Y2 Vol 5 Ngoại truyện 2 | Hasebe Haruka | Đối diện với ngày mai

Chúng tôi nhận được tin sốc này ngay sau khi giờ học vừa kết thúc.

Khi đang cùng Kiyopon trở về ký túc xá, tôi tạt nhanh vào cửa hàng tiện lợi và chọn đại một món chiên được bày ngay tại quầy thu ngân. Tôi thường không hứng thú lắm với mấy thứ béo ngậy như này, nhưng nó cũng khá tiện và chứa nhiều calo nên tôi đành chọn tạm. Không có học sinh nào khác ở đây nên việc thanh toán diễn ra khá nhanh.

Tôi rời cửa hàng và đi tới chỗ Kiyopon đang đợi sẵn.

Có vẻ cậu ấy hơi ngạc nhiên khi thấy chiếc croquette trên tay tôi. Vì cảm thấy có chút xấu hổ nên tôi liền viện lý do.

“Trưa nay, tớ và Airi đã tâm sự nhiều đến nỗi bọn tớ còn chưa kịp ăn gì cả.”

Ừ thì đó là một cái cớ, nhưng đồng thời cũng là sự thật.

Hôm nay tôi đã thực sự nhận phải một cú sốc lớn.

Ai mà nghĩ Kiyopon lại đang hẹn hò với Karuizawa-san cơ chứ.

Suýt chút nữa tôi đã té ngửa vì cậu ấy chưa bao giờ biểu hiện một dấu hiệu là đang hẹn hò cả. Dĩ nhiên, phản ứng của tôi thì chưa là gì so với của Airi.

“Xin lỗi vì đã làm phiền cậu sau giờ học thế này.”

Tôi biết Airi, người bạn thân nhất của mình, có tình cảm như thế nào đối với cậu ấy, và chắc hẳn cậu ấy cũng đã biết điều đó.

“Không đâu, có khi tớ mới là người phải nói câu đó…”

Mọi người được tự do yêu bất cứ ai mà họ muốn, và tôi biết những trường hợp cả hai đều dành tình cảm cho nhau là không nhiều.

Nhưng tôi vẫn mong một ngày nào đó Airi và Kiyopon sẽ ở bên nhau.

… Hoặc ít nhất là tôi nghĩ vậy. Lúc đầu tôi đã cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng giờ thì mọi câu hỏi đã được giải đáp.

Cậu thực sự đang hẹn hò? Ai là người tỏ tình trước? Hai người bắt đầu hẹn hò từ lúc nào? Tôi muốn biết tất cả ngay trong ngày hôm nay.

“Ừm, tớ không chắc liệu đây có phải thời điểm thích hợp để bàn về chuyện này hay không, nhưng thực ra tớ muốn hỏi ý kiến của Haruka, và nếu có thể, hãy nhờ cả Airi nữa. Tớ cần sự giúp đỡ của cậu.”

“Tớ á?”

Tôi chỉ mới ăn hết một nửa chiếc croquette, trước khi cậu ấy chuyển qua một chủ đề khiến tôi bất ngờ.

“Thông tin này vẫn chưa được công khai, nhưng có một ý tưởng đã được quyết định thông qua cho lễ hội văn hóa.”

“Ồ vậy ư?”

Tôi nghe bảo rằng chưa có ý tưởng nào được thông qua vào hôm qua nên tôi có chút ngạc nhiên.

“Để thông tin không bị lộ ra ngoài, chỉ có tớ, Horikita và những người lập kế hoạch biết về chuyện này. Bọn tớ sẽ mở một quán cà phê hầu gái.”

“Quán cà phê hầu gái? Một ý tưởng như vậy … không phải là quá hiếm gặp, nhưng tớ có hơi ngạc nhiên đấy. Tớ không nghĩ Horikita-san sẽ chấp thuận phê duyệt một đề xuất như thế.”

“Trong trường hợp này, tớ đoán là do Horikita cho rằng chúng ta hoàn toàn có thể cạnh tranh một cách sòng phẳng, ngay cả khi có một lớp khác cũng mở một quán cà phê hầu gái.”

Phải thừa nhận rằng lớp tôi có rất nhiều bạn nữ dễ thương. Chúng tôi có thể sẽ kiếm được nhiều tiền từ những khách mời đến tham dự lễ hội nhưng tôi vẫn cảm thấy có gì đó hơi… nhưng tôi hiểu tại sao ý tưởng này có thể thành công.

“Tớ hiểu rồi. Vậy tại sao cậu lại nói chuyện này với tớ?”

“Chuyện là, khi tìm hiểu về dự án này, tớ đã bị Horikita giao cho kha khá việc.”

Kiyopon sẽ quản lý quán cà phê hầu gái?

Mặc dù trông cậu ấy có vẻ không hợp với vai trò đó chút nào, nhưng tôi có thể hiểu lý do tại sao. Tôi cá rằng Horikita đã cố thúc ép và bắt cậu ấy phải nhận việc đó.

“Có thể bắt Kiyopon phải làm mấy việc như thế chứng tỏ Horikita-san cũng ghê gớm phết đấy.”

Nhưng vì Ayanokouji lại nói chuyện này với tôi, vậy có nghĩa là…

“Thực ra, tớ đang nghĩ đến việc nhờ Haruka và Airi làm nhân viên cho quán cà phê.”

Dĩ nhiên rồi, chỉ có thể là lý do này thôi.

Với tôi, ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu khi nghe về quán cà phê hầu gái chính là Airi.

Cậu ấy khá rụt rè và không tự tin chút nào, nhưng đây là một cơ hội hoàn hảo.

“Nếu không phải vì sự việc với Karuizawa-san, mặc dù có chút do dự, nhưng tớ có thể đã đồng ý ngay và luôn rồi. Tớ không thích ăn mặc như một diễn viên cosplay rồi đứng trước mặt nhiều người, nhưng tớ không nghĩ mình có thể từ chối nếu một người bạn quan trọng đang cần tớ giúp đỡ. Tuy nhiên, bây giờ thực sự không phải một thời điểm tốt đâu.”

Tôi không chắc Airi có thể tươi cười và tham gia lễ hội trong khi còn đang đau khổ.

“Vấn đề duy nhất là tớ không thể đổ lỗi cho Kiyopon. Trước đây tớ đã từng nói với cậu rồi, mặc dù tớ không hiểu tại sao cậu lại không thể nói với tớ, nhưng cậu có quyền đi chơi với bất kỳ ai mà cậu muốn. Và Airi cũng vậy, cậu ấy có quyền tự do yêu Kiyopon, và cậu cũng có quyền tự do từ chối …”

Thật tình mà nói, tôi cần có dũng khí để nói với Airi về chuyện này.

Nhưng.. đúng vậy, đây có thể là một điều cần thiết. Đây là một bước đệm và cũng là một bước tiến lớn để Airi có thể mỉm cười và tiến về phía trước.

“Tớ không hứa trước điều gì với cậu cả. Nhưng khi mọi chuyện lắng xuống một chút, tớ sẽ nói chuyện với Airi.”

Nếu đó là cơ hội để giúp Airi đứng lên một lần nữa, tôi sẽ thử nói chuyện với cậu ấy.

“Cậu chắc chứ?”

Kiyopon có vẻ hơi ngạc nhiên trước câu trả lời của tôi, có lẽ cậu ấy không nghĩ là tôi sẽ chấp thuận.

“Sớm muộn gì Airi cũng phải chấp nhận thực tế thôi. Hơn nữa, tớ không biết Kiyopon cảm thấy thế nào, nhưng kể cả đó có là Karuizawa-san đi chăng nữa, cũng không đồng nghĩa với việc Airi phải bỏ cuộc. Ý tớ là, dù Kiyopon chỉ theo đuổi một mình Karuizawa-san, vẫn có khả năng là cậu sẽ bị từ chối mà, phải không? “

Đúng, đúng vậy. Airi vẫn còn cơ hội.

Vẫn còn một năm rưỡi nữa.

Nếu cuối cùng Airi có thể tung một cú ‘homerun’ quyết định, thì đó sẽ là chiến thắng dành cho Airi.

Written on December 10, 2021