Y2 Vol 4 Chương 6 | Người đàn ông mang tên Tsukishiro

Mở đầu:

Buổi sáng hôm nay, tôi đã thức dậy sau khi qua đêm ở gần vùng biên giới phía đông của E3 và thử kiểm tra lại bản đồ trên máy tính bảng của mình.

Do hậu quả từ việc ngăn chặn cuộc tấn công của năm nhất hôm qua, ngày thi thứ 13 đã kết thúc mà tôi đã không bước vào bất kỳ khu vực chỉ định nào. Sakayanagi thông báo rằng phía năm nhất đã rút lui ngay trong buổi chiều hôm đó, nhưng để chắc chắn, tôi vẫn không đi tới khu vực chỉ định nào. Sau đó tôi đã tham gia vào một vài nhiệm vụ và kiếm được số điểm tối thiểu.

Khu vực chỉ định ngẫu nhiên của ngày hôm qua được thông báo lúc 1:00 chiều là ô F3, và muộn hơn vào lúc 3 giờ chiều là G3.

Tôi mở bản đồ và tải hình ảnh chụp tìm kiếm GPS ngày hôm qua lúc 1:00 chiều. Trước đó có tổng cộng năm nhóm học sinh năm nhất đã đuổi theo tôi, chưa kể Housen, người đã tắt GPS. Tôi chắc chắn về điều đó.

Sau khi Housen dính vào một trận chiến với Ryuuen và vụ việc được giải quyết sau đó, điều hiển nhiên là trong lần tìm kiếm tiếp theo, tất cả các nhóm năm nhất đã rút lui và quay trở lại tham gia kỳ thi đặc biệt.

Tuy nhiên ... trong khi Sakayanagi và tôi còn đang cảnh giác với phía đối phương, thì nhiều nhóm học sinh năm nhất đã giải tán, họ lại tái hợp và có vẻ như đang tiến tới khu vực chỉ định. Lý do tôi đề phòng với động thái này là vì ngay sau 3 giờ chiều, khu vực chỉ định thứ tư của tôi là G3, đã được công bố.

Nhóm năm nhất di chuyển về phía tây và bắt đầu hướng về F4. Đường đi ở đó khá hẹp, nếu bị chặn đầu thì khó mà thoát ra được, nhưng nếu tôi tránh con đường đó, tôi sẽ buộc phải đi một con đường vòng đáng kể.

“Mình đã đề phòng để tránh rủi ro, nhưng việc đó đã gây thiệt hại lớn cho ngày cuối cùng này."

Tính từ ngày thứ 12 thì số khu vực bỏ qua đã lên đến sáu lần liên tiếp và tôi đang phải nhận hình phạt 4 lần cộng dồn. Phải thoát khỏi tình trạng này càng sớm càng tốt. Nếu bỏ lỡ thêm 3 khu vực chỉ định trong ngày hôm nay nữa, tôi sẽ bị mất 28 điểm.

Vì giai đoạn này không thể theo dõi bảng xếp hạng, tôi phải tự ước lượng thứ hạng các nhóm vào ngày thi cuối cùng này. Thông tin xếp hạng vào đêm ngày 12 là hoàn toàn không đáng tin cậy. Có tổng cộng 157 nhóm, vì vậy có vẻ sẽ ổn, nhưng trên thực tế, nhiều nhóm đã hoàn tất việc hợp nhất. Nói cách khác, sẽ hợp lý hơn khi giả định rằng số lượng nhóm đã giảm đáng kể. Và tất nhiên, vào ngày cuối cùng, rõ ràng là nhiều nhóm sẽ đẩy mạnh việc kiếm điểm. Nếu một nhóm có gần 200 điểm quyết định sáp nhập để cứu một nhóm trong top cuối, thì nhóm top cuối đó sẽ vượt qua tôi.

Không thể bỏ qua khoản đền bù nhân đôi số điểm chỉ trong ngày hôm nay. Điều này có nghĩa là nếu năm nhất tiếp tục chiến lược truy lùng, họ sẽ tự dẫn mình đến con đường bỏ học. Có một xác suất nhỏ phía năm nhất vẫn tiếp tục chờ đợi tôi phía trước, nhưng kết quả tìm kiếm GPS đã cho thấy điều ngược lại, như tôi mong đợi.

Vào lúc 7 giờ sáng, khu vực chỉ định đầu tiên cho tôi được công bố là H3, không phải là một nơi thuận lợi để tới do có ngọn núi cản đường, nhưng không thể tiếp tục bỏ qua được nữa. Ngay cả khi tôi đi con đường ngắn nhất từ đây, tôi sẽ mất gần hai giờ. Vì vậy tôi sẽ không lãng phí thời gian thêm nữa.

Vào một ngày mà nhiều học sinh sẽ ưu tiên tham gia các nhiệm vụ với số điểm được nhân đôi, tôi lại buộc phải cố gắng trong một cuộc đua xem tôi có thể tới được khu vực chỉ định kịp giờ không. Đến trưa, vị trí của tôi trên bảng xếp hạng có thể sẽ tụt hơn nữa.

Khi tôi đang thu dọn hành lý và chuẩn bị rời đi, tôi nhận được một cuộc gọi từ chiếc máy bộ đàm Sakayanagi đưa cho.

“Chào buổi sáng, Ayanokouji-kun. Hôm qua có vẻ cậu đã gặp nhiều vấn đề nhỉ."

"Cảm ơn cậu, Sakayanagi, cậu đã cứu tớ rồi."

“Cậu có đang nhận phải hình phạt nào không? Có vẻ như cậu đã phải di chuyển rất nhiều trong đêm qua. "

“Tớ chắc chắn rằng Sakayanagi đã biết về điều đó qua GPS. Khu vực chỉ định đầu tiên của tớ trong hôm nay là H3. Không có nhiều thời gian, nhưng tớ nghĩ tớ có thể làm được."

"H3 à?"

Sakayanagi lẩm bẩm tên khu vực chỉ định một cách thích thú, như thể cô ấy đang để tâm một cái gì đó ở chỗ đó. Tôi tiếp tục nói chuyện với Sakayanagi trong khi di chuyển.

"Thực ra, tớ đang gặp một chút rắc rối. Vào lúc sáng sớm hôm nay, Ichinose-san, cô ấy đã biến mất “.

Đó là một vấn đề phức tạp, nhất là đối với việc sự kiện nhân đôi đang diễn ra vào ngày cuối này.

“Ý cậu là gì khi nói cô ấy đã biến mất? Một tai nạn?"

“Không, dường như cô ấy đã chủ động bỏ đi. Những ngày qua cô ấy đã luôn có những hành động kỳ lạ. "

Đó là những gì Sakayanagi từng đề cập với tôi trước đây.

“Nhưng tại sao cậu lại liên lạc với tớ? Tớ khá chắc là tớ sẽ không thể làm gì để giúp cậu lúc này. "

"Thực ra, khi tớ dùng tìm kiếm GPS để xác định vị trí của Ichinose-san, tớ thấy cô ấy cũng đang ở E3 giống Ayanokouji-kun. Tuy nhiên, đó là phía gần đường biên D3, ngược với hướng cậu đang đi. "

Ngay cả khi trong cùng một khu vực, vẫn là một khoảng cách đáng kể giữa hai đường biên. Và bây giờ, tôi đã đặt chân lên khu vực F3.

"Khu vực chỉ định cuối cùng của nhóm Sakayanagi ngày hôm qua là ở đâu?"

“Đó là D5. Ichinose-san đã đến đó.”

Vậy là cô ấy bắt đầu rời đi vào lúc bình minh mà không nói với ai, và không hiểu vì lý do gì cô ấy lại tới E3 vào lúc này?

“Vào sáng sớm hôm nay, tớ nhận ra rằng nhóm chúng tớ đã mất một điểm. Tớ đã hỏi lại với những người trong nhóm, nhưng không có dấu hiệu gì cho thấy ai đó trong số họ đã sử dụng tìm kiếm GPS. Có vẻ như Ichinose đã sử dụng nó. Không biết mục tiêu của cô ấy có phải là E3 hay không hay một khu vực xa hơn, nhưng tớ nghĩ cô ấy đang cố đi gặp ai đó ".

Tôi cũng đoán vậy. Nếu tôi không tới kịp khu vực chỉ định thứ tư của ngày hôm qua, đó là lý do duy nhất mà tôi sẽ phải khởi hành từ sáng sớm.

"Tớ nghĩ có lẽ là để gặp Ayanokouji-kun, nhưng..."

"Tớ xin lỗi, nhưng tớ không biết gì về chuyện này cả. Tớ đã không gặp Ichinose trong suốt kỳ thi đặc biệt này. Nếu tớ đứng lại chờ thì Ichinose có thể sẽ đến được F3, nhưng xin lỗi cậu, tớ đang khá vội. Cậu dự định làm gì lúc này?"

“Khu vực chỉ định đầu tiên mà nhóm tớ phải đến là E6. Bọn tớ dự định nhắm tới phần thưởng Early Bird, nhưng có vẻ tớ sẽ phải bỏ qua nó. Trong trường hợp xấu nhất, nếu cô ấy phải bỏ cuộc, điều đó sẽ gây ảnh hưởng nghiêm trọng trong ngày thi cuối cùng này. "

Nhóm Sakayanagi có vẻ là một nhóm lớn với số lượng tối đa 7 người. Họ đã ở một vị trí cực kì thuận lợi để chiếm một chỗ trong top đầu khi đứng hạng 4 vào cuối ngày 12. Việc mất Ichinose sẽ giáng một đòn mạnh vào mục tiêu đó.

Mặt khác, cô ấy đang có những hành động ích kỷ trong một ngày rất quan trọng của kỳ thi.

Đó là một hành vi không thể giải thích được khi mà Ichinose là người đã luôn hành động vì bạn bè của mình nhiều hơn bất cứ ai, tôi không thể tưởng tượng được.

"Cậu đang gặp rắc rối đáng kể đấy."

“Cậu biết mà, tai nạn xảy tới khi thời điểm nó phải xảy tới, như là định mệnh vậy. Chà, ngay cả khi tớ cứ để như này, kỳ thi đặc biệt sẽ kết thúc trong nửa ngày nữa, vì vậy tớ không nghĩ sẽ có bất kỳ vấn đề gì đâu. Nếu cậu có gặp được Ichinose-san, hãy kể cho cô ấy nghe về tình hình."

Sakayanagi kết thúc cuộc gọi, nói rằng bất kỳ điều gì khác đều sẽ là một trở ngại.

"Ichinose đang đi đâu nhỉ......?"

Tôi cất máy bộ đàm vào trong ba lô khi đang đi bộ và lấy chiếc máy tính bảng của mình ra. Hôm nay là ngày cuối cùng và tôi không cần phải suy nghĩ tới việc sạc lại nó nữa. Vẫn còn 31% pin, như vậy là đủ để tiếp tục đến hết ngày.

Bản đồ hiển thị trên màn hình cho thấy khu vực chỉ định mà tôi nên giải quyết sớm và những nhiệm vụ rải rác xung quanh. Trong hai tuần qua, những nhiệm vụ đã xuất hiện rải rác trên khắp hòn đảo hoang. Tuy nhiên, vào ngày cuối cùng này, dường như không có nhiệm vụ nào được tổ chức ở các khu vực phía bắc của hòn đảo, từ hàng 1 đến 3. Ngược lại, khu vực trung tâm và phía nam, từ hàng 5 đến 10, và cụ thể hơn từ cột A đến E, ở đó tập trung một số lượng lớn những nhiệm vụ. Điều này khá dễ hiểu vì đang là ngày cuối, và điều đó sẽ tạo điều kiện cho học sinh được dẫn dắt trở lại điểm xuất phát. Việc làm khôn ngoan là nhanh chóng hoàn thành các chuyển động cơ bản và quay trở lại các khu vực đó để tham gia vào nhiệm vụ.

Tôi đã nghĩ đến việc sử dụng tìm kiếm GPS để kiểm tra vị trí của Ichinose, nhưng bây giờ tôi đang có nguy cơ bị rớt xuống các nhóm top cuối. Tôi nên ưu tiên việc tiết kiệm điểm để tăng tỷ lệ sống sót nhiều nhất có thể.

(Nếu là Kei thì tôi sẵn sàng hy sinh toàn bộ số điểm)

Chương 6 Phần 1:

Khu vực thứ hai mà tôi cần phải đến trong hôm nay là I2, nằm ở phía đông bắc của hòn đảo. Bây giờ tôi đã ngăn chặn được việc bị cộng dồn hình phạt, tôi có thể đi đến đó một cách ít áp lực hơn.

Sau 3 giờ chiều là kỳ thi kết thúc, về cơ bản các học sinh sẽ quay lại khu vực bắt đầu, nhưng trong một số trường hợp, dường như nhà trường có một kế hoạch để đón các học sinh không về kịp bất cứ lúc nào bằng một chiếc tàu tuần tra. Có vẻ như tàu tuần tra sẽ đến J6 lúc 5 giờ chiều.

"Đã là ngày cuối rồi, và họ lại đặt các khu vực chỉ định cho mình ở những nơi vô lý nhất.… "

Nếu đó là một cách bẫy, thì nó lộ liễu đến mức tôi phải nghi ngờ giải thiết đó, nhưng sẽ vô ích thôi. Nếu phân chia theo cách này, khu vực cuối cùng trong ngày chỉ có thể là H2 hoặc I3, các học sinh cùng bảng sẽ dễ dàng tới được, tuy nhiên, tôi bắt đầu cảm thấy có điều gì đó bất ổn ở đây.

Kể từ sáng nay, tôi đã không gặp bất kỳ nhóm học sinh nào khác và cũng không nhìn thấy ai ngay từ lúc bắt đầu khởi hành. Mặc dù là một hòn đảo lớn, thì trong khi di chuyển vẫn có nhiều cơ hội để nhìn hoặc nghe thấy giọng nói của ai đó bất cứ khi nào.

Hôm qua tôi cũng đã không thể đến khu vực chỉ định cuối cùng nên tôi không chắc là không có học sinh nào cùng bảng với tôi ở đó hay không.

Tình hình ngày thi hôm nay vẫn như vậy, với các nhiệm vụ tập trung ở phía nam của hòn đảo, nhưng khu vực chỉ định của tôi lại là vị trí xa nhất về phía đông bắc.

Có thể phương án tốt nhất sẽ là ngay sau khi đặt chân lên I2, tôi sẽ bỏ qua khu vực chỉ định cuối cùng để có thể quay lại tham gia thêm vào một vài nhiệm vụ.

H3 có một con sông hẹp chia cắt khu vực. Không có lối tắt nào để vượt qua con sông, vì vậy để tới I2 sẽ khá rắc rối vì sẽ buộc phải đi đường vòng. Thuận lợi là có thể đi bộ dọc theo sông và không cần lo lắng về việc bị lạc. Bây giờ tôi sẽ men theo con sông về phía tây nam ngược lên thượng nguồn, sẽ đến điểm mà tôi có thể băng qua sông, và sau đó quay lại đi về hướng đông bắc.

"Ayanokouji-kun!"

Đó là khi tôi đã qua được bờ bên kia - bờ phía đông nam của dòng sông, trong lúc tôi vừa đi vừa lắng nghe âm thanh dòng sông đang chảy, tôi nghe thấy một giọng nói gọi tên mình từ một khoảng cách phía sau lưng. Nhìn sang bờ bên kia, nơi mà tôi đã chuyển hướng trước đó, tôi nhận ra đó là Ichinose, quần áo lấm lem đầy bùn đất, và cô ấy nhìn chằm chằm vào tôi khi còn đang thở dốc.

"Ichinose ... Cậu đến H3 à?"

Theo những gì Sakayanagi nói, Ichinose lẽ ra phải ở E3.

Bây giờ đã hơn 10 giờ sáng. Nếu cô ấy bắt đầu rời đi lúc 5:30 sáng, Ichinose có lẽ phải đi bộ liên tục trong 4 tiếng rưỡi để đến được nơi này. Mặc dù như vậy cũng là tương đối nhanh.

"Tớ ... tớ, tớ đến đây là vì tớ muốn gặp cậu, Ayanokouji-kun."

Mặc dù dường như cô ấy gần như đã kiệt sức, nói không ra hơi, nhưng cô ấy vẫn cố hét lên từ bên kia bờ sông.

"Đợi tớ một chút, tớ sẽ qua chỗ cậu ngay bây giờ!"

Nói rồi, Ichinose vội vã bắt đầu chạy dọc theo con sông. Bởi vì ba lô của cô ấy nó quá nặng nên cô ấy đã để lại nó ở đó.

Bất kể tôi có nhìn kiểu gì cũng thấy khu vực bờ sông mà Ichinose đang chạy khá nguy hiểm. Khó mà chạy tới chỗ tôi được khi mà sức lực của cô ấy có vẻ đã gần như cạn kiệt. Tôi chạy ngược lại trên con đường tôi vừa đi qua và nhanh chóng chạm mặt cô ấy...

Vì tôi không thể để Ichinose phải vất vả hơn nữa, tôi đã trở lại bờ phía bắc của con sông. Chúng tôi mất khoảng 5 phút để gặp nhau và cùng đi bộ đến một chỗ phù hợp để có thể nói chuyện.

"Tớ, cuối cùng, cuối cùng, tớ cũng đã bắt kịp cậu rồi …".

Không biết tôi có nên trách mắng cô ấy vì đã bỏ nhóm mà đuổi theo tôi như thế này không.

"Ahhh."

Ichinose bất giác ngã xuống và tôi đỡ lấy cô ấy.

"Tớ...tớ xin lỗi!..Ah, hehehe? Vì sao nhỉ?...Chân tớ ... nó không nghe lời ... "

Cô ấy phát hoảng và có vẻ muốn thoát khỏi vòng tay tôi ngay, nhưng đầu gối cô ấy lại đang run rẩy như là không thể đứng vững vậy.

"Có chuyện gì vậy, Ichinose?"

Ichinose nhìn tôi và cố gắng giải thích tình huống.

"Tớ có..tớ có chuyện phải nói với cậu, dù có thế nào đi nữa, Ayanokouji-kun! "

"Cậu có chuyện muốn nói với mình?"

"Tớ đã gặp rắc rối. Tớ đã luôn gặp rắc rối ... để có thể bảo vệ bạn học của mình ... "

Chính xác thì cô ấy đang cố nói gì? Tôi không biết cụ thể, nhưng nỗ lực tuyệt vọng của cô ấy là có thật.

"Nhưng, dù vậy, tớ vẫn rất lo cho sự an nguy của cậu, Ayanokouji-kun, dù có chuyện gì xảy ra ... "

Trong kỳ thi đặc biệt này, Ichinose và tôi không thường xuyên liên lạc. Có điều gì đó bất ngờ đã xảy ra chăng?

Để có thể nói với tôi về điều này, Ichinose đã phải dành hơn 4 giờ di chuyển để tới được chỗ tôi.

"Arh, đồng hồ của tớ bị hỏng, vì vậy tớ phải quay lại điểm xuất phát để thay nó ... Và sau đó, giám đốc tạm quyền Tsukishiro, và Shiba-sensei, hai người đó, đã ở đó ...! "

Ichinose mệt đến mức thở không ra hơi trong khi cô ấy lắp bắp những lời đó.

Mặc dù tôi không biết câu chuyện xảy ra từ bao giờ, nhưng tôi nghĩ cô ấy đã bị ám ảnh bởi điều này suốt một thời gian dài.

"Nếu cậu vẫn an toàn cho tới ngày cuối cùng, Ayanokouji-kun, họ sẽ dụ cậu tới I2 và sau đó sẽ xử lý cậu. "

Những từ khóa "I2" và "xử lý" lập tức lóe lên trong đầu tôi. Trên thực tế, chỉ cần nghe những từ đó thôi cũng đủ khiến một cô gái cảm thấy sợ hãi rồi. Lý do tại sao Tsukishiro và Shiba lại để cô ấy nghe được là vì đồng hồ của cô ấy bị hỏng, vậy nên GPS không phản hồi.

"Cậu đã nói rằng cậu muốn bảo vệ bạn cùng lớp của mình, cậu có bị đe dọa bởi Tsukishiro không? "

Ichinose có vẻ ngạc nhiên trong giây lát khi nghe thấy tôi nói điều đó, nhưng rồi cô ấy gật đầu.

"Nếu tớ nói với cậu điều này ... Giám đốc tạm quyền Tsukishiro sẽ khiến các bạn cùng lớp tớ phải bỏ học ... nhưng tớ không thể quay lưng lại với cậu, dù thế nào đi nữa, Ayanokouji-kun ...! "

"Cậu không nên nói với tớ điều này, đừng nên lo lắng về điều gì sẽ xảy ra với tớ. Tớ là kẻ thù của cậu. "

Giá như cô ấy có thể nghĩ theo cách đó, một kế hoạch có thể được thực hiện để làm cho tôi bỏ học, lớp đối thủ mất một thành viên.

Ichinose lắc đầu mạnh mẽ bày tỏ sự không đồng tình sau khi nghe điều vừa tôi nói.

"Không thể như vậy được! Ayanokouji-kun, Ayanokouji-kun ... Cậu không là kẻ thù của tớ! "

Ichinose nắm lấy chiếc áo sơ mi của tôi và rướn người sát vào ngực tôi.

A picture containing text, doll Description automatically generated

"Tớ nghĩ tớ là kẻ thù, điều đó khá rõ ràng."

"Không...không, vì đối với tớ, Ayanokouji-kun là ..."

Đôi bàn tay đang nắm chặt tấm áo sơ mi một lần nữa siết chặt.

"Bởi vì tớ, bởi vì tớ thích cậu, Ayanokouji-kun ...!"

Đó là những từ mà có lẽ chính Ichinose cũng không ngờ mình sẽ nói ra.

Ngay sau đó, Ichinose liền vội lấy tay che miệng mình lại và quay đầu nhìn ra chỗ khác như thể cô ấy đang cố gắng im lặng vậy.

"Không, không phải! Vựa rồi là.…uh...lúc đó, tại sao tớ lại...uh...ehhhhhhhh? "

Có lẽ cô ấy cũng không hiểu được bản thân vừa làm gì và trở nên hoảng loạn, cô ấy cứ lắc đầu liên tục.

"Tớ, vừa rồi, đã nói gì nhỉ?!?"

Dường như ký ức về những gì cô ấy vừa nói đột nhiên biến mất, Ichinose hoảng hốt bối rối trước thực tại lúc này.

"Tớ có thể nói được không? Về những lời cậu vừa dành cho tớ."

"Ừm, ừm ...... ahh, không phải, không phải đâu! Tớ nói nhầm một chút thôi mà, tớ chưa nói gì cả đâu!!! "

"Cảm ơn cậu, Ichinose."

"Ehhhh!?!"

Và rồi tôi bày tỏ lòng biết ơn của mình với Ichinose một lần nữa.

Cô ấy ưu tiên quan tâm cho tôi hơn cả bạn bè, lớp học của mình và cả nhóm liên minh 2 lớp được thành lập với mục đích dành chiến thắng.

Tôi sẽ không coi thường những cảm xúc đó của cô ấy được .

"Nếu cậu không nói với tớ về điều này, Ichinose, không biết điều gì sẽ xảy ra với tớ nữa “.

Tôi đoán đây là một bước ngoặt lớn đối với tôi. Nếu tôi không gặp Ichinose ở đây, tôi sẽ không nghĩ rằng Tsukishiro đang chờ tôi ở I2. Tsukishiro đã đe dọa Ichinose, nhưng cô ấy đã ở đây, bất chấp nguy hiểm mà đứng ngay trước mắt tôi, cô ấy vẫn nói với tôi tất cả mọi thứ.

"Những gì cậu vừa nói có phải là thật không?"

"Điều đó...điều đó...ưm..không phải là sự thật đâu."

"Nếu không phải thì bây giờ cậu hãy phủ nhận nó đi, hai ta sẽ coi đó chỉ là hiểu lầm."

"... Đó .… là hiểu lầm ...không, không phải là hiểu lầm ..."

Ichinose ban đầu muốn chối bỏ, nhưng rồi tự cảm thấy rằng mình không còn có thể chạy trốn điều này được nữa.

".….Tớ...thích cậu..."

Cô ấy thú nhận bằng một giọng nói yếu ớt, lí nhí như thể nó sắp biến mất vậy.

"Tớ nghĩ có lẽ tớ cũng vừa mới nhận ra những cảm xúc đó thôi .… xin lỗi cậu. "

Cậu không cần phải xin lỗi đâu.

"Thành thật mà nói, tớ có chút ngạc nhiên khi cậu cảm thấy như vậy về tớ đó, Ichinose."

"Tớ rất xin lỗi .… Điều đó có vẻ vô nghĩa, nhỉ?"

"Không có chuyện đó đâu, chỉ là tớ không thể trả lời cảm xúc của cậu ngay bây giờ. "

"Um...um , có lẽ những lời đó không hợp với Ayanokouji-kun... "

"Không phải đâu. Tớ vẫn còn một số việc cần được giải quyết và tớ không nghĩ bây giờ cứ trả lời ‘có’ hoặc ‘không’ là được “.

Và lúc này cũng cần tránh nói với cô ấy về chuyện tôi và Kei đang hẹn hò với nhau.

Mặc dù cô ấy sẽ bị tổn thương khi biết được điều đó sau này, nhưng ngay bây giờ kỳ thi đặc biệt trên đảo hoang vẫn đang diễn ra. Vì vẫn còn một ít thời gian trước khi nó kết thúc, tốt nhất không nên để cô ấy bị tâm lý mà giảm mất ý chí chiến đấu.

"Có thể cậu sẽ không chấp nhận lý do đó, nhưng đó là câu trả lời duy nhất tớ có thể nói với cậu ngay bây giờ. "

"Um, tớ hiểu rồi."

Ichinose gật đầu, không hề tỏ vẻ không bằng lòng hay bất mãn.

"Bây giờ tớ sẽ tớ I2, tớ có vài thứ phải làm ở đó."

"Không, không được đâu! Nguy hiểm lắm!"

"Nếu tớ không làm điều đó, tớ sẽ không thể bảo vệ được cậu, Ichinose, và cậu cũng không thể bảo vệ được những người bạn học đáng quý của mình, phải không? "

Bản thân cô ấy đã phải lo lắng quá nhiều rồi.

Việc Ichinose gặp được tôi và kể cho tôi về mọi chuyện, không khó để tưởng tượng rằng Tsukishiro cũng biết điều này. Tuy nhiên, tôi cần phải nói cho Tsukishiro biết rằng với tôi, đó không phải là cuối con đường. Đúng hơn, nó sẽ giống như một sự cải tử hoàn sinh.

“Giờ cậu hãy nghỉ ngơi một chút rồi hãy tham gia lại nhóm của mình, cậu hứa với tớ nhé?"

Tôi xoa nhẹ lên đầu Ichinose và bắt đầu tiến về phía I2.

Chương 6 Phần 2:

Một bãi đá kế bên đường biên giữa I2 và I3, gần đó là những bụi cây cao ngang đầu gối.

“Chắc là ở đâu đó quanh đây thôi?”

Tôi đang mang theo người một chiếc ba lô nặng nề.

Vì không biết chuyện gì đang đợi mình nên việc mang theo ba lô thật cản trở. Tôi quyết định để mọi thứ, bao gồm cả máy tính bảng vào ba lô. Nếu đi dọc theo bờ biển thì tôi sẽ không bị lạc và có thể quay trở lại bãi đá này.

Ichinose đã nói đây sẽ là nơi Tsukishiro chuẩn bị nhằm xử lý tôi.

Những nhóm có chung bảng với tôi có lẽ đã được chỉ định tới một khu vực hoàn toàn khác. Tôi rất muốn xác nhận việc này nhưng cũng không muốn mất một điểm từ việc tìm kiếm bằng GPS.

Vì Ichinose có liên quan tới vấn đề này nên tôi buộc phải đi. Nếu không thì Tsukishiro sẽ tấn công lớp cô ấy không thương tiếc. Tôi không thể tưởng tượng được ông ta sẽ dùng hình phạt gì để gây thiệt hại cho cô ấy.

Tôi bắt đầu đi tới I2 sau khi việc chuẩn bị hoàn tất.

“Thật là trùng hợp, Ayanokouji.”

Tôi gặp Nagumo đang đứng sẵn trên đường và anh ta nhìn tôi với vẻ hứng thú trong khi cầm máy tính bảng. Khi cân nhắc tới tình huống của tôi thì việc có người tại khu vực này thật lạ thường.

Anh ta cũng liên quan tới Tsukishiro bên cạnh việc tiền thưởng ư? Không phải, cái danh hội trưởng hội học sinh có lẽ không có nhiều ý nghĩa đối với Tsukishiro. Việc liên kết sự xuất hiện của anh ta với vấn đề của tôi dường như là không cần thiết, nhưng tôi cần phải cảnh giác.

“Tại sao anh lại ở đây, Hội trưởng Nagumo?”

Tôi nhìn xung quanh, nhưng không thấy bóng dáng các thành viên của nhóm Nagumo.

“Đừng lo. Chúng ta là những người duy nhất ở đây.”

Có lẽ anh ta đã dùng tìm kiếm bằng GPS để giúp tôi cảm thấy an tâm.

“Ở gần đây không có sự kiện nào cả. Tại sao anh lại ở đây?”

Nagumo bước tới từ hướng đông nam.

“Anh đang vui chơi tại bãi biển ở I4. Dù sao thì cuộc sống trên đảo hoang cũng sắp kết thúc rồi.”

Ngày cuối, khi hầu hết mọi học sinh đều đang tập trung vào việc kiếm thêm điểm thì anh ta lại vui chơi ở bãi biển.

“Đây là cái người ta gọi là sự điềm tĩnh của một kẻ thống trị sao?”

Nagumo cười và không đáp lại.

“Nhưng anh cũng sẽ hỏi em điều tương tự, Ayanokouji. Nơi này không phải là khu vực chỉ định và không có sự kiện nào cả, vậy tại sao em lại đến đây? Em đã gặp Honami phải không?”

Không bất ngờ khi tên cô ấy được nhắc tới. Dù không trực tiếp thấy Ichinose nhưng nếu anh ta đã tìm kiếm bằng GPS thì sẽ dễ dàng thấy được cô ấy đang ở gần đây.

“Chuyện đó có vấn đề gì sao?”

“Không đâu. Nếu hai em vẫn đang ở cùng nhau thì hai đứa đã trò chuyện khá lâu đấy. Nhưng em lại ở đây, vậy nghĩa là hai đứa có mục tiêu khác nhau. Vậy ở I2 có gì nào?”

Tôi quyết định lờ đi câu hỏi đó. Nagumo chuyển sang chủ đề khác và tiếp tục.

“Bài thi trên đảo hoang sắp kết thúc rồi phải không? Anh chỉ muốn được một lần nói chuyện với em vì tại trường, sẽ không có nhiều cơ hội để em và anh – hội trưởng hội học sinh, có thể trò chuyện với nhau.”

“Đúng thật vậy.”

Tôi chỉ là một học sinh mờ nhạt.

Còn người kia là hội trưởng hội học sinh, người có thể làm một đứa trẻ khóc mà không cần phải cất tiếng. Đây nhất định không phải là một cuộc so tài phù hợp. Tuy vậy, tôi không nghĩ anh ta tốn công tới tận đây chỉ để trò chuyện.

“Dường như anh biết chuyện năm Nhất tấn công em.”

“Phán đoán của em không tệ đâu.”

Là về chuyện tiền thưởng. 20 triệu điểm cho người đuổi học được tôi. Mặc dù Tsukishiro là người đứng đầu, nhưng Nagumo cũng có liên quan tới việc này. Nếu là Nagumo thì không ngạc nhiên nếu anh ta quan sát tình hình của tôi thông qua GPS vào bất cứ lúc nào. Từ việc quan sát chuyển động của năm Nhất và tôi, việc tôi bị tấn công quá rõ ràng. Cũng bởi vì đã nắm được các chuyển động của tôi mà anh ta có thể dễ dàng xuất hiện tại nơi này.

“Đừng trách cứ anh chuyện tiền thưởng. Ngay từ đầu đó đã không phải là đề xuất của anh.”

“Nó là của Giám đốc tạm quyền Tsukishiro.”

“Anh sẽ nói thẳng vì em đã biết nhiều như vậy. Toàn bộ số tiền sẽ do Giám đốc tạm quyền bỏ ra. Anh chỉ cho ông ta mượn danh Hội trưởng Hội học sinh thôi.”

Việc anh ta có muốn hay không chẳng phải vấn đề vì đó là lệnh của Giám đốc tạm quyền. Nagumo sẽ không thể từ chối.

“Vậy anh chấp nhận vì đó là lệnh của Hiệu trưởng Tạm thời. Nhưng nếu là Hội trưởng Hội học sinh mà em biết thì anh sẽ từ chối một đề xuất như thế phải không?”

“Nếu là về chuyện tiền thưởng thì nếu như là học sinh khác thì anh sẽ không chấp nhận. Nhưng người ông ấy xướng tên không ai khác ngoài em, người duy nhất được Horikita-senpai tin tưởng.”

Vậy là Nagumo thực sự xem tôi là người thuộc phe Horikita Manabu.

“Hãy trả lời anh, Ayanokouji. Em tính làm gì hả?”

Đừng để tâm tới một người mờ nhạt như em. Nói như thế cũng dễ. Nhưng Nagumo sẽ không chấp nhận câu trả lời đó. Vì không biết chuyện gì đang chờ tôi ở phía trước nên tôi cần phải quý trọng thời gian mình đang có.

“Chuyện này không liên quan tới anh, Hội trưởng Nagumo. Không phải anh nên tập trung vào ngày cuối của bài thi hay sao? Sự cách biệt giữa anh và Kouenji nhất định không nhiều. Nếu không quay lại thì anh sẽ không có được điểm thưởng đến, anh cũng sẽ không thể tham gia một vài sự kiện. Không chắc sự cách biệt đó sẽ không thay đổi.”

Chuyện đó sẽ dẫn tới khả năng anh ta có thể bị vượt mặt.

“Đừng lo lắng về việc đó. Trong ngày hôm nay, anh đã vượt qua Kouenji một khoảng xa rồi.”

Nagumo lấy ra một chiếc máy bộ đàm từ túi sau trong khi nói.

Dù cho có bị tách khỏi nhóm của mình, anh ta vẫn có thể đưa ra lời chỉ dẫn.

“Dù anh để tâm tới việc em sắp làm, nhưng nếu em không trả lời thì anh sẽ thay đổi câu hỏi vậy. Hãy cho anh thấy người mà Horikita-senpai đặt kỳ vọng vào có đủ năng lực xứng đáng với sự mong đợi từ anh hay không. Vậy nên em sẽ phải nghiêm túc đấy.”

Vậy ra đây là nguyên nhân anh ta tới đây.

“Nghĩa là em phải đấu với Hội trưởng Hội học sinh tại đây sao?”

“Anh không ghét dùng tay chân, nhưng anh muốn một trận đấu nghiêm túc. Dù cho bài thi trên đảo hoang này đi tới kết thúc thì sau đó vẫn còn nhiều cuộc tranh đấu trong năm, và anh muốn em là đối thủ của anh.”

Hội trưởng hội học sinh nói thẳng với tôi.

“Chẳng phải người chiến thắng đã được quyết định từ bài thi trên đảo hoang này rồi sao?”

Nagumo đã duy trì vị trí nhất nhì một cách ổn định trong bài thi cho tới thời điểm này. Mặc dù Kouenji rất khó chịu và có cơ hội lật ngược kết quả, thì đó cũng là một trận đấu cực kỳ khó khăn.

“Nhưng em chỉ có một mình và anh thì có tới bảy người. Có một cuộc so tài như thế thật kỳ lạ phải không?”

“Chẳng phải Kouenji sẽ phù hợp hơn sao? Dù lập dị nhưng cậu ta cực kỳ mạnh mẽ. Mặt khác, em còn chưa vào nổi tốp 10.”

Nếu muốn một kẻ thù mạnh, hãy tìm tới Kouenji. Tôi hối thúc anh ta như thế.

“Ừm, đúng thật là cậu ta vượt qua mong đợi của anh, vì đó là người duy nhất buộc anh phải chuyển sang thế tấn công trong bài thi.”

Thừa nhận điều đó của Kouenji, anh ta nhún vai như thể cảm thấy kinh ngạc.

Thế tấn công đó đang ám chỉ tới chiếc máy bộ đàm anh ta đang dùng lúc này.

“Điều khiển toàn năm ba để nhận điểm thưởng đến và các sự kiện. Đó là việc chỉ hội trưởng hội học sinh có thể làm được.”

Không giống với năm Nhất và năm Hai, Nagumo nắm quyền kiểm soát hầu như toàn bộ năm Ba.

Nếu thực sự muốn hoàn toàn chặn đứng Kouenji, nhất định anh ta sẽ làm được bằng việc điều động toàn bộ năm Ba. Chẳng cần biết cậu ta có thể lực tốt đến thế nào, thì nếu không thể tham gia được nhiệm vụ trong một khoảng thời gian dài thì mọi thứ cũng vô nghĩa. Tất cả những học sinh năm khác thể hiện bản thân bằng việc đứng trong top 3, sẽ bị loại bỏ.

Kết quả là Kouenji chỉ có thể đạt được điểm thưởng đến.

Trong lúc đó, nhóm Nagumo sẽ tiếp tục nới rộng khoảng cách bằng việc ghi điểm.

“Vậy là em đã thấy rõ mọi thứ đến thế sao? Em chú ý từ khi nào?”

“Em cảm thấy nghi ngờ tại sự kiện cướp cờ. Vị trí còn trống mà Hội phó Kiriyama cố tình để vậy là nhằm giữ chỗ cho anh.”

Tuy nhiên khi tôi tới trước thì họ đã phải đăng ký với vị trí còn trống đó.

Nagumo thư thái chơi đùa trong khi Kiriyama và những người khác hoàn thành sự kiện.

“Em tưởng anh với Hội phó Kiriyama là đối thủ của nhau, nhưng có vẻ không phải vậy.”

“Tên đó hợp tác với anh chỉ để vào lớp A, dù cho có căm ghét anh.”

“Giờ thì hãy để vấn đề đặc biệt liên quan tới Kouenji qua một bên. Em sẽ không làm gì ảnh hưởng tới các học sinh bình thường của anh đâu.”

Có vẻ như cảm thấy câu trả lời của tôi hài hước nên Nagumo cười lớn.

“Em thật sự nghĩ anh như thế sao? Em không hề nghĩa anh là một kẻ mạnh.”

“Đó không phải-“

Tôi muốn phủ nhận nhưng đã bị Nagumo ngắt lời.

“Có thể em nghĩ anh thắng chỉ bằng việc điều động toàn bộ năm Ba, nhưng chuyện không chỉ thế. Anh sẽ cho em thấy siêu năng lực của anh ngay lúc này.”

“Siêu năng lực?”

“Hãy để anh đoán thứ hạng của em vào cuối ngày 12.”

Bảng xếp hạng chỉ công bố 10 nhóm đứng đầu và 10 nhóm đứng cuối. Trừ đi 20 nhóm này trong tổng 157 nhóm thì còn lại 137 nhóm. Dĩ nhiên chỉ có tôi là rõ thứ hạng của mình.

Vào thời điểm cuối cùng trước ngày đóng công khai bảng xếp hạng, tôi xếp hạng 16.

“Em đứng thứ 11.. phải không?”

Nagumo nói một cách tự tin dù có hơi lệch đi đôi chút.

Tuy nhiên tôi không thể cười lên và nói ra điều đó. Vào ngày thứ 12, như để đáp lại đòn tấn công của tụi năm Nhất, tôi liên lục dùng tính năng tìm kiếm bằng GPS. Nếu không dùng điểm cho việc đó thì chuyện tôi xếp hạng 11 có vẻ hợp lý. Nhưng anh ta không thể biết rõ thứ hạng của tất cả các nhóm. Vì đó là một phần của luật thi.

Về bản chất thì có căn cứ dựa trên điều Nagumo nói.

“Hơi cao nhỉ? Vậy thì hạng 15 hoặc 16 phải không?”

“Đúng thế. Anh thật tuyệt vời.”

Nếu tôi thừa nhận một cách thẳng thắn thì Nagumo cũng chỉ điềm tĩnh chấp nhận nó.

“Anh chỉ đùa về chuyện siêu năng lực thôi. Anh chỉ phỏng đoán và cho rằng em thật sự che giấu năng lực của mình.”

Có vẻ như con người mang tên Nagumo giỏi hơn tôi nghĩ.

“Để không thu hút sự chú ý, thứ hạng của em sẽ dưới 10 nhưng vẫn được duy trì ở vị trí cao. Nếu anh thất bại trong cuộc so tài với Kouenji, thì em sẽ có cơ hội nhảy vọt.”

Tôi đã luôn giữ thứ hạng của mình gần với vị trí đó trước ngày 12 để không bị để ý tới.

Vì sự mệt mỏi tích tụ trong người, top đầu sẽ mất đà và phụ thuộc vào tình huống, mà tôi có thể kiếm nhiều điểm chỉ trong nháy mắt để lọt vào top 3. Nhưng không may thay, tôi đã dự tính ở yên tại vị trí này.

“Anh đã để ý ư? Ngay từ đầu, chuyện đó thật vô lý.”

Chiến lược tôi triển khai đã bị Nagumo nhìn thấu từ đầu.

“Kurona năm Ba đã luôn ở vị trí thứ mười đúng không? Anh bảo anh ta duy trì thứ hạng đó để ngăn không cho người khác bí mật để dành điểm nhằm tạo một cú nhảy vọt.”

Mặc dù giữa vị trí thứ mười và thứ chín có một cách biệt khá lớn, nhưng ngày qua ngày, việc nhắm tới top đầu ngày càng khó khăn đối với tôi.

Tất cả chuyện này đều đi theo kế hoạch của Nagumo.

Loại bỏ những kẻ thù vô hình, anh ta đã giới hạn tầm mắt của mình xuống và chỉ tập trung vào những người mà anh ta để ý tới.

“Anh đã luôn ngờ vực truyện em có đủ năng lực hay không nhưng giờ anh đã rõ. Em xứng đáng được anh đánh bại vậy nên, hãy vui mừng vì điều đó.”

“Việc đó cũng nằm trong kế hoạch của anh ư? Việc ra lệnh tấn công Kouenji vào ngày cuối cùng?”

“Nếu bản thân muốn có điểm thì dù là 400 hay 500 điểm thì anh cũng có thể xoay sở được. Tuy nhiên như vậy thì không thú vị phải không? Giờ đây, đã có hi vọng rằng cậu ta có thể đánh bại năm Hai và năm Nhất. Bên cạnh đó, nếu cậu ta thua trong trận chiến với anh thì chúng ta có thể thấy được biểu cảm tiếc nuối của cậu ta.”

Là một thành viên của nhóm mạnh nhất, nhưng Nagumo trải qua hai tuần chiến đấu hoàn toàn thư thái. Và rồi vào ngày cuối cùng, anh ta sẽ đánh bại Kouenji và đứng đầu.

Nếu nghiêm túc, Nagumo sẽ biết được số điểm của các nhóm. Từ tính năng tìm kiếm bằng GPS và sự chứng kiến từ những người hợp tác với Nagumo, anh ta sẽ nhắm được việc điểm thưởng đến đã bị ai đó giành hay kết quả của các sự kiện. Thậm chí ngay cả ngày hôm nay, số điểm cho các thứ hạng vẫn chưa được tiết lộ, nhưng nhất định Nagumo tính toán được điểm số của Kouenji.

Hay có thể nói, anh ta có khả năng tạo nên một tình huống chiến thắng đầy kịch tính với cách biệt chỉ một điểm.

“Dù sao đi nữa, hãy mặc kệ vấn đề của Kouenji. Việc cuối cùng anh muốn làm tại ngôi trường này là đánh bại em, Ayanokouji.”

Nagumo đã luôn chạy theo Horikita Manabu, anh ta muốn thấy hình bóng của anh ấy trong tôi. Anh ta muốn đánh bại anh ấy một cách toàn diện, để phân định thắng thua, bất kể loại hình thi đấu.

“Không may cho anh, người lãnh đạo lớp 2-D là Horikita. Dù cho có một bài thi đặc biệt buộc phải đối đầu với năm Ba thì em cũng sẽ không đấu với anh.”

“Vậy anh buộc phải khiến em bước ra khỏi bóng tối, dù cho có phải dùng tới điểm thưởng.”

Nói cách khác, anh ta không ngần ngại tiết lộ tình huống của tôi.

“Xin lỗi anh nhưng em đang vội. Hãy tiếp tục chủ đề này vào dịp khác.”

“Em nghĩ mình có thể dễ dàng trốn đi sao? Anh sẽ không để em đi trước khi em đồng ý đấu với anh.”

Dường như Nagumo có ý định bám theo tôi từ phía sau.

Nếu có chuyện gì đó đợi tôi ở phía trước thì Nagumo sẽ bị liên lụy. Vì đối thủ là Tsukishiro nên trong tình huống xấu nhất, Nagumo có thể đánh mất mọi thứ anh ta đã gầy dựng do việc bị đuổi học.

Nagumo cũng sẽ không đồng ý dù cho tôi có cố thuyết phục anh ta. Và tất nhiên thì tôi cũng không thể thoát khỏi việc này bằng việc nói dối. Tôi ngừng bước và quay lại.

“Anh muốn đấu với em-“

Trong khi Nagumo tỏ ra vui mừng do hiểu nhầm thì tôi đẩy mạnh ngực anh ta mà không báo trước. Có lẽ Nagumo không nghĩ một kouhai sẽ tấn công anh ta nên té ra sau mà không phản kháng. Máy tính bảng trên tay và thiết bị thu phát trong túi anh ta rơi ra đất.

A picture containing person, outdoor Description automatically generated

“Cái...”

Nagumo trông như thể không hiểu chuyện vừa mới diễn ra. Tôi sẽ hành động trước khi anh ta kịp bình tĩnh lại.

“Hội trưởng Nagumo, mặc dù năng lực của anh khác so với Hội trưởng Horikita, nhưng nó vẫn giúp anh đứng trên đỉnh tại ngôi trường này. Anh duy trì thứ hạng đầu trong bài thi đặc biệt này một cách dễ dàng, không phải nói quá khi bảo anh đã hoàn toàn kiểm soát được nó. Dù thế, em vẫn có ý định đánh bại anh.”

Tôi tiếp tục trước khi anh ta tức giận hay bình tĩnh lại.

“Nhưng mà, có vài khu vực mà anh không nên đặt chân tới. Mong anh hiểu cho.”

“Hử?... Đừng nực cười như thế. Em phỏng đoán để ra lệnh cho anh sao?”

“Bởi vì anh là một senpai mà em tôn trọng nên em sẽ không nhân từ vào lúc này.”

“Hả? Em tính làm...”

Tôi nhìn thẳng vào mắt Nagumo với sát ý.

“Ư…”

“Anh không hiểu lời em nói à?”

Nagumo đứng lên một cách mạnh mẽ như thể không thừa nhận sự sợ hãi của bản thân.

“Dừng bước trong khi em tiến về phía trước ư? Em là người đầu tiên đánh giá thấp anh đến mức độ này đấy, Ayanokouji…”

Ngay lúc đó, thiết bị thu phát nằm trên đất phản hồi.

“Nagumo, mình đã cản trở sự kiện của Kouenji 3 lần liên tục. Hãy đưa ra sự chỉ dẫn tiếp theo.”

Giọng nói vui mừng của một năm Ba nào đó có thể nghe thấy được. Có vẻ như chiến lược gây trở ngại cho Kouenji đang tiến triển thuận lợi. Nagumo không phản ứng trước giọng nói đó và chỉ liếc nhìn tôi.

“Này, Nagumo, nếu không đưa ra sự chỉ dẫn thì mọi người không thể hành động được. Để đẩy Kouenji xuống hạng 2 thì việc tấn công liên tục cho tới phút cuối là cần thiết phải không?”

“Anh có chắc là muốn bỏ qua việc trả lời không?”

Khi lắng nghe câu hỏi, có thể thấy được sự quan trọng của việc này đối với Nagumo. Nagumo lặng lẽ nhặt thiết bị thu phát và tắt nguồn.

“Thứ quan trọng đối với anh không phải Kouenji.”

Nagumo bước tới mà không cần phủi bụi bám trên người.

“Anh nhất định sẽ đánh bại em. Đó là việc cuối cùng của anh với cương vị hội trưởng hội học sinh.”

Để cảm xúc ảnh hưởng tới quyết định của bản thân sao? Hội trưởng hội học sinh nói lên quyết tâm của mình, trong khi nhún vai nhằm giảm bớt đi áp lực từ phía tôi.

“Anh…!?”

Tôi đấm vào ngực Nagumo không chút do dự.

“A, em…!!!”

Trong thoáng chốc, anh ta không thể thở và ngã xuống đất, có vẻ như đã bất tỉnh.

Tôi kéo Nagumo và để anh ta nằm dưới bóng một cái cây. Vì anh ta không chịu nghe theo lời khuyên vụng về của tôi nên đây là cách duy nhất để xử lý trong tình huống này.

Đồng hồ của Nagumo có lẽ đã nhận thấy thể trạng bất thường của anh ta nên phát ra âm thanh cảnh báo trong 5 giây. Anh ta sẽ sớm tỉnh giấc. 20 hay 30 phút.

Dù sao thì Nagumo sẽ không liên quan tới việc sắp xảy ra. Dĩ nhiên, những rắc rối khác nhất định sẽ đến sau khi bài thi trên đảo hoang kết thúc. Nhưng giờ đây, việc này chỉ là một chuyện nhỏ nhặt. Nếu không giải quyết vấn đề của Tsukishiro thì tương lai của tôi sẽ bị đóng chặt lại.

Chương 6 Phần 3:

Sau 10 giờ sáng ngày thi thứ 14, tôi, Horikita Suzune, đang đi về phía bắc hướng tới I2, dọc theo đường biên phía đông của I4 và I3. Đó là đích đến cuối cùng của tôi trong bài kiểm tra đặc biệt này.

Vào ngày hôm nay, mọi thứ sẽ được định đoạt. May mắn thay, cho đến trước đêm ngày thứ 12 khi bảng xếp hạng còn được công khai, không có tên nhóm lớp D năm hai nào trong top 10 cuối cùng. Năm nhóm thấp nhất đang nằm trong phạm vi bị đuổi học, họ đều là học sinh năm ba.

Tuy nhiên, không thể chắc chắn một cách tuyệt đối. Vào ngày cuối này, nếu năm nhóm đó kết hợp với một nhóm khác, tổng điểm chắc chắn sẽ tăng lên, và có khả năng rằng họ sẽ thay đổi được thứ hạng. Trong trường hợp xấu nhất, nếu 10 nhóm đó được ghép nối với nhóm ở top cao, thì họ có thể thoát ra ngoài vùng nguy hiểm và đẩy 10 nhóm xếp trên tụt lại một cách đầy bất ngờ.

Máy tính bảng hiển thị khu vực chỉ định của tôi là I7, là hoàn toàn ngược với I2 nơi mà tôi đang hướng tới.

Đáng lẽ vào thời điểm này của kỳ thi, tôi nên sớm hoàn thành các chuyển động cơ bản và quay về tham gia nhiệm vụ. Lý do cho hành động này là bởi một mảnh giấy đang nằm gọn trong lòng bàn tay phải của tôi. Tôi đã thấy nó được gấp nhỏ lại và ném trước cửa lều khi tôi thức dậy vào sáng nay. Trên mảnh giấy tôi lấy ra có viết bốn từ rời rạc theo thứ tự là: "Trưa", "K.A.", "Bị trục xuất" và "I2".

Khi tôi lần đầu tiên đọc được những thứ này, tôi đã nghĩ đến hai điều.

Đầu tiên là người viết nó có nét chữ đẹp đến mức tôi muốn lấy chúng để làm mẫu cho nét chữ của mình. Và điều còn lại là giấy và bút không hề có trong danh sách các nhu yếu phẩm được cung cấp miễn phí.

"Người này đã chi bao nhiêu điểm cho cuốn sổ và cái bút này ... "

Tôi lờ mờ nhớ ra rằng sổ tay và bút từng được đề cập trong danh sách những đồ dùng được giao bán cho kỳ thi, nhưng tôi không nhớ giá chi tiết của những món đó bởi vì tôi đã coi chúng là vô dụng. Mặc dù nó có thể cần để ghi chú nếu máy tính bảng hết pin hoặc bất ngờ bị hỏng. Dù sao thì, có một kẻ kỳ cục nào đó đã mua một cuốn sổ và một cây bút, và người này đã gửi cho tôi một vài thứ ở dạng mật mã.

"Không, nếu gọi là mật mã thì quá đơn giản."

“I2” đề cập đến một khu vực của hòn đảo và “buổi trưa” là khoảng thời gian. Điều này nghĩa là vào hôm nay, ngày thứ 14, sẽ có điều gì đó xảy ra ở khu vực I2 vì thời điểm những ghi chú đó được gửi tới tôi đã là ngày cuối cùng của kỳ thi rồi. Nếu tôi cho rằng đó chỉ là một trò đùa, thì tôi chỉ việc quên nó đi. Nhưng hai từ còn lại trên mảnh giấy đã khiến tôi không thể bỏ qua.

"Trục xuất" và "K.A".

Trước hết, hãy chú ý tới đích đến của mảnh giấy. Nếu bất kỳ học sinh nào khác đọc được ghi chú này, họ có lẽ sẽ không hiểu nó có nghĩa là gì. Nhưng ngay khoảnh khắc tôi nhìn thấy từ khóa “K.A”, tôi đã lập tức hiệu ra ý nghĩa. Đó là tên viết tắt của Kiyotaka Ayanokouji

Nếu sắp xếp những từ đó là một cách hợp lý, thì nó đang ám chỉ một điều: vào buổi trưa hôm nay, ở I2, Ayanokouji sẽ bị đuổi học. ......

Đây rõ ràng là một trò đùa, tôi đã nghĩ như vậy.

Do đó, khi khu vực chỉ định đầu tiên được công bố vào lúc 7 giờ sáng, tôi đã định phớt lờ nó. Nhưng tôi có hơi lo ngại khi phản hồi GPS của Ayanokouji đang ở E3. Nếu sau đó cậu ta tiến gần hơn đến I2, nó có thể không chỉ là một trò đùa được nữa.

Vì vậy, tôi quyết định dành một chút thời gian để kiểm tra bằng tìm kiếm GPS và nếu đây là mánh khóe của ai đó để khiến tôi bị mất điểm vô nghĩa, thì họ đã thành công rồi đấy.

Kết quả là Ayanokouji đang đi bộ hướng từ F3 đến G3. Với tốc độ này, rất có khả năng cậu ta sẽ hướng tới I2...

Một linh cảm chẳng lành thôi thúc trong người, tôi quyết định đi về phía bắc để xác nhận sự việc. Rốt cuộc, cậu ta là mục tiêu cho một phần thưởng lớn. Vậy nên không thể loại trừ khả năng đây là manh mối mà người này đã tìm hiểu được và cố nói lại cho tôi.

Mặc dù vẫn còn một thời gian nữa mới đến trưa, tôi tự hỏi Ayanokouji-kun đã đi được bao xa. Tất nhiên, có thể hướng di chuyển của cậu ta chỉ là một sự trùng hợp với mẩu giấy và cũng có thể chúng tôi đang hướng tới hai đích đến khác nhau.

Tôi cảm thấy cần phải sử dụng tìm kiếm GPS, nhưng tôi đã không làm vậy. Điểm số của tôi sẽ ổn để lọt vào top 50%, nhưng từ bây giờ, việc bỏ qua điểm thưởng đến các khu vực và nhiệm vụ, cộng với việc sử dụng chức năng tìm kiếm, kết quả đó sẽ không còn được đảm bảo. Đó sẽ là một sự lãng phí, tốt hơn hết là nên trực tiếp đến đó.

"Ah! Cuối cùng tôi cũng đã tìm được cậu! Đứng lại đó, Horikita! "

Khi tầm nhìn dần được mở ra và tôi đã thấy được con sông, một tiếng gọi như vậy phát ra từ phía sau.

"...... Tại sao cậu lại ở đây?"

Ibuki xuất hiện trong khi cô ấy còn đang thở dốc, và đang nhìn chằm chằm vào tôi một cách tức giận. Không phải tình cờ khi chúng tôi đụng mặt nhau ở đây, nhưng có vẻ như cô ấy đã gặp khó khăn để tìm thấy và đuổi theo tôi bằng GPS.

"Điểm của cậu, cho tôi xem điểm của cậu."

"Chờ đã, cậu đang nói gì vậy?"

Ibuki đột ngột xuất hiện từ hư không và yêu cầu tôi, kẻ thù của cô ấy, phải công khai điểm số của mình cho cô ấy là hành động không thể hiểu được.

"Tôi đã nói với cậu. Tôi sẽ không để thua cậu trong kỳ thi đặc biệt này."

Cô ấy chỉ thẳng vào mắt tôi bằng ngón trỏ.

“Bây giờ không cần phải kiểm tra nữa. Cậu không thể chờ cho tới khi kỳ thi kết thúc à? "

“Không có gì đảm bảo rằng khi kỳ thi kết thúc, điểm của tất cả các nhóm sẽ được công bố."

“Đó là sự thật, tôi cũng đoán vậy. Quan trọng là điểm các nhóm top đầu và top cuối."

Không có gì đảm bảo rằng bảng xếp hạng toàn bộ các nhóm sẽ được công khai cho tất cả học sinh. Nhưng cũng luôn có khả năng nó sẽ được công khai như một điều đương nhiên.

"Vậy hãy để tôi xem thử ở đây và ngay bây giờ."

Cô ấy muốn biết ai là người ghi được nhiều điểm hơn trong suốt trận đấu 14 ngày qua.

"Thật quá ngu ngốc để tin vào điều đó, nhưng ...... nếu cậu đã đến đến đây, cậu phải trả lời nghiêm túc. Cậu đã sử dụng tìm kiếm GPS bao nhiêu lần? "

"...... 3 lần. Vì cậu đang ở rất gần, tôi đã nghĩ là bây giờ hoặc không bao giờ."

Khoảng cách càng lớn thì càng khó tìm được người cần tìm. Ibuki đã tới được chỗ này bằng cách sử dụng tìm kiếm GPS ba lần.

"Thật là lãng phí."

"Tôi không cần cậu thông cảm, hãy nói cho tôi biết điểm số của cậu, của tôi là 131 điểm! "

Cô ấy nói ra con số cuối cùng một cách đầy mạnh mẽ.

"Tôi đánh giá cao cậu vì đã dám nói với tôi trước, mặc dù tôi chưa hề yêu cầu. Nhưng tôi có hai điều muốn nói. Đầu tiên, không có gì đảm bảo rằng cậu đang cho tôi biết điểm số thực của mình. "

"Gì đấy? Cậu không tin à...? "

Tôi ngăn Ibuki lấy máy tính bảng của cô ấy ra khỏi ba lô.

"Thứ hai, ngay cả khi cậu tiết lộ số điểm thật của mình, tôi vẫn sẽ không làm điều tương tự với cậu. "

"Hả? Cậu đang nói cái gì vậy? Cậu với hắn ta chả khác nhau gì cả.”

Tôi với “hắn ta”..? Tôi có chút tò mò, nhưng vẫn tiếp tục nói.

"Ngay cả khi chúng ta cùng là năm hai, chúng ta vẫn là kẻ thù của nhau. Tôi không muốn mạo hiểm tiết lộ thông tin. "

Tại thời điểm này, tôi không nghĩ rằng mình đang ở trong top 10. Tuy nhiên, điểm số vẫn có thể thay đổi cho đến khi kết thúc. Ngay cả khi giờ đã là ngày cuối cùng, khả năng bị đánh lừa bởi thông tin của Ibuki không phải là con số không.

"Tôi hiểu rồi. Vậy là cậu đã hoảng sợ khi nghe thấy số điểm của tôi và nhận ra mình đang thua phải không? "

"Tôi sẽ không trả lời cho dù tôi có đang thắng hay thua. "

Mặc dù tôi đã liên tục lặp lại rằng tôi sẽ không cung cấp cho cô ấy bất kỳ thông tin nào, Ibuki vẫn tiếp tục nói một cách chế giễu.

"Tại sao cậu cứ không chịu thừa nhận điều đó? Đó là bởi vì số điểm cậu cậu đang có không thể đánh bại tôi. "

“Vậy thì cậu cứ về tham gia nốt kỳ thi đi."

Tôi cố gắng đồng ý với Ibuki, nếu cô ấy hài lòng với điều đó.

"... Cậu có vẻ đang rất khó chịu nhỉ. Nào, cho tôi xem điểm của cậu đi nào!"

"Tôi đã nhận thua, cậu vẫn không bằng lòng à?"

“Tôi muốn biết điểm số thật sự của cậu. Tôi muốn biết khoảng chênh lệch, để xem cậu đã thua tôi đau đớn đến mức nào."

"Thật là ngu ngốc. ......Tôi xin lỗi, nhưng giờ tôi đang vội."

"Cậu muốn chạy trốn à?"

“Tôi cần nhanh chóng đến khu vực chỉ định của mình, không có thời gian để tiếp tục ‘nghỉ ngơi’ với cậu ở chỗ này".

Tôi xoay người và lao về phía I2. Ibuki đuổi theo tôi ngay đằng sau, có lẽ vì cô ấy nghĩ rằng tôi đang cố bỏ trốn.

''Cậu có một khu vực chỉ định ở phía bắc à? Hay cậu chỉ đang cố đuổi theo tôi? "

“Điều tôi muốn biết bây giờ là điểm số của cậu. Một khi xác nhận được nó, tôi sẽ quay lại khu vực chỉ định của mình."

Ibuki bám dai như đỉa và chỉ quan tâm đến điều đó. Thực lòng tôi không muốn tiếp tục bị vướng lại với cô ấy nữa. Tôi không muốn lãng phí thêm thời gian khi thời điểm ghi trên tờ giấy đã sắp tới rồi.

"......Tôi thua rồi."

“Ồ, cậu vừa thừa nhận phải không? Cuối cùng cậu cũng đã thừa nhận thất bại phải không?"

"Không, không hề. Ý tôi là tôi đã bị đánh bại bởi sự cứng đầu của cậu. Tôi đã kiếm được 145 điểm. Cậu đã theo rất sát rồi, nhưng tôi vẫn đã thắng trận đấu. "

Tiết lộ thông tin mà tôi nên giấu. Đó là lý do tại sao tôi tuyên bố mình đã bị đánh bại.

"Cậu nhiều điểm hơn tôi? Nếu cậu định nói rằng cậu đang chiến thắng thì hãy để tôi xem bằng chứng nào."

Tôi chắc chắn Ibuki sẽ yêu cầu điều đó nhưng bây giờ không còn cách nào khác để chấm dứt mớ rắc rối này. Tôi muốn đến I2 càng sớm càng tốt để xác nhận sự an nguy của cậu ta.

"Tôi hiểu rồi."

Đây có thể không phải là giải pháp chính xác. Nếu chỉ Ibuki biết số điểm mà tôi đã đạt được cho tới ngày cuối cùng của kỳ thi này, thì sẽ không có tác động gì nhiều. Tôi đặt ba lô xuống và tìm chiếc máy tính bảng tôi đã cất bên trong trong khi Ibuki giữ một khuôn mặt nghiêm nghị và chờ đợi câu trả lời.

Đó là khi tôi đã lấy máy tính bảng ra và chuẩn bị bấm nút nguồn. Gần như cùng lúc, tôi và Ibuki nhận thấy có một sự hiện diện mạnh mẽ từ phía trước mà thậm chí còn không cố gắng che giấu, và chúng tôi nhìn lên.

"Em đã tìm thấy chị rồi.~"

Một giọng nói hồn nhiên như một đứa trẻ khi tìm thấy một món đồ chơi.

"Xin chào ~ Horikita-senpai!"

Nhìn thấy cô học sinh đột ngột xuất hiện ngay trước khi đạt được mục đích, Ibuki bày tỏ sự khó chịu mà không hề có ý định giấu nó đi.

"......Ai?"

"Đó là Amasawa Ichika từ lớp A năm nhất."

Việc em ấy gặp chúng tôi ở đây có thể chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, nhưng dáng vẻ của em ấy có chút kỳ lạ. Tôi nâng cao cảnh giác và quay lại nhìn Amasawa với chiếc máy tính bảng trong tay. Phần thưởng cho năm nhất và những gì được viết trong tờ giấy sáng nay ... là em ấy phải không?

"Chị không cần phải lo lắng cho em đâu, em tiếp tục nhé ~ ?"

"Tôi không cho là vậy đâu. Chúng tôi đang có một cuộc trò chuyện riêng. "

Ibuki biết rằng tôi không hề muốn nói với cô ấy biết số điểm của mình. Và tôi cũng không hề muốn hiển thị điểm số ở đây khi có thêm bên thứ ba dù tôi có đang thắng hay thua cuộc thi với Ibuki.

Tôi đã nhẹ nhàng yêu cầu em ấy rời đi, nhưng em ấy vẫn chưa hề động đậy. Ibuki liền cáu kỉnh đứng lên, nhìn thẳng vào Amasawa, chắc hẳn Ibuki đã đã đánh mất sự tỉnh táo của mình.

"Cô thật là phiền phức quá đấy."

"Sudou-senpai thế nào rồi? ~ Horikita-senpai."

"Cái gì? Cô dám làm ngơ tôi à?"

Không thể là em ấy không nghe thấy câu hỏi của Ibuki, nhưng Amasawa phớt lờ nó. Em ấy cuộn vai bỏ chiếc ba lô xuống đất, như thể em ấy không hề có ý định rời đi ngay.

"......Ổn thôi.~ Em rất biết ơn chị vì lần đó đã tới để giúp anh ấy. "

Amasawa mỉm cười, và không hề tỏ ra một chút hối lỗi nào. Em ấy không nghĩ rằng những hành động đối với Ayanokouji lần đó là không đáng để nói dù chỉ một lời xin lỗi? Hay thậm chí còn không cho rằng đó là hành vi sai trái.

“Tôi đã bảo cô hãy mau tránh đường cho tôi. Tôi có một số vấn đề cần phải xử lý, vậy nên hãy biến đi."

"Vấn đề cần xử lý cơ à? ~ Không phải Ibuki-senpai cũng đang cản trở công việc của chị ấy sao? "

Cứ như thể Amasawa đã nghe được toàn bộ cuộc trò chuyện của chúng tôi từ khi bắt đầu. Mà có lẽ đúng là như vậy thật.

"Chả làm sao cả, chỉ là tôi bị lạc đường thôi."

Ibuki lớn tiếng gằn giọng, câu chuyện đang từ "vấn đề cần xử lý" thành "bị lạc đường". Nếu tình hình đi xa hơn nữa, cô ấy có thể sẽ sẵn sàng áp dụng một vài biện pháp cực đoan. Nhưng ngay cả khi bị đe dọa như vậy, Amasawa vẫn chỉ mỉm cười vui vẻ.

"Tôi tự hỏi mục đích của em là gì, Amasawa-san?"

Lúc này nên tạm gác chuyện với Ibuki sang một bên, tôi hướng sự chú ý của mình đến Amasawa. Tôi không muốn lãng phí thời gian hơn nữa, nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác.

"Con quỷ cái".

Mặt khác, Ibuki tỏ ra vô cùng khó chịu, nhưng cô ấy vẫn phải chấp nhận chờ tôi giải quyết xong với Amasawa.

"Em có một câu hỏi ~ bây giờ Horikita-senpai sẽ đi đâu?"

"Ngay bây giờ tôi đang trao đổi vài thứ với Ibuki-san, nhưng khi nào xong việc, tôi sẽ đến khu vực F3."

Tất nhiên đó là một lời nói dối. Tôi đã định bỏ qua khu vực chỉ định của mình. Nhưng chẳng ích lợi gì khi nói những điều như thế với Amasawa. Em ấy đã thông đồng với các học sinh năm nhất khác để cố gắng nhận phần thưởng từ việc đuổi Ayanokouji ra khỏi trường. Sẽ an toàn hơn khi không nói về những thứ không cần thiết liên quan tới Ayanokouji. Đó là quyết định của tôi, nhưng tôi sớm nhận ra đó là một sai lầm.

"Chị là một kẻ nói dối, phải không Horikita-senpai? ~ Khu vực chỉ định của Horikita-senpai không hề ở gần đây. ~"

"Ý em là gì? Có phải em đang cố đọc vị tôi bằng một thủ thuật kỳ lạ nào đó? "

“Không có ích gì khi đánh lừa em cả ~ Khu vực chỉ định mà Horikita-senpai nên đi đến là I7 mà nhỉ? "

Khu vực chỉ định mà Amasawa đã nói, chính xác là nơi tôi được thông báo cần đến tiếp theo. Không thể đoán đúng chỉ bằng sự trùng hợp ngẫu nhiên được. Từ nét mặt của Amasawa, tôi chỉ có thể nghĩ rằng em ấy đã có ý định bắt gặp tôi ở đây ngay từ đầu.

"Năm hai chúng tôi có cách riêng của mình để thi đấu. Tôi không thể cứ thế mà nói sự thật với em về mọi thứ."

Rồi tôi nhanh chóng nói tiếp.

"Chẳng phải là điều tự nhiên khi tôi không thể tin tưởng vào kẻ đã cố gắng trục xuất Ayanokouji-kun sao? "

Lúc này, tôi đang cố gắng đổi hướng cuộc trò chuyện. Rằng năm nhất là kẻ thù, nên chẳng có lý do gì để phải tiết lộ bất cứ thông tin nào.

“Hừm. ~ Có lẽ đúng là như vậy. "

Nhưng có vẻ như em ấy không hề lắng nghe những gì tôi đang nói. Thái độ của Amasawa khiến tôi cảm thấy việc em ấy xuất hiện ở đây chả vì một mục đích cụ thể nào cả.

"Horikita-senpai muốn đi đâu vậy? ~ Sẽ không phải...... I2 đâu nhỉ?"

Rõ ràng, cảm nhận đó của tôi đã trật lất rồi.

“Em đã biết rất nhiều nhỉ, ngay cả quyết định tới I2 của tôi vào sáng nay. Em biết rõ chuyện gì đang diễn ra phải không? "

Ngay cả khi Amasawa đã sử dụng tìm kiếm GPS để xác định vị trí của tôi, không dễ để đoán trước đích đến của tôi như vậy. Nếu vậy, tôi phải cho rằng Amasawa có liên quan đến mảnh giấy trước cửa lều tôi hồi sáng nay. Tôi không chắc liệu mình có nên đặt câu hỏi về cái đó hay không, nhưng rồi Ibuki bước tới.

"Này, hai người còn định nói chuyện trong bao lâu nữa?"

Tôi cũng đang cảm thấy thất vọng như cô ấy. Có thể sẽ tốn nhiều thời gian hơn cả khi tôi phải đối phó với việc Ibuki bám theo, tôi sẽ phải giải quyết vấn đề mang tên Amasawa này ngay bây giờ.

"Ibuki-san."

Tôi quyết định khởi động máy tính bảng sau khi chấp nhận rằng thông tin có thể bị rò rỉ và hiển thị trang điểm số cho Ibuki. Ngoài ra, còn có ba vị trí trống có thể sử dụng để mở rộng quy mô nhóm được nhìn thấy trên màn hình, nhưng tôi đã không dùng đến chúng cho đến ngày cuối cùng của kỳ thi này, vì vậy bây giờ chúng gần như vô dụng. Đối với cô ấy, việc quy mô nhóm của tôi có là bao nhiêu cũng không quan trọng.

Ngay khi nhìn thấy số điểm in trên màn hình, Ibuki tặc lưỡi. Sau đó, cô ấy gãi đầu và nói thành tiếng một cách bực bội.

"T..chhh? Thật à? Hả? Tệ thật."

Đó là một kết quả có phần tàn nhẫn đối với những nỗ lực của cô ấy suốt hai tuần khó khăn vừa qua. Tuy nhiên, tôi nghĩ Ibuki cũng đã cố gắng rất nhiều. Thực tế là cô ấy đã có thể tích lũy một số điểm gần đủ để cạnh tranh với tôi, mặc dù học lực của cô ấy không cao, nhưng như vậy là đủ để tôi có thể công nhận cô ấy rồi.

“Nếu cậu đã vừa lòng, thì hãy quay lại khu vực chỉ định của cậu. Bây giờ cậu vẫn còn cơ hội để xoay chuyển tình thế với khoản điểm thưởng gấp đôi trong ngày cuối cùng này. "

“Đó là sự thật, nhưng ...... cậu đang định làm gì, khi tự dưng lại từ bỏ khu vực chỉ định của mình? "

Tôi tự hỏi liệu cô ấy có quan tâm đến những gì Amasawa vừa nói không.

“Ibuki, đây là một cơ hội tuyệt vời. Ngay bây giờ tôi đang ở trong một tình thế mà tôi không thể ghi thêm điểm. "

Ngay từ đầu, tôi đã không cần phải giải thích cho cô ấy biết về điều đó. Tôi ra hiệu cho cô ấy bằng ánh mắt của mình.

“Đúng là cuộc thi giữa chúng ta sẽ còn kéo dài cho đến hết kỳ thi đặc biệt trên đảo này. Nếu cậu nói rằng cậu sẽ ngưng việc kiếm điểm lại, tôi sẽ lật ngược tình thế mà không cần do dự gì cả. "

Trong khi còn đang kinh ngạc, Ibuki bắt đầu bước lùi lại về phía sau mà vẫn giữ trong mình sự nghi ngờ trước quyết định của tôi. Như vậy, tôi đã giải thoát được bản thân khỏi Ibuki vào lúc này. Đặt chiếc máy tính bảng vào ba lô, bây giờ tôi sẽ tập trung vào đối phó với Amasawa.

''Bây giờ tôi đang hướng tới I2, còn em thì sao? "

"Tại sao chị lại rời khỏi khu vực chỉ định của mình và đến I2 mặc dù chả có gì ở đó đó cả. ~ Đó không phải là một việc nên làm trong kỳ thi đặc biệt này đâu nhỉ? "

"Em không nghĩ là mình biết rõ lý do hơn ai hết sao?"

"Ý chị là gì?"

"Đừng có giả ngu nữa. Em đã ném tờ giấy này vào trước lều của tôi trong khi tôi đang ngủ. Mục đích của em là gì?"

Tôi cho em ấy xem một mảnh giấy nhỏ được gấp gọn giữa ngón cái và ngón trỏ trên bàn tay trái của tôi.

"...... giấy? Nếu chị không phiền thì có thể cho em xem qua một chút được không? "

Điều này nghe có vẻ ngớ ngẩn. Nhưng dù sao tôi cũng không cần đến tờ giấy này nữa. Tôi trả lại tờ giấy cho Amasawa, vì tôi nghĩ em ấy là chủ nhân của nó. Khi nhận được tờ giấy, Amasawa mở nó ra và kiểm tra nội dung.

"Lộn xộn như gà bới: ......" Trưa "," K.A. "," Bị đuổi học ","I2".”

(Câu nói thể hiện tương phản, Horikita đã khen chữ đẹp, còn Amasawa thì chê lộn xộn)

Amasawa đọc to từng từ và sau đó nhắm mắt lại.

"Ghét thật đấy...vậy ra là thích chơi như thế sao, kể cả khi đã đến thời điểm này ..."

""Chơi"? Em đang có âm mưu gì với tôi và Ayanokouji-kun? "

"Em không biết.~ Em chỉ là một trong những người tham gia như chị thôi, senpai à ~."

"Đừng nói dối. Thực tế là em đã xuất hiện trước mắt tôi cho thấy rõ ràng rằng em là chủ nhân của mảnh giấy đó. "

Amasawa, người cười khúc khích như đang thất vọng, bắt đầu xé tờ giấy ra. Em ấy xé nó thành từng mảnh, liên tục bảy tám lần cho tới khi nát vụn, và ném nó đi.

"Khi chị nhìn thấy bốn từ đó, chị đã nhận ra có điều gì đó đáng lo ngại à?"

“Ayanokouji-kun có thể bị đuổi học. Không phải là không có căn cứ khi hiểu như vậy. "

"Hừm."

Amasawa tiếp tục nói như thể em ấy nhận thức rõ về hoàn cảnh hiện tại hơn tôi. Dù sao, thật lãng phí thời gian để tiếp tục với cái trò chơi chữ này. Tôi đeo ba lô lên và bắt đầu đi về phía em ấy.

“Thật là một kẻ vô tích sự. Rõ ràng là chị chả biết gì về Ayanokouji-senpai. Chị chỉ đơn giản đóng vai một đối tác vì chị là bạn cùng lớp với anh ấy”.

Khi tôi đến chỗ em ấy, Amasawa đã thốt lên như vậy.

"Về tình hình của Ayanokouji-senpai. Chị không biết gì cả đúng không, Horikita-senpai? "

Tôi dừng chân lại bởi những lời Amasawa vừa nói khiến tôi phải để tâm.

"Vậy em đang nói là mình hiểu cậu ta hơn tôi?"

Tôi quay lại nhìn Amasawa. Em ấy cứng người trong chốc lát và nhìn thẳng vào mắt tôi, khi ánh mắt hai chúng tôi bắt gặp nhau một lúc, em ấy nhếch mép.

"Đúng vậy. Em biết Ayanokouji-senpai rất rõ ~ Anh ấy quá đẹp trai, quá thông minh ... và mạnh mẽ hơn rất nhiều so với bất kỳ người nào khác."

Tôi không nghĩ rằng một học sinh năm nhất vừa mới vào trường lại biết rất rõ về Ayanokouji như vậy. Chẳng lẽ hai người họ đã biết nhau từ trước khi vào Cao Trung? Giống như tôi và Kushida đã học cùng một trường Sơ trung. Amasawa lại tiếp tục với thái độ thờ ơ.

"Vậy chị biết gì nào, Horikita-senpai?"

Tôi biết gì về cậu ta ư?

Ở ngôi trường này, cậu ta ... Ayanokouji là người bạn ... đầu tiên của tôi.

Đúng vậy, có thể coi là một người bạn.

(Đáng tiếc bạn bè là mối quan hệ 2 chiều, ảo tưởng vừa thôi anh bạn Ho di ki ta \^\^)

Tôi đã nói chuyện khá nhiều với cậu ta vì chỗ ngồi của chúng tôi ở cạnh nhau...

Lúc đầu, tôi nghĩ cậu ta chỉ là một học sinh trung bình, nhưng cậu ta thực sự thông minh hơn tôi nghĩ rất nhiều. Anh trai tôi đã nhận ra thực lực của cậu ta ngay từ lần đầu chạm mặt, và có vẻ cậu ta cũng sở hữu khả năng chiến đấu rất đáng nể. Nhưng bình thường thì cậu ta luôn cố giấu những mặt đó của mình đi, và muốn sống một cuộc sống yên tĩnh bên trong khuôn viên trường. Rất ít người biết về khả năng thực sự của cậu ta, nhưng ngoài điều đó, không có gì đặc biệt trong ấn tượng mà những người khác nghĩ về cậu ta.

"Đúng, đó là sự thật. Tôi có lẽ không biết gì về cậu ta. Tôi không thể phủ nhận điều đó. "

Nghĩ đến Ayanokouji một lần nữa, thật tự nhiên khi tôi có thể đi đến kết luận này. Có lẽ Amasawa cũng nhận thức rõ điều đó. Nghe những lời có thể hiểu như là một tuyên bố bại trận, Amasawa mỉm cười hạnh phúc.

"Nhưng..."

"Nhưng?"

Đó không phải là vấn đề. Tôi nghĩ rằng việc tôi biết bao nhiêu về cậu ta vào lúc này không quan trọng.

"Từ giờ đến khi tốt nghiệp, tôi muốn tiếp tục hiểu cậu ta rõ hơn, với tư cách là bạn cùng lớp ... một người bạn thực sự, nhiều hơn bây giờ. "

Đó là ước muốn của tôi lúc này, không một chút dối trá. Cậu ấy đã giúp tôi nhiều hơn một lần. Cậu ấy là người không thể thiếu của lớp, là người đồng đội quan trọng mà chúng tôi sẽ không thể làm gì khi không có cậu ấy. Nếu ngay bây giờ, cậu ấy đang ở trong một tình huống nguy hiểm, tôi không thể không chạy đến trợ giúp cậu ấy ngay.

Đó là lý do tại sao tôi sẵn sàng từ bỏ khu vực chỉ định của mình. Và bây giờ, một lần nữa tôi nhận ra mình phải làm gì. Không có gì sai với quyết định này. Sẽ tốt hơn nếu tôi không quan tâm đến bất cứ điều gì khác nữa.

“Chị nghĩ rằng mình có thể giúp anh ấy sao? Horikita-senpai “.

"Có lẽ bây giờ tôi không đủ mạnh mẽ, nhưng tôi nhất định sẽ giúp khi cậu ấy gặp khó khăn".

Rốt cuộc, cuộc sống học đường của tôi đang trở nên tồi tệ hơn. Cuộc trò chuyện này, lúc đầu tôi đã cho là chỉ lãng phí thời gian, nhưng nó đã mang lại một ý nghĩa lớn cho tôi.Tôi phải cảm ơn em ấy vì đã giúp tôi nhận ra điều này.

Ngay sau đó tôi định bỏ đi thì Amasawa đưa tay ra và chặn tôi lại. Nụ cười trên khuôn mặt em ấy đã hoàn toàn biến mất và ánh mắt em ấy hướng thẳng vào tôi với sát khí mãnh liệt.

“Có một điều tôi nhận ra từ cuộc trò chuyện giữa hai chúng ta. Một sự việc nào đó có thể sẽ vượt quá giới hạn ở I2. Nếu không, em sẽ không cố gắng nhiều như vậy chỉ để cầm chân tôi ở đây. "

Tôi không thể lãng phí thêm thời gian ở đây nữa.

"Chị định đi đâu?"

"Em vẫn không hiểu sao? Tôi đến I2 để giúp Ayanokouji-kun."

Đây là bước đầu tiên để tôi trở thành một sự tồn tại có thể giúp cậu ấy khi cậu ấy gặp khó khăn, như tôi vừa mới nói trước đây.

"Đừng đùa, làm sao Ayanokouji-senpai lại cần chị cứu giúp cơ chứ?"

Em ấy nói như vậy, như thể phản bác lại những gì tôi vừa nói.

“Đó là sự thật, ít nhất là bây giờ."

"Vậy là chị đang nói rằng sau này sẽ khác?"

Tôi gật đầu và nhìn Amasawa.

"Còn một điều nữa, tôi biết em thực sự không hề muốn tôi đến I2, có nghĩa là em không phải người viết tờ giấy đó. "

Tôi đã cố gắng vượt qua tay phải của em ấy, né tránh em ấy, nhưng một lần nữa, Amasawa lại cản đường.

"Em không thể để chị đến đó, Horikita-senpai".

“Em càng cố ngăn cản, tôi càng phải tới I2. Từ giọng điệu đó, rõ ràng là cậu ấy đang bị vướng vào rắc rối. "

Điều này không liên quan gì đến việc tôi biết bao nhiêu về tình hình hiện tại. Có gì đó bất thường đang xảy ra với Ayanokouji-kun ngay bây giờ, tôi có thể chắc chắn về điều đó.

"Chị đang nghĩ chị sẽ vượt qua được em à?"

"Đúng vậy, tôi nghĩ tôi có thể vượt qua em."

Lúc này không còn lựa chọn nào khác ngoài việc buộc phải vượt qua chướng ngại vật đang chắn trước mặt.

"Được rồi. Em công nhận thứ quyết tâm đó của chị. Em sẽ đợi cho đến khi chị đặt ba lô của mình xuống."

Nói cách khác, Amasawa sẽ ngăn cản tôi bằng vũ lực. Tôi không nghĩ đây chỉ là một lời đe dọa suông. Tôi chấp nhận thực tế này, và từ từ đặt ba lô xuống cạnh chân mình.

“Để tôi nói cho em nghe một điều trước đã. Tôi có kinh nghiệm về võ thuật ".

"Em biết."

"... À, xem ra em cũng đã tìm hiểu thông tin rất tốt nhỉ."

Không chỉ về Ayanokouji, mà còn cả về tôi nữa.

"Hãy để em nói với chị ngay bây giờ, em cũng rất mạnh mẽ nên tốt hơn hết là chị nên ghi nhớ điều đó đi".

Từ giây phút em ấy hướng sát khí vào tôi, tôi đã nghiêm túc nhận thức được rằng em ấy không phải là một học sinh bình thường. Đó không phải là một lời nói dối.

Sự mệt mỏi từ kỳ thi trên đảo hoang luôn dần tích tụ. Ngay cả Amasawa đang đứng trước mặt tôi cũng phải chịu đựng điều đó. Dường như cơ thể của em ấy không có dấu hiệu bị thương gì, vì vậy nếu so sánh về trạng thái thể chất, có thể nói rằng chúng tôi đang ngang sức.

Trong trường hợp đó, em ấy sẽ không dễ dàng bị đánh bại. Tôi từ từ vào tư thế giao chiến, trong khi cẩn trọng quan sát chuyển động của Amasawa. Em ấy không áp dụng một trường phái cụ thể nào cả, mà thay vào đó chọn một tư thế khá kỳ lạ.

"Vì chị đã nói rằng chị sẽ giúp sức cho Ayanokouji-senpai, em sẽ chơi với chị một chút “.

Chân trái của Amasawa rời khỏi mặt đất.

"Ehh?!"

Rõ ràng là tôi đã có đề phòng, nhưng tôi ngay lập tức cảm thấy nguy hiểm và nhảy ngược ra sau. Cánh tay dang rộng của Amasawa không giống như đang dồn lực, có lẽ em ấy muốn tóm lấy tôi. Tôi cần phải tránh đòn đánh đầu tiên này, đó là điều tôi đã nghĩ.

Nhưng ngay khi tôi nhận thức lại mọi thứ xung quanh, Amasawa đã áp sát tới trước ngực và túm lấy áo tôi.

"Không thể nào..."

Khi tôi lẩm bẩm những lời đó, tôi cảm thấy tầm nhìn của mình đã quay trọn một vòng tròn. Chỉ sau khi cảm nhận được cơ đau từ vùng lưng, tôi mới nhận ra rằng mình đã lĩnh nguyên một đòn quật ngã và phải tiếp đất bằng lưng của mình.

(Theo thời gian học Judo của mình thì đây là 1 đòn Judo quật ngã đối phương đập lưng xuống sàn, túm được cổ áo rồi thì có rất nhiều đòn thế có thể thi triển, đau chỉ là 1 phần, cái chính là việc đập lưng khiến lồng ngực bị sốc và cực kì khó thở, nằm đất phải 1 lúc mới bò dậy đc, cơ bản là Horikita cũng có học võ nên mới chỉ bị như vậy, người bình thường ko tập phản xạ ngã thì còn bị đập đầu nữa, sàn cứng sẽ rất nguy hiểm)

"Cái gì là không thể hả senpai?"

"Kgh...!"

Cú sốc mạnh đến mức tôi không thể thở được, tôi cố thở dốc ra những cục không khí đang nghẹn cứng trong lồng ngực.

"Ồ không, chị không thể xem nhẹ trận đấu này được đâu. Ổn thôi, em sẽ cho chị một chút thời gian để hồi phục, hãy đứng lên nào senpai.~"

Amasawa nhìn tôi với một nụ cười xấu xa trên khuôn mặt.

Tôi không cần phải biện minh gì thêm về thảm cảnh nhục nhã này.

Chỉ cần một lần gặp mặt cũng khiến tôi hoàn toàn nhận thức được rằng Amasawa cực kỳ mạnh mẽ. Tôi đã nghĩ ngay cả khi có sự khác biệt về sức mạnh, nó sẽ chỉ là một chút nhỏ, vì cả hai chúng tôi đều là con gái.

Cần cù, tháo vát, nhanh nhẹn, may mắn. Với những yếu tố đó, tôi sẽ có thể đánh bại em ấy. Nhưng có lẽ tôi đã quá ngây thơ khi nghĩ như vậy.

Dù sao tổn thương ở lưng của tôi là không hề nhẹ, nó đủ để khiến một người bình thường nằm gục ngay lúc này. May mắn thay, nền đất dưới chân tôi không cứng lắm, nhưng tôi vẫn mất một thời gian đáng kể để hồi phục sau cú sốc.

Nếu đối thủ chủ quan về việc mình đang chiếm ưu thế tuyệt đối, tôi sẽ phải tận dụng điều đó. Tôi quyết định đứng dậy nhưng vẫn mất vài chục giây mới có thể lết được một bước.

"Em sẽ đợi chị mà, nên chị đừng lo lắng. Cứ thoải mái nằm nghỉ ở đó khoảng 5 đến 10 phút cũng được. "

"Tôi sẽ làm vậy nếu động cơ của em không phải là ngăn cản tôi đi gặp Ayanokouji-kun. "

"Tốt hơn là nên từ bỏ cuộc chiến phải không? Ít nhất đối với chị, Horikita-senpai “.

Đó là sự thật. Nếu tôi lao đầu vào trận đánh nhau trong giai đoạn cuối của kỳ thi này và nhận phải một chấn thương nghiêm trọng, thì tôi sẽ phải bỏ cuộc và công sức 2 tuần qua sẽ đổ sông đổ bể, hoặc thậm chí tôi còn có thể sẽ bị trục xuất.

".…Lại lần nữa nào."

Khi cơn đau ở lưng gần như biến mất, tôi một lần nữa trở lại tư thế chiến đấu.

Đây là kiểu tư thế giống như trước đây. Tôi chỉ đơn giản là có kiến ​​thức về võ thuật, nhưng tôi không giỏi chiến đấu lắm. Tôi chỉ có thể áp dụng những gì mình đã học và giải phóng sức mạnh theo cách đó.

Tốc độ di chuyển của Amasawa là cực kỳ kinh ngạc, nhưng nếu em ấy chỉ giỏi Judo, thì tôi đã có một vài ý tưởng. Ngày trước, một giáo viên karate đã dạy tôi phải làm gì nếu một cô gái bị một nam giới túm được và đẩy cô ấy xuống. Trong khi trích xuất những chỉ dạy đó, tôi dần tưởng tượng ra những chuyển động mình sẽ phải thực hiện.

Sẽ rất nguy hiểm, nhưng nếu đối phương là Amasawa thì không sẽ không có gì phải lo lắng. Hãy quên đi sự thật rằng em ấy nhỏ tuổi hơn tôi, và chuẩn bị một tâm thế tương tự như khi chiến đấu với một giáo viên.

"Yahahahah!"

Thứ khiến tôi chú ý không phải là khuôn mặt của Amasawa, mà là những chuyển động đầy tinh tế từ đôi vai và đôi chân của em ấy. Amasawa dường như thấy điều này thật thú vị và cười thành tiếng.

“Uhuh, em hiểu rồi, Horikita-senpai, em hiểu chị đang cảm thấy như thế nào. Nhưng... ?! "

Tôi không thể để bị phân tâm bởi những lời khiêu khích đó. Bây giờ, tôi cần phải tập trung hết sức để quan sát chuyển động của đối thủ. Đồng tử tôi co mạnh và tim tôi thót lên một nhịp khi nhận thấy Amasawa đang cố gạt chân tôi bằng chân phải, nhưng rồi chân trái của em ấy ngay lập tức lao đến với một tốc độ cao và đá trực diện vào phần bụng của tôi.

(Đòn gạt chân là 1 đòn cơ bản của Judo nhưng nếu có sự chênh lệch sức mạnh 2 bên thì bên kia chỉ cần gạt nhẹ cái là như chuối đổ và Amasawa đã dùng đòn fake để hack não)

"Ah!"

Tôi gần như rơi lệ vì đau đớn, cảm thấy mình đang dần đổ gục. Tôi không kịp đưa cánh tay ra để phòng vệ, vậy nên tôi đã lĩnh trọn một cú đá vào người. Tôi lăn liền hai, ba vòng trên mặt đất, tâm trí rối bời mặc dù biết rõ chuyện gì vừa xảy ra.

"Chị tưởng em chỉ biết dùng judo thôi phải không? Thật là ngây thơ quá. ~ "

"Hức, hức .… hức .…!"

Trong khi vô thức ấn tay vào mạn sườn bên phải nơi vừa bị đá, tôi nhắm nghiền mắt lại. Cơn đau quá dữ dội khiến tim tôi đập loạn xạ như đang gào thét. Đây là lần thứ hai tôi cảm thấy đau đớn trong tuyệt vọng như vậy. Kể từ lần đối đầu với Housen-kun ...

Đó là sự việc mới chỉ xảy ra gần đây, và nếu những kiểu thất bại như này diễn ra thường xuyên, tôi sẽ mất hoàn toàn sự tự tin vào bản thân mất.

"Đám năm nhất năm nay, chẳng dễ thương gì cả ..."

"Vậy là chị đang nói rằng Horikita-senpai của năm ngoái là một cô gái dễ thương, không giống như em nhỉ? ~ "

Tôi biết đó là một câu hỏi đầy châm biếm, nhưng đáng buồn là tôi đã vừa tự trả lời câu hỏi đó rồi. Mặc dù chúng tôi khác nhau, nhưng có vẻ hồi năm ngoái tôi cũng đáng ghét như họ vào lúc này vậy.

Tôi cố gắng đứng dậy, nhưng đột nhiên tôi không còn cảm nhận được đôi chân của mình nữa. Có lẽ do nhận nguyên một cú đá mạnh mẽ, sức lực của tôi đã bị rút mất ngoài sức tưởng tượng.

"Em là ai? Có vẻ như em biết Ayanokouji-kun từ trước... "

Một điều chắc chắn. Amasawa sở hữu sức mạnh đáng kinh ngạc, giống như cậu ta. Từ cách cậu ta nhẹ nhàng tránh đòn của anh trai tôi, và khi cậu ta bình tĩnh khắc chế Housen, Ayanokouji đã cho tôi thấy phần nào khả năng thực sự của cậu ta.

"Làm sao mà chị lại nghĩ rằng em sẽ trả lời câu hỏi đó vậy, senpai?"

"Đúng là em không có vẻ gì là kiểu người sẽ thành thật đáp lại. "

Bất chấp điều đó, việc Amasawa sẵn sàng đánh nhau với tôi chỉ để trì hoãn việc tôi tới I2 là một trong số ít những thông tin có ích mà tôi có được. Mục đích của em ấy là chặn đường tôi đến gặp Ayanokouji. Em ấy dường như không quan trọng việc này sẽ mất bao lâu. Để có thể đi tiếp, tôi phải đợi cho vết thương trên người đỡ lại một chút.

“Em nên nói thế nào nhỉ? Chị thực sự là một sự đáng thất vọng. Chị không giỏi như em nghĩ, Horikita-senpai. Đây là lý do tại sao Ayanokouji-senpai đã không tìm kiếm sự giúp đỡ từ chị."

Đôi mắt của Amasawa nhìn tôi, như thể em ấy đang nhìn thẳng đến tận trái tim tôi.

"Khi chị nói rằng mình muốn giúp anh ấy, thực ra chỉ là chị muốn biết Ayanokouji-senpai nghĩ gì về việc anh ấy không tin tưởng chị thôi.~”

"... Có thể đúng là như vậy."

"Em cũng vừa mới nói rồi, Horikita-senpai, chị không xứng để Ayanokouji-senpai có thể tin tưởng.~"

"Cho dù đúng là vậy, thì điều đó cũng không nên phát ra từ miệng của em, mà là từ cậu ấy."

"Chị có biết ý của em là gì không? ~"

Amasawa không hề giấu giếm sự phấn khích của mình và tiếp cận tôi.

"Dù vậy, ngay cả Kushida-senpai cũng còn sâu sắc hơn chị."

“Kushida-san? Tại sao em lại nói tên của cô ấy ở đây?”

“Đứng lên đi, Horikita-senpai. Em không muốn nói chuyện với chị nữa. Thật là phiền phức. Vậy nên chúng ta sẽ kết thúc chuyện này ngay bây giờ. "

Ít nhất thì em ấy vẫn dành cho tôi một sự thương sót, khi đã chờ cho tôi có thể đứng dậy. Nhưng, tôi sẽ không từ bỏ cuộc chiến ngay cả khi kết quả đã quá rõ ràng. Tôi đứng lên, tập trung hết sức để nhìn rõ Amasawa một lần nữa, vì đây là tất cả những gì tôi còn có thể làm. Không có cách nào khác.

"Rất tốt!"

Amasawa nhanh chóng lao về phía tôi. Phòng thủ? Né tránh? Chắc chắn đều sẽ không hoạt động. Trong trường hợp đó, tôi sẽ cố gắng phản công...!

Bụp! Tiếng nắm tay vang lên bên tai tôi.

Nhưng tôi không hề thấy đau đớn chút nào. Và một bóng người xuất hiện trước mặt, chặn trước tầm nhìn của tôi.

"Cậu, tại sao..."

Một học sinh đang nắm chặt cánh tay của Amasawa và nói, trong khi không hề quay đầu lại. Tấm lưng nhỏ bé thuộc về Ibuki, người mà tôi cho rằng cô ấy đã rời đi.

“Ah ah .… Cô gọi đó là đánh nhau à?

"Bắt tốt đấy ~ Sự nhập cuộc bất ngờ của chị có làm em sợ hãi một chút đấy."

Tôi vẫn nhận thức được tình hình xung quanh, nhưng cơ thể tôi vẫn chưa có thể tự di chuyển, và rồi Ibuki quay lại nhìn tôi.

"Người duy nhất sẽ đánh bại cậu là tôi, vì vậy tôi sẽ không để cậu thua một con bé năm nhất trước tôi mà thậm chí tôi còn không biết tên. "

Cô ấy nói, rồi thả bàn tay đang nắm chặt ra. Ngay khi đó, Amasawa rút ra tạo khoảng cách.

“Em là Amasawa Ichika. ~ Làm ơn hãy nhớ tên của em, Ibuki-senpai “.

"Trí nhớ của tôi khá tệ. Nếu cô muốn tôi nhớ tên cô, tốt hơn hết là cô nên gây ấn tượng với tôi một chút, phải không? "

"Ahaha, có vẻ hơi thú vị rồi đấy ~."

"Tôi sẽ chăm sóc con nhỏ này, cậu hãy tranh thủ đi đến nơi cậu muốn đi."

"Cậu đang nói gì vậy? Cậu đã rất nỗ lực trong kỳ thi đặc biệt này chỉ để đánh bại tôi phải không?

“Chẳng phải cậu đã định từ bỏ vực chỉ định của mình phải không? Nếu đã vậy thì việc tôi quay lại kiếm điểm chả còn ý nghĩa gì nữa.”

‘Vậy tức là cậu thừa nhận thất bại trước tôi?’ Tôi định nói thế nhưng đã kịp nuốt những lời đó lại.

"Em ấy cực kỳ mạnh mẽ. Sau này cậu có thể sẽ phải hối hận vì điều đó đấy. "

"Cái gì? Cậu đang nói là tôi sẽ thua à?"

"Em ấy là một đối thủ rất đáng gờm."

"Em chẳng thấy cái gì trông giống là mình sẽ thua Ibuki-senpai cả.~"

"... Hể, thật thú vị."

Lời cảnh báo vụng về của tôi dường như đã phản tác dụng, thay vào đó, nó khơi dậy tham vọng chiến đấu bên trong Ibuki.

"Ngay cả khi cậu đánh bại Amasawa, nếu cậu đi quá xa hoặc nếu cậu nhận phải một báo động khẩn cấp, cậu có thể sẽ bị loại khỏi thi. Cậu thậm chí có thể tự trục xuất chính bản thân mình. "

"Đối với cậu cũng vậy phải không?"

"Ah? Đúng vậy."

"Tôi có niềm tin rằng tôi mạnh hơn cô ta."

Nói đến đoạn này, cô ấy vẫy tay với tôi, ra hiệu rằng tôi hãy nhanh chóng rời đi.

"Ai sẽ lên đây? Mau quyết định đi nào~~"

"Tôi sẽ đấu với em ấy."

“Cậu nghiêm túc đấy à? Cậu đã suýt mất mạng đó? Cậu sẽ chỉ làm vướng chân thôi, hãy lùi lại đi. "

“Đây là cuộc chiến của tôi. Đó không phải chuyện của cậu".

"Cậu đã cố thuyết phục tôi rằng đối thủ mạnh như thế nào và giờ lại cố chấp như vậy? Cậu đã bị con nhỏ đó đánh cho lủng đầu rồi à?"

"Có vẻ là như vậy..."

Không, không có cách nào để ngăn Ibuki lại chỉ với một tuyên bố nửa vời. Nhưng tôi không thể để cô ấy bị liên lụy vào lúc này được. Tôi bấu lấy vai Ibuki và ngăn cô ấy lại.

"Cái quái gì thế!"

"Tôi đã nghĩ kỹ rồi, và nếu cậu hỏi tôi, thì câu trả lời là cậu không thể thắng được em ấy".

"Đừng giỡn nữa. Đừng quyết định kết quả trước khi nó xảy ra."

"Đó là sự thật. Tôi đã không thể làm gì em ấy, nên không còn cách để cậu có thể thắng được. "

Vì cô ấy đã rất tức giận, tôi sẽ chỉ châm lửa cho cơn thịnh nộ của của cô ấy cháy đến tột cùng.

"Vậy thì thử đi, ngay tại đây, trước mặt tôi ..."

Tôi đưa tay trái về phía Ibuki.

"Cậu định làm gì?"

"Nếu cậu không muốn thua, nếu cậu muốn phá vỡ sự bế tắc này, hãy cho tôi thấy quyết tâm của cậu. Hãy lập nhóm với tôi. Nếu có điều gì đó không hay xảy ra với một trong hai chúng ta và buộc phải rút lui, nhóm vẫn sẽ tồn tại. Đó là cách hiệu quả duy nhất để ngăn chặn khả năng bị đuổi học. "

"Cậu đang đùa tôi sao? Tại sao tôi lại phải lập một nhóm với một người như cậu? "

"Không phải tôi vừa nói sao? Chúng cần đi đến một thỏa thuận để đảm bảo an toàn cho cả hai. Nếu cậu vẫn chưa nhận thức được, thì đừng tham gia cuộc chiến này. "

"Thật là phiền toái..."

"Nếu cậu không thích thì không sao, nhưng tôi muốn đặt niềm tin vào cậu nếu chúng ta tham gia cuộc chiến cùng nhau."

“Tệ thật. Nhưng sẽ không vui lắm nếu hai chúng ta đều phải thôi học chỉ vì một con nhỏ năm nhất. "

Mặc dù cả hai chúng tôi đều biết rằng tính cách của chúng tôi hoàn toàn không hợp nhau chút nào. Tuy nhiên, cả hai chiếc đồng hồ của chúng tôi đều đã được đặt chéo lên nhau. Thời gian cần thiết để phê duyệt yêu cầu lập nhóm là 10 giây.

Nếu muốn thì Amasawa hoàn toàn có thể ngăn chúng tôi lại nhưng em ấy không hề có dấu hiệu định hành động. Amasawa luôn thích nhìn chúng tôi cố gắng giãy giụa từ trên cao.

“Đó không phải là một chiến lược tồi. Nếu hai chị làm việc cùng nhau và tạo thành một nhóm, hai chị có thể tránh được nguy cơ bị đuổi học ngay lập tức nếu ai đó dính phải chấn thương nghiêm trọng."

Amasawa quay lưng lại và bình tĩnh bước đi ra xa khỏi chúng tôi. Tôi không nghĩ em ấy đang rút lui vì phải rơi vào tình thế 1 đấu với 2. Sau một khoảng cách nhất định, em ấy dừng lại và quay người nhìn về phía chúng tôi.

"Nhưng đó là một tính toán sai lầm, Horikita-senpai ạ ~."

“Tính toán sai nghĩa là sao? Chính xác thì em đang nói cái gì vậy? "

“Nếu chỉ một trong hai người phải bỏ cuộc là ổn, điều đó nghĩa là sẽ không có vấn để gì nếu em quyết định tiêu diệt một trong hai người.”

Amasawa nở một nụ cười ám ảnh hơn bất kỳ lần nào em ấy thể hiện trước đây, nụ cười của một con ác quỷ.

Two women posing for a picture Description automatically generated with low confidence

Và rồi tín hiệu kết thúc phê duyệt lập nhóm phát ra.

"Em tự hỏi ...... em nên tiêu diệt senpai nào trước đây? .….!"

Vẻ mặt của Amasawa đầy sự phấn khích điên cuồng khi em ấy lao tới sau khi xác nhận chúng tôi đã ghép cặp thành công. Không áp dụng một tư thế cụ thể nào cả, chỉ có một bàn tay đang mở rộng hòng tùm lấy chúng tôi.

A person posing for a picture Description automatically generated with low confidence

"Em rất lấy làm tiếc. Ahahahahaha! "

Nụ cười sắc lẹm của Amasawa trở nên méo mó, cục cằn và vô nhân tính. Mục tiêu là tôi? Hay Ibuki? Mặc dù từ góc nhìn của em ấy, tôi là người mang đến rắc rối này, nhưng tôi không thể chắc chắn rằng mình là người đang bị tấn công.

"Lên nào, Ibuki! Đi sang trái!"

"Đừng ra lệnh cho tôi!"

Ibuki nói trong khi dậm chân đẩy cơ thể sang trái. Tôi di chuyển sang bên phải để xác nhận mục tiêu của Amasawa là ai.

Amasawa, người đang chạy thẳng về phía chúng tôi, không hề có ý định chỉ là trêu đùa. Hay là em ấy vẫn chưa quyết định mục tiêu cho đến giây cuối cùng và để cho chúng tôi tự phán xét nhau?

Ngay sau đó, tôi có thể từ từ nhận thấy thế trận một cách rõ ràng. Khi cả hai bên cùng di chuyển, khoảng cách đã thu hẹp ngay lập tức và chúng tôi đã áp sát nhau.

Bởi vì nắm đấm của tôi và Ibuki không thể phối hợp đồng thời với nhau, thời gian giữa các đòn tấn công của hai chúng tôi sẽ có một khoảng trễ ngắn.

Nhưng ngay cả như vậy, em ấy sẽ không thể dễ dàng mà tránh hay đỡ đòn được.

Tuy nhiên, Amasawa đã né cả hai cú đấm một cách nhẹ nhàng như trong một buổi đấu tập.

Chúng tôi tiếp tục tấn công, tận dụng tối đa ưu thế hơn người, liên tục ra đòn không ngừng nghỉ.

"Được rồi, hai senpai nên dừng lại nghỉ một chút đi. ~"

Trước những đòn tấn công liên tiếp, Amasawa bình tĩnh đón nhận và đánh chặn tất cả.

"Cái gì vậy, con nhỏ năm nhất này ...!"

"Nghiêm túc đấy à..."

Chúng tôi đứng cạnh nhau, chống tay lên đầu gối thở hổn hển trong khi không rời mắt khỏi nữ sinh mang tên Amasawa đang đứng trước mặt.

Dù chỉ là cặp đôi tạm thời nhưng vẫn là 2 chọi 1. Nếu đây là một tình huống thông thường, chúng tôi đã có thể áp đảo đối thủ, nhưng thay vào đó, chúng tôi cảm thấy bị choáng ngợp.

Đó là một sự tồn tại đã vượt ra khỏi khuôn khổ lẽ thường. Giống như chúng tôi đang bị một lưỡi dao sắc bén kề vào cổ. Nếu tiếp tục theo chiều hướng này, rất có thể một hoặc cả hai chúng tôi sẽ buộc phải bỏ cuộc.

"Ibuki, đừng quá bất cẩn."

"Lên thôi!"

Có lẽ không thể chịu đựng được việc bị áp đảo, Ibuki lao tới, tận dụng tối đa sự dẻo dai của cơ thể để tung ra một cú đá toàn lực. Như thể chỉ đợi có vậy, Amasawa nghiêng người né tránh và tung đòn phản kích bằng cánh tay linh hoạt của mình, em ấy tóm được Ibuki và quật cô ấy xuống.

"Arhhh !!"

"Không phải em đã bảo chị nên nghỉ tay chút sao ?~"

Vào lúc đó, tôi cảm nhận được một cảm giác bồn chồn khó tả về cái trận chiến ức chế này.

Có một sự chênh lệch quá rõ ràng trong khả năng chiến đấu. Vậy là Amasawa chỉ đang đánh như tham gia vào một trò chơi?

Cho tới thời điểm này, có vẻ như Amasawa đã chiến đấu chỉ với những chuyển động tối thiểu.

Cũng giống như lúc em ấy đánh một trận một chọi một với tôi khi nãy. Có phải Amasawa chỉ đang đợi cho tôi có thể hoàn toàn hồi phục? Nhưng đó không thể là câu trả lời chính xác được. Với sức mạnh của mình, Amasawa có thể dễ dàng trấn áp cả hai chúng tôi ngay cả khi chúng tôi ở tình trạng thể lực tốt nhất.

Tôi nghĩ ra một chiến lược mà tôi muốn thử. Nhưng trước tiên, chúng tôi phải thoát khỏi tình trạng này.

"Ah!"

Tôi vung cú đấm bằng tay trái về phía Amasawa, nhưng em ấy dễ dàng tránh nó như khi em ấy tránh đòn của Ibuki.

"Được rồi, chúng ta bắt đầu lại nào.~"

Amasawa nhìn chúng tôi với một nụ cười nhẹ và quay đi một lần nữa.

"Chúng ta chả giống nhau tẹo nào nhỉ? ~"

"Tôi không giống như cô, tôi đã cố gắng dù biết kết quả sẽ như thế này …tôi sẽ đánh giá lại chiến lược của mình. "

"Xin lỗi nhé, đáng tiếc là nó sẽ không hiệu quả đâu.~"

Có lẽ bất cứ ai cũng sẽ nói như vậy khi nhìn vào tình trạng của hai chúng tôi bây giờ.

"Vậy à, vậy thì để tôi cho cô biết."

Ibuki định phi lên, tôi liền nắm lấy cánh tay cô ấy lại, ngăn không cho cô ấy hành động một mình.

"Cậu làm cái gì đấy?"

“Bây giờ cậu đã là đối tác của tôi, hãy làm theo lời tôi. Cậu có thể làm được, phải không? "

"Hả? Không thể nào."

"Nếu không, việc này sẽ chả có ý nghĩa gì cả. Cậu hiểu Amasawa là đối thủ mạnh mẽ đến mức nào mà. Cả tôi và cậu đều không thể đánh bại em ấy một mình. "

"Cho dù là như vậy, tôi cũng không làm theo chỉ dẫn của cậu."

Tôi đã nghĩ. Cách tốt nhất để thuyết phục Ibuki là gì?

Ayanokouji-kun sẽ làm gì nếu cậu ấy ở trong tình huống của tôi lúc này?

Hai người không hợp nhau thì làm sao để có thể hợp tác với nhau, dù chỉ là một lần?

"Ibuki-san."

"Tôi đã nói là tôi không muốn."

“Tôi nhận thức được rằng mối quan hệ của giữa chúng ta giống như nước và dầu. Mặc dù nó đã trở nên như vậy là do lần xô xát với nhau trong kỳ thi trên đảo hoang hồi năm ngoái, nhưng có một điều tôi phải công nhận ở cậu."

Đúng, đó là những gì tôi phải nói ngay bây giờ, với không chút do dự.

“Khả năng chiến đấu của cậu có thể so sánh được với tôi. Không, tôi nghĩ của cậu có thể còn cao hơn tôi một chút. "

“Này, đột ngột quá đấy. Vậy là cậu đang thừa nhận thua tôi à?

“Tuy nhiên, phong cách chiến đấu của cậu chuyên về chiến đấu một đối một, và tôi quen thuộc hơn với việc chỉ huy người khác sát cánh cùng mình. Từ ‘hợp tác’ có thể không phù hợp với cậu, nhưng hãy tiếp thêm sức mạnh cho tôi."

Sau khi nghe những lời đó, Ibuki lặng nhìn tôi trong giây lát.

"Cậu ngang bằng hoặc mạnh hơn tôi về khả năng chiến đấu, nhưng đó là tất cả. Trong những lĩnh vực khác, chúng ta không cùng đẳng cấp. Cậu không học giỏi, cậu không thể dẫn dắt lớp của mình và cậu cũng không thể hợp tác với người khác. Tôi không muốn tỏ ra xấu tính nhưng việc cậu tự gọi mình là đối thủ của tôi thì là cậu chỉ đang tự huyễn bản thân."

Mặc dù những lời đó nói có thể khiến cô ấy tức giận, tôi vẫn sẽ không dừng lại.

“Đã đến lúc cậu cũng phải thay đổi bản thân rồi phải không? Vậy cậu sẽ làm gì? Mio Ibuki-san."

"... Tại sao tự nhiên cậu lại nói tất cả những điều đó?"

"Nếu cứ đánh tiếp như thế này, chắc chắn nguy cơ bị đuổi học sẽ rất cao”.

"Đó không phải là vấn đề lớn, nếu điều đó xảy ra thì ?"

“Có nghĩa là đối với cậu, đó sẽ là thất bại hoàn toàn. Cậu chấp nhận như thế à?"

"Hả?"

"Nếu cậu bị đuổi học giữa chừng, cậu sẽ không thể được coi là đối thủ của tôi. Cậu phải kiên trì ở lại đến cùng và trở thành một đối thủ đủ sức đe dọa để có thể thách thức tôi. "

“Arghh, tôi biết, tôi biết, nên cậu hãy im lặng đi. Tôi sẽ chỉ nghe theo cậu một lần ở đây. Như vậy là đủ rồi phải không?

"Được !"

"Vậy thì bây giờ tôi phải làm gì?"

“Như lúc nãy chúng ta đã tấn công Amasawa-san cùng một lúc. Tuy nhiên, bây giờ hãy xem việc đánh trúng em ấy chỉ là thứ yếu. Tôi muốn cậu hãy ưu tiên tránh né những đòn tấn công, đảm bảo rằng em ấy sẽ không tóm được cậu và tiếp tục như vậy. "

“Đánh trúng con nhỏ đó chỉ là thứ yếu? Làm vậy sẽ có ích gì chứ?

"Nếu giả định của tôi là đúng ... đó sẽ là cơ hội cho chúng ta có thể chiến thắng. Khi tôi ra hiệu, hãy tấn công bằng tất cả những gì cậu có".

Mặc dù Ibuki không hiểu lắm nhưng cô ấy vẫn chấp nhận nhiệm vụ đó của mình.

“Hết giờ họp rồi. Vậy thì chúng ta sẽ bắt đầu vòng thứ hai nào. ~ "

Chúng tôi bắt đầu di chuyển cùng lúc, hướng về phía Amasawa từ cả hai bên trái và phải.

Để không bị túm, chúng tôi không được phép tiến lại quá gần đối thủ. Tôi đánh giá thời điểm hợp lý để có thể tung nắm đấm về phía em ấy thuận theo tầm với của bản thân. Tất nhiên, nếu Amasawa không làm gì để đáp lại, em ấy sẽ bị dính đòn. Vì vậy, em ấy sẽ dần hao tổn thể lực khi phải đối phó với những đòn tấn công liên tục. Chúng tôi không vội vàng, bình tĩnh giữ khoảng cách ngay khi cảm thấy nguy hiểm.

Nếu chỉ có một mình, tôi sẽ không thể trốn thoát khỏi sự truy đuổi của Amasawa. Tuy nhiên, bây giờ em ấy đã phải phân tâm sự chú ý sang hai người, phong cách chiến đấu này đang có hiệu quả.

Chưa được. Trước khi tôi hết hơi, phải nhanh hơn, nhanh hơn nữa...!

Do các cuộc tấn công dồn dập, chuyển động của Amasawa đã bắt đầu chậm lại. Mặc dù nụ cười vẫn nở trên khuôn mặt nhưng hơi thở của em ấy đã dần gấp hơn.

"Ngay lúc này!!"

Không để lỡ mất cơ hội hoàn hảo này, tôi tung nắm đấm thẳng về phía Amasawa với tất cả sức lực của mình.

Em ấy đưa bàn tay lên và dễ dàng đỡ cú đấm toàn lực của tôi, nhưng lúc này em ấy đã phải chuyển sang tư thế phòng thủ. Mặc dù cú đấm của tôi không thể đánh trúng và đã bị em ấy chặn lại, Ibuki, người đã luồn được ra phía sau lưng đối thủ, giậm mạnh chân lên mặt đất, cô ấy nắm chặt bàn tay tung một đánh vào Amasawa, người đang bị vướng chân vì phải đối phó với tôi ở hướng đối diện.

Đó là lần đầu tiên Amasawa bị đánh trúng và cơ thể em ấy bắt đầu run lên.

“Ah, ah”

Tôi cúi người xuống sâu và tung ra một cú đấm thiếu lực vào vùng bụng em ấy. Amasawa thở hắt ra một cục không khí qua miệng rồi ngã xuống. Tôi ngay lập tức thi triển một đòn khóa bó cứng cơ thể em ấy lại, khiến Amasawa không thể cử động.

"Ah ... Làm tốt lắm..."

“Hah, hah .… Hehehe, Amasawa .… Tôi thừa nhận cô rất mạnh, nhưng có vẻ như sức chịu đựng của cô không phải là vô hạn nhỉ. "

Tôi nhận ra em ấy phản kháng yếu một cách đáng ngạc nhiên nên tôi từ từ giảm lực trên đòn khóa lại.

“Ahhhhh, bị lộ rồi à? Vậy nên sức lực của cô mới yếu đi một cách bất ngờ như vậy nhỉ.”

Mặc dù tình thế bây giờ đã bị đảo ngược, em ấy vẫn lè lưỡi ra cười. Khi tầm nhìn của tôi lướt ngang qua trên bộ quần áo thể dục của Amasawa, tôi không thể tin được những gì vừa đập vào mắt mình. Làn da của em ấy hơi lộ ra dưới lớp áo đồng phục. Tôi liền nắm lấy vạt áo của em ấy và kéo thật mạnh lên quá rốn.

"Cái này là thế nào..."

Một vết bầm tím đậm in trên người em ấy. Tôi chỉ có thể kết luận rằng Amasawa đã bị đánh mạnh ít nhất vài lần vào chỗ đó. Đó là một dạng tổn thương hoàn toàn khác so với những gì mà cú đấm hời hợt khi nãy của tôi có thể gây ra. Rõ ràng vết thương đó đã có từ trước khi Amasawa bắt đầu cuộc chiến với tôi.

"Em vừa có một cuộc chiến, trước khi đánh nhau với các senpai “.

Thông thường, trong tình trạng vết thương như vậy, khó mà có thể giữ được biểu cảm bình thường bởi cơn đau và việc đi lại hẳn phải bị ảnh hưởng. Vậy mà em ấy vẫn mạnh hơn và dễ dàng áp đảo cả hai chúng tôi.

Amasawa không hề thiếu sức chịu đựng. Ngay từ đầu em ấy đã chiến đấu trên bờ vực của sự sụp đổ. Em ấy đang phải vật lộn với vết thương trong tình trạng mà em ấy cần được hồi phục hơn tôi rất nhiều.

Sự thật này khiến tôi cảm thấy choáng váng. Một người nào đó đã đối mặt với Amasawa trong trạng thái hoàn hảo và đã có thể gây cho em ấy một vết thương nghiêm trọng như vậy. Ngay cả khi xem xét đến các nam sinh, tôi chỉ có thể nghĩ đến Housen-kun.

“Chị có muốn biết ai đã gây ra nó không? ~ Có thể là Housen-kun đấy ...?

Không nghi ngờ gì rằng Housen-kun rất mạnh. Cậu ta có thể giành được lợi thế ngay cả khi chống lại Amasawa, cả hai đều là con quái vật vượt xa hiểu biết bình thường.

Tuy nhiên, nếu để ý thì tôi đã hơi hiểu được một chút về tính cách của cô gái này. Amasawa sẽ không nói thật. Cuối cùng, em ấy chỉ đưa cho tôi một câu trả lời có vẻ thuyết phục mà tôi không có cách nào khác ngoài chấp nhận.

Nếu đúng như vậy, liệu còn có ai khác có thể khiến Amasawa bị thương đến mức vậy? Ngay cả khi tôi xét đến tất cả các học sinh trong trường, tôi không thể nghĩ ra bất cứ ai.

Nếu là Yamada ... Không, cậu ta sẽ không thu được gì từ việc này.

"Tôi xin lỗi, nhưng tôi không thể tin em được. Là ai?"

"Đó không phải là điều em có thể trả lời ... A!"

Thấy tôi bị mất cảnh giác, Amasawa lập tức tận dụng cơ hội này mà vùng ra.

"Cậu làm gì thế!"

"... Xin lỗi, tôi đã quá bất cẩn."

Rõ ràng rằng đây là cơ hội duy nhất của chúng tôi vậy mà tôi lại để Amasawa trốn thoát được.

"Làm tốt lắm, đối tác của tôi, bây giờ cả hai chúng ta lại phải bắt đầu lại từ đầu."

Mặc dù đối thủ đang bị thương khá nặng, nhưng tình thế bây giờ vẫn có thể bị đảo ngược một lần nữa. Liệu chúng tôi có thể tiếp tục đánh bại em ấy? ... Thành thật mà nói, tôi không chắc. Nhưng đó là điều duy nhất tôi có thể làm.

Ngay lúc này, không biết Amasawa đang nghĩ gì, em ấy đi về phía nơi đặt ba lô và lấy máy tính bảng của mình ra.

"Có vẻ như đã kết thúc. Có một chút thú vị, nhưng dù sao thời gian cũng hết rồi “.

"Em đang nói gì vậy?"

"Là như vậy đấy. Nếu chị muốn đi tới I2 bây giờ, cứ thoải mái."

Vậy là Amasawa đang mở đường cho chúng tôi khi mà trước đó chính em ấy đã sẵn sàng sử dụng vũ lực để ngăn cản tôi vượt qua.

Đây có phải là một cái bẫy? Trước khi tôi có thể hiểu tình hình, Amasawa đã chuẩn bị rời đi.

"Em định đi đâu?"

"Đi đâu à? Chà, em đoán giờ em sẽ đến khu vực chỉ định của mình.~ Sau tất cả thì vẫn còn một kỳ thi đặc biệt đang diễn ra."

Trong mọi trường hợp, nếu những lời đó của em ấy chỉ là để câu giờ, tôi nên nhanh chóng tới xác nhận tình trạng của Ayanokouji-kun….

"Ồ, nhân tiện, em không nghĩ là chị cần tới chỗ Ayanokouji-senpai nữa đâu.~ "

"...Tại sao?"

"Mọi chuyện đã xong rồi. Nếu chị nghĩ em đang nói dối, hãy tự đi mà kiểm tra.”

"Còn Ayanokouji-kun thì sao?"

Nghe câu hỏi đó, Amasawa khẽ nhắm mắt lại.

"Sao chị không tự mình xác nhận? Nhưng đến lúc đó có thể đã là quá muộn để chị có thể cảm thấy hối hận. "

Có vẻ như Amasawa thực sự có ý định quay trở lại kỳ thi khi từ bỏ chốt chặn và đi ngang qua chúng tôi.

Có thể là ai đó đã thực hiện kế hoạch tấn công cậu ấy?

"Cậu định làm gì? Cậu đang đi tìm Ayanokouji à? Đó là lý do tại sao cậu lại đánh nhau với Amasawa?

"Ừm, bây giờ cậu cứ tham gia trở lại kỳ thi đi."

Đã đến chỗ này rồi, tôi không thể cứ thế bỏ đi mà không xác nhận tình hình.

"Vậy thì tôi cũng đi."

"Tại sao?"

"Tôi đang nghĩ, nếu Ayanokouji bị vướng vào rắc rối, tôi có thể đến đó và chế giễu hắn ta. "

"Cậu đúng là xấu tính."

Nói rồi chúng tôi nhanh chóng khoác ba lô lên và chạy về phía I2.

Chương 6 Phần 4:

Tôi đã vượt qua đường biên I2, nhưng không có dấu hiệu nào trên đồng hồ thông báo rằng tôi đã tới khu vực chỉ định. Thông thường, tôi sẽ nghi ngờ đó là một sự cố GPS tạm thời, nhưng lần này, khó có thể chỉ là một lỗi hệ thống tình cờ.

Để khắc phục được lỗi GPS trên đồng hồ này, tôi phải di chuyển sâu vào vùng trung tâm của khu vực. Sự thật là tôi đã chưa hề gặp phải một tình huống như này trong suốt hai tuần qua, nhưng kẻ đứng sau việc này có thể biện minh rằng những lỗi kiểu như vậy là không thể tránh khỏi, bất chấp thực tế trung tâm khu vực I2 nằm cách biệt trên một bán đảo nhỏ hướng ra biển. Chiếc đồng hồ này đã được sắp đặt sẵn để ngay cả khi Ichinose không tới gặp tôi, tôi vẫn sẽ đi tới đó.

Tôi bước từng bước chậm rãi trên con đường không cho tôi được phép có thể rút lui. Sau chưa đến mười phút đi bộ trong rừng, những tia sáng chói rọi chiếu xuyên qua rặng cây phía trước, tôi đã có thể nhìn thấy biển xanh cùng bầu trời bát ngát hiện ra trước mắt.

Mặc dù tôi đã đi xa đến mức này, nhưng đồng hồ của tôi vẫn không có bất kỳ dấu hiệu gì. Thay vào đó, có hai người lớn đang đứng trên bãi biển đối diện tôi, họ nhìn về phía tôi.

Một người tôi biết rõ, đó là Tsukishiro, Chủ tịch tạm quyền của ngôi trường này, ông ta mặc một chiếc áo khoác, khiến ông ta trông có phần hơi khác thường giữa cái thời tiết này. Và người còn lại là Shiba-sensei, giáo viên chủ nhiệm lớp D năm nhất.

Đó là một sự kết hợp kỳ lạ, nhưng rõ ràng là hai người họ đang chờ tôi.

“Ngài đã quyết định thực hiện một cách tiếp cận rất táo bạo đấy, Giám đốc tạm quyền Tsukishiro."

Tôi nói điều đó khi tôi đang bước đi trên bãi biển.

“Tôi dường như không thể làm gì được. Đây là lựa chọn tốt nhất tôi có thể thực hiện rồi. "

Tôi nhìn lại 14 ngày vừa qua của kỳ thi đặc biệt. Rõ ràng cái bẫy cuối cùng của Tsukishiro là dụ tôi đến I2.

Nhưng kế hoạch không phải là không có nhược điểm.

Vì không có khu vực chỉ định hay nhiệm vụ nào xung quanh khu vực phía đông bắc này, sẽ không có học sinh nào đi tới đây. Nhưng đồng thời, cũng có khả năng nhóm học sinh nào đó tình cờ đi ngang qua trên đường quay lại khu vực chỉ định và nhiệm vụ của họ. Ngoài ra còn có một khả năng khác là Nanase đồng hành cùng tôi hoặc tôi đang đi chung hay tạo nhóm với một một vài học sinh khác.

Đó là một vấn đề may rủi, không đời nào Tsukishiro lại chuẩn bị cho cái bẫy cuối cùng này theo cách thiếu chặt chẽ như vậy. Có nghĩa là từ rất lâu về trước, việc tôi đến đây đã là một “định mệnh” chắc chắn.

Việc Nanase thất bại trước tôi và chúng tôi tách ra đi trên con đường của mỗi người. Việc tôi muốn hành động một mình và giữ một thứ hạng xung quanh vị trí thứ 11 trên bảng hòng chờ thời cơ tiến vào top cao hơn. Cùng với đó là thời gian cũng như chi tiết cuộc tấn công của các nhóm năm nhất.

Tôi nghĩ sẽ thật hợp lý khi nói rằng toàn bộ sự việc đã được Tsukishiro lên kế hoạch ngay từ ban đầu.

"Vậy, điều gì sẽ xảy ra với tôi sau đó?"

Có một con tàu nhỏ đang neo đậu bên góc tầm nhìn của tôi, những gợn sóng đang lan ra xung quanh, có vẻ động cơ đã được khởi động sẵn. Có nghĩa là nó đã sẵn sàng để rời đi bất cứ lúc nào.

“Nếu có thể, chúng tôi muốn cậu hãy làm theo hướng dẫn và lên tàu với chúng tôi. "

“Đó sẽ là một lời tuyên bố tự nguyện rút lui của Ayanokouji Kiyotaka, nó sẽ hoàn toàn hợp lệ."

“Tôi chắc rằng cậu sẽ rất vui khi nghe vậy” ông ta nói thêm.

"Ông nghĩ rằng tôi sẽ chọn tự nguyện lên tàu?"

"Chắc chắn là không rồi. Nếu cậu mà ngoan ngoãn như vậy, cậu đã chẳng phải đến một hòn đảo hoang. "

“Tôi không thấy ông có bất kỳ mối quan hệ đặc biệt nào với Shiba-sensei ở trường, nhưng như hiện tại có nghĩa là thầy ấy đang đứng về phía ngài Chủ tịch tạm quyền Tsukishiro. "

Thực tế là thầy ấy không có liên hệ gì với tôi, có lẽ người này chỉ là người giám sát của Amasawa. Bây giờ mục đích đó đã không còn, nên dường như thầy ấy không có ý định che giấu nữa.

Tôi chắc rằng sẽ rất đáng ngờ nếu toàn bộ khu vực phía đông bắc này không có ai ngoài tôi, nhưng nhờ có thêm sự hiện diện của Ichinose và Nagumo ở xung quanh, đó sẽ là một lớp ngụy trang hoàn hảo.

Không, dù thế nào đi nữa, tốt nhất là nên cho rằng toàn bộ những sự việc trước đó đều nằm trong kế hoạch của Tsukishiro. Nhưng ngay lúc này, tôi không cảm thấy có bất cứ điều gì nguy hiểm đang đe dọa tôi một cách rõ ràng.

“Nếu tôi sử dụng vũ khí hoặc thứ gì đó tương tự, sẽ không khó để kiểm soát chỗ này. Nhưng thật không may, cậu là một sản phẩm rất có giá trị. Nhiệm vụ của tôi là đưa cậu trở về an toàn và lành lặn, vì vậy tôi quyết định sẽ chỉ sử dụng bàn tay này."

Đứng trên bãi biển đầy cát, Tsukishiro mỉm cười một cách đáng sợ và khẽ dang nhẹ hai cánh tay. Vậy là để có thể sống sót đến giây phút cuối cùng của kỳ thi này, tôi sẽ buộc phải chiến đấu với Tsukishiro. Không giống như lần đối mặt với Nanase, tôi không nghĩ phương pháp chỉ né tránh những đòn tấn công sẽ có hiệu quả.

"Vậy thì cách duy nhất để tránh bị đuổi học là tôi cũng phải làm điều tương tự."

"Đó chính xác là những gì sắp diễn ra."

“Tôi nghĩ bạo lực không phải là cách tồi để giải quyết một vấn đề, nhưng tôi là một học sinh của ngôi trường này. Theo quy tắc thông thường, thì đây là ‘vi phạm nội quy’. "

"Điều đó có thể đúng. Tuy nhiên, Ayanokouji-kun, cậu là minh chứng cho sự thành công, người đã có thể hoàn thành những thử thách đặc biệt của Phòng Trắng. Ngay cả khi cậu chiến đấu trong các quy tắc giới hạn, cậu vẫn sẽ không có đối thủ. Cậu không nghĩ rằng thật ngớ ngẩn khi phải cạnh tranh với những học sinh bình thường khác trong ngôi trường này? Hay cậu đến đây chỉ để tự mãn khi làm vua xứ mù."

“Nếu vậy thì đó là một bước tiến ...... hay một sự thoái trào trong tư tưởng đã khiến người đàn ông đó thất vọng?"

“Không, không, không phải như vậy. Mong muốn của Phòng Trắng là tiếp quản Nhật Bản và nói rộng ra là cả thế giới. Nếu như cậu, thành quả thành công nhất, tiếp thu ý chí đó, thì sau khi trưởng thành, cuối cùng cậu sẽ hướng tới và tận hưởng mục tiêu chiếm lấy thế giới. "

Từ một cơ sở nhỏ ở Nhật Bản, câu chuyện mở rộng ra thành kiểm soát thế giới. Nếu ai đó nghe được về một điều không tưởng như vậy, hầu hết có lẽ sẽ bật cười. Mà có lẽ chính Tsukishiro, người đang đứng trước mặt tôi, cũng phải rất hoài nghi về mức độ thực tế của nó. Ông ta chỉ đang cố gắng hoàn thành nhiệm vụ của mình một cách trung thành và không do dự.

"À, nói thật thì lúc đầu tôi cũng không nghĩ đến việc học tập ở ngôi trường này nhiều."

"Tôi cũng đoán vậy. Vì đối với cậu, cấp học này chỉ là một chặng đường nhỏ mà cậu đã đi qua từ khi còn bé.”

“Nhưng ngôi trường chỉ giới hạn chương trình học. Và cuối cùng tôi cũng bắt đầu có ý tưởng về nơi mình muốn ở lại và những gì mình muốn làm tại ngôi trường này. Tôi biết mình sẽ có rất nhiều niềm vui cho đến khi tốt nghiệp, và có rất nhiều người xuất sắc bên ngoài Phòng Trắng. "

Trên thực tế, tôi có thể nói rằng đó là những thế hệ tài năng mà Phòng Trắng sẽ không bao giờ có thể tạo ra.

“Tôi không có ý định nói xấu học sinh của trường Cao trung Nuôi dưỡng Nâng cao. Như cậu nói, luôn có những con người tài năng trên khắp thế giới. Một số vượt trội trong thể thao, một số xuất chúng trong học tập. Nhưng đó không phải điều quan trọng, chúng tôi cần những con người toàn diện trong mọi mặt, xuất sắc trong mọi hoàn cảnh và có thể dẫn dắt được những người khác."

Chủ tịch Tạm quyền Tsukishiro nhìn nhẹ Shiba.

"Tình hình của Nagumo-kun và Ichinose-san giờ thế nào rồi?"

“Nagumo đã ngừng di chuyển, còn Ichinose thì đã rời đi, nên không có gì cần phải lo lắng cả."

Tôi chắc rằng ông ta đã biết tôi là người ngăn Nagumo và Ichinose không đi tới đây.

"Còn về một vài những biến động ngoài kế hoạch, Amasawa dường như đang ngăn chặn chúng lại."

Những biến động ngoài kế hoạch? Nhưng không có khu vực chỉ định hay nhiệm vụ nào được thiết lập xung quanh đây. Có ai đó khác ngoài Ichinose và Nagumo đang tiến đến gần hơn? Nếu một học sinh không liên quan xuất hiện ở đây, đó sẽ là một phiền toái cho Tsukishiro. Có vẻ như Amasawa là người sẽ trì hoãn những sự hiện diện bất thường đó.

"Em ấy đã được giáo dục theo cách của riêng mình, phải không?"

“Có vẻ như Amasawa không liên minh với ông, Giám đốc tạm quyền Tsukishiro “.

"Đơn giản thì em ấy là ‘một kẻ phản bội’. Amasawa là người được chọn để mang cậu trở lại Phòng Trắng nhưng em ấy chưa bao giờ có ý định thực sự làm vậy."

Như để nói rằng cuộc trò chuyện vô bổ đã kết thúc, Tsukishiro tiến lên một bước. Chúng tôi đều không muốn lãng phí thời gian với bên kia. Khoảng cách giữa chúng tôi thu hẹp từng chút một. Nhưng chúng tôi vẫn cách nhau năm, sáu mét. Shiba-sensei từ từ đi phía sau tôi để đảm bảo tôi sẽ không bỏ chạy.

“Cậu sẽ không cho rằng một trận hai đấu một là bất công đâu nhỉ? Rốt cục thì cậu là người giỏi nhất của White Room. Tôi thậm chí còn hơi lo lắng về điều này “.

Có vẻ Tsukishiro đã đánh giá tôi rất cao. Ông ta cho rằng tôi sẽ dễ dàng chống lại được mình trong một trận đấu một chọi một, vì vậy ông ta đã chọn để tôi phải một mình chiến đấu với hai người bọn họ. Không có gì để tự hào cho lắm. Nhưng có lẽ tôi nên coi đó như một sự công nhận.

Tôi hướng ánh nhìn về con tàu đang neo ở gần bờ. Từ những gì tôi có thể thấy, thành viên duy nhất còn lại trên tàu là người hoa tiêu. Có nghĩa là nếu người kia tham chiến, tôi sẽ chỉ phải đấu với tối đa là ba người.

"Đừng lo. Chỉ có thầy ấy và tôi là người sẽ đấu với cậu thôi."

Tôi không phải là kiểu người sẽ tin lời đối thủ chỉ vì họ nói vậy. Có thể ông ta đang mang theo một vũ khí đã được giấu kín, mặc dù ông ta đã vào tư thế với bàn tay trần như ông ta đã nói trước đó.

Khi phải đối mặt với hai người lớn mà vẫn chưa biết gì về khả năng của họ, nên coi cả hai đều ở cấp độ đặc vụ, tôi sẽ phải chiến đấu một cách thận trọng trong khi đề phòng sự hiện diện của vũ khí, quân tiếp viện và các yếu tố không chắc chắn khác.

Thông thường việc thực hiện những hành động để chống lại nhiều người cùng lúc sẽ khiến não bộ chịu áp lực lực nặng nề, nhưng tôi sẽ không cần phải lo về điều đó. Tôi đã thấm nhuần việc phải chiến đấu trong những điều kiện bất lợi và phi lý nhất từ khi còn là một đứa trẻ. Nó đã trở thành một phần của tôi giống như là thở trong vô thức vậy.

"Ánh mắt của cậu nói rằng cậu chưa hề nghĩ đến việc mình sẽ thua trong dù chỉ một giây. "

"Ông nghĩ tôi đang làm dáng vẻ đó thật sao?"

Không biết kết quả sẽ ra sao. Con đường duy nhất mở ra tương lai cho tôi ở đây phụ thuộc vào cách tôi sẽ đi trên nó như thế nào.

Tôi đang trong một tình huống không còn đường lui nữa, tất cả những gì tôi có thể làm là chờ đợi động thái tiếp theo từ phía đối phương. Thông thường, tôi sẽ có xu hướng chủ động ra tay trước, nhưng đó không phải một ý kiến ​​hay. Họ không phải là học sinh, hai người đang chặn phía trước và sau tôi đều là người của nhà trường. Nếu tôi là người duy nhất động tay, tôi sẽ gặp bất lợi trong các sự việc phát sinh sau này.

“Dù biết tôi sẽ có lợi thế nhưng tôi cũng không thể tự mình bắt đầu. Cũng giống như cậu."

Tsukishiro, người có kiến ​​thức chi tiết về chính sách giáo dục liên quan tới Phòng Trắng, phân tích tình hình.

"Vậy thì chúng ta sẽ bắt đầu ngay lập tức, Shiba-sensei"

Ngay sau khi ông ta gọi tên người đi cùng mình, hai người họ bắt đầu đi về phía tôi cùng một lúc. Cả hai đều không vội vàng và bình tĩnh thu hẹp khoảng cách như thể đang tiến quân trên bàn cờ Shogi.

Sự hiện diện và những bước chân chậm rãi của Shiba lập tức biến mất ngay khi tôi khẽ nghiêng đầu nhìn ra sau. Khoảng cách giữa tôi và Tsukishiro, người đang đi tới trước mặt tôi, chỉ còn là 7 bước, 6 bước, 5 bước, 4 bước….

Shiba đưa hai bàn tay ra định chộp lấy mặt tôi từ phía sau, tôi hơi cúi người xuống để tránh. Đòn đấu tiên mà đối phương thực hiện là đến từ phía sau. Trước lập trường tránh né của tôi, Tsukishiro dang rộng cánh tay và tiến đến tính bắt lấy tôi như Shiba đã làm. Tôi tiếp tục nghiêng người tránh đồng thời cuộn người lăn xuống bãi cát để thoát khỏi thế gọng kìm, tôi nhanh chóng đứng dậy và chạy đi trong khi ngoảnh lại nhìn. Cát bụi bay lên hòa vào cơn gió biển thổi tứ tung. Nhưng hai người họ không vội đuổi theo mà chỉ đứng quan sát tôi trong im lặng.

Tôi đang đánh giá khả năng của họ và họ cũng làm vậy với tôi. Họ đang cố đo lường năng lực của tôi từ các chuyển động cụ thể, từ những dữ liệu thực tế mà họ không thể trực tiếp nhìn thấy trước đây.

Những bước chạy của tôi bị lún xuống cát. Tôi đoán tôi nên cởi giày từ sớm nếu biết điều này sẽ xảy ra. Dưới cái nắng gay gắt, hai người họ bắt đầu đuổi theo tôi để thu hẹp khoảng cách và tách nhau ra một lần nữa.

Quan sát chuyển động của hai người họ, tôi giữ khoảng cách đồng thời duy trì tốc độ. Tôi chạy hướng dọc theo bờ biển trong khi chú ý không để bị trượt chân, tôi sẽ rời ra xa khỏi bãi cát mềm và tìm một nền đứng vững chắc hơn.

"Đó là một ý tưởng hay, nhưng tôi không chắc đó là giải pháp chính xác đâu, Ayanokouji-kun. "

Họ sẽ không thể đuổi kịp tôi, nhưng họ có thể thu hẹp những tuyến đường tôi có thể bỏ trốn.

Nếu tôi chạy xuống thấp hơn, sóng sẽ đánh vào chân tôi, và đó là nơi Tsukishiro và Shiba sẽ tận dụng cơ hội.

Những cánh tay dang ra không ngừng cố gắng túm lấy vào người tôi. Có vẻ họ vẫn không hề có ý định làm tôi bị thương bằng việc sử dụng những đòn đánh quyết liệt hơn.

"Cậu chạy rất nhanh đấy."

Cả hai người họ đều di chuyển rất nhanh và khoảng trống để tôi có thể né tránh đột ngột thu hẹp lại. Sau khi bị dồn đến sát mép những con sóng, tôi không thể để tình trạng này kéo dài hơn, tôi tăng tốc thoát ra khỏi chỗ đó.

"Ồ? Cậu không định chạy xuống biển trốn nữa à?"

Việc kích động đối thủ phạm sai lầm sẽ hiệu quả hơn nếu mục tiêu của họ đang trong tình thế phải vội vàng bỏ trốn. Trong khi tôi suy nghĩ về điều đó, Shiba và Tsukishiro đang đạp cát hướng về phía tôi.

Bây giờ thế trận là hai chọi một, nếu bất kỳ ai trong số họ bắt được tôi, trò đuổi bắt này sẽ chấm dứt. Bốn cánh tay dang rộng đã vào vị trí sẵn sàng, chỉ cần tôi để lộ một khoảng cách vừa tầm, họ sẽ lao vào và tung đòn kết thúc.

Tôi thử cố gia tăng khoảng cách nhưng họ có vẻ không để tôi có thể làm vậy và tiếp tục truy đuổi gắt gao.

Tiếp tục chạy ở một nơi như thế này sẽ chỉ khiến thể lực hao hụt dần. Rõ ràng là họ đang có ý định rút mất sức chịu đựng của tôi bằng cái nóng và địa hình bất lợi.

Tôi quyết định từ bỏ việc chạy trốn giữa cái thời tiết này và tận dụng tối đa sức mạnh cơ thể, tôi bước lên một bước bằng chân trái và sử dụng nó làm chân trụ, tôi giẫm mạnh lên cát và xoay người sang tấn công Shiba, người đang ở ngay sau tôi.

“Mwah !?”

Chuyển động của Shiba hơi cứng lại bởi hành động bất ngờ của tôi. Tôi thực hiện một cú đấm bằng tay trái nhắm vào ngực phải của thầy ấy, nhưng như thể cảm nhận được sự nguy hiểm, Shiba không hoảng sợ mà lùi lại giữ khoảng cách. Đó là dấu hiệu cho thấy thầy ấy quan tâm đến việc tránh né hơn là bắt lấy tôi.

(Nhiều ông đọc đến đây sẽ thử thực hiện động tác đấy và thấy sai sai, đó là vì đa phần đều thuận tay phải và chân phải, nếu bước chân phải làm trụ thì xoay người sang trái và vung nắm đấm bằng tay phải, tương tự bước chân trái thì sẽ xoay người sang bên phải và đấm bằng tay trái, ncl hợp lý r :”) cơ chế xoay giống như 1 đòn judo kê chân t quên mất tên r)

"Chà ...... cậu đã làm rất tốt khi đối phó cả hai người chúng tôi, Ayanokouji-kun."

Thầy ấy đã cố gắng không đánh trả tôi, né tránh các đòn tấn công từ cả hai phía, nhưng tôi không thể tung được một đòn dứt điểm.

"Nhưng sức người có hạn. Chẳng phải giờ là lúc thích hợp để bắt đầu thở dốc sao?"

"Ông kiếm được một người hỗ trợ khó nhằn đấy, Giám đốc tạm quyền Tsukishiro."

"Công việc của tôi là chủ động nhúng tay vào những việc mà người khác không muốn làm."

Không có gì là chơi xấu hay chơi đẹp ở đây, chỉ là phong cách chiến đấu này nhằm mục đích duy nhất là bắt và đưa tôi về lành lặn. Nhưng thầy ấy cũng không hẳn là chỉ lãng phí sức chịu đựng mà không làm gì.

Từ những gì tôi quan sát được cho đến nay. Dường như có một chút chênh lệch trong khả năng chiến đấu giữa Tsukishiro và Shiba. nếu phải chia điểm 10 ra thì Tsukishiro có 4 điểm, trong khi Shiba có 6 điểm, và tôi đã thấy rằng Shiba có những chuyển động tốt hơn. Nhưng trực giác lại mách bảo tôi rằng Tsukishiro trên cơ. Dù sao thì thang điểm đánh giá cũng hơi có xu hướng chuyển thành 5 và 5.

Tôi đã luôn nghĩ rằng việc để Shiba tiếp quản khu vực phía sau lưng tôi là bởi vì khả năng của thầy ấy kém hơn, nhưng hóa ra lại là ngược lại. Đó là cách chiến đấu của họ.

Thật hợp lý khi tôi nên bắt đầu với người có thực lực yếu hơn,Tsukishiro, nhưng ngay cả như vậy, vẫn có khả năng là ông ta đang che giấu sức mạnh thật của mình. Nếu ông ta thực sự ở một tầm cao hơn, việc kết thúc ngay mục tiêu sẽ không hề dễ dàng.

Trên thực tế, nếu bọn họ nhận ra rằng tôi đã hoàn thành phân tích của mình, có khả năng Tsukishiro sẽ nhận thức được việc mình đang bị nhắm tới và chủ động phòng thủ.

Nếu như vậy tôi sẽ đánh gục Shiba bằng một đòn duy nhất mà không để thầy ấy nhận ra rằng tôi đã thấy được sự khác biệt trong khả năng giữa hai người. Nói một cách dễ hiểu, đó là một phát bắn ngắm bắn vào người này nhưng với ý định bắn trúng người kia.

Đối phương vẫn chưa nghĩ tới việc dùng nắm đấm với tôi, vậy thì bây giờ sẽ là cơ hội của tôi. Nếu may mắn, tôi sẽ có thể đơn phương gây sát thương lên phía đối thủ. Và sau khi vô hiệu hóa Shiba, tôi sẽ nhanh chóng đối phó với Tsukishiro theo kiểu một chọi một.

Tôi có một giây để suy nghĩ. Trong khi cả hai người họ bắt đầu lao vào tấn công tôi với cùng một tốc độ.

Nhưng rồi bàn tay đang vươn ra tưởng như để thực hiện một cú bắt lại bất ngờ nắm lại và chuyển thành một nắm đấm hướng thẳng vào tôi.

Ý định của tôi đã bị đọc được.

Mục đích chủ động gây sát thương đã bị đối phương nhìn thấu, nếu để tình thế tiếp tục như vậy, tôi sẽ nhanh chóng bị hai người họ áo đảo. Dù vậy, tôi vẫn sẽ phải vượt qua thời khắc khó khăn này.

Tôi cố gắng chuyển chuyển sự chú ý của mình ra phía sau để tấn công hòng đánh gục Shiba, nhưng rồi một điều bất ngờ đã xảy ra. Tôi cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dài trên cổ và buộc phải ngưng việc phản công. Tôi không rõ mình đã phải thực hiện bao nhiêu lần những pha né tránh và đỡ đòn để thoát khỏi sự tấn công dữ dội một cách bất ngờ từ Tsukishiro.

Âm thanh nắm đấm của Shiba, được cân bằng với độ trễ nhẹ, truyền đến tai tôi một cách khô khốc. Nếu tôi không giỏi trong việc chịu đòn, tôi có thể đã gục xuống tại đây. Đòn đánh của Shiba chắc chắn có sức mạnh ngang ngửa với tôi.

Không, nó còn hơn thế….

Tôi nhìn những động tác của Tsukishiro với vẻ nghi ngờ, ông ta lẽ ra phải thua kém hơn so với Shiba, nhưng cả hai đều mạnh hơn tôi nghĩ nhiều.

"...... Ông vẫn là một người quỷ quyệt, Chủ tịch tạm quyền Tsukishiro."

Tôi đã tránh được chúng kịp thời, và đây là lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi phải toát mồ hôi lạnh trong một trận chiến. Nếu tôi không tin vào bản năng của mình, tôi không biết mình sẽ thế nào nữa. Tôi sẽ không chỉ bị trúng đòn từ Shiba mà còn có thể không được bảo vệ được mình trước những đòn tấn công của Tsukishiro.

Việc để tôi đánh giá khả năng của Tsukishiro là 4, của Shiba là 6 chỉ là thông tin sai lệch do bên kia tạo ra. Họ cố tình đánh dưới sức và sau đó tấn công một cách toàn lực vượt xa những nhận định chủ quan từ đối thủ.

"Lẽ ra tôi đã có thể giết chết cậu ngay lúc đó, nhưng khả năng phản xạ của cậu thật là đáng kinh ngạc đấy."

Có lẽ tôi không nên loại bỏ khả năng Tsukishiro che giấu thực lực dễ dàng như vậy. Không phải tự nhiên mà Tsukishiro trước mặt tôi lại kém hơn Shiba về mặt kỹ năng.

Nhưng tình huống vừa rồi đã giúp tôi nâng cao cảnh giác đến giới hạn.

Ban đầu cả hai đều thận trọng và không chấp nhận rủi ro nhiều nhất có thể, nhưng họ đã sẵn sàng vứt bỏ ý nghĩ đó ngay khi nhận thấy việc hành động quyết liệt hơn là có lợi.

Tôi đoán tình hình lúc này đã hơi bất lợi cho tôi.

Ngay cả khi tôi cố gắng hạ gục một người trong số họ trước, họ sẽ bọc lót cho nhau, điều đó khiến tôi rất khó để có thể đánh trúng một đòn quyết định. Thật khó để tin rằng họ chưa từng chiến đấu cùng nhau trước đây.

“Phân tích của cậu thế nào rồi? Ayanokouji-kun "

Cuộc chiến mới chỉ kéo dài hơn hai phút một chút. Tôi đã thử nghĩ đến một số chiến lược khác nhau, nhưng không có cái nào quá thuyết phục.

“Sẽ dễ dàng hơn cho cậu nếu đây là một trận chiến giữa những đứa trẻ em, nơi việc chiến đấu và chiến thắng phụ thuộc hoàn toàn vào sức mạnh của từng người. Nhưng người lớn chúng tôi sẽ không ngần ngại thực hiện những biện pháp tốt nhất để không phải chịu cảnh thua cuộc, ngay cả khi đó là biện pháp bẩn thỉu, và nó không phải là thứ có thể nhìn thấy một cách dễ dàng."

Tsukishiro đã đọc được 99% suy nghĩ của tôi. Đó là một cách rất chính xác để chiến đấu không do dự, nhưng đồng thời, nó không cho phép ông ta đọc được suy nghĩ của chính mình. Tôi chắc tôi sẽ phải đồng ý rằng đó là một chiến lược tuyệt vời. Dù sao trong hoàn cảnh hiện tại, tôi đang thiếu điều kiện để tung một đòn quyết định. Có vẻ như tôi cũng sẽ phải mạo hiểm rất nhiều nếu muốn tiếp tục tham chiến.

"Chủ tịch tạm quyền Tsukishiro"

Người phá vỡ sự im lặng là Shiba, thầy ấy đã luôn giữ im lặng cho đến thời điểm này. Ngay sau khi tên của mình được xướng lên, Tsukishiro dường như cũng nhận thấy một sự thay đổi kỳ lạ trong bầu không khí. Đó là điều mà không ai ở đây có thể ngờ tới.

“Tôi tự hỏi không biết Chủ tịch tạm quyền và một giáo viên ‘nào đó’ đang làm gì với một học sinh ở một nơi hoang vắng như thế này? Mọi người đang làm gì vậy? Tôi rất hào hứng để được nghe kể về nó đấy."

Một vị khách không mời mà đến.

"Tôi khá chắc em là.…"

"Em ấy là Kiryuuin Fuka từ lớp B năm ba".

Tại sao chị ấy lại ở đây? Tôi nghĩ tôi là người duy nhất có khu vực chỉ định là I2.

"Trông em không giống một con mèo con bị lạc nhỉ. Tôi có thể giúp gì cho em?"

Sau khi rời khỏi tư thế chiến đấu của mình, Tsukishiro cất tiếng hỏi bằng giọng điệu như bình thường của mình.

“Thật ra, em đã theo dõi tình hình phía sau một cái cây lớn một lúc rồi, nhưng đợi mãi vẫn chỉ thấy là hai đánh một. Đó là lý do tại sao em đã xuất hiện ở đây. "

Tất nhiên, không thể có chuyện Tsukishiro và Shiba không nhìn thấy tín hiệu GPS.

"Cái này có thể là nguyên nhân chăng? Có vẻ như một tai nạn nào đó đã khiến đồng hồ của em bị hỏng .. "

Kiryuuin mỉm cười khi nói vậy và lấy ra một chiếc đồng hồ với bề mặt đã bị vỡ vụn.

“Cho em hỏi cái này, vì trước mặt em đây là người của nhà trường nên chắc sẽ trả lời được thôi đúng không? Ngay cả khi đồng hồ của em bị hỏng, chỉ có chức năng kiếm điểm bị vô hiệu hóa. Em vẫn có thể tự do đi bất cứ nơi nào em muốn nhỉ”.

"Không vấn đề, dù sao thì những chiếc đồng hồ vẫn liên tục bị hỏng trong suốt kỳ thi này mà."

Tsukishiro dường như không bận tâm đến sự tồn tại bất thường đột ngột xuất hiện ở chỗ này. Thông thường, ông ta nên rút lui nếu để học sinh khác vô tình nhìn thấy mình trong những tình huống như vậy. Tuy nhiên, Tsukishiro hiểu rằng đây là cơ hội cuối cùng để ông ta có thể thực hiện mục đích, vì vậy ông ta sẽ không lùi bước. Kiryuuin khả năng cao sẽ nằm trong danh sách bị đuổi học.

"Ayanokouji, hành động của tôi có cần thiết không?"

Nếu chị ấy đã thấy trận chiến kỳ lạ giữa giáo viên và học sinh, thì chẳng ích gì để biện minh về nó. Tôi muốn tận dụng tối đa sự cố bất ngờ này.

“Điều đó phụ thuộc vào những gì xảy ra tiếp theo. Em có đúng không khi cho rằng chị sẽ sẵn sàng giúp em một tay? "

"Tất nhiên rồi. Là senpai của cậu, không phải là chuyện bình thường khi tôi bảo vệ kouhai của mình sao?"

Khi chị ấy nói điều đó và tiến tới đứng cạnh tôi, Kiryuuin bật cười.

"Nhưng làm sao mà chị đến được đây?"

“Hôm qua, tôi đã thấy cậu bị đám năm nhất truy đuổi. Tôi rất tò mò và muốn hỏi cậu về vụ đó nhưng tôi biết cậu thà bỏ trốn còn hơn."

Vì vậy, chị ấy đã cố ý phá hỏng đồng hồ của mình để tôi không thể biết là mình đang bị tiếp cận..

"Tôi rất vui vì cậu đã khơi gợi sự tò mò của tôi. Vì lý do đó, có vẻ tôi đã được mời tham gia một sự kiện rất thú vị."

Chà, đó không phải là một bước tiến mà bình thường có thể xảy ra.

"Shiba-sensei, em sẽ để chị chăm sóc thầy ấy."

“Theo những gì tôi thấy, khả năng của Chủ tịch tạm quyền và Shiba-sensei đều ở mức vô lý. Tôi không biết mình có thể giúp được bao nhiêu, nhưng có lẽ sẽ không nhiều đâu.”

Kiryuuin hạnh phúc nắm chặt bàn tay lại bên cạnh tôi.

"Nếu chị có thể thu hút thầy ấy trong 1 hoặc 2 giây, như vậy là em đã rất cảm kích rồi."

"Tôi sẽ nói cho cậu biết. Ít nhất tôi sẽ giữ chân ông thầy đó trong một hoặc hai phút. Nhưng Ayanokouji, cậu không thể tỏ ra khí thế hơn được à?"

"Chị nói rõ hơn đi?"

“Trông cậu thật là đáng thất vọng với cái thứ biểu cảm nhăn nhó đó trên khuôn mặt. Hãy giơ nắm đấm lên và cùng nhau tạo ra một bầu không khí căng thẳng nào."

Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng tôi sẽ nghe một điều như vậy ở một nơi như thế này. Nhưng dưới áp lực kỳ lạ của Kiryuuin, tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tạo ra một tư thế giống như chị ấy. Nó giống như những gì tôi đã thấy qua trong một cảnh đánh nhau của một bộ phim truyền hình.

A picture containing text Description automatically generated

"Làm thế này được chưa?"

“Hả, cậu thật là vụng về.…Ồ, tốt, đúng rồi, nói chung là cậu cũng vừa đạt tiêu chuẩn tối thiểu."

Kiryuuin mỉm cười rồi áp dụng lại tư thế chiến đấu một lần nữa.

"Chị đã bao giờ đánh ai đó chưa?"

"Tôi là một phụ nữ. Cậu nghĩ thế nào? "

"...... Chị đang nghiêm túc chứ?"

"Đừng lo lắng, tôi đã nghĩ rằng tôi muốn đấm vào mặt cậu ít nhất một lần ... "

Chúng tôi giữ khoảng cách với nhau và tiến vào một khu đất trống chuẩn bị cho việc một đấu một.

"Hãy giải quyết chuyện này thôi, ngài Chủ tịch tạm quyền."

"Vậy là cậu đã quyết định rằng tôi là người duy nhất có thể đánh bại cậu?"

Với nụ cười thường ngày trên khuôn mặt, Tsukishiro vào tư thế mà không hề tỏ ra lo lắng.

A picture containing sky, outdoor, person, posing Description automatically generated

“Vậy thì để xem nào. Tôi muốn biết cậu có khả năng gì để đấu một chọi một."

Đối thủ trước mặt tôi, tôi tiếp nhận trận đấu với một tâm thế coi đó như một đối thủ ngang ngửa. Nếu không, tôi sẽ là người bị bất ngờ. Nhưng kết quả vẫn sẽ được quyết định trong vòng chưa đầy 1 phút nữa. Tôi sẽ kết thúc trận đấu trước khi Kiryuuin bị Shiba giữ lại.

Tôi nghiêng người né đi đòn tấn công không báo trước của Tsukishiro và đấm vào má ông ta bằng tay trái.

”?!!!”

Tôi tung liên hoàn những cú đấm chỉ thuần tốc độ vào mặt ông ta. Lực dồn trong mỗi cú đấm là không nhiều vì tôi chỉ đang tập trung duy trì ưu thế ra đòn. Tuy nhiên, khi ông ta liên tục phải nhận đòn, nụ cười trên mặt Tsukishiro đã tắt dần.

Mục tiêu là cực mũi. Một hiệu ứng nhất định sẽ được kích thích bên trong cơ thể ngay cả khi chỉ nhận một lượng sát thương nhỏ. Đó là "nước mắt".

Bất kể người nào cũng sẽ đều chảy nước mắt khi đánh vào cực mũi. Nước mắt vô thức trào ra sẽ che mất đi tầm nhìn quan trọng. Dù là người lớn hay trẻ nhỏ, người già hay người trẻ. Đó là một cơ chế tự nhiên của cơ thể con người.

Khi tầm nhìn của Tsukishiro bị mờ đi, tôi nhanh chóng tung một cú móc hàm quyết đoán hất ngược cằm ông ta. Tsukishiro ngửa mặt lên trời, có lẽ ông ta đã cắn vào miệng mình và phun ra một ít máu.

"Tôi tự hỏi thời gian đã trôi được bao lâu rồi."

Lau vết máu chảy trên môi, Tsukishiro cười nhạt.

“Tôi thừa nhận trước mặt tôi, cậu mới chỉ là nam sinh cao trung năm hai. Cậu thực sự là một kiệt tác không thể phủ nhận. "

Trong tất cả những đối thủ mà tôi từng chiến đấu, không nghi ngờ gì Tsukishiro là một trong những người giỏi nhất. Tsukishiro quyết định rằng mình có thể đấu một chọi một với tôi và giành chiến thắng.

"Tôi không thích làm khó người khác, nhưng tôi đang có rất nhiều niềm vui."

Tsukishiro sốc lại tinh thần trong khi mỉm cười thích thú. Nhưng ông ta không tiến tới ngay lập tức, mà từ từ lùi lại. Đó có thể coi là một cách câu giờ cho đến khi Shiba đánh bại Kiryuuin.

Tôi bình tĩnh cố gắng đi theo con đường chiến thắng mình đã vạch trước, không quá vội vàng. Tsukishiro liếc nhìn bãi cát dưới chân mình. Chỉ trong một khoảnh khắc.

Tôi đưa tay ra và đặt tất cả sức mạnh của mình vào nắm đấm trên cánh tay phải của mình.

"Thật là hoành tráng…..!"

Tôi tung cú đấm thẳng vào người Tsukishiro, ông ta lĩnh trọn đòn đánh với cơ thể như thể đang vặn vẹo. Tôi đã ra đòn với hầu hết khả năng của mình. Nhưng ngay cả như vậy, nụ cười trên mặt Tsukishiro vẫn không biến mất. Trong khi mất tư thế, Tsukishiro vớ lấy một nắm cát trên bờ biển bằng tay trái và ném về phía tôi. Sau đó, với bàn tay còn lại cắm sâu trong cát, ông ta đứng lên vung tay về phía tôi.

Ngay cả khi cánh tay phải đó có tung một cú đấm thẳng vào người tôi, nó sẽ không gây nhiều sát thương vì ông ta đang trong tư thế bất lợi. Nhưng tôi không chặn đòn tấn công đó lại mà nghiêng người tránh sang một bên, và rồi tôi kéo cánh tay của Tsukishiro lại và ngay lập tức nắm lấy cánh tay phải của ông ta ngăn không cho ông ta di chuyển nữa.

”!!!”

Tôi nhìn vào bàn tay phải của Tsukishiro, nơi đang cầm một khẩu súng chích điện.

"Làm sao cậu biết?"

''Tôi đã không biết cho đến tận trước đó. Tuy nhiên, trong một tình huống mà ông đang gặp bất lợi, đáng lẽ ông phải tập trung từng giây vào đối thủ trước mặt, vậy mà trong một khắc ông lại liếc xuống kiểm tra dưới chân mình. Tôi cảm thấy không ổn với điều đó. Nếu mục tiêu của ông là xóa tầm nhìn của tôi bằng cát, ông không cần phải bận tâm đến việc kiểm tra tình hình bên dưới chân của mình."

Ngay cả khi ông ta dùng tay trái ném cát vào mặt tôi, thì tôi đã dự liệu được chuyện này từ trước rồi.

“Tôi có lẽ đã hơi chủ quan khi thấy cậu cố tình đặt mình vào vị trí như thể cậu sẽ đỡ đòn đánh của tôi."

Cả hai chúng tôi đều cần thay đổi tiến độ của cuộc chiến đang dần rơi vào bế tắc.

"Nếu có thể, tôi không muốn phải dùng đến thứ này....… Đó chỉ là biện pháp dự phòng, nhưng kỹ năng của cậu đủ khiến tôi phải mất kiên nhẫn."

Tôi nới lỏng tay phải của ông ta và khẩu súng chích điện rơi xuống bãi cát.

"Vậy chúng ta làm gì bây giờ? Cậu đã khiến tôi phải nhận tổn thương sâu sắc, nhưng...... "

Giám đốc tạm quyền Tsukishiro giơ tay và gửi tín hiệu đến một nơi nào đó. Ngay sau đó, người hoa tiêu trên chiếc tàu nhỏ thả neo gần đó bắt đầu cố gắng tiến vào bờ với một thứ gì đó trong tay, rõ ràng đó là con át chủ bài cuối cùng trong trường hợp họ bị đánh bại. Nhưng tôi cũng có một thứ tương tự như vậy.

"Tôi e rằng thời gian của ông đã hết, Chủ tịch tạm quyền Tsukishiro."

Đột nhiên, anh ta ngừng việc bổ bộ lại, chiếc tàu nhỏ nổ máy và nhanh chóng rời đi, bỏ lại vị chủ tịch tạm quyền chôn chân trên bờ. Nguyên nhân có thể là anh ta đã nhìn thấy một chiếc tàu khác đang tiến lại từ ngoài khơi.

"...... Tôi khá ngạc nhiên đấy. Chiếc tàu này là như thế nào? Tôi đã sắp đặt mọi điều kiện cho lúc này một cách tự nhiên nhất có thể. Vì vậy, cậu sẽ không thể gọi cứu hộ từ nhà trường ngay cả khi cậu cần. Và tôi biết là cậu cũng không muốn để nhà trường biết chuyện."

“Điều này khá là dễ hiểu. Ngài chỉ cần nhìn kỹ vào chiếc tàu nhỏ hơn thì sẽ thấy được lý do."

Nếu nhìn kỹ vào phía đuôi của con tàu nhỏ hơn, tôi có thể thấy Mashima-sensei và Chabashira-sensei. Và đó là cách Tsukishiro nhận ra tình hình.

“Điều gì sẽ xảy ra nếu ai đó thông báo rằng có hai học sinh từ lớp A và lớp D năm thứ 2 đã bị ngã ở I2 và đang gặp nguy hiểm? Đó không phải là kiểu thông tin có thể giấu đi một cách dễ dàng. Tôi đã xác nhận được rằng giáo viên chủ nhiệm từ lớp những học sinh gặp tai nạn sẽ được điều đến để giúp đỡ họ trong một sự cố xảy ra cách đây một thời gian “.

Đây chỉ đơn giản là một quy tắc mà nhà trường đã quyết định, rằng các giáo viên chủ nhiệm sẽ là người có thể nhanh chóng tới trợ giúp cho học sinh của mình một cách tốt nhất.

Khi nhận được thông báo người gặp tai nạn là học sinh lớp 2-A và 2-D, không có lựa chọn nào khác ngoài việc đưa giáo viên chủ nhiệm của hai lớp tới hiện trường, ngay cả khi không muốn.

Nếu đó là trường hợp khẩn cấp, không có thời gian để kiểm tra GPS của từng người một. Và nếu thông báo nhận được có nói rằng đồng hồ của nạn nhân có vẻ như bị hỏng, họ chắc chắn sẽ tới kiểm tra ngay, nhất là khi không có phản hồi GPS.

"Nếu họ đã kiểm tra GPS của tất cả các học sinh, liệu đội cứu hộ có đến và thay đổi tình thế lúc này?"

"Sẽ không có chuyện đó đâu. Bây giờ, từ bản đồ, ông có thể thấy rằng một học sinh từ lớp A và một học sinh khác từ lớp D năm hai đã mất phản hồi GPS từ đồng hồ của họ. Tôi nghĩ vấn đề ở kế hoạch này nằm ở sự tin tưởng với người đang hợp tác."

“Vậy là cậu đã định câu giờ ngay từ đầu và để chuyện này diễn ra. Đó là lý do tại sao lúc đầu cậu lại tập trung vào việc bỏ chạy, dù biết rõ mặt bất lợi của hành động đó.”

"Thật là sai lầm khi ông chỉ dọa Ichinose một cách nửa vời. Nếu định làm vậy thì lẽ ra ông phải xử lý một cách triệt để."

Do đó, Tsukishiro đã cho tôi cơ hội để liên lạc Sakayanagi nhờ giúp đỡ trước khi đến đây.

“Dù vậy, vị trí của tôi vẫn là một vị Chủ tịch tạm quyền, cậu biết chứ? Tôi không thể làm một điều đáng lo ngại như vậy “.

Tôi không chắc đó là sự thật hay là nói dối, nhưng Tsukishiro đã bật cười khi nói ra điều đó. Shiba ngay lập tức buông tay ra khỏi Kiryuuin khi thấy Tsukishiro đã bỏ cuộc.

“Fuf ... Cậu đã được cứu rồi, Ayanokouji-kun. Thật là kỳ lạ, tôi đang cảm thấy mình không thể chịu đựng được nữa.”

Sau đó chị ấy quỳ xuống đất một cách đầy mệt mỏi. Tôi đã dõi theo cuộc chiến giữa Shiba và Kiryuuin, mặc dù bị khuất tầm mắt nhưng tôi vẫn có thể thấy chị ấy đã cầm cự rất tốt, ngay cả khi chị ấy luôn bị đẩy vào thế phải phòng ngự. Điểm đáng khen là chị ấy nhận thức được sự chênh lệch rõ ràng giữ mình và đối thủ và cố gắng giữ sức trong khi vẫn tạo áp lực vừa đủ lên đối phương. Nếu để cho Shiba tham gia vào trận chiến cùng với Tsukishiro, không biết mọi chuyện sẽ diễn ra như thế nào.

Cuối cùng thì con tàu cũng cập vào bờ và Mashima-sensei cùng với Chabashira-sensei bắt đầu xuống tàu.

Chiếc máy bộ đàm mà Sakayanagi cho tôi mượn đã rất hữu ích đến tận giây cuối cùng của kỳ thi.

"Tôi đã thắng rồi, không biết ông có chấp nhận nó không?"

"Tôi đoán tôi không thể không thừa nhận điều đó vào lúc này nữa."

Khi mọi việc vẫn đang ổn định, chưa có đủ điều kiện để hạ bệ Tsukishiro lúc này. Nhưng việc ông ta thay đổi khu vực chỉ định chỉ vì tôi chắc chắn sẽ được đưa ra ánh sáng nếu tiến hành điều tra.

"Điểm số của cậu khá là phức tạp, nhưng tôi nghĩ cậu vẫn sẽ ổn. Còn với tôi, giờ cậu đang ở trong tình trạng phải bỏ ngỏ kỳ thi, tôi sẽ không thể không lên tiếng phản đối và nhận trách nhiệm nếu điểm của cậu nằm trong top 5 nhóm cuối cùng.”

"Đừng lo lắng. Tôi nghĩ rằng tôi vẫn đang ở trong giới hạn an toàn."

"Có vẻ tôi đã lo lắng không cần thiết rồi. Vậy thì tôi sẽ để nó như vậy từ bây giờ. Còn bây giờ, tôi hy vọng tôi không phải thực hiện thêm một thủ đoạn quyền lực nào bằng việc sử dụng bạo lực không cần thiết. Ít nhất thì tôi không nghĩ nó đi ngược lại triết lý của ngôi trường này. Tất nhiên, nếu là bài kiểm tra sức bền theo quy chế thì đó là điều đáng hoan nghênh “.

Với nụ cười trên môi, Chủ tịch tạm quyền Tsukishiro nhìn vào Mashima-sensei và Chabashira-sensei đang bước ra khỏi thuyền.

"Cho tôi hỏi ông một điều cuối cùng, Chủ tịch tạm quyền Tsukishiro, ông có thực sự muốn trục xuất tôi không? Đúng là có những hạn chế nhất định trong quy cách, nhưng nếu tôi ở vị trí của ông, tôi sẽ chuẩn bị một chiến lược đáng tin cậy hơn và thực hiện nó một cách triệt để.”

Tôi không nghĩ rằng người đàn ông trước mặt mình lại ngu ngốc đến mức không nghĩ đến điều đó.

"Cậu đánh giá tôi quá cao rồi. Tôi đã làm mọi cách để đuổi cậu ra khỏi trường theo chỉ đạo từ cấp trên. Nhưng hóa ra tôi không làm được, và tôi đã gục ngã trước cậu như vậy đấy."

Có một điều tôi vừa nhận ra là người đàn ông tên Tsukishiro này vẫn chưa thể hiện tất cả những gì ông ta có. Tôi không biết liệu ông ta có chỉ đang nói dối hay không, nhưng tôi sẽ phải cho rằng ông ta có những mục tiêu khác của riêng mình.

"Tôi có thể nhờ cậu gửi một tin nhắn cho Amasawa-san được không."

"Tôi đang nghe đây".

“Amasawa Ichika, em bị đuổi khỏi Phòng Trắng vì bất tuân theo nhiệm vụ được giao. Em sẽ không còn nơi nào để quay lại nữa. Em có thể chọn ở lại hoặc rời khỏi ngôi trường này nếu cảm thấy phù hợp."

Điều đó có phải sự thật không? Hay nó là nói dối? Tôi không thể biết được. Ngay cả sau khi thừa nhận thất bại, không có vẻ gì là Tsukishiro đang bị dao động cả.

Nếu Amasawa thực sự bị đuổi khỏi Phòng Trắng, tôi không nghĩ câu chuyện sẽ kết thúc. Có một điều chắc chắn. Tôi chỉ không cho rằng đây là sự chấm hết cho toàn bộ sự việc liên quan đến Phòng Trắng..Vẫn có một cái gì đó. Và nó khiến tôi phải suy nghĩ.

"Để xem cậu sẽ chiến đấu đến cùng như thế nào."

Khi ông ta từ từ đứng dậy, Tsukishiro giơ cả hai tay lên như thể một cái vươn vai rồi bước đến chỗ Mashima-sensei và những người khác.

''Không có gì xảy ra ở đây đâu. Ayanokouji-kun và tôi vừa có một cuộc trò chuyện thôi."

"Ngài nghĩ nói vậy là đủ?"

"Không có việc gì đâu, mọi chuyện đã xong rồi. Các giáo viên cũng chẳng thể làm gì được. Thực ra, thầy nên biết ơn vì tôi đã không phản kháng.”

Tôi nhìn Mashima-sensei và gật đầu ra hiệu mọi thứ vẫn ổn.

"Vậy thì đi thôi. Các học sinh cũng cần phải hoàn thành nốt kỳ thi đặc biệt”.

Sau khi xác nhận những người lớn đã đi đến chỗ con tàu, tôi nhìn về phía Kiryuuin. Có lẽ chị ấy đã kiệt sức vì đối phó với Shiba, chị ấy đang quỳ gối trên bãi cát và nhìn ra biển.

"Làm tốt lắm, Ayanokouji."

"Không đâu, Kiryuuin-senpai, chị cũng rất đáng kinh ngạc khi đối đầu với Shiba-sensei."

“Tôi thậm chí không thể coi đó là một lời khen sau khi thấy cậu hành động. Đừng lo, tôi sẽ không nói cho ai biết về cậu. Nhưng tôi muốn cậu phải giải thích về vụ việc này. "

Tôi không mong đợi có học sinh nào đó nhìn thấy tôi, nhưng thật đáng mừng khi đó là Kiryuuin.

“Em có một hoàn cảnh gia đình hơi phức tạp. Đó là tất cả."

“Một hoàn cảnh gia đình phức tạp à? Đó dường như không phải là một vấn đề có thể dễ dàng giải quyết."

Kiryuuin đứng dậy và phủi cát khỏi hông quần, rồi chị ấy bắt đầu đi về phía khu rừng.

Khi tôi rời khỏi I2 cùng với Kiryuin và quay lại I3, Miyabi Nagumo đã không còn ở đó nữa. Nhưng thay vào đó, tôi gặp phải một vài học sinh không ngờ tới. Ngay khi hai người họ bắt gặp tôi, họ tiến lại và nhìn tôi một cách đầy ngạc nhiên.

“Thật là một sự kết hợp hiếm hoi đấy, Horikita. Đi dạo cùng Ibuki à, hôm nay chắc trời sẽ có mưa đá quá."

".…,cậu vẫn ổn chứ?"

"Ý cậu “ổn” là thế nào?"

"À, không. Tôi tưởng cậu có thể bị vướng vào rắc rối với ai đó."

Lần này, tôi và Kiryuuin nhìn nhau và phủ nhận gần như cùng một lúc.

"Không! Không có ai cản đường cả. "

"Vậy cậu đang làm gì ở đây?"

“Đã hai tuần rất mệt mỏi vừa trôi qua. Tớ định kiếm một bãi biển vắng vẻ để nghỉ ngơi và nhìn ra biển."

“Cậu có vẻ có rất nhiều thời gian rảnh nhỉ. Cậu đã có thể kiếm thêm một số điểm tối thiểu..."

“Và tại sao lại là Kiryuuin-senpai?” - Cô ấy gửi câu hỏi đó tới tôi qua một ánh nhìn.

“Tôi đã tìm thấy một tên kouhai chểnh mảng và tôi quyết định sẽ lôi cậu ta về. Tôi đã bảo cậu ta là phải cố gắng đến phút cuối cùng”.

Nói xong, Kiryuuin-senpai vỗ nhẹ vào lưng tôi và bắt đầu bước đi.

"Vậy thì sau kì thi này, hẹn gặp lại cậu trên tàu nhé."

Horikita đứng bên cạnh tôi và cố xác nhận lại câu hỏi lúc nãy một lần nữa bằng cách thì thầm vào tai tôi.

“Cậu có chắc là mình không sao chứ ......?

"Hả?"

“Chỉ là ... tôi có nhận thấy một số thứ kỳ lạ. Trên một mảnh giấy nhỏ."

"Giấy?"

“Không, không có gì đâu, đừng lo lắng. Vẫn còn rất nhiều điều tôi chưa thể hiểu, vậy nên tôi sẽ tự nghiên cứu một chút rồi chúng ta sẽ nói chuyện. "

Tôi rất tò mò không biết cô ấy đang nói về cái gì, nhưng tôi không muốn kéo dài cuộc trò chuyện về những gì đã xảy ra ở I2. Tôi không thể nói với cô ấy về Tsukishiro.

“Thế tại sao cậu và Ibuki lại ở đây? Không có nhiệm vụ nào xung quanh mà phải không? "

Ibuki định nói gì đó, nhưng Horikita đã ngăn cô ấy lại.

"Ibuki đã thách thức tôi một trận đấu và đó là lý do tại sao chúng tôi hẹn ra một nơi để kiểm tra điểm số của nhau...và tôi thấy GPS của cậu ở một vị trí kỳ lạ, vì vậy tôi nghĩ tôi nên đến kiểm tra xem.”

"Tôi sẽ gọi đó là một trận hòa."

"Làm sao có thể chứ, rõ ràng là tôi đã thắng rồi đúng không?"

"Không tính, không tính."

"Dù không phải là nhầm lẫn hay gì nhưng chỉ cần tôi hơn cậu chỉ 1 điểm thì vẫn là tôi đã thắng."

Tôi không chắc lắm, nhưng qua kỳ thi này, Horikita và Ibuki đã trở thành bạn của nhau ......?

Và ngay sau đó, kỳ thi đặc biệt trên đảo hoang đã được hoàn thành.

Written on November 4, 2021