Y2 Vol 5 Chương 1 | Bước chân của sự hỗn loạn

Mở đầu

Sau kỳ nghỉ hè, học kỳ hai năm hai sẽ chính thức bắt đầu kể từ hôm nay.

Nếu nhìn rộng ra thì điều đó có nghĩa là chúng tôi sẽ sớm kết thúc quãng đời cao trung dài ba năm học.

Tôi thắt cà vạt và luồn tay qua ống tay áo. Nhìn vào gương, tôi chỉnh lại đầu tóc, đảm bảo vẻ ngoài của mình đã được chỉnh chu rồi bước ra cửa.

Trên đường đi, tôi gặp Sudou, người đang ngoác miệng ngáp rất to, chúng tôi chào nhau và cùng ra khỏi ký túc xá.

“Suzune đang dọa tao rằng sẽ có một bài kiểm tra viết vào đầu học kỳ hai, tao đã phải thức cả đêm hôm qua để học đấy.”

“Cậu học vào cả ngày cuối cùng của kỳ nghỉ hè cơ à?”

“May mà Suzune đã soạn sẵn cho tao một giáo trình đầy đủ. Hừm, nói thật thì tao muốn đạt điểm cao và đánh giá trên OAA của tao ít nhất phải từ B trở lên.”

Để đạt được đánh giá trên điểm B chắc chắn không phải một điều dễ dàng. Nhưng đó không phải là một tuyên bố nửa vời đâu nhỉ?

Nếu Sudou đã chăm chỉ học tập trong kỳ nghỉ hè, không có gì ngạc nhiên nếu kết quả học tập của cậu ta sẽ còn tiến bộ hơn nữa. Nếu thành công thì Sudou sẽ trở thành một người xứng đáng với cụm từ ‘văn võ song toàn’.

Số lượng những lần vi phạm như đi muộn, vắng mặt hay ngủ gật trong giờ đã giảm đáng kể. Thi thoảng cậu ta vẫn nổi nóng, nhưng đó cũng là một phần con người của Sudou.

“Tao biết cái này nghe hơi kỳ, nhưng mày nghĩ Kanji đã hôn Shinohara chưa?”

“Hả?”

“Kanji có bạn gái sướng thật đấy, nhưng sự thật là nó đã đánh bại tao. Ah, khó chịu quá. Dạo này mấy cái câu hỏi đó cứ luẩn quẩn trong đầu tao.”

“Vậy tại sao cậu không hỏi trực tiếp Ike? Tớ nghĩ cậu ta sẽ kể cho cậu thôi.”

“Nghe này ……. Nếu mày thậm chí còn chưa nắm tay ai bao giờ, sau đó mày được nghe rằng thằng bạn của mình còn tiến xa hơn thế, có lẽ nắm đấm của tao sẽ phải gầm lên sau một gian dài không động tới đấy.”

Được rồi, đó là một chút vấn đề đấy. Tôi sẽ gặp rất nhiều rắc rối nếu Sudou sồng sộc lao vào tôi mất.

“Nếu Ike đang hạnh phúc, cậu ta sẽ sẵn sàng kể bất cứ chuyện gì cậu muốn thôi. Nhưng nếu cậu cứ nhất định không chịu hỏi, cậu sẽ chẳng thể biết được gì cả, phải không?”

“Đúng là như vậy. Nhưng liên quan đến chuyện tình cảm thì chưa chắc đâu. Tao không biết, vì tao chưa từng trải qua. Tao không chắc là mày đã từng có bạn gái, Ayanokouji …. Không biết có bạn gái sẽ như thế nào đây?”

Thật không ngờ từ câu chuyện của Ike lại chuyển sang thành chuyện của tôi.

Tôi không thể giúp Sudou trả lời câu hỏi đó, nhưng đột nhiên tôi cảm nhận được ánh mắt của cậu ta đang đổ dồn lên tôi và hỏi.

“Chuyện gì đang đang diễn ra vậy?”

“Được rồi… Tớ không thể nói dối cậu được, vậy nên tớ sẽ nói với cậu chuyện này. Tớ vừa mới có bạn gái rồi.”

“…. Nghiêm túc? Mày nghiêm túc đấy à?”

Cố đánh lừa cậu ta cũng không phải một ý kiến hay, sớm muộn gì Kei cũng sẽ loan tin thôi.

Thấy tôi trả lời thành thật, Sudou thở dài trong khi ôm đầu.

Ngay sau đó, cậu ta sồ tới nắm lấy hai vai tôi.

“Không không không không không không không!”

“Đừng lo. Cô ấy không phải là người mà cậu nghĩ đâu.”

“Mày có chắc không? Tao có thể tin rằng đó không phải là Suzune phải không. Phải không?”

“Ừ, không phải đâu.”

“Phù, may quá. Vậy là không sao rồi … Tao nghĩ tim tao vừa ngừng đập trong một giây đấy….”

Sudou đặt bàn tay trái lên trán rồi luống cuống lau những giọt mồ hôi đang túa ra.

Sau đó cậu ta còn đưa cho tôi xem đống mồ hôi dính trong lòng bàn tay như để thể hiện sự thiếu kiên nhẫn của mình.

“Vậy người đó là ai?”

“Cô ấy là…”

“Ah! Tìm thấy cậu rồi !”

Đúng lúc Sudou vừa mới lấy lại bình tĩnh, chúng tôi nghe thấy những tiếng bước chân chạy lại từ phía sau lưng.

Ngay khi những bước chân đó bắt kịp với tốc độ đi bộ của chúng tôi, cô ấy ngước nhìn tôi với vẻ mặt có chút tức giận.

“Tớ định tới trường cùng cậu, nhưng cậu lại không nói trước cho tớ là cậu không có trong phòng!”

Kei hơi phồng má và bắt đầu phàn nàn.

“Không phải đó là do cậu không nói trước với tớ đấy chứ.”

“À thì …… Ý tớ là, tại tớ có hơi lo lắng quá nên lỡ quên mất vào phút cuối thôi……”

Sudo nhìn chúng tôi đầy nghi ngờ khi thấy chúng tôi đột nhiên bắt đầu một cuộc trò chuyện có phần kỳ lạ.

“Có chuyện gì mà cậu phải đột ngột chen ngang thế, Karuizawa? Tôi đang có một cuộc nói chuyện quan trọng với Ayanokouji, vậy nên đừng có ngắt lời tôi.”

Rõ ràng là Sudou vẫn chưa hề nhận ra điều gì đó bất thường trong lời nói giữa tôi và Kei.

Dường như cậu ta nghĩ rằng cô ấy chỉ đơn giản là tình cờ xuất hiện ở đây.

Nghĩ lại thì trong mắt mọi người, tôi và Kei chẳng mấy khi dính dáng đến nhau.

Hai chúng tôi không mấy thân thiết…. Không, có khi họ còn nghĩ rằng chúng tôi chẳng ưa gì nhau.

“Cậu định nói với mọi người về chuyện của bọn mình vào hôm nay à?”

“Ah, chuyện đó à? Hmm, hmm. Tớ đang cân nhắc thời gian một chút… Nó không nhanh như là việc cậu đi từ nhà tới trường đâu… Thông báo cũng khó lắm chứ. Không phải cứ đứng trước lớp và nói ‘Mọi người hãy nghe tôi.’ là được đâu.”

“Có vẻ như lần cậu công khai với Yousuke thì dễ dàng hơn với tớ nhỉ.”

“Chẳng phải cậu biết rồi sao? Lần đó là một tình huống hoàn toàn khác mà.”

“Này, này, hai cậu đang nói cái gì vậy?”

Sudou, người đang đứng chôn chân lại, trông có vẻ sửng sốt như thể cuối cùng cậu ta cũng đã bắt kịp với việc tôi và Kei gọi nhau bằng tên và nội dung cuộc trò chuyện.

“Ừm……. Hả? Oh, này, ý mày là gì, Ayanokouji?”

Có vẻ não cậu ta vẫn chưa tải kịp khi chứng kiến sự kết hợp kỳ lạ này, hoặc là do cậu ta vẫn chưa chắc chắn. Bằng một cách nào đó, tôi nghĩ Sudou là một người bạn tốt nên được biết trước về mối quan hệ của tôi và Kei.

“Chúng tớ đang hẹn hò với nhau, tớ và cô ấy.”

Kei cười khúc khích rồi chọc cùi chỏ vào tay tôi tới ba cái lận.

Có lẽ cô ấy đang rất phấn khích khi thấy tôi nói điều đó.

“Là …… Aaaaaaah! Không, không, không, không!”

Sudou hét lên thành tiếng với vẻ mặt sửng sốt, cậu ta hét to hơn cả những gì tôi tưởng tượng.

Thật tình cờ là không có người bạn cùng lớp nào xung quanh, nhưng các học sinh đều quay đầu về phía chúng tôi để xem chuyện gì đang xảy ra.

“Ồn ào quá đấy.”

“Tao xin lỗi. Nhưng, không, cái gì cơ? Tại sao … mày lại hẹn hò với Karuizawa?”

“Ý cậu là gì? Chuyện đó có gì không ổn à?”

“Không phải là có gì không ổn, nhưng ý tao là, … ừ, không ổn….?”

Sudou đưa cánh tay ra như muốn kéo tôi lại gần trong khi còn chưa hết hoang mang, rồi cậu ta quàng cổ tôi, ghé sát mặt xuống.

“Chẳng lẽ cậu muốn tớ hẹn hò với Horikita?”

“Tao sẽ không bao giờ chấp nhận chuyện đó! … Không, đó không phải là ý tao …”

Sudou nắm lấy vai tôi và khẽ nói nhỏ vào tai tôi.

“Tao rất xin lỗi khi phải nói cái này, nhưng … Karuizawa đã hẹn hò với Hirata, và trước đó nữa, mày không thể biết Karuizawa đã có bao nhiêu mối tình chớp nhoáng từ hồi sơ trung đâu. Mày không cảm thấy bất mãn hay không thoải mái chút nào à ? Chẳng phải Karuizawa ở một cái tầm hơi cao quá cho chức bạn gái đầu tiên của mày sao? “

Tôi đoán đó là ấn tượng về Kei Karuizawa mà các bạn cùng lớp nghĩ về cô ấy.

Thực ra, cho đến khi tôi biết về quá khứ của Kei, tôi vẫn luôn nghĩ Kei là kiểu con gái như vậy.

“Này, hai cậu đang thì thầm cái gì vậy?”

“Không. Đếch có gì đâu.”

Sudou trừng mắt nhìn tôi và bỏ đi trước. Hẳn là cậu ta cảm thấy có chút tồi tệ vì đã gần như lỡ chửi thề.

“Ayanokouji và Karuizawa đang hẹn hò. ……? Dù có nghĩ bao nhiêu lần, mình vẫn không thể bắt kịp. Mình không chắc đây có phải là một tiến triển tốt hay không, nhưng … mình đoán đó là một tiến triển tốt.”

Tôi nghe thấy Sudou tự nhủ một vài từ, chắc chắn là tôi đã nghe thấy.

Phần 1

Chúng tôi cùng nhau đi đến trường. Trong lúc đó, thỉnh thoảng chúng tôi bước ngang qua các sinh viên năm ba đi từ ký túc xá cũng đang đến trường, và họ nhìn chúng tôi như cái cách họ đã từng làm khi chúng tôi ở trên thuyền, nhưng Sudou không có chú ý đến điều đó.

Tôi vẫn đang chứng kiến cảnh tương tự khi tôi bước ra ngoài trong kỳ nghỉ hè, nhưng tôi không nghĩ là mình sẽ thực sự quen với nó.

Hành động bị theo dõi đem lại một cảm giác áp bức và giam cầm cực kì lớn.

Điều này vẫn sẽ tiếp diễn trừ khi chúng ta xóa bỏ sự tồn tại của chính những ánh nhìn đó.

Kei nhanh chóng thành lập một nhóm gồm các cô gái để bàn luận về kỳ nghỉ hè vừa qua, Sudou bắt đầu nói chuyện với những người bạn thân của mình và cả với Hondo. Tôi cũng đang nhắn tin với nhóm Ayanokoji và đợi tiếng chuông reo.

Cuối cùng, giáo viên Chabashira cũng đến và lên tiếng, khoảnh khắc ấy trông vẫn giống như hồi học kỳ đầu.

“Trong học kỳ 2 này, có một vài sự kiện lớn sắp diễn ra đối với các em. Đầu tiên là đại hội thể thao đã từng được tổ chức vào năm ngoái và bài kiểm tra năng lực thể chất của học sinh vào tháng 10 tới. Có một số quy định khác với năm trước nhưng khả năng cao là nó sẽ không quá khác biệt. “

Kỳ thi mà cô Chabashira vừa đề cập là một kỳ thi đòi hỏi rất nhiều về năng lực thể chất và đó có thể là một vấn đề đối với những học sinh chỉ xuất sắc trong mảng học tập, dù sao thì kì thi cũng sắp bắt đầu. Các quy tắc cũng sẽ khác với năm đầu tiên.

“Vào tháng Giêng, lễ hội văn hóa sẽ được tổ chức lần đầu tiên tại Trường Cao Trung Nâng Cao. Chúng tôi sẽ thông báo chi tiết mọi thứ về lễ hội giống như đại hội thể thao, nhưng chúng tôi cũng sẽ dành thời gian để tổ chức lễ hội này song song với hội thao bắt đầu từ tháng 9.”

Vào tháng 9, chúng tôi chủ yếu chuẩn bị cho hội thao. Tổng số tiết học Thể dục mỗi tuần được tăng thêm vài tiếng. Có vẻ như việc chuẩn bị toàn diện sẽ bắt đầu sau khi đại hội thể thao kết thúc ở tháng 10, và buổi thi đấu thực tế sẽ bắt đầu vào tháng 11.

Sau khi kết thúc hội thao vào tháng 10, học sinh sẽ bắt đầu chuẩn bị cho lễ hội một cách nghiêm túc khi nó được tổ chức vào tháng 11.

Ngoài ra còn có một chuyến dã ngoại sắp tới, mặc dù tôi không chắc liệu nó có liên quan đến kỳ thi đặc biệt hay không.

“Và tất nhiên sẽ có các kỳ thi giữa kỳ và cuối kỳ xen lẫn trong các sự kiện này.”

Dù sao, không nghi ngờ gì nữa, đây là một học kỳ hai bận rộn.

“Tôi sẽ giải thích thêm về đại hội thể thao sau, nhưng trước tiên hãy nói về lễ hội văn hóa “. Theo thứ tự, đại hội thể thao đến trước, nhưng cô Chabashira lại bắt đầu giải thích chi tiết về lễ hội văn hóa đầu tiên.

“Lễ hội sẽ được tổ chức với rất nhiều khách mời. Các em sẽ phải cạnh tranh với tất cả các lớp ở cả 3 khối lớp trong lễ hội để có thể bán được đủ tổng số tiền. Có thể đăng ký bao nhiêu món tùy thích, nhưng ngân sách thì có giới hạn. Để biết thêm thông tin, vui lòng tham khảo máy tính bảng của các em “.

Đề cương lễ hội văn hóa:

•Trong năm hai, mỗi lớp học sẽ phát 5.000 điểm riêng cho mỗi học sinh chỉ được phép sử dụng để chuẩn bị cho lễ hội và học sinh sẽ được dùng chúng tự do trong phạm vi đó (chi phí ban đầu là 5.500 điểm cho học sinh năm nhất và 4.500 điểm cho học sinh năm ba).

•Các món quỹ bổ sung sẽ được trao cho các hoạt động phục vụ cộng đồng, chẳng hạn như dịch vụ hội học sinh, và cho các khoản đóng góp thông qua các hoạt động của câu lạc bộ (chi tiết sẽ được thông báo cho mỗi lớp sau khi tổng kết).

•Các khoản tiền ban đầu và tiền bổ sung sẽ không được phản ánh trong doanh số bán hàng cuối cùng và sẽ bị mất đi nếu không được sử dụng.

•100 Class Point sẽ được trao cho các lớp xếp hạng từ thứ nhất đến thứ 4.

•50 Class Point sẽ được trao cho các lớp xếp hạng từ thứ 5 đến thứ 8.

•Sẽ không có Class Point cho các lớp xếp từ thứ 9 đến 12.

Về phần thưởng, đó là một số lượng điểm tương đối lớn cho các lớp học có được lợi thế, và sẽ không có hình phạt đối với các lớp xếp hạng thấp. Nếu lớp chúng tôi cán đích ở vị trí thứ 8, chúng tôi sẽ đạt được điều gì đó nhất định.

Các quy tắc rất dễ hiểu và dường như không có sự nhầm lẫn. Thực tế, thông báo của lễ hội được đưa ra so với các chi tiết trước đó của hội thao là rất đơn giản và dễ nắm bắt.

Tôi đoán điều này là vì mọi người không thể chuẩn bị trước cho đến khi nào nhận được lời giải thích. Đối với Hội thao, chúng tôi có thể chuẩn bị cho bản thân ở một mức độ nào đó bằng cách cải thiện khả năng thể chất của mình ngay bây giờ.

“Ừ, nó giống như một lễ hội truyền thống của trường vậy.”

Tôi đoán chắc rằng cô ấy không muốn bỏ lỡ một nhịp nào, nhưng tôi có thể hiểu tại sao Shinohara lại muốn nói như vậy.

Tôi không thấy nguy cơ bị mất điểm lớp hoặc bị đuổi học. Thực tế là tôi đã bị cám dỗ để nghi ngờ rằng có nhiều điều thú vị hơn nữa tại ngôi trường này và đó là bằng chứng cho thấy rằng tôi đã đắm chìm sâu vào cấu trúc của nó.

“Điều quan trọng là phải xác định được khu vực tại địa điểm thích hợp để được phép bảo đảm nơi đặt. Ví dụ, nếu các em muốn đặt cọc quầy hàng của mình ở gần cổng chính, nơi có đông lượng khách qua lại, các em sẽ phải trả tiền cho nhà trường để sở hữu chỗ đó. “

Những học sinh, bao gồm cả tôi, đã tìm hiểu qua các thông tin mới được gửi đến máy tính bảng.

Danh sách các gian hàng có sẵn trên trang web:

•Bản đồ của trang web, cùng với tiêu đề của cửa hàng và tên của các vị trí có thể được liệt kê kết hợp giữa vị trí với số hiệu của gian hàng.

•Vị trí gần cổng chính nhất nơi mà cô Chabashira vừa nói có tên là “Cổng chính 1” và có phí địa điểm là 10.000 điểm.

Nếu địa điểm xa cổng chính và ít khách qua lại thì có một số nơi được thuê miễn phí.

Ngân sách không tính đến kinh phí bổ sung rơi vào khoảng tầm 200.000.

Nếu bạn đang nghĩ về nó, 10.000 điểm là cái giá không hề rẻ chút nào.

Tuy nhiên, chắc chắn đây là vị trí đắc địa được kỳ vọng sẽ thu hút nhiều du khách. “Có thể sẽ có sự tranh chấp giữa các lớp và các khối khác về vị trí của các gian hàng, nhưng chỉ có một lớp được phép sỡ hữu gian hàng đó. Trong trường hợp tranh chấp này, một cuộc chiến đấu thầu sẽ được tổ chức và lớp nào đưa ra cái giá cao nhất cho trường sẽ được quyền sỡ hữu nó.

Nói cách khác, nếu bạn buộc phải sử dụng nhiều điểm để có được một vị trí đắc địa, thì ngân sách mà bạn dùng để phân bổ cho sự kiện sẽ bị giảm đáng kể. Chúng tôi có khoảng hai tháng để tìm ra cách chi tiêu hiệu quả với nguồn ngân sách hạn hẹp.

“Nhà trường sẽ không tiết lộ các lớp sẽ làm gì hay các gian hàng sẽ được đặt ở đâu cho đến ngày diễn ra lễ hội. Những thông tin này sẽ được nhà trường bảo mật, nhưng lưu ý là các em không được phép truyền tai nhau. Nếu thông tin bị lộ thì các em sẽ bị xử lí không thương tiếc.”

Ngay cả khi bạn đưa ra một bài thuyết trình lý tưởng, vẫn có nguy cơ các lớp khác sẽ sao chép nó và gây phản tác dụng.

“Thỉnh thoảng sẽ có những thứ chúng tôi cần. Nếu có thứ gì đó chúng tôi không thể có được tại cơ sở, chúng tôi có thể xin phép và lấy nó từ bên ngoài. Miễn là chúng tôi tuân thủ các điều khoản của thỏa thuận, chúng tôi sẽ sử dụng khoản ngân sách miễn phí theo cách chúng tôi muốn. “

Tôi sẽ phải xem xét điều đó và các chi tiết khác.

“Đây là bản mô tả chi tiết về lễ hội và các quy tắc của nó. Các công việc được chuẩn bị và thiết lập cụ thể sẽ bắt đầu ngay sau khi kết thúc Đại hội thể thao, nhưng từ hôm nay trở đi, các em sẽ thảo luận về những việc phải làm, cách phân bổ ngân sách và sử dụng thời gian của chính mình một cách hợp lí “

Càng dành nhiều thời gian cho lễ hội, chúng tôi sẽ càng đạt được độ chính xác cao hơn.

Phần 2

Sau giờ học, hầu hết học sinh lớp tôi vẫn ở trong phòng, ngoại trừ một vài người đi sinh hoạt câu lạc bộ.

Tất nhiên, đây là cuộc thảo luận đầu tiên của lớp về lễ hội văn hóa được tổ chức tháng 11.

Chắc hẳn đã từng có một vài học sinh trải nghiệm lễ hội văn hóa trong những năm học cấp 2 của mình.

Tôi không hề có bất kỳ thông tin cụ thể nào, vậy nên tôi chỉ ngồi lắng nghe như mọi khi.

“Trước tiên, tớ sẽ cho các cậu xem một danh sách ngắn các sự kiện mà tớ có thể nghĩ tới.”

Yousuke, người được phép sử dụng máy chiếu trong lớp đang gõ chữ trên chiếc máy tính bảng của mình.

“Khi mọi người nghĩ về lễ hội văn hóa, những thứ phổ biến nhất thường là đồ ăn, nhà ma hay nhiều thứ khác. “

Đồ ăn vặt, ngôi nhà ma ám, mê cung, quán cà phê, buổi hòa nhạc, vở kịch, … Những thứ rõ ràng nhất lần lượt được liệt kê và thêm vào danh sách.

“Sự kiện diễn ra từ 10:00 sáng đến 3:00 chiều. Đồ ăn và thức uống sẽ có sẵn cho khách tham dự. Tuy nhiên, điều này có thể làm tăng tính cạnh tranh.”

“Vấn đề nằm ở ngân sách. Chi phí của nó chắc chắn sẽ đắt hơn so với những thứ như ngôi nhà ma ám hay mê cung, nơi mà chỉ cần bỏ ra chi phí cho 1 lần xây dựng.”

Một vài dụng cụ âm nhạc có thể được thuê với một khoản phí nhất định, nhưng số lượng chỉ có hạn, vì vậy phải hành động càng sớm càng tốt.

Ngoài ra còn có câu hỏi rằng có bao nhiêu học sinh đủ kỹ năng để tạo ra nguồn lợi nhuận.

“Lớp chúng ta đang có 39 người. Điều đó có nghĩa là ngân sách mà chúng ta đang sở hữu là 195.000 điểm. Thật sự mà nói, lượng ngân sách ấy là không đủ. Thậm chí xét riêng về vấn đề đồ ăn đã khiến cho chúng ta khó có thể quyết định dễ dàng. “

“Tôi có một đề xuất, nếu cậu không phiền.”

“Tớ rất sẵn lòng đón nhận những lời đề xuất, Horikita-san à.”

“Như Hirata-kun đã nói, ngân sách dành cho lễ hội là có hạn. Nhưng dù chúng ta có tranh luận về nó thế nào đi chăng nữa, thì vẫn còn nhiều điều khiến chúng ta thắc mắc. Giả sử các cậu muốn nấu món takoyaki trong quầy hàng, các cậu cần phải biết thành phần của nó, kĩ năng để nấu và những thứ quan trọng khác. Nếu đúng là vậy, chúng ta nên đưa ra ý tưởng đến lớp trước và thử nghiệm nó nhiều lần, kể cả việc phải sử dụng đến điểm riêng. “

Đa số học sinh đã gật đầu đồng ý với lời đề xuất này.

Quả thực, điều quan trọng là bạn phải thử sức trong việc nấu ăn, phục vụ hoặc làm bất cứ điều gì có thể.

Tất nhiên, sẽ có rủi ro khi phải tự bỏ ra điểm cá nhân để trả, nhưng nếu về sau nó có thể đem lại điểm lớp, thì có thể coi đó là một khoản đầu tư cần thiết.

“Ồ. Thế nhưng … , tôi không có ý nói đây là một ý tưởng tồi, dù vậy nói đến việc tự bỏ điểm cá nhân của mình, một số người sẽ cảm thấy lưỡng lự, phải không?”

Matsushita lo ngại rằng một số học sinh sẽ phớt lờ đi và không có bất kì một chút nỗ lực nào cho lễ hội.

“Được thôi. Tôi không muốn lãng phí thời gian cho cái ý tưởng ngẫu nhiên này nữa, nhưng tôi không thể ngó lơ những người đang cố gắng đóng góp hết sức mình. Nếu cậu có ý tưởng nào đó mà cậu nghĩ là phù hợp cho sự kiện, cậu nên chủ động trình bày. Và nếu ý tưởng ấy thú vị thì chúng ta có thể trao thêm điểm cho người lập ý tưởng, thấy sao? “

“Ukm, đó là một ý kiến ​​hay. Không có gì là sai khi thưởng cho mọi người vì họ đã làm việc chăm chỉ. “

“Chúng ta nên tính chi tiết cụ thể việc trao thưởng sau, nhưng ví dụ: nếu chúng ta nhận được 100 điểm lớp từ lễ hội văn hóa, toàn bộ lớp sẽ nhận được 390.000 điểm cá nhân qua mỗi tháng. Chúng ta sẽ chia con số này cho số người đã tham gia kế hoạch trong sự kiện và hãy trao nó cho họ như một phần thưởng. Tôi chắc chắn rằng sẽ không có gì để phàn nàn nếu chúng ta làm theo cách này.”

Nếu chúng tôi tổ chức năm sự kiện, phần thưởng sẽ là 78.000 điểm cá nhân cho mỗi người. Nếu số lượng người đề xuất hoặc giúp đỡ quá nhiều để chia, mọi người có thể chia thêm từ tổng số tiền trong hai hoặc ba tháng sau nữa. Bằng cách này, những học sinh tích cực tham gia vào lễ hội sẽ được hưởng lợi, và những học sinh không tham gia cũng sẽ được hưởng về sau. Quan trọng hơn, nếu nó giúp điểm lớp tăng lên, tôi sẽ không phản đối kế hoạch này.

“Sau đó, để ngăn chặn việc ý tưởng bị rò rỉ ra bên ngoài và bị đánh cắp, phải tự bảo mật mọi thông tin của chính mình. Và hãy cẩn thận với những lời mình nói, cho dù là ở trường học, trong ký túc xá hay ở trung tâm mua sắm Keyaki. Giữ mọi thứ thật kỹ lưỡng. Điều này cực kì quan trọng cho hai tháng chuẩn bị tiếp theo.

Cuộc thảo luận vẫn đang tiếp tục, với việc Horikita trình bày những đề xuất về sự kiện đến Yousuke. Và họ quyết định rằng nếu có khả năng chi trả đầy đủ cho những khoản phát sinh, chúng tôi sẽ tiến đến những cuộc thảo luận tiếp theo.

Phần 3

Trong hai tuần tiếp theo, cuộc sống học đường của chúng tôi vẫn diễn ra bình thường.

Trong khi chuẩn bị cho Lễ hội Văn hóa và Đại hội Thể thao đồng thời, cô ấy dành hết tâm trí cho việc học ở trường của mình. Đó là một khoảng thời gian quý giá khi tôi có thể nói rằng tôi đang lặp lại những thói quen như ở một trường học bình thường. Đáng ngạc nhiên là mối quan hệ giữa tôi và Kei không lây lan từ Sudo, và không có dấu hiệu nào cho thấy có người mới biết về chúng tôi.

Đó là ngày thứ Tư thứ ba giữa tháng Chín, sau giờ học. Tôi đang ngồi ở cuối lớp, và tôi thấy bóng một người khác thường đang tiếp xúc với Horikita, người đang ngồi ở giữa hàng ghế đầu.

“Này, Horikita-san. Tớ đang tự hỏi liệu tớ có thể có một chút thời gian với cậu sau chuyện này không?”

Đó là Sato, người đã tiếp cận cô ấy với một chút do dự. Cô ấy là một trong những cô gái không bao giờ dính dáng đến Horikita.

“Tôi có một việc lặt vặt phải chạy đến hội học sinh trong một giờ nữa, vì vậy nếu nó không ảnh hưởng với việc đó, tốt thôi. Có chuyện gì?” Cô ấy trông không đáng ngờ, nhưng tôi đoán cô ấy không có nhiều kinh nghiệm khi bị Sato tiếp cận. Khi tò mò hỏi cô ấy, cô ấy tiếp tục bằng một giọng hơi thì thầm.

“Chúng tớ đã suy nghĩ rất nhiều về những gì chúng tớ sẽ làm cho lễ hội và—–. Cô ấy yêu cầu chúng tôi cho cô ấy biết nếu chúng tôi có bất kỳ ý tưởng nào.”

“Được rồi. Chúng tôi sẵn sàng cho các bài thuyết trình, nhưng ・ ・ ・ ・ ・ ・”

“Này, này, hãy để tôi thuyết trình. Tôi đã nảy ra một ý tưởng sẽ thực sự giành chiến thắng trong lễ hội này.” Sự tự tin của Sato là điều hiển nhiên, nhưng Horikita không dễ bị ấn tượng.

Đó là bởi vì không ít sinh viên đã đến gặp Horikita với những ý tưởng trong khoảng mười ngày qua.

Cả hai chàng trai và cô gái đều liên tục đưa ra đề xuất với Horikita, vì sẽ có một quid pro qou (từ tiếng Latinh có nghĩa là: một đặc ân hoặc lợi thế được cấp để đổi lấy một thứ gì đó.)

nếu đề xuất được thông qua. Các đề xuất từ ​​truyền thống đến kỳ lạ, nhưng có một điểm chung là Horikita thậm chí sẽ không nghe họ nếu họ chỉ nói tên của sự kiện.

Cùng ngày khi phần thưởng cho ý tưởng được công bố, Hondo ngay lập tức đề xuất chúng tôi bán gà rán vì nó rất ngon.

Nhưng Horikita đã đuổi anh ta đi, bảo anh ta tự mà đi đề xuất

Họ thậm chí không tỏ ra sẵn sàng chấp nhận nó như một ý tưởng. Ngày hôm sau, không nản lòng, Hondo đệ trình đề xuất làm gà rán, nhưng tất cả những gì anh ấy viết là công thức chế biến món gà rán mà anh ấy phải có từ Internet và một bài diễn thuyết đầy nhiệt huyết về việc anh ấy sẽ bán nó với giá bao nhiêu và nó ngon như thế nào.

Thấy đề xuất không thực sự khả quan, Horikita giải thích lại tầm quan trọng của đề xuất. Nếu bạn mở một cửa hàng gà rán thì chi phí là bao nhiêu, đặt cửa hàng ở đâu, cần bao nhiêu nhân lực, giá cố định là bao nhiêu, mong muốn có bao nhiêu khách hàng đến mua đồ ăn. , và điều gì sẽ là cơ sở cho điều đó?

Cô ấy nói với họ rằng cô ấy sẽ chỉ lắng nghe ý kiến ​​của những người đã đặt chúng lại với nhau một cách hợp lý.

Sau đó, những tưởng số người dễ dàng tiếp cận Horikita để đề xuất sẽ giảm đi, nhưng thật bất ngờ, số lượng học sinh mang đến những đề xuất công phu lại tăng lên từng ngày.

Một số ý tưởng đã thực sự lọt vào danh sách cân nhắc của Horikita. Tuy nhiên, không có đề xuất nào được thông qua.

“Vậy thì tôi muốn một bản sao về đề xuất của cậu.”

“Tất nhiên, tớ đã chuẩn bị, nhưng … nó không có ở đây. Nếu có thể, cậu có thể cho tớ một thời gian sau chuyện này được không?” “Ừ? Ừm, được rồi, cậu muốn tớ đi đâu?”

“Nửa giờ nữa tớ sẽ đến một lớp học trống ở dãy nhà đặc biệt. Tớ đã được sự cho phép của giáo viên.”

“Phòng học trống hả?”

Sau khi nói điều đó với Horikita, người tò mò hỏi lại, Sato quay đi và bắt gặp ánh mắt tôi đang nhìn cô ấy, và ngay lập tức tiến lại gần tôi.

“Này, Ayanokoji-kun. Cậu có thời gian sau chuyện này không?” “Tớ? Tớ không có bất kỳ kế hoạch nào sau này.”

“Cậu đã nghe những gì tớ nói trước đó, đúng không? Tớ cần cậu đi cùng tớ và Horikita-san trong nửa giờ nữa.”

“Tại sao lại là tớ?”

“Đó là một bí mật cho bây giờ. Cậu sẽ biết khi cậu đến.”

Cũng giống như thái độ của cô ấy đối với Horikita trước đó, vẻ mặt của Sato tràn đầy tự tin. “Vậy thì được thôi.”

Sau khi kiểm tra thời gian trên điện thoại di động, Sato vội vàng ra khỏi lớp. “Có chuyện gì vời cậu ấy vậy? Cậu ấy dường như rất chắc chắn về bản thân.”

“Ý cậu là cô ấy đã nghĩ ra điều gì đó đặc biệt?” “Ngay cả khi cô ấy làm vậy, tôi cũng không biết tại sao mình lại bận tâm.”

Tôi không biết điều đó có nghĩa là gì, nhưng tôi sẽ tìm ra trong nửa giờ.

Horikita và tôi quyết định giết thời gian một chút trong lớp học trước khi đến tòa nhà đặc biệt.

Phần 4

Vì dù sao chúng tôi cũng sẽ đến cùng một nơi, nên tôi đã cùng Horikita đến tòa nhà đặc biệt. Khi tôi đến trước lớp học do Sato chỉ định, bằng cách nào đó tôi đã tìm thấy Maezono ở đó.

“Ồ, tớ đang ở đây để bảo vệ. Tớ không nghĩ có ai sẽ đến dãy nhà đặc biệt sau giờ học, nhưng đề phòng thôi.”

“Vậy sao? … Nó công phu hơn tôi tưởng rất nhiều.”

Cô ấy ngạc nhiên rằng họ thậm chí đã thiết lập một hệ thống an ninh, mặc dù điều kiện tiên quyết là phải giữ bí mật cho đến ngày diễn ra sự kiện rằng lớp và lớp sẽ làm những gì.

Họ không chỉ yêu cầu giáo viên thuê một căn phòng trong tòa nhà đặc biệt, mà họ cũng thiết lập một người bảo vệ để ngăn chặn các bên thứ ba can thiệp

Ngoài ra, có một hàng rào đơn giản nhưng hiệu quả để ngăn mọi người nhìn thấy bên trong lớp học qua cửa sổ.

“Được rồi, tôi sẽ xem thử một chút bên trong?”

“Ồ, chờ một chút. Kể từ đây, tất cả đều được làm như thực tế, vì vậy cả Horikita-san và Ayanokōji-kun đều có thể trải nghiệm nó với tư cách là khách hàng.”

“Oh, được rồi, điều này dễ hiểu hơn nhiều so với việc nhìn vào một đề xuất được viết sơ sài.”

Chứng kiến ​​quá trình công phu như thế nào, không thể phủ nhận kỳ vọng của Horikita là rất cao.

Việc họ có thực sự quyết định thuê cô ấy hay không là một vấn đề khác, nhưng rõ ràng ngay cả vào thời điểm này, họ đang nỗ lực thực sự để giành chiến thắng trong lễ hội văn hóa. Về phần Horikita, chắc hẳn cô ấy rất vui. Điều đầu tiên đập vào mắt chúng tôi là một màu sắc sặc sỡ đến không ngờ.

Horikita và tôi đã kiểm tra lại để đảm bảo không có người khác xung quanh, và sau đó từ từ mở cửa. Điều đầu tiên hiện ra ở là một trang trí đầy màu sắc bất ngờ. Căn phòng được trang trí rực rỡ đến nỗi thật khó tin rằng đó là một lớp học bình thường.

“Đây là ······.”

“Chào mừng! Chúng tôi là Maimai, quán cà phê hầu gái!”

Cùng một lúc, ba cô gái chào đón chúng tôi, mỗi người mặc một bộ trang phục đặc trưng.

A picture containing doll, clothes Description automatically generated

Sato, người đã gọi chúng tôi đến đây, và Matsushita bên cạnh cô ấy đang mặc đồng phục hầu gái.

Mi-chan, mắt cô ấy bơi vì xấu hổ, đang mặc một chiếc váy Trung Quốc.

Nhân tiện, các lớp học thường được trang bị màn hình, nhưng ở dãy đặc biệt, hiếm khi được sử dụng, dường như vẫn được lắp bảng trắng.

Tôi được đưa đến chỗ ngồi của mình và được đưa một danh sách thực đơn thủ công. “Tôi có thể lấy gì cho ông? Chủ nhân.”

“Chờ một chút. Tớ có thể hỏi vài điều trước khi gọi món được không?” “Được thôi”

“Chẳng phải chỉ để chuẩn bị như thế này đã mất rất nhiều thời gian và tiền bạc sao?”

Đó chắc chắn là một nhiệm vụ khó khăn nếu ai đó hỏi tôi liệu tôi có thể chuẩn bị nó ngay trong ngày không. Ngay cả khi bạn có thể cố gắng hết sức để trang trí, thế thì trang phục thì sao?

“Matsushita-san, việc này đã mất bao lâu vậy?”

“Tớ mất khoảng bốn ngày để chuẩn bị, và tớ nghĩ chi phí hợp lý một cách đáng ngạc nhiên. Tổng cộng là 13.200 điểm riêng. Ba người chúng tớ ở đây và Maezono-san đã lên kế hoạch và chia nhỏ chi phí, nên mỗi người là 3.300 điểm. Sự cố là chúng tôi đã thuê ba bộ trang phục và một số đồ trang trí như giấy origami và bút ở cửa hàng tổng hợp. Bộ đồ ăn là của chúng tôi nên không mất phí. “

Tôi thấy, đó là lý do tại sao bộ đồ ăn thiếu một cảm giác thống nhất. Tất nhiên, vì chúng tôi vẫn đang ở trong giai đoạn lập kế hoạch nên chuyện này không có gì để chê cả. Trên thực tế, tôi ấn tượng với mức độ họ đã chuẩn bị sự kiện này trong khi giữ chi phí đến mức tối thiểu.

“Thật tuyệt, tốt hơn bất cứ những đề xuất tôi từng thấy. Nhưng -“

Horikita khen ngợi màn trình diễn, nói rằng nó đã thu hút khán giả một cách hoàn hảo, nhưng cô ấy không ngây thơ đến mức phải đưa ra quyết định về những gì sẽ trình bày.

“Cậu có làm một bản sao quy trình thực hiện đúng không? Tôi muốn xem chi tiết cụ thể của quy trình.” Sato không hề hoảng sợ, cô ấy hướng ánh mắt về phía Miichan. “Chà, tớ đã cố gắng đã tóm tắt nhiều nhất có thể.”

Kéo một tập tài liệu rõ ràng ra, Miichan đưa nó cho Horikita. Có ba trang với thông tin chi tiết bằng chữ đẹp, có lẽ là do Mi-chan viết.

“Mặc dù bọn tớ nói rằng sẽ thuê trang phục, nhưng chúng tôi đã nhận báo giá từ ba công ty khác nhau và thuê mỗi công ty một bộ trang phục. Đây là sự so sánh về giá cả, chất lượng và sự lựa chọn. Sự khác biệt về chi phí giữa bộ đồ ăn rẻ nhất và đắt nhất. Số lượng người được mong đợi, và sự khác biệt về số lượng khách sẽ được đáp ứng. “

“Nó hoàn thiện hơn bất kỳ đề xuất nào mà tớ từng thấy. Điều đó thật ấn tượng.”

Khi tôi khen cô ấy thật lòng, Sato và Matsushita đã chọc Miichan đứng bên cạnh rằng cô ấy đang được khen. Cô ấy vẫn trông rất ngại ngùng, nhưng cúi đầu gặp nhẹ nhàng.

Cho đến nay, Sato và nhóm của cô ấy đã lấy điểm tuyệt đối cho màn trình diễn của họ. Tuy vậy-

“Đó chắc chắn là một chương trình thú vị. Nó có thể không phải là một thể loại không phổ biến, nhưng nó có rất nhiều tiềm năng nếu bạn đặt hết tâm trí vào nó. Tuy nhiên, vẫn có một số nhược điểm.

Chi phí thuê trang phục là 4.000 điểm cho mỗi trang phục. Đó là 40.000 điểm cho 10 bộ trang phục nếu đề xuất là chính xác. Phần còn lại là 50.000 điểm cho chi phí chuẩn bị đồ uống và đồ ăn nhẹ ước tính. Tổng cộng là 90.000. 5.000 điểm cho lớp học, đồ trang trí, cộng với chi phí của địa điểm・ ・ ・ ・ ・ ・. Việc này có chi phí không hề thấp. “

Mặc dù nhân lực không yêu cầu tiền lương và có thể được đảm bảo mà không gặp khó khăn, gần một nửa ngân sách hiện tại sẽ được sử dụng cho một sự kiện duy nhất.

“Đúng vậy, nhưng tớ nghĩ chúng ta có thể tăng giá ・ ・ ・ ・ ・ ・.”

Ví dụ, danh sách thực đơn mà Sato và đồng nghiệp của cô ấy thực hiện cho thấy 800 điểm cho một tách trà. Ví dụ, một tách trà có giá 800 điểm, đắt hơn một tách trà tại một quán cà phê trong Trung tâm mua sắm Keyaki. Tất nhiên, giá có thể được điều chỉnh giảm tùy thuộc vào những điều chỉnh trong tương lai, nhưng họ vẫn cho rằng nó là một cơ hội tốt.

Khuôn mặt của Horikita rất nghiêm túc khi cô đọc qua ba tờ giấy riêng của đề nghị. Tuy nhiên, trang phục của những người xung quanh cô, Sato và những người khác, có vẻ như đang mặc trong một câu chuyện cổ tích hoặc phi thực tế, thật kỳ lạ và khó chịu. Cuối cùng, có lẽ đã đi đến kết luận, Horikita nhìn lên.

“Vậy là tôi đã rõ, không có ai khác nhìn thấy chuyện này, phải không?” “Tất nhiên rồi.”

Matsushita gật đầu, thể hiện sự tự tin của mình. Sato và Miichan cũng làm theo.

“Được chứ. Tôi sẽ cố gắng hết sức để quán cà phê hầu gái này được thông qua. Các cậu có thể xem xét thêm về đề xuất này, bao gồm giảm chi phí kỹ lưỡng “

“Thật không? Yeah!”

Cả ba người họ trao nhau một cái nhìn thích thú.

“Còn quá sớm để vui mừng. Đừng quên rằng chúng ta vẫn đang trong quá trình thảo luận.”

Mặc dù cô ấy nói vậy, nhưng đó là một lợi ích lớn đối với họ khi khiến Horikita nói rằng cô ấy sẽ nghiêm túc xem xét đề xuất này.

Khi hai chúng tôi bước ra hành lang, Maezono, người đã theo dõi chúng tôi, vui vẻ vẫy tay chào chúng tôi.

Tôi chắc rằng cuộc trò chuyện trong lớp học sẽ lọt vào tai Maezono.

“Tớ không nghĩ là nó tốt đến thế”

“Tôi sẽ không thông qua nếu tôi không nghĩ nó có cơ hội. Trên thực tế, hầu hết các ý tưởng đã được mang đến cho tôi đã bị từ chối tại chỗ, hoặc bị trì hoẵn. Đó là vì màn trình diễn của họ thật thuyết phục. “

Một quán cà phê hầu gái không phải là điều bất thường.

Tuy nhiên, Horikita sẵn sàng giúp đỡ vì cô ấy nhìn thấy tiềm năng của lớp chúng tôi để thể hiện thế mạnh của mình và gây ấn tượng với khách.

“Vì vậy, ngay cả khi một số lớp khác áp dụng cùng một quán cà phê hầu gái, chúng ta có thể giành chiến thắng.”

“Tớ khá chắc chắn rằng chúng ta có cơ hội tốt.”

Nếu bạn mở một cửa hàng về thực phẩm, bạn sẽ phải chiến đấu với nhiều đối thủ. Mặt khác, ngay cả khi một hoặc hai quán cà phê hầu gái được che đậy, bạn vẫn có thể đánh bại họ bằng khả năng của mình.

Ngoài ba học sinh đã mặc trang phục mẫu, vẫn còn rất nhiều tài năng đang nằm im trong lớp.

“Vậy là xong. Tôi sẽ cần sự hợp tác của các cậu để đảm bảo dự án những cô gái này thành công.” “Hợp tác? Đừng nói với tớ là cậu muốn tớ mặc trang phục hầu gái ư?”

“Bạn đang nói chuyện ngu ngốc gì vậy? Tôi sẽ làm điều đó và tôi sẽ cống hiến hết mình. Nếu chúng ta làm điều này, chúng ta phải sự giúp đỡ của mấy người con trai, phải không? Tôi nghĩ cậu là con trai, nên là người làm những điều đó. “

“Không Chà, tôi không biết ý bạn là bạn nói gì, nhưng ・ ・ ・ ・ ・ ・ Tôi chắc rằng có những ứng viên phù hợp.”

[ Note - Đây Horikita đang yêu cầu Ayanokoji tìm kiếm những người (những cô gái dễ thương) trong lớp phù hợp với quán cà phê]

“Cậu nói đúng. Nếu đó là thứ như thế này, Ike, Hondo và những người khác có thể có con mắt tốt hơn cho nó. Nhưng nếu tôi nói với họ về điều này, nó có thể dẫn đến việc rò rỉ thông tin. Họ có vẻ khó có thể giữ kín việc này.”

“・ ・ ・ ・ ・ ・ Tớ không thể phủ nhận điều đó.”

“Tôi không muốn có thêm nhiều người biết những gì xảy ra bên trong. Cậu biết điều đó, phải không?” “Tớ hiểu rồi.”

Có lẽ đó chỉ là sự xui xẻo của tôi khi Sato gọi cho tôi, và tôi đã được định sẵn cho việc này.

“Vì vậy, tôi sẽ để việc lựa chọn cho cậu trước. Tất nhiên, cậu có thể cho bất kỳ ai bạn chọn biết về dự án, nhưng hãy nhớ giữ bí mật. Nếu có gì sai sót, dự án sẽ biến mất.”

Đó là cách quan trọng của việc bảo vệ thông tin.

“Được rồi … Đó là lý do tại sao tôi muốn giữ số lượng người biết việc này ở mức tối thiểu. Tôi có thể để lại tất cả mọi thứ cho cậu không? Tôi sẽ thiết lập một ngân sách chính thức sau này và tôi sẽ cần cậu sắp xếp mọi người, trả tiền cho tất cả mọi thứ và quản lý nó..”

“Chờ một chút. Cậu đang có một bước nhảy vọt vô cùng lớn đấy. Cậu chỉ định để nó cho tớ sao? “

“Không chỉ có một dự án duy nhất cho lễ hội này. Chúng ta chắc chắn sẽ có nhiều hơn một gian hàng, xem xét sự cân bằng giữa nam giới, phụ nữ và nguồn nhân lực. Sẽ là một thách thức khá lớn để tìm ra cách tăng doanh số bán hàng với chi phí thấp, và tôi muốn tập trung vào đó. “

Tôi muốn để cô ấy tập trung vào công việc của mình, nhưng tôi không biết tại sao tôi lại làm vậy. “Vậy cậu đang chấp nhận lời đề nghị của tôi đúng không?”

Tôi không nhớ mình đã giả vờ nhận công việc nào, nhưng quyết định đã được đưa ra có hoặc không có sự đồng ý của tôi.

“Tớ nghĩ là vậy.”

Tôi tự hỏi liệu tôi có thể kinh doanh một quán cà phê hầu gái lý tưởng hay không. Tôi không thể nói rằng tôi rất tự tin.

Nếu Sato, Matsushita và Mi-chan được xác nhận, thì có bao nhiêu người nữa sẽ được làm nhân viên phục vụ tại ・ ・ ・ ・ ・ ・? Vẫn còn một chặng đường dài, nhưng chúng ta sẽ phải sớm tìm ra.

“Tôi sẽ đi tới đến phòng hội học sinh, gặp cậu sau.” Horikita nói là gián đoạn dòng suy nghĩ của tôi.

“Oh, được thôi”

Trên đường về kí túc xá, tôi định rời khỏi tòa nhà đặc biệt thì phát hiện ra Chabashira sensei. với địa điểm này, không chắc rằng cô ấy chỉ đi ngang qua.

A close-up of a person's leg Description automatically generated with low confidence

“Cậu đã gặp Sato và những người khác rồi đúng không? Tôi đã nghe về buổi trình diễn. Và những gì họ sẽ làm. Đó không phải là một ý kiến ​​tồi. “

“Em chắc chắn rằng cô đúng. Sato và những người khác sẽ phải đảm bảo rằng đơn đăng ký được chấp thuận trước khi họ có thể bắt đầu chuẩn bị.”

Không có gì đáng cười khi đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng và không biết liệu bạn có được phép hay không.

“Cá nhân tôi đang tự hỏi tình hình của cậu thế nào, vì vậy tôi nghĩ tôi sẽ đi kiểm tra bạn. Mọi chuyện thế nào?”

“Horikita cũng tích cực. Bọn em đang làm việc chăm chỉ đây.” “Tôi hiểu rồi. Vậy thì tôi đoán tôi không cần phải mất công đi xem.”

“Tuy nhiên, bọn em đã bị cuốn vào nó, và nó có một chút lộn xộn.” “Ý cậu là gì?”

“Dưới sự chỉ đạo của Horikita, em sẽ là đạo diễn của buổi biểu diễn.” “Ayanokoji quản lý một quán cà phê hầu gái sao.”

Chabashira sensei đã cười một cách vô cảm khi cô ấy nhìn tôi một cách đáng thương.

“Tốt quá. Horikita cũng đưa ra một số gợi ý khá thú vị.”

“Em nghĩ những người như Ike và Hondo phù hợp hơn nhiều lần với loại công việc này.” Mặc dù nó được gọi là quán cà phê hầu gái, em không thể nhìn thấy bất việc gì đằng sau.

“Khi hiểu về văn hóa otaku, điều đó có thể đúng. Nhưng điều quan trọng nhất ở một lễ hội văn hóa là doanh số bán hàng. Họ có thể cải thiện chất lượng của các buổi biểu diễn, nhưng lại không giỏi tính toán và kiếm lời. . Đó là lý do tại sao điều quan trọng đối với cậu là làm quản lý. Đó là một vấn đề có thể được giải quyết bằng cách hỏi ý kiến ​​của họ nếu cần thiết. “

Thật dễ dàng để họ nói. Để tiếp thu ý kiến, chúng ta cũng phải tiếp thu một lượng kiến ​​thức tối thiểu. Nếu chúng ta chỉ nghe lời khuyên một cách thiếu hiểu biết, không có gì đảm bảo rằng chúng ta sẽ đi đến câu trả lời đúng, và ngược lại, rất khó để chỉ ra đâu là sai.

“Cậu sẽ rất vui khi có cơ hội học hỏi nhiều hơn thay vì chỉ học trên trường thôi. Người quản lý của quán cà phê hầu gái.”

“Được rồi, em cũng nghĩ vậy.”

Tôi định rời đi, nhưng Chabashira sensei đã ngăn tôi lại. “Ayanokouji… Tôi có thể dành thời gian cho cậu sau được không?”

“Lần sau? Là khi nào?”

“Tôi sẽ gửi cho cậu một tin nhắn về nó trong thời gian ngắn. Điều đó có ổn không?” “Chà, em không phiền. Tôi sẽ sắp xếp nếu cô có kế hoạch.”

Lẽ ra, tôi có thể từ chối, nhưng sau khi nhận được cái nhìn nghiêm túc từ cô ấy, tôi quyết định nhận lời.

Written on November 18, 2021