Y2 Vol 4 Ngoại truyện

Hiyori Shiina: Bên dưới bầu trời

“Uoooh !! Cuối cùng thì chúng ta cũng đã tới đây rồi !! "

Ishizaki-kun nhìn ra biển và hét lên sau khi kết thúc chuyến hành trình ngày hôm nay.

"Im đi Ishizaki, cậu ồn ào quá đấy."

Giọng Ishizaki vang vọng và khiến người đang đứng cạnh cậu ấy, Nishino-san quyết định ngăn cậu ấy lại.

“Oái ! Tôi có làm gì sai đâu? Ra đến biển rồi mà không hò hét thì phí quá ~ Uoooh! Chúng tôi ở đây! "

"Cậu không nghe tôi nói à!".

Nishino-san lao vào đánh Ishizaki-kun trong khi cậu ấy tiếp tục la hét.

Nhưng ngay cả vậy cũng không thể ngăn cậu ấy tiếp tục hành động đầy nhiệt huyết của mình.

Nhìn thấy điều này khiến tôi rất vui .

Tôi nghĩ rằng họ có thể sẽ là một đôi bạn tốt đấy !

Bất chợt tôi cảm nhận được một sự hiện diện ở phía sau mình.

Đó có phải là một nhóm khác có khu vực chỉ định giống với chúng tôi không?

Tôi quay lại và nhận ra hình bóng đó.

"Ơ kìa? Là Ayanokouji-kun phải không?"

Tôi hỏi cậu ấy trong khi tâm trí còn chưa ổn định lại .

"Thật vui khi thấy các cậu vẫn ổn."

Sau đó cậu ấy thu hẹp khoảng cách với không chút biểu cảm như mọi khi.

"Mọi người đã làm việc rất chăm chỉ. Bọn tớ đã mở rộng được quy mô nhóm tối đa thành sáu người."

Ayanokouji-kun nhìn về phía Ishizaki-kun, trông cậu ấy có vẻ hài lòng với lời giải thích đó.

"Ngay từ đầu cậu đã định tham gia cùng nhóm Ishizaki à?"

"Đúng vậy. Chúng tớ có một số ưu tiên cho việc sáp nhập, và đây là một trong những nhóm đó. "

Mặc dù lúc đầu tôi chỉ lập kế hoạch để hỗ trợ nhóm của Ishizaki-kun nhưng có vẻ không hiệu quả lắm, và việc lập nhóm lớn đã tốt hơn nhiều so với mong đợi, và số điểm chúng tôi kiếm được đã tăng lên rất nhiều.

"Cậu vẫn khỏe chứ, Ayanokouji-kun."

Cậu ấy không phải là kiểu người tự thúc ép bản thân, nhưng đây là một kỳ thi mà không có gì là chắc chắn.

"Ừm, cho đến giờ thì tớ vẫn ổn."

“Tớ không nghĩ có điều gì phải lo lắng đâu, nhưng cậu vẫn hãy nên cẩn thận. "

"Cảm ơn cậu."

Đi một mình có nghĩa là bạn không thể bảo vệ mình khỏi những điều bất ngờ.

Ngay cả khi tôi muốn giúp cậu ấy, nhóm của tôi cũng không thể đủ khả năng do chúng tôi đã tham gia kỳ thi một cách không ngừng nghỉ .

"Còn 3 ngày nữa..."

Tôi chỉ hy vọng mọi chuyện sẽ ổn cho đến lúc đó.

Tôi nhìn vào khuôn mặt cậu ấy , gương mặt ấy đang đắm chìm dần vào ánh chiều tà .Và tôi bắt đầu có suy nghĩ rằng nếu cậu ấy quyết định nghỉ chân đôi chút cùng với chúng tôi thì thật tốt biết bao.

Tôi chỉ biết đơn giản vậy thôi, nhưng tôi không thể tiếp tục với những suy nghĩ này.

Không, tôi nghĩ tôi chỉ đang muốn tránh nghĩ về nó.

Ayanokouji-kun là một người bạn đọc tốt đối với tôi. Một người bạn tốt.

Và ... tôi nên diễn tả điều này như thế nào nhỉ?

Cậu ấy có một sức hút bí ẩn. Đó là người mà tôi không thể rời mắt.

Nó khiến tôi muốn dành nhiều thời gian hơn cho cậu ấy. Càng nhiều càng tốt.

Giá như chúng tôi không phải chiến đấu với nhau, giá như chúng tôi học chung một lớp, thì cuộc sống học đường này sẽ tràn đầy những màu sắc tươi đẹp biết nhường nào.

Giá như những khoảnh yên bình này giữa tôi và cậu ấy có thể kéo dài mãi mãi ...

Kiryuuin Fuuka: Poker face

Sau khi đến khu vực chỉ định của mình, tôi nhận được 1 điểm thưởng

Không biết từ lúc nào, tên của tôi đã xuất hiện trong top 10 nhóm dẫn đầu qua số điểm tôi tích cóp được trong suốt chặng đường.

“Xem ra nhóm Kuronaga vẫn giữ vững vị trí thứ mười trong suốt thời gian qua. Cậu ta quả là trung thành với Nagumo. "

Nhìn số điểm từ nhóm của Nagumo, người luôn cạnh tranh cho vị trí đầu bảng, khiến tôi có chút khó hiểu.

"Cậu đúng là một kẻ nhàm chán đó, Nagumo."

Là một người thích ở một mình, tôi sẽ không bao giờ ưa được cái cách cậu ta thi đấu, mặc dù tôi phải thừa nhận rằng cậu ta cũng có chút thực lực.

Có vẻ như cậu ta đang thực hiện một cuộc đối đầu tổng lực, nhưng đằng sau vẻ bề ngoài đó, tôi có thể thấy mong muốn được chơi đùa với đối thủ của cậu ta.

Có vẻ như sau tất cả, tôi không hề có chút hứng thú gì với điều này.

Hiện tại thì, người đáng chú ý hơn cả có lẽ là Kouenji Rokusuke.

"Sẽ thật dối trá nếu nói mình không hề quan tâm đến cậu ta, nhưng ..."

Khi đang chiêm ngưỡng cảnh quan của hòn đảo hoang này, tôi nhìn thấy một học sinh.

Ayanokouji Kiyotaka. Khả năng của cậu ta đến giờ vẫn chưa rõ, nhưng trông cậu ta có vẻ rất là thú vị.

"Cậu đến khá muộn nhỉ, Ayanokouji."

Tôi đã biết rằng cậu ta đang ở cùng một khu vực với tôi thông qua kết quả tìm kiếm GPS trước đó.

"Có vẻ đúng là như vậy."

Bất chấp cuộc gặp gỡ bất ngờ giữa hai chúng tôi, cậu ta không hề tỏ ra ngạc nhiên chút nào.

Có thể cậu ta cũng đã sử dụng tìm kiếm GPS và nhận ra rằng cả hai chúng tôi đều ở cùng một bảng?

"Tôi đã nghĩ rằng mình có một đối thủ cạnh tranh khá khó khăn cho phần thưởng Early Bird, nhưng hóa ra đó lại là cậu?"

Tôi thử thám thính một chút đã.

"Em không biết gì về chuyện đó đâu senpai. Không có gì lạ khi hai bảng khác nhau thi thoảng có chung một khu vực chỉ định. Hơn thế nữa, em nghĩ Kiryuuin-senpai không quan tâm đến top mười nhóm đứng đầu."

Cậu ta tránh né sự thúc ép nhẹ của tôi và chuyển chủ đề trò chuyện về phía tôi.

“Kỳ thi trên đảo hoang này còn thú vị hơn cả những gì tôi tưởng tượng, không ngờ là tôi lại được trải nghiệm những cảm xúc như vậy ở cái tầm tuổi này."

Có lẽ không nên thúc ép cậu ta quá nhiều lúc này.

Dù sao thì việc rượt đuổi thế này không phải lúc nào cũng vui.

"Tôi sẽ tiếp tục với nhịp sống hiện tại của mình một thời gian nữa.”

“Mà chị không nhắm tới vị trí số một sao? "

"Tất cả đều cạnh tranh với nhau để giành lấy vinh quang. Tôi không thể tiếp tục với cái trò chơi đó. Tuy nhiên nếu Nagumo vấp ngã, câu chuyện có thể sẽ hơi khác một chút"

“Vấp ngã hả? Hiện tại thì có vẻ như không giống như vậy. "

Tôi tự hỏi cậu ta biết được bao nhiêu?

Thật đáng khâm phục khi cậu ta có thể giữ được cái bộ mặt Poker face đó nãy giờ, bản thân cậu ta hẳn phải là một tài năng xuất chúng hay thứ gì đó tương tự.

"Cậu có nghĩ Nagumo sẽ thả Koenji như cậu ta đang làm bây giờ không?"

Tôi hy vọng khuôn mặt poker face của cậu ta sẽ sụp đổ trong giây lát.

"Trong tình trạng xung đột và cạnh tranh như vậy. Tôi cũng không thể nói rằng Nagumo sẽ không bao giờ chiến thắng. Chắc chắn cho đến giờ cậu đã nhận thức được mọi thứ, nhưng đã đến lúc cậu phải hành động rồi. Tùy thuộc vào cách mọi thứ diễn ra, có thể chớp lấy một thời cơ mà cả hai chúng ta có thể vượt lên trên bọn họ. Bởi vì đánh bại đối thủ trực tiếp là một phần quan trọng của một trận chiến."

Tôi thường có thể biết ai đó có khả năng hay không bằng cách nói chuyện với họ một hoặc hai lần.

"Cậu không khao khát tiến vào top 3 hử?"

Tôi sẽ nói điều này vì muốn xem phản ứng của cậu ta trước khi rời đi.

"Em xin lỗi, nhưng em không có thấy tương lai nào mà em có thể nằm trong mười nhóm dẫn đầu."

"Tôi hiểu rồi. Tôi đã nghĩ rằng cậu đang sở hữu lượng điểm gần tương tự như tôi. "

Vậy là cậu ta nhất quyết không cho tôi thấy bất cứ điều gì ở đây.

Tôi sẽ phải đánh giá lại con người này sau.

Khoảng thời gian của tôi từ giờ cho đến khi tốt nghiệp, tôi sẽ mong chờ những điều thú vị từ cậu ta và Kouenji.

Ibuki Mio: Chẳng cần lý do

Ngày thứ mười của bài thi trên đảo hoang. Vào sáng nay, tôi đi tới lều của một người khác ở gần đó. Tôi biết rõ chủ nhân của nó đã đi ra ngoài trước khi vào tìm chiếc ba lô ở bên trong.

Tôi không hề có ý định lấy cắp mà chỉ muốn xác nhận một chuyện. Và để làm điều đó, tôi cần phải nhìn thấy thứ bên trong chiếc ba lô đó. Nhưng thực sự thì tôi không muốn nhìn. Thật là mâu thuẫn. Tôi do dự cầm lấy chiếc ba lô.

“Nhẹ hơn mình tưởng…”

Việc cảm nhận thấy nó nhẹ khiến tôi thêm phần tự tin và tôi nhanh chóng kiểm tra đồ vật ở bên trong. Quần áo, đồ đạt vệ sinh cá nhân, thức ăn – và một chai nước 500 ml.

“Mình biết mà.”

Trong khi sự ngờ vực của tôi được xác nhận, chủ nhân của chiếc ba lô đã quay lại, đó là Ayanokouji.

“Cậu đang làm gì thế?”

”!!”

Việc cậu ta đột nhiên lên tiếng khiến tôi hoảng hốt như thể bản thân đang nhảy dựng lên.

“Cậu nhìn máy tính bảng của mình rồi sao? Hay là cậu muốn thứ khác?”

“Dĩ nhiên là không rồi! Tôi chỉ muốn… kiểm tra xem nó có thật sự công bằng hay không, thế thôi.”

Tôi không muốn bị nhầm lẫn là kẻ trộm nên đã đặt chiếc ba lô xuống. Dù sao đi nữa thì tôi cũng đã xác nhận được nó, tôi cần phải hỏi thẳng cậu ta.

“Chỉ có một chai nước trong ba lô của cậu. Vậy mà cậu nói là còn nhiều hả?”

Hôm qua, tên này muốn một cuộc trao đổi công bằng với tôi. Cậu ta muốn đổi hai chai nước cho vài phần ăn. Tôi đã mất bình tĩnh và không thể suy nghĩ vì khi đó, tôi đang rất cần nước, và cậu ta đã đưa cho tôi…

Cậu ta đã nói dối. Cậu ta không hề có nhiều nước và đã giúp đỡ tôi vì tôi mất nước.

“Cậu muốn tôi nợ cậu hả? Vậy nên mới giúp đỡ?”

Nếu là thế thì cậu ta thật ngây thơ. Tôi cần phải làm cho cậu ta thức tỉnh. Đó là suy nghĩ của tôi…

“Nhưng cậu sẽ không bao giờ biết nếu không tự ý kiểm tra ba lô của mình.”

“Ừm.”

Dĩ nhiên. Nếu tôi không kiểm tra thì sẽ chẳng thể nào biết được cậu ta cũng thiếu nước.

“Hay có thể nói, nó là một cuộc trao đổi công bằng dù sự thật có thể nào đi nữa.”

Vậy tôi phải thốt lên câu ‘Cảm ơn cậu’ một cách thật lòng sao? Tôi sẽ không bao giờ làm thế dù cho ai đó cạy miệng tôi. Không đời nào tôi làm như thế.

“Tôi không nghĩ bản thân có thể chấp nhận được… được thôi. Đổi lại thì cậu chẳng được gì cả.”

Ổn chứ? Tôi hỏi lại.

“Liệu cậu có cho mình gì đó nếu cậu mang ơn mình không?”

“Không đời nào.”

Tôi đáp lại ngay lập tức mà không cần suy nghĩ.

Chẳng cần lý do gì cả.

Việc tôi ghét tên này.

Ichinose Honami: Chuyện mình phải nói với cậu

Lẽ ra tôi nên biết, ngày cuối của bài thi rất quan trọng.

Bình minh vừa ló dạng thì tôi đã rời khỏi nhóm và bắt đầu chạy vào trong rừng.

Mình đã chạy được bao lâu rồi?

Tôi không thể chịu được nữa và bắt đầu sử dụng tính năng tìm kiếm bằng GPS vào sáng nay.

Nếu Ayanokouji-kun ở đâu đó gần I2 vào hôm nay…

Mong cậu ấy đang ở đâu đó về phía nam, tôi thầm ước và nhìn vào kết quả. Cậu ấy đang ở phía bắc của hòn đảo. Linh tính của tôi mách bảo rằng cậu ta đang hướng về I2 trong ngày hôm nay, ngày cuối cùng.

Cuộc trò chuyện mà tôi tình cờ nghe được vẫn còn đọng lại trong tâm trí và tôi không thể nào dừng lại được.

“Hộc, hộc...! Hộc, hộc...!”

Hơi thở loạn nhịp và tôi nhanh chóng khuỵu gối xuống.

Tôi đã chạy trong khi toàn tâm suy nghĩ về một chuyện và cảm thấy tuyệt vọng, để rồi giờ đây tôi đã đi tới giới hạn của bản thân...

Không đâu, tôi tin là mình đã vượt qua giới hạn đó. Mình muốn gặp cậu ấy. Mình phải gặp cậu ấy và nói cho cậu ấy biết. Đó là điều duy nhất khiến đôi chân của tôi tiếp tục chạy.

Tôi chỉ muốn nằm xuống và đánh một giấc. Tôi không thể ngăn những suy nghĩ như thế, đang chậm rãi chiếm lấy tôi. Tôi có thể cảm thấy sự mệt mỏi của mình dần tan biến ngay khi nhắm mắt lại và thả mình vào trong bóng tối.

“Không... mình không thể...”

Đầu ngón tay của tôi chuyển động và tôi nắm chặt đất. Cát lọt vào dưới móng tay tôi và tôi tỉnh giấc từ cảm giác khó chịu.

Tôi không thể chịu được nữa.

Nhưng tôi không cho phép bản thân rơi vào giấc ngủ tại nơi đây.

Tôi đã bỏ rơi những người bạn quý giá ở lại phía sau. Bạn có thể nói tôi đã phản bội họ khi đã đi đến bước đường này.

Vì điều gì cơ chứ? Tôi tự hỏi bản thân.

Nhưng dù vậy, tôi vẫn không thể có được câu trả lời rõ ràng.

Mình muốn cứu Ayanokouji-kun ư?

Ý nghĩa của việc cứu một ai đó là gì?

Một người như mình có thể làm được việc đó không?

Dù bản thân không biết chuyện đang diễn ra. Dù cho tôi không biết gì cả?

‘Xin cậu hãy thận trọng.’, liệu chuyện có có quan trọng để nói?

Giờ đây, tôi nhận ra hành động của mình không có ý nghĩa gì cả. Vậy tại sao giờ đây, tôi lại đổ mồ hôi nhễ nhại và cảm thấy mệt nhoài trong khi đang chạy như thế này? Một vòng luẩn quẩn không lời đáp.

Và rồi - ở phía bên kia con sông. Tôi thấy Ayanokouji-kun đang tiến về phía I2.

Dù tôi có cố gắng hét lên thế nào đi nữa thì cũng không có gì xảy ra. Kiệt sức, kinh ngạc, và sự thiếu nhẫn nại. Giọng nói của tôi bị chặn lại bởi dòng cảm xúc. Dù thế, dù cho tôi vẫn chưa lấy lại sự bình tĩnh, tôi vẫn hét lớn lên.

“Ayanokouji-kun-!”

Âm thanh tôi cố gắng để nói ra đã tới được bên kia.

“Mình... mình đến đây để gặp cậu!”

Đúng thế. Tôi chạy xa thế này là vì mục đích đó.

“Mình sẽ qua đó ngay!”

Đáng lẽ tôi không nên chạy được nữa, không đúng... Đáng lẽ tôi không nên đi được nữa mới phải. Bằng cách nào đó, chân tôi vẫn cất bước về phía trước.

Mình chỉ muốn gặp cậu.

Đó là thứ duy nhất động viên tôi vào lúc này.

Có chuyện mình phải nói với cậu.

Karuizawa Kei: Buổi hẹn hò thử nghiệm

Chuyện xảy ra trước bài thi sinh tồn trên đảo hoang của năm Hai. Sau giờ tan trường, Karuizawa Kei là tôi đây, hiện đang đi tới trung tâm mua sắm Keyaki. Đó là nơi rất phổ biến với học sinh sau giờ học. Có rất nhiều thứ để làm tại trung tâm Keyaki, bạn bè tụ họp vui chơi với nhau, hay mua đồ đạt, hay có thể làm tóc. Hoặc là, hẹn hò với người yêu của mình.

Dù sao đi nữa thì không ai được phép rời khỏi khuôn viên nhà trường, vậy nên trung tâm mua sắm Keyaki là một nơi thiết yếu đối với chúng tôi. Nhân tiện đây thì tôi thường cùng bạn bè mình tới đây vui chơi.

Nhưng mà- ngày hôm nay tôi tới đây một mình.

Không phải là tôi cần phải mua một thứ gì đó.

Mà là tôi có việc phải làm.

"Fuuu, mình cảm thấy hơi hồi hộp."

Tôi thì thầm trong khi đi tới trung tâm từ cửa vào phía bắc.

Giờ học kết thúc gần một tiếng đồng hồ trước đó, vậy nên tại trung tâm có khá nhiều học sinh.

"Được rồi, được rồi. Nhiều người thế này thì mọi chuyện sẽ ổn thôi."

Tôi cảm thấy nhẹ nhõm và tiếp tục đi trong khi nhìn xung quanh.

Việc đầu tiên cần làm, tôi hướng về phía cửa hàng tạp hoá như kế hoạch. Nơi này khá nhỏ nhưng dường như bên trong hiện đang có 4 bạn nữ đang nhìn ngó một cách thích thú.

Giờ thì.

Tôi dạo quanh cửa hàng trong khi cầm điện thoại. Ngay lập tức, tôi nhận được một tin nhắn. Đó là tín hiệu cho thấy việc chuẩn bị đã hoàn tất.

Tôi tiếp tục bước đi và nhìn những món hàng được bày bán trong khi kìm nén nụ cười trên gương mặt mình.

Vì hàng mới được nhập về mỗi tuần nên thật khó để cảm thấy nhàm chán. Đặc biệt, tôi rất thích những món phụ kiện dễ thương. Nhưng mà dạo gần, tôi đã mua quá nhiều đến nỗi tất cả dây đeo cho điện thoại của tôi còn nặng hơn cả cái điện thoại. Ngày hôm nay, tôi cần phải kiềm chế lại.

Kháng cự... Kháng cự lại nào... tôi nghĩ bản thân mình không làm được mất!

"Dễ thương quá~"

Có một cái trong số những dây đeo mới nhập về quá dễ thương.

Một sợi dây đeo có hình con mèo trên dải ruy băng.

Tôi dùng điện thoại của mình để gửi tấm hình đi. Rồi từ từ đi dạo quanh cửa hàng trong khi lẩm nhẩm.

[Ồ, cậu thích những thứ như vậy ư?]

Tôi mỉm cười khi nhận được lời nhắn.

[Không ngờ tới hả?]

Tôi hỏi.

[Một chút.]

Là câu trả lời tôi nhận được.

[Nếu nhận được món quà này từ bạn trai thì tim mình sẽ lỡ một nhịp đó♡.]

Tôi định gửi một tin nhắn như thế nhưng rồi quyết định xóa bỏ do cảm thấy quá xấu hổ.

Đúng như mong đợi từ thử thách của ngày hôm nay. Tôi vẫn chưa đủ can đảm để làm vậy.

Tôi cảm thấy hào hứng khi nhận được một tấm ảnh từ người kia, nhưng khi thấy được nó thì...

[Mình tưởng cậu sẽ thích những thứ tương tự vậy.]

Đó là hình một sợi dây đeo với hoạ tiết đầu lâu và thánh giá.

[Không, không đời nào, khả năng phán đoán của cậu rất tệ đó. Chỉ có tụi nam sinh trung học với thích những thứ như vậy thôi.]

Lời nhắn lần này của tôi có chút thô lỗ. Nhưng mà, việc mọi thứ không phải lúc nào cũng là những câu từ ngọt ngào cũng khá quan trọng.

Có lẽ giờ là lúc thích hợp để cho các bạn biết mục đích của ngày hôm nay.

Sự thật là, trong khi tôi đang đi dạo quanh cửa hàng một mình thì cũng có một người đang đi cùng tôi, nhưng là ở hướng khác. Tôi nghĩ việc giải thích tại lúc này là vô nghĩa, nhưng... Người đó là bạn trai của tôi, Ayanokouji Kiyotaka. Cậu ấy rất ngầu, thông minh và giỏi thể thao.

"Có lẽ mình khen ngợi cậu ấy nhiều quá rồi..." Tôi khiển trách bản thân mình.

Ý tôi là, nếu bảo kỹ năng liên quan tới các mối quan hệ với mọi người của cậu ấy tốt thì sẽ là nói dối.

E hèm, dù sao đi nữa thì đây là cách để chúng tôi có một buổi hẹn hò thử nghiệm. Cả hai hẹn gặp ở địa điểm khác nhau, và quyết định đi lướt xem cửa hàng bằng những con đường khác nhau.

Nhất định nếu người khác nghe thấy điều này, họ sẽ nghĩ chuyện quái gì thế này?

Tuy nhiên, vì chuyện hai đứa hẹn hò vẫn đang được giữ bí mật nên đây là một thử nghiệm để thấy được việc hẹn hò sẽ thú vị đến thế nào.

Màaa... Chuyện tôi hẹn hò với Kiyotaka rồi sẽ được tiết lộ vào một lúc nào đó, nhưng hiện tại thì mọi chuyện vẫn ổn.

“Giờ cậu muốn làm gì?”

“Mình xem thêm chút nữa được không?”

Sau khi nhắn thêm vài tin, tôi tiếp tục dạo quanh cửa hàng.

Yup, có vẻ như không ai để ý cả.

Điều tôi đang muốn nói, là cùng lắm mọi người chỉ thấy hai đứa tôi như hai người đến cửa hàng một mình và xem các món đồ khác nhau. Tất nhiên việc ở gần nhau làm tôi cảm thấy hạnh phúc. Song, tôi vẫn nghĩ về việc bản thân muốn nói chuyện trực tiếp với cậu ấy.

Tôi nghĩ về việc có thể trò chuyện với nhau, thấy được ánh mắt của nhau, được nắm tay nhau, đó mới là niềm vui thực sự của một cuộc hẹn hò.

Sau khi rời khỏi cửa hàng tạp hoá, tôi hướng tới siêu thị rồi nhà sách, từ nơi này sang nơi khác, từ món đồ này tới món đồ kia để giết thời gian.

Tôi cảm thấy buổi hẹn thú vị nhưng đồng thời cũng có chút cô đơn.

Tôi không nghĩ thử nghiệm này thất bại nhưng mà, cảm xúc có hơi lẫn lộn...

Tôi đoán là sau cùng thì bản thân vẫn thực sự muốn có một cuộc hẹn hò đúng nghĩa với Kiyotaka sớm nhất có thể.

Yup, tôi lại nghĩ về chuyện đó.

Sau đó-

Tầm 7 giờ tối cùng ngày.

Khi đang xem ti vi, tiếng gõ làm tôi bật dậy.

"Hửm?"

Không phải tiếng chuông cửa mà chỉ là gõ nhẹ.

Tôi tự hỏi là ai vì tôi không nghe thấy tiếng gọi.

Tôi mở cửa trước trong khi nghĩ chuyện có chút kỳ lạ.

Trên sàn hành lang là một cái túi nhỏ với hoạ tiết hồng. Tôi nhìn xung quanh nhưng không thấy ai.

Tôi nhặt chiếc túi và đem nó vào phòng trong khi nghĩ về sự kỳ lạ của chuyện này.

Cái này là cho mình phải không nhỉ?

Trước khi mở ra, tôi thử đoán thứ ở trong.

“Hửm, có lẽ nào…”

Tôi nghĩ tới nó trong khi mở chiếc túi…

Bên trong là một sợi dây đeo với hình con mèo trên ruy băng.

Tôi bật cười khi thấy nó.

“Cậu ấy thực sự đơn giản khi liên quan tới những việc này.”

Nếu cậu nghĩ làm những việc thế này sẽ giúp bản thân nổi tiếng, vậy thì cậu lầm to rồi.

Tôi gỡ bỏ toàn bộ dây đeo trên điện thoại của mình và gắn con mèo nhỏ vào với một nụ cười.

“Chỉ thế này thôi sẽ không làm mình hài lòng đâu. ~”

Tôi giết thời gian bằng việc ngắm sợi dây đeo trong phần thời gian còn lại của ngày.

Written on November 4, 2021