Y2 Vol 4.5 Chương 6 | Quá khứ định mệnh

Mở đầu:

Vài giờ sau bữa tối, các bạn cùng phòng của tôi đang tán gẫu về mấy chuyện linh tinh.

Tôi khá lo cho Akito, nhưng xem ra cậu ấy đã đỡ sốt sau một ngày nghỉ ngơi tại phòng. Lúc này, cậu ấy dường như đã khỏe lại và đang vừa nằm vừa nói chuyện.

Tôi đã dành cả buổi để nghịch điện thoại trong khi quan sát từ bên lề, thỉnh thoảng xen vào một hoặc hai câu nói.

Trong khi tôi đang lướt web thì một thông báo hiện lên trên màn hình.

[Bây giờ tớ gọi cho cậu một chút có được không?]

Đó là một tin nhắn từ Kei.

Đã một thời gian kể từ khi yêu cầu hạn chế liên lạc được dỡ bỏ, kể từ đó chúng tôi đã luôn nhắn tin cho nhau ít nhất một lần mỗi ngày.

Nhưng hôm nay, Kei đã không sử dụng một icon hay nhãn dán nào cả, tức là cô ấy đang muốn một cuộc trò chuyện nghiêm túc.

[Tớ đang ở trong phòng, cậu đợi tớ ba phút nhé.]

Không khó để ra ngoài vì lúc này vẫn chưa phải giờ giới nghiêm.

Sau khi gửi tin nhắn trả lời, tôi quyết định nhanh chóng bước xuống giường.

"Tớ sẽ đi mua một ít nước."

Với một lý do thuận tiện có thể sử dụng bất cứ lúc nào, tôi rời khỏi phòng và đi ra hành lang.

Lúc đó là khoảng 9 giờ tối, tôi không thấy bất kỳ học sinh nào đi ngang qua.

Tôi bước vào một góc tối trên boong tàu rồi quan sát nhanh khu vực xung quanh.

Sau khi chắc chắn rằng không có ai đang ở gần đây, tôi quyết định gọi cho Kei.

"Alo?"

"Ah, chào cậu, xin lỗi vì đã đột ngột nhắn cho cậu, nhưng tớ thực sự muốn gọi cho cậu ngay hôm nay."

Kei bắt máy với một tông giọng dễ thương đặc trưng của riêng cô ấy.

Tôi băn khoăn không biết đây có phải là cách mà người yêu của mình sẽ nói ‘Tớ chỉ muốn được nghe thấy giọng của cậu thôi’.

"Cậu có biết..."

Sau khi nán lại vài giây, Kei tiếp tục nói.

"Tớ có nghe được một lời đồn thất thiệt về cậu. Cậu có thể giải thích cặn kẽ cho tớ được không?"

"Lời đồn thất thiệt?"

Hmm? Không có âm thanh nào phát ra từ đầu dây bên kia, Kei dường như đang có tâm trạng khá tệ.

Cô ấy không trả lời ngay và sự im lặng tiếp tục kéo dài.

"Một lời đồn thất thiệt?"

Tôi không thể đợi được nữa và hỏi cô ấy lần hai, nhưng Kei chỉ tỏ ý hờn dỗi mà không cố gắng trả lời.

Đúng hơn là cô ấy đang có vẻ nghi ngờ khi thấy tôi lặp lại cùng một câu hỏi.

"Cậu có đang nghĩ tới chuyện gì không?"

"Không, tớ không nghĩ tới chuyện gì cả."

Tôi trả lời với không chút do dự, nhưng có một vài sự kiện hiện ra trong đầu tôi.

Trước hết, khả năng cao là về chuyện của tôi với Ichinose.

Nagumo đã nhìn thấy tôi và Ichinose trao đổi với nhau trong một hoàn cảnh bất thường.

Và anh ta cũng biết rằng tôi và Kei đang yêu nhau, sẽ không ngạc nhiên nếu anh ta tung những tin đồn nhắm vào sự thật này.

Thêm vào đó, tôi đã ghép cặp với Satou, người từng tỏ tình với tôi một lần trước đấy, trong trò chơi truy tìm kho báu. Và tôi cũng đã nói chuyện với Matsushita, tất cả đều hiện lên trong đầu tôi.

"Thật sự là cậu không thể nghĩ ra bất cứ chuyện gì chứ?"

Kei dừng lại một nhịp, như thể cô ấy đang kiểm tra tôi lần cuối trước khi đưa ra phán quyết.

"Thật."

Tôi quyết định giữ những ý nghĩ đó lại cho riêng mình. Nếu tôi biết chắc Kei đang nói về chuyện gì, tôi sẽ thú nhận, cho dù đó là về Ichinose hay Satou.

Tuy nhiên, vì chưa xác định được nên nếu chuyện tôi khai ra không phải là điều mà cô ấy đã nghe thấy, Kei sẽ còn bị tổn thương hơn nữa.

Tại sao ...... thay vì có một cuộc gọi thân mật với bạn gái, tôi lại cảm thấy rối bời thế này?

"Kei?"

Tôi thúc giục bằng cách gọi tên cô ấy, và Kei bắt đầu nói với một giọng run run.

"Ah, um,... tớ có nghe được lời đồn rằng… cậu đang lộn xộn với một kouhai !"

"......Hmm?"

Những gì tôi vừa nghe có vẻ là nội dung của tin đồn, nhưng tôi chỉ nghiêng đầu mà chưa thể hiểu nổi.

Xem ra mọi giả thuyết trong đầu tôi đều không đúng cái nào cả.

Dù sao thì cũng may là tôi đã không nói bất cứ điều gì bất cẩn.

"Cậu đã nghe lời đồn đó từ đâu vậy?"

"Tớ không biết! Nhưng nhiều người xung quanh tớ đều bảo rằng đã nhiều lần nhìn thấy cậu gặp gỡ với một cô gái năm nhất...?"

‘Một cô gái năm nhất’. Người duy nhất tôi có thể nghĩ đến là Nanase. ......

Đúng là tôi đã nói chuyện với Nanase nhiều lần trong mấy ngày qua.

Chúng tôi không hề bí mật gặp nhau, vậy nên chắc hẳn là có nhiều người nhìn thấy.

Giờ thì tôi đã hiểu được tình hình, sẽ dễ dàng hơn để giải thích với cô ấy.

"Em ấy chỉ là một kouhai thôi."

"Tớ biết ! Tớ biết ! Nhưng đó không chỉ là một kouhai, mà còn là một cô gái nữa đó !"

Hẳn là như vậy rồi.

"Còn nữa! Cậu đã không đề cập đến chuyện cậu bắt cặp với Satou-san trong trò chơi tìm kho báu."

Rõ ràng là Kei biết tôi có nghĩ đến chuyện này.

"Đúng là tớ đã không nói với cậu, nhưng vì lúc lập nhóm, Kei cũng ở gần đó, nên tớ nghĩ là cậu đã biết rồi..."

Tôi cùng với Satou đã đi khắp con tàu để tìm kho báu, chắc chắn là có rất nhiều người nhìn thấy chúng tôi, ngay cả Matsushita cũng biết về chuyện đó.

"Phải, phải, tớ đã biết ngay lúc đó, tớ đã biết nhưng ....…"

Kei có vẻ không hài lòng, cô ấy đang lầm bầm một điều gì đó mà tôi không nghe thấy.

"Tớ thực sự muốn được ghép cặp với Kiyotaka."

"Tớ cũng vậy, Kei à. Nhưng cậu biết giờ vẫn chưa phải lúc mà đúng không?"

"U..uhm..."

"Nhân tiện, kết quả của nhóm cậu với Mori thế nào?"

"...... Cậu muốn nghe về chuyện đó à?"

"Ừm, tớ không."

Bầu không khí dần trở nên tồi tệ hơn, nên tôi nghĩ mình sẽ không đi sâu vào chủ đề đó. Tôi có thể tiếp tục chịu trận và nghe Kei phàn nàn, nhưng vì Satou vừa mới được nhắc tới, tôi quyết định hỏi Kei về một thứ.

"Cậu có nói với Satou về dự định của bọn mình không?"

"Ehh? À, tớ có. Tớ chỉ muốn nói trước với Satou-san thôi."

"Ừm, tớ cũng nghĩ Satou nên là người biết đầu tiên. Mà, cậu đã nói với cô ấy qua điện thoại hay tin nhắn?"

"Ai lại làm vậy chứ. Tớ đã hẹn Satou-san tới quán cà phê, những chuyện như này cần được nói trực tiếp với cậu ấy."

"Một quán cà phê à? Cậu nhớ là có ai khác đang ở gần đó không?"

"Tớ đã xem xét cẩn thận rồi. Ít nhất thì tớ không nghĩ là có học sinh năm hai nào nghe thấy, cậu không cần phải lo lắng đâu."

Thật vậy, đối với Kei thì cô ấy chỉ nên để ý tới học sinh năm hai, còn năm nhất và năm ba nói chung là không hứng thú với câu chuyện tình yêu của các khối khác.

Đặc biệt là nếu đối tượng là tôi.

Tuy nhiên, lúc này thì điều đó không còn đúng với học sinh năm ba nữa, không ngạc nhiên nếu họ chỉ đang rình mò những chủ đề về tôi.

"À phải rồi, có hơi khó nói chuyện một chút vì tự nhiên có mấy chị năm ba đến ngồi gần bọn tớ.”

Như để trả lời câu hỏi của tôi, Kei cố nhớ lại lần cô ấy gặp Satou. Tôi đã không nói cho Kei biết về vụ việc giữa tôi và các lớp năm ba, vậy nên cũng dễ hiểu khi cô ấy không đánh dấu mấy chị năm ba kia là đối tượng cần được đề phòng.

"Thật tốt là Satou đã hiểu."

"Ừm. Nhưng cậu chắc là sẽ ổn chứ? Sẽ không sao nếu bọn mình công khai mối quan hệ đâu nhỉ."

"Đừng lo, tớ chắc chắn sẽ không có vấn đề gì đâu."

Tôi biết sớm muộn gì chúng tôi cũng phải công khai.

Chần chừ sẽ chỉ khiến mọi thứ càng trở nên rắc rối.

"Và khi công khai, tớ cũng không có ý định sẽ đứng lên trước lớp để tuyên bố đâu. Bọn mình chỉ cần ứng xử như một cặp đôi bình thường và rồi dần dần mọi người đều sẽ tự biết thôi."

Tôi chắc rằng sẽ có nhiều phản ứng bất ngờ lắm đây, nhưng đó không phải là vấn đề lớn.

"Nhưng cậu thấy đấy, ...... Kiyotaka rất nổi tiếng."

"Thật à?"

"Woa, cậu không biết tớ đang nói gì đúng không, chính cái thái độ đó làm tớ bực đấy ~ !"

"Vậy thì cậu chỉ cần đừng nghĩ về nó là được mà?"

"Ưm, đúng là như vậy, nhưng rõ ràng là cậu biết tớ đang nói gì mà! Cậu cũng đang lo lắng về điều đó đúng không?"

Không phải là tôi không hiểu ý cô ấy, cơ mà tôi thấy có một chút mâu thuẫn ở đây.

"Không phải việc bọn mình công khai cũng là để tránh bị xen vào sao?"

Nếu người họ thích vẫn chưa có bạn trai hay bạn gái, họ sẽ cố gắng theo đuổi.

Thế nên tốt nhất là hãy làm rõ chuyện mình đang hẹn hò với một cô gái rồi.

Một khi biết tôi đã có người yêu, hầu hết bọn họ sẽ từ bỏ thôi.

Tất nhiên, cũng có thể có một vài trường hợp ngoại lệ......

"Nhưng tớ vẫn lo lắm......"

Kei lo sợ những đối thủ mà cô không hề nhìn thấy sẽ cướp mất bạn trai của mình.

"Có thể cậu chưa biết nhưng vẫn có những cô gái thích đi rình mò, tán tỉnh người đã có người yêu rồi đó."

"Tớ hiểu rồi."

"Cậu hiểu rồi phải không? Cậu không được phép lừa dối tớ đâu đấy."

Kei sẽ không bao giờ cho phép bạn trai lừa dối mình.

Tôi đã biết điều này từ trước cả khi chúng tôi bắt đầu hẹn hò.

"Cậu đừng lo, tớ sẽ không làm vậy đâu."

"Có thật không?"

"Thật."

"Thật sự là thật không?"

"Thật mà."

Chúng tôi cứ lặp lại những lời đối đáp đó với người bên kia đầu dây.

Thế nhưng hành động tưởng như vô nghĩa này lại là một minh chứng cho tình yêu của hai chúng tôi.

"Cậu có yêu tớ không ......?"

(Eng là “like” nhưng t thích để là “love” đấy được không \^\^)

Tất nhiên là vào giờ này, sẽ không học sinh nào muốn lui tới cái góc tối trên boong đâu. Nhưng tôi vẫn nhìn ra xung quanh để chắc chắn.

"Có, tớ yêu cậu."

Sau khi chắc chắn rằng không có ai đang ở gần, tôi thành thật nói ra với không chút do dự.

"...... Mm.fufufu."

"Tiếng cười đáng sợ đó là thế nào thế?"

Tôi đã nghĩ là Kei sẽ tỏ ra hài lòng hoặc đáp lại bằng một lời tương tự, nhưng không ngờ mình lại bị cười vào mặt.

"Tưởng tượng ra cảnh Kiyotaka vừa nói vừa phải lo lắng ngó nghiêng xung quanh làm tớ thấy buồn cười quá."

Rõ ràng là Kei hiểu rõ những gì tôi đang làm.

"Tớ cúp máy đây."

"Ehh, đợi đã. Cậu nói lại lần nữa đi."

"Ừm."

Khi Kei yêu cầu tôi nói lại lần nữa, những lời đó như nghẹn cứng trong cổ họng của tôi.

"Tớ đã nói là tớ đang mua đồ uống, tớ nghĩ mình nên sớm quay lại."

"Này! Nói với tớ là cậu yêu tớ đi mà!"

"Tớ vừa mới nói rồi mà."

"Tớ muốn nghe thêm một lần nữa!"

Cô ấy thật quá đáng quá. Vẫn chỉ là một lời đó thôi nhưng sao tôi lại cảm thấy khó khăn thế này.

".… Tớ yêu cậu."

"............ puffff ..."

"Này..."

Kei cố gắng kìm tiếng cười của mình lại, nhưng cuối cùng cô ấy không thể giữ được nữa và bật ra thành tiếng.

"Uwa, cậu đúng là tuyệt nhất. ...... Tớ sẽ không bao giờ giao cậu cho một cô gái khác đâu."

Mới khi nãy thôi tôi đã bảo với Kei rằng không cần lo lắng về chuyện đó, nhưng xem ra nỗi lo của cô ấy vừa lớn hơn thì phải.

"Cậu không muốn hỏi tớ điều đó sao?"

"Nếu tớ hỏi thì cậu sẽ cậu sẽ trả lời chứ?"

"Tớ không chắc đâu."

"Thôi, hẹn gặp lại cậu vào ngày mai."

"Chờ đã! Giờ là lúc cậu được phép hỏi đó!"

Tôi không biết phải nói thế nào. Kei có vẻ đang cho tôi lựa chọn, nhưng thực chất là tôi không hề có đường lui.

"Vậy cậu nói cho tớ đi."

"Bỏ đi! Nghe không thành tâm chút nào cả! Tớ không thích trả lời! ~"

"Làm ơn hãy nói......"

"Eh ~? Tớ nên làm gì đây nhỉ ~"

Tôi cố kìm lại những gì mình định nói và chờ phản ứng từ Kei.

"...Tớ yêu cậu."

Kei đáp lại với một tiếng cười nhỏ, xen trong đó là một chút thẹn thùng.

"Ngủ ngon nhé, Kiyotaka."

"Ngủ ngon, Kei."

Sau khi cuộc gọi kết thúc, những lời yêu thương từ Kei vẫn cứ văng cảng bên tai tôi.

"Không tệ, nhỉ?"

Tình yêu là một điều gì đó thực sự thú vị.

Tôi đã nghĩ về nó cho tới tận đêm.

Chương 6 Phần 1:

(Một lần nữa, việc xưng hô là ‘tôi’ hay ‘tớ’ sẽ được linh hoạt tùy theo lời thoại, không thích thì hãy tưởng tượng cái từ mình thích mà dán vào)

Đó là sau 1 giờ sáng ngày mùng 9 tháng 8, khi mà hầu hết học sinh có lẽ đều đã ngủ.

Ba người họ gặp nhau tại một quán bar đêm, nơi chỉ mở cửa cho người lớn.

"Ugh, tớ mệt quá. Tại sao hôm nào giáo viên chúng ta cũng phải làm việc tới muộn như vậy? Da của tớ trở nên rất tệ rồi. Tớ ước giáo viên cũng có một kỳ nghỉ hè."

Hoshinomiya phàn nàn khi cô ngồi xuống quầy bar.

"Tớ tưởng là cậu đã có hai ngày nghỉ vào mùng 5 và mùng 6 rồi mà."

"Nhưng chỉ có hai ngày thôi mà ~. Xong lại còn phải chạy đôn chạy đáo cả ngày hôm qua lẫn hôm nay ~. Trò chơi truy tìm kho báu là cái gì vậy, tớ cũng muốn tiền thưởng mà.~"

"Tớ hiểu cảm giác của cậu, nhưng chúng ta đều đang đi làm mà, Chie. Chúng ta không nghỉ hè dài như đám nhóc được."

Chabashira, người ngồi bên phải Hoshinomiya, lên tiếng nhắc nhở.

"Đó đâu phải vấn đề gì lớn, nếu so với nỗ lực mà tất cả các học sinh đã phải bỏ ra trong suốt hai tuần trên một hòn đảo hoang."

Lần này, Mashima, người ngồi bên trái Hoshinomiya, thúc giục cô giữ vững lập trường.

"Đừng có ép buộc tớ vào cái hiện thực đó, ....… Tớ không muốn nghe, tớ không muốn nghe."

Cô ấy dùng tay bịt hai bên tai lại và lắc đầu ngán ngẩm.

"Vậy thì ít nhất hãy để tớ có một kỳ nghỉ trên tàu. Thật là không công bằng khi học sinh là những người duy nhất có quyền tới hồ bơi, đi xem phim và làm đủ thứ khác trong khi chúng ta thì không."

Hoshinomiya không thể hài lòng với cái tình cảnh này, khi mà hôm nào cô cũng phải nhìn những học sinh nô đùa ngay trước mắt trong thèm thuồng và bất lực.

"Đây là công việc của chúng ta."

"Khi cậu đã tham gia lực lượng lao động, đó là việc cậu phải làm, Chie."

"Ah, yada yada, lúc nào cũng công việc!"

(‘yada = không muốn’, hình như thế)

Cô bịt cả hai tai chặt hơn nữa, nhưng rồi nhanh chóng buông ra và giơ tay phải lên trong khi hét lớn.

"Cho tôi xin một ly rượu mạnh để có thể giải thoát khỏi cái thực tại này nào. Master’s Choice."

(t cũng đ biết là loại hay nhãn hiệu hay gì đó, nhưng ncl Master’s Choice kiểu thuộc về rượu Whisky)

Cô ấy đập bàn bằng tay trái, yêu cầu phục vụ một ly đồ uống.

"Cậu chưa bao giờ thay đổi cả ....…"

Chabashira thở dài chán nản nhìn Hoshinomiya.

"Vì tớ luôn xinh đẹp và trẻ trung đúng không?"

"Ý tớ không phải vậy."

"Vậy thì là gì nào ~?"

"...... Thôi bỏ đi. Giải thích với cậu cũng vô ích."

Mashima và Chabashira gọi hai cốc bia, và khi tất cả đều đã ở đây, họ nâng ly cùng nhau.

"Nhưng kỳ thi đặc biệt lần này khó khăn một cách kỳ lạ. Có quá nhiều sự việc đã nằm ngoài dự định."

"Có một học sinh đã dính phải chấn thương nghiêm trọng, những sự cố về đồng hồ rõ ràng là kết quả của việc để cho học sinh được làm bất cứ điều gì mình muốn. Và bất ngờ nhất chính là việc chỉ có học sinh năm ba bị đuổi học."

Nhấp một ngụm rượu, Hoshinomiya hít một hơi.

"Vấn đề là chúng ta đã cho học sinh được tự do quá nhiều. Mặc dù nó không được báo cáo, nhưng tớ chắc chắn là có những đôi nam nữ sinh đã đi quá giới hạn."

"Ít nhất thì tớ muốn nghĩ rằng các học sinh sẽ biết tự kiềm chế, Nhà trường cũng đã cảnh báo rồi."

"Cậu thật ngây thơ quá, Mashima-kun. Cậu không thể ngăn cản khát vọng của những người trẻ đâu, cho dù cậu cảnh báo thế nào gì đi chăng nữa."

"Chỉ có cậu mới nghĩ vậy thôi."

Hoshinomiya nhanh chóng uống hết ly rượu và gọi cho phục vụ.

"Sau kỳ nghỉ hè, chúng ta sẽ lại bận rộn lắm đây."

"Ugh, tớ không thể chịu đựng được nữa. Tớ không muốn trở thành một giáo viên được trả lương rẻ mạt đâu. Tớ chỉ muốn tiêu tiền thôi."

"Cậu chỉ biết phàn nàn thôi à."

"Tất nhiên rồi. Tớ đến đây là để phàn nàn mà."

Hoshinomiya nói với không chút hối hận và nhấp một ngụm từ ly rượu thứ hai.

"Cậu không bao giờ thay đổi, Chie. Nhưng đó cũng là một trong những điểm tốt của cậu."

Chabashira gọi một đĩa hạt.

"Dù sao thì cũng khá an tâm khi năm hai không mất học sinh nào trong kỳ thi lần này."

"Thật kỳ lạ khi chỉ có học sinh năm ba bị đuổi học."

Bị kẹp giữa Hoshinomiya và Chabashira, Mashima chỉ yên lặng lắng nghe.

Nhưng ngay khi hai người kia định chuyển sang chủ đề khác, anh đặt cốc bia đã vơi một nửa của mình xuống bàn một cách mạnh bạo.

"Năm hai đang làm rất tốt. Nhưng ngược lại, điều đó cũng có thể dẫn đến những rắc rối sau này."

"Hả? Chẳng lẽ cậu đang cho rằng năm hai cố gắng đến như vậy là không tốt sao?"

"Không phải là Nhà trường muốn học sinh bỏ học, nhưng xét cho cùng, những lớp năm hai mà chúng ta đang chủ nhiệm hầu như chưa bao giờ có học sinh phải bỏ học trong các kỳ thi đặc biệt cho đến nay."

"Hầu như, huh. Mặc dù nhà trường đã gián tiếp ép một học sinh phải bỏ học ở mỗi lớp, nhưng đuổi học thì vẫn là đuổi học nhỉ?"

Cả ba người đều nhớ rõ về kỳ thi bỏ phiếu hồi cuối năm học trước.

"Tớ muốn tin là Nhà trường sẽ không tổ chức thêm kỳ thi đặc biệt nào như vậy nữa."

Chabashira, giáo viên thưởng tỏ vẻ lạnh lùng đối với các học sinh của mình, cũng không phải là không đau lòng. Cô không thể chấp nhận việc dồn một học sinh không mắc lỗi vào một góc.

Cô đồng ý với Hoshinomiya về điểm này, nhưng khuôn mặt Mashima lại đang rất nghiêm trọng. Thấy vậy, Chabashira nhìn vào mắt Mashima.

"Đừng nói với tớ, có một kỳ thi đặc biệt khác đang được chuẩn bị để buộc học sinh phải nghỉ học?"

"Một sự kiện kiểu như bài thi bỏ phiếu năm ngoái không phải là thứ mà Nhà trường cứ muốn là tổ chức được."

"Vậy thì không vấn đề. Miễn là không có yêu cầu bắt buộc đuổi học, lớp tớ sẽ vượt qua được."

"Oi ya? Cậu đang kỳ vọng rất nhiều thứ phải không, Sae-chan?"

Hoshinomiya chọc vào má Chabashira.

"Thôi đi!"

Chabashira tỏ vẻ tức giận nắm lấy tay Hoshinomiya, và Hoshinomiya ngay lập tức quay sang nhìn bằng ánh mắt sắc bén.

"Chẳng lẽ cậu đang cho rằng lớp cậu sẽ vượt lên lớp A?"

"...... Không ai nói thế. Tôi chỉ nói rằng lớp tôi xuất sắc hơn những năm trước."

"Hừ?"

Trước bầu không khí căng thẳng, Mashima uống nốt nửa cốc bia còn lại.

"Chắc chắn không có chuyện buộc phải trục xuất. Nhưng ....…"

Chabashira và Hoshinomiya nhìn Mashima, người đang nghẹn lời.

"Tổng quan cho kỳ thi đặc biệt tiếp theo đã được công bố vào ngày hôm trước. Đây sẽ là lần đầu tiên nó được tổ chức lại sau 11 năm."

“11 năm? ...... Năm nay chúng ta 29 tuổi, vậy có nghĩa là từ ...... hồi chúng ta còn đi học cao trung?"

Những kỷ niệm thời cao trung, rất nhiều trong số chúng có thể đều đã tan biến.

Họ đã có những cuộc trò chuyện với ai, họ đã thực hiện những kỳ thi đặc biệt nào?

Nếu được hỏi, chắc chắn họ sẽ không thể trả lời ngay lập tức.

"Nhà trường sắp xếp các kỳ thi đặc biệt phù hợp với lịch trình kéo dài cả năm. Để chặt chẽ hơn nữa, Nhà trường đã luân phiên 4 năm 1 lần. Cho đến nay thì hệ thống đó vẫn hoạt động tốt đúng không?"

"Đó là để đảm bảo thông tin không bị rò rỉ cho những học sinh còn đang đi học sơ trung nhỉ?"

(vì Sơ trung (THCS) với Cao trung (THPT) ở Nhật chỉ có 3 năm)

Trường Trung học Giáo dục Nâng cao đã tổ chức nhiều kỳ thi đặc biệt xuyên suốt lịch sử của trường, từ những kỳ thi chỉ được tổ chức một lần, cho đến những kỳ thi rơi vào khuôn khổ 4 năm do tính linh hoạt của chúng.

"Tất nhiên, đôi khi Nhà trường cũng cố tình lặp lại cùng một kỳ thi đặc biệt trong một khoảng thời gian ngắn, và đôi khi có những kỳ thi chỉ được tổ chức với mục đích chia sẻ thông tin, nhưng về cơ bản, đó là một chu trình định trước. Nhưng tùy thuộc vào tình hình của năm học đó, Nhà trường có thể tổ chức những kỳ thi từ hơn 4 năm trở lại đây. "

"Vậy nên cũng không có gì lạ khi một kỳ thi cũ được sử dụng lại nhỉ?"

"Đúng vậy. Miễn là nó không phải một kỳ thi đặc biệt 'có vấn đề'."

Mashima nói với một ẩn ý, ​​nhưng cả hai người kia thì lại không suy nghĩ quá nhiều.

Đúng hơn, họ đang háo hức chờ kỳ thi đặc biệt mới bắt đầu.

"Có lẽ lớp tớ và lớp của Sae-chan sẽ phải chiến đấu với nhau ~"

"Cậu có vẻ đang mong đợi điều đó xảy ra nhỉ. Cậu nghĩ là lớp cậu sẽ dễ dàng giành chiến thắng à?"

"Không, tớ không nghĩ vậy. Nhưng đỡ hơn là phải đối đầu với lớp Ryuuen-kun và lớp Sakayanagi-san."

Hoshinomiya cười toe toét, mùi rượu nồng nặc phả ra từ miệng cô.

"Lớp của tớ đã tiến bộ rất nhiều, cậu đừng tưởng có thể dễ dàng ăn được."

"Wow ... Tớ chưa bao giờ nghĩ Sae-chan lại nói được những điều như vậy đấy. Ayanokouji-kun là một học sinh rất đặc biệt, vậy nên cậu mới tỏ ra hống hách thế đúng không?"

"Ayanokouji thực sự là một viên ngọc quý. Nhưng có rất nhiều học sinh khác trong lớp cũng đang thể hiện những tiềm năng rất lớn."

"Vậy sao? Không phải là Sae-chan đang dựa dẫm nhiều vào Ayanokouji-kun à?"

"Cậu đang nói cái quái gì vậy, tớ dựa dẫm vào Ayanokouji hồi nào?"

Hai người họ dường như chỉ đang bắt chuyện với nhau một cách tình cờ, nhưng đối với Mashima, nếu anh tiếp tục im lặng ngồi nghe, cuộc trò chuyện có thể sẽ biến thành cãi vã trong vài phút tới.

"Tạm gác nó lại đi. Không có ích gì khi tranh cãi ngay bây giờ đâu."

"Ừm, tớ có hơi nóng này."

Để bày tỏ sự hối lỗi của mình, Hoshinomiya uống cạn ly rượu sake chỉ trong một hơi.

"Cậu uống nhiều quá đấy."

"Tớ không sao, chỉ thế này chưa đủ làm tớ gục được đâu."

"Không, ý tớ không phải vậy. Uống nhiều quá có thể ...... sẽ ảnh hưởng đến công việc của ngày mai."

"Đừng lo, sẽ không ảnh hưởng đâu."

Hoshinomiya không có dấu hiệu dừng lại và gọi thêm một ly thứ ba.

"Nếu cậu ......, vậy thì hãy nói chuyện trước khi cậu quá say. Hai cậu có thể sẽ muốn xem qua tóm tắt về kỳ thi đặc biệt tiếp theo đấy."

Mashima làm một vài thao tác trên điện thoại của mình rồi đặt nó lên bàn.

"Quan trọng là tên của kỳ thi. Các cậu sẽ hiểu ngay khi thấy nó thôi."

"Tên kỳ thi?"

"Đọc đi."

Hai người họ nhìn nhau rồi đồng thời nhìn vào màn hình chiếc điện thoại.

Ngay sau khi dòng chữ đó đập vào mắt mình, Chabashira há hốc mồm kinh ngạc. Điều tương tự cũng xảy ra với Hoshinomiya.

Một kỳ thi đặc biệt mà cả Chabashira và Hoshinomiya đều đã từng trải qua hồi còn đi học.

Vậy là Nhà trường quyết định sẽ tổ chức lại vào đầu học kỳ hai này.

"Tớ chắc rằng hai cậu đều nhớ rất rõ kỳ thi đặc biệt này, cho dù nó đã cách đây 11 năm ...... từ rất lâu rồi."

Chabashira cứng họng khi cô nhìn đi nhìn lại tên của kỳ thi được in trên thông báo.

Hoshinomiya thì quay mặt đi và nhận lấy ly rượu thứ ba từ người phục vụ.

Cô nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình trong chiếc ly rồi tự cười một mình.

"Mình chưa bao giờ nghĩ mình sẽ gặp lại kỳ thi đặc biệt này ......"

Chabashira không thể nói bất cứ điều gì mà chỉ lặng lẽ nhìn xuống một lần nữa.

"Vậy cái này là để ….. thay thế cho bài thi bỏ phiếu năm ngoái?"

Hoshinomiya nhìn Mashima, như để xác nhận.

"Xem ra Nhà trường không còn lựa chọn nào khác ngoài việc sử dụng nó theo cách này. Nếu như có bất kỳ học sinh năm hai nào khác phải bỏ học trong bài kiểm tra trên đảo hoang, có lẽ kỳ thi đặc biệt tiếp theo sẽ là một cái khác."

"Ưm, tớ nghĩ đó không phải một lựa chọn đâu. Nhà trường không thể làm một bài kiểm tra viết quá khó chỉ để khiến học sinh bỏ học được. Lớp của Sae-chan đang phát triển quá tốt nhỉ ~? Và giờ thì, kỳ thi đặc biệt tiếp theo sẽ là một vấn đề lớn đó.~"

Hoshinomiya nhấn mạnh, như thể muốn khiêu khích.

"Còn quá sớm để nói rằng đó là một vấn đề lớn. Tùy thuộc vào cách nhìn nhận kỳ thi, nó có thể chỉ là một bài kiểm tra tầm thường."

"Nhưng nếu lựa chọn sai, mọi chuyện sẽ không còn như vậy nữa. Có phải không? Sae-chan?"

Chabashira nhắm mắt lại mà không trả lời có hay không.

"Ừ...... Hai cậu đều đã bị kỳ thi đặc biệt này dày vò rất nhiều."

"Đó là vào học kỳ ba của năm cuối cao trung. Tớ sẽ không bao giờ quên được cái ngày đó."

Những lời nói như thể đang hoài niệm về quá khứ hướng tới bản thân cô và cả Chabashira.

"Vậy cậu còn định im lặng bao lâu nữa? Cậu có muốn nói ​​gì không?"

Chabashira không phản ứng lại với câu hỏi mà chỉ tiếp tục ngồi im.

"Thật đáng ghét."

Sau một tiếng than thở ngắn ngủi, Hoshinomiya phớt lờ Chabashira và chuyển ánh nhìn về phía Mashima.

"Cậu nghĩ sao Mashima-kun? Cậu có nghĩ sẽ có học sinh nào phải nghỉ học trong kỳ thi đặc biệt tiếp theo không ......?"

"Mặc dù điểm của lớp A đang hơn hẳn phần còn lại, nhưng vẫn còn cơ hội cho các lớp dưới có thể xoay chuyển tình thế. Nếu cố gắng để giành chiến thắng, đó sẽ là một cơ hội tuyệt vời cho lớp của hai cậu."

"Tớ có linh cảm … về một vũng lầy."

Hoshinomiya lẩm bẩm và yêu cầu nhân viên quầy pha chế ly rượu thứ tư.

Tốc độ uống của cô đang ngày một tăng dần.

"Chà, tớ nghĩ lớp tớ có lẽ sẽ không sao đâu, nhưng còn lớp Sae-chan thì sao? Hiện tại, lớp cậu ấy đang bò lên từ dưới đáy, và nếu có thể gia tăng điểm lớp, lớp cậu ấy sẽ có lần đầu tiên được thăng lên lớp B. Khi đó, tớ sẽ ... "

"Tôi về phòng đây."

Chabashira, người đã im lặng một lúc lâu, cô ấy đặt cốc bia đầu tiên của mình xuống rồi lập tức đứng dậy.

"Vừa mới tưởng là cậu cuối cùng cũng chịu mở miệng, nhưng lại là đòi đi về à... Hay là tâm trạng cậu đang không tốt..."

"Tôi xin lỗi, nhưng hai người có thể giải quyết những việc còn lại."

Chabashira quay lưng lại với Hoshinomiya.

Và ngay lúc đó, cái biểu cảm ỳ ạch từ đầu buổi của Hoshinomiya đã hoàn toàn thay đổi.

"Chào!"

Hoshinomiya đập mạnh chiếc ly xuống bàn rồi đứng phắt dậy.

Không chỉ Chabashira mà cả Mashima cũng bất ngờ trước hành động của cô và tỏ ra hơi kích động, không thể nói nên lời.

Thật may là lúc này chỉ có ba người họ trong bar.

"Cậu còn định theo đuổi cái thứ tình yêu nhàm chán đó đến bao giờ nữa?"

"...... Cậu đang nói cái gì vậy?"

"Cậu có biết bây giờ chúng ta đã bao nhiêu tuổi rồi không? Là 29 ? Vậy cái tình cũ của cậu được bao nhiêu năm rồi?"

"Này, cậu uống quá nhiều rồi..."

“Im đi, Mashima-kun!

"............"

Cậu nhân viên đang rửa ly ở gần đó, nhận thấy một bầu không khí bất thường và liền lấy cớ trốn vào nhà vệ sinh.

"Cậu đã bị mắc kẹt với cái ảo vọng đó trong suốt một thời gian dài, cậu giống như một học sinh cuối cấp, nhưng thực ra cậu đã già đi rất nhiều rồi. Vậy mà cậu lại gây áp lực buộc những người trẻ phải thực hiện cái ước mơ dang dở của cậu. Cậu có thấy điều đó rất ngu ngốc không? "

Không thèm đáp lại những lời sỉ vả, Chabashira rời đi trong im lặng.

Một khoảng lặng trôi qua giữa Hoshinomiya và Mashima, những người bị bỏ lại ở đây.

"A-ra-ra, cậu ấy đi mất rồi."

Nhận thấy có chút lộn xộn, Hoshinomiya dựng lại cốc bia của Chabashira rồi ngồi xuống.

"Cậu cũng thật xấu tính, Hoshinomiya."

"Tớ chẳng thể làm khác được. Mà quan trọng hơn, kỳ thi tiếp theo là thứ tồi tệ hơn bất cứ bài kiểm tra nào đã từng được tổ chức."

"Bởi vì chính nó đã gây ra sự khác biệt mang tính quyết định đối với hai cậu."

"Nếu Sae-chan chọn đúng câu trả lời, chúng mình đã có thể tốt nghiệp ở lớp A."

"...... Cậu vẫn đang ôm mối hận, phải không?"

"Rõ ràng là tớ đang ôm mối hận. Tớ đã thất bại và giờ tớ đang là giáo viên cho ngôi trường này. Nếu không thì, tớ đã có thể đến một thế giới hào nhoáng hơn."

"Cậu và Chabashira từng ở cùng phòng, hẳn là kỳ thi này đã khiến cuộc sống tại ký túc xá rất khó khăn."

"Làm sao mà có thể sống cùng nhau sau những chuyện đó cơ chứ. Thậm chí bọn tớ còn có thể đã giết nhau."

"Điều đáng sợ là cậu có vẻ đang không hề phóng đại......"

Hoshinomiya nắm lấy một lọn tóc rồi bứt nó ra.

"Tớ tưởng cậu đã bỏ được thói quen đó rồi?"

"Ah, xin lỗi. Tớ đã làm điều đó trong vô thức....… Cậu có muốn một vài sợi tóc quý giá của tớ không ......?"

"Không, cảm ơn."

Mashima phớt lờ mấy sợi tóc mà cô ấy đưa cho rồi yêu cầu thêm một cốc bia từ người phục vụ vừa mới quay lại.

Thấy vậy, Hoshinomiya cũng thúc giục cậu nhân viên nhanh chóng hoàn thành ly rượu thứ tư của mình.

"Tớ đã nói với cậu rồi, ở chung phòng không phải là một ý kiến ​​hay. Nếu mọi thứ diễn ra tốt đẹp thì sẽ ổn thôi, nhưng nếu có rắc rối, mối quan hệ sẽ thay đổi đáng kể. Nhất là khi dính đến chuyện tình yêu và tương lai của mỗi người."

Rất nhanh sau đó, Hoshinomiya đã trở lại với biểu hiện vui nhộn thường ngày.

"Mặc dù tất cả các học sinh năm hai đều sống sót qua kỳ thi trên đảo ... Ngôi trường này tàn nhẫn quá."

"Vốn dĩ vẫn có một vài học sinh phải bỏ học hàng năm, đó là chủ trương của ngôi trường này từ khi nó được xây dựng. Nhưng Nhà trường cũng ghi nhận sự nỗ lực của các sinh viên năm hai. Đó là lý do tại sao kỳ thi đặc biệt này lại được tổ chức. Tớ không biết kết quả sẽ ra sao.”

"Đúng vậy, nhưng ...... kỳ thi đó làm lộ ra sự xấu xí và yếu đuối trong mỗi con người. Ít nhất thì giờ mới là cuối học kì đầu của năm hai…. Oh, có lẽ điều đó cũng liên quan tới việc tại sao Nhà trường lại chấp thuận nó."

"Thời gian học còn lại càng ngắn thì điểm lớp càng có giá trị, vậy nên các kỳ thi đặc biệt sẽ phải khó hơn. Tổ chức kỳ thi đó ngay bây giờ sẽ đỡ áp lực hơn cho các học sinh, nhất là khi so với hồi học kỳ ba của năm cuối ..."

"Chắc chắn không phải lỗi của tớ ...... bởi vì đó là lỗi của Sae-chan ....…"

"Tùy vào cách cậu nghĩ thôi. Cả cậu và Chabashira đều đã đưa ra quyết định đúng đắn."

"Tớ không biết..."

Bàn tay của Hoshinomiya bỗng khựng lại khi cô định với lấy ly sake vừa được mang tới.

"Có chuyện gì vậy?"

"Lớp tớ sẽ không đạt ...... ít nhất là lớp A."

"Cậu đang nói cái gì vậy?"

"Tớ đã biết rồi, tớ không nghĩ lớp tớ có thể đánh bại lớp Sakayanagi-san. Nhưng ...... nhưng ngay cả vậy, tớ sẽ không bao giờ để lớp Sae-chan được phép tốt nghiệp ở lớp A. Đối với chúng tớ, tốt nghiệp lớp A đã là một giấc mơ từ lâu rồi. Nhưng người đã phá hủy giấc mơ đó không có quyền bắt học sinh của mình làm vậy. Phải không, Mashima-kun? "

"...... Đó không phải là vấn đề của riêng cô ấy sao?"

"Không phải chuyện riêng. Hoàn toàn không."

"Hơn nữa, lớp Ichinose cũng rất xuất sắc, vẫn còn cơ hội để lên lớp A. Có lẽ lớp của Ichinose sẽ dễ dàng vượt qua kỳ thi đặc biệt tiếp theo."

"Nhưng như vậy là chưa đủ. Vẫn còn một chặng đường rất dài phía trước, cần phải biến mình thành những con ác quỷ thì mới có thể đạt tới lớp A được, giống như tớ đã từng."

"Ngay cả khi có những học sinh phải bỏ học?"

"Đúng, ngay cả khi có những học sinh phải bỏ học."

Mashima thở dài.

"Hirata, Kushida, Horikita, Kouenji và Ayanokouji ...... dù có nghĩ kiểu gì đi chăng nữa cũng thấy những học sinh đó đang gian lận quá nhiều."

(Đoạn này Hoshinomiya ko dùng kính ngữ, đủ để thấy cô cay thế nào)

"Một lớp học chỉ toàn những học sinh bị coi là có vấn đề, nhưng lại tạo một cảm giác đoàn kết đến kỳ lạ. Cứ như thể khuyết điểm của từng người đều đã lần lượt được loại bỏ vậy."

"Tớ hy vọng kỳ thi đặc biệt tiếp theo sẽ phá hủy điều đó."

Hoshinomiya nói rồi tựa đầu vào vai Majima.

"Tớ nghĩ là mình đã say lắm rồi ...... Tớ muốn nghỉ ngơi một chút, trong phòng của Mashima-kun."

"Nếu cậu muốn đi ngủ, cậu nên về phòng của mình."

"Thật là khắc nghiệt ~. Cậu không thể nói một cách nhẹ nhàng hơn à?"

"Nếu cậu chuẩn bị ngủ, tốt hơn là cậu nên về phòng của mình."

"Chẳng có thay đổi gì cả ~!"

Hoshinomiya sán lại gần và ôm lấy cánh tay to lớn của Mashima.

Nhưng Mashima lại cố gắng thoát khỏi cô ấy.

"Cậu có phiền không?"

"Tớ không phiền."

"Hừm, vậy thì ít nhất cậu hãy đưa tớ về phòng nhé ~. Và sau đó, chúng ta có thể uống một lần nữa, cùng nhau, trong phòng của tớ, cho đến sáng."

"Xin lỗi, nhưng tớ phải về phòng bây giờ. Cậu cũng đừng uống nhiều quá."

"Cậu không nghĩ đây là cơ hội cả đời sao?"

"Xin lỗi nhưng dính líu đến cậu hay Chabashira sẽ chỉ dẫn tới rắc rối thôi."

"Kibishii ~"

(‘Kibishii = cứng, khó, …’ Ý của Hoshinomiya là kiểu ‘cậu rắn thế’ hay là ‘mời cậu khó thế’ hoặc thứ gì đó tương tự)

Tại quầy bar giờ đã trống không, Hoshinomiya lặng lẽ nhấp một ngụm sake một mình.

Chương 6 Phần 2:

Vào buổi sáng hôm đó, khi mà cuộc nhậu với đầy rẫy những lời phàn nàn của các giáo viên đã kết thúc và một ngày làm việc mới cũng đã bắt đầu. Tất nhiên, các học sinh đều không hề hay biết về câu chuyện này.

(2 câu đầu này nằm trong đoạn lời thoại ngôi thứ nhất của Horikita, nhưng mà Horikita thì ko thể biết đc về cuộc nhậu đó, thế nên t sẽ tách 2 câu này thành lời kể ở ngôi thứ 3, từ đoạn dưới này sẽ trở về ngôi thứ nhất của Horikita, về sau mà bằng 1 cách nào đó mà Horikita biết đc thì sửa lại sau)

----------------------------------------------

Trong khi hầu hết các học sinh đều đang tận dụng khoảng thời gian còn lại trên du thuyền để tạo những kỷ niệm đẹp đẽ nhất cùng với bạn bè. Thì tôi, Horikita Suzune, lại dành ngày nghỉ của mình cho một việc hoàn toàn khác.

Trước lối vào bên trong hồ bơi riêng có một quầy lễ tân.

Nếu hồ bơi mở cửa, khách hàng sẽ phải đăng ký tại đây và thanh toán trước khi sử dụng dịch vụ. Tôi nghe nói rằng địa điểm vui chơi này rất được các học sinh ưa chuộng, có lẽ lịch thuê đều đã kín chỗ hết rồi.

Tuy nhiên, đó lại là điều mà tôi đang mong đợi.

"Xin phép chị, em đang có nhu cầu đặt chỗ cho hồ bơi riêng."

Tôi nói chuyện với nhân viên ở quầy tiếp tân. Có lẽ do đã nhiều lần tiếp xúc với học sinh, người này bắt đầu giải thích một cách ngắn gọn.

"Vui lòng điền vào đây khoảng thời gian phù hợp với em. Nếu đã có người đặt chỗ, em có thể điền vào danh sách chờ."

Sau đó, chị nhân viên đưa cho tôi một quyển tập.

Đúng vậy, tôi không hề đến đây để thuê hồ bơi, mà cái bảng danh sách trước mặt tôi mới là mục đích chính.

"Cho em mượn nó một chút."

Tất cả các quán cà phê và khu vực tiếp tân khác đều lắp đặt hệ thống quản lý thông qua máy tính bảng.

Tuy nhiên, đối với hồ bơi riêng, mỗi nhóm học sinh chỉ có một giờ cố định để sử dụng và có thể đặt chỗ từ vài ngày trước đó, mọi thủ tục đều được thực hiện trên giấy tờ.

Tôi giả vờ là đang cân nhắc thời gian trong khi chú ý đến từng dòng đăng ký.

Hồ bơi riêng cho phép một nhóm người vào cùng một lúc, nhưng người đại diện nhóm sẽ phải điền thông tin vào biểu mẫu này.

Ban đầu, tôi đã lên kế hoạch để tìm ra người viết bức thư đó bằng cách yêu cầu những học sinh tham gia trò chơi tìm kho báu phải viết lại tên, lớp trước khi rời hội trường.

Chỉ có khoảng một nửa số học sinh toàn trường tham gia.

Đối với năm nhất, tỷ lệ tham gia là hơn 66%.

Trước khi trò chơi kết thúc, tôi đã kiểm tra tên và chữ viết tay của tất cả học sinh năm nhất, nhưng không có ai là có nét chữ khớp với những gì tôi nhớ trên bức thư.

Vậy tức là người viết bức thư đó tình cờ nằm trong 34% còn lại?

Không, rất có thể người đó không tham gia trò chơi là để ngăn không cho tôi có thể xác nhận nét chữ của mình?

Dù sao thì đó là những gì đã xảy ra, và tôi vẫn đang cố gắng điều tra thêm về 34% học sinh năm nhất còn lại.

Tuy nhiên, điều làm tôi ngạc nhiên là tỷ lệ đặt chỗ cho hồ bơi riêng.

Hầu hết các khoảng thời gian đều đã được đặt trước, bao gồm cả ngày cuối cùng.

Nếu hủy đặt chỗ trước một hôm thì sẽ không mất phí, vậy nên một số học sinh đã đăng ký giữ chỗ ngay từ bây giờ, xem ra hồ bơi riêng đúng là rất được ưa chuộng.

Có một khoảng trống để ghi tên đại diện và số người đi cùng, nhưng không cần ghi khối lớp.

Nét chữ trên mảnh giấy mà tôi đã thấy thật sự rất đẹp.

Tôi lật từng trang và kiểm tra từng dòng chữ, tuy nhiên, tôi không thể tìm được bất kỳ nét chữ nào có cùng đẳng cấp đó.

Từ đầu tôi đã có cảm giác sẽ không dễ dàng tìm được, có vẻ như tôi đã đúng.

Không phải ngày nào tôi cũng có cơ hội nhìn thấy tên và chữ viết tay của các học sinh.

Vì không thể tìm ra thứ gì đủ thuyết phục, vậy nên đã đến lúc tôi phải bắt đầu thực hiện công việc khó khăn này.

Tôi sẽ xem xét lại từng cái tên và tiến hành đối chiếu với OAA.

Mặc dù trong danh sách không có đến hàng trăm cái tên, nhưng vẫn sẽ mất rất nhiều thời gian chỉ để kiểm tra chúng. Thật dễ dàng để bỏ qua những học sinh có nét chữ xấu hoặc thói quen viết khác biệt, nhưng tôi muốn loại trừ từng cái tên một cách chắc chắn và rõ ràng nhất.

Kibayashi-san, lớp B năm nhất và Mochizuki-san, lớp D năm nhất, loại. Tôi đã kiểm tra Eto-san ở trò chơi tìm kho báu vào hôm qua, vậy nên cậu ta cũng loại,.…

Rất may, chị lễ tân còn rất nhiều việc phải làm nên không để ý đến việc tôi đang nhìn chằm chằm vào danh sách cùng với chiếc điện thoại trên tay.

Tuy nhiên, nó thực sự không dễ tìm. Tôi đã xem qua danh sách những người tham gia trò chơi tìm kho báu từ cả năm 2 và 3 để chắc chắn hơn, nhưng cũng không có thêm manh mối gì.

Người viết mảnh giấy đó đang ở chỗ quái quỷ nào vậy ......?

Đã một vài phút trôi qua và tôi đã hoàn toàn loại bỏ được 9 cái tên, chị lễ tân cuối cùng cũng nhận thấy tôi đang có những hành động kỳ lạ thì bất ngờ có ai đó gọi tôi từ phía sau.

"Ừm, còn lâu nữa không?"

"Hả? Ah, phải rồi. Tôi xin lỗi. Tôi gặp chút khó khăn khi phải thống nhất thời gian với nhóm bạn."

Tôi tập trung nhìn vào danh sách đến nỗi không nhận thấy sự hiện diện của cậu nam sinh đang đứng phía sau mình.

Tôi đã cho rằng tầm này sẽ không có học sinh nào đến đặt chỗ nữa, nhưng xem ra tôi đã lầm......

Tôi không thể bắt người ta phải đợi cho đến lúc mình hoàn thành công việc loại trừ được.

Tốt hơn là nên để cậu ta đặt chỗ trước.

Từ vẻ ngoài thì người này không phải một học sinh cuối cấp, cậu ta giống năm nhất hơn.

"Phải mất một thời gian nữa thì tôi mới quyết định được, cứ tự nhiên đi."

"Vậy à? Vậy thì để em điền trước."

Tôi đưa lại danh sách cho cậu nam sinh.

Cậu ta rất cao, có lẽ chỉ thấp hơn Sudou-kun một chút. Tôi mở điện thoại của mình ra, đợi cậu ta điền thông tin vào biểu mẫu trong khi giả vờ đang nói chuyện với một người bạn.

Có lẽ do chỉ còn một số ít khoảng thời gian còn trống, cậu ta đã có thể quyết định giờ điểm thuê nhanh hơn tôi mong đợi.

Không lâu sau, cậu ta quay lại nhìn tôi như thể đã hoàn thành công việc của mình.

"Cảm ơn rất nhiều. Xin phép."

Tôi nhận lại quyển danh sách rồi ngay lập tức kiểm tra tên của người vừa mới điền.

"Đây là ....…"

‘Tên đại diện: Kyo Ishigami. Số lượng người dùng: 5.’

Có vẻ cậu ta không tham gia trò chơi tìm kho báu, nên đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy cái tên này.

Tôi nhanh chóng nhập tên cậu ta vào ứng dụng OAA đã mở sẵn, thông tin cho thấy Ishigami-kun là một học sinh lớp A năm nhất.

Nét chữ của cậu ta rất tinh tế, không có gì lạ nếu đó là một người đã luyện chữ trong nhiều năm.

Tuy nhiên, nét chữ này lại khá phổ biến, không giống như nét chữ kiểu khuôn mẫu tôi từng thấy trên đảo hoang. Nhưng đây cũng là nét chữ có khả năng nhất mà tôi tìm được. Nếu còn giữ tờ giấy đó trong tay, tôi sẽ có thể so sánh một cách chi tiết, nhưng tiếc là Amasawa-san đã xé và ném nó đi mất rồi. Tôi không thể chắc chắn nét chữ mà tôi nhớ trong đầu với nét chữ của Ishigami-kun viết ở đây có thực sự khác nhau hay không.

Việc nhìn chằm chằm vào một số lượng không đếm xuể các dòng chữ từ hôm qua đã khiến não tôi quá tải, tôi cảm thấy mình như sắp bị sụp đổ Gestalt.

(Gestalt là cái gì đó liên quan đến tâm lý học)

"Xin lỗi, cậu có thể cho tôi xin một chút thời gian được không?"

(Khác với Yagami, Horikita ko thân quen thằng này lắm nên t sẽ để xưng là ‘tôi’)

Tôi hơi lớn tiếng gọi Ishigami-kun khi cậu ta đang rời đi.

Cậu ta quay lại nhìn tôi một cách tò mò, và tôi tiếp tục nói.

"Chuyện là, tôi vừa mới thảo luận một chút với một người bạn, có vẻ như thời gian dự định của bọn tôi trùng với kế hoạch của cậu. Tôi đang tự hỏi liệu chúng ta có thể trao đổi vài thứ không."

Bất kể chủ đề là gì, tôi mong là thông qua cuộc trò chuyện, cậu ta sẽ để lộ một vài gợi ý về việc trục xuất Ayanokouji-kun.

"Không phải là bọn tôi không thể bàn bạc lại, chỉ là tôi đã nói với nhóm bạn rằng mình đã đặt chỗ vào lúc đó."

Tôi nhấc điện thoại lên ngang mặt, hướng phần lưng máy về phía cậu ta.

Tôi đã thành công trong việc gọi Ishigami-kun lại, điều này sẽ giúp tôi có thể bắt chuyện được với cậu ta.

Nếu cậu nam sinh đứng trước mặt tôi là người đã viết mẩu giấy đó, rất có thể cậu ta sẽ biết tôi, ngay cả khi cậu ta không phải là người trực tiếp mang nó đến đặt trước cửa lều tôi.

"Em có thể xem lại danh sách tên được không?"

"Tất nhiên. Xin lỗi đã làm phiền."

"Không, không sao đâu, Horikita-senpai."

Tim tôi thót lên một nhịp khi thấy cậu ta vừa mới gọi tên tôi.

"...... Cậu biết tên của tôi? Tôi nhớ là mình chưa từng nói chuyện với cậu lần nào trước đây."

"Em đã biết hầu hết tên và gương mặt của những học sinh năm hai có học lực cao qua kỳ thi đặc biệt đầu tiên ngay sau khi nhập học."

OAA cũng rất tiện dụng trong việc giúp cho học sinh có thể biết về những senpai và kouhai của mình.

"Cậu có trí nhớ tốt đấy. Tôi cũng nghĩ là mình đã ghi nhớ thông tin về các học sinh năm nhất có khả năng cao trong học tập, nhưng tôi không nhận ra cậu, Ishigami-kun."

"Em không phải một người nổi bật."

Cuộc trao đổi diễn ra suôn sẻ mà không có bất kỳ rắc rối hay nghi ngờ nào về phía tôi.

Tôi không tìm thấy được gợi ý rõ ràng nào, nhưng tôi vẫn cảm thấy chữ viết của cậu ta khác với chữ trên mảnh giấy theo một cách nào đó.

Cũng không ổn nếu cứ tiếp tục giữ Ishigami-kun lại ở đây, tôi quyết định để cậu ta đi.

"Em có thể hỏi chị một câu được không, Horikita-senpai?"

Tuy nhiên, lần này, Ishigami-kun là người chủ động hỏi tôi.

"Khi chị gọi em lại, chị đã nói là mình nhớ những học sinh có khả năng học tập, nhưng không nhận ra em, đúng không?"

"Ừ, có vấn đề gì với chuyện đó?"

Tôi không nhớ mình đã nói điều gì điên rồ, nhưng ....…

"Có chắc là chị không nhớ không?"

Cậu ta hỏi tôi như thể để xác nhận rằng tôi chắc chắn đã nói vậy.

"Đương nhiên."

Trên thực tế, đúng là tôi không có bất kỳ ký ức nào về cậu học sinh này.

"Vậy thì, làm thế nào mà chị biết lại em là một học sinh có khả năng học tập? Nếu chị đang thảo luận với bạn của chị trước đó, em chắc rằng chị sẽ phải mất một khoảng thời gian để kích hoạt OAA và xác nhận thông tin."

Tôi không thể phản ứng đủ nhanh trước những suy nghĩ nhạy bén mà Ishigami-kun bất ngờ nói ra.

Chẳng có gì lạ khi tôi biết tên cậu ta sau khi nhìn vào danh sách đặt chỗ. Tuy nhiên, như Ishigami-kun đã nói, thật đáng ngờ khi tôi biết cậu ta có học lực cao.

Cậu ta hoàn toàn có thể chỉ ra điều này sớm hơn, nhưng lại quyết định đề cập một cách từ từ, như thể đã căn trước thời gian để khiến tôi cảm thấy cảm thấy nhẹ nhõm khi tưởng là mình đã hoàn thành được việc bắt chuyện với cậu ta.

"Tôi chỉ tình cờ mở sẵn OAA và để ở chế độ chạy ẩn. Tên của Ishigami-kun được ghi ngay tại khung giờ kế hoạch của nhóm tôi, thế nên tôi mới vội vàng kiểm tra lại ảnh của cậu trên hệ thống để chắc chắn đó là cậu."

Quả là một lời bào chữa cay đắng, nhưng chắc chắn đó không phải là một câu chuyện không thể xảy ra.

Sau khi Ishigami-kun xác nhận xong với bạn của mình qua điện thoại, cậu ta thay đổi thời gian cuộc hẹn với một biểu cảm thờ ơ.

"Em hiểu rồi. Xin lỗi vì sự hiểu lầm kỳ lạ này."

"Không sao đâu. Chắc là cậu cũng có hơi giật mình, việc cậu hiểu lầm cũng là dễ hiểu thôi."

"Vậy thì, em sẽ để nó cho nhóm chị."

"Oh, ......, phải, Ishigami-kun, cảm ơn rất nhiều vì sự giúp đỡ này."

"Không sao, nhưng ..."

Cậu ta định nói gì đó, nhưng lại có vẻ do dự trước những lời tiếp theo.

"Có chuyện gì không?"

"Không có gì. Hẹn gặp lại, Horikita-senpai."

"...Hẹn gặp lại."

Ishigami-kun quay lưng và bước đi.

Mọi chuyện đã không diễn ra như tôi nghĩ.

Nếu xếp người có khả năng viết được nét chữ đó vào vùng màu đen, và những người chắc chắn không phải vào vùng màu trắng, thì tôi không nghĩ Ishigami-kun là thuộc vùng đen, nhưng tôi lại rất tò mò về cậu học sinh này.

Lúc này, tốt hơn hết là nên đặt cậu ta vào vùng xám gần với màu trắng.

Sau khi không còn thấy bóng lưng của Ishigami-kun nữa, tôi đứng đó và mở quyển danh sách ra.

Không phải tự nhiên mà tôi lại dành thời gian xem lại danh sách, tôi cần phải ghi nhớ lịch thuê hồ bơi của mình để gọi điện báo hủy sau này.

Và vì không tìm được bất kỳ manh mối nào, tôi sẽ phải nghĩ xem mình nên làm gì tiếp theo.

"Trông có vẻ như em đang có một khoảng thời gian rất khó khăn nhỉ ~ Horikita-san."

Hoshinomiya-sensei bất ngờ xuất hiện và gọi tôi.

Cô ấy đang đi cùng với Kanzaki-kun, một học sinh từ lớp mà cô ấy chủ nhiệm, ánh mắt hai chúng tôi chạm nhau.

"Em thấy vẫn mình vẫn như mọi khi thôi."

"Vậy à?"

Điều làm tôi để tâm hơn là việc Hoshinomiya-sensei đang vừa nói vừa chống tay vào tường.

"Ừm, cô đang không khỏe ạ?"

"Oh ~ cái này á? Đừng lo, chỉ là một căn bệnh dành riêng cho người lớn thôi."

Bệnh dành riêng cho người lớn? Đó là loại bệnh quái quỷ gì vậy? ......

"Ý cô là, cậu nhóc ngầu lòi lúc nãy là ai ...... uh, em ấy là ai ~? Cô nghĩ mình đã từng gặp em ấy ở đâu đó rồi."

Người mà Hoshinomiya-sensei vừa đi qua không ai khác chính là Ishigami-kun.

"Là Ishigami, lớp A năm nhất."

Trước khi tôi có thể trả lời, Kanzaki-kun, người đứng cạnh cô ấy, đã lên tiếng thay cho tôi.

"Hả? Năm nhất à? Ý cô là, nếu em ấy là học sinh năm 2 hoặc năm 3, thì việc em biết ......"

Hoshinomiya-sensei nghiêng đầu tò mò không hiểu vì sao.

"Cậu ấy thì sao? Cậu biết gì về cậu ấy à?"

Tôi gặng hỏi Kanzaki-kun, hy vọng có thể có được một vài manh mối.

"Hmm, cô nghĩ mình đã nhìn thấy em ấy ở trường một lần cách đây khá lâu rồi...... Có thể chỉ là nhầm lẫn thôi….. Ah, xin lỗi, Horikita-san, cô không nhịn được nữa rồi!”

Hoshinomiya-sensei chạy về phía boong tàu trên đôi chân loạng choạng.

Tôi nhìn theo cô ấy, tự hỏi chuyện gì đang xảy ra.

"A, ugh, hiiii!"

Tôi không biết chuyện gì đang xảy ra, tôi chỉ thấy cô ấy kêu lên một tiếng đầy thảm thiết rồi rướn người ra ngoài.

Sau đó, với một tiếng ùng ục lớn, Hoshinomiya-sensei bụm miệng trong khi nắm chặt lấy lan can boong tàu.

"Oro oro oro !!!"

Thứ chất ‘lỏng’ lóng lánh bị gió biển thổi văng ra từ bên mạn tàu. Cả tôi và Kanzaki-kun chỉ có thể đứng nhìn trong im lặng.

Chúng tôi đang được chứng kiến cái quái gì vậy? ......

"Sensei ......, em nghĩ đó là một hành vi có vấn đề … về mặt vệ sinh và đạo đức.”

"Ugh, cô chỉ đang bị say sóng chút thôi, xin lỗi Horikita-sa…..ororooro!"

Ít nhất thì cô ấy cũng tống nó xuống biển......

"Cô xin lỗi, cô phải về phòng đi ngủ đây...... Xin lỗi Kanzaki-kun, chúng ta đang nói dở câu chuyện."

"Cô không cần phải lo lắng về chuyện đó đâu, Em sẽ gọi lại cho cô sau."

"Và Horikita-san, xin lỗi vì đã khiến em phải chứng kiến một thứ gì đó kỳ lạ ~ ...... ugh!"

Cô ấy khua khoắng vẫy tay, nhưng nhanh chóng bịt lại xuống miệng rồi chạy vào khoang tàu.

"...... Cậu quả là một người đàn ông bận rộn."

"Chắc hẳn mọi người sẽ rất bối rối nếu không quen nhìn thấy cô ấy."

"Cậu đã nhìn thấy vài lần rồi à?"

"Tôi đã được chứng kiến thứ gì đó tương tự khoảng ba lần trong tiết chủ nhiệm buổi sáng."

Tôi rất tiếc khi nghe cậu ấy nói vậy ....…

Khi Hoshinomiya-sensei khuất bóng, tôi khẽ vẫy tay chào Kanzaki-kun rồi định quay lưng bỏ đi.

"Horikita, mối quan hệ của cậu với Ishigami là gì?"

Kanzaki-kun gọi tôi lại với một câu hỏi mà tôi không hề mong đợi.

"Ý cậu là gì?"

Vì cậu ấy không nói rõ ràng, tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc hỏi lại.

"Cậu đã nói chuyện với Ishigami lúc nãy."

"Từ cách cậu nói, có vẻ cậu biết gì đó về Ishigami-kun nhỉ, trước đó cậu cũng đã nói tên cậu ta."

"Hmm, tôi đã có rất nhiều cơ hội tiếp xúc với các học sinh năm nhất trong kỳ thi đặc biệt ngay đầu năm hai."

Những học sinh xuất sắc nhất của năm nhất hầu như đều bị dành hết bởi Sakayanagi-san và Ryuuen-kun.

Việc Kanzaki-kun biết về Ishigami-kun thông qua kỳ thi đó cũng là điều dễ hiểu......

Tôi hơi ngạc nhiên khi Kanzaki-kun lại chủ động bắt chuyện với tôi vì bình thường cậu ấy có vẻ khá lạnh lùng.

"Tôi tình cờ đặt lịch thuê hồ bơi trùng với nhóm của cậu ấy. Mọi chuyện chỉ vậy thôi."

Tôi giải thích tình hình một cách ngắn gọn, nhưng Kanzaki-kun có vẻ chưa bị thuyết phục.

"Ishigami-kun có phải là một kouhai đáng tin cậy trong mắt cậu không?"

Tôi không biết mình đang có bao nhiêu manh mối, cũng như bao nhiêu người mà tôi có thể coi là một nhân chứng.

Đó là lý do tại sao tôi muốn lấy thông tin từ nhiều người nhất có thể.

"Năng lực học tập của cậu ta là hoàn hảo. Cậu có thể xác nhận thông qua OAA."

"Đúng, đó là một điểm A chất lượng."

Ngược lại, khả năng thể chất của cậu ta không quá tốt và chỉ nhận được điểm D-.

"Nhưng học tập và tin tưởng là hai chuyện khác nhau."

"Tại sao cậu lại muốn biết liệu Ishigami có đáng tin cậy hay không? Nó có vẻ không liên quan đến cuộc nói chuyện trước đó."

Chúng tôi đang ở giữa kỳ nghỉ hè và Nhà trường đã hứa sẽ không tổ chức kỳ thi đặc biệt nào. Việc Kanzaki-kun tỏ ra băn khoăn cũng là dễ hiểu, nhưng tạm thời cứ bỏ qua chuyện đó đã.

"Đừng lo. Tôi chỉ nghĩ vậy thôi."

Tôi cố gắng để cuộc trò chuyện trôi đi vì tôi không thể nói cho cậu ấy biết về vụ chữ viết tay.

Nhưng Kanzaki-kun lại không định quay đi mà tiếp tục lời với nói của mình.

"Không phải là không cơ sở để biết cậu ta có đáng tin tưởng hay không."

Kanzaki-kun nói một cách ẩn ý, vậy tức là cậu ấy có biết điều gì đó về Ishigami-kun.

"Nếu cậu có thể trả lời tôi một vài câu hỏi, tôi sẽ không ngại nói cho cậu về Ishigami."

Tôi đã đánh giá Ishigami-kun rơi vào vùng xám trắng, vậy nên tôi cũng không cần thiết phải thúc ép cuộc trò chuyện tại đây. Thế nhưng, biểu hiện trên khuôn mặt Kanzaki-kun lúc này có vẻ khác với vẻ bình tĩnh thường ngày của cậu ấy, và nó khiến tôi chú ý.

"Câu hỏi? Đó là gì?"

"Tôi đã suy ngẫm về lớp học của Horikita được một thời gian."

"...... lớp học của tôi?"

"Trong số đó, tôi muốn biết ...... Ayanokouji thực sự xuất sắc đến mức nào."

"Tôi không thể trả lời câu hỏi đó cho cậu. Cậu có thể hỏi trực tiếp Ayanokouji-kun được không?"

Tôi rất ngạc nhiên khi thấy tên của Ayanokouji-kun lại được nhắc đến ở đây, nhưng tôi đã cố chuyển hướng cuộc trò chuyện.

"Tôi không nghĩ cậu ấy là người sẽ trả lời thành thật nếu tôi hỏi."

"Có thể là vậy. Nhưng cũng đâu có nghĩa là cậu có thể tin tưởng lời nói của tôi."

"Tài liệu tham khảo thôi cũng được, đó là tất cả những gì tôi cần."

"Ừm, vậy thì … Chúng tôi đã biết nhau từ lâu, nhưng tôi không biết gì về cậu ấy cả."

"Cậu không biết gì cả? Nói như vậy là quá cường điệu rồi. Nếu cậu tự xưng là lãnh đạo, vậy thì cậu hẳn phải biết về hoạt động của các bạn trong lớp ở một mức độ nào đó."

"Tôi vẫn chưa nhận được sự tin tưởng của tất cả các bạn cùng lớp của mình. Điều đó cũng đúng với Ayanokouji-kun."

Tôi chưa đủ tư cách để tự hào gọi mình là một lãnh đạo.

Ít nhất, tôi không giỏi bằng Sakayanagi-san, Ichinose-san, hay Ryuuen-kun.

"Có vẻ cậu không thể trả lời tôi một cách trung thực, vì Ayanokouji có lẽ là một tài sản quý giá đối với lớp Horikita."

"Hừm, chỉ cần nghe cậu cảnh báo như vậy thôi đã khiến tôi cảm thấy sự diện của Ayanokouji-kun ảnh hưởng đến mức nào rồi."

Năng lực của Ayanokouji-kun cao đến đâu, tốt hơn là nên để các lớp đối thủ phải bận tâm về vấn đề đó.

"Cậu còn câu hỏi nào khác không?"

"Không, đó là tất cả những gì tôi quan tâm lúc này."

Nếu thế thì Kanzaki-kun cũng không việc gì phải kể cho tôi về Ishigami-kun.

Tôi không thể ép cậu ấy phải chia sẻ thông tin, mặc dù tôi đã nghĩ như vậy. ......

"Cậu học sinh tên Ishigami đó rất xuất sắc, giàu lòng nhân ái và có khả năng làm nhiều việc khác. Cậu ta đã được công nhận là thủ lĩnh của Lớp A năm nhất, các học sinh trong lớp đều hoàn toàn tin tưởng cậu ta, có thể nói Ishigami là sự kết hợp giữa những điểm tốt nhất của Ichinose và Sakayanagi.”

"Vậy thì điều đó sẽ rất tốt cho bạn bè của cậu ấy."

"Nhưng Ishigami chỉ dành lòng tốt của mình cho đồng minh của cậu ta. Nó không áp dụng cho những kẻ đe dọa họ. Ishigami có lẽ là kiểu người sẽ sẵn sàng giương nanh tấn công kẻ thù với không chút thương tiếc."

Khi tiếp xúc với tôi, Ishigami-kun mang lại cảm giác là một học sinh hiền lành, vậy nên thật khó để có thể hình dung ra cậu ta với những thông tin tôi vừa nhận được.

"Tôi tự hỏi cậu ta sẽ có thái độ như thế nào đối với một người không phải bạn cũng không phải thù."

"Không phải bạn cũng không phải thù à, đối với cậu ta thì sẽ chỉ nhận lại sự thờ ơ."

"Thờ ơ?"

Kanzaki-kun đang nói bỗng dừng lại.

"...... Ừm. Kiểu như cậu không cần quan tâm tới những sinh vật không có ý nghĩa với cậu."

"Cậu ta có nói với tôi là ‘Hẹn gặp lại’, liệu một người thờ ơ lại để lại một lời đề nghị tái gặp mặt như vậy không."

"Ishigami? Không, cậu ta không phải kiểu người có thể dễ dàng nói như vậy. Cậu ta thực sự đã nói vậy sao?"

"Nếu tôi không nghe nhầm thì là có. Có vẻ như cậu biết rất nhiều về Ishigami-kun."

Không biết chuyện đã xảy ra giữa Kanzaki-kun và Ishigami-kun có liên quan gì đến vấn đề mà tôi đang theo đuổi hay không.

"Tôi không biết nhiều về cậu ta. Tôi chưa bao giờ bị lợi dụng trước đây."

Kanzaki-kun lẩm bẩm một mình, rồi tiếp tục.

"Ishigami chỉ quan tâm đến bạn bè hoặc kẻ thù của mình. Nói cách khác, cậu ta đã xếp Horikita vào một trong hai loại đó."

"Ngay cả khi cậu nói như vậy, tôi vẫn không thực sự hiểu."

Hôm nay là lần đầu tiên tôi tiếp xúc với Ishigami-kun.

Trước đó, chúng tôi chưa bao giờ gặp mặt trực tiếp hay chào hỏi nhau.

Theo một lối suy nghĩ thông thường thì cậu ta sẽ không thể chắc chắn tôi là một đồng minh hay là một kẻ thù ngay được.

"Có thể cậu đã vô tình tạo ra một mối liên hệ với cậu ta."

"Cậu đang cho rằng những hành động của tôi đã gián tiếp ảnh hưởng đến cậu ấy?"

"Tôi không thể loại trừ khả năng đó."

Bằng một cách nào đó, tôi không thể hiểu Kanzaki-kun đang nói về cái gì.

Cậu ấy suy nghĩ một lúc, và rồi quyết định nói nhỏ với tôi.

"Tôi sẽ cho cậu một lời khuyên. Đừng dính líu đến Ishigami. "

"Ngay từ đầu tôi đã không định dính líu đến cậu ta rồi. Nhân tiện, cậu nghĩ còn có học sinh năm nhất nào khác cần phải đề phòng không?"

"Những học sinh năm nhất khác?"

Cho đến bây giờ, tôi vẫn chưa đánh dấu được ai có khả năng là một nghi phạm rõ ràng. Và tôi cần thêm manh mối. Nếu cậu ấy đề cập tới Amasawa-san hoặc bất cứ cái tên nào khác, tôi sẽ có thể sâu sắc hơn những nhận định của mình.

Tôi đã nghĩ như vậy....…

"Ishigami là học sinh năm nhất duy nhất mà cậu cần quan tâm."

Kanzaki-kun vỏn vẹn đáp lại rồi quay đầu bước đi. Trên đường, cậu ấy đi ngang qua Ibuki-san, hai người đều nhìn thấy nhau nhưng không thể hiện cử chỉ giao tiếp nào.

"Cậu thân với Kanzaki à?"

"Không, không hề. Chỉ là chúng tôi tình cờ có một điểm chung, có chuyện gì vậy?"

"Tôi không thích việc cậu ta trông có vẻ thông minh, giống như cậu."

Thật vô ích khi hỏi Ibuki-san một cách nghiêm túc.

"Thế điểm chung của cậu với anh chàng đó là gì?"

"Một học sinh năm nhất, Ishigami-kun. Cậu ấy có nét chữ viết tay trông giống với nét chữ trên tờ giấy mà tôi đang tìm kiếm."

Sau đó, tôi truy cập OAA và xem hồ sơ của Ishigami-kun một lần nữa.

---------------------------------------------

Năm nhất, lớp A, Kyo Ishigami

Học lực: A (95)

Năng lực thể chất: D- (25)

Năng lực tư duy: B + (77)

Đóng góp cộng đồng: D (31)

Tổng thể: B- (61)

---------------------------------------------

"Ngoài ra, tôi cảm thấy có gì đó hơi đáng sợ trong cách cậu ta nói chuyện và hành động, giống như một cái hố sâu không đáy vậy."

"Hmm? Vậy tức là cậu đang nghi ngờ cậu ta?"

"Tôi không biết. Tôi đã xếp Ishigami-kun vào vùng xám trắng, nhưng ....… Nếu điểm đánh giá năng lực thể chất này không phải thật, mà là cậu ta đang cố tình che giấu sức mạnh thực sự, tôi sẽ nghi ngờ cậu ta ngay lập tức."

Nhưng không có cách nào để xác nhận ngay vào lúc này.

"Tên Ishigami này không phải đâu."

Ibuki-san xen vào, như để phủ nhận suy luận của tôi.

"Làm sao mà cậu có thể chắc chắn như vậy?"

"Ngày hôm kia, tôi đã đi ra khu vực boong phía trên hồ bơi để quan sát mọi người vui chơi."

"Một mình à? Hẳn là cô đơn lắm nhỉ."

"Cái gì? Cậu có muốn tôi không nói nữa không?"

"Đùa thôi, nói tiếp đi."

"Chết tiệt, ....… Tên Ishigami này đã lọt vào tầm nhìn của tôi vì chiều cao khá nổi bật của cậu ta. Cậu ta có một cơ thể rất bình thường, phần thân trên hay thân dưới cũng không đặc biệt phát triển. Theo suy đoán của tôi thì cậu ta không phải một người có tập võ hay chơi thể thao. Cậu đang muốn tìm những cá nhân mạnh mẽ như Amasawa và Ayanokouji phải không?"

"Chẳng lẽ lý do cậu đến hồ bơi một mình là để nhận diện những người có năng lực thể chất.….?"

‘Cuối cùng cậu mới nhận ra à?’ Ibuki-san rụt cổ lại và tiếp tục.

"Sức mạnh và thân hình luôn phải đi đôi với nhau. Nếu là một chàng trai biết vận động thì chắc chắn anh ta sẽ có một thân hình săn chắc, còn nếu là một chàng trai khỏe mạnh thì cơ bắp của anh ta phải được rèn luyện bài bản."

Nếu tôi là một kẻ nghiệp dư, thì Ibuki-san sẽ là một tuyển thủ thi đấu.

Nếu cô ấy đã nhìn thấy Ishigami-kun cởi trần và xác nhận thân hình cậu ta không có gì đặc biệt, những nhận định này sẽ có độ tin cậy rất cao.

"Cảm ơn cậu, đó thực sự là những thông tin rất hữu ích."

Vậy là không thể phủ nhận việc năng lực thể chất của cậu ta chỉ loanh quanh điểm D-.

Tất nhiên, không nhất thiết kẻ tôi đang tìm kiếm phải là một người mạnh mẽ như tôi đã giả thuyết ban đầu, nhưng ....…

Tôi nghĩ mình đã có thể chuyển Ishigami-kun hoàn toàn sang vùng trắng.

"Dù sao thì kỳ nghỉ cũng sắp kết thúc rồi, chúng ta sẽ phải đợi cho đến khi học kỳ hai bắt đầu để tiếp tục."

"Không biết sẽ còn mất bao lâu nữa đây."

Tôi không khỏi cảm thấy xuống tinh thần một chút, bởi hiện tại tôi vẫn chưa có bằng chứng xác thực về bất cứ điều gì.

Chúng tôi sẽ còn phải nỗ lực trong một khoảng thời gian.

Chương 6 Phần 3:

Vào thời điểm mà hầu hết các học sinh đều đang vui chơi trên khắp con tàu.

Amasawa Ichika, Lớp A năm nhất, bước qua cánh cửa phòng cabin, nơi có một học sinh đang đợi sẵn.

"Cậu định giải thích thế nào nếu bạn cùng phòng của cậu đột nhiên quay trở lại? Bình thường tớ sẽ nói như vậy, nhưng vì đó là cậu, hẳn là chuyện đó sẽ không bao giờ có thể xảy ra nhỉ?"

Học sinh kia chỉ cười nhạt, không trả lời bất cứ câu hỏi nào từ Amasawa.

"Cậu có hiểu tình hình hiện tại của mình không? Có vẻ như Nanase-chan, Horikita-senpai, và Ryuuen-senpai đều đang điên cuồng lùng sục cậu. Cậu định để yên mọi thứ như vậy à?"

"Như vậy cũng tốt thôi. Kế hoạch đang tiến triển theo một hướng khá thú vị."

"Vậy thì...hãy nói cho tớ biết chi tiết của kế hoạch đó ... Takuya."

Yagami Takuya, người đã đăng ký vào lớp B năm nhất, lặng lẽ đứng dậy từ chiếc giường.

"Cậu chẳng bao giờ chịu học hỏi cả, phải không, Ichika?"

Amasawa tỏ ra cảnh giác trước một Yagami đang từ từ tiến đến gần, cô tập trung dõi theo từng chuyển động dù là nhỏ nhất của cậu ta với không một lần chớp mắt.

Bởi chỉ cần một tích tắc khuất tầm nhìn, Amasawa có thể sẽ phải đối mặt với một đòn công kích đầy uy lực.

"Yên tâm, tớ sẽ không ra tay ở đây đâu."

"Tớ thực sự muốn tin là vậy."

"Cậu nói đúng, giờ cậu đã không còn đứng về phe White Room nữa rồi. Nói cách khác, cậu là kẻ thù của tớ, Ichika."

Yagami đưa cánh tay phải của mình tới trước mặt Amasawa rồi nhẹ nhàng vuốt ve những ngọn tóc mái của cô.

"Tớ biết cậu luôn có hảo cảm với anh ta, nhưng ...... Tớ thậm chí còn không nhận ra cậu lại là kẻ thù của mình."

"Oi ya, cậu đang nói với tớ đấy à."

"Đùa thôi. Giờ thì cậu đã là dân thường rồi, không có bất kỳ cơ hội nào cho cậu đâu."

"Tớ có thể đang ghi âm cuộc trò chuyện này đấy."

"Cậu cứ việc làm bất cứ điều gì cậu muốn với cái đoạn băng đó."

Yagami cho rằng việc để cho Amasawa ghi âm sẽ chẳng mang lại bất lợi gì cho mình.

Nếu Amasawa hoàn toàn đứng về phía Ayanokouji, thì tất cả những gì cô ấy có thể làm là nói chuyện trực tiếp với Yagami.

Mặc dù Yagami sẽ không tin những gì cô nói là sự thật, nhưng nó cũng đủ để khiến cậu ta phải cảnh giác hơn.

"Lý do tớ gọi cậu đến đây là vì tớ muốn tìm hiểu ý định sau cùng của cậu. Cậu thực sự muốn bảo vệ Ayanokouji? Đến mức nhiều lần can thiệp vào kế hoạch của tớ?"

"Tớ không hiểu cậu đang nói cái gì. Nya ~"

Yagami bật cười trước trò lố của Amasawa và gỡ những ngón tay ra khỏi ngọn tóc của cô ấy.

"Có quá nhiều thứ cho thấy điều đó, nhưng tớ sẽ chỉ đề cập đến cái lần mà cậu đã khiến tớ phải thay đổi kế hoạch của mình. Trong kỳ thi trên đảo lần này, tớ đã gửi Kushida và Kurachi đến chỗ Ayanokouji, tại sao cậu lại cố tình phá đám bọn họ?"

"Tớ không cần phải giải thích, cậu biết lý do mà. Bởi vì đó là một chiến lược khó chịu đối với Ayanokouji-senpai. Tớ không muốn để Kushida-senpai quay lại được cảnh anh ấy chiến đấu với Nanase-chan và Kurachi-kun, hai người không liên quan. Tớ chắc rằng senpai sẽ xử lý một cách êm đẹp thôi, nhưng có khả năng những xáo trộn trong cảnh quay có thể dẫn đến một số hình ảnh đáng quan ngại."

(Giải thích: Nếu cả đoạn video thì ko sao vì Aya chỉ né thôi, nhưng nếu cắt 1 vài tấm hình sao cho nhìn giống 2 bên đang đánh nhau từ đoạn phim ra thì lại là chuyện khác)

"Đúng vậy. Đúng là anh ta có thể xử lý Nanase và Kurachi mà không gặp khó khăn gì. Nhưng nếu ghi lại được cảnh anh ta đối phó với hai người họ, tớ có thể sử dụng đoạn phim như một con bài mặc cả. Ngay cả khi Ayanokouji cưỡng đoạt máy tính bảng từ Kushida, anh ta cũng không thể mở khóa nó, còn nếu anh ta phá hủy chiếc máy tính, nhiều vấn đề rắc rối khác sẽ ập xuống đầu anh ta."

Nhưng Amasawa đã đoán trước được tất cả những ý định đó và cản trở kế hoạch của cậu ta.

"Cậu có giận không?"

"Không đời nào. Tớ chắc rằng mọi chuyện rồi cũng sẽ tạo nên một tác phẩm thú vị. Tớ cũng biết về tính cách của anh ta cũng như cái cách mà anh ta phân tích tình hình. Mặc dù thấy mình có khả năng bị tấn công, nhưng Ayanokouji vẫn không thực hiện tìm kiếm GPS để kiểm tra khu vực xung quanh, bởi vì anh ta biết rằng làm vậy sẽ chỉ khiến bản thân bị phân tâm. Thông thường, người ta sẽ thực hiện tìm kiếm GPS giống như Nanase đã làm và tiến hành để mắt tới Kurachi hoặc Kushida."

Thế nhưng sau khi trở lại tàu, Ayanokouji có vẻ không hề bận tâm đến hai người họ.

"Kết quả là cả Nanase-chan và Ryuuen-senpai đều bị lạc vào một mớ bùng nhùng nhỉ? Họ dường như vẫn chưa liên hệ được với nhau, kể cả khi họ lần ra được cái tên Utomiya-kun từ Kurachi-kun, thì cũng là vô ích khi tra hỏi cậu ấy, một người thậm chí còn không biết mình đang bị giật dây. Nhưng còn Horikita-senpai thì sao? Có vẻ chị ấy đang cố xác định danh tính của cậu thông qua manh mối từ mảnh giấy mà Takuya đã viết. Yêu cầu ký danh khi đăng ký trò chơi tìm kho báu rõ ràng là để kiểm tra nét chữ viết tay của các học sinh tham gia."

"Tớ chắc rằng nếu cho thêm một vài gợi ý, thì cuối cùng chị ấy cũng sẽ tìm ra được thôi."

Yagami không hề tỏ ra vội vàng, trên thực tế, cậu ta giống như đang mong đợi điều đó hơn.

"Ý cậu là cậu đã cố tình để lại manh mối trên mảnh giấy đó?"

"Tất nhiên, đó cũng là một nước đi của tớ. Chỉ là chị ấy sẽ phải cố gắng hết sức nếu muốn tiếp cận được tớ."

Yagami đã để lại rất nhiều gợi ý, ngay cả khi không cần hỏi trực tiếp, Amasawa cũng biết chính xác cậu ta đang muốn hướng tới điều gì.

"Còn gì nữa? Nếu chị ấy biết được nét chữ của Takuya khớp với nét chữ trên tờ giấy, thông tin đó rồi cũng sẽ đến tai Ayanokouji-senpai."

Khi đó, Yagami chắc chắn sẽ bị nghi ngờ là một học sinh Phòng Trắng.

"Ngay từ đầu Ayanokouji đã không tin tưởng tớ rồi, chắc hẳn anh ta cũng đã nhận ra những điểm dối trá trong lời nói của tớ. Cái kiểu chiến lược vòng vo này ban đầu là do Tsukishiro chỉ đạo. Tuy nhiên, bây giờ ông ta đã rút lui rồi nên không cần thiết phải làm theo nữa. Nếu đánh bại Ayanokouji trong một tình huống thuận lợi đã được ông ta sắp đặt sẵn thì sẽ chẳng có ý nghĩa gì cả."

"Vậy tức là cậu không quan tâm đến việc bị anh ấy phát hiện ra sao?"

"Đúng vậy. Tớ thậm chí còn sẵn sàng nói thẳng với anh ta."

Ngay từ đầu, Yagami đã có ý định đối đầu với Ayanokouji.

Nhưng nếu cậu ta tự ý hành động trong giai đoạn đầu, có khả năng Tsukishiro sẽ can thiệp.

Yagami đã lên đủ loại kế hoạch trong khi tạm thời nghe theo sự chỉ đạo từ Tsukishiro, tất cả đều chỉ là để câu giờ.

"Nhưng giờ thì kỳ thi trên đảo đã kết thúc rồi, cậu không còn cơ hội để được giao lưu với các senpai năm hai nữa đâu. Tớ nghĩ việc sớm trở về Phòng Trắng sẽ tốt hơn cho cậu đó.~"

Đối với Amasawa, người không có ý định quay lại, bị trục xuất hóa ra lại là một điều may mắn, như thể điều ước của cô vừa mới thành sự thật.

Nhưng đối với Yagami, Phòng Trắng là nơi duy nhất cậu có thể trở về.

"Tớ phải nghiền nát anh ta một cách tuyệt đối. Sau đó tớ có thể bắt kịp việc học của mình bao nhiêu cũng được."

Nụ cười của cậu ta, một nụ đầy ghê tởm, dài ngoằng trên khuôn mặt đang tối sầm, khác hẳn với vẻ tươi tắn thường ngày mà mọi người vẫn luôn ấn tượng.

"Nhân cách của cậu thực sự méo mó … theo một cách rất khác với tớ…. phải không, Takuya?"

Amasawa tiếp tục nói, mặc dù cô ấy đã gần như chết lặng.

"Tớ cũng cảm thấy tiếc cho Utomiya-kun. Cậu ấy chỉ muốn bảo vệ những người bạn của mình mà đồng ý hợp tác với Takuya, để có thể ngăn không cho Tsubaki-chan tự bỏ học... Tớ cá là cậu ấy sẽ rất tức giận nếu biết chính Takuya mới là người đã khiến cậu bạn của mình bị đuổi học."

"Ngay từ đầu tớ đã biết Utomiya là một kẻ dễ bị lợi dụng rồi. Nếu khiến cậu ta nhận thức được trách nhiệm của bản thân khi chứng kiến một người bạn cùng lớp phải ra đi, chắc chắn cậu ta sẽ muốn ngăn chặn điều đó tái diễn bằng bất cứ giá nào. Nếu muốn kết thân với người khác, cách đơn giản nhất chính là tạo ra một kẻ thù chung, ví dụ như Housen chẳng hạn. Rồi tớ chỉ việc chui vào túi của Tsubaki và Utomiya, phát triển một chiến lược không bao giờ thành công, và đồng thời có thể xác nhận danh tính của những kẻ đang giúp đỡ Ayanokouji. Nhờ đó, tớ đã biết được rằng anh ta có liên hệ với Sakayanagi, thủ lĩnh của lớp A năm hai."

"Oh phải rồi, chị ấy cũng đã đến tìm gặp tớ ... Arisu-senpai."

"Có khả năng Sakayanagi sẽ can thiệp vào cuộc chiến giữa tớ và Ayanokouji trong tương lai, vậy nên tớ sẽ phải tính cả cách đối phó với chị ấy."

"Ừ, ừ, tốt thôi, cứ làm những gì cậu muốn."

Amasawa thở dài ngao ngán khi thấy Yagami bắt đầu nói một cách hùng hồn.

Mỗi khi tâm trạng vui vẻ, Yagami sẽ tự nói chuyện với bản thân, giống như bây giờ, ngay cả khi cậu ta bị bỏ lại một mình.

Yagami cảm thấy hứng thú với tình hình hiện tại hơn bất kỳ ai khác, mặc dù cậu ta đang tự đặt cược danh tính của chính mình.

"Cậu thấy hài lòng với bài phát biểu của mình chưa? Giờ thì để tớ quay về phòng nhé."

"Khoan đã, lý do tớ gọi cậu ra là để xác nhận ý định của cậu mà. Cậu quên rồi sao, Ichika?"

"Hửm, là sao ta ~?"

Nở một nụ cười thơ dại, Yagami ngay lập tức nắm lấy cả hai cánh tay của Amasawa và ghì chặt cô ấy vào cánh cửa trước mặt mình.

"Huh!"

Amasawa đã luôn đề phòng trước từng cử động của Yagami, chắc chắn cô không hề mất cảnh giác, nhưng vẫn không thể phản ứng kịp.

"Sau Utomiya thì sẽ là tớ. Bọn họ sẽ lần ra cái tên Yagami sớm thôi. Và đó sẽ là cách mọi thứ bắt đầu."

"...... Takuya đang muốn chơi một cách nghiêm túc đấy à?"

"Một khi nhận thức được kẻ thù của nhau, tớ sẽ có thể đấu với anh ta xem ai mới thực sự là giỏi nhất."

"Tại sao cậu không phân định bằng nắm đấm của mình như một người đàn ông, thay vì cố gắng đi lòng vòng như vậy? Với khả năng chiến đấu của Takuya, cậu có thể sẽ cạnh tranh được với Ayanokouji-senpai đó."

"Tớ sẽ không sử dụng bạo lực trừ khi thực sự cần thiết."

"Cậu mà cũng nói được một điều như vậy sao?"

Lực kiềm chế từ đôi bàn tay đó thật phi thường, ngay cả Amasawa cũng không thể sánh được. Kể cả khi cố gắng thoát ra, cô cũng không có khả năng đánh lại Yagami lúc này.

"Đây là hành động ít bạo lực nhất mà tớ có thể làm rồi, cậu không hiểu điều đó sao, Ichika?"

Amasawa chỉ mỉm cười đáp lại trong khi suy tính vô số những phương pháp mình có thể thực hiện tiếp theo. Tuy nhiên, dù có lặp đi lặp lại bao nhiêu lần, cô cũng không tìm ra một khả năng nào có thể phá vỡ tình thế này.

"Tớ đang thực sự nghĩ đến việc loại bỏ cậu ra khỏi kế hoạch của mình. Học sinh duy nhất biết về tớ sẽ chỉ là một trở ngại bất kể tớ có cố gắng làm gì trong tương lai. Cậu có nhận thấy điều đó không, Ichika?"

"Haha ~, chắc sẽ không vui đâu."

Khi Yagami ghé sát khuôn mặt của mình tới trước mắt cô, Amasawa cũng đã sẵn sàng đón nhận.…

Thế nhưng... Áp lực trên hai cánh tay đang bị nắm chặt của cô đột nhiên biến mất, đồng thời cơ thể cô cũng được giải phóng khỏi sự kiềm chế.

"Bất ngờ thật đấy.~"

Yagami chỉ cười nhẹ giống như mọi khi, rồi đặt tay lên cánh cửa sau lưng Amasawa.

"Đúng là một trò đùa khó coi."

"Xin lỗi, xin lỗi. Nhưng thực sự thì tớ định sẽ bóp chết cậu. Tuy nhiên, tớ đã không làm vậy."

"Wow, thế cơ à?"

Trước lời ‘chia sẻ’ của Yagami, Amasawa khẽ ngả người về phía sau.

"Bởi vì tớ có nghe nói cậu đã được Shiba dạy bảo rồi. Không đánh trả anh ta là quyết định đúng đắn đấy."

"Nếu chống đối một lần, anh ấy sẽ chỉ đáp trả gấp đôi, tớ đã học được điều này từ khi còn là một đứa trẻ. Nhưng cậu có chắc là muốn để tớ yên như vậy không?"

"Tớ biết lúc này Ichika sẽ chỉ đứng ngoài cuộc. Nếu cậu đã quyết định hoàn toàn đứng về phe Ayanokouji, thì câu chuyện đã kết thúc lâu rồi."

"Đúng là có một chút khó khăn khi phải cân nhắc giữa vị senpai mà tớ luôn ngưỡng mộ và những người bạn cùng thế hệ của mình."

"Đừng lo, đó là một cuộc đối đầu mà Ayanokouji buộc phải thắng. Tớ không định sử dụng bạo lực với anh ta đâu. Nhưng sẽ chỉ có một trong hai kết quả có thể xảy ra thôi: tớ đuổi học anh ta hoặc anh ta sẽ làm điều đó với tớ."

Nói xong, Yagami mở cửa căn phòng và tiễn Amasawa rời đi như một quý ông.

Chương 6 Phần 4:

Lúc đó là khoảng 2 giờ sáng, tôi lặng lẽ đẩy cánh cửa nặng nề rồi bước vào phòng hòa nhạc.

Bên trong hội trường rộng lớn, chỉ có một người đang ngồi quay lưng lại với tôi.

Giữa một không gian yên tĩnh tới mức tôi có thể nghe rõ từng tiếng bước chân của mình, tôi tiến lại gần người đó.

"Học sinh không được phép rời khỏi của mình vào giờ này."

"Đừng nói vậy. Nếu không phải lúc này, chắc chắn sẽ chẳng còn lúc nào khác để tôi có thể gặp cậu một mình đâu."

"Nếu bị ai đó nhìn thấy, cô có chịu trách nhiệm thay cho em không, Chabashira-sensei?"

Chabashira thậm chí còn không quay lại nhìn tôi.

"Cậu không phải lo đâu. Công việc tuần tra, giám sát các dãy phòng thường chỉ kéo dài đến nửa đêm thôi."

"Vậy thì, cô có chuyện gì muốn nói khi phải tìm mọi cách để gọi em ra như thế này?"

"Sau kỳ nghỉ hè, học kỳ hai sẽ bắt đầu. Và các kỳ thi đặc biệt tiếp theo cũng vậy."

"Hẳn rồi. Theo thông lệ hàng năm thì chúng ta sẽ đến thẳng đại hội thể thao nhỉ?"

"Ừ. Nhưng không phải năm nay, sẽ có một kỳ thi đặc biệt được tổ chức trước đó."

"Cô chắc chứ? Khi nói điều đó với em."

Không thể có chuyện giáo viên được phép cung cấp thông tin có lợi cho một học sinh hoặc lớp học cụ thể.

"Hay ý cô là kỳ thi đặc biệt tiếp theo đã bắt đầu rồi?"

"Không, không phải thế."

Nếu đúng như vậy, thì việc Chabashira quyết định gọi tôi ra đây và cả cuộc trò chuyện này đều là do cô ấy tự quyết định. Điều này thật bất ngờ, vì cô ấy thường tỏ ra không mấy quan tâm tới lớp học mà mình chủ nhiệm.

Tôi không biết Chabashira đang nghĩ gì, nhưng cô ấy đột nhiên im lặng.

Cứ đứng đó cũng chẳng ích gì, nên tôi quyết định bước ra sân khấu.

Phòng hòa nhạc là một nơi để thưởng thức nhạc sống, một cây grand piano cũng được đặt sẵn ở đây.

Có lẽ vì hôm nay có một buổi biểu diễn vừa mới được tổ chức, vậy nên cây đàn mảy may không dính một chút bụi nào.

"Chủ tịch Tạm quyền Tsukishiro thậm chí đã phải mạo hiểm chính sự nghiệp của mình để có thể bắt được cậu trong kỳ thi trên đảo. Ngay cả khi cha cậu là một người rất quyền lực, thì sự kiên trì của ngài ấy cũng thật phi thường."

"Có vẻ vậy. Nhưng điều duy nhất em phải đính chính lại là Tsukishiro chưa bao giờ hứng thú với vị trí Chủ tịch. Ông ta chỉ lợi dụng chức vụ đó để đuổi học Ayanokouji."

"Vậy đó là lý do tại sao ngài ấy lại ra những chỉ đạo quyết liệt đến vậy?"

Chabashira khoanh tay, hoàn toàn không hiểu.

"Vậy còn lý do cô gọi em đến đây, cô đã sẵn sàng nói về nó chưa?"

"...... Ah."

Sau một chút ngập ngừng, Chabashira khẽ lên tiếng.

"Theo phân tích của cậu thì lớp ta là một lớp như thế nào?"

"Như thế nào? Ý cô là sao?"

"Cậu có nghĩ lớp ta đủ sức để lên lớp A không?"

"Cô có định hỏi điều đó với những học sinh khác trong lớp không?"

"Tôi muốn hỏi cậu."

Thật là bất thường, cô ấy thậm chí còn không trả lời câu hỏi của tôi.

Tôi tự hỏi Chabashira đang suy nghĩ điều gì trong đầu.

"Đúng, em chắc chắn lớp ta là tớp có nhiều tiềm năng nhất của năm hai. Tuy nhiên, chúng ta sẽ không thể leo lên lớp A nếu cứ tiếp tục duy trì tình trạng như hiện tại. Sẽ rất khó nếu muốn bắt kịp với số điểm mà lớp Sakayanagi đang nắm giữ."

Giáo viên là những người hiểu về ngôi trường này hơn bất kỳ ai khác.

"Cả lớp phải là một khối thống nhất, em nghĩ đó là yêu cầu tối thiểu. Và bao gồm cả cô nữa, Chabashira-sensei."

Khi tôi nói vậy, Chabashira nhìn tôi với vẻ mặt ngạc nhiên, như thể cô ấy biết tôi đang ám chỉ điều gì.

"Tôi?...... Đối với cậu thì tôi là kiểu giáo viên như thế nào?"

Chabashira luôn tỏ ra lạnh lùng với các học sinh trong lớp. Nói đúng hơn, cô ấy chỉ đang giả vờ là không quan tâm và bỏ rơi bọn họ.

"Một giáo viên luôn nghĩ mình không thể chiến thắng, nhưng lại không thể từ bỏ hy vọng. Tóm lại là vậy."

"Nặng lời quá đấy."

"Thực tế là cô luôn cố gắng lợi dụng em không hề thay đổi chút nào."

"Ừm, đúng vậy."

Trừ khi những sai lầm đó được sửa chữa một cách trân thành, nếu không Chabashira sẽ không bao giờ có thể thay đổi.

"Cô không được bắt những học sinh của mình phải nỗ lực hết sức chỉ vì bản thân cô muốn được vào lớp A, mà là bản thân cô phải nỗ lực hết sức vì lợi ích của những học sinh rất muốn được vào lớp A."

"Ayanokouji ......"

"Em chắc rằng cô sẽ có thể tự tìm ra câu trả lời. Hoặc ít nhất là em nghĩ vậy."

"Cậu đã nói ......cả lớp cần phải trở thành một khối."

"Đúng."

"Tức là bao gồm cả cậu, đúng chứ?"

"Tất nhiên là thế."

Ánh mắt chúng tôi chạm nhau, rồi Chabashira nuốt nước bọt một cách nặng nề.

"Vậy cậu sẽ làm gì nếu tôi nói là tôi sẽ từ bỏ quá khứ của mình?"

Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt Chabashira như thể đang chất vấn quyết tâm của cô ấy.

Tốt hơn hết là cô ấy nên tin rằng mọi lời nói dối ở đây đều sẽ bị nhìn thấu.

"Nếu cô nói rằng mình sẵn sàng từ bỏ quá khứ, thì em cũng sẽ vứt bỏ cái cách nghĩ của mình. Nếu cô thực sự nghiêm túc về việc lên lớp A, em sẽ không đứng ngoài cuộc đâu."

"...... Tôi hiểu rồi."

Liệu những lời nói này có đủ để khiến Chabashira thay đổi hay không?

Ngay lúc này, điều đó vẫn đang được quan sát......

"Khi cô có thể nhìn về phía trước, em chắc rằng lớp học sẽ thực sự có những bước chuyển mình."

"...... Có lẽ vậy."

Chabashira nhắm cả hai mắt lại trong khi ngẩng đầu hướng về phía trần nhà.

Chắc hẳn cô ấy đang phải đấu tranh với những bóng tối luôn ẩn sâu bên trong tâm trí mình.

Lúc này, tôi chỉ nên đơn giản là rời đi, nhưng vì một lý do nào đó, tôi lại không muốn làm như vậy.

Xét về tư cách là một giáo viên chủ nhiệm, thì đánh giá của tôi về Chabashira vẫn còn khá thấp.

Tuy nhiên, khi tôi nhìn cô ấy dưới góc độ là một con người, tôi bắt đầu thấy có một chút thay đổi trong quan điểm của mình. Chabashira mong manh hơn tôi tưởng rất nhiều, như thể cô ấy mới chỉ trưởng thành ở vẻ bề ngoài.

Tôi ngồi xuống chiếc ghế và mở phiến che phím đàn.

"...... Cậu đang làm gì vậy? Đừng nói với tôi là cậu định chơi piano?"

Không trả lời bất kỳ câu hỏi nào, tôi lướt những đầu ngón tay của mình trên những phím đàn và bắt đầu chơi một giai điệu.

Khi tôi chơi xong, Chabashira khẽ vỗ tay.

"Mặc dù không phải một chuyên gia âm nhạc, nhưng tôi có thể cảm nhận được đó thực sự là một màn biểu diễn tuyệt vời. Ngay cả khi luyện tập cả đời, tôi cũng không bao giờ có thể đạt tới trình độ đó. Nếu tôi nhớ không lầm thì, bản nhạc cậu vừa chơi ..."

Ngay sau đó, giữa không gian yên ắng của hội thường, một âm thanh khẽ vang lên từ phía sau lưng tôi.

Chabashira vội vàng đứng dậy quay lại nhìn.

Và xuất hiện từ trong bóng tối là một Tsukishiro đang mỉm cười.

"Für Elise của Beethoven nhỉ? Mặc dù độ khó của bản nhạc không cao nhưng để chơi một cách hoàn hảo như vậy thì quả là một kỳ công ấn tượng. Thật tiếc khi chỉ có Chabashira-sensei và tôi là những người duy nhất được thưởng thức. Tuy nhiên, học sinh không được phép tự ý ra ngoài trong khoảng thời gian này. Cậu biết là có những hình phạt đang đợi cậu một khi vi phạm những quy định Nhà trường đặt ra, phải không? "

A close-up of a skeleton Description automatically generated with low confidence

"Chủ tịch Tạm quyền Tsukishiro, đây là......"

Chabashira vội vàng tìm cách bào chữa nhưng Tsukishiro đã nhẹ nhàng ngăn cô lại.

"Đừng lo. Tính đến ngày hôm nay thì tôi đã bị bãi nhiệm rồi, và ngài Sakayanagi cũng đã được khôi phục chức vụ Chủ tịch, tôi bây giờ chỉ là một thường dân không liên quan, vậy nên tôi không có trách nhiệm phải báo cáo với Nhà trường."

"Tôi có thể tin không ...... ngài chắc chứ?"

"Không cần phải tin tưởng tôi. Tuy nhiên, từ lúc tôi xuất hiện ở đây, Ayanokouji-kun đã nhận thức được sự hiện diện của tôi rồi. Nếu cảm xúc bị xáo trộn thì nó cũng sẽ ảnh hưởng tới cách mà cậu chơi đàn . Nhưng tôi không thể cảm nhận được một chút phân tâm nào trong màn trình diễn của cậu...... Tại sao vậy? "

"Điều đó cũng dễ hiểu thôi. Ngay cả khi phải nhận hình phạt thì tôi cũng không thể bị đuổi học. Mối quan hệ duy nhất giữa tôi và ông là đấu tranh xem liệu tôi có thể bị đuổi học hay không. Và không có lý do gì để đuổi học một học sinh chỉ vì ra khỏi phòng vào ban đêm cả."

"Kể cả vậy thì khi bị nhìn thấy trong hoàn cảnh này, việc cậu tỏ ra có một chút hoảng sợ cũng là điều bình thường. Tôi tự hỏi liệu sự gan dạ đó có phải xuất phát từ cha của cậu không."

"Xin lỗi nhưng tôi không nhớ là mình đã được nuôi dạy như vậy."

Tôi đóng bàn phím lại rồi bước ra khỏi cây đàn piano.

"Vào buổi sáng ngày mai, tôi sẽ không còn cơ hội để nói chuyện với cậu nữa. Vậy nên tôi nghĩ ít nhất là mình nên thử một lần cuối cùng."

Có rất nhiều camera giám sát được lắp đặt trên con tàu. Có lẽ Tsukishiro đã liên tục kiểm tra hình ảnh về phòng cabin của tôi từ các camera trên hành lang. Xem ra ông ta cũng có khá nhiều thời gian rảnh.

"Nếu ngài muốn nói chuyện riêng với em ấy, tôi sẽ rời đi."

"Không, không cần đâu. Sẽ khá bất tiện cho Ayanokouji-kun nếu cậu ấy bị bỏ lại một mình với tôi. Tốt hơn là cô nên ở lại đây để bảo vệ học sinh của mình."

Tsukishiro bước tới chỗ chúng tôi và ngồi xuống một chỗ cách Chabashira hai ghế.

"Buổi hòa nhạc kết thúc rồi sao?"

"Nếu có điều gì muốn nói, xin hãy nói càng sớm càng tốt."

Chabashira biết đó chỉ là một trò đùa và nhanh chóng thúc giục Tsukishiro.

"Có lẽ vẫn là vô ích thôi nhưng tôi đến đây để thương lượng lần cuối với cậu. Cậu có sẵn sàng chấp nhận việc bỏ học và trở về ‘nhà’ không?"

"Tsukishiro─san. Ông định làm cái quái gì vậy?"

Nghe thấy từ ‘bỏ học’, Chabashira ngắt lời ông ta với một chút tức giận.

"Ý cô là gì?"

"Ông đã can thiệp trái phép vào kỳ thi đặc biệt cuối năm ngoái và cố gắng trục xuất Ayanokouji. Chỉ vậy thôi đã là một hành động không thể tha thứ rồi."

"Cô cũng vậy thôi, Chabashira-sensei. Chẳng phải cô đang cố gắng tiết lộ cho cậu ấy về kỳ thi đặc biệt tiếp theo chỉ vì lợi ích cá nhân sao?"

Không rõ Tsukishiro đã làm thế nào, nhưng dường như ông ta đã nhìn thấu được mục đích của Chabashira.

"Đó chắc chắn không phải điều đáng được khen ngợi. Nhưng tôi không hề cố ý tạo lợi thế riêng bằng cách tiết lộ thông tin về kỳ thi đặc biệt."

"Có lẽ đúng là như vậy thật, nhưng cô cũng chẳng thể chứng minh được điều đó. Việc tôi tình cờ xuất hiện ở đây đã ngăn chặn sự bất công trước khi nó xảy ra."

"......"

"Và những sai phạm của cô không chỉ có một đâu. Cô hiểu mà, phải không?"

Hiện tại, sai phạm của Chabashira đó là tự ý gọi học sinh ra ngoài trong khung giờ cấm.

Cho dù là giữa giáo viên và học sinh, chuyện nam nữ cũng là một vấn đề không thể xem nhẹ. Tsukishiro sẽ thẳng tay khai thác khoảng trống nhỏ đó ngay khi cần thiết.

"Chabashira-sensei, nếu làm ầm ĩ thì người gặp rắc rối không phải tôi đâu, mà là cô và cả Ayanokouji-kun nữa đấy."

Một khi bị nghi ngờ là có hành vi dâm ô, mọi thứ sẽ không dừng lại ở vài lời cảnh cáo.

"Nếu cô hiểu rồi thì đừng can thiệp vào."

Đó là một lời đe dọa từ Tsukishiro.

"Can thiệp ....…"

Chabashira không thể cãi lại lời nào, cô ấy đã hiểu được vị trí của mình và ngoan ngoãn lùi lại.

"Tốt rồi."

Không hề phá vỡ nụ cười của mình, Tsukishiro tiến tới chỗ tôi cho đến khi khoảng cách giữa cả hai chỉ còn là 2 mét.

"Đừng lo, tôi sẽ không gài bẫy cậu ở đây đâu."

"Bất kể tình huống nào, ông sẽ hành động sao cho có lợi nhất cho mình. Tôi đã phân tích ông là kiểu người như vậy."

"Vậy thì tôi nên cho rằng cậu đã hiểu tôi ở một mức độ nào đó."

Cho đến nay, tôi đã tránh được mọi chiêu trò của Tsukishiro.

Nhưng đó là nhờ ông ta chỉ luôn tuân theo một chiến lược khó có thể gọi là thái quá.

Thao túng các kỳ thi, sử dụng bạo lực và cưỡng chế, ...

Có lẽ nếu Tsukishiro muốn làm tất tay, mọi chuyện sẽ còn tồi tệ hơn những gì đã xảy ra trước đó.

"Tôi sẽ không bỏ học."

"Thật tiếc nhưng biết làm sao được. Vậy là cậu nhất quyết sẽ ở lại ngôi trường này cho đến khi tốt nghiệp?"

"Đó là ý định của tôi. Miễn là tôi không bị đuổi học theo quy định của Nhà trường."

"Cho dù có muốn ở lại thế giới này, cậu cũng chẳng thể cự tuyệt được số phận."

Mặc dù không nói rõ nhưng tôi có thể thấy hình bóng của một học sinh Phòng Trắng đang ẩn hiện trong tâm trí tôi.

"Cậu rất thông minh và mạnh mẽ. Cậu ưu việt đến nỗi bất kỳ ai biết đến khả năng của cậu cũng phải công nhận điều này."

Cuối cùng, Tsukishiro đi đến trước mặt tôi.

"Nhưng cho dù cậu có ưu việt đến đâu thì cuối cùng cậu vẫn chỉ là một đứa trẻ. Cậu nên hiểu rằng người đó cũng đã tính đến khả năng của cậu khi gửi tôi đến đây để đưa cậu về."

Nói cách khác, người đàn ông đó cũng đã thấy trước được tương lai khi mà Tsukishiro sẽ phải rút lui như thế này......?

"Nếu cậu muốn ở lại đây thêm dù chỉ là một ngày, cậu nên suy nghĩ cho kỹ."

"Tôi sẽ ghi nhớ điều đó."

Nhưng rồi Tsukishiro khẽ tự cười một mình, tôi tự hỏi ông ta đang nghĩ gì.

"Tuy nhiên, ngôi trường này lại thú vị một cách đáng ngạc nhiên. Tôi chắc rằng đây là ngôi trường duy nhất trên thế giới có thể tổ chức các kỳ thi đặc biệt trên một hòn đảo hoang. Nó làm tôi nhớ lại hồi mình còn là một đứa trẻ và tham gia vào Hội Hướng đạo sinh."

Nói xong, Tsukishiro đưa bàn tay trái ra trước mặt tôi.

"Bây giờ sẽ là lời tạm biệt, Ayanokouji-kun, cậu có thể bắt tay với tôi không?"

Bàn tay trái này dường như không phải một lời chào tạm biệt đơn giản.

Khi tôi đưa bàn tay trái của mình ra và nắm lại, Tsukishiro gật đầu như thể đã hài lòng.

"Vậy thì ... sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ ‘gặp lại’ nhau."

Sau khi vỗ vào vai trái tôi bằng lòng bàn tay phải của mình, Tsukishiro quay gót rời đi.

"À, xin vui lòng giải tán trong vòng năm phút nữa. Nếu hai người tiếp tục vi phạm, tôi sẽ báo cáo với Nhà trường."

Tôi và Chabashira nhìn ra chỗ khác cho đến khi Tsukishiro khuất dạng.

"Tôi không quan tâm Tsukishiro nói gì với cậu, nhưng thật không thể tin được ông ta lại yêu cầu một cái bắt tay bằng tay trái. Chẳng lẽ ông ta nhất quyết thù địch cậu tới cùng sao?"

Nói chung, bắt tay thường được thực hiện bằng tay phải.

Nhưng ngày nay mọi người không mấy quan tâm đến những thứ như vậy và thậm chí còn không biết nó có nghĩa là gì.

"Em thì không nghĩ là vậy đâu."

"Ý cậu là sao?"

Trước đó, Tsukishiro đã vô tình chia sẻ với tôi về niềm đam mê của mình đối với Hội Hướng đạo sinh. Thông thường, bắt tay bằng tay trái sẽ bị coi là thô lỗ, nhưng trong trường hợp của Hướng đạo sinh thì lại là một ngoại lệ.

Nó mang ý nghĩa là …

"Quên chuyện đó đi. Không có ích gì khi cố tìm hiểu đâu."

Có thể cái bắt tay đó ẩn chứa ý nghĩa nào đó, nhưng cũng có thể là không.

"Vậy em về trước đây."

"Ừ, tốt nhất là nên như vậy."

Miễn là Tsukishiro đã nhìn thấy chúng tôi ở đây, bỏ qua lời cảnh báo của ông ta sẽ chỉ mang lại rủi ro.

"Xin lỗi vì đã bất cẩn gọi cậu ra như vậy và để cho Chủ tịch Tạm quyền Tsukishiro có cơ hội đụng mặt cậu."

"Vậy cũng được, em không ngại. Chỉ là em cũng đang bắt đầu nhìn ra một số thứ."

Khi đến gần ngưỡng cửa, tôi quyết định để lại vài lời cho Chabashira mà không hề ngoảnh đầu lại.

"Như em đã nói lúc nãy, việc lớp học sẽ chìm hay nổi không phải chuyện không liên quan đến các giáo viên đâu. Em mong là cô sẽ hiểu được."

Các học sinh chỉ có thể tiến lên bất kể kỳ thi đặc biệt nào đang chờ đợi họ ở phía trước. Và khi đó, các giáo viên chủ nhiệm của từng lớp mới là người có thể dẫn đường cho các học sinh của mình.

(Trong Hướng đạo sinh thì bắt tay trái có ý nghĩa là: Cánh tay trái gần trái tim, nơi của lòng danh dự. Để bày tỏ tình thân thiện các hướng đạo sinh trên toàn thế giới luôn dùng cách bắt tay trái khi gặp nhau.)

Written on November 4, 2021