ ‘gặp mặt’ Karuizawa thôi.

Cô ấy có thể sẽ lưỡng lự khi dùng bao lực để trả thù. Nhưng trong cuộc gặp gỡ mặt đối mặt thế này, những áp lực đang tích tụ trong người cô ấy, kèm theo dự tính đám bạn sẽ theo cô ấy để trả đũa Karuizawa, chắc chắn Manabe sẽ không thỏa mãn.

Đây chính xác là thứ tôi đang nhắm tới.

Một cuộc thí nghiêm trong những năm 1960 có tên thí nghiệm Milgram, hay cũng gọi là thí nghiêm Eichmann, nó thực hiện một những bài kiểm tra liên quan tới một vai ‘giáo viên’ và một vai ‘học sinh’ ở một cơ sở vật chất cách ly.

Vai ‘giáo viên’ sử dụng một dòng điện giật với đối tượng tới khi nào họ ghi nhớ nỗi sợ và cơn đau vào đầu. Rồi, người được chỉ định đóng vai ‘hoc sinh’ sẽ cách ly với giáo viên thông qua một màn kính với một thiết bị dẫn điện đi qua người. Công tắc rồi sẽ giao phó cho đối tượng đóng vai ‘giáo viên’. Công tác chuẩn bị cho thí nghiệm đã hoàn tất.

Rồi thí nghiệm sẽ ra một dãy câu hỏi cho ‘học sinh’ để trả lời với ‘giáo viên’. Mỗi lần ‘học sinh’ trả lời sai, ‘giáo viên’ sẽ giật điện.

Và mỗi lần sai là một lần tăng điện áp. Sau cùng, điện áp có thể lên tới mức 450 vôn là đủ để ảnh hưởng tới tính mạng con người.

Còn yếu nhất là 45 vôn, chỉ đủ để thấy ngưa ngứa.

Tuy nhiên, trái lại với những gì ‘giáo viên’ được biết, thiết bị không phải là giả và ‘học sinh’ cũng không giả vờ la hét.

Cho dù ban đầu đối tượng không phản ứng nhiều, dù mỗi lần điện áp được tăng lên, nỗi đau tăng dần từ la hét, van nài và cuối cùng là im bặt.

Đối tượng đóng vai ‘giáo viên’ không bị chuyện này mà dừng lại. Gần 66% đối tượng tăng điện áp tới ngưỡng con người có thể bị giết chết. Thí nghiệm rõ ràng cho thấy rằng ‘tùy thuộc vào hoàn cảnh, bất kỳ người nào cũng có thể trở nên độc ác’.

“Đau! Đau! Đau lắm! Thả tôi ra!”

Karuizawa la hét đau đớn vì bị kéo tóc, nhưng Manabe chỉ bật cười vô tư.

Ngay lúc này, trong không gian khép kín trong tầng hầm con thuyền này.

Vai ‘giáo viên’ được giao cho Manabe và vai ‘học sinh’ được giao cho Karuizawa. Tôi đã chuẩn bị một sân khấu giống như thí nghiệm Milgram bằng những gì mình có.

Bình thường sẽ không có tác dụng nhưng quá khứ giữa hai người sẽ khiến kết quả cuộc thí nghiệm này vẫn đúng như vậy.

Nỗi đau giày vò Karuizawa, người vừa nãy còn hành động ngoan cố, sẽ giúp họ cảm thấy thật thỏa mãn.

“Haiz.”

“Oa~ Shiho, cậu đang dùng đầu gối để đạp cô ta đấy.”

Manabe tiếp tục dùng đầu gối đánh vào xung quanh vùng bụng của Karuizawa.

Tất nhiên, Manabe không quen đá kiểu này, di chuyển từ từ và chậm chạp và những cú đạp của cô ta không đau lắm. Nhưng với Manabe, nỗi đau trong giọng nói Karuizawa là phần thưởng quý giá nhất.

Xem ra không còn nhiều thời gian và cô ấy thì thầm với Rikia, người đang giữ khoảng cách với bọn họ từ nãy giờ.

“Rika lại đây, cậu cũng nên thử nữa.”

“M-Mình không sao…”

“Tụi mình đang làm vì cậu mà? Chả sao đâu, làm gì có ai nhìn thấy.”

Rika có vẻ từ chối trả thù trực tiếp, nhưng không gian kín này sẽ không tha cho cô ấy.

“Cậu cũng là bạn của tớ mà?”

Nếu câu đó dám thốt ra ở đây, cô ấy sẽ rất khó có thể tiếp tục từ chối được. Nếu sự tức giận đó trực tiếp nhắm vào cô ấy, ngày mai cô sẽ trở thành nạn nhân. Cô không thể phủ nhận rằng sau này Manabe cũng sẽ làm như vậy với cô.

“Ừm… mình sẽ thử.”

Pép.

Một âm thanh hờ hụt vang lên như vậy, cát tát của Rika vang lên nhẹ nhàng.

“N-Như thế này sao?”

“Không phải thế. Cậu cần phải mạnh tay hơn, thế này này.”

Chát!

Âm thanh cao vút vang lên khi Manabe đánh vào má Karuizawa. Đáp lại cái tát đó, Karuizawa chỉ ngồi chịu đau. Và theo chỉ dẫn đó, Rika từ từ tát lại.

Lực tát của cô ấy tăng lên đều đều. “D-D-Dừng lại…”

“Haha… trò này vui thật… haha.”

Còn hơn cả Manabe. Cô ấy sẽ là người thích hợp nhất với thí nghiệm Milgram.

Karuizawa, người cố tỏ ra mạnh mẽ từ nãy tới giờ, bắt đầu tỏ ra đau đớn.

“Xin hãy tha cho tôi…”

Rồi cô ấy bắt đầu cầu xin sự tha thứ.

Thấy cảnh tượng đó chắc sướng phải biết.

Như thể từ đầu không hề sợ sệt, Rika bắt đầu đấm đá mạnh tay.

Hơn nữa, cái thú vị là những chỗ ban đầu họ không đả động tới, như là dưới lớp áo đồng phục, dưới tóc, những chỗ bình thường không thể thấy. Họ bắt đầu nhắm vào cả những chỗ đó nữa.

Karuizawa, đã hoàn toàn ngã sụp vì sợ hãi, chỉ biết rơi nước mắt và che khuôn mặt của mình.

Và để không bị nhận ra, tôi quan sát cảnh đó và di chuyển không gây ra tiếng động. Rồi nhẹ nhàng mở cửa dẫn tới cầu thang khẩn cấp để Manabe và đám kia không chú ý.

Trong một hồi lâu, trò tiêu khiển của Manabe chắc chắn vẫn tiếp tục. Dù có ra sao cũng chẳng thành vấn đề. Sẽ đỡ rắc rối hơn khi xây lại gì đó từ 1 thứ bị phá hủy hoàn toàn.

Tôi lặng lẽ và từ từ cánh cửa đằng sau mình để tiếng kêu của Karuizawa bị cánh cửa chặn lại và sẽ không còn nghe thấy.

7.

Sau khi chắn chắn đám Manabe đã rời đi, tôi đi vào phòng một lần nữa.

Karuizawa chắc đã nghe thấy tiếng cửa mở, nhưng cô vẫn tiếp tục ngồi bệt trên sàn nhà và khóc.

Có lẽ bị nỗi sợ hãi lấn áp nên cô ấy chẳng hề nhận ra tôi.

Vậy ra đây là bản mặt thực sự của thủ lĩnh tự cao tự đại và kiên cường bất khuất của đám con gái trong lớp à?

Nhờ vào gợi ý của tôi cho Manabe, đồng phục của Karuizawa và làn da phô ra gần như còn nguyên vẹn.

Nếu đồng phục cô ấy mà bị xé toạc hoặc ai đó cắt tóc cô ấy thì khó mà qua mắt người khác lắm. Trong khi việc bắt nạt đang rất phổ biến, tính độc nhất của ngôi trường này còn làm bắt nạt dễ nảy sinh ra hơn.

Thứ đáng lo ở đây là mặt cô ấy hơi đỏ vì bị ngược đãi thân thể; trước ngày mai nó sẽ khỏi thôi.

“Karuizawa.”

Tôi gọi tên cô ấy.

Cô ấy nhấc đầu lên và cuối cùng cũng đã nhận ra tôi.

“Cái-- làm thế nào…?!”

Người cô không bao giờ nghĩ có mặt ở đây, đã nhìn thấy thứ cô không muốn cho ai thấy.

Cô ấy bắt đầu hoảng loạn.

Kinh nghiệm quá nhiều lần nên cô ấy nín khóc ngay lập tức và giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra.

Cuối cùng mình sẽ dừng khóc. Cuối cùng mình sẽ bình tĩnh lại. Miễn là trước đó cậu ta rời đi – ước muốn nhỏ nhoi của cô ấy sẽ không thành hiện thực.

Tôi yên lặng chờ đợi.

Sau một lát, Karuizawa từ từ sụt sùi và rồi nín bặt.

Nếu đặt hai người trong bóng tối này và cách ly khỏi cảnh nền xung quanh, họ không thể làm gì khác ngoài thấy trong lòng gần gũi nhau hơn. Nó hiệu quả kể cả khi bình thường hai người đó ghét nhau.

“Bình tĩnh lại chưa?”

“…Sắp rồi…”

Karuizawa dùng cổ tay áo để lau nước mắt trào ra.

Cô ấy vẫn bất động và không thể nhấc mình lên. Tôi với tay ra để giúp cô ấy đứng lên, nhưng cô ấy không nhận.

“Hirata đâu…”

“Cho dù có gặp nhau ở đây, nhưng tớ tin giáo viên sẽ lại gọi cậu ấy thôi. Tớ ở cùng với cậu ấy, thế nên tớ thế chỗ.”

Lời giải thích này là đủ để giải thích cách mà mọi chuyện kết thúc thế này.

Tới giờ tôi không cần cho cô ấy biết sự thật. Việc đầu tiên trong danh sách cần làm là để cô ấy lơ là và bù đắp tổn thương trong lòng cô ấy.

“Vậy thì tại sao cậu khóc?”

“Là Manabe và đám theo cô ta… tôi sẽ không để cho chúng yên với chuyện này đâu.”

Xem ra cô ấy nhớ lại chuyện gì vừa xảy ra với mình.

Người Karuizawa bắt đầu run lên. Cho dù cô ấy không muốn để tôi nhìn thấy mặt nhục nhã này của mình, nhưng nỗi sợ ám lên người cô ấy không dễ bị loại bỏ.

“Đừng kể cho ai rằng tôi đã khóc. Nếu cậu dám làm vậy tôi sẽ không tha thứ cho cậu.”

Điểm yếu của Karuizawa là cô ấy không thể báo cáo chuyện gì đã xảy ra với mình lên nhà trường.

Nếu chuyện Manabe và đồng bọn hành hung Karuizawa mà bị lộ, trường sẽ muốn tìm ra nguyên nhân đằng sau chuyện này.

Để bảo vệ địa vị xã hội của mình, cô ấy không thể để việc đó xảy ra. Thế nên cô ấy giờ đang tính lợi dụng Hirata để đánh trả lũ con gái.

“Cậu biết đấy, để đánh lại đó, đến cả cậu cũng có thể làm được. Chúng chỉ là đám con gái chân yếu tay mềm mà.”

“Một yêu cầu khá vô lý đấy.”

“Cậu sợ chúng nó sẽ trả thù à? Và mà dám nhận mình là đàn ông…”

“Rõ ràng từ vụ việc Sudou cho thấy rằng, ‘trả thù’ chẳng giải quyết được vấn đề gì. Ăn miếng trả miếng chỉ làm mâu thuẫn tăng lên. Nó cũng sẽ kéo nhà trường nhúng tay và và điều tra. Đó không phải là điều cậu đang muốn chứ?”

“Vậy cậu đang nói là tôi phải chấp nhận?”

Tôi biết cách đáp lại cô ấy, nhưng tôi chọn giữ im lặng.

“Như vậy, chúng, không, chắc chắn chúng sẽ tiếp tục làm trò đó với tôi…”

Cơ thể Karuizawa tiếp tục run lên.

Đúng vậy, chưa chắc Manabe sẽ dừng lại ở đây.

Khi ta về trường thì sẽ phần nào an toàn hơn, nhưng Karuizawa không thể tiếp tục chơi trốn tìm trong phần thời gian còn lại ở đây được.

Cùng lúc ấy, bạn cùng lớp tôi sẽ nhận ra sự thay đổi của Karuizawa. Vì cả hai phía đều dồn lại, Karuizawa sẽ không còn chỗ nào để chạy trốn.

Karuizawa nhận ra điều này và giờ đang rất muốn dừng chuyện này lại. Và mong muốn này là điều tôi đang nhắm tới từ lâu rồi.

“Nếu mọi chuyện mà trở về như trước kia thì tiếc lắm đây. Tớ có thể thông cảm cho cậu về chuyện này.”

“a…? Cậu nói gì vậy? Ý cậu là sao?”

Karuizawa đang cố gắng tìm hiểu tôi đã biết được tới đâu rồi.

Tôi thấy đám Manabe đang bắt nạt cô ấy, nhưng tôi không biết quá khứ của cô. Nếu tôi thật sự không biết, cô ấy phải che giấu quá khứ của mình với tôi.

“Ý của tớ sao? Chính xác từng câu từng từ đó đấy. Có thể cậu sẽ trốn khỏi phòng giam cách ly hay thậm chí còn tuyên bố mình là thủ lĩnh lớp D. Nhưng sự thật cậu là nạn nhân của hành vi bạo lực vẫn không hề thay đổi.”

“Ai, cậu nói ai là nạn nhân của hành vi bắt nạt chứ!”

“Tớ nói cậu đấy, Karuizawa.”

Tôi nắm chặt cổ tay Karuizawa và kéo cô ấy lên.

“Chờ đã, cậu đang làm gì thế!?”

Tôi kẹp chặt Karuizawa vào tường và ép mặt cô tay quay về hướng mình.

“Cậu bị Manabe hành hạ có phải không? Họ kéo tóc cậu. Họ vả vào mặt cậu. Họ chà đạp lên ngực, hông và bụng của cậu. Và cuối cùng cậu ngồi bệt xuống đất, sụt sịt một cách đáng thương, nhục nhã và tội nghiệp.”

”!?”

Mặc dù không muốn mặt đối mặt với tôi, nhưng không có lối thoát nào cả.

Như kiểu nếu trong tình huống phải đối mặt, thì lựa chọn duy nhất là mắt chạm mắt. Không có chút lãng mạn nào ở đây cả - thứ chúng tôi đang chia sẻ với nhau chính là bí mật.

“Từ hồi bé cô đã là một nạn nhân rồi. Đến trung học hành vi bạo lực cũng xảy ra liên miên. Chẳng phải đấy là lý do để cô đặt dấu chấm hết cho chúng sao?”

“Cậu nghe… Hirata nói sao?”

“Không biết có nên kể cho cô hay không. Hirata coi bản thân cậu ta là người bạn đáng tin cậy của mọi người. Cậu ta giúp cô, và cậu ta cũng sẽ giúp người khác. Cho dù củng cố vị trí của mình trong lớp D bằng cách vờ làm bạn gái của cậu ta, cậu ta sẽ không hữu dụng với cô trong tình huống như thế này. Nói cách khác, với một vật ký sinh, cậu ta không phải là một vật chủ tốt.”

Karuizawa khôn ngoan hơn vẻ ngoài của cô ấy. Cô hiểu được rằng quan điểm của Hirata rất trung lập, vậy nên ngay từ ban đầu cô không làm trò gì ngu ngốc trong nhóm ‘Mão’.

Quá đen cho cô, để chứng tỏ địa vị của mình, cô nàng đã gây gổ với Rika.

Và đồng thời cũng không thể cho đám con gái lớp D thấy mặt yếu đuối này.

‘Tại sao cậu… ai cho cậu quyền được thuyết giảng tôi hả!”

“Quyền hả? Cô vẫn chưa nhận ra sao? Cô nên biết vị trí của mình. Cô biết ai đang đứng trước mặt mình không? Không phải là Hirata. Là tôi. Tôi biết quá khứ đầy tang thương của cô. Tôi biết về mối quan hệ giả tạo giữa cô và Hirata. Tôi biết rằng Manabe dù đánh cô như chó nhưng cô cũng không biết làm gì ngoài khóc. Tôi biết hết.”

Mọi thứ Karuizawa Kei không muốn cho ai biết. Tôi, một người ngoài, giờ đã biết hết.

“Nói cách khác? Nếu cô mà dám làm gì thì cứ thử đi, để xem ngày mai ai sẽ là người đầu tiên biết được.”

Nó sẽ đáng sợ như thế nào? Karuizawa biết rất rõ điều đó.

“Đừng, đừng có mà nói nhảm! Cậu nghĩ cậu là ai!”

“Là người biết sự thật. Chỉ có vậy thôi. Chẳng phải đó là việc cô đang quan tâm sao?”

Khi tôi tiến tới sát, Karuizawa ngoảnh mặt để tránh nhìn vào tôi.

Tôi tóm lấy má và kéo khuôn mặt đó về.

Muốn liều lĩnh tránh khỏi tầm nhìn của tôi, nhưng sức mạnh của một thằng đàng ông quá mạnh để có thể chống cự. Cô nàng nhắm mắt tỏ vẻ không còn muốn trốn thoát.

“Muốn gì! Cậu muốn gì từ tôi!? Cậu đang nhắm tới cơ thể của tôi hả!?”

“Cơ thể của cô à. Có lẽ không phải là ý tưởng tồi.” – Và đầu ngón tay của tôi lướt qua cặp đùi Karuizawa.

Độ mềm tôi cảm nhận không phải là hạng thường. Độ trơn mịn của làn da rất khác với gì tôi biết.

“Không!!”

Cô ấy liều lĩnh trốn thoát. Tôi siết chặt lực bóp trên má cô ấy và bắt cô nhìn thẳng vào mắt mình.

u22719-146d7b9f-e405-4447-8459-10c421b16c32.jpg

“Đừng chống cự. Nếu cô dám thì tôi sẽ nói hết cho cả trường.”

Lời nói này, như một lời nguyền, đã nguyền cơ thể cô ta trở nên cứng đơ không còn ngọ nguậy.

Tức giận, khiếp sợ, kinh hãi, tuyệt vọng. Đúng vậy, Karuizawa đang mang bao nhiêu cảm xúc đây?

Cô ta nên nhận ra tôi hoàn toàn khác với tôi của mọi ngày.

“Dạng chân ra.”

Nước mắt Karuizawa bắt đầu trào ra khi chân cô từ từ dang ra.

Cho dù cô ấy biết mình sẽ bị xâm hại ngay ở đây, cô vẫn muốn bảo vệ vị trí của mình.

Nỗi đau từ việc bị bạo hành đã điều khiển cô, và đây chính là bằng chứng.

Tôi đặt tay lên thắt lưng của mình và cố ý giỡn với cái khóa thắt lưng bằng kim loại. Cho dù vậy, Karuizawa vẫn không chạy trốn.

Cô ấy đang cố gắng chấp nhận thực tại mới. Cô nhìn tôi với đôi mắt trống rỗng và lẩm nhẩm với chính mình.

Tôi đã đúng. Karuizawa Kei là một công cụ hữu dụng.

Mục tiêu của tôi không phải là cơ thể cô ấy. Tôi đe dọa cô để xem cô sẽ đi xa tới mức nào để bảo vệ những gì mình có.

Đây là một cuộc cá cược may rủi vì tôi đã để lộ bản chất thật sự của mình.

Nếu Karuizawa chạy đi và tố cáo tôi thì vị trí của chúng tôi sẽ bị đảo ngược hoàn toàn.

Nhưng cô gái này không thể làm điều đó.

Cô ấy sợ hãi chính quá khứ của mình hơn mọi thứ khác. Sợ rằng mình sẽ mất vị trí mình đang có. Để bảo vệ nó cô ấy thậm chí tự nguyện dùng cơ thể mình. Vị trí đó ý nghĩa với cô ấy vậy đó.

“Tôi sẽ không nghe theo lời cậu… tôi không phải đang bị cậu bắt nạt… Cậu chỉ là đang nắm giữ điểm yếu của tôi và lợi dụng tôi! Tên khốn nhà cậu cứ làm bất cứ thứ gì cậu muốn và hãm hiếp tôi đi!”

Karuizawa gào lên như thể muốn bày tỏ nỗi phẫn uất của mình.

“Nhưng không sao. Dù sao đây cũng không phải là lần đầu tiên mình đầu hàng…”

Karuizawa cười chế giễu. Rồi quay lại và nhìn thẳng vào mắt tôi.

“Hơ… giờ cô muốn biết không? Khi sự thật không thể thay đổi đã lộ ra, con người ta sẽ phản ứng thế nào ấy…?”

Cô ấy giật thót và ôm lấy chính mình.

Với nụ cười trống rỗng và hờ hững, cô ấy nhìn tôi với ảnh mắt xa xăm.

“Tôi bỏ cuộc. Tôi thành con mồi rồi. Tôi còn không thèm phản ứng nữa. Tôi thậm chí còn không có dũng khí để chống cự. Tôi còn làm được gì nữa. Còn gì ngoài chấp nhận đâu.”

Khi đã tới giới hạn cùng quyết định đó, Karuizawa tự lật váy mình lên và đặt tay lên chiếc quần lót.

Tôi tóm chặt cổ tay và đẩy cô ta vào thành tàu.

“Cô đã nhận được gì cơ. Nói tôi xem nào?”

“Gì ư… Tất nhiên là mọi thứ tôi có. Giày tôi đầy đinh ghim bên trong. Ngăn bàn đầy xác động vật chết. Nước bẩn tưới lên đồng phục tôi khi tôi trong toilet. Đồng phục của tôi bị ghi chi chít những từ như là ‘con đĩ’. Tóc tôi bị túm. Riêng về đấm đạp thì còn đếm không hết được. Mọi kiểu bắt nạt cậu có thể tưởng tượng ra, tôi đều đã trải qua hết. Những cái tôi vừa kể chỉ là những kiểu đã chọn lọc thôi. Chúng ‘nhẹ nhàng’ đến mức khiến tôi còn thấy nực cười nữa. Sao cậu không bắt đầu cười đi? Cười vào mặt kẻ thảm hại này này?”

Sau khi trải qua từng đấy chuyện, cô ấy vẫn có thể gom hết can đảm và lao vào cuộc chiến một lần nữa, thật ấn tượng.

Cô nàng này hẳn sở hữu 1 trái tim thép, đó là lý do tại sao cô ấy vẫn có thể đứng dậy và vào ngôi trường cao trung này.

Vậy ra chuyện là như vậy.

Nhưng… nó vẫn chưa giải thích rõ vài thứ tôi đang để ý tới.

“Đó thật sự là tất cả?”

“Cái…”

“Cô chắc những gì cô vừa nói lạ toàn bộ?”

Tôi cảm giác vẫn còn điểm chí mạng nào đó nữa. Thứ có thể hạ gục hoàn toàn trái tim thép kia.

Cách thể hiện nỗi sợ hãi bất thường của cô không thể không khiến tôi nghĩ còn thứ gì khác ẩn sau chuyện này.

Karuizawa đang giấu gì đó còn đáng giá hơn việc từ bỏ cơ thể mình.

“Cô còn giấu gì nữa?”

“Hả, khôn…”

Trong một chốc, Karuizawa đổi hướng nhìn về phía hông bên trái.

Tôi nhận ra và đưa tay tới chạm chỗ đó.

“D-Dừng lại!”

Tiếng thét của cô ấy đột ngột va vào bức tường xung quanh và vang dội trong hành lang vắng người.

Nhưng, nghi ngờ của tôi đã được xác nhận bởi tiếng hét của cô. Tôi tóm lấy đồng phục cô và lật nó lên.

Một vết sẹo xấu xí trên làn da xinh đẹp. Một vết sẹo khá sâu, in sâu hằn vào lớp biểu bì kia.

“Đây là bí mật của cô à?”

” Hu, hu, huhu…!”

Vết sẹo này không đơn thuần là một sản phẩm của những đứa nhóc làm đâu.

Một vết sẹo sâu từng này chắc chắn đã đủ đe dọa tính mạng.

Dẫu quá khứ của cô mang theo vết thương này, cô ấy vẫn chọn đứng dậy.

Trong vài ngày gần đây tôi đã quan sát người phụ nữ có tên Karuizawa Kei.

Con người này, để bảo vệ chính mình, mạnh mẽ lôi kéo mọi người về phe. Cho dù nhận lại đủ sự khinh bỉ, vẫn một mặt luôn bảo vệ địa vị.

“Tuyệt vọng tới theo nhiều nghĩa, nhưng của cô cũng đúng là 1 kiểu tuyệt vọng.”

Bí mật của Karuizawa.

Đồng tử này. Chúng chồng lên hình ảnh đấy.

Những người có mí mật luôn tỏa ra sức thu hút. Và rồi sẽ có 1 kẻ đến biết điều đó.

Và sau cùng, những người mang bí mật sẽ phải thu mình lại lần nữa vào vỏ bọc chính mình.

“C, cái… cậu…!”

Nếu người này đang chịu níu kéo từ quá khứ, tôi chỉ việc cắt sợi dây đó thôi.

Cho dù không biết rõ, nhưng tôi thừa để hiểu.

… Thế giới này còn nhiều thứ mà Karuizawa chưa trải nghiệm lắm.

Ở những nơi sâu thẳm, còn nhiều bí mật cắm sâu hơn, rễ cây của những bí mật đó đã len lỏi tới tận cùng rìa thế giới.

“Tôi có thể hứa một điều, rằng từ nay trở đi tôi sẽ bảo vệ cô. Tôi đáng tin hơn Hirata và Machida nhiều.”

“Ý cậu là cậu có thể ngăn Manabe…?”

“Điều cô nên làm lúc này là quyết định lời nói của tôi đáng tin thế nào. Một tàn thì dễ tắt nhưng một đám cháy sẽ ngược lại. Cuối cùng sẽ lại là còn bão lửa. Cô làm việc thay tôi. Tôi sẽ hành động thay cho cô. Cảm xúc của cô không và sẽ không bao giờ còn như thế này nữa. Cô có đồng ý với mối quan hệ này không?”

“Trước tiên thì để chứng minh đã.” Tôi nói và rút điện thoại ra.

“Tôi có một cách để ngăng chặn hành động của Manabe.”

Trên điện thoại của tôi là một bức ảnh Karuizawa bị đám Manabe hành hung.

“Đây là…”

“Nếu tôi gửi cái này cho họ, họ sẽ xem xét lại việc động tới cô. Nếu họ vẫn bám dai lấy cô bằng cách lan truyền lời đồn, nó sẽ trở thành một động cơ để tôi can thiệp.”

Vì với Manabe và đồng bọn, vụ việc lần này đã đủ rồi. Tiến xa thêm chỉ tổ phiền phức hơn.

Tôi thả má cô ấy ra rồi với giọng vô cảm -

“Tôi chỉ đang tìm kiếm ai đó hữu dụng. Hy vọng trong tương lai, cô sẽ là hỗ trợ của tôi khi cần.”

“Gì cơ, hỗ trợ của tôi? Cậu muốn tôi làm…”

“Nếu cứ tình trạng này, lên lớp A chỉ tổ viễn vông. Trong khi năng lực thành viên lớp có thể chấp nhận được, nhưng cái lớp này thiếu liên kết trầm trọng. Lớp D như cát ngoài bãi biển. Tuy nhiên, nếu cô có thể kiểm soát đám con gái cho tôi thì lại khác.”

Và điều đó cũng cho thấy cô nàng này hữu dụng hơn Horikita.

“Cậu, cậu đang tính làm gì…”

Cô nàng này chưa hoảng kể ra cũng cứng đấy, vì tôi đang không phải tôi của thường ngày.

Nhưng tôi sẽ không tự mình giải thích. Càng nói ít, càng đáng sợ, càng chống cự, càng yếu ớt.

“Bước đầu tiên là thắng bài thi này đã.”

“T-thắng? Nhưng bằng cách—”

“Vì cô là-, có đúng không?”

Khi cô ấy nghe thấy từ khóa đó, Karuizawa trợn tròn mắt và nhìn tôi.

Như thể sự thật phản chiếu trong đồng tử nở rộ ra kia..

Karuizawa trông hơi bối rối, nhưng có lẽ cũng phải.

Vì một ký sinh sống sót bằng cách bám vật chủ. Thì giờ đã có vật chủ mới.

Cuộc đời cô ta giờ sẽ phụ thuộc nơi tôi.

u22719-a2329d44-e311-4fe4-8bda-03ed2ebbf87e.jpg

Written on November 4, 2021