Y2 Vol 4.5 Ngoại truyện

Satou Maya: Một cô gái xấu tính, dù chỉ một chút thôi

Trò chơi truy tìm kho báu cùng với Ayanokouji-kun sắp kết thúc mất rồi.

Nó được gọi lại là gì nhỉ? Khúc cao trào chăng? Dù sao thì hồi kết cũng đã đến rất gần.

(Satou là 1 champ Sona \^\^)

“Cậu bật ứng dụng lên đi.”

Tôi làm theo chỉ dẫn và ngó vào thư viện ảnh trên điện thoại của cậu ấy.

Có tổng cộng 15 bức hình mã QR mà cả hai đã tìm được.

Tim tôi bắt đầu đập nhanh hơn khi nghĩ đến việc lén nhìn vào cuộc sống thường ngày của Ayanokouji-kun thông qua những tấm ảnh trong máy cậu ấy.

Nhưng, cậu ấy chỉ chụp những bức hình về đồ ăn và phong cảnh.

Không có một tấm hình nào về Kei-chan trong đó cả, điều đó lại khiến tôi cảm thấy khá vui.

Mình thật là một cô gái xấu tính mà…

"Cậu muốn đọc cái nào?"

Tôi giấu đi cảm xúc của mình trong khi lướt ngón tay qua những tấm ảnh mã QR một cách ngẫu nhiên.

"Satou hãy chọn một cái mà cậu cho là tốt nhất ấy."

“Ơ, nhưng? Cậu để cho tớ chọn á? Nhỡ tớ chọn sai mất thì sao?”

Ý nghĩ nhận được một phần thưởng kếch xù đã bị thổi bay ngay lập tức.

Nếu đó là lỗi của tôi, điều gì sẽ xảy ra khi cuối cùng bọn tôi chỉ nhận được 5000 điểm…?

Đó là chưa kể đến khoản phí tham gia nữa...

Mình nên làm gì đây? Mình nên làm gì đây? Áp lực này là quá sức với mình rồi!

“Tớ đã chọn ra 3 đoạn mã có khả năng nhất rồi. Có thể tất cả đều đã bị những học sinh khác đọc trước, nhưng nếu chúng vẫn chưa bị quét thì nên lựa chọn càng sớm càng tốt."

Nghe cậu ấy nói vậy khiến tôi cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng.

"Wo...được rồi!"

Tôi chuẩn bị tinh thần, lấy chiếc điện thoại của mình ra và mở ứng dụng.

Tiếp theo là chọn đoạn mã nào để quét.

Tôi lướt qua tất cả những tấm ảnh để tìm một cái càng nhanh càng tốt.

Hmm, cái này chắc là khó tìm nhất nhỉ?…

Đoạn mã mà Ayanokouji-kun tìm thấy đằng sau chiếc ghế sofa đó?

Có lẽ có hơi phóng đại một chút, nhưng tay tôi bắt đầu run lên khi tôi trỏ camera điện thoại về phía bức hình.

Sau khi tác vụ hoàn tất, màn hình đột nhiên chuyển sang màu đen và.…

“Oh, không. Nó nói rằng có ai đó đã đọc đoạn mã mất rồi."

Tôi đã nghĩ là sẽ không có ai tìm thấy được nó cơ!

“Đừng lo, cậu hãy chuyển sang đoạn mã tiếp theo đi.”

Kìm nén sự bực bội, tôi vội vàng chọn một cái khác.

Nhưng màn hình cũng hiện lên một thông báo tương tự.

“Bọn mình vừa mới tìm ra nó lúc nãy thôi mà! Thật là cáu quá!”

Giờ thì tôi chỉ mong có một cái là sử dụng được thôi.

Suy nghĩ của tôi đã quay ngoắt 180 độ, tôi không màng tới những phần thưởng cao nhất nữa.

Đây là lần cuối cùng rồi. Và một lần nữa, màn hình chuyển sang màu đen. Khi tôi bắt đầu cảm thấy lo lắng trở lại, thì một làn khói xuất hiện trên màn hình.

"Nó được nhận rồi kìa! Nhìn này! Trông như kiểu một cái rương kho báu nào đó ấy!”

Tôi cần phải ‘tap’ vào chiếc rương để mở nó.

Hơi giống trong game nhỉ, ơ nhưng đây đúng là game mà.

“Tớ tự hỏi bọn mình sẽ nhận được bao nhiêu điểm từ cái này…”

Tôi rất vui mừng và chuẩn bị mở nó.

Nhưng… lỡ như chỉ có 5000 điểm thì phải làm sao?

Đầu ngón tay của tôi bắt đầu trở nên trĩu nặng khi tôi tưởng tượng ra kết quả tồi tệ nhất.

"Này, Ayanokouji-kun, cậu mở nó đi!"

Tôi dúi vào tay cậu ấy cả hai chiếc điện thoại cùng một lúc.

Cậu ấy nhận lấy chúng mà không hề tỏ ra bất mãn, cậu ấy nhét chiếc điện thoại của mình vào túi rồi nhìn xuống màn hình điện thoại của tôi.

Sau đó, cậu ấy ‘tap’ vào chiếc rương với không chút do dự.

"Ohhh, Ayanokouji-kun thật táo bạo!"

Màn hình bắt đầu nhấp nháy và chuyển sang màu xanh lam.

Dòng chữ 100.000 điểm bay ra từ trong chiếc rương kho báu.

"Ah!… .A ~ “

Tôi tưởng bọn tôi đã giành được 1 triệu điểm cơ, nhưng không, chỉ có 5 số ‘0’ ở phía sau, chúng chỉ nhìn hơi giống nhau thôi, thật là một kiểu đùa tai hại.

“Hẳn rồi, đoạn mã QR đó cũng không hẳn là khó tìm.”

Hmm, nhưng đây không phải lúc để tỏ ra chán nản đâu nhỉ.

Vì đó chắc chắn là một phần thưởng không tồi.

“Ra là thế ~… Tiếc quá. nhưng trừ đi phí tham gia thì tớ cũng được cộng thêm 90.000 điểm, vậy là quá đủ rồi!”

Và tôi cũng đã rất hạnh phúc khi được nhìn thấy khuôn mặt của cậu ấy, tôi nhận ra rằng bọn tôi đã gần gũi với nhau như thế nào.

Không hiểu sao tôi lại muốn ngoảnh mặt đi, nhưng tôi vẫn coi sự kiện lần này là một lợi thế nhỏ cho mình.

“Cảm ơn cậu, Ayanokouji-kun.”

Tớ rất xin lỗi, Kei-chan. Nhưng đây chỉ là một trò chơi thôi nên không thể tránh được, đúng không?

“Tớ mới là người cần cảm ơn cậu. Đoạn mã QR đó chính là nhờ Satou tìm ra mà. “

“… Hehe.”

Tôi đã có một khoảng thời gian vui vẻ cùng cậu ấy, đến nỗi tôi còn cảm thấy bản thân mình thật là một cô gái xấu tính, mặc dù vậy, chỉ là một chút thôi.

Nanase Tsubasa: Hai mặt của sự trả ơn

Sau khi đặt mua một chiếc bánh sandwich và một hộp sữa, tôi cố gắng xoa dịu sự mất kiên nhẫn của mình trong khi đợi chị nhân viên hoàn tất việc thanh toán.

Không phải là do xếp hàng quá lâu vì không có nhiều học sinh ghé qua cửa hàng này mặc dù giờ đã là giữa trưa, mà là bởi tôi đang phải theo dõi một học sinh năm nhất tên là Kurachi-kun.

Cậu ấy đã đi tới cửa hàng này để mua bữa trưa và thanh toán tại quầy, do đó tôi cũng làm điều tương tự.

Tôi không biết sau đó cậu ấy sẽ đi đâu, nhưng cậu ấy có vẻ không hề nhận ra là mình đang bị theo dõi. Nhờ vậy tôi có thể chủ động theo sát cậu ấy hơn mà không sợ bị phát hiện.

Khi tôi sử dụng tính năng Tìm kiếm GPS để tìm ra kẻ đang cố tấn công Ayanokouji-senpai là ai, cái tên Kurachi đã xuất hiện trong cùng khu vực đó.

Nhưng theo giả thuyết của Ayanokouji-senpai, rất có thể Kurachi-kun không phải là người đã lên kế hoạch tấn công anh ấy.

Tuy nhiên khi lần theo manh mối, tôi có khả năng sẽ tìm ra được kẻ đứng đằng sau.

Đó là lý do tôi đã giữ bí mật với senpai.

Nhưng nếu kẻ mà tôi đang theo đuổi là một đối thủ đáng gờm, có lẽ tôi sẽ không thể đấu lại họ. Nhưng...

Kể cả có bị đuổi học khỏi trường, tôi cũng sẽ chẳng mảy may quan tâm.

Nếu có thể để lại một thông tin gì đó cho Ayanokouji-senpai, như vậy cũng là rất đáng giá rồi. Chỉ một lợi thế nhỏ thôi chắc chắn sẽ giúp anh ấy vượt qua được những khó khăn sắp tới.

Đúng, đó chính là quyết định của riêng tôi.

Tôi lấy chiếc sandwich ra và bắt đầu hòa nhập vào đám đông các học sinh đang ăn trưa ở đây.

Ngay trước khi cắn miếng bánh, tôi chợt nhớ lại khoảnh khắc đó trong kỳ thi trên đảo hoang.

Khi Ayanokouji-senpai nói với tôi rằng việc rời khỏi trường là không cần thiết.

Việc để anh ấy nuông chiều tôi và tận hưởng một cuộc sống học đường thư thả sẽ là một quyết định khá dễ dàng.

Nhưng tôi cảm thấy mình không phù hợp với điều đó.

Tôi bám theo Kurachi-kun và đi tới sân boong tầng 6, nơi có vẻ là một địa điểm hoàn hảo để ăn trưa khi có một số lượng rất đông các học sinh đang tập trung tại đây.

Có vẻ như cậu ấy đang đợi ai đó trong khi lo lắng nhìn xung quanh.

Tôi tự hỏi cậu ấy đang đợi ai? Tất nhiên là cũng có thể cậu ấy chỉ đang đợi bạn bè của mình, những người không liên quan gì tới vụ việc tôi đang điều tra…

Tôi cắn một miếng bánh và ngay khi tôi chuẩn bị bắt đầu nhai….

"Nanase."

Một giọng nói từ phía sau làm tôi bắn giật mình khi tôi đang bận tập trung vào Kurachi-kun trước mắt.

Nhận ra giọng nói đó là của Ayanokouji-senpai, tôi quay lại đối mặt với anh ấy trong khi che giấu sự ngạc nhiên của mình.

"Ah, senfya-pai."

Tôi vội vàng nhai miếng bánh để có thể lấy lại bình tĩnh.

Thật kỳ lạ, tôi không cảm thấy bất kỳ mùi vị gì.

“Oh, tệ thật. Vậy anh sẽ quay lại sau nhé?”

Anh ấy nói lời xin lỗi, nhưng không đời nào tôi lại bắt anh ấy làm vậy.

"Ah không, senpai đợi đã, em đang hơi bận một chút."

Tôi tiếp tục nhai và nhanh chóng nuốt miếng bánh vào bụng.

“Gulp. Em xin lỗi, anh thấy đó, thực sự thì em chỉ đang … ăn trưa thôi.”

Tôi không thể để cho anh ấy biết thực tế là tôi đang theo dõi Kurachi-kun, cũng như việc ngày nào tôi cũng luôn quan sát anh ấy.

"Um, anh có chuyện gì cần nói với em ạ?"

Tôi đã để khuất Kurachi-kun khỏi tầm nhìn một chút, nhưng không sao, tôi chỉ cần kết thúc cuộc trò chuyện này theo một cách tự nhiên càng nhanh càng tốt là được.

“À không, trông em có vẻ có chuyện muốn nói với anh vào hôm qua. Anh đang băn khoăn không biết là về chuyện gì. Bởi lấn đó Kobashi cũng đến tìm anh nên em chưa kịp nói."

Ra là chuyện đó ... đúng là thái độ khi đó của tôi hẳn đã khiến anh ấy tò mò.

"Oh.."

Mấy ngày hôm nay, tôi đã luôn theo dõi Kurachi-kun.

Và tôi đang lưỡng lự không biết có nên hỏi ý kiến ​​anh ấy về việc đó ngay bây giờ hay không.

Nếu tôi thú nhận với anh ấy, rằng mình đã tự ý sử dụng tìm kiếm GPS và tìm ra Kurachi-kun, sau đó chỉ việc hỏi anh ấy cách xử lý những thông tin hiện có, tôi nghĩ đó sẽ là cách làm chính xác nhất.

“Em thực sự xin lỗi, nhưng em đã tự mình giải quyết xong rồi, senpai có thể quên chuyện đó đi được không ạ?”

Nhưng tôi đã quyết định từ bỏ hướng đi này.

“Anh hiểu rồi. Vậy thì tốt rồi.”

Những suy nghĩ gào thét trong tôi có lẽ đã được truyền tải tới anh ấy.

“Anh xin lỗi vì đã đột ngột gọi em. Giờ anh sẽ quay lại bên trong con tàu. Có nhiều người ở đây hơn anh nghĩ, nên không được thoải mái cho lắm."

Anh ấy cũng không gặng hỏi tôi gì thêm.

"Vậy ạ? Vậy thì hẹn gặp lại, Senpai. “

Tôi không định níu giữ anh ấy ở lại đây lâu hơn và nhanh chóng nói một lời tạm biệt.

Khi tôi nhìn theo bóng lưng của anh ấy, tôi gửi một lời xin lỗi tới anh ấy từ sâu trong trong thâm tâm.

Em xin lỗi, Ayanokouji-senpai… Em biết là mình nên nói với anh tất cả những điều này.

Nhưng vì anh là một senpai tốt bụng, anh chắc chắn sẽ ngăn cản em dấn thân vào nguy hiểm.

Xin hãy cho em thêm một chút thời gian.

Em sẽ làm việc chăm chỉ để có thể để lại cho anh một điều gì đó, cho dù sự giúp đỡ của em có nhỏ bé đến cỡ nào.

Fuuka Kiryuuin: Một người đàn chị

Tôi ngắm nhìn những tia nắng qua cặp kính râm của mình và hòa làm một với thiên nhiên.

Hồi còn nhỏ, tôi đã từng đi du lịch cùng bố mẹ, nhưng chỉ có một lần đó thôi.

"Dành một ngày nghỉ để thư giãn như thế này đôi khi cũng không tệ."

Nếu có điều gì khiến tôi không hài lòng, thì đó là số lượng các học sinh đang chen chúc tại hồ bơi.

Nói vậy chứ đó chỉ là một vấn đề nhỏ nhặt thôi.

Tôi sẽ có cả ngày để thư giãn mà.

Sau khi nhận được ly đồ uống của mình, tôi nhận thấy bầu không khí xung quanh đã có sự thay đổi. Các học sinh năm ba, nói cách khác là bạn học của tôi, bọn họ đột nhiên thay đổi nét mặt.

Họ đồng loạt nhìn về một hướng trong khi trao đổi bằng những ánh nhìn.

Hành động kỳ quặc đó khơi gợi sự tò mò trong tôi, tôi nhanh chóng quay sang nhìn theo hướng nhìn của họ….và tôi thấy Ayanokouji đang đứng ở đó.

Cậu ta vừa mới đến hồ bơi và đang quan sát xung quanh.

Nhưng có vẻ như cậu ta không để ý tới những ánh mắt chằm chằm từ các học sinh năm ba, bởi nét mặt cậu ta không hề thay đổi.

Không, không đời nào cậu ta lại không nhận ra được.

Rõ ràng là cậu ta chỉ đang giả ngu.

Các học sinh năm nhất và năm hai dường như không có bất kỳ hành động nào nhắm vào cậu ta.

“Mình hiểu rồi… vậy đó là những gì đang xảy ra.”

Tôi đã định ở chế độ OFF cả ngày hôm nay, nhưng bằng một cách kỳ lạ, công tắc đã chuyển thành ON.

“Có vẻ mọi chuyện đang bắt đầu thực sự khó khăn cho cậu nhỉ, Ayanokouji.”

Tôi không thể kìm nén sự tò mò của mình nữa và gọi cậu ta từ phía sau.

Cậu ta để ý đến tôi, nhưng trông bộ mặt đó vẫn bơ phờ như mọi khi.

"Chị đang nói về chuyện gì vậy?"

Cậu ta tỏ vẻ không biết gì, nhưng không đời nào lại có chuyện đó được.

“Đó là về các học sinh năm ba. Không phải là cậu đã nhận ra rồi sao?”

“Không, em không biết gì cả.”

“Dù không tham gia nhưng tôi vẫn là một học sinh năm ba. Tôi đã nghe chuyện rồi."

"Ý chị là những cặp mắt đang hướng về phía em?"

"Tôi biết là cậu nhận ra mà, không thấy khó chịu à."

“Đó không phải là một vấn đề lớn. Họ cũng chỉ có thể liếc nhìn thôi, đó là tất cả."

Cậu ta nói như thể điều đó không đáng để tâm, nhưng như vậy là quá xem nhẹ rồi.

Kể từ khi Hội trưởng Hội học sinh nhúng tay vào thì những rắc rối sẽ không dừng lại ở đó.

Có vẻ như Nagumo đã bắt đầu nghiêm túc với Ayanokouji.

Rất tiếc nhưng, Ayanokouji thực sự là một người đàn ông thú vị hơn cậu nhiều, Nagumo à.

Thật vậy, nếu chúng tôi bằng tuổi, tôi có thể sẽ được quan sát cậu ta thêm một năm nữa.

Những cảm xúc không ngờ tới đó đã bắt đầu xuất hiện trong tôi.

Rằng cậu ta là một người thú vị đến mức nào.

Karuizawa Kei: Giấc mơ trước đây mình đã thấy

Hôm đó là ngày cuối cùng của kỳ nghỉ hè.

Cái ngày mà một khi nhớ lại quãng thời gian đã qua trên chiếc du thuyền, có lẽ hầu hết các học sinh đều sẽ cảm thấy tiếc nuối.

Và tôi cũng như bao người khác, cùng ôn lại những kỉ niệm đầy thú vị trong suốt chuyến đi dài.

"Ahhh, hôm nay là ngày cuối cùng của kỳ nghỉ hè rồi..."

Nói đúng hơn thì kỳ nghỉ hè đã chính thức kết thúc.

Mặc dù có cảm thấy hơi buồn nhưng khoảng thời gian đó không hẳn là không mang lại cho tôi bất cứ điều gì.

Tôi đã có cơ hội gặp Kiyotaka mỗi ngày, mọi lúc, mọi nơi, được trò chuyện với cậu ấy mà không bị ngăn cách bởi bàn hình điện thoại.

Bọn tôi đã ở bên nhau suốt cả ngày, từ sáng cho tới đêm.

Tôi thử tưởng tượng cảnh nếu chúng tôi học ở khác lớp và hẹn hò với nhau, chắc hẳn điều đó sẽ làm mọi người cảm thấy ngứa mắt.

Hoặc thậm chí bọn tôi đã chẳng thể trở thành một cặp đôi.

Tôi vẫn sẽ là một con ngốc như mọi khi, khép chặt trái tim và đeo lên mình chiếc mặt nạ đầy giả tạo.

Cũng chính từ đó mà tôi chợt nhận ra, rằng tôi đã hạnh phúc biết nhường nào.

"Bắt đầu từ ngày mai thì tớ sẽ có thể kể cho mọi người về Kiyotaka nhỉ?... Tớ thấy có chút lo lắng."

Mặc dù điều đó không làm thay đổi mối quan hệ của bọn tôi, nhưng còn những thứ xung quanh bọn tôi thì sẽ khác.

"Cậu không nhất thiết phải ép mình nói với mọi người đâu. Nhưng nếu thứ hạng trong lớp của cậu có bị tụt thì tớ cũng không chịu trách nhiệm đâu nhé."

Mặc dù cậu ấy đã nói vậy nhưng tôi không muốn giữ bí mật này mãi mãi.

Tôi có một cậu bạn trai tuyệt vời tới mức tôi muốn khoe cậu ấy với cả thế giới cơ... Và hơn nữa …

Tình yêu mà tôi dành cho cậu ấy đã lớn đến mức tôi không thể im lặng thêm được nữa rồi.

"Nhất định tớ sẽ nói. Mà nếu có chuyện gì thì tớ cũng sẽ không sao đâu, vì Kiyotaka sẽ đứng ra bảo vệ tớ mà, phải không ~?"

Tôi chắc chắn sẽ công khai chuyện này, bắt đầu từ những người bạn thân nhất của tôi.

Và sau đó, tin tức sẽ lan ra toàn trường như một đám cháy rừng.

Cậu ấy có vẻ rất ngạc nhiên khi nghe tôi nói vậy, nhưng rồi cậu ấy khẽ gật đầu.

Sau đó, cậu ấy ngồi xuống bên cạnh và nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay của tôi.

Bàn tay của cậu ấy to hơn tôi rất nhiều, nhưng lại không hề chai sạn chút nào, ngược lại, bàn tay ấy thật săn chắc và ấm áp biết bao.

Nắm lấy bàn tay ấy, thế giới xung quanh tôi bỗng trở nên bình yên đến lạ thường.

Tôi thầm ước rằng em có thể ở được bên anh mãi mãi.

"Kei."

Tim tôi chợt lỡ đi một nhịp khi nghe thấy tên mình được cất lên ngay bên tai.

Cậu ấy đang ở ngay bên cạnh và gọi tên tôi...

Tôi đối mặt với Kiyotaka và nhìn thẳng vào đôi mắt cậu ấy. Và rồi khuôn mặt của hai đứa đang xích lại gần nhau hơn bao giờ hết.

Mình lại lơ là nữa rồi, nụ hôn thứ hai của bọn tôi.

Đúng không nhỉ? ... Thực sự, tôi đã quên mất rồi. Nhưng nếu tính cả trong giấc mơ trước đây tôi từng thấy, thì đã là lần thứ ba em được kề môi bên anh rồi.

Written on November 4, 2021