Y2 Vol 3 Ngoại truyện

(Tất cả các phần ngoại truyện đầu lấy từ blog của nguyencuong7, đọc trên link của blog để ủng hộ tác giả)

(Vì người dịch và người edit làm độc lập nên nếu so sánh lời thoại ở ngoại truyện với truyện gốc sẽ khác nhau chút về mặt câu từ)

Nanase Tsubasa: Có thể thấy gì từ tấm lưng ấy

Tôi cúi mặt xuống, vào tư thế chuẩn bị và chờ hiệu lệnh.

Hiệp cuối của sự kiện Cướp Cờ.

Đối thủ của tôi là Tokunaga-senpai học năm Ba. Khả năng tính toán thời gian của chị ấy trong hai hiệp trước thật hoàn hảo.

Tôi nghĩ mình có lợi thế về sức mạnh khi đá vào cát, nhưng nếu bản thân bỏ lỡ mục tiêu thì xem như tôi thua cuộc. Miễn là không nhắm trật hay bị tuột lại phía sau thì người tôi cần phải đánh bại là chị ấy.

Tiếng súng nổ lên vang vọng khắp bãi biển.

Giây phút nghe được âm thanh đó, tôi bật dậy và quay người.

Đồng thời tôi cảm thấy chị ấy cũng đang làm điều tương tự và tôi tự tin chiến thắng sẽ thuộc về mình.

Dẫn đầu dù chỉ một chút từ thời điểm xuất phát, sau đó tôi dùng hết sức nhắm vào lá cờ.

Ayanokouji-kun đang quan sát trận đấu ở gần đó.

Việc tôi thể hiện quá nhiều sức mạnh ở đây là một điều đáng chê trách nhưng tôi không thể kìm nén lại.

Tôi chơi hết mình khi so với hai người cùng nhóm.

Bởi vì tôi cảm thấy mình phải luôn thể hiện như vậy trước mặt họ.

Trước khi bản thân nhận ra thì lá cờ đã ở ngay trước mắt, tôi vươn tay bắt lấy nó.

“Phù…”

Cảm thấy nhẹ nhõm khi đã giành chiến thắng trong hiệp cuối, tôi hít thở để bình tĩnh lại.

“Thật là một năm Nhất đáng sợ. Chị thua rồi.”

“Cảm ơn chị rất nhiều, Tokunaga-senpai.”

“Em biết chị ư?”

“Em đã xem qua ứng dụng OAA để biết mình nên đề phòng đàn anh đàn chị nào trong khi chuẩn bị cho bài thi đặc biệt này.”

Tôi xoay xở giành chiến thắng vì biết chị ấy rất mạnh nên đã không lơ là, chủ quan.

Tôi và Tokunaga-senpai đi rửa sạch cát khỏi người trước khi nhận phần thưởng nước khoáng vì đã tham gia sự kiện.

“Đó là một chiến thắng choáng ngợp đấy.”

Trong khi đang cảm thấy sảng khoái bởi dòng nước lạnh, Ayanokouji-senpai bắt chuyện với tôi.

“Cảm ơn anh. Em đã xoay xở giành được chiến thắng.”

Anh ấy đang nghĩ gì đó trong khi liếc nhìn tôi.

Tôi lờ đi và cố không để nó tác động tới bản thân nhưng anh ấy vẫn tiếp tục liếc nhìn.

Tôi bắt đầu cảm thấy bị làm phiền hay có thể nói là bị phân tâm.

Tôi đang mặc đồ bơi nên bản thân không thể không cảm thấy chút xấu hổ bởi việc đó được.

“N-này, Ayanokouji-senpai?”

“Hửm?”

“Em không thể thư giãn được khi anh cứ, liếc nhìn em như thế…”

Tôi lên tiếng theo phản xạ.

Tôi chưa từng để lộ nhiều da thịt thế này trước mặt người khác nên là… vậy đó.

“À ừ, em nói phải. Anh xin lỗi.”

Anh ấy xin lỗi rồi quay sang hướng khác nhưng tôi vẫn không thể thư giãn và phải nhìn chỗ khác.

Tôi đã nghĩ bản thân có thể lấy lại chút bình tĩnh nhưng mà…

Tôi đang giành nhiều thời gian cùng với anh ấy trong bài thi trên đảo hoang.

Điều đó cũng có nghĩa là hai đứa, một nam một nữ, đang đi cùng nhau.

Việc này làm tôi cảm thấy chút- khó khăn.

Ô không, không được.

Nếu cứ tiếp tục với suy nghĩ đó thì kế hoạch của tôi sẽ thất bại mất.

Có vẻ như Ayanokouji-senpai đang nói chuyện với Kiriyama-senpai, tôi sẽ nhân cơ hội này mà đi thay đồ.

Tôi cất bước và loại bỏ những cảm xúc không ngờ tới của bản thân.

Nanase Tsubasa: Không thể đong đếm

Dữ liệu cho thấy đàn ông có thể chất tốt hơn phụ nữ.

Nhưng theo như bản thân quan sát được, giữa tôi và Ayanokouji-senpai không có sự cách biệt quá lớn.

Sự tự tin tuyệt đối do việc tập luyện từ thuở nhỏ đã cho tôi nhận định đó.

Nhưng giờ đây tôi đã hiểu rõ, rằng bản thân mình ngây thơ đến nhường nào.

Trong những ngày vừa qua, Ayanokouji-senpai thậm chí còn chưa có dấu hiệu mệt mỏi

Tôi luôn cảm thấy anh ấy dùng khoảng 50-60 phần trăm sức lực và vượt qua các chướng ngại vật một cách nhẹ nhàng.

Khi trèo lên những vách đá cao chót vót, anh ấy dễ dàng vượt qua tôi.

Nếu mọi thứ cứ tiếp tục như vậy thì tôi sẽ không thể bắt kịp anh ấy mất.

Tôi phải cố gắng không để bản thân bị bỏ lại quá xa.

Tôi giữ vững quyết tâm của mình vì lo sợ mọi chuyện sẽ kết thúc.

“Em đang làm gì vậy?”

“Đừng… đừng để ý đến em. Em sẽ bắt kịp anh thôi, bằng tốc độ của mình…!”

Nếu tôi ngừng leo và gục ngã tại đây thì nghĩa là bản thân tôi chỉ có thế.

Vươn tay ra và bám vào bề mặt lổn nhổn đá một cách khí thế.

Tâm trí tôi tràn đầy ý chí trong khi đôi tay khóc thét khi phải vượt qua giới hạn của chúng.

“Em sẽ có nhiều thứ đáng lo hơn việc rút lui nếu như bị ngã từ chỗ này đấy.”

Việc rút lui không quan trọng đối với tôi.

Mà là việc tôi có theo kịp anh ấy hay không. Mọi chuyện phụ thuộc vào điều đó.

Khi đang dùng sức tập trung vào tay và chân của mình thì anh ấy bất ngờ quay xuống chỗ tôi.

“Nắm lấy này.”

Trông thấy sự tuyệt vọng của tôi, anh ấy đưa tay ra.

“K-không được, em không cần đâu. Vì không để anh giúp là một trong những điều kiện được đặt ra để em đi theo anh mà… Vậy nên xin anh đừng bận tâm đến em.”

Dù việc leo trèo ở đây vốn đã nguy hiểm nhưng anh ấy vẫn không ngần ngại trèo xuống để giúp đỡ.

Anh ấy luôn điềm tĩnh và có quá nhiều bí ẩn. Con người này đúng thật không bình thường. Từ những gì anh ấy thể hiện trong trận đấu với Housen, rồi cho tới việc này.

“Anh sẽ cảm thấy áy náy nếu như bỏ đi trước, rồi em ở lại phía sau và bị thương. Chuyện sẽ khác nếu như em lên tiếng nhờ vả, nhưng đây là anh tự nguyện nên em đừng bận tâm.”

“Nhưng mà…!”

“Hai ta đang lãng phí thời gian trong khi nói đấy.”

Tôi không còn đường lui nữa.

Tôi nhận ra nếu cứ từ chối thì chỉ làm tiêu tốn thêm nhiều thời gian.

“… Vâng ạ.”

Tôi không thể che giấu tâm trạng thất vọng của mình khi nắm lấy tay anh ấy.

“Senpai… Anh đã bao giờ leo núi chưa vậy?”

“Chưa đâu, đây là lần đầu tiên anh trải nghiệm điều này.”

“Vậy ư…”

Anh ấy kéo tôi lên cùng với chiếc ba lô nặng trĩu ở phía sau.

Con người này thực sự sở hữu những năng lực không thể đong đếm được.

Tôi không biết liệu mình có thể đối đầu với anh ấy hay không…

Không, điều đó không quan trọng.

Nhất định- Tôi nhất định phải đánh bại anh ấy.

Rồi sau đó, tôi phải đem con người đó ra ánh sáng.

Đó là nguyên do tôi nhập học tại đây.

Mục đích duy nhất của tôi.

Sakayanagi Arisu: Một khoảnh khắc hạnh phúc

Ngày thứ năm của bài thi đặc biệt nhanh chóng đến.

Nhưng chỉ những học sinh mạnh mẽ và tràn đầy năng lượng, hoặc giống như tôi – người ở lại điểm xuất phát, mới cảm thấy thời gian trôi qua thật vội vàng.

Sự mệt mỏi cả về thể chất lẫn tinh thần bao trùm lấy các lớp.

Nếu mọi người cứ liên tục lao mình vào môi trường sống khắc nghiệt này, thì việc xuất hiện các vết thương nghiêm trọng là điều không thể tránh khỏi.

Nhờ việc quan sát dòng người ra vào cảng từ bãi biển mà tôi có thể hiểu rõ chuyện đó.

“Ôi trời?”

Nhận thấy có người đang tiến lại gần, tôi thả lỏng gương mặt mình.

Cậu ta bước về phía tôi như thường lệ và tôi không hề thấy chút biểu hiện mệt mỏi từ cậu ta.

“Một ngày tốt lành Ayanokouji-kun. Hôm nay trời khá oi bức nhỉ?”

“Cậu cảm thấy thế nào?”

Cậu ta vẫn như mọi khi. Có nhiều người mang nét mặt điềm tĩnh giống như thế. Nhưng đúng như mong đợi từ cậu ta, chỉ vài ngày sống trên đảo hoang này chẳng tác động gì nhiều.

“Vẫn như mọi khi, vì đó là mình mà. Mình đã nhờ Ichinose-san với Shibata-kun nỗ lực hết mình, vậy nên không thể nói là mình đang ham chơi được.”

Việc này không cần phải nói ra nhưng…

Tôi sẽ rất vui vẻ đồng hành cùng mọi người nếu bản thân có thể tự do di chuyển…

“Mình muốn hỏi cậu một việc, cậu vẫn nhận được phần thưởng đến sớm phải không?”

Câu hỏi về một ngoại lệ là tôi đây, người được xem như đã bị loại một nửa.

Có lẽ đó không phải là lý do duy nhất cậu ta tới đây tìm tôi.

Tôi sẽ xem việc này như một món khai vị trước bữa chính.

“Mình vui khi bản thân được công nhận cho việc đó, vì mình không hề có ý định để bị loại.”

Nhờ đó mà Ichinose-san và Shibata-kun có thể nhận được phần thưởng.

Dù nó thấp hơn những nhóm ở tốp, nhưng chuyện đó là không thể tránh khỏi.

“Mà này, cậu có việc gì khi đi tới điểm xuất phát vào ngày hôm nay vậy?”

“Một trong số nguyên nhân cho chuyện đó đã không còn ý nghĩa nữa rồi.”

Cậu ta đáp trong khi nhìn về hướng bãi biển, nơi nhiệm vụ đang được diễn ra.

“Thật không may khi vị trí cuối cùng đã bị Kouenji chiếm mất rồi.”

Thật là đáng tiếc. Vì nếu như cậu ta tham dự thì tôi sẽ dùng ống nhòm của mình để quan sát. (lờ mao :”))

Tuy vậy, màn thể hiện của Kouenji quả là vật cản đối với chúng tôi.

Dù để lộ cảm xúc cá nhân của mình, nhưng tôi vẫn muốn được thấy người tỏa sáng là Ayanokouji.

“Hồi sáng, cậu ấy về hạng tư, nhưng hiện tại có vẻ như đã ở hạng nhì. Nếu phải nói thì cậu ấy thật sự là một Thần đồng trẻ tuổi của lớp 2-D.”

“Vậy thì mình và cậu có cùng quan điểm rồi.”

Tài năng của Kouenji-kun không có điểm dừng. Có lẽ Ayanokouji-kun cũng cảm nhận rõ việc đó.

Nanase-san không ở bên cạnh cậu ta vào lúc này, nghĩa là sẽ có một vị trí trống cho phía con gái.

“Có lẽ sẽ mất khoảng 30 phút để nhiệm vụ kết thúc và Nanase trở về. Cậu hãy ngồi đi. Ở dưới bóng mát mang lại cảm giác dễ chịu lắm đấy.”

Đây không phải một nơi phù hợp để tiếp khách, nhưng để cậu ta đứng dưới nắng sẽ thật không ổn.

“Làm thế nào cậu lại biết về Nanase?”

“Mình nhận thông tin liên tục từ khắp nơi trên đảo.”

Tôi liên lạc với nhóm chủ đạo thông qua máy thu phát vô tuyến mà họ mang theo.

Đối với một người không thể di chuyển như tôi thì đó là một thiết bị hữu dụng để xử lý thông tin phải không?

“Cậu cảm thấy chuyện này ổn chứ? Hai ta là kẻ thù đó?”

“Fufu, mình không bận tâm đâu.”

Hiện tại, Ayanokouji-kun không ở trong tốp 10. Sau này, cậu ta vẫn có thể gia nhập vào nhóm khác và trở thành một kẻ thù đáng sợ, nhưng việc gộp nhóm từ một người chơi solo thì không dễ dàng. Hơn nữa, mức độ cậu ta suy yếu do mệt mỏi vẫn còn rất khó đoán.

Nếu vậy thì việc ở gần bên cậu ta khiến cho mọi chuyện trở nên vui vẻ hơn, đúng không?

Tại trường học, việc có thời gian ở một mình bên cậu ta gần như bất khả thi. Không cần phải bận tâm tới người khác. Không cần phải suy nghĩ quá mức.

Thật đáng tiếc khi cậu ta không có cùng suy nghĩ với tôi.

Trong lúc trái tim tôi đang đập liên hồi khi nghĩ về cuộc trò chuyện cả hai sắp nói…

Thì tôi vẫn luôn ước mong nó sẽ kéo dài mãi mãi. Dù chỉ thêm một khoảnh khắc.

Horikita Suzune: Lời tạm biệt ngắn ngủi

“Vậy tôi đi đây.”

Tôi nói với Ayanokouji-kun rằng mình sẽ rời đi trong khi chỉnh lại chiếc mũ bảo vệ bản thân khỏi ánh nắng mặt trời.

Vì mới tiễn tôi xong nên có vẻ như cậu ta sẽ ở lại điểm xuất phát.

Là người solo, tôi cần phải thể hiện thật tốt trong hai tuần tới.

Điều tương tự với Ayanokouji-kun, nhưng có lẽ tôi không cần phải lo lắng về cậu ta.

“… không cần phải lo lắng hử?”

Đó là dự đoán của tôi. Điều mà tôi nhanh chóng nghĩ đến, ngay trước khi bản thân nhận thức được nó.

Tôi biết việc chiến đấu một mình sẽ rất khó khăn khi nghe về luật của bài thi đặc biệt này.

Còn về phần cậu ta thì tôi tin là không có lý do gì để lo lắng.

Bỗng nhiên tôi quay lại nhìn một chút.

Cậu ta vẫn đang nhìn về phía tôi và mang một biểu cảm có đôi chút khó hiểu.

Sau khi chứng kiến việc cậu ta đạt điểm tuyệt đối trong bài thi toán, cách cậu ta xử lý với Housen, tôi hiểu được cậu ta không phải là một người tầm thường. Đó là lý do chăng?

Việc đó có lẽ là một yếu tố nhưng không phải tất cả.

Bởi vì tôi đã luôn quan sát cậu ta ở một khoảng cách rất gần trong cả một năm học. Hơn bất cứ ai khác.

Chẳng bao giờ hoảng sợ và luôn bình tĩnh trong mọi tình huống. Cậu ta là kiểu người có thể tìm ra câu trả lời chính xác và tạo nên kết quả.

Dĩ nhiên cậu ta cũng có khuyết điểm. Cậu ta không thể làm điều mình muốn mà không dùng tới năng lực thực sự của bản thân. Và cậu ta cũng tệ trong khoảng giao tiếp.

Nhưng cậu ta sẽ che lấp những điểm yếu đó bằng việc sử dụng người khác.

Tôi ngừng nhìn lại và bước mạnh chân về phía trước.

Một cảm giác vô hình lạ lẫm trào dâng trong tôi.

Rõ ràng nó không phải là ‘ganh tị’ hay ‘ngưỡng mộ’.

Có lẽ, tôi muốn trở thành một người có thể kề vai sát cánh bên cậu ta.

Nhưng cơ bản mà nói thì cách thức của cậu ta và tôi không giống nhau.

Dù cho tôi có cố gắng bắt chước thì nó sẽ chẳng giúp tôi tiến bộ.

Tôi muốn trở thành một người có thể yểm trở từ phía sau cho cậu ta, một người đối tác mà cậu ta muốn có để hỗ trợ cậu ấy…

“Làm như việc đó… tôi nghĩ điều này không hợp với tôi chút nào.”

Cuối cùng thì tôi đi đến kết luận như thế.

“Hiện tại, ưu tiên hàng đầu sẽ là chiến đấu theo cách thức của bản thân tôi.”

Bởi vì cuộc chiến trên đảo hoang lần này, sẽ không hề dễ dàng.

Written on November 4, 2021