Y2 Vol 2 Ngoại truyện

Horikita Suzune: Cậu ta, người đang đứng bên cạnh tôi

“Em muốn gia nhập hội học sinh ư?”

Khi bảo mình muốn gia nhập hội học sinh, hội trưởng Nagumo ngạc nhiên nhìn tôi.

“Chà, anh tự hỏi không biết chuyện gì đã xảy ra khiến em có quyết định này! Thật lòng thì anh không muốn đồng ý.”

“Vậy nghĩa là anh không chấp nhận em?”

“Không đâu, anh vẫn sẽ giữ lập trường của mình, anh sẽ không từ chối bất cứ ai tham gia. Miễn là còn vị trí trống trong hội học sinh. Anh thậm chí không quan tâm đến mục đích của họ. Dù là vì OAA hay là họ muốn có một công việc trong tương lai, hoặc có thể là do họ có niềm tin vào công lý. Anh đều không quan tâm.”

Là em gái của Horikita Manabu, dường như tôi cần phải thực hiện một vài nghĩa vụ.

“Vậy điều kiện đó là gì?”

Tôi chuẩn bị tinh thần và hỏi.

“Hãy cho anh biết lý do em muốn gia nhập hội học sinh vào thời điểm này.”

Không phải thứ tôi nghĩ, nhưng tôi cũng không thể từ chối.

Nếu tôi có dùng vài lời nói dối ngu ngốc thì nhất định anh ta cũng không bất ngờ.

Dù nói vậy nhưng tôi cũng không thể nói rằng chuyện có liên quan tới Ayanokouji-kun.

“Anh trai em đã không chấp nhận em, một người không chịu trưởng thành chút nào. Kết quả là, cả một năm trời em đã không có được một cuộc trò chuyện đúng nghĩa với anh ấy, ít nhất là cho tới phút cuối cùng.”

Tôi trả lời, cảm thấy tim mình đập nhanh hơn.

Và cậu ta, người lắng nghe gần bên không lên tiếng.

Nếu mọi chuyện kết thúc bằng việc tôi không được chấp nhận vào hội học sinh, thì cậu ta nhất định sẽ rất thất vọng.

Tôi muốn tránh điều đó bằng mọi giá.

Thất vọng ư? Tôi muốn tránh làm cậu ta thất vọng ư?

Tim tôi dồn dập với cảm xúc bản thân không nhận ra.

Giờ đây cậu ta nhìn thấy con người tôi như thế nào?

Tôi cảm thấy hứng thú với việc đó.

Tôi thậm chí biết cậu ta không phải một học sinh bình thường trước khi cậu ta đạt điểm tuyệt đối trong bài thi toán.

Hội trưởng Nagumo đang nói chuyện trước mặt tôi là một người tuyệt vời và đã được anh hai công nhận, chuyện đó không có gì để bàn cãi… nhưng nếu so sánh với Ayanokouji thì ấn tượng đó thay đổi mọi thứ một cách kỳ lạ.

Nhưng thực sự thì tôi đã vô thức đánh giá cao cậu ta.

Trong khi một phần trong tôi muốn hiểu rõ về năng lực thực sự của cậu ta, tôi nhận ra một phần khác lại muốn điều gì đó.

Đó là, tôi muốn được cậu ta công nhận.

Có lẽ một trong những lý do tôi tham gia hội học sinh với thái độ tích cực là vì như thế?

…Đó không phải dự tính của tôi.

Tôi gạt đi những suy nghĩ kỳ lạ của bản thân. Tôi phải tập trung vào những thứ cần phải làm trước.

Tôi phải vào được hội học sinh và nắm rõ hành động của hội trưởng Nagumo.

Đó là nhiệm vụ quan trọng.

Tôi dừng những cảm xúc đang chệch hướng của mình và xua tan những suy nghĩ mông lung của bản thân.

“Hiện tại hội học sinh không có thành viên nào là năm Hai ngoài trừ Honami, vậy nên bọn anh đang gặp rắc rối với việc đó. Chào mừng em đến với hội học sinh. Kể từ hôm nay, em sẽ phải làm việc chăm chỉ với tư cách là một thành viên của hội học sinh, Suzune.”

Tôi bắt bàn tay trái đang hướng về phía tôi.

“Vâng ạ.”

Mối quan hệ này sẽ không bao giờ trở nên thân thiết.

Nhưng nhất định sẽ có những thứ tôi có thể học được từ anh ta, người đã ở bên cạnh anh trai tôi.

Tôi sẽ trải nghiệm nó và trưởng thành thêm một lần nữa.

Và nhờ thế, Ayanokouji-kun nhất định sẽ công nhận tôi.

Vài khi thời điểm ấy tới… chúng tôi nhất định đang đứng ở ngưỡng cửa bước vào lớp A.

Đó là một linh cảm không thể lay chuyển.

Sakurako Tsubaki: Có thể thấy gì từ tấm lưng ấy

Nếu được hỏi đâu là thứ tôi giỏi nhất thì tôi sẽ không ngần ngại trả lời đó là trực giác và mắt nhìn người của mình.

Trên đường từ trung tâm mua sắm Keyaki về ký túc xá.

Tôi quan sát tấm lưng của Ayanokouji-senpai dần biến mất sau khi anh ấy bước vào cửa hàng tiện lợi.

Tôi âm thầm bám theo anh ấy cho tới lúc này, nhưng vẫn không có dấu hiệu nào cho thấy anh ấy phát hiện ra tôi.

Tuy nhiên, nhất định anh ấy đã phát hiện ra tôi.

Cách hành xử và phong thái như thường lệ của anh ấy hệt như một học sinh bình thường.

Anh ấy giống như một học sinh mà bạn có thể nhìn thấy ở bất cứ đâu.

Tôi giữ một khoảng cách nhất định với anh ấy, và lấy một cây kẹo mút gần chỗ mình trước khi cất tiếng gọi.

Tuy vậy, tôi đoán là mình không cần phải nghĩ nhiều về khả năng đó.

Anh ấy không để ý gì tới tôi và chỉ bỏ những thứ cần thiết vào giỏ hàng của mình.

Không lâu sau đó, tôi lên tiếng gọi trước khi anh ấy chuẩn bị thanh toán.

“Xin lỗi~~?”

Hôm nay sẽ không còn cơ hội nào cả nếu như tôi chỉ đứng nhìn anh ấy rời đi.

“Em là Tsubaki phải không? Em cần gì ở anh ư?”

Dù cho tôi trực tiếp chuyển sự chú ý của anh ấy hướng về tôi, thì dường như anh ấy không hề ngạc nhiên.

Anh ấy cũng không nhắc tới việc tôi đã theo dõi anh ấy ở quán cà phê.

“Em có chuyện muốn nói nên anh có thể chờ ở bên ngoài một chút được không?”

Tôi mua một cây kẹo mút, ít nhất thì đây là cách tôi thể hiện sự lịch sự của mình hơn là việc đi lòng vòng ngó hàng hóa.

…Tôi nghĩ vậy? Dù sao thì nó là công việc của nhân viên bán hàng.

“Cảm ơn anh vì đã đợi em.”

Tôi bóc lớp vỏ của cây kẹo mút trong khi đi tới. Thật lòng mà nói thì tôi không giỏi trong việc nói chuyện.

Không phải là tôi cảm thấy khó xử khi ở cùng người khác giới, chỉ là bản thân tôi không giỏi trong việc giao tiếp.

“Vậy em muốn nói về chuyện gì?”

Anh ấy hỏi về lý do tôi bắt chuyện.

“Cậu ta có chuyện muốn nói với anh nếu em tình cờ gặp anh, Ayanokouji-senpai.”

Giờ thì tôi phải câu giờ để Utomiya-kun đến kịp.

“Là Utomiya-kun ư?”

Như thể đọc được suy nghĩ của tôi, anh ấy hỏi một cách chính xác.

“Có vẻ anh đã đoán đúng.”

Đúng như mong đợi từ anh ấy… là điều nên nói chăng?

“Cậu ấy bảo rằng sẽ tới ngay.”

Tôi không hấp tấp tìm hiểu cách suy nghĩ của anh ấy.

Vẫn còn đủ thời gian nên không cần phải vội vàng. Chậm rãi nhưng chắc chắn.

Và rồi-

Shiina Hiyori: Một cái cớ

Tôi và Albert lặng im đứng chờ ở một góc.

Cách không xa, cả hai có thể nghe thấy giọng của một Ishizaki tràn đầy năng lượng và một Ayanokouji điềm đạm.

Để thành lập nhóm nhỏ cho bài thi đặc biệt sắp tới.

Người học sinh đầu tiên chúng tôi chọn không phải Sakayanagi, Ichinose hay Horikita. Tôi và Ishizaki lại đều có chung ý tưởng.

Ishizaki muốn mời gọi Ayanokouji trước khi có ai làm vậy, có lẽ đó là một hành động đúng đắn.

Không lâu sau, chúng tôi tới trước mặt Ayanokouji, người đang cảm thấy ngạc nhiên trước sự hiện diện của Albert.

“Buổi Sáng vui vẻ, Ayanokouji-kun.”

“Thật là một nhóm lạ thường đó.”

“Có lẽ vậy.”

Ba người bọn tôi thường không đi cùng nhau nên Ayanokouji nghĩ vậy cũng dễ hiểu

“Nơi này không phù hợp lắm, bọn mình đi chỗ khác đi!”

“Chỗ khác? Là chỗ nào?”

“Hừm, để xem nào… tao cũng chưa từng nghĩ về nó!”

Chuyện này được thực hiện một cách vội vã nên Ishizaki-kun vẫn chưa có kế hoạch cụ thể.

Tôi có thể dễ dàng nói vài thứ giúp cậu ta nhưng rồi quyết định giữ im lặng về mọi thứ.

“Mình có linh cảm xấu về chuyện này, mình rời đi được không?”

Có lẽ cậu ấy cảm thấy nguy hiểm trước mắt nên muốn quay trở về.

“Nói gì thế hả, chẳng phải mày đang rảnh sao? Bọn này sẽ không để mày đi đâu!”

Tôi và Albert-kun bước ra phía sau Ayanokouji-kun cùng lúc.

“Các cậu sẽ không để mình đi… hả?”

“Xin lỗi cậu Ayanokouji-kun! Nhưng bọn mình không thể để cậu đi được!”

Albert đang siết chặt một bên tay cậu ấy.

Còn tôi thì giữ tay còn lại để ngăn cậu ấy bỏ đi.

“Cái g…?”

Cậu ấy cảm thấy bối rối vì không nghĩ bọn tôi sẽ làm vậy.

Nhưng thực sự thì dù cho bọn tôi có cố ép cậu ấy đi nữa thì tôi cũng biết điều đó là vô ích.

Có lẽ cậu ấy sẽ gia nhập vào nhóm chỉ toàn những học sinh lớp D, hoặc chọn chiến đấu một mình.

Là trường hợp nào đi nữa, thì một người có khả năng là chìa khóa dẫn tới chiến thắng của họ sẽ không dễ dàng gia nhập với các lớp khác.

Nhưng dù vậy tôi vẫn động viên Ishizaki-kun với kế hoạch của cậu ta và đi cùng.

“Chúng ta sẽ thu hút nhiều sự chú ý ở nơi đây nên hãy đi thôi, Ishizaki-kun.”

Nếu bạn thắc mắc tại sao, thì tôi chỉ muốn…

Đúng thế, tôi chỉ muốn… được gặp mặt Ayanokouji-kun.

Tôi quyết định hợp tác vì bản thân cần một cái cớ.

Tôi siết nhẹ vòng tay của mình.

Tôi đã mong chờ quãng thời gian hai đứa được ở cùng nhau, dù chỉ là một phút một giây-

Amasawa Ichika: Thứ phản chiếu trong ánh mắt

Tôi đang thay bộ đồ yêu thích của mình trong khi hát một bài hát.

“Anh ấy có nghĩ mình dễ thương không nhỉ?”

Hiện tại tôi đang để mắt tới Karuizawa Kei của lớp D năm hai được gần hai tuần rồi.

Chị ấy thường tới quán cà phê, karaoke, khắp mọi nơi ở trung tâm mua sắm Keyaki.

Hội bạn của chị ấy gồm những bạn nữ cùng lớp, thế nên việc này thật phí thời gian.

Nhưng nhờ việc vượt qua khó khăn đó và bám trụ tới phút cuối cùng, nên ngày này cũng đã đến.

Việc Karuizawa đi thẳng về ký túc xá của mình vào ngày hôm nay có chút kỳ lạ.

Như thể linh tính mách bảo, tôi vội vàng đi tới sảnh và quan sát trong khi chị ấy đi vào phòng của mình.

Sau khi chờ một lát, tôi đi thang máy lên tầng của chị ấy.

Trong khi chờ chị ấy đi ra ngoài, tôi hồi hộp đứng đợi gần cầu thang thoát hiểm.

Sau khi giờ học kết thúc được một tiếng, chị ấy xuất hiện ở hành lang trong bộ đồng phục trường.

Dường như chị ấy đã sẵn sàng cho cuộc hẹn bí mật.

Tim tôi vui sướng khi biết được chị ấy đi đến tầng của Ayanokouji-senpai. Tôi nhanh chóng rời khỏi khu ký túc xá của năm hai và quay về phòng mình.

“Hmm, hoàn hảo!”

Dù mọi việc được làm theo một cách khá phiền toái nhưng giờ tôi đã có thể diện vài bộ đồ dễ thương.

Nếu không được thì mọi chuyện sẽ tốn công vô ích.

“A được, được rồi! Không được quên món này nữa.”

Tôi cho chiếc hộp nhỏ bé quyến rũ mình mua tại cửa hàng tiện ích vào trong túi.

Tôi nhanh chóng rời khỏi ký túc xá của năm nhất sau khi thay đồ xong.

Dù rất muốn đi thẳng tới ký túc xá của năm Hai nhưng trước hết, tôi phải ghé qua trung tâm mua sắm Keyaki.

Rồi vội vàng bỏ đại những thứ gọi là nguyên liệu nấu ăn vào xe đựng đồ.

Tôi không thực sự nghĩ về nguyên liệu mình chọn.

Tôi lấy rau củ, các món thịt tươi sống, nói chung là những thứ dễ bị hư hỏng và đi tới quầy tính tiền.

Sau đó, tôi quay lại ký túc xá của năm hai.

May mắn thay, Nomura Shuuji cũng vừa trở về nên tôi theo sau và bước qua được cửa tự động.

Tôi dùng cầu thang thoát hiểm và tiến tới phòng 401, nơi Ayanokouji-senpai và Karuizawa đang ở.

Tim tôi đập liên hồi và tôi cố giữ mình bình tĩnh cho tới khi đứng trước cửa phòng anh ấy.

Tôi nghĩ mình sẽ bị nhìn thấy thông qua ống nhòm cửa nên đã giấu đi chiếc túi chứa những nguyên liệu tươi sống ở một góc.

Được rồi! Mọi công đoạn chuẩn bị đã hoàn tất!

Tôi bấm chuông cửa và bắt đầu chuyến ghé thăm không báo trước.

Sau một khoảng lặng dài, tôi có thể cảm thấy senpai đang ở bên kia cánh cửa.

“Se~npai.”

Tôi dùng giọng nói ngọt ngào để gọi anh ấy. Nhất định anh ấy đang quan sát tôi lúc này.

Tầm nhìn của anh ấy hẳn đã bị cuốn hút bởi vẻ ngoài dễ thương của tôi, hình ảnh ấy đang được phản chiếu qua ống kính nhỏ bé đó.

Nhưng như vậy là không đủ.

Tôi phải khiến anh ấy để ý tới tôi nhiều hơn nữa.

Vậy nên tôi phải dùng mọi cách để anh ấy mời tôi vào phòng.

Chuyện sẽ ổn thôi. Tôi có thể đoán được những cách anh ấy dùng để từ chối.

Hai mũi tên rồi ba mũi tên. Chẳng cần biết là bao nhiêu, anh ấy sẽ mất ý chí chiến đấu.

Để tiếp cận một đối thủ mạnh, bạn cần phải đánh thẳng vào điểm yếu của họ.

Tôi thận trọng nhắm vào một số ít điểm yếu của anh ấy.

Tôi nở một nụ cười rạng rỡ khi thấy cánh cửa dần được mở ra.

“Là em đây!”

Tôi tự hỏi gương mặt anh ấy sẽ trông thế nào khi thấy tôi… tôi mong chờ điều đó.

Written on November 4, 2021