Y2 Vol 4.5 Chương 3 | Kỳ nghỉ của mỗi người

Mở đầu:

Có một vấn đề thường nhật của kỳ nghỉ trên chiếc du thuyền này đó là câu chuyện trưa nay ăn gì và ăn ở đâu.

Vào bữa sáng và bữa tối, nhà trường cung cấp những buổi buffet miễn phí cho chúng tôi.

Nó cũng rất ngon và phù hợp với hầu hết học sinh, đến nỗi thời gian mở cửa phải chia thành 3 khung giờ riêng biệt, từ 7:00 đến 10:00 vào buổi sáng để tránh tình trạng khu vực ăn trở nên quá đông đúc.

Học sinh có thể đặt chỗ trước bằng điện thoại của mình và có 1 giờ đồng hồ để thưởng thức buổi buffet.

Tôi thường ăn sáng lúc 8 giờ sáng, nhưng hôm nay, ngày 6 tháng 8, do đặt phòng muộn nên khung giờ bắt đầu lúc 8 giờ và 9 giờ đã hết chỗ từ trước nên tôi phải ăn sớm hơn một chút là vào lúc 7 giờ.

Việc này khiến vào buổi trưa hôm nay, tôi đang cảm thấy đói một cách kỳ lạ. Có lẽ là do lượng calo của tôi đã ở mức tối thiểu sau 14 ngày vật lộn với kỳ thi trên đảo, và cơ thể tôi đang khao khát được nạp lại năng lượng.

Quán cà phê trên sân thượng là một nơi khá phổ biến để ăn trưa, nhưng giá cho mỗi bữa ăn đều rất mắc. Nếu tính cả bữa ăn cùng với đồ uống, tôi cần dành ra ít nhất 2000 điểm.

Giá cả như vậy có thể sẽ ổn nếu như tôi đang muốn có một khoảng thời gian vui vẻ cùng với bạn bè, nhưng hôm nay tôi chỉ đi một mình.

Trong trường hợp này, một cách tự nhiên là tôi muốn tiết kiệm càng nhiều điểm càng tốt.

Lựa chọn tốt nhất là mua đồ ăn nhanh tại một tiệm nhỏ nào đó. Tôi có thể mua onigiri, bánh mì sandwich,..., giống như ở cửa hàng tiện lợi.

Tôi ngay lập tức đi đến một tiệm đồ ăn và trả 250 điểm cho một nắm Onigiri và một chai trà nhỏ, cầm chiếc túi nilon trên tay, tôi tìm một chỗ để có thể ngồi ăn.

(Onigiri = cơm nắm bọc rong biển)

Tôi có thể ngồi đại vào bất kỳ chiếc ghế trống nào trong tiệm, nhưng hầu hết chúng đều đã bị những học sinh khác chiếm chỗ, và tôi cảm thấy không thoải mái khi phải chia sẻ một không gian nhỏ như vậy với một người không quen.

Nếu là một nơi mà tôi không ngại khi có người lạ ở gần ở một mức độ nào đó, thì có lẽ tôi nên ra bên ngoài.

Sau khi tìm kiếm một lúc, tôi đi đến khu vực boong gần mũi tàu trên tầng sáu, với tầm nhìn hướng ra đại dương. Đó là một nơi rất thích hợp để ăn trưa khi có thể mua đồ ăn từ những cửa hàng xung quanh và sau đó vừa ăn vừa ngắm cảnh biển, vì không cần phải trả phí nếu muốn sử dụng những chỗ ngồi trên boong tàu.

Tôi đã nghĩ mình sẽ có một bữa ăn nhẹ và thưởng thức khung cảnh tuyệt đẹp của đại dương, nhưng có vẻ thời điểm hơi sai. Có rất nhiều học sinh đã đến đây để ngắm cảnh, và tôi cảm thấy không thoải mái cho lắm.

Mặc dù boong tàu khá rộng, nhưng thật khó để tìm thấy một chỗ trống khi có quá nhiều người đang ngồi ở đây. Tôi nhìn quanh và thấy một băng ghế trống cùng với bóng lưng của Nanase đang ngồi trên băng ghế bên cạnh.

Trên tay em ấy là một chiếc sandwich có lẽ đã mua từ cửa tiệm gần đó và một hộp sữa nhỏ được đặt ngay cạnh mình.

Tôi thấy có chút thú vị khi tình cảnh trái ngược với ngày hôm qua và hôm kia, khi em ấy là người đã nhận ra tôi trước.

Ngoài Nanase, cũng có nhiều học sinh năm hai khác, tôi có thể thấy một vài người bạn cùng lớp của Sakayanagi gồm Ijyuuin và Okiya, và của lớp Ryuuen là Nakaizumi và Suzuki, họ đang ăn trưa trong khi ngắm cảnh biển.

Thật tốt khi có những người cũng nghĩ giống tôi. Tôi không di chuyển khỏi chỗ mình đang đứng và hướng ánh nhìn về phía đại dương. Chắc chắn sẽ rất tuyệt khi vừa ăn vừa được đắm chìm trong khung cảnh trước mặt.

Nhưng ... vấn đề là không chỉ có mỗi học sinh cùng khối với tôi, còn có khá nhiều các học sinh năm ba cũng đang ở đây.

Mặc dù chỉ có một số ít những học sinh năm ba nhận thấy, nhưng họ ngay lập tức bắt đầu hướng ánh mắt về phía tôi. Nếu bây giờ tôi bỏ đi ngay, điều đó có nghĩa là tôi không thích cách họ nhìn mình và phải bỏ chạy. Họ sẽ đánh giá động thái của họ là có hiệu quả và khuyến khích tiếp tục làm như vậy.

Nghĩ lại thì, dường như Nanase cũng có chuyện gì đó muốn nói với tôi vào hôm qua. Cuộc trò chuyện của chúng tôi đã bị gián đoạn khi Kobashi đến mời tôi đi dự tiệc, vì vậy tôi quyết định lên tiếng gọi em ấy.

Sẽ là một lý do hợp lý khi ghé qua chỗ này để nói chuyện với em ấy.

"Nanase."

Tôi gọi tên em ấy, và rồi em ấy quay người nhìn về phía sau với vẻ mặt ngạc nhiên.

"Ah, Senfya-pai!"

Nanase vừa mới cho một miếng sandwich vào miệng trong khi nhìn tôi, cố gắng giữ cho phần bánh không bị rớt ra ngoài.

Tôi cảm thấy hơi tệ khi thấy em ấy bắt đầu nhai một cách vội vàng.

Có vẻ như tôi đã khiến Nanase bị hoảng vì một lý do không cần thiết, khi tôi sử dụng việc nói chuyện với em ấy như một cách để chống lại năm ba.

"Oh, tệ thật. Vậy anh sẽ quay lại sau nhé?"

Tôi nói, nhưng hẳn là Nanase sẽ không cho phép điều đó xảy ra.

"Ah không, senpai đợi đã, em đang hơi bận một chút."

Vì vừa cho miếng bánh vào miệng, em ấy không thể nhổ ra được, thế nên em ấy đang cố ăn thật nhanh.

“Gulp. Em xin lỗi, anh thấy đó, thực sự thì em chỉ đang … ăn trưa thôi.”

A picture containing linedrawing Description automatically generated

Nghe như thể một lời thú nhận, nhưng ngay lúc Nanase quay lại nhìn tôi thì tôi đã biết là em ấy đang ăn rồi.

"Um, anh có chuyện gì cần nói với em ạ?"

Nanase trông vẫn có phần bối rối, điều này khiến tôi có cảm giác hơi kỳ.

Ánh mắt em ấy cứ bồn chồn và dường như em ấy không thể tập trung vào cuộc trò chuyện với tôi.

"À không, trông em có vẻ có chuyện muốn nói với anh vào hôm qua. Anh đang băn khoăn không biết là về chuyện gì. Bởi lần đó Kobashi cũng đến tìm anh nên em vẫn chưa kịp nói."

"Oh."

Nanase phản ứng một cách chậm chạp và không thể trả lời ngay.

Sau khi cân nhắc một lúc, em ấy cứ lắc đầu từ bên này sang bên kia.

"Em thực sự xin lỗi, nhưng em đã tự mình giải quyết xong rồi, senpai có thể quên chuyện đó đi được không ạ?"

"Anh hiểu rồi. Vậy thì tốt rồi."

Nếu em ấy đang gặp phải vấn đề nào đó, tôi sẽ cho Nanase lời khuyên vì em ấy đã giúp đỡ tôi theo nhiều cách. Nhưng nếu chuyện đã được giải quyết, tôi không cần quan tâm nữa.

"Anh xin lỗi vì đã đột ngột gọi em. Giờ anh sẽ quay lại vào bên trong con tàu. Có nhiều người ở đây hơn anh nghĩ, nên không được thoải mái cho lắm."

"Vậy ạ. Vậy thì hẹn gặp lại, senpai."

Ngay sau khi tôi kết thúc cuộc nói chuyện với em ấy, tôi rời khỏi chỗ này.

Khi tôi nhìn lại phía boong tàu một lần nữa, tôi thấy Nanase đang quay mặt về phía trước và tiếp tục bữa trưa của mình.

Chương 3 Phần 1:

Sau cùng thì tôi vẫn phải tìm chỗ để ăn trưa. Tôi đi đến boong phía đuôi tàu ở tầng 5, nơi có ít học sinh hơn. Đây là chỗ mà tôi đã nói chuyện với Himeno vào tối hôm qua, và tôi đã xác nhận được rằng đó là nơi không có nhiều người thường lui tới.

Trong vài phút sau đó, tôi chăm chú quan sát những đợt sóng trắng gập ghềnh đang lan ra từ phía động cơ con tàu mà quên mất mục đích ban đầu của mình.

Và rồi, một người bất ngờ tiếp cận tôi.

"Cậu đang ăn trưa một mình ở đây à?"

"Sakayanagi à? Cậu không chỉ tình cờ đến đây chứ?"

Tôi tin là mình đã thấy cô ấy ở tầng 6, nơi mà tôi vừa mới gặp Nanase.

"Thật trùng hợp quá. Tớ rất muốn nói vậy, nhưng là tớ đã đi theo cậu, Ayanokouji-kun."

Cô ấy đi theo tôi? Nhưng chân của Sakayanagi rất yếu nên cô ấy đâu thể theo kịp tốc độ đi bộ của tôi được.

Hơn nữa, cô ấy dường như cũng không nhờ ai đó đi trước và theo sau tôi.

"Đó là một suy luận đơn giản. Cậu tới khu boong tàu trước đó để ăn trưa, nhưng cậu đã bỏ cuộc khi thấy rất nhiều người ở đó phải không? Cậu chỉ mang theo đồ ăn nhẹ và thực tế là cậu đang tìm một nơi có thể nhìn ra biển, không khó để đoán được cậu sẽ ăn trưa ở đâu."

Vậy là Sakayanagi đã hoàn toàn đọc được tâm lý hành vi của tôi và đi đến đây.

"Ayanokouji-kun cũng muốn vừa ăn vừa ngắm cảnh nhỉ?"

"Không giống như quang cảnh ở mũi tàu, cảnh biển ở đây không hẳn là tuyệt nhất, nhưng cũng không mấy khi tớ có cơ hội nhìn ra biển như thế này."

Không có gì đảm bảo sẽ lại có một kỳ thi trên đảo hoang như lần này vào năm sau.

Có những sự kiện khác đã được lên kế hoạch cho năm hai, bao gồm cả một chuyến đi nữa, nhưng tôi không chắc chi tiết của nó là gì.

Có lẽ đây là lần cuối cùng tôi có thể nhìn ngắm đại dương.

"Tớ chắc rằng chúng ta sẽ còn được nhìn ngắm nhiều hơn nữa, những quang cảnh giống như cảnh biển này, những quang quang cảnh mà chúng ta chưa từng thấy trước đây. Theo nghĩa đó, tớ nghĩ Ayanokouji-kun đã đúng khi chọn ngôi trường này."

"Ừ, tớ cũng nghĩ vậy. Chỉ là tớ đã từng nhìn thấy đại dương một lần trước đây, trước khi tớ đăng ký vào trường này."

Đột nhiên tôi thấy Sakayanagi có vẻ hơi ngạc nhiên, mà có lẽ cô ấy ngạc nhiên cũng là điều dễ hiểu. Thực tế thì, tôi chưa bao giờ ra ngoài cơ sở đó cho đến năm tôi 14 tuổi, tức là năm ba sơ trung.

Lần duy nhất đó là khi tôi có cơ hội ra ngoài một thời gian ngắn sau khi tôi được đưa ra khỏi cơ sở. Mặc dù tôi lần đó tôi chưa được chạm trực tiếp vào nước biển, nhưng tôi đã có thể phóng tầm nhìn ra khơi khi đi bộ trên một con đường dọc theo bãi biển.

Tuy nhiên, khi lần đầu tiên tôi nhìn thấy đại dương, tôi đã không hề cảm thấy có chút rung động nào. Đó chỉ là một lần đi dạo không cảm xúc tại thế giới bên ngoài.

"Cậu đã bao giờ nghe về một cuốn sách tên 'Under the Wheel' chưa?"

"Đó là một cuốn tiểu thuyết của Hermann Hesse nhỉ?"

Trong tất cả những cuốn tiểu thuyết ông ấy đã viết, đó là cuốn sách được biết đến rộng rãi nhất ở Nhật Bản.

"Anh hùng trong câu chuyện đó, Hans, là một thiên tài đầy tài năng. Mặc dù anh ta được học tại một ngôi trường danh giá và được kỳ vọng sẽ có một tương lai sáng lạn, nhưng khi theo học tại học viện, anh ta đã chẳng thể trở nên nổi trội và cuối cùng bắt đầu có những nghi ngờ về bản thân mình. Anh ta cố gắng sống theo kỳ vọng của mọi người, nhưng cuối cùng lại thất bại và mất đi động lực. Cái kết cho nhân vật chính, Hans Giebenrath, thật bi thảm, anh ta đã rơi xuống sông và chết. "

"Vậy cậu đang muốn nói về vấn đề gì?"

"Tớ chỉ không nghĩ anh ta là một thiên tài. Bởi vì những thiên tài thực sự sẽ không thất bại, ít nhiều thì sẽ không chọn cái chết làm kết thúc cho mình."

Có vẻ Sakayanagi cho rằng cái chết của nhân vật chính là một vụ tự tử, chứ không phải một tai nạn.

"‘Con người ta hiểu nhau hơn khi được ở gần nhau hơn. Cảm xúc là một thứ rất quý giá. Hơi ấm con người không phải là điều xấu.’ Cậu còn nhớ những gì tớ đã nói lúc đó không?"

"Có, cậu có nói như vậy."

Sakayanagi đã nói với tôi điều đó vào cuối học kỳ ba năm nhất, ngay sau khi kết thúc kỳ thi đặc biệt giữa lớp A và lớp C.

"Hesse, người đã viết cuốn ‘Under the Wheel’, cũng gặp phải rắc rối tương tự và cảm thấy vô cùng thất vọng, giống như nhân vật chính Hans. Nhưng ông ấy nói rằng chính nhờ có gia đình mà ông đã có thể nhìn về phía trước mà không tự kết liễu mạng sống của mình."

Có vẻ như tác giả Hesse và nhân vật chính Hans của cuốn sách, có xuất thân rất giống nhau. Có thể thấy rằng câu chuyện chính là hình chiếu của chính cuộc đời tác giả.

Trong khi Sakayanagi đang chăm chú ra biển, một cơn gió mạnh bất ngờ thổi qua trong giây lát.

"Ah..."

Tôi thấy chiếc mũ của cô ấy bị thổi bay lên, liền ngay lập tức đưa tay ra để bắt lấy nó.

"W ....…. Cẩn thận."

Nếu tôi phản ứng chậm hơn một chút, rất có thể chiếc mũ đã rơi xuống biển rồi.

"Cảm ơn cậu."

"Cậu biết là không an toàn khi đội mũ trên boong tàu mà."

"Fufufu, đúng vậy. Nhưng đó là thương hiệu của tớ rồi."

Giữ chiếc mũ trong tay, Sakayanagi ôm nó vào ngực như thể chiếc mũ là rất quan trọng đối với cô ấy.

"Tự nhiên tớ lại thấy có chút hoài niệm..."

"Cậu nhớ ra chuyện gì à?"

"Không, không có gì đâu. Chỉ là một vài ký ức về biển tự nhiên lại ùa về thôi."

Mặc dù biển ở đâu trông cũng giống nhau, nhưng mỗi chúng ta đều có những kỷ niệm khác nhau về nó.

(Đọc lại Ngoại truyện của Sakayanagi ở Vol 8 năm Nhất để biết ý nghĩa của cảnh này)

"Nhân tiện, cậu vẫn chưa nói cho tớ biết lý do tại sao cậu lại đi theo tớ."

"Cậu có phiền không nếu tớ nói là tớ đi theo cậu mà không cần lý do gì?"

Tôi đang băn khoăn không biết mục đích của Sakayanagi là gì, nhưng cô ấy đã trả lời theo một cách mà tôi chưa hề nghĩ tới.

"Không có lý do... à?"

"Tớ muốn nói chuyện với Ayanokouji-kun, chỉ vậy thôi. Tớ đã có thể tiếp cận cậu sớm hơn lúc ở trên tầng 6, nhưng cậu không thực sự muốn bị bắt gặp là đang nói chuyện với tớ đâu nhỉ?"

Thật tốt là cô ấy đã cân nhắc việc gặp tôi lúc đó. Ấn tượng của mọi người về tôi không phải là một kiểu người hoạt ngôn, thế nên tôi sẽ không có lý do gì để bắt chuyện với Sakayanagi.

"Cậu có phiền không nếu chúng ta có một cuộc trò chuyện nhỏ?"

"Không đâu. Nhưng tớ có thể vừa nghe cậu nói vừa ăn được chứ?"

"Làm ơn, đừng bận tâm. Chỉ cần cậu lắng nghe những gì tớ nói, như vậy là rất được rồi."

Tôi lấy chiếc Onigiri từ trong túi ra và dùng tay bóc lớp bọc bên ngoài.

"Hôm qua, Ichinose-san đã đến chỗ của tớ."

"Ichinose?"

"Đúng."

Nhớ lại những sự kiện ngày hôm qua, Sakayanagi lên tiếng trong khi nhìn lại về phía tôi.

Chương 3 Phần 2:

"Um, ...... Sakayanagi-san, cậu có thể cho tớ một chút thời gian được không?"

Ichinose-san đến gặp tôi khi tôi đang ngồi nghỉ tại quán cà phê trên boong tàu sau bữa trưa. Vì tôi chỉ đang uống trà một mình nên không có lý do gì phải từ chối cô ấy.

"Vậy tớ có thể giúp gì cho cậu nào?"

Dù đã biết trước cô ấy sẽ nói gì, nhưng tôi vẫn giả bộ nghiêng đầu tò mò.

"Tớ cảm thấy mình cần phải xin lỗi cậu vì ...... những gì tớ đã làm trong kỳ thi đặc biệt trên đảo. Vào ngày cuối cùng, tôi đã có những hành động ích kỷ ...... đó, tớ thực sự xin lỗi!"

Ichinose-san cúi đầu sâu hết mức có thể, có lẽ cô ấy đã quyết định ở một mức độ nào đó rằng tôi không phải là người mà những lời bào chữa sẽ có tác dụng.

Không, tôi không nghĩ Ichinose-san sẽ viện cớ một cách khập khiễng cho dù đối phương là bất kỳ ai khác.

Sẽ không có gì ngạc nhiên nếu tôi, lãnh đạo của lớp A, sẽ tỏ ra tức giận và cắt đứt mối quan hệ hợp tác giữa liên minh hai lớp.

Có lẽ cô ấy đã cảm thấy có lỗi rất nhiều.

"Ngẩng đầu lên đi Ichinose-san, tớ không giận cậu đâu."

"......Huh?"

"Thay vào đó, tớ nhận ra cậu đã thực sự giúp chúng ta tạo nên một nhóm. Tỷ lệ câu trả lời đúng ở các nhiệm vụ của cậu là rất cao, và cậu đã đóng vai trò là một trung tâm tuyệt vời trong suốt kỳ thi khắc nghiệt trên đảo khi đã tập hợp được mọi người lại với nhau. Và kết quả là, không phải chúng ta đã xuất sắc giành được vị trí thứ 3 sao? "

"Nhưng nhưng ....…"

"Đúng là Ichinose-san đã hành động hơi ích kỷ vào ngày cuối cùng. Nhưng tổn thất mà cậu gây ra cho nhóm nhiều nhất chỉ là một vài điểm. Nếu so với những đóng góp của cậu, đó không phải là điều đáng trách. Nếu nhóm có rơi xuống vị trí thứ tư, thì cậu có thể sẽ phải chịu một số trách nhiệm, nhưng cuối cùng thì điều đó cũng không xảy ra. "

"Nhưng đó chỉ là dựa trên kết quả......"

"Đôi khi việc trở thành một người theo chủ nghĩa kết quả cũng tốt mà. Mọi thứ không phải lúc nào cũng suôn sẻ như vậy. Thay vào đó, nếu cậu đã chiến đấu hết sức mình mà vẫn dừng chân ở vị trí thứ tư, thì những tổn thương tâm lý phải chịu sẽ còn lớn hơn rất nhiều."

Tôi tự hỏi liệu Ichinose-san có cảm thấy không bằng lòng vì thái độ không cố gắng đổ lỗi cho cô ấy của tôi hay không. Cảm giác hối hận vẫn sẽ không biến mất.

"Trông cậu có vẻ đang muốn phải chịu trách nhiệm cho chuyện này nhỉ?"

"Ưm, không phải như vậy...... ưm, đúng, tớ muốn nhận trách nhiệm."

"Nếu là như vậy, tớ có thể cho cậu một vài hình phạt đúng không?"

Ichinose-san có vẻ lo lắng bởi vẻ mặt không chút nao núng mà tôi đang trưng ra cho cô ấy thấy, nhưng cô ấy vẫn khẽ gật đầu.

"Đúng. Tớ nghĩ như vậy sẽ giúp mình cảm thấy tốt hơn."

"Hửm. Cậu quả là một người không bình thường đó, Ichinose-san. Vậy thì ...... mời cậu ngồi."

Tôi thúc giục Ichinose-san đến trước mặt tôi và ngồi xuống.

Cô ấy im lặng làm theo như một chú mèo ngoan ngoãn, rồi tôi nhờ cô phục vụ mang menu tới.

"Của cậu đây, cậu cứ gọi bất cứ món nào mình thích."

"Uh, thế còn ...... hình phạt thì sao?"

"Bây giờ cậu sẽ phải uống trà chiều với tớ trong khoảng nửa giờ."

"Hả? Oh, đó là hình phạt sao?"

"Đúng vậy, tớ sẽ lấy đi nửa giờ quý giá của Ichinose-san, như vậy không gì khác ngoài một hình phạt."

"Ưm, không biết đó có phải là ......, nhưng nếu Sakayanagi-san đã nói vậy, tớ sẽ nghe theo."

Ichinose-san không chắc về chuyện này, nhưng cô ấy vẫn làm theo hướng dẫn của tôi và gọi đồ uống.

"Cậu thực sự rất thành thật, Ichinose-san, mặc dù cậu đã bị tớ làm nhục một lần, nhưng cậu vẫn không để nó ảnh hưởng đến mình dù chỉ là một chút."

"Tớ không nghĩ mình đã bị làm nhục đâu. Ngay từ đầu, ...... những tội lỗi tớ đã gây ra trong quá khứ là sự thật."

"Ít nhất thì mọi người luôn muốn che giấu quá khứ tội lỗi của họ, quá khứ mà họ không muốn người ta biết về nó. Ngay cả khi đó là sự thật như Ichinose-san nói."

Tôi đã thấy rất nhiều người tốt, kể cả trẻ em hay là người lớn, những người gần gũi với tôi hay những cá nhân bên ngoài.

Có rất nhiều người nhận ra tài năng của bản thân, và chính họ cũng nhận thức được mình là một người xuất sắc. Mặt khác, có lẽ tôi cũng đã chứng kiến vô ​​số những kẻ bất tài, hoàn toàn vô dụng gấp hàng chục lần.

Và bất kể là xuất sắc hay kém cỏi, tôi chưa thấy một người nào có thể gọi là lương thiện một cách thuần khiết.

Điều đó đúng với cả cha và mẹ của tôi, thậm chí là với cả Ayanokouji-kun.

"Thật khó để diễn tả cậu. Đó là lý do tại sao cậu dường như là một người rất đáng sợ."

"Tớ... đáng sợ sao?"

Tôi chắc chắn mình chưa từng nói một điều như vậy trong đời. Tuy nhiên, tôi dám cá là có nhiều hơn một hoặc hai người đã từng sợ cô gái mang tên Ichinose Honami.

"Con người sống trên đời ít nhiều đều có một mặt xấu xa. Nhưng tớ không cảm nhận được khía cạnh đó từ cậu. Cậu dường như là sự vật chất hóa của lòng tốt bụng vậy."

"Cậu nói quá lên rồi. Cậu biết mà, tớ đã làm một số chuyện tồi tệ, như khi tớ còn học sơ trung......"

Quá khứ đáng xấu hổ của Ichinose-san, điều mà cô ấy không bao giờ có thể tự hào, vẫn như một hiện thực không thể xóa nhòa.

"Sự tốt đẹp của cậu ở đây không liên quan gì đến những hành động đó. Ngay từ đầu, cho dù cậu có nhất thời vướng vào những chuyện không hay, thì đằng sau đó vẫn là một tình yêu gia đình vô cùng đáng quý."

Ngay cả khi về mặt luật pháp thì việc làm đó là sai trái, nhưng nó cũng có thể có những mặt tốt tùy thuộc vào cách mỗi người nhìn nhận.

"Lòng tốt đó vừa là điểm mạnh, vừa là điểm yếu của cậu, Ichinose-san. Hãy cẩn thận đừng để bản thân bị lợi dụng."

"Ý cậu là Ryuuen-kun?"

"Không chỉ có cậu ấy. Cả tớ và Horikita-san, cũng có thể sẽ lợi dụng lòng tốt của cậu để giành chiến thắng."

Tôi hít một hơi và nói với cô ấy điều quan trọng nhất.

"Và cả Ayanokouji-kun cũng vậy."

Tất cả những cái tên tôi nêu ra lúc trước, bao gồm cả Ryuuen-kun mà cô ấy tự đề cập, đều ý chỉ lãnh đạo của các lớp đối thủ.

Sự xuất hiện đột ngột của cái tên Ayanokouji-kun đã khiến Ichinose-san trở nên dao động mạnh.

"Vào ngày cuối cùng của kỳ thi trên đảo, có lẽ chính nhờ cậu mà Ayanokouji-kun đã được cứu."

"Chờ đã, đợi đã, chờ đã? Ưm, ý cậu là ...... gì vậy?"

"Đó chỉ là suy đoán của tớ thôi. Có nhiều thứ tớ vẫn chưa hiểu, mong cậu coi như đây đơn giản là hướng giải thích một cách chủ quan của tớ và lắng nghe nó."

Nếu tôi muốn đào sâu hơn ở đây, tôi có thể dễ dàng khiến cho Ichinose-san để lộ một số chuyện cô ấy muốn che giấu, nhưng tôi đã không làm như vậy. Sẽ rất nhàm chán nếu hỏi theo cách đó.

"Nhìn vào cậu, tớ có thể phần nào đoán được tình cảm của cậu dành cho Ayanokouji-kun khác với tình cảm mà cậu dành cho những học sinh khác."

"Eh, eh! Không, không, ưm, ý tớ là, không phải ......!"

"Điều đó cũng tốt thôi. Nảy sinh tình cảm đặc biệt với một người khác giới là bản năng của con người. Nhưng nếu cậu quá tận tâm với chuyện đó, cậu có thể phải chịu những hậu quả vô cùng đau đớn. Thậm chí còn hơn thế nữa nếu người đó là Ayanokouji-kun."

"Tớ không hiểu ý của cậu, Sakayanagi-san."

Sự việc hôm nay là một lời cảnh báo. Tôi sẽ không đi vào sâu hơn.

"Hãy gác chuyện này tại đây thôi. Đến giờ uống trà chiều rồi."

Khi Ichinose-san nhấp một ngụm trà từ chiếc ly đã được người phục vụ mang tới, có vẻ cô ấy đã không thể thưởng thức ly trà cho lắm. Tôi chắc rằng cô ấy sẽ không thể quên những gì tôi vừa nói và những lời đó sẽ cứ hằn in trong tâm trí Ichinose-san.

Đó vừa có một chút xấu tính, vừa có một chút nhân từ, và cũng là một chút chiến lược từ phía tôi.

Chương 3 Phần 3:

Sakayanagi đã kể cho tôi nghe xong về cuộc trao đổi với Ichinose ngày hôm qua.

Cùng lúc tôi vừa ăn xong chiếc Onigiri và uống hết chai nước trà 200ml.

"Cậu quả là một tên tội phạm cừ khôi đấy, khi đánh cắp được trái tim của Ichinose-san, một trong những nữ sinh nổi tiếng nhất trường."

Nghe có vẻ như một lời khen ngợi, nhưng tôi thì không thấy giống vậy một chút nào.

"Cậu mỉa mai quá đó, Sakayanagi."

"Fufufu, đó là bản chất của tớ mà."

Sakayanagi đang sắp xếp để bảo vệ Ichinose và chuẩn bị sẵn sàng cho cô ấy.

"Nếu tớ làm gì đó khiến Ichinose bị tổn thương, cậu sẽ được cô ấy tin tưởng hơn."

"Bởi vì nếu có thể lấy được lòng tin từ cô ấy, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn trong tương lai."

Trong khi Sakayanagi là đồng minh, cô ấy cũng vừa là kẻ thù.

Đó là hai mặt của đồng xu và cô ấy đang tận dụng điều đó một cách rất hiệu quả.

"Nhưng tại sao cậu lại nói với tớ chuyện này?"

"Những gì tớ vừa nói với cậu là về Ichinose-san, nhưng đó không phải vấn đề quan trọng ngay bây giờ. Thực tế là trong cuộc sống học đường này, đang có ngày càng nhiều người bắt đầu tìm hiểu về cậu, Ayanokouji-kun. Và họ rất quan tâm đến cậu."

Chắc chắn nếu mối quan hệ giữa tôi với Ichinose không có gì đặc biệt, cô ấy sẽ không lao tới chỗ tôi giữa lúc kỳ thi đặc biệt đang diễn ra, và gây phiền phức cho bạn bè của cô ấy.

"Hệ quả tất yếu thôi, có vẻ các học sinh năm ba cũng đang dành cho cậu những ánh ánh nhìn kỳ lạ nhỉ?"

Tôi hiểu rồi. Tôi đoán cô ấy đã đi theo tôi để có một cuộc trò chuyện, nhưng đó có phải lý do chính? Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn thấy tôi tại tầng 6, Sakayanagi đã nhận ra tôi đang bị các học sinh năm ba theo dõi. Ấn tượng đấy.

Có vẻ những gì cô ấy nói trước đó chỉ là một bước chuẩn bị để đề cập đến chuyện này.

"Cậu gặp rắc rối với năm thứ ba à?"

"Ừm, nếu cậu gọi đó là rắc rối, thì đúng là như vậy. Tớ nghĩ mình đã vô ý trở thành kẻ thù của một đối thủ phiền phức."

"Đối thủ phiền phức ...... là hội trưởng Hội học sinh phải không?"

Nagumo là người duy nhất có thể coi là một đối thủ mạnh trong số các đàn anh.

"Tớ đã có một cuộc đụng chạm với Chủ tịch Hội học sinh vào ngày cuối cùng của kỳ thi trên đảo. Có vẻ như anh ta đã bỏ lỡ vị trí đứng đầu vì lý do đó, thế nên bây giờ, năm ba đang nhìn tớ như thể kẻ thù vậy."

"Vậy là anh ta đã đánh mất vị trí của mình khi cố gắng tạo nên một chiến thắng kịch tính."

"Cậu cũng biết về chuyện đó à?"

"Tớ nghĩ phần lớn mọi người sẽ phải đồng ý rằng Kouenji-kun đã một mình trở thành một chiến binh dũng mãnh. Tuy nhiên, tớ cũng đã sớm biết được Hội trưởng Hội học sinh đang cố tình kìm hãm điểm số của nhóm mình. Nếu họ tạo một khoảng cách quá lớn, việc đó sẽ làm nổi bật một cách trắng trợn rằng toàn bộ năm ba đang cố gắng giúp cho một nhóm cụ thể giành chiến thắng. Tớ cũng có thể thấy được chiến lược đó bằng cách nhìn vào cách phân bổ thẻ mà họ sở hữu. "

Tôi nghĩ mình đã hoàn toàn thừa nhận khả năng của Sakayanagi, nhưng cô ấy vẫn còn vượt xa hơn cả những đánh giá của tôi về cô ấy.

Lời phân tích là bằng chứng cho thấy Sakayanagi đã nắm được toàn bộ toàn bộ diễn biến của bài kiểm tra đặc biệt trên đảo.

"Tớ có thể giúp gì cho cậu không?"

"Không, đừng lo, Nagumo không phải kiểu người hành động một cách nhẹ nhàng đâu. Hơn nữa, Sakayanagi đã giúp tớ rất nhiều trong kỳ thi trên đảo. Tớ không thể cứ dựa vào cậu mãi được."

"Cậu không cần bận tâm về chuyện đó đâu. Tớ rất vui khi cậu đã tin tưởng vào tớ, và tớ cũng đã tận dụng tối đa lời đề nghị của Ayanokouji-kun."

"Tận dụng? Ý cậu là?"

Sakayanagi cười khúc khích, cô ấy khẽ nheo mắt mặt và hướng ánh nhìn ra phía biển.

"Vào những ngày cuối khi thời thời điểm kết thúc kỳ thi đang đến gần, chúng tớ đã đánh giá rằng rất khó để giành lấy vị trí thứ nhất và thứ hai, vì với tốc độ ghi điểm của Kouenji-kun và nhóm Chủ tịch Hội học sinh, số điểm tối đa nhóm chúng tớ có thể kiếm được sẽ không với tới được."

Đúng, hai nhóm đó đã chiến đấu với nhau ở một chiều không gian khác.

"Chúng tớ đặt mục tiêu nhắm tới vị trí thứ ba, nhưng một trong những đối thủ tiềm năng vào lúc đó là nhóm của Ryuuen-kun. Tuy cậu ấy và Katsuragi-kun chỉ thuộc một nhóm nhỏ, nhưng họ đã thể hiện sự bền bỉ khủng khiếp. Vậy nên, tớ đã nhờ Ryuuen-kun giúp đỡ và quyết định để cậu ấy đấu với Housen-kun. "

"Tớ hiểu rồi, vậy đó là cách mọi chuyện diễn ra."

"Bất kể hình thức là gì, chỉ cần Ryuuen-kun đi chệch ra khỏi kỳ thi, hiệu quả ghi điểm của cậu ấy sẽ bị chậm lại. Cuối cùng cậu ấy đã phải bỏ cuộc, đó là kết quả có lợi nhất cho nhóm chúng tớ."

Cô ấy đã thành công trong việc xóa bỏ sự tồn tại của nhóm đối thủ Ryuuen đồng thời vừa trợ giúp tôi. Nhưng ngay cả sau khi nghe tất cả những điều này, vẫn có một số thứ tôi không hiểu.

Ryuuen đã rất nỗ lực trong suốt kỳ thi để có thể chen vào top 3, liệu cậu ta có dễ dàng hợp tác với Sakayanagi như vậy?

Hản là cậu ta cũng biết mình sẽ chẳng thể lành lặn trở về sau khi đụng độ Housen.

Điều duy nhất rõ ràng là một lời hứa nào đó đã được thực hiện....…

Nếu Ryuuen sẵn sàng từ bỏ cơ hội giành vị trí thứ ba, nó sẽ không chỉ dừng lại ở một thỏa thuận nhỏ.

"Chẳng phải cậu ta sẽ yêu cầu cậu phải trả một cái giá rất đáng kể sao......, một lượng lớn điểm cá nhân chẳng hạn?"

Nếu Sakayanagi đã tận dụng thành công số lượng thẻ ‘Đi lậu’ mà lớp cô ấy sở hữu, cô ấy sẽ có một thu nhập kha khá. Không ngạc nhiên nếu cô ấy dùng chúng để thỏa thuận với Ryuuen, người đang cố gắng thu thập một lượng lớn điểm cá nhân.

"Tớ đã không trả cho cậu ấy một điểm nào cả, và tớ cũng không có ý định làm vậy trong tương lai."

"Vậy ý cậu đang nói đó không phải là thỏa thuận về điểm."

Tại ngôi trường này, việc trao đổi điểm cá nhân cơ bản là một phần thiết yếu khi hai bên thực hiện giao dịch.

"Tớ biết việc này giống như đang thách đố cậu, nhưng tớ không thể nói với Ayanokouji-kun ngay bây giờ. Đây là lời hứa giữa tớ và Ryuuen-kun. Cho đến khi cậu ấy bảo tớ thực hiện lời hứa đó, trong một tương lai gần."

‘Lời hứa đó sẽ bóp nghẹt chính mình trong tương lai gần.’ Sakayanagi đã nói như vậy trước đây. Không ngạc nhiên khi điểm cá nhân lại không phải là phần chính của thỏa thuận.

"Dù sao thì hãy cẩn thận, Ayanokouji-kun, cho dù một vấn đề đã được giải quyết, nhưng trong trường vẫn còn sự tồn tại của học sinh Phòng Trắng đó, và cũng đã xuất hiện rắc rối với học sinh năm ba."

"Đó là một dãy dài những trò đùa cợt của năm ba, nhưng tớ sẽ cố gắng để mắt tới."

”~~~~~~~~”

Tôi nghe thấy tiếng nhạc chuông phát ra từ chiếc điện thoại của Sakayanagi.

Cô ấy nhẹ nhàng xin phép và nhận được một cuộc gọi từ ai đó.

"À ... ra vậy. Tớ sẽ đến ngay."

Sau khi kết thúc cuộc gọi kéo dài không quá năm giây, Sakayanagi rời khỏi lan can boong tàu.

"Tớ có một cuộc hẹn với một người, tớ sẽ đi ngay bây giờ."

"Ra vậy. Gặp lại cậu sau."

"Rất vui khi được nói chuyện với cậu. Hẹn gặp lại, Ayanokouji-kun."

Sau khi nhìn Sakayanagi từ từ bước đi, tôi quyết định nhìn ra biển thêm một lúc nữa.

Chương 3 Phần 4:

Cùng ngày hôm đó, Amasawa đang một mình đi lang thang trên con tàu.

Đôi khi có vài người bạn học bắt chuyện với cô ấy, nhưng Amasawa chỉ mỉm cười xã giao cho qua chuyện.

Chưa một lần Amasawa cảm thấy muốn chơi cùng đám bạn hay với bất kỳ ai.

"Mình ước mình có thể nhìn thấy Ayanokouji-senpai!"

Amasawa lẩm bẩm trong khi đứng trên boong tàu, giọng nói của cô dễ dàng bị át đi bởi tiếng gió biển. Đối với Amasawa, người không quan tâm đến những học sinh khác, thời gian duy nhất làm cô cảm thấy hạnh phúc là khi được gặp Ayanokouji, đó cũng là người duy nhất khiến cô rung động. Tuy nhiên, do tình thế của mình vào lúc này, cô ấy đang cố ý tránh tiếp xúc với Ayanokouji.

"Ư ~, Ichika-chan đang cảm thấy siêu chán, chán chết đi được ......"

"Một ngày tốt lành, Amasawa Ichika-san."

Sakayanagi Arisu, lớp A năm 2, đến gần Amasawa, người đang ở một mình trên boong tàu và nhìn ra biển.

Không hề tỏ ra một chút biểu cảm ngạc nhiên nào, Amasawa chỉ quay sang nhìn Sakayanagi.

"Cậu là ai?"

Amasawa nghiêng đầu tò mò, như thể đây là lần đầu tiên cô ấy nhìn thấy Sakayanagi.

"Chị là Sakayanagi Arisu, lớp A năm hai. Hân hạnh được làm quen."

"Sakayanagi ...... senpai? Chị muốn gì ở em vậy?"

"Fufu, không cần phải giả ngốc đâu. Em là một học sinh Phòng Trắng phải không, Amasawa-san, và chị chắc là em cũng biết chị là ai."

‘Học sinh Phòng Trắng’, khi nghe thấy cụm từ đó, Amasawa không còn lựa chọn nào khác ngoài việc chấp nhận.

"Em hiểu rồi ... thì ra là con gái của Ngài Chủ tịch mà Ayanokouji-senpai đã tìm đến. Chị có vẻ biết một chút về Phòng Trắng nhỉ, vậy nên cũng không thể tránh khỏi việc chị nhắc đến tên của cơ sở đó. Thế chị có chuyện gì?"

Không tỏ vẻ ngạc nhiên, Amasawa hỏi Sakayanagi đang muốn gì.

"Một lẽ tự nhiên là chị muốn đi xem xem người học sinh Phòng Trắng mà cậu ấy đang phải cảnh giác là như thế nào thôi."

"Thật tốt khi chị có động lực như vậy, nhưng như vậy có nghĩa là chị đã được sự cho phép của Ayanokouji-senpai?"

"Cho phép? Không đâu. Chị không cần bất cứ thứ gì như vậy. Đó là quyết định cá nhân của riêng chị thôi."

"Chị là một người rất tự tin đó, Arisu-senpai."

"Chị có thể tự hào nói rằng đó là một điểm mạnh của mình đó."

"Ngầu quá!"

Amasawa vỗ tay khen ngợi, nhưng lại khá hời hợt.

A mannequin wearing a garment Description automatically generated with medium confidence

"Nhưng em xin lỗi. Tâm trạng của em giờ đang hơi phức tạp. Chúng ta có thể nói chuyện vào lần khác được không?"

"Không sao đâu. Hôm nay chị chỉ định đến gặp em thôi."

Hài lòng với vài lời chào hỏi, Sakayanagi khẽ cúi đầu và quay người rời đi.

"Ah, Arisu-senpai, chị sẽ không bảo họ tiếp tục để mắt đến em ở đây đâu nhỉ?"

Sakayanagi đã yêu cầu một vài học sinh lớp A tìm kiếm Amasawa và theo dõi cô ấy cho đến thời điểm thích hợp khi Amasawa ở một mình.

"Chị đã chỉ thị cho họ rằng không được để em phát hiện, nhưng em đã nhận ra nhỉ?"

"Ahahaha, chẳng lẽ họ nghĩ mình sẽ không bị phát hiện bằng cách nấp đằng sau mấy cái thứ đó á? Thật là dễ thương quá. ~"

"Chị xin lỗi vì bất kỳ sự khó chịu nào mà chị đã lỡ gây ra cho em. Nhưng em có thể thấy, chân chị bị tật, vì vậy tiệc tự xác định vị trí và đi gặp mọi người là rất khó khăn. Thông cảm cho chị về chuyện đó."

"Oh, em có một câu hỏi cho chị nè~. Em là một cô gái dễ thương có thể đánh người tàn tật với không chút do dự đó, vậy có được không?"

"Bạo lực là một trong những lá bài mạnh nhất, nhưng nó không nhất thiết phải là mạnh nhất."

Sau đó, Sakayanagi gõ nhẹ cây gậy của mình xuống boong tàu hai, ba lần.

Có lẽ đó là tín hiệu để bạn cùng lớp của cô, Kamuro, xuất hiện từ phía xa.

"Đó hẳn là senpai đã loanh quanh theo em nhỉ. Chẳng lẽ senpai đó có thể đánh với em sao?"

"Không, không phải đâu. Chỉ là những hành vi bạo lực có thể dễ dàng bị Nhà trường phát giác."

"Ý chị là chị muốn có một trận đấu trí với em? Chị đang làm cho em cười đó. ~"

"Thật là thiển cận quá. Xin đừng tự kết luận như vậy. Sau cùng thì tất cả học sinh Phòng Trắng, ngoại trừ Ayanokouji-kun, đều là những kẻ thất bại mà. Chị cũng không mong đợi quá nhiều từ em đâu, Amasawa-san."

(Đm Loli gắt vailon)

Lúc này, lần đầu tiên ánh mắt của Amasawa trở nên sắc lạnh, cô ấy nhìn thẳng vào Sakayanagi.

"Ý chị là, chị có thể đấu sòng phẳng với em bất kể đó là về vấn đề gì."

"Thật sao? Kể cả khi đó là lá bài bạo lực mà chị vừa mới đề cập?"

Lần đầu tiên cảm thấy hứng thú với với Sakayanagi, Amasawa liếm ngón tay cái của mình.

"Ồ, tất nhiên rồi. Em có thể sử dụng bất kỳ cánh tay nào mà mình muốn."

"Em sẽ ghi nhớ điều đó, senpai."

"Chị rất vui khi nghe em nói vậy. Chúc một ngày tốt lành."

Sakayanagi từ từ bước đi, để lại Amasawa một mình trên boong tàu giờ đã vắng bóng người.

"Có lẽ mình vẫn có thể vui vẻ một chút ngay cả khi không có Ayanokouji-senpai. Mình đoán sẽ vui lắm đây nếu được chơi đùa với Kushida-senpai, hoặc là nhìn Arisu-senpai khóc....… Nếu là bất cứ lúc nào khác, chắc hẳn mình đang cảm thấy vô cùng phấn khích nhỉ."

Amasawa khẽ đặt tay lên vùng bụng vẫn còn đau âm ỉ và nghĩ xem mình sẽ làm gì tiếp theo.

".… Có lẽ bây giờ cứ nên giữ bình tĩnh đã."

Sẽ mất một chút thời gian cho đến khi vết thương hoàn toàn bình phục.

Bên cạnh đó, Amasawa không thể hành động cho đến khi có thể thấy được những động thái mà ‘phía bên kia’ sẽ làm.

Trong lúc đó, Sakayanagi đã rời đi cùng với Kamuro và quay trở lại hành lang.

"Con nhỏ năm Nhất đó trông có vẻ phiền phức nhỉ."

"Oh, cậu nhận ra à?"

"Bằng cách nào đó. Tôi đoán là do tôi đã biết cậu đủ lâu, thế nên tôi đã phát triển một số giác quan kỳ lạ. Thành thật mà nói, tôi không muốn dính líu gì đến cậu nữa."

"Cậu nên trân trọng điều đó, Masumi-san. Tuy nhiên, tớ nghĩ em ấy nên được giám sát ở một mức độ nào đó."

Amasawa đã khuyên Sakayanagi từ bỏ việc theo dõi mình, nhưng Sakayanagi thì không có ý định sẽ làm theo lời khuyên đó.

Amasawa sẽ không thể phớt lờ Sakayanagi nếu biết rằng cô ấy vẫn đang không ngừng để mắt đến mình.

Và nếu Sakayanagi làm vậy, cô cũng có thể tiếp tục khiêu khích Amasawa.

"Nhỏ đó đã đã nhận ra là tôi đang theo dõi phải không? Cậu có muốn sử dụng Hashimoto không?"

"Cậu ấy có thể linh hoạt ứng phó ngay cả khi cậu ấy bị phát hiện....…"

Ứng phó không tốt với học sinh Phòng Trắng có thể sẽ gây bất lợi sau này.

"Cảm ơn vì những nỗ lực của cậu, Masumi-san."

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, Kamuro nhanh chóng rời đi.

Sau đó, Sakayanagi lấy điện thoại của mình ra và thực hiện một cuộc gọi.

"Vậy cậu có thể tiếp tục công việc được không?"

Sakayanagi yêu cầu người ở đầu dây bên kia để mắt đến Amasawa và nói thêm một điều cuối cùng.

"Cuối cùng thì, có vẻ như cậu là người duy nhất mà tớ có thể tin tưởng trong lớp này, Yamamura-san."

A group of people in a room Description automatically generated with low confidence

(Yamamura là đứa ở bên trái)

Written on November 4, 2021