Y2 Vol 5 Ngoại truyện 3 | Chabashira Sae | Suy nghĩ không nguôi

Để thực hiện các công tác chuẩn bị, tôi đã tới phòng giáo viên để kiểm tra các thiết bị sẽ dùng cho kỳ thi ngày mai.

Nhưng dù có cố làm gì đi nữa, tôi vẫn không thể ngừng suy nghĩ và nỗi lo này sẽ không biến mất hoàn toàn.

Tôi bước ra khỏi chiếc bàn làm việc để lấy lại bình tĩnh.

Tôi nhớ hôm qua Satou có đến gặp tôi để xin phép sử dụng một phòng học trống tại khu nhà đặc biệt để chuẩn bị cho Lễ hội văn hóa.

Một quán cà phê hầu gái à?

Vì đây là lần đầu tiên Nhà trường tổ chức Lễ hội văn hóa nên còn rất nhiều thứ mà chúng tôi không biết.

Các giáo viên vẫn đang tìm hiểu những thông tin cần thiết để có thể áp dụng.

Khi đi tới khu nhà đặc biệt, tôi tình cờ bắt gặp một học sinh đang đi từ hướng ngược lại.

Cậu ta trông có vẻ lãnh đạm nhưng đây cũng là dáng vẻ hàng ngày của cậu ta.

“Cậu đã tới xem ý tưởng của nhóm Satou rồi phải không?”

Tôi hỏi vậy và cậu ta khẽ gật đầu.

“Tôi đã nghe qua về những gì nhóm đó định làm. Một ý tưởng không tồi.”

“Em cũng nghĩ vậy. Nhóm Satou cần có sự chấp thuận chính thức trước khi thực sự bắt đầu công việc chuẩn bị.”

“Cá nhân tôi đang tự hỏi tình hình nhóm đó thế nào rồi, vậy nên tôi định tới kiểm tra một chút. Vậy, mọi chuyện thế nào?”

Đây là vừa nói dối, cũng vừa là sự thật.

Điều này có thể giúp tôi giải tỏa những suy nghĩ trong đầu.

“Horikita cũng khá tích cực. Cô ấy sẽ không bỏ qua nếu thấy có cơ hội chiến thắng. Bọn em đang xây dựng chi tiết kế hoạch rồi.”

Vậy là không có vấn đề gì. Tôi cảm thấy an tâm hơn vì không phải lo lắng cho nhóm đó nữa.

“Tôi hiểu rồi. Vậy thì tôi nghĩ mình cũng không cần cất công tới đó nữa.”

“Tuy nhiên mọi chuyện có hơi lộn xộn, và em đã bị cuốn vào vụ này.”

“Ý cậu là gì?”

“Dưới sự chỉ đạo của Horikita, em sẽ là người quản lý đội hầu gái.”

“Ayanokouji? Lại là quản lý….”

Tôi không thể hình dung nổi viễn cảnh đó vì cậu ta và quán cà phê hầu gái không có chút liên quan gì đến nhau.

Ánh mắt cậu ta cũng có vẻ cũng đồng ý với quan điểm tôi.

“Như vậy cũng tốt. Xem ra Horikita đã đưa ra một chỉ đạo khá thú vị.”

Tôi bắt đầu cảm thấy hứng thú và mong chờ Lễ hội văn hóa này không biết sẽ diễn ra như thế nào.

Tôi thử trêu chọc cậu ta một chút và hy vọng lễ hội này sẽ là một kỷ niệm đáng nhớ dành cho cậu ta.

“Cậu nên vui lên, đây là cơ hội học hỏi tốt hơn nhiều so với việc học tập trên trường, chàng quản lý quán à.”

Tôi cảm thấy dễ chịu hơn và làm những điều tôi thường không hay làm.

“Ayanokouji. Vào lần tới, tôi có thể mượn một chút thời gian của cậu … được không?”

Tôi không biết liệu mình đã sẵn sàng để đối mặt với bài kiểm tra này hay chưa.

Hay tôi đang đối đầu với nó rồi?

Tôi bắt đầu tưởng tượng về kỳ thi.

Written on December 10, 2021