Y2 Vol 2 Chương 4 | Cuộc chiến của năm nhất và năm ba

Mở đầu:

Đã gần 3 tháng kể từ khi năm học bắt đầu, các học sinh năm nhất đã hiểu rõ hơn các quy tắc của trường Trung học Giáo dục Nâng cao.

Họ cũng đang trong quá trình thành lập nhóm cho kỳ thi đặc biệt tiếp theo.

Tuy nhiên, vì một số tình huống bất ngờ, nên việc này không được diễn ra suôn sẻ cho lắm.

Học sinh lớp D năm nhất do Kazuomi Housen dẫn đầu, đang hành động, họ kiên quyết từ chối thành lập nhóm và muốn trao đổi thẻ của mình với giá cắt cổ. Hơn nữa họ đang yêu cầu điểm nếu không, họ sẽ không hợp tác với các lớp khác.

Mục tiêu của Housen là đặt cả khối vào một tình huống mà không ai có thể tự do thành lập nhóm.

Mặc dù đại diện của mỗi lớp đều hy vọng rằng Housen sẽ thay đổi suy nghĩ của mình vào ngày mùng 1 tháng 7, nhưng suy nghĩ của cậu ta đến giờ vẫn không thay đổi.

Mặc dù có người đã bảo là hãy mặc kệ lớp D nhưng Takuya Yagami lớp B vẫn đang chờ đợi. Dù việc bỏ qua lớp của Housen rất dễ dàng, nhưng việc hợp tác trong kỳ thi sắp tới là rất cần thiết vì đây là một trận chiến của giữa ba năm học không phải chỉ riêng năm nhất. Cậu tin rằng cần phải chọn ra những người tài năng nhất trong cả khối để tăng tối đa tỉ lệ thắng của họ. Một số người có cùng ý tưởng với cậu đã ủng hộ cậu và ba lớp đã thành công lập được một thỏa thuận là chờ đến tháng 7 rồi quyết định.

Tuy nhiên, toàn bộ thời gian Housen đều tham gia với thái độ bất cần, khiến những cuộc đàm phán của họ đều không có kết quả.

Đã đến thời hạn cuối cùng và đại diện của cả bốn lớp đều được hẹn để cùng nhau thảo luận cho việc này.

Để giữ bí mật về cuộc đàm phán này Yagami đã tổ chức cuộc họp một cách đơn giản. Mặc dù tất cả các lớp đều không đồng ý với việc này, nhưng đến cuối ngày vẫn không có lời phản hồi nào từ lớp D.

Yagami đi đến hành lang của một lớp năm nhất trống. Là người đã đề xuất việc này, cậu ấy cảm thấy mình có nghĩa vụ phải đến trước mọi người.

Không lâu sau đó, Utomiya Riku từ lớp C xuất hiện.

“Có vẻ như chỉ có mình cậu, Yagami.”

“Utomiya-kun. Tớ đã nghĩ rằng cậu sẽ là người đến cuối cùng đấy.”

“Mặc dù tớ không phải là thủ lĩnh của lớp hay gì, nhưng những người khác họ đều không muốn đến. Tuy là mình là người thích nói nhiều, nhưng mình không có hứng thú với những chủ đề rắc rối như thế này.”

“Không phải là vì họ tin tưởng cậu nên mới để cậu đi sao? Tớ đã kiểm tra điểm OAA cập nhật của tháng này của cậu và tớ thấy Đóng góp xã hội của cậu đã nâng lên B rồi. “

Yagami nói như vậy với một nụ cười rạng rỡ.

Mặc dù đó là lời khen của Yagami.

Tuy khả năng thể chất của Yagami chỉ là C, nhưng khả năng học tập của cậu ấy là A. Hơn nữa, do nhiều lần đóng góp cho lớp của mình, khả năng thích ứng và Đóng góp xã hội của cậu ấy đều được tăng lên A.

Vì Lớp C của Utomiya không có ai tài năng như vậy, nên cậu rất bực bội với lời khen của Yagami.

“Gần đây lớp tớ đã có một người bị đuổi học. Thành thật mà nói, đó là một tổn thất khá nặng nề.”

“Tớ cũng không nghĩ rằng Hatano-kun sẽ bị đuổi học. Tớ rất tiếc.”

“... Ah!”

Hatano từng là một trong những người có năng lực cao trong lớp C và được đánh giá A về khả năng học tập.

Nhưng, hình phạt cho việc vi phạm nội quy nào đó của trường là đuổi học và đó là một đòn chí mạng đối với Lớp C.

Điều này là một lời cảnh báo cho những năm nhất đang lỏng lẻo và cho họ thấy trường học này khắc nghiệt như thế nào.

Đã được một tháng kể từ khi Hatano bị đuổi học.

Là một người bạn cùng lớp, Utomiya thậm chí không có thời gian để buồn khi bạn của mình bị đuổi học.

Mất đi một học sinh xuất sắc như vậy, việc có được một kết quả tốt trong kỳ thi sắp tới càng trở nên quan trọng.

“Có vẻ như cậu rất thân với Hatano-kun.”

“Bọn tớ đã hứa với nhau nhau là sẽ cùng nhau tham gia vào hội học sinh và sẽ tạo ra một môi trường học tập tốt hơn cho mọi người trong trường này.”

Utomiya nhẹ gật đầu, và chuyển sự chú ý của mình sang phòng học của Lớp D năm nhất.

“Cậu nghĩ khả năng Housen đến là bao nhiêu.”

Utomiya hỏi Yagami.

“Chắc là 50/50.”

“50/50? Có vẻ cậu khá có niềm tin vào Housen, tớ cá là cậu ta sẽ không đến đâu.”

“Nếu lần này cậu ấy không đến, thì chúng ta chỉ có thể lập nhóm với các lớp còn lại. Với điều đó, lớp D đang cố gắng kiếm điểm từ chúng ta sẽ bị bỏ lại phía sau, và cơ hội chiến thắng cuối cùng của họ sẽ biến mất.”

“Nếu cậu ta nghĩ rằng có thể đơn giản khiến chúng ta giao điểm của mình như vậy, thì cậu ta quả thực quá kiêu ngạo. Điều quan trọng nhất là cần đảm bảo thành lập được nhóm, vì trong thời gian này, chúng ta cũng phải đối mặt với những khối trên. Tuy nhiên hết lần này đến lần khác Housen đều từ chối lời đề nghị của chúng ta. “

Mặc dù tất cả đều là năm thứ nhất, nhưng họ đã lãng phí thời gian và sức lực để làm những việc không nên có.

“Nhìn bề ngoài thì có vẻ như vậy, nhưng tớ không nghĩ Housen-kun sẽ dừng lại như vậy.”

“Tớ hiểu rằng đây là chiến lược của cậu ấy. Tuy nhiên, tớ không thấy nó có bất cứ cơ hội chiến thắng nào cả.”

“Nếu cậu ấy thực sự có ý định thực hiện chiến lược của chúng ta, thì thật là may mắn. Cả lớp của tớ đều không nghĩ rằng Housen-kun là một mối đe dọa lớn.”

“... Ừ.”

Yagami đang bận suy nghĩ kế hoạch thực sự của Housen là gì thì đột nhiên có người thứ ba xuất hiện ----

“Ồ! Riku, Takuya. Xin chào.”

Takahashi Osamu của lớp A năm nhất đang vẫy tay và đi tới chỗ họ ..

Mặc dù cậu ta là một người có khả năng học tập khiêm tốn là C+, nhưng cậu ta là người dễ gần, và do đó, cậu ta thường được mời tới các buổi họp. Cậu ấy đã kết bạn được với nhiều người ở lớp khác và các năm khác trong một thời gian ngắn.

“Osamu-kun, cậu đến rồi à? Lại bị ép phải đến sao?”

“Lớp trưởng của mình là kiểu người ghét những việc phiền phức như thế này. Đó là lý do tại sao họ lại để mình đến đây thay họ.”

“Chuyện sẽ tốt hơn khi để cậu đến, Takahashi.”

Giống như Utomiya, không có vấn đề gì nếu như người đến họp không phải là lớp trưởng của lớp họ.

Chưa kể, nếu để một người có kỹ năng giao tiếp tốt đến họp, lớp của họ sẽ được các lớp khác đánh giá cao.

“Người duy nhất chưa đến là Kazuomi.”

Vẫn còn khoảng ba phút nữa trước khi cuộc họp này bắt đầu. Nếu Housen không xuất hiện, họ sẽ bắt đầu cuộc họp mà không có cậu ta.

“Bây giờ hợp tác cùng nhau không phải sẽ tốt hơn sao? Mình thực sự muốn cô lập và nghiền nát lớp D càng sớm càng tốt. “

“Chúng ta được bảo rằng kỳ thi trên đảo hoang này sẽ cần sử dụng đến khả năng học tập và tất cả các năng lực khác. Tuy rằng lớp D đứng cuối về khả năng học tập, nhưng khả năng tổng thể của lớp họ đứng thứ hai trong năm nhất chúng ta. Điều này khiến họ trở thành một phần quan trọng trong việc lập nhóm trong kỳ thi này. “

“Tớ hiểu Riku muốn nói gì, điều này cũng tạo ra rắc rối cho lớp mình. Nhưng mà, không phải vẫn còn quá sớm để bỏ họ qua một bên sao? Không có gì đảm bảo rằng việc hợp tác với nhau sẽ không diễn ra lần nữa trong tương lai “.

Trong khi Riku Utomiya muốn tiêu diệt lớp D, Yagami thì muốn hợp tác với họ. Takahashi, thì khác, cậu ấy thì đứng trung lập.

“Ba lớp chúng ta hợp tác thì đã là đủ tốt rồi. Mặc dù đúng là lớp D có một số người có năng lực xuất sắc, nhưng họ không đáng để chúng ta phải hạ mình để đáp ứng yêu cầu của Housen. Sắp đến giờ rồi, mình hy vọng chúng ta có thể hợp tác cùng nhau chỉ ba lớp của chúng ta. “

“Chuyện đó có vẻ sẽ không thành công đâu, Riku.”

Cậu con trai này chậm rãi bước ra, dường như cậu ta đã nghe được hết cuộc trò chuyện vừa diễn ra.

“Cuối cùng thì cậu đã đến, Housen-kun.”

Sau khi được Yagami chào hỏi, Housen tiến lại gần với hàm răng trắng đáng sợ của mình. Utomiya liếc mắt nhanh sang bệ cửa sổ.

“Cậu tới đúng lúc lắm, Kazuomi.”

Takahashi không né tránh Housen, thay vào đó cậu bắt chuyện với Housen một cách thân thiện.

Tất cả những gì cậu ấy muốn là giúp mọi người hòa thuận với nhau.

“Đừng gọi tao bằng tên như thể mày là bạn tao, nếu không tao sẽ giết mày đấy.”

Sau khi đe dọa Takahashi, Housen quay sang Yagami và Utomiya một lần nữa.

“Vậy bọn mày đã đồng ý chi trả điểm chưa?”

“Thật là hài hước. Tôi sẽ không cho cậu dù chỉ là một điểm.”

“Dù sao thì, trước tiên chúng ta hãy bình tĩnh đã. Nếu ngay từ đầu hai người đã cãi nhau thì chúng ta sẽ không thể thảo luận gì được.”

“Vậy thì, hiện tại mọi người đều đã tập hợp đầy đủ, chúng ta hãy bắt đầu với thảo luận nào. Các nhóm-“

“Đừng có lờ tao đi như vậy!”

Housen bất ngờ đẩy vai Takahashi khiến cậu ngã chổng mông.

Utomiya, không hài lòng với việc này, trừng mắt nhìn Housen.

“Housen, giữ thói bạo lực của cậu tránh xa bọn này ra.”

“Ồ? Vậy là mày muốn cản đường tao sao?”

“Nếu cần thiết.”

“Thật thú vị. Đến đây nào, nếu mày có thể.”

Ngay khi cậu ta giơ tay trái lên, Takahashi, người đang ngồi trên sàn, hoảng sợ gọi.

“Chờ một chút, chờ một chút. Tớ chỉ trượt chân ngã thôi, bình tĩnh nào Riku.”

“Có vẻ là như vậy rồi.”

“Thật không may, tôi không dễ tha thứ như Takahashi.”

“Vậy phải xem mày có gì nào.”

Utomiya nắm lấy cánh tay của Housen trước khi cậu ta có thể siết nắm đấm lại.

A picture containing white, suit, clothes, automaton Description automatically generated

Housen mỉm cười khi cảm thấy sức giữ của đối thủ. Ánh mắt của Utomiya không chỉ dừng lại ở vẻ ngoài, ánh mắt của cậu ấy bùng cháy với quyết tâm như thể sẵn sàng đánh với Housen ở đây nếu cần thiết.

Housen nghĩ rằng sẽ rất vui nếu như ở đây xảy ra một cuộc chiến, nhưng cậu đã xem xét lại.

Mặc dù cách tiếp cận của cậu ta có thể hơi khác, nhưng Housen có lẽ là người háo hức chiến đấu với những người trong năm khác nhất.

“Có vẻ như chơi đùa với mày sẽ rất vui, tao sẽ để dành nó cho lần sau.”

“Cậu nghĩ bạo lực là một trò chơi sao?”

“Haha,dĩ nhiên đó là một trò chơi rồi.”

“Thật nhàm chán, nhưng, nếu cậu muốn, không cần phải đợi đến lần sau. Tôi rất sẵn lòng tiếp cậu bất cứ khi nào. Chỉ cần cậu hứa sẽ không đụng vào bất kỳ ai trong lớp của tôi nữa.”

Trong bầu không khí căng thẳng đó, cả hai người đều nhìn nhau với ánh mắt không nhân nhượng.

“Hả, mày nói vậy là có ý gì?”

“Tôi biết cậu là người đã khiến Hatano bị đuổi học. Cậu ấy không phải là loại học sinh sẽ cố tình phá vỡ nội quy của trường.”

“Việc những kẻ yếu đuối bị đuổi học là chuyện bình thường thôi. Không gì hơn là cậu ta đã bị hạ gục.”

“Tôi vẫn nhớ vẻ mặt của cậu ấy lúc rời khỏi trường. Cậu ấy đã bị lừa.”

“Và, ý mày là do tao?”

“Còn có thể là ai nữa?”

Mặc dù Utomiya đã cố gắng bình tĩnh, nhưng Housen lại bắt đầu chống đối với cậu ta.

“Cả hai người bình tĩnh đi. Nếu hai người đánh nhau ở đây, thì cậu sẽ làm như những gì Kazuomi muốn.”

“Takahashi nói đúng. Điều quan trọng nhất bây giờ là tập trung cho kỳ thi sắp tới.”

“À, đúng vậy, kỳ thi đặc biệt sắp tới chúng ta cần phải nhóm các lớp lại với nhau.”

Housen nói như thể cậu ta đã nghĩ đến việc này.

“Cậu bị làm sao vậy? Cậu đã từ chối hợp tác với bọn tôi rồi nên việc này không liên quan gì đến cậu.”

“Chà, nếu mày năn nỉ tao sẽ hợp tác với này. Cho dù là miễn cưỡng.”

“Thật là lố bịch. Tôi sẽ không lập nhóm với cậu cho dù cậu là người cuối cùng còn lại.”

“Lạnh lùng quá nhể.”

Utomiya từ từ buông tay Housen.

Yagami, người đang quan sát từ nãy, nắm bắt đây là thời điểm thích hợp để nói.

“Chúng ta đang lãng phí thời gian, hiện tại chúng ta bắt đầu được chứ?”

“Ai nói là tao sẽ tham gia cuộc thảo luận này? Đừng có gộp tao vào.”

“Vậy tại sao cậu lại ở đây? Chả nhẽ cậu đến đây chỉ để giết thời gian sao?”

“Nếu tao nói đúng thì sao?”

“Tớ không tin điều này, tớ không ngốc như vậy.”

Đối mặt với Housen, Yagami trả lời với một nụ cười rụt rè.

“Mặc dù kỳ thi sinh tồn trên đảo hoang khá kỳ lạ, nhưng năm hai và năm ba đã từng tham gia một lần rồi. Năm nhất chúng ta phải tham gia kỳ thi này với tỷ lệ thua rất cao.”

“Nhưng chúng ta cũng được tạo lợi thế mà, đúng không?”

Đối mặt với Takahashi lạc quan, Yagami nói một cách nhẹ nhàng.

“Điều này không thể thay đổi sự thật rằng cả năm hai và năm ba họ đều có lợi thế hơn chúng ta về cả năng lực học tập và thể chất lẫn kinh nghiệm. Vì vậy, nếu chúng ta không thể hợp tác với nhau, chúng ta có thể sẽ trở thành con mồi cho các lớp trên.”

Yagami nhấn mạnh việc này, vì sự hợp tác giữa bốn lớp là điều cần thiết.

“Thái độ yếu đuối của mày đang chọc tức tao đấy, Yagami. Dù là năm hai hay năm ba, tao có thể đè bẹp tất cả.”

“Dĩ nhiên, chúng ta cũng có một số học sinh xuất sắc. Nhưng mà, cậu cũng không thể phủ nhận rằng chúng ta yếu hơn các lớp trên về năng lực tổng thể. Không phải ai cũng may mắn được như cậu đâu, Housen-kun.”

Thái độ hòa nhã và lời khen ngợi của Yagami với Housen giúp cuộc trò chuyện được tiếp tục.

“Đó chính là lý do- mình nghĩ ít nhất chúng ta nên tạo ra một nhóm gồm bốn người mạnh nhất trong năm nhất. Đúng như Housen đã nói, một nhóm sẽ không thua kém năm hai và năm ba.”

“Nói cách khác, chúng ta sẽ không cạnh tranh với nhau trong kỳ thi lần này?”

“Đúng vậy, hơn nữa cả năm hai và năm ba đều không còn nhiều thời gian, họ chắc chắn sẽ không lãng phí cơ hội này để đạt được điểm lớp và hồi phục những tổn thất mà họ đã gánh chịu. Mặt khác, năm nhất của chúng ta vẫn còn hơn hai năm tại trường nữa, đó là lý do mình nghĩ là chúng ta nên từ bỏ điểm lớp làm này .”

Từ Lớp A đến Lớp D, khoảng cách giữa các lớp chỉ khoảng 300 điểm. So với Yagami, người nghĩ rằng không có lý do gì để lo lắng, Utomiya thì nghĩ khác, cậu cau mày.

“Lợi ích của việc các lớp hợp tác với nhau là quá nhỏ. Thật không thông minh nếu chỉ đơn giản từ bỏ giành điểm lớp.”

“Mất điểm lớp sẽ không phải là mối quan tâm duy nhất của chúng ta khi chúng ta cuối cùng trở thành miếng mồi cho các học sinh lớp trên.”

“Nếu chúng ta làm theo chiến lược này thì, bảng xếp hạng của chúng ta sẽ không thể có sự khác biệt nào cả.”

Utomiya nhấn mạnh rằng nếu họ làm như vậy thì chẳng ích gì.

“À, đợi một chút. Mình đã suy nghĩ về những gì Takuya đã nói. Tại sao chúng ta chỉ thành lập một nhóm mạnh? Cả ba nhóm đứng đầu sẽ được điểm lớp, đúng không? Nếu chúng ta đang nghĩ đến việc lập các đội trong kỳ thi chính thức, tại sao chúng ta không thể tạo ra nhiều nhóm mạnh? “

Yagami ngay lập tức trả lời câu hỏi của Takahashi.

“Dĩ nhiên, đó là một cách tốt. Nhưng mà, nếu ngay từ đầu chúng ta muốn tạo ra nhiều nhóm mạnh thì chúng ta cũng phải xem xét đến sự cân bằng của mỗi nhóm. Đối thủ của chúng ta đều là những học sinh lớn tuổi hơn, và họ sẽ không dễ dàng bị đánh bại. Đó là lý do tại sao ưu tiên cao nhất của chúng ta là phải thành lập một nhóm bốn người mạnh nhất, một nhóm có thể giành được vị trí đứng đầu. Trong kỳ thi chính thức, sẽ rất khó để tự do thành lập một nhóm lớn hơn, vì vậy ngay cả khi các lớp trên hợp tác với nhau thì họ chỉ có thể chọn ba người của ba lớp để cùng lập nhóm.”

Takahashi, lắng nghe Yagami nói và đã hiểu ý của cậu.

“Tức là, miễn là chúng ta có thể về nhất, thì những việc mà chúng ta bỏ ra đều không quan trọng.”

“Nếu chúng ta mặc kệ Housen, và ba lớp hợp tác với nhau, chúng ta vẫn có thể tạo ra một nhóm mạnh. Nhưng nếu chúng ta làm điều đó, chúng ta sẽ ở cùng một sân chơi như những năm khác. Đó chính là lý do tớ thực sự hy vọng rằng cả bốn lớp đều hợp tác với nhau, không chỉ vì sức mạnh của từng lớp mà vì tớ cho rằng sự đoàn kết của bốn lớp chúng ta là việc cần thiết trong kỳ thi này. Năm nhất ‘có thể lập một nhóm nhỏ từ bốn người trở xuống’. Chúng ta cần tận dụng quy tắc này. Sẽ thật phung phí nếu chúng ta vứt bỏ lợi thế mà chúng ta đã được trao này. “

Việc bỏ mặc lớp D sẽ gây bất lợi cho kế hoạch giành hạng nhất của họ.

Nếu việc này xảy ra, chắc chắn họ sẽ cố hết sức phá hoại các lớp năm nhất khác trong kỳ thi.

Yagami hy vọng các lớp năm nhất hợp tác với nhau.

Và rồi, Yagami đối mặt với Housen một lần nữa.

“Cậu là người duy nhất hiểu rõ trận chiến của các Senpai như thế nào, vì vậy tớ hy vọng cậu có thể giúp đỡ bọn tớ.”

Yagami cho rằng sự hợp tác của cả bốn lớp là cần thiết, nhưng dù thế nào đi nữa, Utomiya vẫn không tin tưởng Housen.

Cậu không nghĩ rằng Housen sẽ đồng ý điều này, vì hai tuần nay cậu ta đều từ chối mọi cuộc thảo luận.

“Được rồi, tao sẽ giúp mày.”

Tuy nhiên, Housen lại sẵn sàng chấp nhận đề nghị của Yagami.

“... Cậu đang muốn làm gì vậy? Housen.”

Utomiya ngạc nhiên.

“Mày hỏi tao đang muốn làm gì à? Mày không muốn tao giúp sao? Không phải là tao đã đồng ý lời đề nghị dễ thương này rồi sao?”

“Vậy, điều kiện của cậu là gì?”

Yagami không muốn làm lãng phí thời gian nên đã giục Housen, người đột ngột thay đổi thái độ.

“Hai vị trí còn lại trong đội mạnh nhất phải dành cho lớp D. Đây là điều bắt buộc.”

“Cái gì?”

Utomiya cảm thấy khinh bỉ trước yêu cầu của Housen, yêu cầu đó chỉ có lợi cho lớp của cậu ta.

“Nhưng nếu chúng ta không thể thành lập nhóm lớn theo ý muốn thì sao?”

“Không phải tao vừa nói sao? Điều kiện duy nhất của tao là hai học sinh lớp D phải ở trong nhóm mạnh nhất.”

“Tớ hiểu rồi. Nếu bọn tớ không thể gộp nhóm với hai học sinh lớp D, thì bọn tớ chỉ có thể tham gia kỳ thi với bốn người.”

“Rốt cuộc, mày đã sẵn sàng lập ra một nhóm mạnh nhất, cho nên mày chắc chắn sẽ chiến thắng, có đúng không?”

“Cậu đang đùa sao, Housen.”

“Đây không phải là một trò đùa. Nếu như không thể, thì tao sẽ không tham gia.”

“Đồ khốn nạn...”

Utomiya giận dữ với Housen vì những yêu cầu vô lý của cậu ta.

Nhưng, Yagami nhảy vào giữa họ, như thể cậu ấy đang xếp hàng vậy.

“Bình tĩnh đi, Utomiya, tớ không cho rằng nó tệ như cậu nghĩ đâu.”

“Cậu chấp nhận cung cấp tất cả các lợi ích cho lớp D như vậy sao?”

“Điều quan trọng nhất là năm nhất hợp tác với nhau như một đội, và nó sẽ không thua các năm khác.”

“Nếu bây giờ chúng ta để hắn ta lợi dụng, thì tương lai cậu ta chắc chắn hắn ta sẽ lặp lại việc này.”

“Vậy, cậu nghĩ điều gì sẽ xảy ra nếu lúc này chúng ta mặc kệ lớp D của Housen đây?”

“Việc đó...”

“Điều quan trọng nhất đối với chúng ta lúc này là phải giành được hạng nhất trong kỳ thi lần này. Nếu chúng ta có thể làm được điều đó, thì những việc khác đều không quan trọng.”

“Mình đồng ý. Mình hiểu cảm giác của cậu, Riku, nhưng trước hết, năm nhất của chúng ta cần phải hợp tác với nhau.”

Mặc dù Utomiya không đồng ý với điều này, nhưng cậu đành phải nhượng bộ với Yagami và Takahashi.

“Còn gì nữa không, nếu đã hết vậy thì cảm ơn và tạm biệt.”

Housen quay lưng lại mà không để ý đến họ, như thể báo hiệu cuộc trò chuyện với họ đã kết thúc.

“Còn một việc cuối cùng cần phải bàn. Để tránh mọi tranh chấp về phần thưởng, chúng ta cần phải phân chia lại các loại thẻ để cho mọi người đều có để sử dụng nó. Còn điều quan trọng nữa là các nhóm có học sinh yếu thì sẽ được thẻ chia đôi. Cậu ổn với điều đó chứ, Housen? “

“Tùy mày thôi.”

Housen lập tức rời đi, trên mặt không có chút miễn cưỡng nào.

Trong khi ba người họ đang nhìn anh rời đi, Takahashi nói với Yagami.

“Dù sao thì Takuya, cậu định chọn ai từ Lớp B?”

“Ít nhất, tôi nghĩ rằng tất cả chúng ta tham gia ở đây đều có thể ở trong đội mạnh nhất, bao gồm cả Housen. Đúng không?”

Yagami nhìn Takahashi và Utomiya bằng ánh mắt dịu dàng nhưng sắc sảo, và để mắt đến bóng dáng đang rút lui của Housen.

“Cho dù sức mạnh của cậu ta là không thể bàn cãi, nhưng vẫn sẽ là một sai lầm nếu để cậu ta gia nhập nhóm. Tên đó-“

“Mà, chúng ta sẽ quyết định chuyện này sau. Hiện tại, cả năm nhất đang hợp tác với nhau là đủ.”

“... Mình hiểu.”

“Chúng ta hãy hợp tác với nhau để giành được vị trí số một. Đó là mục tiêu của chúng ta.”

Dù rất miễn cưỡng nhưng Utomiya đã chấp nhận lời hợp tác sau khi nghe Yagami nói, sau đó tất cả đều giải tán.

Chương 4 Phần 1:

Ngày hôm sau, sau khi tan học, Nanase Tsubasa đến quán cà phê ở Keyaki.

“Kim giây cứ quay vòng vèo, vòng vèo thật khó chịu. Mình ghét kiểu đồng hồ này.”

Amasawa nhìn chằm chằm vào đồng hồ của Housen, người đang ngồi trước mặt cô, và trút bỏ nỗi bực bội.

“Im đi, cô có biết cái này đáng giá bao nhiêu không?”

“Đáng giá? Mình không quan tâm và cũng không rảnh để ý đến những thứ mình ghét.”

“Hả? Vậy nên bọn con gái thật nhàm chán.”

Housen cười sau khi nói vậy, và chạm vào đồng hồ của mình.

“Cậu ... Mà, quên đi. Vậy cậu muốn gì ở mình?”

“Tôi gọi cô ra đây vì kỳ thi sắp tới. Hãy lập đội với tôi, Amasawa.”

“Cậu muốn mình giúp, hả? Ở trên hòn đảo hoang đó? Cậu đang muốn làm điều gì đó mờ ám chăng?”

“Huh?”

Housen cau mày với Amasawa và không sợ hãi đáp lại nụ cười quỷ dị của cô.

Amasawa từ từ hạ hai chân đang bắt chéo xuống, rồi lặng lẽ mở chúng ra.

“Cậu muốn xem quần lót của mình? Cậu có thể lén nhìn nó từ dưới gầm bàn mà.~”

Nếu chuyển sang tư thế bò, người ta có thể nhìn thấy thứ gì ở giữa đôi chân đó.

Đối mặt với việc này, Housen đặt khuỷu tay phải lên bàn và nghiêng người về phía trước.

“Cô nghĩ rằng tôi không dám ra tay với con gái à?”

“Không đâu. Đừng lo lắng, mình biết cậu là kiểu người sẽ đánh đập ai đó và coi như không có chuyện gì xảy ra.”

“Vậy thì đừng nói nhảm nữa. Thật mất thời gian.”

“Mất thời gian, hửh. Vậy cậu nói trước đi, kế hoạch của cậu. Tại sao cậu lại mời mình?”

“Vì cô đủ táo bạo, trước đó cô đã cố gắng đuổi học Ayanokouji.”

“Hmm, đúng là vậy. Có một số người không làm gì cả, mặc dù họ biết về tiền thưởng, và có một số người muốn làm điều gì đó nhưng lại bỏ cuộc giữa chừng. Nếu có thể lấy được 20 triệu điểm, thì nó cũng đáng để làm liều. “

Amasawa không hề tỏ ra chán ghét và trả lời.

“Vậy mình sẽ nhận được gì khi lập nhóm với cậu? Dù sao thì giá trị của mình cũng không rẻ đâu.”

Sau khi Amasawa vừa hỏi cô ấy sẽ nhận được gì thì một giọng nói nghiêm túc phát ra từ phía sau cô ấy.

” Phần thưởng sẽ được chia đều. Đó là điều mà chúng ta đã bàn trước đây.”

Đó là Nanase, người đã đến hơi muộn.

“Chia đều? Dễ thương quá. Cậu không định nói gì trước phát ngôn gây sốc này hả, Housen-kun?”

Ba người họ ngồi quanh bàn.

“Mình hiểu rồi.Housen-kun đang muốn thành lập một nhóm với ba người chúng ta. Chúng ta cần thêm một người nữa phải không?”

“Việc đó không cần thiết. Kẻ chiến thắng trong kỳ thi lần này sẽ không phải là nhóm của năm hai hay năm ba. Đó sẽ là nhóm của chúng ta.”

“Thật là kiêu ngạo? Nhưng, mình thấy, có vẻ như lớp trên có rất nhiều học sinh xuất sắc hơn so với năm nhất của chúng ta?”

“Vậy thì sao? Tao sẽ nghiền nát tất cả.”

“Chà, cho dù cậu là người mạnh nhất, Housen-kun ... Cậu không đồng ý việc bốn lớp năm nhất hợp tác cùng nhau sao? Nếu chúng ta nói về những người tài năng trong Lớp D, thì chỉ có hai người thôi, nhỉ?”

“Người đưa ra quyết định và là thủ lĩnh của lớp D, là tao. Hiểu không?”

“Tức là, cậu sẽ gửi một người khác làm đại diện thay cho cậu. Nói cách khác, cậu sẽ không chiến đấu cùng với các lớp khác à?”

“Còn tùy vào tình hình. Sẽ không có vấn đề gì lớn nếu chúng ta để những học sinh có năng lực học tập hoặc thể chất tốt tham gia. Hơn nữa nếu để Housen-kun gia nhập nhóm mạnh nhất, sẽ nảy sinh ra các vấn đề khác.”

“Chúng ta thậm chí còn chưa bắt đầu hợp tác với nhau, miễn là cậu không đối đầu trực tiếp với họ, thì cũng không có vấn đề gì. Dù sao thì mình sẽ nhận được bao nhiêu?”

“Cậu sẽ không nhận được điểm nào cả. Như tớ đã nói trước đây, cậu ngang hàng với bọn mình. Tất nhiên, là những điểm cá nhân mà chúng ta nhận được từ phần thưởng sẽ được chia đều cho cậu.”

Nanase hỏi cô ấy có hài lòng với câu trả lời đó không.

“Nhưng, đóng góp của mọi người trong kỳ thi sẽ khác nhau, và trong suốt kỳ thi, mình tự tin rằng mình có thể đóng góp nhiều nhất, bất kể đang ở đâu. Cậu có thể theo kịp không, Nanase? Kỳ thi này cần cả khả năng thể chất.”

“Cậu có muốn tự mình kiểm tra năng lực của mình không?”

Nanase hung hăng đáp trả sự khiêu khích của Amasawa. Amasawa chuyển sự chú ý của mình sang Housen một lát, rồi bất ngờ đưa tay ra nhằm tát vào mặt Nanase để đe dọa cô.

Nhưng Nanase bắt lấy cánh tay đang giơ lên của Amasawa mà không do dự.

“Cậu cũng có gan đó, huh? Khi thực sự làm thế ở trong tình huống này.”

“Woah. Tuyệt vời, cậu cũng khá đó chứ? Mình thích những cô gái mạnh mẽ.”

“Cậu cũng không tệ lắm.”

“Cậu nghĩ vậy sao? Mình có thể thử lại được không?”

Một bên thì đang cười, còn một bên thì lạnh lùng.

Thời gian chậm rãi trôi qua, như là họ đang thi đấu với nhau.

“Nanase và cô, sẽ thành lập một nhóm với tôi. Được chứ?”

“Mặc dù mình biết Nanase-chan cũng có năng lực đáng kể, nhưng mình vẫn không nghĩ rằng mình và cô ấy ngang hàng nhau.”

“Tại sao? Chỉ vì hai trong số ba người ở đây là người lớp D?”

“Mình không để ý đến việc này đâu. Và, có vẻ như chúng ta sẽ nhận được một lượng điểm bằng nhau .… Nếu thực sự muốn mình hợp tác cùng, các cậu sẽ phải trả thêm điểm.”

Amasawa vừa nói vừa dùng ngón cái và ngón trỏ của bàn tay trái và xoa chúng vào nhau như thể đòi hối lộ.

“Nếu các cậu đang cần mình, thì rõ ràng mình sẽ phải tăng giá của mình.”

“Thật là kiêu ngạo. Cả Nanase hay cô, dù là con gái nhưng cả hai đều đáng sợ hơn cả Yagami và Takahashi cộng lại.”

“Cậu không biết sao? Con gái ngày nay đều là những người mạnh mẽ.”

“Được rồi, tôi sẽ lắng nghe. Cô còn muốn gì nữa, ngoài phần thưởng nhóm?”

“Đương nhiên là phải giành hạng nhất, nhưng đó không phải là điều duy nhất.”

Amasawa thay đổi vị trí của tay trái và chỉ giơ ngón tay cái lên cổ.

Sau đó, từ từ trượt nó từ trái sang phải ..

“Mình phải nhận được tất cả tiền thưởng từ việc trục xuất Ayanokouji-senpai. Đó là điều kiện cuối cùng của mình để gia nhập nhóm của cậu.”

“Hah, cô thực sự mạnh dạn đấy, nhưng tôi sẽ không dễ dàng nhượng bộ việc này.”

“Cậu có thể từ chối. Nhưng mà, cậu định làm gì nếu không có mình đây? Nếu cậu không có ai để tin tưởng ngoài Nanase, sẽ rất khó khăn để cậu giành chiến thắng trong kỳ thi đặc biệt này.”

Housen đấu tranh với những gì Amasawa vừa nói.

Cho dù cả bốn lớp cùng hợp tác với nhau, nhưng, nếu họ là một nhóm ích kỷ, các lớp khác chắc chắn sẽ không muốn giúp họ như Amasawa đã nói.

“Một khi mình hợp tác với Housen-kun, trong lớp A mình sẽ càng bị cô lập hơn bây giờ, cho nên không phải là tự nhiên khi mà mình muốn nhận được thứ gì đó để bù đắp cho sự mất mát đó sao?”

Housen và Amasawa nhìn vào mắt nhau.

“Nếu cậu trả tiền thưởng cho mình vì đã khiến anh ta bị đuổi học, mình sẽ không yêu cầu bất cứ điều gì khác. Danh dự đuổi học Ayanokouji-senpai sẽ được trao cho cậu Houen. Như vậy chưa đủ sao?”

“Không cần thiết phải đồng ý đâu. Nếu lớp A được thêm 20 triệu điểm, hãy nghĩ xem họ có thể làm được gì.”

“Im đi, Nanase.”

Từ chối lời khuyên của Nanase, Housen tiếp tục nhìn chằm chằm vào Amasawa.

“Tiền thưởng là của cô.”

“Cảm ơn. Sự thật là cậu không phải là một chàng trai keo kiệt mà là một tài năng tuyệt vời.”

Nói xong, Amasawa vội vàng đứng dậy khỏi chỗ ngồi.

“Xin hãy quan tâm đến mình trong kỳ thi chính thức.”

Không cần phải ở đây khi đã kết thúc cuộc đàm phán, cho nên Amasawa rời đi không do dự

“Cậu có chắc về việc này không?”

“Đúng vậy.”

“Mình biết, cậu là người quyết định tất cả. Nhưng mà, cậu có chắc là ổn khi tin tưởng Amasawa không? Mình nghĩ cô ấy là kiểu người sẽ phản bội bạn bè của mình mà không cần suy nghĩ.”

“Tín tưởng ư? Đừng nghĩ rằng tôi hoàn toàn tin tưởng cô ta. Cũng như cô, tôi không tin tưởng bất cứ ai trong hai người.”

“Vậy, tại sao cậu lại muốn lập nhóm với cô ấy?”

“Bởi vì cô ta khác với mọi người. Cô ta còn một mặt khác giống như cô vậy.”

“Mình hiểu rồi, có lẽ là vậy. Dù vậy nhưng, 20 triệu điểm là quá nhiều.”

“Thỏa thuận bằng miệng là vô nghĩa. Chỉ cần tôi là người khiến Ayanokouji bị đuổi học, tôi sẽ là người nhận được điểm. Tôi không quan tâm cho dù cô ta có khóc lóc bao nhiêu và nói về thỏa thuận miệng như nào .”

Housen không có ý định giữ lời hứa ngay từ đầu.

“Cậu thực sự là một người đáng khinh.”

“Ayanokouji, Ryuuen, và những người khác, tôi không quan tâm. Những tên khốn đó đã thực sự chọc tức tao, tao sẽ nghiền nát tất cả. Tao đã phát ốm khi phải mắc kẹt với nội quy của trường.”

Housen đang cảm thấy vui đến mức không thể không cười thành tiếng.

Chương 4 Phần 2:

Kỳ nghỉ hè đã đến gần, hôm nay đã là mùng sáu tháng Bảy. Cả nhóm trừ Akito đã đi đến câu lạc bộ thì mọi người đều đang tụ tập ở chỗ tôi gần cửa lớp học. Đó là bởi vì cả bọn đã đồng ý sẽ đến phòng của Keisei.

“Ayanokouji-kun, mình có thể nói chuyện với cậu một chút được không?”

Khi chúng tôi rời khỏi lớp, Kushida gọi tôi.

“Có chuyện gì vậy?”

Vì gần đây số lần Kushida đến nói chuyện với tôi đã giảm đi rất nhiều, nên lời gọi đột ngột này khá là bất ngờ.

Mối quan hệ của chúng tôi bây giờ chỉ bao gồm việc tôi chuyển phần trăm cố định số điểm của tôi cho cô ấy theo hợp đồng của chúng tôi. Vì số điểm cá nhân của lớp đều đặn hàng tháng nên tôi đã đưa chúng cho cô ấy mà không cần suy nghĩ kỹ.

“Thực ra, có một học sinh năm nhất đã nói với mình rằng cậu ấy rất muốn gặp cậu, Ayanokouji ... Nhưng bây giờ có phải là thời điểm tốt không?”

Kushida nhìn Haruka và những người khác trong nhóm, xấu hổ trước cảnh đó, và tiếp tục

“Người đó muốn mình hẹn cậu ra. Sẽ mất khoảng một giờ.”

“Cái gì ?? Đừng nói với tớ là cô ấy định tỏ tình nhé?”

Airi hoảng sợ khi nghe Haruka nói.

“Hả? Hả?! Thật ư?”

“Nếu đúng là vậy, thì mình sẽ không cho phép bọn họ gặp mặt.”

Hai người họ nói lên suy nghĩ của mình và thậm chí còn quyết định luôn số phận của tôi.

“... Thật vậy sao?”

Dù sao, tôi quyết định hỏi Kushida trước.

“Hả? À, thật ra....… đó là một câu con trai muốn gặp cậu ... Xin lỗi.”

Kushida xin lỗi, với vẻ mặt khó xử.

Không, cô ấy không cần phải xin lỗi việc này.

Mặc dù không phải là như vậy, nhưng tôi vẫn cảm thấy nhẹ nhõm.

“Thật tuyệt đúng không? Thật tốt khi có thể nói chuyện với các Kouhai đúng không?”

“Đúng vậy, dù sao thì nhóm bọn mình thực sự rất tệ trong các mối quan hệ cá nhân. Nên cũng ổn khi để Kiyotaka gặp các Kouhai thôi.”

Bỏ qua những chủ đề mà người kia muốn nói, vì cả hai bên đều muốn tôi đi, nên tôi sẽ phải gặp cậu ấy.

Airi cảm thấy nhẹ nhõm hơn sau khi biết rằng đó không phải là một cuộc tỏ tình, và muốn tôi đi. Hiện tại, tôi không có lý do gì để từ chối cả.

“Tớ hiểu rồi, vậy tớ phải làm gì đây?”

“Cảm ơn nhé! Mà, mình sẽ nói với cậu ấy là cậu đã đồng ý.”

Kushida lấy điện thoại ra để gửi tin nhắn trả lời.

“Vậy thì, bây giờ bọn mình sẽ rời đi, nên gặp lại sau nhé?”

Sau cuộc nói chuyện ngắn ngủi, các thành viên của nhóm Ayanokouji trở về ký túc xá.

“Xin lỗi cậu về việc này.”

Kushida xin lỗi tôi khi cô ấy đưa điện thoại vào tai, mặc dù nó vẫn chưa kết nối.

“Đây không phải là một vấn đề lớn. Vì không có ai trong nhóm sẽ phàn nàn về việc này.”

Cậu con trai nam nhất nhấc máy ngay sau đó.

“Ah, xin chào? Ayanokouji nói rằng cậu có thể gặp cậu ấy ngay bây giờ. Uh-huh, ah, vậy à? Vậy thì bọn chị sẽ đợi ở đây.”

Kushida cúp máy trong vòng chưa đầy mười giây.

“Cậu ấy có vẻ đang đi đến đây rồi, nên bọn mình sẽ đợi ở đây, được không?”

Người muốn gặp tôi dường như đang trên đường đến đây.

“Vậy, cậu đã đạt được những điều kiện tốt với năm nhất à ?”

“Hả? Tháng bảy rồi nhỉ, lâu rồi chúng ta không gặp nhau...”

“... Đúng vậy.”

Đã được ba tháng kể từ khi năm nhất vào trường.

Một chuyện không liên quan, mặt trời hôm nay rất chói chang khi ở ngoài cửa sổ trong hành lang.

Sẽ sớm đến lúc những con ve sầu bắt đầu những tiếng hát của chúng.

Dù chỉ mới có ba tháng đối với khả năng xã hội yếu kém của tôi, nhưng nó là quá đủ để Kushida kết bạn với những học sinh năm nhất.

“Ayanokouji, cậu đã kết bạn được với một số người ở năm nhất nhỉ?”

Tôi cũng muốn như vậy, nhưng tôi đã không thể làm được.

“Không có ai mà tớ có thể gọi là bạn.”

“Đó, vậy ... Mình hiểu rồi... Cậu không cần gấp đâu. Bây giờ mới đầu năm thôi.”

Dù sao thì tập trung vào việc này sẽ khiến tôi cảm thấy trống rỗng.

Ừ thì tôi thỉnh thoảng cũng nói chuyện với một vài người năm nhất. Nhưng, điều đó không giúp được gì cho khả năng giao tiếp cá nhân của tôi.

Do bầu không khí không thoải mái, nên cuộc trò chuyện giữa chúng tôi bị dừng lại một lúc.

Khi tôi đang nghĩ cách nói chuyện với Kushida, thì có một người đã xuất hiện trong hành lang

“Kushida-senpai.”

Người đến là Takuya Yagami, người đã tốt nghiệp cùng trường trung học với Horikita và Kushida. Nhờ sự xuất hiện của cậu ấy, bầu không khí khó xử đã biến mất, sau đó Kushida nở nụ cười.

“Yagami-kun chính là người muốn gặp cậu, Ayanokouji.”

“Đây là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, Ayanokouji-senpai, cảm ơn vì anh đã dành thời gian của mình để đến đây.”

Vì đó là một học sinh năm nhất đã từng chào hỏi Kushida trước đây, nên tôi cũng có một chút ấn tượng về cậu ấy.

“Hình như em ở ... Lớp B, đúng không?”

“Vâng. Em là Takuya Yagami ở Lớp B năm nhất.”

Trước đây tôi đã từng gặp Yagami, nhưng tôi chưa bao giờ nói chuyện với cậu ấy cho đến bây giờ. Cuối cùng trước khi kỳ nghỉ hè đến tôi cũng có thể nói chuyện với cậu ấy.

Rõ ràng là cậu ấy đã đảm nhận vai trò lãnh đạo của lớp mình nhưng chính xác thì cậu ấy đã đạt được những gì? Một người tốt bụng và đối xử tốt với mọi người. Thêm vào đó là khả năng học tập cao và là một người rất nổi tiếng.

“Tại sao chúng ta không tới phòng của em để nói chuyện? Gần đây em mới mua một loại trà đen khá hiếm, mặc dù cần thời gian để ngâm nhưng nó rất ngon!”

Yagami đề nghị rằng chúng tôi nên đến phòng của cậu ấy nếu có thể.

Vì tôi không thường uống trà đen nên tôi hơi thích thú.

Chỉ là, bọn tôi có thể hoàn thành nó trong một giờ chứ? Điều này dường như là không thể.

“À, xin lỗi Yagami-kun, nhưng thật ra, Ayanokouji phải gặp các bạn của cậu ấy trong một giờ nữa, vậy nên lần sau chúng ta sẽ tới được không?”

Kushida nhận ra rằng việc này có thể sẽ tốn thời gian, nên cô ấy giải thích tình hình của tôi với cậu ấy.

“Mình hiểu rồi, không sao cả. Vậy chúng ta hãy nói chuyện tại quán cà phê ở trung tâm mua sắm Keyaki.”

Mặc dù hơi thất vọng nhưng Yagami đã sẵn sàng đồng ý sau khi hiểu rõ tình hình.

“Vậy chúng ta hãy đi thôi Ayanokouji-kun.”

Tôi khẽ gật đầu, và quyết định đi đến trung tâm mua sắm Keyaki với Kushida và Yagami.

“Vậy là kỳ thi đặc biệt trên đảo hoang sắp bắt đầu rồi. Nghe nói năm ngoái mọi người cũng có kỳ thi đặc biệt giống vậy.”

“Ừm. Nó khá là khó khăn.”

“Chị có thể nói cho em biết về các quy tắc và những gì đã xảy ra không? Vì năm nhất bọn em không có kinh nghiệm cho nên ít nhất bọn em muốn thu thập một số thông tin trước.”

“Cũng được ... Nhưng chị không biết nó có ích gì không. Luật Thi năm nay hoàn toàn khác với năm ngoái.”

“Em biết. Quy tắc của kỳ thi trên đảo hoang mà các senpai năm ba thực hiện vào thời điểm đó dường như cũng khác với quy tắc của kỳ thi mà chị đã tham gia, Kushida-senpai.”

“Ồ, vậy năm ba cũng từng có kỳ thi trên đảo hoang.”

“Giống như mọi người, tất cả đều thi vào năm nhất. Trước đây, kỳ thi trên đảo hoang chỉ được tiến hành một lần trong thời gian học ở trường --- Năm nay là ngoại lệ, hay là quy tắc đã thay đổi?”

Có vẻ như Yagami có nhiều thông tin hơn chúng tôi.

“Anh có ngạc nhiên không? Về việc làm thế nào em có thông tin về năm thứ ba.”

Yagami hỏi tôi, người đã im lặng suốt từ nãy đến giờ.

“Đó là vì em tham gia hội học sinh. Em đã hỏi Chủ tịch Nagumo về kỳ thi sống trên đảo hoang hai năm trước, và anh ấy đã kể cho em nghe. Lúc đó, mỗi lớp được chia thành bốn nhóm, và có tổng cộng mười sáu nhóm thi đấu.”

Luật thi của họ khác với luật của chúng tôi .

Ngoài một vài điểm tương đồng, thì mỗi năm học về cơ bản thì đều có những kỳ thi đặc biệt khác nhau.

Có thể có một gợi ý nào đó được che giấu trong kỳ thi trên đảo hoang đã diễn ra.”

Ngay cả khi Kushida và tôi đã giữ bí mật với Yagami thì điều đó cũng không quan trọng. Nên không cần phải che giấu cậu ấy và có vẻ như Kushida sẽ nói thật với cậu ta.

Đúng như dự đoán, Kushida bắt đầu giải thích cặn kẽ cho cậu ấy về kỳ thi trên đảo hoang năm ngoái.

Tôi im lặng lắng nghe trong khi dõi theo họ.

Chương 4 Phần 3:

Chúng tôi đã đến trung tâm mua sắm Keyaki sau khi kể song những việc xảy ra trên đảo hoang vào năm ngoái.

Chúng tôi định đi đến quán cà phê ngồi, nhưng không thể được vì quán đã chật kín người.

“Thật đông đúc.”

Quán cà phê đã hết chỗ, thậm chí còn có nhiều người đang đứng ở lối vào để chờ chỗ ngồi.

“Làm sao bây giờ? Hay là chúng ta lên lầu hai đi?”

“Đợi em chút.”

Yagami lấy điện thoại di động ra và bấm nó bằng tay trái.

“Em vừa hỏi bạn của mình, và có vẻ như tầng hai cũng đã hết chỗ rồi. Dù gì cũng phải đợi nên tại sao chúng ta không đợi ở đây?”

Có vẻ như bạn của cậu ấy cũng ở quán cà phê, nên Yagami đã gọi điện hỏi bạn mình. Một quyết định chính xác để tránh lãng phí thời gian. Khi chúng tôi đồng ý với đề nghị của cậu ấy, Yagami thấy có người cũng đang tiến đến quán cà phê. Cậu ấy cũng không vội vã, chúng tôi đến một chỗ xa hơn trong hàng đợi. Trong khi tay trái cầm điện thoại và tay còn lại là một cây bút, cậu ấy viết tên mình và số người đi cùng cậu ấy vào tờ giấy đặt trước quán cà phê. Nét chữ của cậu ấy tốt hơn nhiều so với các học sinh ở đây.

“Chà, chữ cậu viết đẹp thật đấy, Yagami-kun ~”

Khi nhìn thấy nét chữ đó, việc Kushida khen cậu ấy là điều bình thường.

Vì được khen ngợi Yagami mỉm cười.

Và sau đó, ba người chúng tôi đi đến chiếc ghế chờ được đặt bên ngoài cửa hàng.

“Ông của em đã từng nói với em rằng ngay cả khi em không học giỏi, em vẫn cần phải viết tốt.”

“Ông của em?”

“Ukm, bởi vì ông ấy là một giáo viên ngữ văn.”

“Em tuyệt thật. Chữ của chị thì không tốt chút nào.”

Mặc dù Kushida đã khiêm tốn nhưng chỉ cần nhìn nét chữ của cô ấy vài lần là biết rằng nó cũng không hề kém chút nào. Mặc dù không được thanh thoát tinh xảo như nét chữ của Yagami, nhưng tôi nhớ đó là kiểu chữ tròn thường được các cô gái sử dụng, nó rất đẹp.

Có vẻ như Yagami đã không thể hiện hết năng lực của mình. Mặc dù cậu ấy nói rằng mình học không tốt, nhưng khả năng học tập của cậu ấy được OAA đánh giá là A. Cậu ấy là một học sinh xuất sắc và không bị người khác ghen ghét. Cậu ấy ở cùng đẳng cấp với Yosuke.

Sau một lúc chờ đợi, cũng có một bàn bốn người trống nên chúng tôi tới đó.

“Thực ra thì— có lẽ anh đang thắc mắc, tại sao vào lúc này em lại muốn nói chuyện với anh, nhưng có một điều em muốn kể với anh, Ayanokouji-senpai. Có một kỳ thi đặc biệt mà chỉ một số học sinh năm nhất mới được thông báo. Anh đã biết điều này rồi phải không? “

Có vẻ như Kushida cũng không được báo trước về chủ đề này, cô ấy lắng nghe Yagami nói với vẻ mặt sững sờ. Tất nhiên, kỳ thi đặc biệt này chính là kỳ thi đuổi học Kiyotaka Ayanokouji với phần thưởng là 20 triệu điểm cá nhân. Từ giọng điệu của cậu ấy, có vẻ như cậu ấy biết rõ việc này, mà không phải là qua tin đồn. Tôi quyết định tìm hiểu suy nghĩ của cậu ấy về điều này và nghe tiếp.

Không xác nhận cũng không phủ nhận, tôi chỉ đợi Yagami tiếp tục, và cậu ấy gật đầu tỏ ý hiểu.

“Vào tháng tư, em nhận được thông báo về việc này. Nhưng, vì em không quan tâm đến việc này lắm, nên em quyết định không tham gia.”

Sự thật là lúc đó Yagami đã không làm gì tôi. Và, cũng không ngạc nhiên nếu cậu ấy để ý đến tôi một chút khi biết về khoản tiền thưởng, nhưng có vẻ như gần đây cậu ấy cũng không để ý đến sự tồn tại của tôi.

“Tại sao vào lúc này em lại muốn nói với anh?”

“Em có nghe nói rằng gần đây Housen-kun đã thất bại trong kế hoạch của mình. Nhưng, trong thời gian đó tay trái của Ayanokouji-senpai cũng bị thương. Em cũng không ngạc nhiên nếu cậu ấy làm điều gì trái với nội quy nhưng việc này lại nằm ngoài dự đoán của em.”

“Chà, anh sẽ không phủ nhận.”

Ánh mắt của Kushida xen vào giữa tôi và Yagami, chăm chú lắng nghe. Cô ấy đang cố gắng hiểu những điều mà cô ấy không hiểu. Nếu tiếp tục như vậy, Yagami sẽ nói không ngừng.

“Còn một ... lý do nữa khiến em quyết định nói với anh việc này.”

Có vẻ như có một lý do khác khiến Yagami không nói với tôi sớm hơn.

“Vì lợi ích của mọi người ở năm nhất, em sẽ là người đứng ngoài cuộc. Tuy nhiên, nếu anh không làm gì với việc này, Ayanokouji-senpai ... tùy vào tình hình , việc này có thể ảnh hưởng đến bạn cùng lớp của anh, Kushida-senpai. Đó là lý do tại sao em sẽ kể cho chị ấy nghe mọi thứ em biết ở đây. “

Kushida đưa tay trái lên vì bối rối khi nghe thấy điều đó, và hỏi.

“Mình không hiểu hai người đang nói gì cả...”

“Em có thể tiếp tục nói chuyện này không?”

“Anh không có quyền ngăn cản cậu.”

Yagami mời Kushida đi cùng có thể là vì cậu ấy lo lắng cho cô ấy.

Dù tôi ngăn cậu ta nói ra bây giờ, cậu ta có thể kể với cô ấy vào lúc không có mặt tôi.

“Vậy thì em sẽ kể lại từ đầu để Ayanokouji-senpai có thể hoàn toàn hiểu được. Mọi chuyện bắt đầu khi em được Chủ tịch Hội học sinh Nagumo liên lạc. Anh ấy đã chỉ thị rằng một hoặc hai đại diện của mỗi lớp sẽ bí mật tập trung trong phòng hội học sinh. Thật ra, bọn em đã được gọi đến đó ngay sau khi vào trường. “

Từ Yagami, tôi nghe được một từ quan trọng “hội học sinh.”

“Những người năm nhất ở đó là Takahashi Osamu-kun và Ishigami Kyou-kun từ lớp A, ở lớp B là em, Utomiya Riku-kun từ Lớp C, và Housen Kazuomi-kun và Nanase Tsubasa-san từ Lớp D. Tổng cộng là 6 học sinh. “

Nếu những gì cậu ấy nói là sự thật thì đó là một thông tin có giá trị. Hai người lớp C năm nhất đó không đơn giản là chỉ bắt chuyện với tôi. Tuy nhiên, điều hấp dẫn nhất là tên của Amasawa không xuất hiện trong danh sách đó.

“Kỳ thi đặc biệt có nội dung là đuổi Ayanokouji-senpai ra khỏi trường.”

“Hả ?! Đuổi Ayanokouji-kun?”

Yagami gật đầu xác nhận với Kushida đang ngạc nhiên và tiếp tục.

Từ biểu hiện của Kushida, tôi có thể nhận ra rằng cô ấy không hề biết trước việc này.

“Hạn cuối là đầu học kỳ hai, và bọn em có thể sử dụng mọi cách. Ngoài ra, bọn em không được phép kể với bất kỳ ai về kỳ thi đặc biệt này. Tuy nhiên, vì Utomiya và em đều là người duy nhất trong lớp biết việc này nên em được phép kể với một người trong lớp về điều đó để cho công bằng, nhưng em đã không nói với ai. Tuy nhiên, Utomiya có thể đã nói với ai đó. “

Nói cách khác, 6 hoặc 7 người từ lớp của họ đã biết về kỳ thi đặc biệt này.

“Chủ tịch hội học sinh Nagumo-senpai đã nói với sáu người bọn em rằng anh ấy sẽ thưởng 20 triệu điểm cá nhân cho người nào có thể đuổi học được anh, Ayanokouji-senpai.”

“Đ-đó một lượng điểm lớn—điều này là thật sao?”

Kỳ thi đã gây bất ngờ cho Kushida, khi nghe về nó. Cho đến bây giờ, tôi vẫn tự hỏi mình nên tin Yagami ở mức nào, nhưng có vẻ như cậu ấy không nói dối. Tuy nhiên, nếu tôi phát hiện ra cậu ấy nói dối, thì mối quan hệ hiện tại và tương lai của chúng tôi có thể sẽ kết thúc. Nếu Lớp của tôi bị tổn thất, Kushida cũng sẽ bị ảnh hưởng.

“Cũng không bất ngờ khi chị ngạc nhiên, Kushida-senpai. Lúc đó bọn em còn chưa hiểu rõ về trường, nhưng bây giờ thì đã rất rõ ràng. Đây là một kỳ thi đặc rất bất thường. Đó là lý do tại sao em sắp xếp thời gian để gặp anh. “

Sau khi giải thích, Yagami hít một hơi thật sâu và đưa cốc lên miệng.

Sau khi biết về khoản tiền thưởng 20 triệu điểm, Kushida đã hỏi Yagami một câu hỏi.

“Không phải hơi lạ khi chủ tịch hội học sinh lại tự mình tiến hành kỳ thi đặc biệt này sao ...?”

“Đúng vậy. Em nghĩ vấn đề nằm ở cách diễn đạt. Bọn em gọi nó là một bài kiểm tra đặc biệt, nhưng sẽ dễ hiểu hơn nếu chị coi nó như một thử thách mà Chủ tịch Nagumo đưa ra cho các học sinh năm nhất. “

Nagumo có thể tham gia vào việc này. Một trong những mục tiêu của Horikita chính là điều tra việc này. Tuy nhiên, ngay lúc tôi nghĩ rằng anh ta sẽ không dễ dàng tiết lộ, thì nó bất ngờ bị lộ.

“T-tại sao lại là Ayanokouji-kun? Không có ai khác ngoài cậu ấy sao?”

“Theo như em biết, thì chỉ có Ayanokouji-senpai. Về lý do tại sao lại là anh ấy, thì em không nghĩ có lý do cụ thể nào cả. Chủ tịch Nagumo nói rằng học sinh được chọn là một người ngẫu nhiên trong năm hai. Đó là một trò chơi may rủi đơn giản, 1 trong 157. “

Đối với Yagami, người không biết rõ Nagumo, đây không phải là điều mà cậu có thể hiểu được.

Cậu thậm chí không nghi ngờ rằng việc này có thật sự là ngẫu nhiên không. Tất nhiên, khả năng tôi được chọn ngẫu nhiên không phải là không thể. Mặc dù xét theo tình hình hiện tại, điều đó là không có khả năng.

Tuy nhiên, liệu Nagumo có sẵn sàng trả 20 triệu điểm chỉ để đuổi học tôi? Qua những lần tiếp xúc của chúng tôi cho đến nay, tôi không nghĩ rằng anh ta là người có thể làm việc gì đó lâu dài như vậy.

Không, thật ra, một khi đã quyết định anh ta sẽ làm bất cứ điều gì, nhưng, đánh giá của anh ta về tôi không thể quá cao như vậy được.

“Ngay cả khi chủ tịch hội học sinh tự mình tiến hành kỳ thi đặc biệt này, thì anh ấy làm thế nào có thể chuẩn bị được 20 triệu điểm?”

Tôi hỏi Yagami để tìm kiếm thêm những khả năng nào còn tồn tại.

“Đúng đó. Chuyện này nghe thực sự không ổn ... Có thể đây là một lời nói dối hoặc đó là một trò đùa? Mình thực sự không thể tin được là anh ấy lại chuẩn bị 20 triệu điểm cho một kỳ thi như thế này.”

Ngay cả đối với Kushida, 20 triệu điểm cũng là một con số khổng lồ.

Cho dù là chủ tịch hội học sinh đưa ra lượng điểm này, nó vẫn rất đáng ngờ.

“Đó thật sự là một con số lớn. Bây giờ em mới biết việc tiết kiệm được nhiều điểm như vậy là khó khăn tới mức nào. Tuy nhiên, khi em mới vào trường, anh ấy đã là chủ tịch hội học sinh năm ba, và là thành viên của lớp A, do đó, anh ấy có vẻ đáng tin cậy hơn những học sinh bình thường khác. Hơn nữa, em cho rằng anh ấy có thể dễ dàng tích lũy được lượng điểm đó. “

Dù năm nay lượng điểm nhận được đã giảm nhưng tất cả các học sinh mới vào trường vẫn được cộng 80.000 điểm cá nhân. Điểm sẽ lại được phát cho học sinh vào hàng tháng. Ký túc xá được trang bị tốt và sạch sẽ, và có một trung tâm mua sắm gần như dành riêng cho học sinh. Có cửa hàng ở khắp mọi nơi. Nó giống như một thiên đường mới vậy. Năm ngoái, chúng tôi cũng có cùng cảm giác sung sướng trong một thời gian ngắn.

“Thực tế, em đã tận mắt xác nhận rằng anh ấy có 20 triệu điểm.”

Cũng không ngạc nhiên khi một người như Nagumo có nhiều điểm như vậy.

“Nhưng em không cảm thấy e ngại khi tham gia một kỳ thi đặc biệt mà không được trường chính thức công nhận chứ?”

“Ngoài nội dung kỳ lạ của kỳ thi, thì em không khó chịu gì về nó cả. Em nghĩ rằng ngoài em ra, tất cả các học sinh khác đều chào đón nó. Nó được coi như một kỳ thi đặc biệt hợp pháp.”

“Chị chưa từng nghe về việc hội trưởng hội học sinh có thể đưa ra một bài thi đặc biệt.”

“Không đâu, không phải vì bọn em tin hội trưởng hội học sinh nên mới tham gia đâu.”

“Ể…?”

“Khi hội trưởng hội học sinh thông báo bài thi, ngài hiệu trưởng tạm thời cũng có mặt.”

Sự có mặt của Tsukishiro, chính là nguyên nhân cốt lõi của câu chuyện.

Đó là nguyên nhân sâu xa, sự tồn tại của Tsukishiro.

Bây giờ thì việc Tsukishiro và Nagumo là những người đứng sau vụ 20 triệu điểm đã được xác nhận.

“Trong hoàn cảnh đó, việc bọn em coi nó như một kỳ thi đặc biệt là hợp lý.”

“Nếu hiệu trưởng tạm thời cũng có mặt ... Thì, đúng là như vậy.”

Một kỳ thi đặc biệt là khiến một học sinh bị đuổi học. Chỉ cần nghe thôi cũng đã đủ để nghi ngờ.

Nhưng, vì sự có mặt của vị hiệu trưởng quyền lực đã xua tan mọi nghi ngờ đó.

“Đó là tất cả thông tin mà em có về việc này.”

“Mặc dù anh rất biết ơn vì em đã nói với anh về việc này, mặc dù nó có thể gây bất lợi cho em.”

Những gì cậu ấy nói hôm nay sẽ không có lợi cho Yagami.

“Yagami-kun, em sẽ ổn chứ? Nếu cuộc trò chuyện này bị bại lộ ...”

“Không sao đâu, Kushida-senpai. Em không nghe thấy bất kỳ hình phạt nào khi tiết lộ chuyện này với người khác.”

Yagami mỉm cười không chút lo lắng.

“Thêm vào đó, em đã chuẩn bị sẵn sàng để bị ghét bởi mọi người năm nhất, bởi vì sớm hay muộn em cũng sẽ phải đối mặt với các lớp khác.”

Có vẻ như cậu ấy đã sẵn sàng đối mặt với việc này. Yagami Takuya của Lớp B năm nhất là một người có lối suy nghĩ nghiêng về phòng thủ hơn, nhưng tùy thuộc vào tình huống, cậu ta cũng là kiểu tấn công phủ đầu như một biện pháp tự vệ.

Mặc dù không rõ Yagami hiểu tình hình hiện tại của mình đến mức nào. Có rất nhiều học sinh đang ngồi trong góc quán. Trong số họ, có một nữ sinh vẫn luôn để ý đến chỗ này. Vì cô ấy ở ngay sau Yagami nên cậu ấy có lẽ không thấy cô ấy.

Đó là Sakurako Tsubaki của Lớp C.

Ngay khi chúng tôi bắt đầu nói chuyện, cô ấy đã xuất hiện tại cửa hàng và xoay sở tìm được một vị trí dễ quan sát trong cửa hàng.

Và sau đó cô ấy lấy điện thoại ra và có vẻ như đang nói chuyện với ai đó.

Mục tiêu của cô ấy là tôi ... Hay là Yagami, người đang trò chuyện với tôi? Dù mục tiêu là gì đi nữa, thì giờ cô ấy cũng đã biết rằng tôi đã từng liên lạc với Yagami. Cho dù là tình cờ hay là cố ý, thì đây cũng không phải là tình huống thuận lợi cho Yagami. Thật khó để thoát khỏi những con mắt dõi theo trong khuôn viên chật hẹp của ngôi trường. Chưa kể nếu một người không đủ, họ có cả một lớp để giúp họ trong việc theo dõi. Đây là bằng chứng cho thấy có một trận chiến giữa năm nhất đang diễn ra.

“Xin hãy cẩn thận, Ayanokouji-senpai. Hoàn toàn có khả năng có những học sinh khác đã phá vỡ quy tắc, và kể với người khác, giống như em bây giờ.”

“Anh sẽ cẩn thận, vậy em nghĩ anh cần đề phòng ai nhất?”

“Ừm. Theo em, Housen-kun của Lớp D năm nhất là người anh cần đề phòng. Cậu ta là một đối thủ rắc rối, không quan tâm đến luật lệ và sử dụng các kế hoạch cực đoan để đạt được mục tiêu của mình. “

Đúng như tôi dự đoán, những người năm nhất biết một người như Housen nguy hiểm như thế nào.

“Nhưng nếu để em chỉ ra một người—”

Yagami, trong khi nói vậy, hơi do dự.

“Quên đi, chúng ta nên dừng ở đây.”

“Hả? Tại sao? Chị hơi tò mò đấy.”

Yagami cười khổ nói.

“Em cảm thấy đây không phải là điều mà mình nên nói với các senpai. Nếu em liệt kê tên những người cần đề phòng, tất nhiên họ sẽ được các senpai để ý. Mặc dù em biết việc này rất quan trọng đối với Senpai, nhưng em nghĩ việc này không công bằng cho họ nếu em nói với anh, mặc dù em đã nói Housen-kun rồi. “

Đúng vậy, nếu cậu ấy kể ra ai cần đề phòng thì, Kushida và tôi sẽ có biện pháp để đề phòng thích hợp.

“Bọn anh cũng sẽ cảnh báo các bạn học của chúng mình để chuẩn bị cho mọi tình huống.”

Yagami tin rằng với tư cách là đối thủ, chúng ta nên chiến đấu một cách công bằng.

“Mặc dù, em vẫn chưa hoàn toàn chắc chắn. Nhưng em đoán rằng người này cũng có thể nguy hiểm. Em sẽ cố gắng điều tra trong kỳ thi đặc biệt tiếp theo. Một khi em chắc chắn người này cũng là một mối đe dọa, em sẽ nói với anh, Ayanokouji-senpai.”

Có vẻ như cậu ấy cần phải tự mình xác nhận mức độ nguy hiểm của cá nhân đó trước khi nói với chúng tôi.

“Hãy cẩn thận, Yagami-kun.”

“Ừm. Đúng rồi ... sau khi kỳ thi trên đảo hoang kết thúc, em có thể gặp chị không? Em muốn nói chuyện với chị, Kushida-senpai.”

“Đ-được thôi ... Chắc chắn rồi, mà là về chuyện gì...?”

Kushida hoàn toàn đồng ý với yêu cầu đó, ngay cả khi tôi hơi chậm hiểu một chút, nhưng tôi vẫn nhận ra.

Cách Yagami nhìn Kushida khác với cách người ta thường nhìn senpai của họ.

“Dù sao đi nữa, thông tin của em rất hữu ích, Yagami. Cảm ơn em.”

“Không sao đâu. Em cảm thấy thật tệ khi anh là người duy nhất chịu khổ, Ayanokouji-senpai.”

“Chị cũng phải cảm ơn em, Yagami-kun, cảm ơn em rất nhiều.”

“Được chị nói như vậy là quá đủ đối với em rồi. Nếu Ayanokouji-senpai bị đuổi học, sẽ rất khó khăn cho lớp của chị, Kushida-senpai. Em thực sự muốn chị tốt nghiệp ở lớp A.”

Không có nhiều người năm nhất có thể suy nghĩ sâu xa như vậy.

Yagami, người đã làm điều đó trông chẳng khác gì một học sinh bình thường.

Tôi thường nghĩ về học sinh đến từ White Room, và sau khi gặp nhiều người khác nhau, cậu ấy là người tự nhiên nhất trong những người năm nhất tôi gặp cho đến nay. Cậu ấy không yêu cầu bất cứ điều gì đặc biệt với tôi, ngược lại, cậu ấy lại không hề ngần ngại mà cung cấp cho tôi những thông tin hữu ích.

Tất nhiên, nhiêu đó là không đủ để loại trừ cậu ta, nhưng nếu cậu ta là người đến từ White Room thì cậu ta lại là một đối thủ mà tôi không muốn đối mặt.

Một người lớn lên trong cơ sở đó có thể trở nên tự nhiên trong một khoảng thời gian ngắn như vậy không?

Dù sao thì, tôi sẽ tận dụng tối đa thông tin mà Yagami đã cung cấp cho tôi.

“Một lúc nữa nơi này sẽ càng đông người. Vì vậy, em xin phép đi trước.”

“Em bận việc gì sao?”

“Không, em chỉ muốn tránh xa những điểm vui chơi của những người năm nhất khác”

Đó là điều đúng đắn cần làm, mặc dù bây giờ đã quá muộn. Tôi cảm ơn cậu ấy một lần nữa, sau khi Yagami rời đi.

Sau đó, tôi ở lại đó với Kushida.

“Cậu có một kouhai tốt thật đấy, Kushida.”

“Ừ ... Nhưng vẫn thật lãng phí đối với mình. Đây không phải là kiểu phát triển mà tớ muốn.”

Nói xong, Kushida dùng ngón trỏ lau mép cốc.

Tuy cô ấy không nói rõ nhưng tôi biết cô ấy đang nghĩ gì.

Nếu họ tốt nghiệp cùng một trường trung học cơ sở, cậu ấy cũng sẽ biết về quá khứ của cô.

“Cậu ấy cũng biết, Yagami-kun.”

Kushida chỉ nói với tôi những gì tôi muốn biết.

“Việc này có ổn không? Nói cho tớ nghe như vậy.”

“Nó cũng không tạo ra sự khác biệt.”

“Nói cách khác-“

“Tôi sẽ phải loại bỏ cậu ta càng sớm càng tốt. Yagami-kun.”

Có một loại quyết tâm kỳ lạ trong mắt cô.

Trông cô ấy có vẻ ngưỡng mộ Yagami, nhưng thực tế, cô ấy vẫn coi cậu như kẻ thù của mình?

Tôi cho rằng cô ấy sẽ không bao giờ tử tế với một người biết về quá khứ của cô ấy.

“Sẽ rất khó để đuổi học một học sinh lớp dưới so với Horikita và tớ.”

“Việc này còn tùy vào phương pháp nữa.”

Có vẻ như cô ấy đã có kế hoạch.

“Cậu càng kiêu ngạo về sự xuất sắc của bản thân, thì cậu càng nhàm chán. Horikita và cậu đều không ngoại lệ.”

“Cậu không đồng ý ngừng chiến?”

“Đó là bây giờ.”

Ngay từ đầu tôi chưa bao giờ mất cảnh giác trước cô ấy, nhưng từ vẻ mặt của cô ấy, tôi có thể thấy rằng cô ấy sẽ chiến đấu với tôi cho dù có bất cứ điều gì đi chăng nữa.

“Vì mình đã liên tục thua cậu, bây giờ mình sẽ không làm gì cho đến ‘lúc đó’.”

Sau đó, cô ấy đẩy ghế ra, và chuẩn bị rời đi.

“Hẹn gặp lại, Ayanokouji-kun.”

“Ừm.”

Vì không có lý do gì để giữ cô ấy ở lại, tôi chỉ đơn giản là nhìn cô ấy rời đi.

Tôi nhận ra rằng Kushida lại một lần nữa có thứ gì đó nham hiểm bên dưới bề ngoài quyến rũ của cô ấy.

Chương 4 Phần 4:

Sau khi Kushida và Yagami rời đi, tôi đến cửa hàng tiện lợi trên đường về.

Tôi muốn mua một chút gì đó khi gặp mặt Keisei và những người khác.

Tôi cũng muốn cho người đã theo dõi tôi một cơ hội bắt chuyện.

Vì vậy, tôi quyết định mua một số đồ ăn nhẹ và đồ uống.

“Xin lỗi…”

Tôi nghe thấy một giọng nói dài lê thê.

Khi tôi chuẩn bị trả tiền, Tsubaki từ Lớp C năm nhất tiến đến đằng sau gọi tôi. Cô ấy cầm lấy một cây kẹo mút, có lẽ là để bắt chuyện với tôi dưới cách thức ‘mua gì đó’.

“Em là Tsubaki đúng không. Em cần gì ở anh sao?”

Tôi hỏi mà không đề cập rằng tôi đã thấy cô ấy ở quán cà phê.

“Em có một số chuyện muốn nói với anh, nên anh có thể đợi em ở bên ngoài một lát được không?”

Cô ấy trông hơi xì hơi và trả tiền cho viên kẹo trên tay.

Đúng là rất không thoải mái khi nói chuyện với cô ấy trước quầy tính tiền, vì vậy tôi đã đợi bên ngoài cửa hàng.

Tôi đợi ở bên ngoài một lát, nhưng tôi vẫn chưa thấy cô ấy ra ngoài, vì vậy tôi quay lại và thấy cô ấy đang nói chuyện điện thoại với ai đó.

Để người khác chờ đợi như vậy, cô ấy thật vô ý.

“Xin lỗi để anh phải đợi.”

Tsubaki bóc lớp giấy bọc kẹo mút bằng những ngón tay mảnh khảnh, và đi về hướng ký túc xá.

“Vậy, em muốn nói gì?”

“Em gọi anh ra đây vì có một số việc em muốn nói với anh.”

Cô ấy muốn nói với tôi điều gì?

Tôi nghĩ cô ấy sẽ nói ngay lập tức, nhưng thay vào đó cô ấy chỉ liếm kẹo mút của mình và không nói thêm gì.

Thay vì để ý đến tôi, có vẻ như cô ấy đang đợi ai đó.

“Em đang đợi Utomiya sao?”

Khi tôi nói tên của học sinh mà tôi có thể nghĩ đến, Tsubaki ngừng liếm kẹo mút của mình.

“Có vẻ như anh đã đoán đúng….Cậu ta bảo mình sẽ đến ngay.”

Người cô nói chuyện điện thoại ở quán cà phê chính là bạn cùng lớp của cô, Utomiya.

Ngay khi Tsubaki nói vậy, tôi thấy Utomiya đi về hướng này.

Sau khi nhìn thấy tôi, cậu ấy khẽ gật đầu và tham gia cùng chúng tôi.

“Em rất tiếc. Vì nói chuyện với anh qua cách này. “

“Vậy em muốn nói gì?”

Đó là về Yagami, hay kỳ thi đặc biệt?

“Đó là về Housen Kazuomi.”

Nhưng từ miệng cậu ta phát ra cái tên học sinh mà tôi không ngờ tới.

“Ayanokouji-senpai. Trong kỳ thi đặc biệt tháng tư, anh đã hợp tác với Housen “.

Trong kỳ thi đó Tsubaki đã tìm kiếm một người năm hai để hợp tác cùng.

Cô ấy đã hỏi tôi, nhưng tôi đã từ chối cô ấy.

“Em không bao giờ nghĩ rằng anh đã thỏa thuận từ trước với Housen.”

“Điều này rất đáng ngạc nhiên sao?”

“Hiện tại anh nên biết rằng việc hợp tác với Lớp D năm nhất là một nhiệm vụ rất khó khăn. Ngay cả với kỳ thi đảo hoang lần này họ cũng tỏ thái độ bất hợp tác cho đến phút cuối cùng.”

Housen nên biết rằng cậu ta sẽ không đạt được gì trong kỳ thi này qua việc cô lập mình với các lớp khác.

Tuy nhiên, Housen dường như không bị lung lay bởi sự thật này, và vẫn giữ thái độ kiên cường của mình.

“Vậy thì sao?”

“Bọn em muốn gây bất lợi cho Housen trong kỳ thi trên đảo hoang.”

Giọng điệu lịch sự ban đầu của cậu ta trở nên sắc bén, và cậu ta mím chặt môi.

“Tuy nhiên, cả nội dung và quy tắc hoàn chỉnh của kỳ thi đều là một ẩn số.”

“Chà… đúng là vậy, không có gì đảm bảo rằng bọn em sẽ được phép tấn công hoặc phục kích các nhóm khác. Tuy nhiên, vì đã được xác nhận rằng bọn em sẽ cạnh tranh với nhau, nên bọn em có thể lên kế hoạch trước cho những việc có thể xảy ra “.

Không có gì sai với lối suy nghĩ đó.

Có một điều chắc chắn là các nhóm sẽ chiến đấu với nhau.

“Hiện tại Housen không có nhiều điểm cá nhân. Nói cách khác, nếu cậu ta bị rút khỏi kỳ thi. Cho dù học sinh năm nhất bị phạt nhẹ hơn, cậu ta cũng sẽ không có đủ điểm để tự cứu mình “.

Trong trường hợp đó, Housen Kazuomi sẽ bị đuổi học khỏi Lớp D năm nhất.

“Em đang cố gắng buộc Housen rời khỏi trường?”

“Đúng. Chính xác là vậy. “

Mặc dù cậu ấy đang dùng ngôn ngữ kính trọng để nói, Utomiya trả lời không do dự.

“Em có thể cho anh biết lý do không?”

“Trong lớp C, một người tên là Hatano đã bị đuổi khỏi trường. Em nghĩ rằng Housen có liên quan đến việc này. “

Nếu cậu ấy đã nói ra tên thì cậu ấy chắc chắn có đầy đủ bằng chứng.

“Em làm việc này là vì trả thù sao?”

“Đúng vậy, sẽ là nói dối nếu em nói rằng em không ghét cậu ta. Nhưng, việc quan trọng nhất là để ngăn những người khác không chuẩn bị bị trục xuất.”

“Đúng. Vì cậu ta mà lớp của em bị trừ 100 điểm lớp “.

Tsubaki cho viên kẹo vào miệng và lầm bầm.

“Anh nghĩ là anh đã biết được lý do, nhưng điều này liên quan gì đến anh?”

“Housen chưa từng hợp tác với bất cứ ai trong năm nhất. Nhưng, cậu ta lại bắt cặp với anh, Ayanokouji-senpai. “

Vì thế nên cậu ấy nghĩ rằng tôi có điểm yếu của Housen nên đã tiếp xúc với tôi.

Từ thái độ của Utomiya, có vẻ như cậu ấy thực sự muốn đuổi học Housen.

Tsubaki dường như không có thái độ như vậy, nhưng cô ấy có lẽ sẽ giúp Utomiya.

Nếu không phải, cô ấy đã không giúp Utomiya liên lạc với tôi.

“Hãy cho em mượn sức mạnh của anh.”

“Anh không thể cho em câu trả lời khi mà chúng ta thậm chí còn không biết điều gì sẽ xảy ra trong kỳ thi sắp tới.”

“Vậy thì, anh có thể nhớ việc này không? Bọn em sẵn sàng trả cho anh một lượng điểm lớn nếu anh có thể khiến Housen rời khỏi trường này “.

Cậu ấy muốn mua lại sự hợp tác của tôi, nhưng còn nhiều khía cạnh khiến tôi khó có thể chấp nhận được.

“Em không cân nhắc việc anh là đồng đội của Housen sao? Vì cả hai đã bắt cặp với nhau nên giả định bọn anh có thể là bạn bè là điều tự nhiên phải không? Em không nghĩ anh có thể kể với cậu ta những gì em vừa nói ngay lúc này luôn sao?”

Trong mọi trường hợp, cậu ta đã vô tình tiết lộ quá nhiều kế hoạch của mình.

“Việc đó...”

Vào lúc đó, lần đầu tiên Utomiya chuyển hướng nhìn sang Tsubaki.

Cây kẹo ngậm đã nhỏ dần, một nét cô đơn hiện lên trên khuôn mặt Tsubaki.

Cô ấy cứ nhìn chằm chằm vào cây kẹo mút. Tôi không biết cô ấy có nhận ra rằng hai chúng tôi đang nhìn cô ấy không.

Sau một thời gian ngắn, cô ấy nói.

“Không phải anh bị thương ở tay trái vì đánh nhau với Housen sao?”

Cô liếm chiếc kẹo bằng đầu lưỡi của mình và nói vậy.

A picture containing text Description automatically generated

“Điều gì khiến em nghĩ vậy?”

“Bởi vì bọn em cũng đang nhắm đến tiền thưởng 20 triệu điểm.”

Cô ấy thừa nhận điều này mà không chút do dự.

“Anh hiểu rồi. Em cũng tham gia vào bài kiểm tra đặc biệt đó hả? Đó là lý do tại sao trước đây em tiếp cận anh qua việc tìm kiếm đối tác “.

Mặc dù Yagami đã thông báo cho tôi về vấn đề này, tôi giả vờ như không biết về nó.

Mặt khác, Tsubaki cũng không đề cập đến mối liên hệ của tôi với Yagami.

“Đúng vậy.”

“Nhưng, ngay cả khi anh hợp tác với Tsubaki, thì bọn em vẫn sẽ không thể đuổi anh rời khỏi trường.”

Mặc dù đúng là tôi sẽ bị đuổi học nếu Tsubaki từ bỏ kỳ thi, nhưng cô ấy cũng vậy.

“Bọn em sẽ không trả lời việc này.”

Cho tới lúc này, tôi đã nghĩ Utomiya là người lên kế hoạch.

Nhưng sau cuộc đối thoại này, dường như điều đó không đúng.

“Em xin lỗi vì điều đó. Nhưng bọn em đã từ bỏ phần thưởng đó.”

“Tại sao chứ?”

“Nếu bọn em khiến anh bị đuổi học, tin tức sẽ nhanh chóng lan ra. Cả bọn sẽ trở thành kẻ thù trong mắt lớp D năm hai. Việc căm ghét kẻ đuổi học bạn cùng lớp của mình là việc dễ hiểu.”

Utomiya nhận ra điều này sau khi người bạn cùng lớp Hatano bị đuổi học vì hành động của Housen.

“Nếu Housen bị đuổi học thì lại không giống vậy sao?”

“Không. Là vì tất cả học sinh Lớp D năm nhất đều sợ Houen. Và, có rất nhiều người mong rằng cậu ta bị đuổi học. “

Nếu không lo lắng về việc bị người khác ghét, người ta có thể làm bất cứ điều gì mình muốn.

“Dù sao thì, mong anh nhớ. Nhớ rằng. Thứ duy nhất bọn em để tâm tới là đánh bại Housen.”

Sau khi nhấn mạnh lại phần đó, Utomiya và Tsubaki rời đi, đi về hướng ký túc xá.

Mặc dù tôi đã gặp họ hai lần cho đến nay, nhưng lớp C năm nhất đã không cho tôi nắm bắt bất cứ thứ gì.

Nhưng mối quan hệ của họ với Học sinh từ White Room vẫn khá mơ hồ.

Bây giờ, tôi sẽ luôn cảnh giác và ghi nhớ những gì họ đã nói về Housen.

Chương 4 Phần 5:

Horikita đã tham gia vào hội học sinh nhưng dù vậy cô ấy vẫn chưa cung cấp cho tôi thông tin gì mới.

Bỏ qua những ý kiến ​​cá nhân của Nagumo, hội học sinh vẫn hoạt động rất trơn tru.

Một tuần trước khi tới thời hạn lập nhóm nhỏ, có một chuyện đã xảy ra.

Mọi chuyện bắt đầu khi tôi được gọi bởi hội phó Kiriyama.

Kiriyama đã cố gắng ngăn chặn Nagumo bằng cách hỗ trợ Horikita Manabu, hội trưởng hội học sinh đã tốt nghiệp năm ngoái, nhưng tình hình vẫn không được cải thiện, và thời gian cũng không còn nhiều.

Có lẽ anh ấy đã bỏ cuộc rồi.

Mặc dù đó là những gì tôi nghĩ, tôi không hề mong đợi anh ta đề nghị gặp tôi vào lúc này.

Và, tại sao anh ta lại gọi tôi vào một buổi trưa trong tuần sau giờ học?

Nếu anh ta muốn giữ bí mật chuyện này với Nagumo, còn có lựa chọn tốt hơn là vào đêm muộn hoặc sáng sớm.

Nếu muốn cẩn thận thì anh ta đã làm như vậy.

Tuy nhiên, tôi đã đồng ý đề nghị này mà không có bất kì ý kiến gì, là vì tôi không có nghĩa vụ phải làm vậy.

Vậy là sau giờ học, tôi đến trung tâm mua sắm Keyaki để gặp Kiriyama.

“Anh ở đây.”

“Hội phó muốn gì ở em sao?”

“Cậu không cần vội vàng, việc này sẽ mất một chút thời gian.”

Nói rồi, Kiriyama dẫn tôi đi.

“Cuối tháng này kỳ thi sẽ bắt đầu, cậu đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?”

Tôi nghĩ anh ấy muốn nói với tôi về hội học sinh, vì vậy tôi rất ngạc nhiên khi anh ấy bắt đầu nói về kỳ thi đặc biệt.

“Em nghĩ rằng mình đã làm mọi thứ có thể rồi. Còn anh thì sao, hội phó Kiriyama? “

“Anh đã thành lập một nhóm ba người mà không có ai từ Lớp A.”

Điều này là để rút ngắn khoảng cách giữa Lớp A và các lớp khác, và làm cho bài kiểm tra bớt khó khăn hơn.

Trong năm ba, khoảng cách điểm Lớp của lớp A giữa các lớp khác lớn hơn nhiều so với năm hai. Nếu có bất kỳ cơ hội nào để đảo ngược tình huống này, thì chỉ có một cách là lớp phải đạt được thứ hạng cao hơn trong các kỳ thi đặc biệt.

“Anh biết em đang nghĩ gì, nếu Lớp B của anh muốn leo lên Lớp A, thì nhất định phải lấy được top một với một đội chỉ gồm lớp mình. Không chỉ vậy, bọn anh còn phải tiếp tục giành chiến thắng trong các kỳ thi đặc biệt tiếp theo. Nhưng mà, điều này gần như là bất khả thi.”

Nếu điều này xảy ra thường xuyên thì ngay từ đầu họ đã không ở vị trí này.

“Anh muốn đích thân đấu với Nagumo trong kỳ thi đặc biệt này.”

“Một trận chiến cá nhân , hửm.”

“Từ lâu bọn anh đã thua trận với Nagumo và rơi xuống Lớp B. Sau đó, Nagumo trở thành chủ tịch hội học sinh, nắm quyền kiểm soát toàn bộ năm ba, và cuối cùng là toàn bộ ngôi trường. Không sai khi nói rằng trận chiến của các lớp đã được quyết định. “

“Em cũng đang nghĩ như vậy.”

Lý do phần lớp học sinh năm ba nghe theo Nagumo là vì họ đã từ bỏ việc lên lớp A.

“Nhưng dựa trên đánh giá của anh về mình, anh không nghĩ mình thua kém Nagumo.”

Học sinh lớp B năm ba, Kiriyama, đã được đánh giá cao trên OAA. Với đánh giá trung bình đều trên B +, việc anh ta tự tin vào khả năng của mình là điều dễ hiểu.

Tuy nhiên, năng lực tổng thể của Nagumo đều cao hơn anh ta, vì vậy có thể nói rằng thái độ kiêu ngạo của Nagumo phù hợp với năng lực của anh ta.

Nhưng OAA cũng không hoàn toàn chỉ ra được năng lực của một người. Không chỉ có những học sinh chưa thể hiện hết khả năng của mình, mà còn có những yếu tố tinh thần không thể diễn tả bằng những con số, và cũng có những học sinh có tài năng nhất định mà OAA không thể đánh giá được.

Nếu Kiriyama nghĩ rằng anh ta có thể đấu với Nagumo trong một trận đấu một mất một còn, thì có lẽ anh ta cũng có cơ hội chiến thắng.

“Vì có thể tạo một nhóm lớn lên đến sáu người bất kể thứ hạng nào. Để giành chiến thắng, sẽ phải có tài năng và khả năng thu hút mọi người tham gia cùng mình- Về khía cạnh đó, anh không nghĩ mình sẽ thua Nagumo. “

Mặc dù kỳ thi đặc biệt này là cuộc chiến giữa các khối, nhưng nó cũng cho phép các học sinh đấu với các lớp trong khối của mình.

Kỳ thi này là một trong số ít cơ hội còn lại cho Kiriyama.

“Em hiểu anh đang muốn làm gì, nhưng có thực sự cần thiết khi nói với em điều này không?”

Anh ta có ý gì khi nói điều này với tôi?

“Anh không muốn em cản đường anh.”

“Dù sao thì em cũng không quan tâm đến cuộc đấu của anh với Hội trưởng.”

“Anh biết điều đó, nhưng ý anh là, anh không muốn bị phân tâm bởi người ngoài.”

“Người ngoài?”

“Anh đang nói đến Horikita Suzune, người vừa mới gia nhập hội học sinh.”

“Em hiểu rồi. Có vẻ như cô ấy đang theo dõi anh, Tuy nhiên, ít nhất em muốn nói với anh rằng em gửi Horikita Suzune đến hội học sinh là vì nguyện vọng của anh trai cô ấy, cựu hội trưởng hội học sinh. “

Có lẽ chuyện này không còn quan trọng với Kiriyama nữa.

Để chắc chắn, tôi đã hỏi thẳng anh ấy.

“Không có vấn đề gì cả. Cậu ấy chỉ làm hội trưởng hội học sinh trong vài tháng nữa. Nếu chúng ta định làm điều gì đó từ bây giờ, thì đó không phải là nhậm chức hội trưởng của cậu ấy, mà là giải quyết tranh chấp cá nhân với cậu ấy. “

“Nếu đó là điều anh muốn, thì cứ làm đi, phải không?”

Không có gì ngạc nhiên khi anh ấy muốn có một cuộc chiến công bằng.

Câu hỏi đặt ra là nó liên quan gì đến tôi?

“Em muốn em gái của Horikita Manabu tham gia hội học sinh là để giám sát Nagumo, đúng không?”

“Sẽ là nói dối nếu em nói là không, nhưng đó không hẳn là mục đích chính. Như Horikita đã nói với Hội trưởng Nagumo, đó là muốn tiếp bước anh trai cô ấy “.

“Điều đó có nghĩa là cô ấy sẽ không cản đường Nagumo?”

“Trừ khi Horikita nghĩ Nagumo là một trở ngại.”

“Việc này thật vô nghĩa. Hãy ngừng nghĩ đến việc đối phó với Nagumo đi. Làm vậy chỉ dẫn đến những cuộc chiến không cần thiết. “

Anh ta rút lại những gì mình đã từng nói, và cứ như thể mọi thứ lặp lại một vòng tròn vậy.

Đối với tôi nó chẳng có ý nghĩa gì, nhưng tôi lại muốn thấy ​​Nagumo hành động. Nếu Horikita đánh giá hành động của Nagumo là sai, tôi e rằng cô ấy có thể đối mặt trực tiếp với anh ta. Nhưng có một điều hơi lạ là Kiriyama đang bảo tôi đừng làm điều gì vô nghĩa.

“Em sẽ ghi nhớ những gì anh nói, hội phó.”

Tôi lắng nghe lời khuyên của anh ấy và bỏ qua vấn đề với một phản ứng nhẹ nhàng.

Nhưng Kiriyama tỏ vẻ không hài lòng, có lẽ vì câu trả lời nửa vời của tôi.

“Nói một cách dễ hiểu là, thì em đừng làm gì cả.”

“Em hiểu, em đã nói rõ việc này rồi.”

“Vậy, em đã hứa là mình sẽ không làm gì cả. Anh có thể hiểu như vậy được không? “

“Anh hiểu như thế nào là tùy anh, nhưng em sẽ không hứa hẹn gì cả.”

Khi cuộc trò chuyện tiếp tục, giọng điệu của Kiriyama bắt đầu thiếu kiên nhẫn.

“Nagumo ít nhiều cũng biết rằng anh đã từng giúp đỡ Horikita-senpai. Nhưng vì anh vẫn làm theo lệnh của cậu ta, nên cậu ta vẫn bình tĩnh và quan sát những gì xảy ra. Việc em gái của Horikita-senpai tham gia hội học sinh đã đủ phiền phức rồi, nên nếu em không can dự vào chuyện này- “

“Anh đang gặp rắc rối sao, hội phó?”

“... Đúng vậy.”

Cho nên anh ta mới gọi tôi ra để nói điều này.

Nhìn từ bề ngoài thì giống như anh ấy đang lo lắng cho chúng tôi.

Nhưng, sự thật là anh ấy đang tự bảo vệ mình, và đặt sự an toàn của mình lên trên hết.

Tất nhiên, đây là một hành động bình thường.

Tôi không muốn can thiệp vào mối quan hệ giữa Nagumo và Kiriyama, trong khi người thắng và người thua đã được quyết định.

“Chính sách của Nagumo, là chỉ những người có năng lực mới có thể tốt nghiệp Lớp A. Anh muốn như vậy sao.”

“Um...”

Chính sách của cựu hội trưởng hội học sinh Horikita Manabu là tiếp tục tuân theo chính sách của trường là chiến đấu theo lớp.

Không, tôi phải nói rằng đây là chính sách trước kia của trường.

Nhưng chỉ như vậy thì vẫn không đủ để đánh bại Lớp A do Nagumo dẫn đầu.

Thực tế, Kiriyama dường như đã cam chịu sự thật rằng mình sẽ tốt nghiệp Lớp B.

Tuy nhiên, nếu anh ấy nghe theo chính sách ‘sức mạnh cá nhân’ của Nagumo, thì vị trí của anh ấy chắc chắn sẽ thay đổi.

Nếu cá nhân Kiriyama đủ mạnh, anh ta có thể lên Lớp A.

Mặc dù anh ấy nói rằng anh ấy muốn cạnh tranh với Nagumo trong kỳ thi đảo hoang, nhưng cuối cùng, anh ấy chỉ đang cố gắng giành được điểm cá nhân và chiếm những vị trí đầu bảng.

Đó chỉ là một cái cớ để ngăn cản tôi và Horikita.

Anh ấy sẽ không thực sự thách thức Nagumo.

“Nó kỳ lạ lắm sao... Việc muốn tốt nghiệp Lớp A đấy?”

Đúng là không có gì lạ, nhưng Kiriyama lại không nhận ra được một việc.

Rằng anh đang cố gắng bảo vệ phẩm giá của mình.

“Tốt nghiệp một lớp không phải lớp A, thì việc học ở trường này có ích gì? Anh sẽ không đi chung con đường với những người có tài năng nhưng đã từ bỏ chiến đấu. Và không đời nào anh lại chìm nghỉm với Lớp B nơi đầy rẫy những loại người ‘kỳ lạ’ và ‘bất tài’ này “.

Nếu Manabu-senpai nghe thấy những lời này, anh ấy hẳn sẽ rất thất vọng.

Dù vậy, Kiriyama cũng nhận thức được điểm này, vậy anh ấy thực sự có thể nói về điều này một cách bình tĩnh như vậy sao?

“Cuối cùng, em nên hiểu những gì anh muốn nói.”

“Em hiểu. Khi Horikita xin vào hội học sinh, lẽ ra sau đó cô ấy sẽ được giới thiệu với các thành viên khác, nhưng anh lại đến sớm, hội phó. Em biết lý do cho việc này “.

Anh ấy lo lắng rằng Horikita và tôi sẽ nói điều gì đó không cần thiết.

“Nói bất cứ điều gì em muốn-“

“Kiriyama.”

Một giọng nói vang lên gần đó khi chúng tôi đang tản bộ.

Mặc dù nghe thấy tên của mình được gọi, nhưng anh ta không phản ứng lại .

“Kiriyama. Cậu không nghe thấy tôi gọi sao? “

Một lần nữa, nhưng lần này giọng còn to hơn.

“Thật là phiền phức...”

Tự mình lẩm bẩm, Kiriyama bất đắc dĩ quay mặt về hướng phát ra giọng nói, phảng phất có chút chán ghét.

Một cô gái đang ngồi trên ghế đá là học sinh năm ba.

Cô ấy bắt chéo chân và đặt hai tay đặt vươn ra trên thành ghế một cách rất thoải mái.

So sánh khuôn mặt, tên và các khả năng khác được hiển thị trong OAA…

Đó là Kiryuuin lớp B năm ba nhỉ?

A picture containing text, person, female Description automatically generated

“Cô muốn gì?”

Đối mặt với người bạn cùng lớp của mình, vẻ mặt bất mãn của Kiriyama không thay đổi.

Có vẻ như hai người họ không hợp nhau.

“Fufu. Tôi thấy cậu đang ở với một đàn em thú vị nên tôi muốn nói lời chào.”

Kiryuuin nói vậy, và sau đó quay mặt sang tôi.

“Ayanokouji Kiyotaka, đúng không? Chị nghe nói em đã rất nổi tiếng sau khi đạt điểm tuyệt đối trong một bài kiểm tra toán cực khó.”

“Đó không phải việc của cô, Kiryuuin.”

Trước khi tôi kịp nói gì, Kiriyama đã lớn giọng một chút và nói vậy.

Kiriyama tách mình ra khỏi Kiryuuin và muốn đi khỏi nơi này.

“Em đang làm gì vậy, Ayanokouji? Chúng ta đi thôi.”

Kiriyama nói với tôi. Tuy nhiên, tôi không định làm như vậy.

“Em sẽ không nhận được gì khi đi với một tên như vậy đâu, em biết chứ?”

Hiện tại, tôi bị mắc kẹt với hai người năm ba.

Tôi nên nghe bên nào đây?

Thành thật mà nói, có một người tôi mà không muốn lắng nghe nữa.

“Thật vô nghĩa khi ở lại với cô ta.”

“Ayanokouji mới là người quyết định, đúng không? Kiriyama, không phải cậu muốn rời đi sao? “

Kiryuuin giễu cợt anh ta khi giữ nguyên tư thế ngồi của mình.

“Em có muốn tham gia một cuộc trò chuyện vô nghĩa với chị không?”

“... !!”

Có vẻ như thay vì bị xem nhẹ, điều mà Kiriyama không thích chính là sự can thiệp của chị ấy vào giây phút cuối cùng.

“Em hãy kệ cô ta đi.”

Anh ta tăng giọng của mình, và cảnh báo tôi.

“Chị ấy cũng là học sinh năm ba giống như anh, hội phó. Nên, em không thể làm vậy được.”

“... Cô ta là Kiryuuin, học sinh lớp B và là bạn cùng lớp của anh.”

“Em đã thấy trên OAA. Chị ấy là một học sinh được đánh giá cao, phải không? “

“Cô ta là một học sinh giỏi, nhưng không giống như Nagumo, không có ai muốn giúp cô ta cả. Cô ta thậm chí còn không có nổi một người bạn “.

Vậy đó là lý do Kiriyama mới nói rằng phớt lờ cô ấy sẽ không gây ra bất kỳ rắc rối nào.

“Đừng khen ngợi tôi như vậy, tôi rất xấu hổ đó!”

Đó không phải là một lời khen ngợi gì cả, nhưng Kiryuuin đã cười một cách tự nhiên.

“Cô ta rất giống Kouenji của lớp em. Nếu em nghiêm túc lắng nghe lời nói và hành động của cô ta, thì chỉ lãng phí thời gian thôi “.

Không ngờ tên của Kouenji lại xuất hiện ở đây.

Theo một nghĩa nào đó, Kouenji Rokusuke là một người có tính cách độc đáo, và nếu chị ấy giống với cậu ta, thì chị ấy cũng sẽ khá kỳ lạ.

Trong khi có chút hứng thú, tôi cũng nghĩ tốt hơn là không nên dính líu đến chị ấy.

Tuy nhiên, Học lực và Thể chất của Kiryuuin đều được xếp hạng A +.

Nữ sinh này là học sinh duy nhất trong trường có hai đánh giá A +.

Đóng góp cho xã hội của chị ấy là C +, không phải là thấp, và khiếm khuyết duy nhất là Khả năng thích ứng, đạt điểm D.

Nếu chỉ nhìn vào điểm số, có thể nói rằng chị ấy là người giỏi nhất trường.

“... Bởi vì có những người như thế này, nên anh không muốn dựa vào Lớp B.”

Kiriyama nói với một giọng trầm.

“Không phải là anh có thể đấu lại Nagumo, khi có một người đồng đội xuất sắc ư?”

“Anh đã nói là cô ta giống Kouenji, phải không? Cô ta là một kẻ vô vọng. Trong ba năm này, cô ta không đóng góp gì cho lớp, ngoại trừ điểm số của chính mình. Cô ta luôn hành động một mình. Mặc dù học cùng chúng tôi, nhưng cô ta cứ như người ngoài hành tinh trong lớp vậy.”

Đúng là ngay cả khi chị ấy vẫn duy trì sự xuất sắc của mình trong OAA, nhưng tôi chưa bao giờ nghe thấy tên chị ấy được ai nhắc đến cả. Nếu Kiryuuin là người mà Nagumo hoặc Manabu-senpai chú ý, thì sẽ không có gì lạ khi tôi được nghe về chị ấy.

“Cảm ơn vì lời khen, Kiriyama.”

“Huh!?”

Kiryuuin, người đứng dậy từ ghế, thì thầm vào tai Kiriyama

Kiryuuin cao một cách đáng ngạc nhiên. Trên 170 cm? Chỉ cần nhìn vào chị ấy là tôi có thể biết được người này rất khỏe mạnh, phản ánh khả năng thể chất của mình. Năm ba thực sự có một người như thế này? Tôi nhớ lại cuộc trò chuyện hồi nãy với Kiriyama. ‘Không đời nào anh lại chìm nghỉm với Lớp B nơi đầy rẫy những loại người ‘kỳ lạ’ và ‘bất tài’ này.’

Kiryuuin này có lẽ là người kỳ lạ mà anh ấy nhắc đến.

“Muốn nói gì thì nói nhanh đi.”

“Tất nhiên rồi. Nhưng cậu đang cản đường tôi, Kiriyama. “

“... Cô muốn làm gì thì làm đi. Tôi đi đây.”

Có vẻ như anh ấy không muốn ở cùng Kiryuuin, vì vậy Kiriyama đã rời đi.

“Đừng quên những gì anh vừa nói, Ayanokouji. Còn tùy vào tình huống, anh có thể sẽ trở thành kẻ thù của em.”

Tôi đã nhận lời cảnh báo từ hội phó.

Bây giờ, tôi đã có thể trở về, nhưng trước tiên, tôi phải đối mặt với Kiryuuin của lớp B năm ba.

“Chúng ta đứng đây làm gì vậy? Tại sao chúng ta không ngồi xuống nhỉ?”

“Đúng vậy...”

Kiryuuin mời tôi ngồi trên ghế đá.

Tôi hy vọng mình sẽ sớm được trả tự do.

“Vậy, chị muốn nói gì với em?”

“Gì cũng được. Miễn là nó giúp chị hiểu được con người của em.”

“Em ư? Hội phó Kiriyama nói rằng chị không đóng góp gì cho lớp, Kiryuuin-senpai. Điều đó có nghĩa là chị không quan tâm việc gì xảy ra với bạn cùng lớp của mình phải không? “

“Hứng thú và quản tâm là hai việc hoàn toàn khác nhau đúng chứ? Có một số người thú vị trong lớp của chị, và đôi khi chị cũng nói chuyện với họ như lúc này đây.”

Tôi hiểu rồi. Đúng như cô ấy nói.

“Chị không hứng thú đến hệ thống nhắm đến Lớp A của trường này. Mặc dù điểm hấp dẫn nhất của trường là em có thể theo học hoặc đi làm ở bất cứ nơi nào mình muốn, nhưng chị tin rằng mình có thể đạt được bất cứ điều gì mình muốn bằng chính khả năng của mình. Chị đơn giản chọn nơi này theo ý thích.”

Từ lời nói của chị ấy, chị ấy thực sự có vẻ rất giống Kouenji.

Chị ấy tin tưởng tuyệt đối vào khả năng của bản thân.

Ngoài ra, điều đó có thể được chứng minh bởi thực tế là Kiryuuin đã đạt điểm A + cả về Học lực và Thể chất.

“Nếu trước khi vào trường chị biết được chính sách của ngôi trường này tập xoay quanh việc hợp tác, thì liệu chị có chọn vào nơi này không?”

“Chuyện không phải là vậy đâu. Chị thích ngôi trường này. Chị chưa từng cảm thấy bất mãn với cuộc sống học đường hiện tại của mình. Hệ thống điểm cũng rất cuốn hút.”

Kouenji dường như cũng thích ngôi trường này, và tận hưởng tối đa mọi lợi ích của nó.

Không cần thiết phải bám lấy lớp A nếu có thể đạt được điều mình muốn bằng chính khả năng của mình sau khi tốt nghiệp.

“Có vẻ như chị vẫn ổn khi bị người khác ghét bỏ.”

“Việc người khác nghĩ gì không quan trọng đối với chị.”

Kiryuuin trả lời thẳng thắn kèm theo đó là tiếng cười kỳ lạ

“Chị là người muốn hỏi nhưng thay vào đó lại là em.”

Như thể chuyển từ phòng thủ sang tấn công, Kiryuuin hỏi tôi một câu hỏi.

“Đến lúc em nói với chị về bản thân của mình rồi đó.”

“Tại sao lại là em? Có rất nhiều học sinh xuất sắc khác mà “.

“Là trực giác. Trực giác của chị mách bảo chị rằng người trước mặt mình đây không phải dạng bình thường “.

Tin tưởng vào trực giác mà không có cơ sở nào cả.

Nếu không phải vì tôi biết họ giống nhau, có lẽ tôi đã nhầm chị ấy với Kouenji.

“Em có ngắm tới giải nhất trong kỳ thi trên đảo hoang không?”

“Không có ai lại không muốn về nhất cả. Có lẽ loại trừ những người như chị Kiryuuin-senpai. “

“Chưa nói đến việc về nhất, chị cũng là một trong những người đang hướng tới vị trí đầu bảng. Nếu đạt được vị trí cao, chị sẽ nhận được điểm cá nhân. Chị là kiểu người luôn tiêu hết bất cứ những gì mình có, vì thế nên chị luôn thiếu hụt điểm.”

Điểm Lớp và Điểm Bảo vệ không quan trọng đối với Kiryuuin.

Vào ngày thi, Kiryuuin sẽ chỉ làm bài kiểm tra vì lợi ích của mình cũng như là vì lợi ích cá nhân.

“Nagumo và Kiriyama rõ ràng sẽ nhắm đến hạng nhất và có vẻ như có một số học sinh lớp dưới cũng có năng lực. Kỳ thi đặc biệt sắp tới sẽ quyết định những học sinh đứng đầu của trường “.

“Dường như là vậy.”

Kỳ thi này sẽ không chỉ giới hạn ở khả năng học tập và thể chất.

Đây là một trận chiến mà học sinh phải chiến đấu với tất cả những gì mình có, thì những gì chị ấy nói là đúng.

“Sự hứng thú của chị có mất đi hay không , tất cả đều phụ thuộc vào những gì em làm trong kỳ thi đảo hoang này.”

“Ngược lại, em lại hy vọng sự hứng thú của chị sẽ biến mất đi.”

“Chị hiểu rồi. Em vừa nói một số điều rất thú vị, kouhai. Chị rất mong chờ được chiến đấu với em, Ayanokouji. “

Nói xong, Kiryuuin vẫy tay đi như thể xua đuổi một con thú bị lạc.

“Vậy em đi đây.”

Mặc dù tôi đã gặp một người năm ba kỳ lạ, nhưng có một điều chắc chắn là.

Nếu tôi muốn đạt vị trí cao nhất trong kỳ thi đặc biệt tiếp theo, tôi sẽ phải đánh bại Kiryuuin.

Và việc đó có thể còn rắc rối hơn cả việc đánh bại Nagumo và Kiriyama.

Chương 4 Phần 6:

Sau khi Ayanokouji rời đi, Kiryuuin vẫn ở lại chỗ cũ.

Việc dành thời gian thư giãn như thế này đã là thói quen hàng ngày của cô.

Trong tầm nhìn của cô, đột nhiên xuất hiện mái tóc vàng mà cô đã quen nhìn thấy.

Bên cạnh cậu là Kiriyama, hội phó hội học sinh, người chỉ vừa mới rời đi.

“Này, này, con chó trung thành đã trở lại với chủ của nó hả?”

“Gì…?”

“Nếu cậu đang phát điên vì điều này, thì nghĩa là cậu biết tôi đang nói về việc gì. Và, tôi cũng đâu có nói rằng ai là con chó trung thành và ai là chủ đâu. Tôi chỉ đơn giản là nói từ quan điểm của một người ngoài cuộc không biết gì cả. Tại sao? Bởi vì người rời đi rồi lại quay lại là cậu, Kiriyama, nên điều đó rất phù hợp với hình ảnh của một chú chó trung thành. “

Kiryuuin nói điều này một lần nữa với Kiriyama đang đến gần, và Nagumo thì đang đứng bên cạnh.

“Người phụ nữ này thật sự rất khó chịu ...”

“Cậu có một cái miệng xấu đó, Kiriyama, nó không phù hợp với hình ảnh của một hội phó hội học sinh nghiêm túc.”

“Nagumo, cậu đang lãng phí thời gian của mình cho người phụ nữ này. Cậu biết điều đó mà phải không? “

“Đúng vậy. Nên bây giờ hai người có thể biến mất khỏi tầm mắt của tôi được không? Thật là lãng phí thời gian quý báu của tôi “.

“Cô nghĩ cô là ai? Cô chỉ là một—.”

“Kiryuuin, xin đừng chế nhạo thành viên yêu quý trong hội học sinh của tôi.”

Nagumo vỗ vai Kiriyama và ngắt lời anh. Anh buộc Kiriyama lùi ra xa một chút, và đứng trước mặt Kiryuuin.

“Một thành viên yêu quý? Cậu nói được điều này mà không có bất kỳ cảm xúc nào cả.”

“Đó chỉ là tưởng tượng của cô thôi.”

“Tốt, vậy Hội trưởng hội học sinh muốn gì ở tôi? Tôi nghĩ rằng hai ta không có chuyện gì để tâm sự cả. “.

“Nếu được thì, tôi cũng không muốn ở đây quá lâu.”

Sau đó, Nagumo buộc phải ngồi xuống bên cạnh Kiryuuin.

“Cô đẹp nhưng không quyến rũ, và tôi không có hứng thú với phụ nữ thiếu quyến rũ như vậy.”

“Tôi có nét quyến rũ đó. Chỉ là tôi chưa gặp được người con trai nào có thể làm nó bộc lộ ra thôi. “

“Nếu có một người có thể làm nổi bật khía cạnh quyến rũ của cô, tôi cũng muốn được gặp cậu ta.”

“Tôi cũng vậy. Nhưng gạt sở thích cá nhân của cậu ra, tại sao tôi lại không thể thu hút được sự chú ý của người khác giới chứ?”

“Phụ nữ có năng lực quá cao thì rất khó đối phó. Thật không may, tôi cũng không thích kiểu người như vậy “.

“Tôi hiểu, nếu là vậy thì tôi sẽ không bao giờ có thể đáp ứng được tiêu chuẩn của cậu. Nếu quá xuất sắc là nguyên nhân khiến tôi không có bạn trai thì tôi phải chấp nhận thực tế thôi. “

Sau cuộc nói đùa vô nghĩa với Kiryuuin, Nagumo đã đến việc chính.

“Tôi đã nghe từ Kiriyama. Tôi sẽ không bao giờ nghĩ rằng một người không quan tâm đến cả tôi và Horikita-senpai, lại quan tâm đến Ayanokouji. Tôi đã rất ngạc nhiên khi nghe điều đó “.

“Đó là lý do tại cậu đến gặp tôi? Hội trưởng hội học sinh có nhiều thời gian rảnh thật.”

“Tôi đã hoàn thành công việc trong ngày của mình, nên có rất nhiều thời gian rảnh.”

“Có vẻ như cậu đã hiểu lầm điều gì đó. Tôi không phải là người không quan tâm đến người khác, Nagumo. Tôi nói chuyện với những người mà tôi quan tâm. Từng có một thời gian tôi cũng quan tâm đến cậu và Horikita Manabu. “

Nói xong, Kiryuuin vuốt nhẹ phần tóc mái của Nagumo.

“Tóc của cậu được bảo dưỡng rất tốt. Tôi biết cậu còn chăm sóc nó tốt hơn cả tôi, một người con gái. Tôi chắc rằng cậu cực kỳ nổi tiếng, chủ tịch hội học sinh. Cuộc sống tình cảm của cậu trong 3 năm qua thế nào? “

“Một người chưa bao giờ được ở bên một người con trai, có thể hiểu được nguyên tắc cơ bản của tình yêu cơ à?”

“Đúng là tôi chưa bao giờ có mối quan hệ nào, nhưng điều đó không có gì phải xấu hổ cả. Đúng hơn, tôi nên nói rằng nó đã nâng cao giá trị của tôi? “

“Giống như mọi khi, cách suy nghĩ của cô khá kỳ lạ.”

Một cuộc trò chuyện vô nghĩa giữa họ lại bắt đầu, nhưng Nagumo ngay lập tức quay lại chủ đề đang bàn.

“Vậy… Ayanokouji? Em ấy có phải là một người đáng để mắt tới không? “

“Em ấy là một kouhai đáng để trò chuyện, chỉ có vậy thôi.”

“Vậy ư? Vậy có nghĩa là cô không quan tâm nữa? “

“Tạm thời tôi chưa trả lời được. Tuy đã nói chuyện nhưng tôi vẫn chưa thể nắm được động cơ thật sự của em ấy. Dù không thể gọi đó là một khả năng nhưng ít nhất thì em ấy thú vị hơn cậu nhiều, hội trưởng hội học sinh, người mà tôi mất đi hứng thú chỉ sau lần đầu gặp “

“Cô là người duy nhất trong năm ba dám nói những điều thiếu tôn trọng như vậy với tôi.”

Sau đó Nagumo ghé sát miệng vào tai Kiryuuin và thì thầm.

“Nếu cô nghĩ mình giỏi hơn tôi, vậy hãy để tôi cho cô thấy vị trí của mình, được chứ?”

Nagumo đã thách thức Kiryuuin trong kỳ thi đảo hoang.

“Khoảnh khắc mà cậu thua cuộc, cậu sẽ mất đi một thứ gì đó quan trọng đó, hội trưởng hội học sinh. Nhưng, có vẻ như cậu đã hiểu lầm điều gì đó, hội trưởng. Tôi không đánh giá thấp cậu. Tôi không sở hữu khả năng lãnh đạo như cậu hay Horikita Manabu. Tôi cũng không giỏi trong việc kết bạn, thực tế là tôi chưa bao giờ có một người mà mình có thể coi là bạn, chứ đừng nói đến bạn thân. Cậu biết điều đó mà nhỉ? “

Nagumo rời miệng khỏi tai cô, chán nản.

“Tuy nhiên, nếu chúng ta nói về các yếu tố khác, thì nó khác.”

Dù đã tách ra, nhưng khoảng cách giữa khuôn mặt của họ chưa đến 40 cm.

Kiryuuin nhìn Nagumo bằng đôi mắt sắc bén.

“Cô đang nói rằng tôi thua kém cô ở một số khía cạnh?”

“Hửh, cậu dám khẳng định là mình không thua kém tôi ở điểm nào sao?”

“Tôi đã cho cô một vài cơ hội để chứng minh điều đó, nhưng cho đến giờ cô vẫn chưa làm được gì cả, và kết quả là cuối cùng vẫn phải vào Lớp B.”

Trong các kỳ thi đặc biệt trước đây, Nagumo đã nhiều lần cạnh tranh với lớp của Kiriyama.

Tuy nhiên, Kiryuuin đã không bao giờ giúp đỡ, và cuối cùng họ rơi từ Lớp A xuống Lớp B.

“Đúng vậy, nếu cậu chỉ nhìn vào kết quả, thì đúng là tôi đã thất bại thảm hại.”

Kiriyama chỉ lườm Kiryuuin, người đang vui vẻ nói chuyện, nhưng không can thiệp vào cuộc trò chuyện của họ.

“Mà, tôi cũng biết rằng cô không phải là kiểu người quan tâm nhiều đến việc được vào Lớp A hay B.”

Để kết thúc cuộc trò chuyện của họ, Nagumo đứng dậy.

“Xin lỗi vì đã làm phiền, Kiryuuin. Hãy tận hưởng phần còn lại của quãng đời học sinh. “

Nagumo để lại cho cô những lời đó, và chuẩn bị rời đi.

“Mặc dù tôi đã nói rằng tôi sẽ tạm dừng việc đánh giá em ấy, nhưng tôi nghĩ em ấy là một học sinh thú vị”.

“Gì?”

“Cậu muốn có câu trả lời về Ayanokouji, phải không?

Một trong những lý do khiến Nagumo tiếp cận cô ấy là để tìm hiểu xem Kiryuuin nghĩ gì về Ayanokouji.

“Thú vị? Tôi nghĩ tính cách của em ấy khác xa vậy “.

Kiryuuin bật cười khi thấy Nagumo nói vậy.

“Có câu là, một kẻ săn mồi sẽ không để lộ nanh vuốt của mình nhỉ? Em ấy dường như đã đạt điểm tuyệt đối trong một bài kiểm tra khó nhằn đó.”

“Có những người ghét nổi bật và che giấu tài năng của họ. Tôi đã đánh bại tất cả bọn họ, và nó không thú vị lắm. “

Sau khi nói xong, Nagumo nhìn sang Kiriyama, người đang đợi anh.

“Nếu phải nói thì đó là cảm giác em ấy mang lại, hoàn toàn khác với cậu và Horikita Manabu. “

“Thật trừu tượng.”

“Vậy tại sao cậu không tự mình kiểm chứng xem?”

“Tất nhiên, tôi sẽ làm vậy. Trong kỳ thi đảo hoang sắp tới, có thể tôi sẽ thấy được năng lực thực sự của cậu ta.”

“Cậu dường như đang cảm thấy buồn chán sau khi Horikita rời đi. Vậy nên đàn em này sẽ là một đối thủ thú vị nhỉ? Nếu thực sự nghiêm túc thì cậu nhất định sẽ về nhất trong bài thi tới.”

“Tất nhiên là tôi sẽ đạt hạng nhất. Hoặc có thể đó sẽ là Kiriyama, người đang đấu với tôi. Nhưng giờ đây, để kiểm soát toàn bộ tôi vẫn cần nhiều nhóm hơn nữa. Tôi sẽ cho cô vị trí này, Kiryuuin. Nếu cần thiết, tôi thậm chí sẽ tìm đồng đội cho cô.”

Và, cuối cùng Nagumo cũng nói mục đích chính cho cuộc gặp này.

Kiryuuin cười, như thể cô ấy đã hiểu.

“Tôi hiểu rồi. Vậy nên cậu đến đây để nhờ tôi giúp đỡ? “

“Mặc dù để các kouhai xếp hạng ba cũng không quá tệ, nhưng tôi lại không mềm yếu như vậy.”

“Cậu có rất nhiều quân cờ trong tay đúng không? Nên cậu đâu cần dựa dẫm vào tôi. “

“Vậy là cô không quan tâm ư?”

“Đứng trong top 50% là đủ với tôi rồi. Xin lỗi khi để cậu mất công đến đây mà không được gì. “

Nagumo dường như đang mong đợi điều đó cho câu trả lời của mình, và quay lại.

“Đó là cách làm của cô. Cả hai chúng ta đều là năm ba, nhưng dường như nói chuyện với cô như vậy thật là lãng phí thời gian. “

Nagumo rời đi đến chỗ Kiriyama.

“Vì cậu đã mất công đến tận đây nên tôi sẽ cho cậu một số lời khuyên.”

“Từ cô? Xin lỗi, nhưng tôi không nhận lời khuyên của những kẻ dưới mình “.

“Với cách nghĩ đó, thì không ai có thể cho cậu lời khuyên cả.”.

Kiryuuin, đứng sau Nagumo, tiếp tục nói sau khi anh chế nhạo cô.

“Vậy thì hãy coi như đây là một cuộc độc thoại. Cậu nên để ý đến những gì đang diễn ra trước mắt, thay vì đùa giỡn với những đàn em. Nếu quá để ý đến những người sau mình, cậu sẽ bị thương rất nặng đó.”

“Thật là một cuộc độc thoại nhàm chán.”

Nghĩ rằng thật lãng phí thời gian để ở đây lâu hơn, vì vậy Nagumo rời đi.

Written on November 4, 2021