Y2 Vol 5 Chương 5 | Quyết định của Ryueen

Kỳ thi đặc biệt nhất trí của lớp D bắt đầu lúc 1 giờ chiều. Một lớp học gồm 40 học sinh, tất cả họ đều cảm nhận được bầu không khí nặng nề lúc này. Tất nhiên, đây chỉ là do tính chất khốc liệt của nhiệm vụ cuối cùng mà họ buộc phải vượt qua.

Nhiệm vụ 5 - Cả lớp sẽ nhận được 100 điểm trong lớp, đổi lại một học sinh trong lớp bị đuổi học (nếu biểu quyết nhất trí, hãy xác định và bầu chọn học sinh sẽ bị đuổi học).

Kết quả của vòng bình chọn đầu tiên:

14 ủng hộ 26 phản đối

Đây là lúc kết quả của cuộc bình chọn được công bố. Giống như lớp của Horikita và Ichinose, phần đông nghiêng về số phiếu “phản đối”. Tuy nhiên, so với hai lớp kia, số học sinh ủng hộ việc đuổi học cũng không phải là ít.

Điều này có nghĩa là hơn một phần ba số học sinh cho rằng điểm lớp nên được ưu tiên hàng đầu, ngay cả khi họ phải chọn hi sinh một ai đó.

“Chúng ta phải làm gì đây, Ryuen-san?”

Người đầu tiên Ishizaki hỏi ý kiến sau khi nhận được kết quả là Leader của lớp D, Ryuen Kakeru.

Đây là cách làm việc của lớp D, bất cứ là chuyện gì cũng đều phải thông qua Ryuen, kể cả đó có là những nhiệm vụ kiểu này.

Không có gì chắc chắn rằng về việc một nhiệm vụ nào đó sẽ đạt được sự nhất tí ngay trong vòng bỏ phiếu đầu tiên, vì vậy khoảng thời gian đầu tiên được sử dụng để lắng nghe chính sách của nhà lãnh đạo và hướng tới sự nhát trí trong các lần bỏ phiếu thứ hai và tiếp theo.

Cách làm này cũng tương tự như các lớp khác nhưng độ chính xác là cực kỳ cao. Chọn lớp nào để đối mặt’ trong nhiệm vụ 1, ‘phân bố điểm bảo vệ’ trong nhiệm vụ 3 và ‘, ảnh hưởng đến lựa chọn bài thi đặc biệt viết’ trong nhiệm vụ 4, tất cả đều nhất trí với những lựa chọn mà Ryueen đã đề ra chỉ trong một khoảng khắc.

Điều duy nhất mà cậu ta để họ tự ý thảo luận và đưa ra biểu quyết là việc quyết định chuyến đi đến nơi nào để nghỉ mát trong lúc họ đang thực hiện nhiệm vụ 2. Cậu ta đã để cho các bạn cùng lớp tranh luận trong nửa giờ theo ý muốn và cuối cùng nhất trí rằng đích đến là nơi có số phiếu bầu cao nhất.

Mọi người đều thấy rõ rằng nhiệm vụ 5 này có gì đó không bình thường, nhưng về cơ bản thì phương pháp là giống nhau.

Bất kỳ vấn đề nào có vẻ cần sự đồng lòng đều được quyết định bằng một câu nói của Ryuen.

Điều duy nhất mà các học sinh quan tâm là Ryuen đã bỏ phiếu cho phương án nào.

Nếu Ryuen ủng hộ điều này, điều đó có nghĩa là có một ai đó sẽ phải bỏ học.

Một quyết định mà không thể phản kháng. Đây là đặc điểm của một lớp học được tổ chức theo chế độ độc tài.

Nhìn kết quả và mỉm cười, Ryuen đứng dậy khỏi ghế.

“Cho đến giờ thì thật là nhàm chán, nhưng tôi đoán trường sẽ không để nó tiếp tục như thế này. Nếu không, nó sẽ không thú vị.”

Anh ta lẩm bẩm một mình để cho tất cả những người bạn cùng lớp đều nghe thấy, anh ta tiến lên bục giang.

Sakagami-sensei, người luôn theo dõi lớp học mà anh ấy phụ trách, nhận thức được Ryuen đang tiến lại gần và giữ khoảng cách.

Anh ta hiểu rõ rằng đã đến thời điểm để Ryuen bắt đầu hành động.

Như thể đó là chỗ ngồi độc tôn của bản thân, Ryuen tiến đến gần và thả lỏng cơ thể xuống.

Sau đó, anh ta bao quát cả lớp để có thể quán sát thấy tất cả những người bạn cùng lớp của mình và thu hút sự chú ý của họ với một lời tuyên bố.

“Những ai đang ủng hộ, hãy cho tôi thấy cánh tay của các bạn.”

Giọng điệu đó gây ra những căng thăng tột độ lên những người còn lại, cho dù bạn có đồng ý hay không, mệnh lệnh của Ryuen là điều bắt buộc mà không có sự cân nhắc nào.

Điều này là do trong các cuộc bỏ phiếu trước, cậu ta thậm chí còn không hỏi họ đã bỏ phiếu cho phương án nào.

Sau vài giây do dự, các cánh tay đã bắt đầu giơ lên. Trong số đó có Nishino và Kaneda, những người vừa giơ tay vừa hướng mắt ra cửa sổ, trông họ có vẻ không hài lòng một chút nào.

“… Năm sao. Có vẻ suy đoán của tôi đã đúng. Đó là một khởi đầu tốt.”

Thực tế là có tận chín học sinh không chấp hành mệnh lệnh, mặc dù họ cũng nằm trong số bỏ phiếu phản đối.

“Chính những học sinh như Ishizaki và Komiya là những người đầu tiên ngạc nhiên trước những gì họ nhìn thấy.”

“Này, Nếu các cậu che giấu chân tướng của mình thì có hại gì đâu? Không phải mọi người sẽ tỏ thái độ tức giận với các cậu vì đã bỏ phiếu đồng ý một lần sao.”

Komiya kêu gọi những người bạn cùng lớp vẫn đang giữ im lặng của mình để họ không cảm thấy bản thân sẽ gặp rắc rối.

“Chúng ta không nhận được mệnh lệnh yêu cầu buộc phải làm gì. Việc các bạn bỏ phiếu ủng hộ hay phản đối là tùy thuộc vào từng cá nhân mà, phải không?”

Komiya giải thích rằng không thể đổ lỗi cho họ, và anh ấy sẽ đảm bảo rằng Ryuuen cũng đồng ý với điều đó. Nói xong, anh ta quay sang nhìn Ryueen.

Tuy nhiên, Ryuen không trả lời ngay lập tức, điều đó khiến Komiya cảm thấy lo lắng trong một chốc.

Nếu cách lập luận của cậu ta có gì đó thiếu sót, nó có thể là nguyên nhân dẫn đến việc ý kiến của cậu ta sẽ bị phản bác bởi Ryuen.

“Đưa tay lên trước khi bọn tao phải dùng biện pháp mạnh!”

Không thích thay đổi bầu không khí, Ishizaki nhanh chóng nói vậy.

Sau đó, một học sinh đã giơ tay lên như để tạ lỗi và thừa nhận rằng mình nằm bên phe “ủng hộ”. Với điều này, cả lớp đã biết được rõ sáu lá phiếu ấn danh, nhưng tám người còn lại vẫn không giơ tay.

“Không sao đâu, Ishizaki. Nếu họ đã không muốn giơ tay, mày không cần phải làm thế bây giờ đâu.”

“Chà, cậu chắc chứ Ryuen?”

“Như Komiya đã nói, mọi người phải tự quyết định đồng ý hay không. Vì vậy, trước tiên, hãy để họ suy nghĩ về những gì bản thân họ muốn làm. Chúng ta còn tận hơn tám phút, đã quá đủ thời gian để làm điều đó.”

Cậu ta kiểm tra thời gian mà không hoảng sợ ,và thậm chí còn không thay đổi tư thế của mình cùng với nụ cười đắc thắng đó.

Cậu ta chỉ nói mơ hồ với họ rằng hãy nghĩ về điều đó, và không làm gì khác.

Và trong hơn hai phút, mọi người không thể làm gì khác ngoài việc im lặng.

“Tập trung vào, đừng lãng phí khoảng thời gian này. Hãy nghĩ xem các bạn sẽ muốn bỏ phiếu cho phương án nào.”

Từ đây, bầu không khí im lặng trở lại.

Mười giây, ba mươi giây, một phút trôi qua và họ thậm chí không cố gắng nói bất cứ điều gì.

Tất cả các nhiệm vụ được thực hiện cho đến nay buộc họ phải đưa ra quyết định trong vòng bỏ phiếu đầu tiên.

Vì vậy, câu hỏi duy nhất mà các học sinh đều thắc mắc là: tại sao Ryuen không ra lệnh?

Tuy nhiên, rất ít học sinh có đủ can đảm để phát biểu ý kiến của mình theo cách này, và thời gian càng trôi qua, bầu khống khí càng nặng nề và miệng của họ càng trở nên khép kín.

‘Xin hãy cho chúng tớ một hướng đi cụ thể.’

Ishizaki và các đồng nghiệp của anh, những người thoạt đầu dường như có thể phát biểu những điều như vậy, nhưng sau đó họ bắt đầu định hình lại suy nghĩ của mình.

Môi trên và môi dưới dính vào nhau và không thể nhấc lên như thể chúng bị dán chặt lại. Thời gian càng trôi qua, họ càng khép mình hơn và không ai muốn lên tiếng nữa.

Cuối cùng, những người muốn nói thay cho mình sẽ ít dần đi, thay vào đó là hy vọng rằng ai đó sẽ làm thay điều đó cho họ. Kể cả khi điều đó đã khả thi, họ lại bắt đầu hy vọng rằng thời gian bỏ phiếu sẽ đến sớm hơn, mặc dù khoảng thời gian còn lại còn khá nhiều.

Khoảng thời gian đầu tiên, có vẻ sẽ kéo dài khá lâu, đã kết thúc với phần lớn thời gian dành cho sự im lặng. Đây không phải là những gì Sakagami mong đợi, và phải mất vài giây so với thời gian đã quy định trước khi thông báo vòng bỏ phiếu tiếp theo bắt đầu.

“Sakagami-sensei. Đã đến giờ rồi không phải sao?”

Anh ấy đã rất ngạc nhiên trước những lời nói của Ryueen trong khi đang cố gắng bước ra khỏi bục và quay trở lại chỗ ngồi của mình.

"’…… Đúng vậy. Bây giờ chúng ta sẽ bỏ phiếu lần thứ hai, và các bạn sẽ có 60 giây để bỏ biểu quyết.”

Sau khi mọi người bình chọn lần thứ hai, kết quả ngay lập tức được hiển thị trên màn hình.

Kết quả của lần bình chọn thứ hai:

10 phiếu ủng hộ 30 phiếu chống

Trong số 14 phiếu ủng hộ, có 4 phiếu đã thay đổi. Đối với hầu hết những người không muốn bị đuổi học, ết quả này nhìn chung không phải là một điều tồi tệ. Thêm một hoặc hai lời dọa nạt từ Ryuen nữa thì số phiếu ủng hộ sẽ giảm xuống hơn nữa. Kết quả của vòng biểu quyết thứ hai là cuộc bỏ phiếu nhất trí phản đối để chống lại nhiệm vụ ngày càng hiện hữu trong một tương lai không xa.

Tuy nhiên, Ryuen không hài lòng với kết quả này.

“Đây có thực sự là điều mà mọi người mong muốn không? Tôi không tin đây chính là câu trả lời thật sự của các cậu. “

“Là vì số phiếu ủng hộ ít hơn? “

Kaneda hỏi khi đưa tay nhấc kính lên trên sống mũi. Nhưng Ryuen ngay lập tức phủ nhận điều đó.

“Vậy …… Điều này có nghĩa là Ryuen-kun đã bỏ phiếu đồng ý?

Cậu ta phủ nhận điều đó và cười một cách hống hách như đã đự đoán được chuyện này sẽ xảy ra.

“Có chuyện gì với anh vậy, Ryuen-san? Tôi không hiểu”.

“Họ có thực sự phản ánh ý định của bạn trong lá phiếu thứ nhất và thứ hai không? Chỉ có vấn đề cuối cùng này rõ ràng là khác biệt và bất thường. Đó là lý do tại sao tôi muốn biết “ý định thực sự” của mọi người.

“Đừng bận tâm về phương án mà tôi đã bỏ phiếu, chỉ cần đưa ra một lựa chọn dựa trên cảm xúc thật sự của các bạn.”

Sau đó, Ryuen đứng dậy và bắt đầu chậm rãi đi quanh lớp.

“Chúng ta sẽ thảo luận thật kỹ lưỡng trong 10 phút này. Hãy đặt câu hỏi cho bản thân, rốt cuộc trong thâm tâm của mọi người khao khát điều gì, “ủng hộ” hay “phản đối”?”

Sau lời tuyên bố của Ryuen, các học sinh buộc phải tranh luận điên cuồng.

Giữa cuộc sống hối hả và nhộn nhịp, họ nói về những điều họ mong muốn.

Anh ấy lắng nghe chúng và thỉnh thoảng nói nhỏ bên tai những người bạn cùng lớp.

Anh ấy dường như không đặc biệt ưu ái bất kỳ cá nhân cụ thể nào, từ Nishino và Shiina đến Yoshimoto và Nomura.

Tiếp sau đó anh ta đến gần Suzuki và thì thầm vào tai cậu ta theo cách tương tự.

“‘Cậu được phép tự do lựa chọn ủng hộ hoặc phản đối. Hãy biểu quyết cho những gì bản thân tin tưởng.”

Lần này, anh ấy cũng nói với Tokito, người đang ngồi sau Suzuki hai ghế.

Nhiều người thắc mắc tại sao anh ta lại làm điều này, nhưng gạt điều đó qua một bên mọi người vẫn tiếp tục cuộc thảo luận miễn là thời gian còn cho phép. Sau đó là cuộc bỏ phiếu lần thứ ba.

Kết quả của vòng bình chọn thứ ba:

9 ủng hộ 31 phản đối

Màn hình hiện lên kết quả và nó gần như cùng một kịch bản với kết quả thứ hai.

Ryuen ngồi xuống cái bàn trên bục giảng và quyết định phơi bày suy nghĩ của mình trong khoảng thời gian nghĩ lần thứ ba.

“Những ai đã ủng hộ nhiệm vụ này thì nâng tay lên.”

Sau khi nhận được kết quả, Ryuen yêu cầu mọi người giơ tay một lần nữa. Chỉ có hai người giơ tay, Nishino và Kaneda.

Bảy người còn lại giữ bí mật về sự tồn tại của họ và từ chối xuất hiện.

Ishizaki cảm thấy bực bội bởi các lá phiếu ủng hộ được che đậy dưới cuộc thi mang tính ẩn danh này, nhưng Ryuen có vẻ không để tâm mấy và tập trung vào hai người kia.

“Có vẻ như cậu đã bỏ phiếu có cả ba lần. Kaneda, tại sao? “

“Tất cả là vì chiến thắng của cả lớp. Đuổi học một người không bao giờ là điều nên làm, nhưng điều quan trọng nhất khi còn muốn tồn tại trong cái trường này là điểm lớp, huống hồ chi lần này có tận 100 Class Point, tôi không thể bỏ qua cơ hội hiếm có này dù cái giá có lớn thể nào chăng nữa.”

“Cậu đã bao giờ nghĩ đến việc giơ tay sẽ khiến mình trở thành mục tiêu để cả lớp nhắm đến nhằm biến bản thân cậu thành vật hi sinh cho 100 điểm ấy sao?”

“Anh đâu phải là kiểu người sẽ hỏi mấy câu hỏi kiểu đó đâu, Ryuen-san. Vừa có thể loại bỏ bớt những kẻ không mang lại lợi ích cho lớp, nhưng vẫn sẽ giữ lại được những người cần thiết. Ít nhất trong lớp này, giá trị của tôi cao hơn 100 điểm.”

Cậu ta khẳng định giá trị của bản thân và chứng tỏ với cả lớp rằng nếu có một người bị chọn làm vật tế thì sẽ là một ai đó chứ không phải cậu ta.

“KuKu, cậu có vẻ khá hữu dụng đấy khác với vẻ ngoài của cậu.”

“Cảm ơn anh,Ryuen”.

Kaneda gật đầu hài lòng, bỏ qua những bình luận về ngoại hình của mình.

“Nishino, mày có nghĩ giống như Kaneda không?”

“Cái gì? Không thể nào. Tôi chỉ nghĩ đó là một cách nhanh chóng để kiếm thêm một chút điểm lớp. Lý do duy nhất tôi giơ tay là vì tôi cảm thấy không cần phải che đậy nó làm gì, không có gì sai khi bỏ phiếu ủng hộ.”

Ishizaki tỏ ra mình hiểu rõ bản thân của Nishino và cố tình đưa ra cho cô ta một gợi ý, nếu nói theo cách đó nó có thể khiến cô ta gặp rắc rối với Ryuen.

“Đã đến lúc tôi phải nói cho các bạn biết được điều mà các bạn đang thắc mắc, như là tôi đã bỏ phiếu cho phương án nào chẳng hạn. “

“Oh, Nếu được vậy thì xin hãy nói chúng tôi! “

Họ không thể bắt đầu cho đến khi họ nắm được thông tin rằng Ryueen đã biểu quyết cho lựa chọn nào, đó là chính sách của lớp này.

Ishizaki hy vọng vào một thứ gì đó mơ hồ khi nhìn thấy Ryuen đang dõng dạc cất tiếng nói cùng lúc khi đang ngả người về phía trước.

“‘Tôi đã bỏ phiếu ủng hộ nhiệm vụ này …… Cả ba lần, tôi đều bỏ phiếu đồng ý.”

Điều này có nghĩa là trong các lá phiếu ủng hộ hiện tại, ba trong số chín phiếu ủng hộ đó đã được bỏ bởi Ryuen, Nishino và Kaneda.

“Điều đó có nghĩa anh đang ngầm ám chỉ rằng chúng ta phải đá một ai đó ra khỏi lớp …… Anh nghiêm túc thật sao?

Trước câu hỏi của Ishizaki, Ryuen chỉ cười nhạt.

“Đừng khẳng định sớm như vậy. Tôi chỉ cho các người biết cách tôi đã bỏ phiếu. Chẳng phải tôi đã tuyên bố rằng các bạn mới chính là người sẽ quyết định những gì bản thân muốn làm với đề xuất này hay sao.”

“Chúng tôi được tự do quyết định sao…….? Cậu đang đùa đúng không?”

“Tôi đây không có dư thời gian mà đi chơi trò mèo vờn chuột đâu, tôi đã bỏ phiếu đồng ý trong cả ba lần mà không do dự.

Nếu bạn bỏ phiếu ủng hộ trong cả ba lần, chắc chắn rằng kết quả của kỳ thi này là đuổi học một ai đó trong lớp. Tuy nhiên, Ishizaki vẫn giữ im lặng vì anh không thể đoán được mục đích thật sự của Ryuen khi tiết lộ điều này.

“Lý do tôi ủng hộ nhiệm vụ này rất đơn giản: Chúng ta nhận được 100 Class Point nếu chúng ta bỏ lại một học sinh. Nói cách khác, đây là một lựa chọn tuyệt vời để loại bỏ những thứ dư thừa và nhận lại được số điểm lớp tương xứng. Đó là một cuộc giao dịch tuyệt vời, nó vừa có thể hỗ trợ chúng ta trong cuộc tranh đua với ba lớp còn lại nhưng không hề gây thiệt hại đến lớp này một chút nào. Nhưng sau ba lần lặp lại, số phiếu ủng hộ vẫn nhiều hơn phản đối. Nói cách khác, hơn một nửa lớp đã bỏ phiếu “không” cho Nhiệm vụ này. Nếu từ đây cho đến hết thời gian mà cục diện vẫn không thay đổi, tôi sẽ tôn trọng ý kiến của các bạn và bỏ phiếu phản đối”

Nếu hết thời gian mà vẫn không thay đổi sự chênh lệch, kết quả sẽ là từ bỏ đi điêm lớp và bảo vệ bạn của mình

“Vậy là mọi thứ đều đã rõ ràng! Các bạn không nhất thiết phải bỏ phiếu có, hãy bỏ phiếu không đi nào. Đó là mệnh lệnh của Ryuen-san đấy!”

Ishizaki cảm thấy nhẹ nhõm vì chiến lược này rất dễ hiểu và được lòng các bạn cùng lớp của mình.

“Chờ một chút… Cách làm này…..Nó không giống như thường ngày.”

Ibuki, người đã cảm thấy chán nản trong suốt kỳ thi đặc biệt cho đến nay, lên tiếng với một giọng không hài lòng.

“Ý cậu là gì?”

“Cậu đã bỏ phiếu “ủng hộ”, phải không? Tại sao lại không tiếc tục và buộc mọi người phải bỏ phiếu đồng ý như những gì cậu vẫn làm? Cậu định đóng vai một người tốt và nói rằng tôi đang bảo vệ bạn bè của mình ư?”

Ibuki muốn ám chỉ rằng trong mắt các bạn trong lớp cái tên Ryuen là một kẻ độc đoán và sẽ chỉ chăm chăm vào điểm lớp, không thể nào ngoại lệ này có thể khả thi.

“Vậy là cô cũng đã bỏ phiếu ủng hộ? “

“Hoàn toàn ngược lại, là phiếu chống. Nhưng tại sao tôi lại phải báo cáo với cậu.”

“Nếu kỳ thi này không mang tính nặc danh, tôi có thể thoải mái bỏ phiếu nhất trí ủng hộ. Sẽ nhanh hơn nếu trục xuất bất kỳ ai không đồng ý với tôi. Nhưng đây là một cuộc kiểm tra bỏ phiếu ẩn danh. Vì tôi không thể chắc chắn rằng ai đã bỏ phiếu cho phương án nào, sẽ nhanh hơn nếu tôi để cho họ tự nhất trí với đa số phiếu là phản đối. “

” Ý cậu là cậu không chắc mình có thể kiểm soát được việc các lá phiếu sẽ đi về đâu và nếu nhất trí về lựa chọn ủng hộ thì sẽ là cả một dấu hỏi lớn phải không.”

“Kukuku, cô có thể tưởng tượng thế nào thì tùy cô.”

“Này, đừng nói nhảm nữa, Ibuki. Ryuen-san đã nói hãy bỏ phiếu chống rồi, Cho dù điều đó sẽ làm giảm điểm của lớp, thì vẫn tốt hơn vì nó sẽ giúp cái bầu không khí này có thể chuyến biến theo hướng tích cực.”

“Đừng quan tâm đến tôi. Chẳng qua chỉ là một chút hiếu ki của bản thân thôi. Cậu hãy thong thả làm những gì cậu muốn.”

Bây giờ mục tiêu mà cả lớp muốn hướng tới đã được quyết định, khoảng thời gian này cũng sẽ được đánh dấu bằng tỷ lệ im lặng cao.

Và lần bỏ phiếu thứ tư. Kết quả là…

Kết quả của vòng bình chọn thứ tư:

7 phiếu ủng hộ 33 phiếu phản đối

Cuộc bỏ phiếu được cho là gần như nhất trí ở phe phản đối, hóa ra lại chiếm đa số tương tự như lần trước, chỉ có 2 phiếu được di dời.

“Kaneda, Nishino. Hai người đã bỏ phiếu cho phương án nào đấy?

“Tất nhiên, theo chỉ bảo của Ryuen-san, thì là ngược lại.”

“Tôi là một người đã bỏ phiếu ủng hộ, nhưng giờ tôi buộc phải thay đổi lá phiếu thành phản đối vì tôi không muốn việc nhất trí cho nhiệm vụ này tốn thêm thời gian.”

Hai người bỏ phiếu cho lựa chọn ủng hộ nay đã chuyển sang phe phản đối.

Và trên thực tế là Ryuen cũng đã bỏ phiếu chống trong cuộc bỏ phiếu hiện tại, nó sẽ phải giảm thêm ít nhất là ba phiếu ủng hộ nữa thì nó mới được thông qua. Hơn nữa, lần này cuộc bỏ phiếu không được tự do mà bị ép buộc, với mệnh lệnh của Ryuen là bỏ phiếu chống. Mặc dù vậy, vẫn có tận bảy phiếu ủng hộ. Chúng ta không thể loại trừ khả năng rằng số lượng những người ủng hộ đã tăng lên, hoặc rằng Kaneda và Nishino đang nói dối. Bản thân Ryuen đã bỏ phiếu 100% phản đối đề xuất này, nhưng những người xung quanh không có cách nào để xác nhận liệu điều này có đúng hay không, và một cảm giác bất an mới bắt đầu lan rộng. Trước kết quả này, Ryuen bình tĩnh suy nghĩ. Thay vì chỉ nhìn vào số lượng phiếu bầu, hãy cố gắng xác định điểm rơi của các lá phiếu và những kẻ ẩn danh.

“Ai vẫn tiếp tục bỏ phiếu đồng ý !?” Lệnh của Ryuen là bỏ phiếu phản đối.”

Ishizaki lo lắng khi có tận bảy học sinh không tuân theo các hướng dẫn rõ ràng được đưa ra cho họ. Nếu Ryuen thay đổi ý định này, nguy cơ mà ai đó trong lớp bị đuổi học sẽ rất cao.

“Kukuku, đừng thô lỗ như vậy chứ Ishizaki. Đừng làm lỡ cuộc vui của tôi chứ. Các lá phiếu hoàn toàn ẩn danh và không có cách nào để biết ai đã bình chọn cho ai. Điều này có nghĩa là có không ít người thực sự thèm khát phần thưởng của nhiệm vụ này.”

“Nhưng đó là một vấn đề nếu các cậu không làm theo hướng dẫn của Ryuen-san!”

“Không hẳn. Không có gì sai khi cố gắng lấy điểm lớp bằng việc lựa chọn đuổi học các bạn cùng lớp. Thay vào đó, có tận bảy kẻ tham lam muốn vào lớp A, đúng không?”

Như thể chỉ chờ đến tình huống này, Ryuen vỗ tay thích thú.

“Nhưng nếu anh cho phép mọi người lựa chọn việc trục xuất, câu hỏi được đặt ra là ‘ai’ sẽ bị trục xuất. Em chắc chắn rằng bảy người đã bỏ phiếu ủng hộ đều đã có ý tưởng, ít nhất là một cái tên cụ thể về những người mà họ cần phải khai trừ.”

“…… Có khi nào là tô-tôi không?”

Ishizaki bắt đầu hoảng sợ, tự hỏi liệu mình có phải mục tiêu bị trục xuất hay không.

” Tao không thể loại trừ khả năng có những người nghĩ rằng mày không cần thiết, nhưng có ai có đủ can đảm để nói như vậy không? Trừ mày ra thì, cũng có thể là một ai khác đang oán hận tao thì sao? Chắc chắn hắn sẽ rất khoái chí nếu “tao”bị đưa vào tầm ngắm và bị đuổi học chỉ vì cái nhiệm vụ cỏn con này.

Ryuen tiếp lời

“Hãy cầu nguyện đi vì đây là cơ hội duy nhất của mày đấy .”

Tiến về phía trước, Ryuen khiêu khích mọi người như thế muốn thách thức kẻ giấu mặt kia.

Tuy nhiên, không khí một lần nữa chìm vào trong sự im lặng và tất nhiên không có học sinh nào lên tiếng đáp trả.

“Chà, có vẻ mày sẽ không để lộ chân tướng chỉ vì trò khiêu khích của tao đâu nhỉ? Kukuku, thôi được tao sẽ dành thời gian này để chơi đùa với mày.”

Cứ như vậy lần bỏ phiếu thứ năm đã đến.

Điều này có nghĩa là chúng tôi đã hoàn thành bốn khoảng thời gian nghỉ.

Kể từ khi bắt đầu nhiệm vụ này, chúng tôi đã dành khoảng 40 phút cho việc tự thảo luận.

Và kết quả là …….

Kết quả của vòng biểu quyết thứ năm:

8 ủng hộ 32 phản đối

Kết quả là thêm một phiếu ủng hộ nhiệm vụ, trái ngược lại với mong muốn giảm số phiếu ủng hộ của Ryuen.

“Cậu đang tính làm gì vậy, Ryuen? Đã được gần một giờ rồi.”

Ngay lúc này, Nishino tỏ vẻ bực tức thấy rõ.

“Không cần vội. Thời gian vẫn còn khá nhiều mà, đúng không?”

“Đúng là vậy, nhưng có khá nhiều người đã bỏ phiếu đồng ý và họ đang chống lại mệnh lệnh của cậu đấy. Đó không phải là một vấn đề sao?”

Số phiếu ủng hộ rõ ràng tượng trưng cho sự thiếu kiểm soát và quyền lực của Ryuen.

“Có lẽ, tôi nghĩ cậu nói cũng đúng. Và tôi cũng không thể loại trừ khả năng cậu là một trong số đó.”

“Tôi ……”.

Đó là một đòn phản công, và Nishino dù hơi sửng sốt nhưng vẫn có đủ can đảm để nhìn thẳng vào mắt cậu ta và nói : “Tôi sẽ không bao giờ làm điều đó.”

“Chà, dù cậu có chất vấn họ đi chăng nữa thì cũng chẳng thu nhặt được bằng chứng nào trừ khi họ thú nhận, ý tôi là nếu họ cố tình nói dối để che dấu, cậu không có cách nào để xác minh đó có phải là sự thật hay không.”

Một câu hỏi khó về việc làm sao để tìm ra những người đang bỏ phiếu ẩn danh kia.

“Tôi đang có một ý tưởng, cậu muốn nghe nó không?”

Nanami Yabu, người đang quan sát tình hình chặt chẽ từ đầu đến giờ, đánh tiếng với cậu ta rằng bản thân có điều gì đó muốn nói.

“Đừng ngần ngại, hãy nói đi”.

“Tại sao chúng ta không biểu quyết nhất trí ủng hộ và để những học sinh trong lớp đánh giá công bằng để quyết định xem ai xứng đáng bị đuổi học?”

“Ý cậu là tất cả chúng tôi phải thay đổi lá phiếu thành ủng hộ ở vòng biểu quyết sau?”

“Không, tôi không……. Tôi luôn phản đối nó. Nhưng tôi bắt đầu nghĩ rằng nếu trường hợp những người bỏ phiếu ủng hộ không chịu thay đổi thì sao, tốt hơn là tôi nên thay đổi quyết định của chính mình để đặt được sự nhất trí một cách dễ dàng. Ví dụ, …… nếu người được chọn bị trục xuất là Ibuki thì mọi người nghĩ sao? “

Sau đó Yabu hướng đôi mắt lạnh lùng của mình về phía Ibuki.

“Nếu là Ibuki-san,thì tôi nghĩ tôi đồng ý với việc đó …….. Tất nhiên, tôi vẫn luôn phản đối việc trục xuất”

Theo sau Yabu, Rika Morofuji cũng giơ tay đồng ý.

“Từ từ đã nào mọi người. Ryuen-san đã quyết định bỏ phiếu cho phe phản đối, vì vậy chúng ta phải theo phe phản đối chứ.”

“Chờ một chút. Tôi cũng tán thành ý kiến của hai người họ.”

“Ồ….Lạ thật nha…..phải cậu không đó?”

“Thực tế là họ đang nói lên ý kiến của bản thân và hai người họ phản đối nó bởi vì họ cho rằng điều đó là đúng đắn. Nếu chúng ta không nhận được thít nhất hai phiếu ủng hộ đề nghị trong cuộc bỏ phiếu tiếp theo, sẽ có một sự mâu thuẫn. Họ sẽ không mắc một sai lầm cơ bản như vậy đâu, phải không ?

Cả Yabu và Morofuji đều gật đầu lia lịa trước câu hỏi.

Tất nhiên, khả năng tám người giấu tên bỏ phiếu ủng hộ nhiệm vụ không thể bị không giữ vững trong vòng bỏ phiếu tiếp theo, nhưng Ryuen biết rõ rằng hai vấn đề này là hoàn toàn khác nhau.

“Tôi đã không ngần ngại nói rằng tôi đã bỏ phiếu ủng hộ và thậm chí tôi đã nêu cả tên của mình ra. Không giống như tám người ẩn danh kia. Và từ góc nhìn của tôi, bọn họ không phải là những người duy nhất,ngoại trừ Yabu và Morofuji, muốn tham gia vào phe ủng hộ này.”

Nhóm nữ sinh thân thiết với Yabu và những người bạn đang nắm một vị trí khá cao trong lớp này của cô ấy cũng đồng tình.

Mặc dù đó chỉ là ý kiến của hai người, nhưng thực tế có thể coi đó là ý kiến của cả nhóm.

“Vậy cậu có thể cho chúng tôi biết suy nghĩ của cậu về những gì chúng tôi đã trình bày không, Ryueen-kun?”

“Cách duy nhất để trục xuất một ai đó là cô lập các phiếu bầu của cả lớp và sẽ không có phiếu bầu nào ủng hộ người kia. Có ai trong lớp này sẵn sàng chịu bị đuổi học để bảo vệ Ibuki không?”

Cậu ta hỏi cả lớp câu đó. Nhưng không hề có một cánh tay nào đưa lên.

“Nghe có vẻ là một ý kiến hay đấy, Ibuki. Cô có ngoan ngoãn chấp nhận việc chính mình sẽ bị đuổi ra khỏi lớp không?”

Nếu cô ấy chấp nhận hoặc nói rằng cô ấy có thể làm bất cứ điều gì cậu ta muốn, Ryuen sẽ không ngần ngại mà đuổi Ibuki. Bầu không khí đang trở nên căng thẳng.

“Tôi xin lỗi, nhưng tôi sẽ không thể bị đuổi học đâu.”

Ibuki trả lời mà không nhìn Yabu hay Morofuji, những người đã chỉ đích danh cô ấy.

“Cái gì? Tôi nghĩ đối với cô, Ibuki.Cô sẽ không có lý do gì mà chống đối lại việc bị chỉ định phải bỏ học chứ, không phải sao?.”

“Tôi không quan tâm đến cái trường này, nhưng có một người mà tôi muốn trả thù. Hơn nữa, cậu có thực sự nghĩ rằng tôi sẽ chấp nhận hình thức đuổi học này không?? Tôi sẽ không hy sinh chỉ để trở nên có lợi cho những kẻ mà tôi không thích. “

“Cô chỉ đang cố gắng vùng vẫy để bản thân không bị đuổi vì bất cứ lý do gì thôi. Cô đang cô gắng tỏ ra là mình ổn, nhưng sự thật là cô rất sợ. Phải không?”

Yabu cười khoái chí.

[Note - Đây là Nanami Yabu giữa shiina và mii chan.

Đề phòng nếu bạn đang thắc mắc]

“Haha! Cô đã thay đổi rồi đấy, phải không? Cô đã từng là một đứa chỉ biết bám cái đuôi của Manabe. Có thấy hãnh diễn khi trở thành tâm điểm của đám con gái ngay khi con ả đó rời đi không?”

Khi Ibuki trả lời, nụ cười của Ryuuen biến mất và cậu ta dùng ánh mắt sắc bén đe dọa cô.

“Này, Ibuki. Phải biết rõ mình đang đứng ở vị trí nào chứ. Yabu thì có những người bạn phản đối việc cô ấy rời trường học. Nhưng cô thì lại không. Và cô không hề có mong muốn gắn bó với trường học, phải không?”

“… Đúng vậy, Có vấn đề gì không?”

“Tôi không ghét cô, nhưng nếu cô chấp nhận im lặng ra đi và cống hiến cho lớp thì lại là chuyện khác. Bất kể cô có hài lòng hay không, chúng tôi cũng sẽ không dư nước mắt mà khóc thương cho cô được đâu.”

“Nó cũng không tệ lắm đâu, Ibuki-san. Cậu là người duy nhất nghĩ rằng Ryuen-kun vẫn còn quan tâm tới mình mà .”

“Cô có ghét tôi không Ibuki?.”

“Không hề. Tôi không có ý định làm bạn với cậu. Cậu có thể làm bất cứ điều gì để giành chiến thắng.Tôi còn chẳng lạ gì, những tôi vẫn khẳng định rằng mình sẽ không bị đuổi học.”

Cô lặp lại lời từ chối của mình, nhưng giọng điệu của Ryueen cũng trở nên gay gắt hơn.

“Tôi không quan tâm ý định của cô là gì.Vậy tôi sẽ hỏi lại các bạn một lần nữa và đặt cược vào nó để xem liệu những người còn lại có bỏ phiếu nhất trí ủng hộ hay không. Hãy giơ tay lên nếu các bạn muốn bảo vệ Ibuki. Thời gian biểu quyết chỉ có một phút thôi đấy, bắt đầu trò chơi nào!. “

Trong cái bầu không khí ảm đạm và lạnh léo này, Ishizaki khẽ rùng mình

Đây không phải là lúc để sợ Ryuen mà là lúc đưa ra lựa chọn của bản thân.

“Đừng làm vậy, Ishizaki.”

Chính Nishino, người đã ở bên Ishizaki từ nãy giờ, là người đã ngăn cản anh ta.

“Này, Nishino…?

“Chúng ta đang phải cạnh tranh nhau để giành chiến thắng. Tình đồng đội nửa vời của cậu sẽ chỉ mang đến sự thiếu quyết đoán của chính cậu mà thôi .”

“Nhưng nhưng. Ibuki cũng là……….. “

“Hết giờ rồi”.

Một phút trôi qua và không có một học sinh nào đứng ra để nói rằng mình sẽ lựa chọn bảo vệ Ibuki.

Ánh mắt giễu cợt của Yabu, những cái nhìn hoài nghi, những cái nhìn thương hại, và nhẹ nhõm của những học sinh rằng họ không phải là mục tiêu. Một loạt những suy nghĩ đan xen vào nhau trong im lặng.. “

“Kuku, được rồi. Vậy thì……..”

Ibuki, người đang cố gắng phản biện cho chính mình trong tuyệt vọng, ngắt lời Ryuen một lần nữa.

Cô ấy nhận ra một điều rằng cô ta đang gặp bất lợi vì cô chưa hề tìm thấy được một người bạn thực sự nào cho riêng mình.

Đó là lý do tại sao ngay từ đầu cô ấy đã nói với mọi người rằng mình đã bỏ phiếu phản đối nó. Nhưng bây giờ chuyện này đang xảy ra, cô ta không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tự biện hộ cho bản thân.

“Vậy thì sao?”

Ryuen giữ im lặng trong khi chờ đợi những lời tiếp theo.

"’…… Tôi vẫn còn có việc phải hoàn thành trong ngôi trường này. “

” Ồ? “

“Thật là tiếc, nhưng tôi đành phải phụ kì vọng của cậu rồi, ngay cả khi cả lớp bỏ phiếu tán thành, tôi vẫn sẽ tiếp tục bỏ phiếu chống. Nếu mỗi lần như vậy không đạt được sự đồng thuận nhất trí, chúng ta đều sẽ thất bại trong bài kiếm tra đặc biệt này.”

“Hả? cô định phản bội cả lớp à?”

“Đó là những gì tôi muốn nói, vậy thôi”.

Quyết tâm, Ibuki tuyên bố mình sẽ phản đối đến cùng.

“À, tất nhiên rồi. Thay đổi quyết định không phải là một ý kiến tồi đâu, Yabu, nhưng còn quá sớm để quyết định chỉ đích danh một cái tên. Nếu cậu thực sự muốn loại bỏ Ibuki, trước tiên cậu phải tập hợp được số lượng lớn các lá phiếu ủng hộ để làm tiền đề cho sự nhất trí và sau đó hẵng nhắc đến tên cô ta. “

“Chậc Chậc…….!”

Nếu bạn biết mình sắp bị đuổi học, bạn sẽ không đời nào chịu ngoan ngoãn bỏ phiếu ủng hộ.

“Chúng ta nên bỏ phiếu phản đối!.”

Nishino cảm thấy khó chịu một cách kỳ lạ khi Ryuen đưa ra những chỉ dẫn như vậy, nhưng cũng chỉ đành tuân theo.

“Tại sao các cậu lại phải bày ra ba cái trò hề này? Không phải rất lãng phí thời gian sao?”

Nishino chỉ ra rằng Yabu và Ibuki có thể ngừng tranh cãi sớm hơn và không cần thiết phải có một cuộc tranh luận vô nghĩa vì rõ ràng sẽ khó đạt được sự nhất trí ủng hộ nhiệm vụ khi tên của cá nhân nào đó được nêu ra trước.

“Đó chỉ là một cách để giết thời gian thôi. Dù sao thì chúng ta cũng đang rảnh mà.”

Ryuen chỉ nói về vấn đề đó một cách đơn giản nhưng một số học sinh trong lớp nhận ra rằng nó không chỉ dừng lại ở đó. Họ hiểu rằng lý do cậu ta đồng ý lời đề nghị của Yabu, thứ mà cậu ta sẽ không bao giờ chấp nhận nó ,là để khiến Ibuki nói rằng cô ta sẽ không bao giờ chịu bỏ phiếu ủng hộ. Mục đích là giáp tiếp tạo ra một tình thế ngặt nghèo để làm lung lay ý chí của những học sinh có ý muốn ủng hộ nhiệm vụ và đưa nó đến nhất trí.

Đó dường như là một nước cờ thông minh của Ryuen và một chiến lược chấp nhận phải hi sinh để thoát ra khỏi tình huống mà cậu ta cảm thấy mình không thể kiểm soát được.

Trong lần bỏ phiếu thứ sáu, có 7 phiếu ủng hộ và 33 phản đối, và vào lần thứ bảy có 6 ủng hộ và 34 phản đối. Có vẻ như số phiếu ủng hộ việc trục xuất đang giảm dần, nhưng trong lần bỏ phiếu thứ tám, lại có 7 phiếu ủng hộ và 33 phiếu phản đối.

Kết quả của lần bỏ phiếu thứ chín:

7 phiếu ủng hộ 33 phiếu phản đối

Vẫn còn tận 7 phiếu ủng hộ.

Đây là một con số đại diện cho quyền lực lãnh đạo của Ryueen vào lúc này, nó vẫn chưa đủ lớn mạnh để có thể áp đảo cả lớp D.

Từ vòng bỏ phiếu thứ sáu đến thứ chín, Ryuen không thốt ra một lời nào, chỉ giữ nguyên vị trí ngồi trên bục trong mười phút. Anh ta chỉ âm thầm quan sát cùng một nụ cười đáng sợ trên khuôn mặt.

Tuy nhiên, tình hình này đã thay đổi trong khoảng thời gian trước khi bắt đầu vòng bỏ phiếu thứ mười.

“Nghe cho rõ đây!”.

Ryuen, người vẫn đang cười, đột nhiên quay sang cả lớp và hét lên một cách hùng hổ.

Các học sinh còn lại, những người đang tiếp tục những cuộc trò chuyện trông giống như là tán gẫu hơn là một cuộc tranh luận, giật mình và chỉnh đốn tư thế hướng mắt về phía cậu ta.

“Các cậu thậm chí còn không thể tự ý bỏ phiếu phản đối nếu trong trường hợp tôi giữ im lặng và không đưa ra gợi ý nào, đúng không?.”

Tất cả học sinh đều im lặng trước sự thay đổi kỳ lạ của Ryuen.

“Tôi biết rằng cậu sẽ không bận tâm mấy nếu có một số lượng phiếu ủng hộ nhất định, nhưng nếu cậu cho rằng cuộc bỏ phiếu là vô nghĩa, cậu đã sai.”

Anh ta dùng gót chân đá mạnh vào phía sau bục.

“Những kẻ ẩn danh vẫn đang tự tin rằng bản thân sẽ an toàn, nhưng thực ra các người đã sớm để lộ thân phận rồi.Tao cũng đã hiểu đại khái những gì đang diễn ra rồi. Nếu ai đó muốn làm điều gì dại đột, tao sẽ cho kẻ đó phải trả giá đắt……Mọi người hiểu ý tôi chứ?”

Kết quả của vòng bỏ phiếu thứ mười:

6 ủng hộ 34 phản đối

Với những lời đe dọa mạnh mẽ từ Ryuen, cuộc bỏ phiếu đã dần nghiêng về phe phản đối với việc phe ủng hộ bị mất đi một phiếu.

Tuy nhiên, vì kết quả có 6 phiếu ủng hộ đã diễn ra một lần trong cuộc bỏ phiếu thứ bảy, nên có thể nói rằng thực tế lời đe dọa của cậu ta cũng không phát huy tác dụng mấy.

Khoảng thời gian tưởng chừng như dồi dào lại bị sử dụng một cách cẩu thả..

“……”

[T / L Note - Đây là Nishino

A person wearing a garment Description automatically generated with low confidence

Dành cho ai đang thắc mắc.]

Đột nhiên, nụ cười của Ryuen biến mất và thay vào đó là một cái nhìn dữ tợn.

“Có vẻ vẫn còn những kẻ đang ngoan cố nhỉ?. Tôi cảm thấy mệt mỏi khi phải chơi đùa với các người rồi đấy.”

Vẫn còn khoảng bốn giờ nữa, nhưng nhiệm vụ cuối cùng này đã trôi qua hơn một giờ rưỡi.

Kết quả lần bỏ phiếu thứ 11:

7 phiếu ủng hộ 33 phiếu phản đối

Lại một lần nữa, số phiếu ủng hộ lại tăng thêm một, cục diện lại trở về như trước kia.

“Làm thế nào cậu tự tin rằng mọi người đều sẽ nghe theo cậu? Và với cái tốc độ này thì tôi cho rằng mục tiêu mà cậu hướng đến sẽ đi chệch quỹ đạo mà nó vốn có”

Nishino, không thể kìm nén sự tức giận của mình, hỏi Ryuen rằng cậu ta sẽ làm gì.

“Như cô đã nói, tôi cũng nghĩ đã đến lúc chúng ta nên bàn bạc chuyện này với nhau rồi.”

“Hừ…… Cậu tính làm điều đó bằng cách nào?”

“Cô nghĩ rằng nãy giờ tôi chỉ đang rỗi hơi khi ngồi đây và quan sát các bạn cùng lớp của chúng ta thôi sao? Cô có nhận thấy rằng có một điều kỳ lạ đã xuất hiện từ lần bỏ phiếu thứ sáu đến thứ mười không? Tôi đang muốn nói đến con chuột nhắt đang di chuyển qua lại giữa hai lựa chọn và cái trò đó đang làm phân tâm mọi người. Bây giờ có lẽ tôi nên tiết lộ cho cô biết đó là ai nhỉ “.

Bầu không khí căng thẳng bùng phát bao trùm cả lớp.

Thông thường không dễ để nắm được thông tin chính chủ về các lá phiếu nặc danh.

Tuy nhiên, ……

“Là cậu, đúng không? Yajima.”

“Hả? Tôi…… là gì……? Không không không! Không!”

Người được nêu tên là Mariko Yajima.

Cậu ta vội vàng đứng dậy để phủ nhận, nhưng lại để lộ rõ vẻ khó chịu và bộ dạng bồn chồn đó với mọi người.

“Đừng hy vọng tôi tin cậu chỉ vì bản chất của các lá phiếu là ẩn danh và việc cậu dùng vấn đề đó để phủ nhận chuyện này là thứ mà ai cũng có thể nghĩ đến. Nhìn cách cậu phản ứng kìa, rối tít lên như vậy thì hẳn thủ phạm là cậu rồi. Cậu hiểu tôi muốn nói gì chứ”?

“Không, không, không. Tôi …! Tôi …!

“Nếu tôi đã khẳng định đó là cậu, thì kẻ đó là cậu. Nếu tôi nói là không, thì đó không phải là cậu. Tuy nhiên tôi là kẻ nhân từ và luôn muốn cho kẻ khác một con đường lui, cậu có vẻ là kẻ đầu tiên may mắn nhận được đặc ân này đấy. Từ nay về sau, cậu không có quyền bỏ phiếu ủng hộ nếu không có mệnh lệnh của tôi. Có cần tôi phải nhắc lại không? Và nếu cậu chống lại lệnh thì việc tên mình có trong danh sách bị đuổi học là điều chắc chắn “

Đây là một mối đe dọa không thể phủ nhận. Ngay cả khi Yajima tiếp tục bỏ phiếu phản đối nhiệm vụ này và khiến cho kỳ thi đặc biệt này thất bại, cậu ta sẽ bị trục xuất bằng một số cách thức dơ bẩn khác trong một tương lai không xa. Cậu ta không cần tốn quá nhiều thời gian để tưởng tượng ra viễn cảnh đó.

“Không phải là tất cả, nhưng tôi đã biết rõ đích dang những ai đang biểu quyết ủng hộ. Chúng ta sẽ chờ xem họ có ngu ngốc và cần phải bị nêu tên trực tiếp như Yajima hay không …… Tất cả sẽ được định đoạt trong cuộc bỏ phiếu tiếp theo. “

Sau đó, đến lần bỏ phiếu thứ mười hai.

Kết quả lần bỏ phiếu thứ 12:

5 phiếu ủng hộ 35 phiếu phản đối

Số phiếu ủng hộ việc trục xuất không tăng lên, Vì Yajima đã buộc phải bỏ phiếu phản đối. Tuy nhiên, dù đã đưa ra cảnh báo cuối cùng, chỉ có hai phiếu bầu chuyển sang phản đối và năm phiếu ủng hộ vẫn giữ nguyên.

Các học sinh trong lớp của Ryuen đều nhận thức được rõ rằng năm phiếu bầu ấy sẽ vẫn yên vị mãi ở đó cho dù có dùng bất kỳ hình thức đe dọa nào đi nữa.

“Năm người cơ à……”

Sau khi lẩm bẩm điều này, Ryuen kiểm tra thời gian còn lại và rời khỏi chỗ ngồi của bản thân.

“Tao phải thừa nhận rằng họ đã có những chiến lược khá hay. Nhưng tao không hài lòng về điều đó. Nếu các người không muốn từ bỏ thì cần phải cố gắng lên. Năm người ẩn danh này muốn tôi bị trục xuất. Nếu vậy thì chúng ta đành phải thực hiện nhất trí bỏ phiếu theo phe ủng hộ. Tao chắc chắn rằng những kẻ ẩn danh kia sẽ rất vui khi nghe điều này. Sẽ rất nhàm chán nếu chỉ ngồi đây nhìn đồng hồ và để ngày hôm nay trôi qua lãng phí phải không? Vậy thì hãy hành động đi! Đó là cách các bạn có thể đấu tranh công bằng dựa vào khả năng của chính bản thân. “

Để vượt qua bài kiểm tra đặc biệt này, phải đạt được sự nhất trí của cả hai phe.

Nó sẽ chỉ kéo dài và lặp lại trong nhiều giờ trừ khi bạn xác định được những học sinh đang bỏ phiếu ủng hộ.

Dường như sẽ không có ai lên tiếng trong tình huống này , nhưng………

“Ồ được thôi, Ryuen. Vậy thì tôi sẽ là người đầu tiên. …… Tôi là người đã bỏ phiếu đồng ý.”

Cuối cùng, một trong những người giấu tên đã bỏ phiếu ủng hộ đề xuất này đã xuất hiện.

“Tokito, Cậu! Cậu còn biết mình đang nói gì không?”

Khi Ishizaki đang cố gắng tiến tới tấn công Tokito, Katsuragi nắm lấy cánh tay của cậu ta và ngăn lại.

“Dừng lại đi, Ishizaki. Chúng ta đang thma gia kỳ thi đặc biệt. Cậu muốn gây sự chú ý bằng việc dùng bạo lực ở đây thật sao?

Nếu cậu làm bất cứ hành động gì đi quá giới hạn, Sakagami-sensei sẽ hủy bỏ kỳ thi một cách không thương tiếc, đúng không?”

“…”

“Tất nhiên. Nếu điều đó xảy ra, kỳ thi đặc biệt này sẽ kết thúc với mức phạt là đuổi học dành cho cậu đấy.”

“Chậc chậc! …… Coi như tôi sai”

“Và mặc dù Tokito đã thừa nhận, nhưng không có gì chắc chắn cậu ta thực sự đã làm vậy.”

Katsuragi nói, ngay cả khi cậu chắc chắn đến 99%, không có cách nào để chắc chắn 100% là họ khi tính chất của cuộc bỏ phiếu vẫn còn ẩn danh. Rất khó để xóa bỏ ranh giới mà về việc giả vờ ủng hộ điều gì đó trong khi bản thân đang bỏ phiếu phản đối nó.

“Cậu nói không sai, Katsuragi nhưng những gì tôi đã nói hoàn toàn là sự thật. Tôi đã chờ đợi một kỳ thi đặc biệt như thế này. Nó không phải là một kỳ thi bình thường giống như các kỳ thi khác, vào thời điểm nhiệm vụ này xuất hiện, tôi đã rất ngạc nhiên …… và chính tôi cũng biết rõ đây là cơ hội duy nhất để tôi lật đổ thể lực của Ryuen “.

“Tại sao bây giờ cậu mới lộ diện, Tokito ……”

“Tôi đã để mắt đến Ryuen từ lâu rồi. Lẽ ra tôi đã giới thiệu bản thân sớm hơn, nhưng tôi rất ngạc nhiên khi thấy số lượng những người ủng hộ nhiệm vụ này không hề giảm.”

“Tốt thôi, Tokito. Đây không phải là lần đầu tiên cậu không phục tùng. Thực sự là tôi cảm thấy rất hào hứng khi biết được cậu đã bỏ phiếu ủng hộ đấy.”

“Cậu có thể tiếp tục như thế này bao lâu? Cậu vẫn chưa nhận ra là bản thân không đủ khả năng à.”

“Kuku! Cho dù có lặp lại cuộc biểu quyết bao nhiêu lần đi chăng nữa, thì các lá phiếu ủng hộ sẽ không bao giờ biến mất. Điều đó có nghĩa là nếu hết thời gian, lớp chúng ta sẽ mất 300 điểm và chúng ta sẽ bị loại khỏi cuộc chiến tranh giành vị trí lớp A.”

“Đúng vậy. Cậu là lãnh đạo của lớp này mà. Nếu lớp này trượt kỳ thi đặc biệt, đó không phải là lỗi của tôi, mà là của cậu. Đó là tùy thuộc vào cậu. Ngay từ đầu, cậu đã tự tiện kiểm soát các lựa chọn cho Kỳ thi đặc biệt này. Cậu thậm chí còn bỏ ngoài tai những ý kiến nói rằng chúng ta nên đấu với lớp của Ichinose, và cậu ép chúng tôi phải chọn lớp của Sakayanagi làm đối thủ. Tất nhiên, cậu buộc phải chịu trách nhiệm nếu chúng ta thất bại, đúng không”

“Haha.Tôi hiểu rồi. Đó là lý do tại sao cậu đã rất ngoan ngoãn vâng lời trong các nhiệm vụ trước và lựa chọn nhiệm vụ cuối cùng này để tạo ra một cuộc nổi loạn, tôi thích cậu rồi đấy.”

“Tôi chỉ đang cố cho cả lớp thấy rằng họ đã sai. Tôi không muốn làm cả lớp phải khó xử, nhưng tôi không hài lòng về lãnh đạo là một kẻ như cậu.”

“Nhưng nhiệm vụ này là một cơ hội hiếm hoi để trục xuất một ai đó. Vì vậy, mày đã quyết định chớp lấy thời cơ. Vậy thì, nói cho tao nghe nào, mục đích mày tạo ra cuộc chia rẽ số phiếu này là gì? Mày muốn gì ở tao nào!.”

“Điều tôi muốn, cũng là điều mà bất kỳ ai trong chúng tôi, những người đã bỏ phiếu ủng hộ mong muốn rằng cậu sẽ từ chức lãnh đạo ngay tại đây. Nếu cậu có thể hứa như vậy trước mặt mọi người, cậu sẽ có thể nhận được số lượng phiếu phản đối áp đảo và số phiếu sẽ được nhất trí.”

Mặc dù không thích Ryuen, nhưng Tokito biết rằng sẽ khó khăn như thế nào để có được một lá phiếu nhất trí ủng hộ nhiệm vụ này. Đó là lý do tại sao anh ta đề xuất một thỏa hiệp.

“Không giống mày tí nào cả, Tokito à!. Mày nghĩ mày đủ sức để chạm đến một cọng lông của tao không mà lại còn tự tin vào việc có thể đuổi học tao?”

“Đừng chọc tôi cười. Nếu cuộc bỏ phiếu nhất trí ủng hộ, cậu sẽ là người được chọn đấy, Ryuen.”

A picture containing text Description automatically generated

“Tôi có thể hỏi cậu vài điều được không Tokito-kun?

Kaneda giơ tay lên trong khi điều chỉnh lại kính đeo mắt của mình.

“Đúng như cậu nói, rằng nếu kỳ thi đặc biệt này bị thất bại, một phần trách nhiệm sẽ thuộc về người lãnh đạo. Nhưng nếu số lá phiếu ủng hộ được nhất trí theo hướng phải chọn một người hi sinh, thì chắc chắn một học sinh trong lớp của chúng ta sẽ bị đuổi học. Chính vì hiểu rõ nguy cơ đó nên hiện tại có khá nhiều học sinh vẫn tiếp tục bỏ phiếu chống theo hướng dẫn của Ryuen “.

Mặc cho Kaneda bình tĩnh và từ tốn giải thích về điều gì đang chờ đợi cậu ta, Tokito vẫn không hề giao động.

“Xét theo tình hình hiện tại thì việc bỏ phiếu phản đối là vô ích. Cậu có nghĩ rằng tất cả những người bỏ phiếu phản đối đều chỉ đang nhượng bộ Ryuen không? Đúng là không có nhiều người có thể chống lại cậu ấy. Nhưng hiện tại, ngoài lá phiếu của tôi, vẫn còn tận 4 phiếu ủng hộ. Mặc dù cậu ta đã nhiều lần đe dọa để buộc mọi người phải bỏ phiếu phản đối, nhưng thực tế vẫn còn bốn phiếu. Tôi chắc rằng vẫn có những người vẫn đang âm thầm chống lại Ryuen và muốn cậu ta bị trục xuất”.

“So với hai đứa lắm mồm Yabu và Morofuji, lập luận của cậu có vẻ logic hơn nhiều, Tokito.”

Sau một tràng pháo tay và thán phục cậu ta, Ryuen tiếp lời.

“Vậy thì tao có một ý tưởng như này. Tại sao tao và mày không thử đặt cược xem? Tokito.”

“Đặt cược?”

“Tao sẽ buộc tất cả 35 phiếu bầu chuyển sang phương án ủng hộ, kể cả tao,. Sau đó, như Kaneda đã nói, chúng ta có thể bắt đầu bỏ phiếu xem ai sẽ bị đuổi học. Cuối cùng, đó sẽ là một trận chiến thật sự, để quyết định giữa tao và mày ai sẽ nhận về số phiếu biểu quyết tán thành cao hơn và bị đuổi học.”

Nếu các học sinh còn lại vẫn tự ý bỏ phiếu phản đối, thì mối e ngại về việc phương án ủng hộ được nhất trí sẽ không xảy ra.

“Cậu hiểu mình đang nói gì không, Ryuen? Nếu cậu phớt lờ lời đê nghị của tôi để hướng đến việc nhất trí bỏ phiếu phản đối, không thể tránh khỏi việc một bạn học cùng lơp sẽ bị đuổi học đấy . Dù là thoe cách nào đi nữa thì cậu cũng toi đời thôi, đừng cố gắng vùng vẫy nữa Ryuen à!.”

Chinh tấm lòng thương xót của Tokito đã làm lỡ mất cơ hội để nhất trí số phiếu ủng hộ.

“Mọi người trong lớp đều muốn tránh hết thời gian. Vì vậy, nếu cả cậu và tôi, đều đưa ra một quyết định thống nhất ý kiến của cả hai. Điều đó sẽ không có ích hơn cho lớp D này sao?

Không đời nào cậu ta sẽ chấp nhận đề xuất của Tokito, vì vậy Ryuen đã thúc giục một cuộc bỏ phiếu nhất trí ủng hộ nó.

“Con người thật ích kỷ. Họ sẽ không vui ra mặt nếu có nguy cơ bị đuổi học, nhưng nếu phải chọn giữa tôi hoặc cậu để trục xuất, họ sẽ không do dự mà bỏ phiếu cho cậu làm người hi sinh và nhận thêm 100 Class Point đâu. “

“Cậu tự tin rằng những học sinh đang bỏ phiếu ủng hộ bây giờ sẽ đồng ý đuổi học tôi?”

“Tôi không biết. Có lẽ là vậy.”

“Và nếu kể hoạch này có mùi không thơm, cậu sẽ buộc phải bỏ phiếu phản đối để tự bảo vệ mình, đúng không?

“Fuck you! Người bị đuổi sẽ không thể nào là tao, mà là mày Ryuen à!”

“Mày đúng thật là thú vị. Tốt lắm, vậy thì hãy chờ xem đến thời khắc cuối cùng ai sẽ giành chiến thắng. “

Bốn phiếu ẩn danh còn lại, và những học sinh ghét Ryueen sẽ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tiếp tục bỏ phiếu phản đối cậu ta. Tokito tự tin rằng nếu anh ta có thể lặp lại cuộc bỏ phiếu nhiều lần để lật đổ Ryuen Kakeru, số lượng phiếu ủng hộ cho anh ta sẽ tăng lên khi thời gian còn lại giảm xuống.

“Được rồi, nểu cậu đã nói vậy –.”

Ngay khi Tokito chuẩn bị chấp nhận lời đề nghị trước sự khiêu khích của Ryuen, một tiếng gõ bàn vang vọng cả không gian này.

“Chờ chút đã, Ryuen. Cậu có thể cho cậu ta một chút thời gian không? “

Chủ nhân của tiếng động đó là Katsuragi. Cậu ta vội vàng đưng dậy và gọi tên Ryuen.

“Ồ? Là cậu sao, Katsuragi? Tôi không nhớ mình đã cho phép cậu lên tiếng. “

“Tôi không nghĩ việc tôi phát biểu phải cần sự cho phép của cậu. “

Đáp lại mệnh lệnh buộc im lặng, Katsuragi trả lời không chút do dự và quay sang Tokito.

“Như cậu nói, không sai khi nghĩ rằng chỉ cần số lượng những người không tuân theo Ryuen không phải là con số 0, thì chúng ta vẫn sẽ có cơ hội lật ngược thế cờ. Nhưng những gì Ryuen nói cũng có cái đúng. Nếu một cuộc bỏ phiếu quyết định với mục tiêu rằng nó sẽ chỉ dừng lại cho đến khi một trong hai người hoặc Ryuen hoặc Tokito phải rời khỏi trường, niềm tin của các học sinh còn lại sẽ lung lay rất nhiều theo thời gian. Nếu điều này xảy ra, ai có thể kiểm soát được đa số phiếu bầu sẽ có lợi thế áp đảo, hay nói không ngoa là Ryuen đang có tỉ lệ phần trăm chiến thắng cao hơn cậu.

“Cậu vẫn chưa hiểu được điều tôi đã nói nhỉ. Đừng cho rằng cậu ta có thể vượt trội hơn tôi chỉ vì lý do cỏn con đó, Katsuragi. Sự thật là, nhiều người trong lớp cũng không hài lòng với cách làm việc của Ryuen. Họ chỉ thất vọng vì không có cơ hội để lên tiếng thôi. Và trong tình huống xấu nhất khi thời gian đang dần cạn kiệt, chắc chắn càng sẽ có nhiều người chống lại chiến lược của cậu ta và đó cũng là lúc đảo ngược thế cờ này. Ngay cả khi đó có là con chó Ishizaki. “

“Mày sủa cái gì đấy?”

“Cậu cũng đã đứng lên chống lại hắn rồi, nhớ không? Hãy nhớ lại bản thân lúc đó, cùng niềm căm phẫn và giận dữ khi đấy.”

“À cái đó thì…….. “

Trong sự cố trên sân thượng năm ngoái, Ishizaki đã đánh bại Ryuen và tạm thời nắm quyền kiểm soát lớp học trong khi họ đang cố gắng chấm dứt tranh chấp với Ayanokoji. Tokito cố tình nhắc lại sự cố đó.

“Tôi không biết tình hình lúc đó như thế nào, nhưng cậu có tự tin rằng cuối cùng thì cậu cũng sẽ thắng không?”

“Ồ, tất nhiên”.

“Vậy tôi hỏi cậu một câu. Nếu Ryuen bị đuổi học, ai sẽ phù hợp để lãnh đạo lớp này?”

“Mày có thể tự do thảo luận về vẫn đề đó hoặc bất cứ điều gì bạn muốn. Nhưng đó chắc chắn sẽ không phải là kẻ ngoài cuộc như mày đâu, bớt mơ mộng đi Katsuragi.”

“Đúng thật tôi là một người ngoài cuộc và tôi có thể không phải người thích hợp. Nhưng có một sự thật là chúng ta sẽ không thể đưa ra những quyết định dứt khoát trừ khi có một người lãnh đạo thực sự. Nếu điều đó xảy ra chúng ta không thể theo kịp lớp A của Sakayanagi và vượt qua họ. “

Katsuragi nhìn thấy bức tranh toàn cảnh của tình hình hiện tại và tiếp tục cố gắng thuyết phục cậu ta, nhưng Tokito sẽ không dừng lại.

“Cậu đang cản đương tôi đấy. …… Vậy thì sao? Nếu tôi không sẵn sàng đối mặt với nó, tôi đã không tự ứng cư bản thân mình cho chiếc ghế lãnh đạo lớp. “

“Kuku!Ra đó là mục tiêu của mày từ đầu sao? Có vẻ mày đã phải tốn rất nhiều thời gian để chuẩn bị loại kế hoạch kiểu này nhỉ.”

“…… Câm miệng! “

“Hừ, mày đã không thể tự tin như vậy nếu không có một vài người cùng suy nghĩ với bản thân, cuối cùng mày cũng chỉ là kẻ chơi theo phương án an toàn. Thật nhàm chán!.”

Chỉ khi cậu ta có thể xác nhận rằng có một số phiếu bầu không đồng ý với Ryuen thì Tokito mới thực hiện động thái của mình.

“Làm ơn đi Ryuen. Hãy cho Tokito một cơ hội.”

Ryuen búng ngón tay một cái như để đáp lại những lời nói của Katsuragi, điều mà cậu ta coi rằng đây là một lợi thế cho Ryueen..

“Rất tốt. Tokito, tôi sẽ cho cậu một cơ hội. Cuộc bỏ phiếu tiếp theo sẽ phụ thuộc hoàn toàn vào phiếu bầu của cậu. Nếu cậu bỏ phiếu đồng ý, cậu sẽ là kẻ được chọn bị trục xuất.”

“Mày ……. Đừng có đánh trống lảnh. Mày nghĩ rằng bản thân có đủ khả năng có thể trục xuất tao sao?”

“Mày không nghe lầm đâu. Trong cuộc bỏ phiếu tiếp theo, tất cả số phiếu bầu, ngoại trừ phiếu của mày, sẽ là phiếu phản đối. Vì vậy, nó là 1 ủng hộ và 39 phản đối. Nếu cậu bỏ phiếu phản đối, vấn đề này sẽ được giải quyết một cách nhất trí.”

“‘Này bốn phiếu ủng hộ đã biến mất từ lúc nào vậy?”

“Kukuku, tôi sẽ thay đổi 4 phiếu bầu đó trong khoảng thời gian này. “

“Đ-Điều đó là không thể.”

Ngoài việc vẫn kiên quyết ủng hộ nhiệm vụ cho đến nay, Ryuen đã dành phần lớn khoảng thời gian này để nói chuyện với Tokito. Không có chuyện cậu ta chỉ đang giả vờ đánh lạc hướng để ngấm ngầm lật ngược lại số phiếu bầu.

“Thay vì hỏi những thứ vô nghĩa, sao cậu không tự trai nghiệm nó nhỉ. Hãy lựa chọn lá phiếu ủng hộ như những lần trước, và cậu sẽ biết câu trả lời.”

Chỉ còn chưa đầy một phút nữa là hết thời gian.

Mặc dù căn phòng này được lắp máy lạnh và giữ ở nhiệt độ dễ chịu, nhưng lưng của Tokito bắt đầu đổ mồ hôi. Chỉ là một lời đe dọa, hay là một trò lừa bịp. Thật khó để tin rằng cục diện đã thay đổi trong chỉ khoảng thời gian này. Nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu số phiếu ủng hộ việc trục xuất thực sự chuyển thành phiếu phản đối? Điều đó có nghĩa là tất cả học sinh ngoại trừ Tokito đã bỏ phiếu theo lệnh của Ryuen. Trong trường hợp xấu nhất nếu bản thân không biết phải làm gì, cậu ta luôn có thể thoát khỏi những phản hồi tiêu cực và áp dụng các biện pháp phòng vệ mà Ibuki đã làm, nhưng Tokito không thể chọn phương án đó vì nó sẽ rất đáng hổ thẹn. Dù là theo cách nào, một cuộc bỏ phiếu quyết định với Ryuen là không thể tránh khỏi.

Nếu nó thực sự xảy ra, bản thân Tokito sẽ bị đánh bại.

“Nếu cậu đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị đuổi học, đừng ngần ngại mà biểu quyết ủng hộ.”

“…… Không cần cậu phải nhắc.”

Thời gian bình chọn sẽ đến sớm. Tokito bỏ phiếu ủng hộ một cách liều lĩnh.

“Được rồi, tôi sẽ hiển thị kết quả của cuộc bỏ phiếu. “

Nó được hiển thị trên màn hình cùng lúc với Sakagami thông báo.

Kết quả của lần bỏ phiếu thứ 13:

2 ủng hộ 38 phản đối

“Cái!”

Tim Tokito hẳn đã đập nhanh hơn bất kỳ ai khi nhìn thấy kết quả này.

Điều này giống hệt như những gì Ryuen đã nói, tất cả năm phiếu bầu còn lại ngoại trừ một phiếu, đều đồng loạt chuyển thành phản đối.

“Ý tôi là, chắc chắn rồi, thật đáng ngạc nhiên. …… Nhưng này, vẫn có một học sinh khác ngoài kia cũng quyết tâm như tôi. Người đã không nhượng bộ ngay cả khi bị đe dọa đến mức độ này!”.

Anh ta hét lên như thể anh ta muốn tuyên bố mình là người chiến thắng.

Nhưng thay vì nhìn Tokito, Ryuen lại hướng ánh mắt về phía một học sinh khác.

“Mày muốn chứng mình cái gì vậy. Mày đã bình chọn cho nó, phải không? Katsuragi.”

“Gì?……..Điều đó?”

Tokito rất ngạc nhiên khi nghe thấy tên của một người mà anh ấy không ngờ tới.

“Đúng vậy. Nếu tôi bỏ phiếu phản đối, như cậu đã nói, đó sẽ là 1 phiếu ủng hộ và tận 39 phiếu phản đối, và nó sẽ dẫn đến một cuộc bỏ phiếu quyết định. Nếu điều đó xảy ra, tôi sẽ không thể vượt qua bài kiểm tra này ngoại trừ cách trục xuất một ai đó trong số các cậu.”

“Đây là cách kỳ thi này hoạt động. Tùy thuộc vào câu trả lời của mình, cậu sẽ không dễ dàng bị bỏ lại bởi cả lớp.”

“Vì một lý do nữa, tôi nghĩ Tokito là một thành viên cần thiết cho lớp. Không, không chỉ Tokito. Tôi là người ngoại đạo, tôi đến từ lớp A. Đó là lý do tại sao tôi đã nhìn nhận lớp này dưới một con mắt khách quan. Và tôi đã rút ra được kết luận rằng không có học sinh nào là không hữu dụng cả, quan trọng là cách chúng ta sử dụng ra sao thôi. “

“Cậu nghĩ rằng một kẻ chống lại mệnh lệnh lại là thứ có thể hữu dụng cho tôi sao?”

“Đúng vậy, tôi nghĩ cậu ta là một cá nhân có đóng góp lớn. Cậu ta có thể không đồng ý với cách làm của cậu, Ryuen, mà không chút do dự, giống như tôi, hoặc thậm chí hơn tôi. Tuy nhiên, cách cậu ấy đã làm trong kỳ thi đặc biệt này là hoàn toàn sai lầm. Tôi không thích cách cậu ta đặt cả lớp vào tình thể nguy hiểm này chỉ để hạ bệ Ryuen. “

Katsuragi không chỉ nhìn Ryuen, mà còn cả Tokito nữa.

“Nếu cậu không thích Ryuen trở thành thủ lĩnh, hãy đề nghị một cuộc chiến công bằng với cậu ta mà không liên quan đến bất kỳ ai khác. Nếu cậu có thể chứng minh được bản thân có đủ khả năng để vượt qua Ryuen, tôi sẽ ủng hộ cậu mà không do dự.”

“Katsuragi …… Chết tiệt …”

“Nếu cậu mắc bẫy bởi chiến lược của Ryuen và thất bại, cậu sẽ chẳng làm được gì cả. Điều đó có nghĩa là mọi thứ sẽ chỉ kết thúc ở đây mà không một ai nhớ đến sự hiện diện của một học sinh tên là Hiroya Tokito”:

“Nhưng, trước đó không lâu, đã có tận 4 phiếu bầu.”

Lực lượng tiếp viện vô hình chung đã đẩy Tokito đến tình thế này. Đó cũng là cơ sở cho hy vọng của cậu ấy.

“Không có chuyện đó. Đó chỉ do cậu tưởng tượng thôi.”

“Tưởng tượng, cậu đang nói ……?”

“Hay nói chính xác hơn, tất cả những ai đã bỏ phiếu ủng hộ đều đã bị quy phục thông qua việc các cuộc bỏ phiếu lặp lại nhiều lần. Còn lại năm phiếu ủng hộ sau khi tên của Yajima được nhắc đến. Những người đã bỏ phiếu ủng hộ là tôi, Tokito và…….”

Katsuragi quay lại và hướng ánh nhìn của mình một cách chậm rãi.

“Shiina, Yamada, tôi và Ryuen …… bốn người chúng tôi.”

Đáp lại nó, Tokito hay không một ai trong lớp có thể hiểu được chuyện gi đang diễn ra.

“…… Cái quái gì vậy cậu đang nói về …… Ryuen cũng đã bỏ phiếu ủng hộ ……?

“Khi xuất hiện năm phiếu ủng hộ, chúng tôi đã biết rõ chỉ còn một kẻ đang ẩn danh. Nhưng sau đó, khi cậu tự thú với cả lớp thì mọi thứ đều đã rõ ràng.”

“Vậy là, từ nãy đến giờ, các cậu đã biết được tất cả, và tôi chỉ đơn giản là đóng vai thằng hề đang nhảy múa trước mắt Ryuen sao ……”

“Không, không đúng. Đúng là mục đích chúng tôi làm vậy là để tìm ra người bỏ phiếu ủng hộ còn lại, nhưng điều đó đã được hoàn tất khi cậu tự để lộ danh tính. Ryuen không hề gặp khó khăn khi cố gắng thống nhất số phiếu bầu, cậu ta có thể dễ dàng làm được. Vì vậy, theo lẽ tự nhiên, cuộc bỏ phiếu sẽ được nhất trí ủng hộ sẽ xảy ra, và cuộc bỏ phiếu tiếp theo sẽ là biểu quyết trục xuất cậu. “

“Vậy là cậu ta đang xúc phạm tôi bằng những trò tiêu khiển rẻ tiền nãy giờ à!”

“Không, ý của cậu ta không phải vậy. Ryuen đang cho cậu cơ hội để không bị đuổi học.”

“Cái gì?”

“Nhưng cậu đã lại không đủ tinh tế để nhận ra nó và cậu vẫn ngoan cố lấn lướt tới. Một cách gián tiếp, cậu không muốn tin rằng Ryuen thật sự muốn cho cậu một cơ hội sao.”

“Ôi chao ……!”

“Nhưng, dù tôi có nói thế nào đi nữa, nếu cậu đã lựa chọn không lắng nghe, thì đó là tùy thuộc vào cậu. Cậu có thể cho Tokito một cơ hội cuối cùng không, Ryuen? Chỉ một lần nữa với một cuộc bỏ phiếu ngược với tất cả các lá phiếu nghiêng về phương án ủng hộ và được nhất trí biểu quyết.”

“Cậu muốn cho hắn ta một cơ hội nữa sao?Cậu sẽ không ngây thơ như vậy đâu nhỉ, Katsuragi.”

“Cậu cũng có lối đấy,Ryuen. Cậu đã quá mải mê khiêu khích cậu ta thay vì tập trung vào việc tạo cho cậu ta cơ hội sửa sai. Bây giờ mọi thứ đã được đưa ra ánh sáng, cậu cuối cùng đã có thể đưa ra một lựa chọn đúng đắn.”

“Và nếu hắn ta không tuân theo lời tôi, cậu sẽ không phiền nếu tôi trục xuất hắn ta đúng không?”

“Đúng vậy, tôi sẽ không can thiệp vào. Cậu có thể làm bất cứ điều gì cậu muốn.”

Katsuragi nhắm mắt và khoanh tay. Anh giao nó cho Tokito tự lo liệu. Nếu cậu ta bỏ phiếu đồng ý, cậu ta chắc chắn 100% sẽ bị buổi học ngay lập tức.

Ngược lại, nếu bỏ phiếu phản đối sẽ khiến số phiếu được nhất trí và tránh được việc bị đuổi học. Nhưng bỏ phiếu phản đối đồng nghĩa với việc phải khuất phục Ryuen về một mặt nào đó.

Đó sẽ là một đòn giáng nặng nề vào lòng kiêu hãnh của Tokito.

“Sau đây, các em sẽ có thời gian bỏ phiếu là 60 giây.”

Sau những lời nói của Sakagami-sensei, đếm ngược bắt đầu.

Ba mươi chín người, trừ Tokito, đã hoàn thành phiếu bầu của họ trong thời hạn chót, nhưng việc kiểm phiếu vẫn chưa bị dừng lại.

Sakagami ngước lên một lần và liếc nhìn Tokito.

“Như tôi đã giải thích từ trước, sau 60 giây thời gian phạt sẽ được cộng dồn.”

Tokito quay đầu lại và lần lượt nhìn vào các từ ủng hộ và phản đối trên máy tính bảng của mình.

“AHHHH…… Chết tiệt…… Chết tiệt…..Bị chơi rồi.”

Cậu ta nghĩ rằng mình đã có một cơ hội tốt để chống trả. Nhưng sau khi đi được nửa chặng đường, cậu ta lại nhận ra bản thân khá đơn độc.

Tất cả mọi thứ chỉ là những nước cờ đã được tính toán từ trước trong lòng bàn tay của Ryuen.

Thất vọng, bực bội, xấu hổ.

Rất nhiều cảm xúc tiêu bủa vây tâm trí Tokito và không dễ để cậu ta có thể quên đi chúng được. Vẻ kiêu hãnh lộ rõ trên khuôn mặt cậu ta, như thể bản thân sẽ không chịu thua Ryuen ở điểm như vậy.

Hi vọng vào việc số phiếu sẽ lại bị chia rẽ một cách tự nhiên. Không, hoặc Tokito có thể cố tình bỏ phiếu ủng hộ để câu thêm thời gian.Nếu cậu ta lại tiếp tục bỏ phiếu phản đối 39 người, cậu ta có thể khiến nhiệm vụ này thất bại.

Cậu ta sẽ không bị trục xuất, nhưng đã thất bại trước một kỳ thi đặc biệt. Ý nghĩ đó thoáng qua tâm trí cậu ta và cậu ta lắc đầu qua phải rồi qua trái nhiều lần. Sẽ không đạt được gì bằng cách làm một cái gì đó như vậy để cạnh tranh với Ryuen.

Cậu ta nhận ra bản thân đã gây ra khá nhiều rắc rối cho các bạn cùng lớp và thực tế nó còn khó chịu hơn cả Ryuen.

Đó không phải là những gì Tokito muốn.

“Mẹ kiếp ……! Khốn kiếp!”

Với một áp lực mạnh mẽ đang chi phối quyền tự chủ của cánh tay, Tokito chạm vào nút bình chọn.

“…… Tất cả mọi người đã bình chọn xong. Bây giờ chúng tôi sẽ công bố kết quả. “

Sakagami hít một hơi thật sâu, kích hoạt máy tính bảng của mình và hiển thị kết quả trên màn hình lớn.

Kết quả của lần bỏ phiếu thứ 14:

0 phiếu ủng hộ 40 phiếu phản đối

“Khi biểu quyết nhất trí, nhiệm vụ này được phủ nhận. Đây là tín hiệu để chúng ta đặt dấu chấm hết cho bài kiểm tra đặc biệt.”

Người ta cho rằng rất có thể một số học sinh sẽ bị đuổi học khỏi trường, nhưng họ đã xác nhận rằng tất cả học sinh trong lớp của Ryuen vẫn sẽ ở lại.

“Tokito, mày…..”

Ishizaki quay lại và nói với Tokito, người đang cúi gầm mặt xuống bàn.

“…… Đừng hiểu lầm tôi Ryuen, tôi không hề đồng ý với cách điều hành của cậu. Nếu tôi phát giác ra rằng cậu đã làm điều gì đó mờ ám để lớp chúng ta không được chuyển lên lớp A, tôi sẽ loại bỏ cậu ngay khi có thể. “

“Hãy làm điều đó bất cứ khi nào cậu muốn. Tôi sẽ chiến đấu với cậu mà ở đó không có chỗ cho sự nhân từ.”

“Hừm…”

Thật là phức tạp cho Tokito ở lại đây, vì vậy anh ấy rời khỏi lớp học nhanh nhất có thể.. Sau khi chứng kiến điều này, Katsuragi tiến đến bên cạnh Ryuen.

“Cậu đã đi quá xa rồi, Katsuragi. Phương châm của tôi là không chào đón những kẻ chơi hai mang, còn nhớ không?”

“Chỉ đúng một nửa thôi, tôi đoán vậy. Nhưng nửa còn lại là cậu đang dò xét tiềm năng khác của cậu ta, đúng không?”

“Đừng làm tao mắc cười. Trong mắt mày tao ngây thơ như vậy sao? “

“Tôi không biết có phải cậu đang ngây thơ hay không, nhưng nếu mục tiêu của cậu là kiểm soát hoàn toàn cuộc bỏ phiếu, thì điều quan trọng là phải giữ những học sinh trung thành trong hàng ngũ của mình. Tuy nhiên, sau cuộc bỏ phiếu thứ hai, cậu đã đưa ra chỉ thị cho Shiina Hiyori, trong khi bản thân đưa ra một vài gợi ý với mong muốn lắng nghe ý kiến của các học sinh trong lớp . Vì nếu cậu chỉ nói chuyện với một số cá nhân nhất định, những người còn lại sẽ nghĩ rằng cậu đang lên kế hoạch cho một loại chiến lược nào đó. Sau đó, thông qua Shiina, cậu tập hợp lại một nhóm học sinh, những người mà sẽ sẵn sàng bỏ phiếu ngược lại với số đông thông qua các cuộc thảo luận lặp đi lặp lại, Và tôi cho rằng động cơ cho việc này là vì cậu biết tôi sẽ bảo vệ Tokito, phải không? “.

“Bảo vệ Tokito sao? Cậu lấy thông tin đó từ đâu vậy?”

“Shiina tình cờ nghe được việc Tokito và tôi đang trao đối về cậu. Tôi sẽ không ngạc nhiên nếu cô ấy thông báo cho cậu biết. “

“Tôi gần như bị cuốn theo trong cuộc bỏ phiếu ủng hộ nhiệm vụ có vẻ là sai lầm và tôi đã lên kế hoạch trong việc chọn ra ai sẽ bỏ phiếu đồng ý. Tất nhiên, tôi sẽ đuổi cậu ta để lấy Class Point. Cậu ta đã làm một điều ngu xuẩn.”

Sau khi Ryuen rời khỏi lớp được một lúc lâu, Katsuragi hướng ánh mắt sang nhìn những con người còn lại.

Cậu ta rất ngạc nhiên khi nhìn thấy Shiina đang mỉm cười, một nụ cười nhẹ bẫng đủ để không ai nhận ra dấu vết của nó.

“Vì vậy, có thể nói rằng chính quyết định của Shiina đã thôi thúc tôi.” ( Nghi vấn một chút ông tác giả ổng chèo thuyền )

Nhưng, dù thế nào đi nữa, việc Ryuen đã ném ra sợi dây thừng để giúp Tokito và sau đó cho cậu ta một cơ hội cũng không thể thay đổi được. Katsuragi tin rằng các các học sinh trong lớp đã có thể yên tâm rằng sẽ không có ai bị đuổi khỏi trường.

Đây là lớp có tiềm năng đánh bại Sakayanagi và trở thành Lớp A.

Và anh ấy muốn góp sức cho lớp học này để đạt được mục tiêu đó.

Written on December 10, 2021