Y2 Vol 6 Chương 5 | Đại hội thể thao lần thứ hai

Mở đầu:

Buổi sáng ngày diễn ra hội thao, tôi, Suzune Horikita, đứng ở hàng đầu, ngoảnh lại nhìn các học sinh tập trung trên sân.

Trên sân khấu đã được dựng sẵn cho sự kiện hôm nay, hội trưởng Hội học sinh, Miyabi Nagumo-senpai đang phát biểu khai mạc.

Những vị khách được Nhà trường mời tới cũng đang quan sát chúng tôi. Không nhiều lắm, chỉ khoảng vài chục người, nhưng các học sinh vẫn có vẻ bất an khi thấy những người ngoài này.

Tuy vậy, tất cả đều đã chuẩn bị thái độ tích cực nhất để cống hiến hết mình cho hội thao lần này. Dù Hội học sinh đã thông báo trước, nhưng số lượng quan khách nhiều hơn con số tôi tưởng tượng.

Họ là những người đã tham gia vào việc thành lập ngôi trường này, bao gồm cả những người thuộc giới chính trị. Không có chính trị gia nào mà tôi từng thấy trên TV, nhưng chắc chắn họ đều giữ những vị trí quan trọng.

Họ mặc vest và giữ một biểu cảm gay gắt trên khuôn mặt, cứ như thể họ đang giám sát các tù nhân vậy. Tuy nhiên, Hội trưởng Nagumo vẫn bình tĩnh và tiếp tục phát biểu một cách nghiêm trang. Anh ấy đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của mình giống như nii-san tôi từng làm.

Sau khi kết thúc bài phát biểu trong tràng vỗ tay hoan nghênh, các giáo viên một lần nữa thông báo cho mọi người về những lưu ý cần được thực hiện.

Cuối cùng, hội thao cũng chính thức bắt đầu.

Kể từ thời điểm này, học sinh được phép tự do hoạt động theo ý mình.

Chúng tôi có thể thi đấu tại các hạng mục mà mình đã đăng ký miễn là tuân thủ theo quy định, hoặc có thể bỏ cuộc và tham gia một hạng mục khác nếu cảm thấy bất lợi trước những đối thủ của mình, mặc dù sẽ mất 2 điểm khi làm vậy.

Cũng cần lưu ý rằng những người đã hoàn thành tất cả các nội dung đăng ký, hoặc không muốn thi đấu nữa sẽ phải đến cổ vũ tại khu vực chỉ định riêng.

Nếu bị bắt gặp là đang tán chuyện, ngồi không, hoặc lảng vảng đến những khu vực không liên quan, học sinh sẽ bị tước bỏ tư cách tham gia hội thao, đồng thời mất toàn bộ số điểm.

Trong các cuộc thi đoàn đội, một đội có thể được lập từ thành viên nhiều lớp khác nhau, và điểm số sẽ được phân phối như nhau cho học sinh mỗi lớp, bất kể đội đó thắng hay thua.

Trong hợp đồng với lớp D, số lần học sinh có thể tham gia vào một cuộc thi đoàn đội là giới hạn, bất kể họ có năng lực tốt đến đâu.

Điều khoản này cho phép mỗi người chỉ được tham gia tối đa 3 lần vào các cuộc thi đoàn đội, để tránh trường hợp những cá nhân vượt trội như Sudou-kun và Albert Yamada-kun phải ở trong đội suốt một thời gian dài. Hợp đồng trên cũng bao gồm một thỏa thuận giới hạn số lượng đối với những hạng mục có thể đăng ký trước.

Sẽ chẳng có ý nghĩa gì nếu xảy ra tranh cãi vào ngày diễn ra hội thao, yêu cầu phải hợp tác ở hạng mục này hay hạng mục kia.

Không có quy tắc nào ngăn cản chúng tôi làm việc với các học sinh khác, chẳng hạn như lớp Ichinose-san hoặc Sakayanagi-san.

Nếu có một cuộc thi cần phối hợp đồng đội để giành điểm thì chúng tôi có thể lập nhóm tùy theo tình huống.

May mắn thay, tôi cùng Katsuragi-kun đã nghĩ ra một chiến lược và thử nghiệm nó vài lần để đảm bảo rằng sẽ không có vấn đề gì xảy ra.

Mặc dù không cần quá lo lắng về những đối thủ tại các hạng mục mà tôi đã đăng ký, nhưng tôi phải nhớ đi gặp các bạn cùng lớp hàng giờ để kiểm tra xem có vấn đề gì phát sinh hay cần thực hiện điều chỉnh gì không.

Chạy nước rút 100 mét là hạng mục đầu tiên tôi thi đấu. Không cần vội vàng vì thời gian bắt đầu là sau 15 phút nữa, nhưng tôi muốn tới sớm để kiểm tra những người tham gia.

“Nào, Horikita! Đã đến lúc rồi!”

Ibuki-san lao tới chỗ tôi với tốc độ tối đa ngay sau khi lễ khai mạc kết thúc và chúng tôi được phép di chuyển tự do.

Cô ấy nhìn thẳng vào tôi như tắt thở.

“Cậu có bị ngốc không vậy?”

“Hả! Tự nhiên nói cái gì thế? Cậu sợ thua rồi à? Ý cậu là vậy phải không?”

“Không, tôi không sợ…”

Tôi ngay lập tức phủ nhận.

“Cậu có biết mình sắp tham gia hạng mục nào không? Thở chậm lại đã rồi hẵng trả lời tôi.”

“Tất nhiên là chạy 100 mét. Tôi đã thỏa thuận với cậu, và tôi sẽ không quên đâu.”

“Đúng, chạy nước rút 100 mét. Cả hai chúng ta sẽ tham gia cuộc đua này đầu tiên. Đó là thỏa thuận. Nói cách khác, nó sẽ bắt đầu sớm thôi. Nếu cậu đã biết rồi, tại sao cậu lại lãng phí năng lượng của mình như vậy chứ? Không phải cậu nên đợi sẵn ở khu vực thi đấu sao?”

Sau khi nghe tôi nói vậy, có vẻ Ibuki-san đã hiểu được tình hình.

“Dù sao thì cũng đến lúc rồi, đi thôi!”

“Đừng lo. Cậu không cần phải nhắc tôi đâu.”

Ibuki-san không phải một đối thủ dễ chơi. Năm ngoái, tôi đã giành chiến thắng ở nội dung chạy 100 mét trong gang tấc. Nếu có thể, tôi sẽ tránh cạnh tranh với cô ấy, nhưng tôi mang ơn cô ấy rất nhiều.

Nếu không nhờ sự giúp đỡ của Ibuki-san, Kushida-san có lẽ đã không đến trường. Tuy nhiên, tôi sẽ không nhường. Tôi biết Ibuki-san cũng không muốn như vậy, vì thế tôi sẽ cạnh tranh và giành chiến thắng một cách công bằng.

Dường như Ibuki-san không thích đi cạnh tôi, chúng tôi tách ra và đi đến khu vực thi đấu. Một cảm giác căng thẳng khẽ xuất hiện trong tôi.

Ở đây chỉ toàn những nữ sinh năm hai.

Không có nhiều thay đổi so với thông tin khi đăng ký, và đối thủ tiềm năng duy nhất là Ibuki-san.

Nhưng nghĩ rằng đó là một điều may mắn thì thật ngây thơ. Một cuộc chiến dễ dàng tại đây cũng đồng nghĩa với việc các bạn cùng lớp của tôi sẽ phải cạnh tranh với những đối thủ khó nhằn hơn tại một hạng mục khác.

Chương 5 Phần 1:

Chạy nước rút 100 mét là cuộc thi đầu tiên tôi tham gia tại hội thao, và cũng là cuộc thi đầu tiên liên quan đến thỏa thuận với Ibuki-san.

Kết quả là tôi thắng một cách sít sao, gần như giống hệt hồi năm ngoái. Sau khi vượt qua vạch đích, Ibuki-san bực bội dậm xuống đất và viện rất nhiều lý do, cô ấy cho rằng mình đã mất sức vì chạy hết tốc lực tới chỗ tôi ngay sau lễ khai mạc.

Cuộc đấu tiếp theo giữa tôi và ibuki-san là ở nội dung thứ tư, nhảy xa. Đối với hai hạng mục ở giữa, chúng tôi đã tham gia một cách độc lập.

Tôi đã về nhất trong hạng mục thứ hai, vượt tháp chuông, và đứng thứ ba trong hạng mục kéo co đồng đội.

Hiện tại, tôi đã tích lũy được tổng cộng 21 điểm, bao gồm 5 điểm khởi đầu, 10 điểm cho hai lần về nhất tại phần thi cá nhân, 3 điểm cho vị trí thứ ba trong phần thi kéo co đồng đội, và 3 điểm thưởng tham gia. Đó là một khởi đầu đầy hứa hẹn.

Sau đó, khoảng 10 giờ sáng. Vòng đấu thứ hai tại môn nhảy xa với Ibuki-san bắt đầu.

Tôi vừa kết thúc lượt thi với kỷ lục lập được là 5 mét 79 cm.

Không tệ. Tôi nghĩ nó gần như là lục cá nhân tốt nhất trong một tình huống không được phép mắc sai lầm.

Ibuki-san, người thi đấu sau tôi 3 lượt, đang xem lại bản ghi và điều hòa nhịp thở.

Chỉ còn 3 người chưa nhảy, bằng cách tạm thời vươn lên đứng đầu, tôi đã tiến gần hơn đến việc ghi điểm tại hạng mục này.

“Suzune! Thì ra cậu ở đây!”

Khi đang quan sát thí sinh tiếp theo, tôi nghe thấy một giọng nói gọi tôi từ phía sau. Tôi quay lại và thấy Sudo-kun đang chạy đến chỗ tôi và Onodera-san đi phía sau cậu ấy.

Họ là cặp đấu mà tôi kỳ vọng sẽ mang về nhiều điểm tại hội thao lần này.

“Có vẻ cậu đang có phong độ rất tốt.”

“Sudou-kun đã chiến thắng áp đảo ở cả ba trận mở màn. Điều đó thực sự rất ấn tượng.”

“Ah, đúng vậy. Nhưng cậu cũng đã tham gia hai hạng mục và giành hạng nhất trong cả hai. Đúng không, Onodera?”

“Ừm, tớ nghĩ mình đã gặp một chút may mắn.”

Onodera, người vượt trội trong môn bơi lội, cũng thể hiện tài năng ở môn điền kinh.

“Hồi mới vào trường, tôi không có ấn tượng về cậu là người chạy nhanh. Nó bắt đầu tiến triển từ khi nào vậy?”

Tôi rất tò mò về điều này khi quan sát cô ấy tại nhà thi đấu.

“Tớ thực sự không thích chạy và cũng không hứng thú với bất cứ thứ gì ngoài bơi lội, tớ đoán mình chỉ thực hiện một cách ngẫu nhiên thôi.”

“Cậu nói là cậu chưa từng chạy đường dài.”

“Mệt lắm, tớ không thể chạy như thế được, mới cả nó cũng chẳng tốt mấy đâu.”

Kể từ khi quyết định bắt cặp, hai người họ đã cùng nhau luyện tập mỗi ngày, và đó dường như là một sự kết hợp tự nhiên hơn tôi tưởng rất nhiều.

“Cũng đúng. Dù sao thì, nếu có thể, tớ thực sự muốn đấu với Kouenji. Thằng đó đã tham gia ba hạng mục và về nhất cả ba, có vẻ nó không có dấu hiệu dừng lại.”

“Như vậy thì không ổn. Không nên để thành viên trong lớp ngáng chân nhau. Cậu biết điều đó mà, đúng không?”

Cả Sudou-kun và Kouenji-kun đều có khả năng đứng nhất chung cuộc.

Tôi hiểu mong muốn so tài của cậu ấy, nhưng nên ưu tiên lợi ích lớp học trước tiên.

“Tớ biết, tớ đùa thôi mà.”

“Sẽ ổn thôi. Tớ sẽ để mắt đến Sudou-kun, vậy nên đừng lo lắng.”

“Được, vậy thì tốt. Sẽ yên tâm hơn nếu tôi có thể giao cậu ấy cho Onodera-san.”

“Tớ đoán mình không đáng tin đến vậy đâu …”

Sudou-kun có vẻ không hài lòng, nhưng khi tôi nhìn thẳng vào cậu ấy, cậu ấy lại khó chịu quay mặt đi. Đó là dấu hiệu cho thấy Sudou-kun đang ngẫm lại những hành động của mình trong quá khứ.

“Bây giờ Sudou-kun sẽ tham gia một loạt các cuộc thi đoàn đội phải không? Chúc cậu may mắn.”

“Ồ. Tớ sẽ kéo dài chuỗi thắng của mình.”

Điều đó rất đáng khích lệ. Và sau đó, người nhảy cuối cùng đã đứng vào vạch xuất phát.

Tôi dừng cuộc trò chuyện và hướng ánh mắt về phía Ibuki-san.

“Chà, xin lỗi vì đã làm phiền cậu. Bây giờ bọn tớ sẽ tới phần thi tiếp theo.”

“Tớ sẽ trông chừng cậu ta cho. Hẹn gặp lại, Horikita-san.”

“Hẹn gặp lại.”

Tôi khẽ liếc qua hai người họ trong khi dồn sự chú ý Ibuki-san, người đã sẵn sàng bắt đầu phần thi.

Tôi biết Ibuki-san mạnh gần bằng tôi. Nói cách khác, có khả năng cô ấy sẽ vượt qua kỷ lục tôi đã lập.

Tôi đang đấu tranh giữa hai cảm xúc: tôi vừa muốn Ibuki-san thất bại, vừa muốn đấu với với cô ấy một lần nữa bằng toàn bộ sức lực của mình. Mặc dù chịu rất nhiều áp lực, nhưng chuyển động của Ibuki-san vẫn rất duyên dáng và nhanh nhẹn.

Cô ấy nhảy lên, đáp xuống đất và ngã về phía trước.

Mặc kệ cát dính trên mặt, Ibuki-san ngay lập tức hướng mắt về người ghi kết quả: 5 mét 81 cm.

Chỉ 2cm, nhưng vẫn là cao hơn, và thất bại của tôi đã được xác nhận.

“Làm được rồi!”

Ibuki-san vung nắm đấm ăn mừng trong khi vẫn đang ngồi trên bãi cát như một đứa trẻ. Cô ấy đã thực hiện một bước nhảy ngoạn mục, và giờ chỉ còn một vòng đấu cuối cùng.

“Thấy chưa! Tôi thắng rồi! Cậu đã thua!”

Tôi hiểu tại sao cô ấy lại hạnh phúc đến vậy, nhưng tôi vẫn thấy có chút chạnh lòng.

“Tôi đoán cậu có lợi thế vì lực cản không khí ít hơn …”

Nếu khả năng của hai chúng tôi là như nhau, thì sự khác biệt duy nhất có thể có là …

“Hả? Sức cản không khí?”

“Không có gì.”

“Đừng viện cớ nữa, hãy thừa nhận thất bại đi.”

“Đừng lo. Bây giờ cả tôi và cậu đều có một trận thắng và một trận thua. Chỉ là quay lại vạch xuất phát thôi.”

Ibuki-san vần cười toe toét dù tôi đã cảnh báo cô ấy đừng nên chủ quan.

Tôi đoán mình nên hối tiếc vì đã bỏ lỡ một lần về nhất, nhưng khi chứng kiến Ibuki-san tỏ ra quá tự đắc, tôi thấy mình không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đánh bại cô ấy ở vòng đấu tiếp theo.

“Tôi thắng! Tôi thắng! Tôi thắng và cậu là kẻ thua cuộc!”

… Tôi vẫn không thể tin được.

Trong khi tinh thần chiến đấu tăng cao thì tôi cũng thấy căng thẳng hơn.

Bây giờ tôi có một trận thắng và một trận thua.

Tôi muốn đấu trận thứ ba ngay bây giờ, nhưng sau hạng mục này sẽ là một cuộc thi đoàn đội có điểm thưởng cao, vậy nên tôi sẽ giải quyết Ibuki-san sau.

Chương 5 Phần 2:

Đại hội thể thao bắt đầu mà không có Ayanokouji-kun.

Nhà thi đấu được trang bị bảng thông báo điện tử để học sinh có thể kiểm tra thứ hạng lớp của mình bất cứ lúc nào.

Vào đầu hội thao, lớp Ryuuen-kun đã chiếm vị trí dẫn đầu, nhưng không lâu sau đó, lớp B chúng tôi đã nhanh chóng giành lại và giữ vững thứ hạng đó kể từ đó tới giờ.

Lớp C của Ichinose-san đứng ở vị trí thứ ba, và Lớp A của Sakayanagi-san thì đứng cuối, một thứ hạng lý tưởng.

Tôi hy vọng mọi thứ sẽ tiếp tục diễn ra như thế này mà không gặp bất kỳ rắc rối nào cho đến khi kết thúc đại hội.

Vì vẫn còn một khoảng thời gian trước khi tới phần thi tiếp theo, nên tôi đã đi tới khu vực cổ vũ để giết thời gian.

“Chúc mừng vì đã làm việc chăm chỉ, Horikita-senpai!”

Yagami-kun, học sinh năm nhất lớp B, đến gần tôi.

“Có vẻ lớp của Yagami-kun cũng đang thi đấu khá tốt. Lớp em đang giữ vị trí thứ hai với một khoảng cách rất hẹp.”

“Điều đáng ngạc nhiên hơn là lớp của senpai lại đang đứng nhất. Em không thể tin được hồi năm ngoái lớp chị đã khởi đầu từ lớp D.”

“Đó là một lời khen hay một lời mỉa mai vậy?”

“Không thể nào. Em thực sự tôn trọng chị mà. Nhưng chưa thể sánh được với Hội trưởng Hội học sinh Nagumo.”

Đúng lúc đó, qua khóe mắt, tôi thấy Hội trưởng Nagumo đã vượt qua dải băng và cán đích.

“Em có nghe thấy các senpai năm ba nói chuyện, đây đã lần về nhất thứ năm liên tiếp của anh ấy rồi.”

Khi các nữ sinh hò hét cổ vũ, các vị khách mời cũng chuyển sự chú ý sang Hội trưởng Nagumo.

Mặt khác, anh ta chỉ rời khỏi khu vực thi đấu với vẻ mặt vô hồn, nói với hội nữ sinh rằng anh ta muốn ở một mình và bỏ đi.

“Hội trưởng có vẻ không hài lòng, em đã nghĩ anh ấy sẽ nói gì đó hơn.”

“Dù thắng hay thua thì cuộc thi này cũng chẳng ảnh hưởng gì tới Hội trưởng cả. Vì việc tốt nghiệp lớp A đã được bảo đảm, nên chị không nghĩ anh ấy sẽ nhiệt tình với nó.”

Đối với Hội trưởng, người đang nắm giữ địa vị cao, kết quả của hội thao sẽ không mang nhiều ý nghĩa. Tôi nghĩ anh ta hướng tới vị trí hạng nhất là vì không muốn để mất hình tượng trước mặt các học sinh và quan khách.

“Chị sẽ tới chuyện với Hội trưởng một chút.”

“Em hiểu rồi. Bây giờ em cũng phải tham gia một cuộc thi khác, chào senpai.”

Sau khi trao đổi vài lời với Yagami-kun, tôi quyết định đến gặp Hội trưởng Nagumo. Bên cạnh anh ta, một nữ sinh năm ba khác đang cất tiếng gọi.

Chị ấy là Kiryuuin-senpai, học sinh lớp B năm ba. Thỉnh thoảng tôi cũng nghe về chị ấy qua vài vần nói chuyện với các học sinh năm ba. Tôi biết Kiryuuin-senpai là người sở hữu đánh giá OAA xuất sắc.

Vì không thể chen ngang vào cuộc trò chuyện giữa hai người họ, tôi quyết định đứng lại và chờ đợi.

“Chúc mừng chiến thắng thứ năm liên tiếp, Nagumo.”

“Cô muốn gì?”

“Cậu không cần thô lỗ như vậy đâu. Trông cậu có vẻ không hài lòng với thành công của mình nên tôi lo lắng chút thôi. Có một hay hai người gì đấy đã cổ vũ cậu nồng nhiệt lắm đó.”

“Tôi không có tâm trạng để nói đùa với cô. Sao cô có thể gọi chiến thắng trong một trò chơi như vậy là thành công chứ?”

“Cậu có thể lệnh cho mấy tên yếu đuối và buộc họ tham gia để dễ dàng giành lấy vị trí đứng đầu, nhưng tôi không nghĩ những người vừa tham gia cuộc đua vừa rồi là một nhóm như vậy.”

Kiryuuin-senpai chỉ ra rằng Hội trưởng Nagumo không cố lợi dụng nguyên tắc hội thao.

“Tôi nghe đồn rằng Ayanokouji đã vắng mặt, đó có phải nguyên nhân gây ra cái vẻ mặt u ám của cậu không?”

Ayanokouji-kun. Một lần nữa, tên của cậu ta xuất hiện ở một nơi như vậy.

Không nhìn lại Kiryuuin-senpai, Hội trưởng khẽ thở dài …

“Tôi đã nghĩ cuối cùng cũng có người có thể cho tôi một thử thách. Nhưng xem ra tôi đã sai.”

“Thật tội nghiệp quá. Vậy để tôi làm đối thủ của cậu thì sao?”

Trước những lời khiêu khích đó, lần đầu tiên, Hội trưởng Nagumo liếc xéo về phía Kiryuuin-senpai. Tuy nhiên, khi nhìn thấy chị ấy cười không chút sợ hãi, anh ta lại quay đầu đi chỗ khác.

“Thật là một lời nói dối rẻ tiền. Dù có muốn, tôi cũng không thể tưởng tượng ra cảnh cô sẽ cạnh tranh với tôi.”

“Hmm. Xem ra tôi đã bị phát hiện rồi nhỉ?”

Kiryuuin-senpai khẽ nhún vai trong khi đứng cạnh Hội trưởng Nagumo.

“Chỉ cần một hạng mục nữa thôi là tôi sẽ hoàn thành nghĩa vụ của mình. Sau đó, tôi sẽ đi thư giãn và ngắm nhìn mấy trận đấu.”

“Tôi biết cô sẽ làm vậy.”

“Cậu đừng nên quan tâm tới tên kouhai của mình nữa. Ít nhất thì cậu đã thống trị cả khối và đảm bảo vị trí lớp A. Và cậu là Hội trưởng Hội học sinh. Vậy là đủ. Tôi khuyên cậu nên tốt nghiệp một cách nhẹ nhàng.”

Như để đưa ra một lời khuyên, Kiryuuin-senpai đã nói với Hội trưởng như vậy.

“Cô đang tư vấn cho tôi đấy à? Chuyện đó thì liên quan gì đến cô? Trong 6 tháng qua, tôi đã nói chuyện với cô nhiều hơn cả khoảng thời gian 2 năm trước khi Ayanokouji xuất hiện.”

“Có lẽ vậy.”

“Đừng lo lắng, Kiryuuin. Tôi không cần cô phải nhắc tôi về việc chơi đùa với Ayanokouji. Cậu ta đã chọn không đấu với tôi, nên cũng không có ích gì nếu cố bắt ép cậu ta.”

“Nếu cậu ta thua trong một cuộc đối đầu trực tiếp với ngài Hội trưởng, có lẽ Ayanokouji sẽ không giữ được vẻ bình thản như trước đây nữa đâu. Hãy tính đến việc cậu ta muốn chạy trốn. Biết đâu cậu ta lại có một mặt dễ thương như vậy đấy.”

Đối đầu với Hội trưởng? Ayanokouji-kun?

Có lẽ đó là lý do tại sao cậu ấy lại được gọi đến văn phòng Hội học sinh vào hôm trước, là để nói về những chuyện này?

Nó cũng tương ứng với thông điệp mà Nagumo-senpai đã giao phó cho tôi.

Kiryuuin-senpai khẽ liếc nhìn tôi, nhưng rồi chị ấy bỏ đi mà không nói gì.

“Xin lỗi vì đã để em phải đợi, Suzune. Có chuyện gì không?”

“À, à, em cũng định hỏi anh câu tương tự với Kiryuuin-senpai. Em thấy Hội trưởng Nagumo-senpai về nhất nhưng lại không vui vẻ chút nào. Ngoài ra … có vẻ như anh với Ayanokouji-kun đã hẹn trước một trận thi đấu tại đại hội thể thao?”

“Nhưng cuối cùng mọi chuyện đã không suôn sẻ. Cậu ta đã vắng mặt. Vậy là hết.”

Ayanokouji-kun nói với tôi rằng cậu ta sẽ vắng mặt để thực hiện một kế hoạch liên quan đến Sakayanagi-san, chứ không phải bị ốm. Xem ra Hội trưởng Nagumo không biết sự thật đó, và tốt nhất là không nên để anh ta biết.

“Đến giờ nghỉ trưa rồi, đi cùng anh một chút nhé.”

Tôi không thể từ chối yêu cầu và đồng ý đi với anh ta.

Sau đó một thời gian ngắn, trong giờ nghỉ trưa, tôi thấy các suất ăn trưa được Nhà trường cung cấp được bày sẵn trong khuôn viên.

Tôi có thể chọn những gì tôi muốn từ những suất ăn này.

Có bánh sandwich và nhiều suất ăn nhẹ khác. Chúng rất đa dạng, từ những món ăn như cơm sườn cốt lết Katsudon đến các món ăn giúp tăng cường thể lực.

Sự chuẩn bị chu đáo và kỹ lưỡng của Nhà trường khiến tôi cảm thấy rất ấn tượng.

Hơn nữa, miễn là không bỏ phí thức ăn, chúng tôi được phép lấy nhiều hơn một suất.

Hầu hết học sinh chỉ chọn một suất, nhưng tôi thấy một số nam sinh lại lấy nhiều hơn. Tôi nhìn một học sinh cao lớn đang vui vẻ ôm tới 3-4 suất ăn trên ngực.

Tôi từng thấy cậu học sinh này hồi năm nhất, nhưng … nếu cậu ta ăn hết từng đó đồ ăn và vẫn sẵn sàng thi đấu chiều nay, thì có lẽ cậu ta đã đánh giá thấp ngôi trường này, hoặc là cậu ta rất tự tin vào bản thân.

(Chắc là bố Ishizaki rồi)

“Cảm ơn vì đã đợi.”

Tôi vừa định lấy một suất ăn nhẹ thì Hội trưởng Nagumo đã tiếp cận.

“Không sao đâu, senpai. Nhưng sau giờ ăn trưa em có một cuộc họp với lớp, vậy nên nếu có thể giải quyết nhanh chóng thì sẽ tốt hơn.”

“À. Vậy thì, anh muốn biết về chuyện của Ayanokouji. Anh nghe nói cậu ta bị ốm, nhưng làm thế nào mà tự nhiên bị ốm được?”

Mặc dù không nói thẳng, nhưng có vẻ anh ta đang nghi ngờ Ayanokouji-kun.

“Sáng hôm nay, em chỉ nhận được thông báo rằng có một học sinh xin vắng mặt, và lớp sẽ bị mất 10 điểm. Nếu cậu ta nói là mình bị ốm, em không thể bắt cậu ta phải có mặt được.”

Tôi là người duy nhất biết Ayanokouji-kun vắng mặt vì một lý do khác. Đương nhiên, tôi cần che giấu lý do đó.

“Anh hy vọng cậu ta thực sự bị ốm.”

“Ý anh là sao?”

Tôi không nghĩ câu trả lời của tôi đủ khiến anh ta từ bỏ. Không biết Hội trưởng có lý do gì để nghĩ khác không.

“Em đã nghe Kiryuuin nói rồi phải không? Có lẽ cậu ta không muốn bị thua cuộc và quyết định trốn trong nhà.”

“Em cho rằng đó cũng là một khả năng.”

Tôi trả lời một cách an toàn để không chọc tức anh ta.

“Được rồi … Anh đoán việc đó sẽ khiến năm hai bị mất một số điểm.”

“Ý anh là thế nào?”

“Hmm, cách duy nhất để bù đắp cho sự vắng mặt của cậu ta, là bắt những người khác phải trả giá, phải không?”

Anh ta không trực tiếp trả lời câu hỏi của tôi mà tự lẩm bẩm một mình.

Sau đó, Hội trưởng khẽ giơ tay, ra hiệu cho tôi biết anh ta sẽ rời đi mà không ăn trưa.

“Năm hai sẽ bị mất điểm? Người khác sẽ phải trả giá …? Mình tự hỏi lời nói đó có nghĩa là gì…”

Có vẻ danh tiếng của Ayanokouji thực sự nổi ở khắp nơi. Một lần nữa tôi phải bày tỏ sự ấn tượng của mình tại hội thao hôm nay.

Khi cậu ta thông báo với tôi sẽ vắng mặt, tôi đã rất hồi hộp không biết chuyện gì sẽ xảy ra, nhưng hóa ra, Sakayanagi-san cũng vắng mặt thật.

Không nghi ngờ gì nữa, Ayanokouji đã làm gì đó để giữ chân Sakayanagi-san. Và kết quả được thể hiện rõ qua điểm số và thứ hạng của lớp A hiện tại.

Nếu đột nhiên lãnh đạo lớp không xuất hiện, không ngạc nhiên khi họ không thể phối hợp tốt với nhau.

Thật đáng tiếc, nhưng đây là một trận đấu nghiêm túc.

Tôi cần đảm bảo rằng mình sẽ giành được chiến thắng ngay khi có thể.

Chương 5 Phần 3:

Sau thời gian nghỉ trưa, Hội thao tiếp tục vào đầu giờ chiều.

Hơn một nửa số học sinh đã hoàn thành 5 hạng mục tối thiểu, còn với những người tin tưởng vào khả năng thể thao của bản thân, họ sẽ tiến tới hạng mục thứ 6 và thứ 7.

Lãnh đạo không xuất hiện, những học sinh lớp A như Matoba và Shimizu đang phải vật lộn với các lớp khác được dẫn dắt bởi Horikita và Ichinose, những người đang phân tích tình hình cuộc thi và các thí sinh tham gia từng phút một.

“Tiếp theo là phần thi bóng bàn 2 người tại nhà thi đấu. Satonaka đã báo trước rằng không có đối thủ mạnh nào cả.”

“Chúng ta phải tiếp tục giành thêm chiến thắng, ít nhất cũng không được phép kết thúc ở vị trí bét bảng.”

Việc Sakayanagi không tham gia đã khiến nhiều học sinh lớp A nản lòng, nhưng mặt khác, có nhiều người đã lấy nó làm động lực.

Họ từ bỏ cuộc thi đá luân lưu mà họ đã dự định tham gia, và nhanh chóng di chuyển sau khi biết giải đấu quần vợt đôi, sắp bắt đầu sau 10 phút nữa, cố gắng triệu tập những thành viên giỏi nhất có thể.

Ishizaki, người đang đi ngược chiều với hai học sinh lớp A, có vẻ hơi buồn bã, cậu ta tiến lại mà không nhìn về phía trước.

Shimizu di chuyển sang phải để tránh Ishizaki, nhưng cùng lúc đó, Ishizaki cũng lách người sang trái.

Shimizu cố né ra càng nhanh càng tốt nhưng không thể, và hai người họ đã va vào nhau. Vụ va chạm mạnh gấp đôi so với dự kiến, nó không thể xảy ra một cách tình cờ được.

Shimizu định lên tiếng sau khi nhận ra mình bị cố ý gây sự, nhưng ….

“Thằng kia! Mày đang làm cái đéo gì vậy ?!”

(Theo bản Eng thì họ gọi Shimizu là “he”, nên có vẻ đây là trai mặc dù tên nghe giống gái)

Trước khi Shimizu có thể phản ứng, Ishizaki đã hét lên và tiến về phía cậu ta.

“Mày không biết nhìn đường à?”

Shimizu từ lớp A và Ishizaki từ lớp D lườm nhau.

“Cậu mới là người không chú ý phía trước!”

“Hả? Mày … đang định giả làm nạn nhân đấy à? Vậy là mày cố ý sinh sự với tao?”

“Cái gì, không? Nhìn kiểu gì cũng thấy cậu mới là người cố tình đụng vào tôi. Đúng không?”

Shimizu kêu cứu và nhờ Matoba trợ giúp cho mình.

“Ah. Đúng là cậu đã không chú ý phía trước.”

“Tao không chú ý? Mày gọi đồng bọn để buộc tội hội đồng tao. Một lũ bẩn thỉu.”

“Bẩn thỉu? Đó rõ ràng là lỗi của cậu.”

“Hả? Tao á? Trong khi chúng mày mải nói chuyện và không nhìn thấy tao.”

Tranh cãi vẫn tiếp tục, và thời gian trôi qua mà không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy Ishizaki sẽ xin lỗi. Matoba biết họ là người đúng, nhưng đã khuyên Shimizu nên bình tĩnh.

“Kệ cậu ta đi. Tôi không quan tâm gã này.”

“Tôi không phục.”

“Tôi biết cậu đang cảm thấy thế nào. Tôi cũng vậy, nhưng chúng ta có những việc cần ưu tiên ngay bây giờ.”

“… Phải rồi.”

Matoba hiểu cảm xúc của Shimizu, nhưng không quên cũng nhắc nhở cậu ta rằng đang có một cuộc thi cần tham gia và giành chiến thắng.

Shimizu gật đầu, lườm Ishizaki rồi bỏ đi.

“Lần sau cậu nên cẩn thận hơn.”

“Ouch…”

“Hả?”

Ngay khi Shimuzu chuẩn bị đi ngang qua, Ishizaki đột nhiên nắm lấy vai trái cậu ta và nói.

“Nãy có hơi mải đôi co với chúng mày nên tao đã không nhận ra … Tao nghĩ mày đã suýt làm tao bị thương đấy.”

Trong một khắc, hai người kia không thể hiểu được những gì Ishizaki vừa nói, nhưng rồi họ nhanh chóng nhận ra, Ishizaki đã chuẩn bị một cái bẫy rẻ tiền cho họ.

Cả hai nhìn nhau và cười. Tuy nhiên, tình hình đột ngột thay đổi ngay sau đó.

“Mày làm cái gì ầm ĩ thế? Có chuyện gì, Ishizaki?”

“Ryuuen-san! Xin hãy nghe em! Hai thằng này đang cố gây sự với em!”

Ryuuen xuất hiện ngay khi mọi thứ bắt đầu căng thẳng.

“Vậy là Ryuuen cũng có liên quan? Đúng là một tên phiền phức. Không ngờ hắn lại dùng thủ đoạn trơ trẽn như vậy.”

“Mày đang nói cái đéo gì thế? Tao tới đây là vì thấy có chút náo nhiệt thôi.”

“Cậu đang đùa đấy à? Các cậu là người có tiền sử gây chuyện đấy.”

“Tiền sử á? Đúng rồi đấy, nhưng vậy thì sao nào?”

“Cậu không hiểu ý tôi à?”

“Mày biết không? Dù bọn tao có tiền án thì cũng không liên quan đến câu chuyện lần này đâu. Nếu thằng đệ ngây thơ của tao bị âm mưu của lớp A làm cho bị thương, thì đó sẽ là vấn đề lớn đấy. Làm sao mà tao có thể bỏ qua được chứ?”

“Cái gì mà ‘thằng đệ ngây thơ’ chứ? Cậu là người đã lệnh cho cậu ta gây sự đúng không? Dừng hành động này lại ngay, nếu không tôi sẽ gọi giáo viên …!”

“Kuku. Tất nhiên khi gặp rắc rối thì phải gọi giáo viên rồi. Nhưng mày không thấy điều đó khá buồn cười khi bọn tao mới là nạn nhân ở đây à. Tao sẽ giải thích cặn kẽ với giáo viên, vậy nên đừng lo lắng. Đúng không, Ishizaki?”

“Đúng vậy. Em là nạn nhân.”

“Nạn nhân cái quái gì? Rõ ràng cậu đang tham gia hội thao một cách không nghiêm túc, vậy thì việc ở lại thi đấu với cậu cũng không quan trọng đâu nhỉ? Đi gọi giáo viên đi, Shimizu.”

Matoba quyết định rằng việc này là không thể tránh khỏi và bảo Shimizu gọi cho giáo viên.

Shimizu vừa chạy đi đã quay lại ngay sau đó với vẻ mặt gay gắt.

“Có chuyện gì vậy? Giáo viên đâu?”

“Không, chuyện là…”

Shimizu không mang về một giáo viên mà là Hashimoto Masayoshi, bạn học cùng lớp với họ.

“Tôi thấy Shimizu chạy đi có vẻ vội vã nên tôi đã hỏi cậu ấy. Nếu gọi giáo viên tới thì náo động sẽ còn lớn hơn. Nếu nhất quyết làm rõ trắng đen, có khả năng cậu sẽ không thể tham gia cuộc thi.”

“Nhưng…”

“Tôi biết. Đừng quên đó là những gì Ryuuen muốn. Tốt nhất đừng nhúng tay vào.”

Với những lời chỉ dẫn nhẹ nhàng, Hashimoto đặt tay mình lên vai Shimizu.

“Tôi sẽ nói chuyện với cậu ta ngay bây giờ.”

“Tôi hiểu rồi. Hãy nhanh chóng giải quyết cậu ta đi.”

Matoba không còn lựa chọn nào khác ngoài việc giao lại cho Hashimoto, và quan sát từ một khoảng cách ngắn.

“Biết giữ chừng mực đi, Ryuuen.”

Hashimoto đã nghe đầu đuôi câu chuyện, cậu ta tiếp cận Ryuuen một cách bình tĩnh.

“Hửm? Chúng nó là người khởi xướng. Tao chỉ đang trả lại những gì chúng mày bị đẩy tới thôi.”

“Chắc chắn rồi. Nhưng nếu cậu không lùi bước, cả hai lớp sẽ gặp rắc rối. Chúng ta đều là những trụ cột của lớp trong hội thao, và việc này đang làm kìm hãm lực lượng chính. Tôi rất tiếc phải nói điều này, nhưng Ishizaki chỉ có thể mang về một kết quả nhất định thôi, phải không?”

Dù nhìn theo cách nào, rõ ràng phe Ryuuen là bên có lợi.

Hashimoto lợi dụng điểm này để kìm chân ngược Ryuuen, ép cậu ta nhanh chóng kết thúc cuộc cãi vã.

“Đừng kiêu ngạo thế chứ. Ngày hôm nay Ishizaki đã làm việc vô cùng chăm chỉ. Điều đó chứng tỏ rằng cậu ta có tiềm năng cạnh tranh ngang bằng với những trụ cột mà mày nói tới. Đúng không nào?”

“Dối trá.”

Hashimoto đã nhiều lần thấy Ishizaki đùa giỡn, không thể không cảm thấy ghê tởm.

‘Chết tiệt. Thằng này luôn gạt mọi lý lẽ ra rìa.’

Hashimoto biết mình không thể thắng trong một cuộc tranh luận kiểu này, nhưng cậu ta không thể cưỡng lại việc gãi đầu.

“Tuy nhiên, để làm rõ tình hình. Có phải chúng mày thực sự có ý định nghiền nát bọn tao tại hội thao lần này không? Và đó là lý do tại sao mấy thằng nhõi năm nhất cứ bám riết bọn mày như mấy con chó dại?”

Ryuuen đã sớm nhận ra rằng nhiều học sinh năm nhất có năng khiếu thể chất đang theo sát những trụ cột của lớp A để hỗ trợ họ thi đấu trong các cuộc thi. Tuy nhiên, cách làm này đã không cản được các lớp khác, và cho đến nay, số điểm lớp A kiếm về là ít hơn dự tính.

“Vì sự vắng mặt của công chúa, lớp tôi đang phải tuyệt vọng để tránh vị trí bét bảng. Nếu biến lớp cậu thành kẻ thù, chúng tôi sẽ không có cơ hội. Cứ coi như đây là Itamiwake đi.”

(Itamiwake là một thuật ngữ Sumo đề cập đến một trận đấu được tuyên bố là Hòa do chấn thương, hoặc ở đây là thiệt hại cho cả hai bên)

“Itamiwake?”

Thái độ của Ryuuen, dù hơi tục nhưng vẫn tương đối thân thiện cho đến bây giờ, đột nhiên thay đổi đáng kể, và nụ cười của cậu ta đã biến mất.

“Tao không biết chuyện gì đang xảy ra trong lớp A. Nhưng bọn tao là lớp D. Bọn tao đang phải làm mọi cách để leo lên từ đáy. Nếu mày nghĩ mấy lời vừa rồi có thể khiến mọi chuyện kết thúc thì mày nhầm rồi.”

Vẻ mặt của Hashimoto vốn được che đi bằng một nụ cười nhẹ, đã lặng đi trong giây lát khi Ryuuen trở nên nghiêm túc.

“Vậy thì tôi phải làm thế nào đây? Tôi phải đơn phương xin lỗi sao?”

“Đó chính xác là những gì tao đang đề cập. Tao không định tống điểm chúng mày đâu. Tất cả những gì tao muốn là một lời xin lỗi trân thành, phải không, Ishizaki?”

“Chắc chắn rồi. Tay em cũng bớt đau một chút rồi, một lời xin lỗi là đủ.”

Để phí thời gian chính là thiệt hại nặng nề nhất.

Sau khi xác nhận rằng không có khoản điểm hay yêu cầu đặc biệt nào, Hashimoto quyết định chấp nhận lời đề nghị.

“Cho tôi chút thời gian để thuyết phục Shimizu.”

“Nhanh lên đấy. Bọn tao sắp có một trận đấu khác rồi.”

Kể từ khi cuộc tranh luận bắt đầu, đã hơn năm phút trôi qua, gần như quá muộn để xin lỗi và đến khu vực thi đấu đúng giờ.

“Cậu đã nghe rồi phải không. Tôi biết cậu không phục, nhưng cậu nên thành thật xin lỗi ở đây.”

“Đừng có ngớ ngẩn. Cậu nói là cậu sẽ giải quyết hắn ta, vậy nên tôi mới im lặng lắng nghe. Không đời nào tôi phải xin lỗi cậu ta.”

“Tức là sẽ không phải một vấn đề lớn nếu lớp ta không thắng? Cậu có thể cố chấp cứu lấy lòng tự tôn của cậu và đứng lên vì bản thân trong tình huống này. Nhưng cậu có chấp nhận không nếu cuối cùng lớp ta chỉ thua họ 5 hay 10 điểm?”

“Chuyện đó…”

“Điều quan trọng bây giờ là giành được chiến thắng, đúng không? ‘Tôi cảm thấy có lỗi vì đã va phải người cậu.’. Chỉ vậy thôi.”

Một lời xin lỗi và cậu ta có thể ngay lập tức quay lại với cuộc thi.

“Mẹ kiếp! Tại sao tôi phải…”

Shimizu tỏ ra vô cùng bực bội, cuối cùng cũng hạ nhiệt và miễn cưỡng đồng ý, cậu ta bước tới xin lỗi Ishizaki.

“Chờ đã, Shimizu. Matoba cũng vậy. Cậu ta đã vu khống tôi đi không nhìn đường và đổ tội cho tôi.”

“Matoba…”

“Được chứ…?”

Hai người họ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đứng cạnh nhau và hơi cúi đầu trước mặt Ishizaki.

“Đó là lỗi của chúng tôi. Chúng tôi xin lỗi … Như vậy đã ổn chưa?”

Họ nhanh chóng cúi đầu và định rời đi, nhưng Ishizaki lập tức ngăn họ lại.

“Ryuuen-san, anh thấy thế nào? Em thực sự không cảm nhận được bất kỳ lời xin lỗi nào từ hai người này cả.”

“Trông giả tạo quá. Tao không thấy Ishizaki đã nhận được một lời xin lỗi đủ chân thành.”

“Cậu điên rồi à, Ryuuen? Tôi sẽ không lùi bước nữa.”

Hashimoto đã cố gắng thương lượng vì lợi ích của Shimizu, rồi cậu ta cũng kết luận rằng đây chính là giới hạn.

Hashimoto vội vàng chạy đến chỗ giáo viên, không còn lựa chọn nào khác ngoại trừ sự can thiệp của giáo viên.

Sau khoảng một phút, cậu ta quay trở lại với một giáo viên.

“Có chuyện gì xảy ra ở đây?”

“Thật…”

“Tôi chấp nhận lời xin lỗi của cậu.”

(Vì có giáo viên nên Ishizaki sẽ xưng hô thân thiện tí, làm màu cho deep)

Hashimoto định trình bày chuyện gì đã xảy ra, nhưng ngay trước khi cậu ta kịp làm vậy, Ishizaki đã chấp nhận lời xin lỗi.

“Xin hãy chấp nhận lời xin lỗi đó, Ryuuen-san. Em biết anh đã đứng ra can thiệp cho em, nhưng do em không đủ chín chắn để thừa nhận đó chỉ là một tai nạn nhỏ. Vì hai người này đã xin lỗi nên em muốn quyết định cho qua. Như vậy có ổn không? “

“Nếu mày thấy ổn thì tao cũng không cần bận tâm nữa.”

Ngay khi giáo viên đến, Ryuuen và Ishizaki đã cắt ngắn sự việc lại.

Hashimoto, người đã đưa giáo viên tới, cũng cảm thấy bối rối.

Người giáo viên nhìn thấy tình huống này và đưa ra kết luận.

“Hai em đã đụng phải Ishizaki và xin lỗi. Sau đó em ấy đã chấp nhận. Có đúng không?”

“Chuyện là …”

Shimizu cố gắng lên tiếng vì toàn bộ sự việc gần như đã bị gạt qua, nhưng Hashimoto đã ngăn cậu lại.

“Vâng. Đúng là như vậy…”

“Vậy thì tốt. Các em hãy tránh gây thêm rắc rối tại hội thao, được chứ?”

Hashimoto đẩy hai bạn tưởng chừng sắp bùng nổ vì tức giận, rời khỏi chỗ đó.

“Tranh thủ đi nhanh đi, trong khi giáo viên còn đang ở gần.”

Hai người họ liên tục quay lại trừng mắt với Ishizaki và Ryuuen, nhưng cuối cùng họ cũng hòa vào đám đông đang đi về phía sân thi đấu.

Cùng lúc đó Ryuuen cùng đồng bọn cũng rời đi.

Khi không còn ai xung quanh Hashimoto, cậu ta than thể một cách nặng nề.

“Hắn ta đã làm chuyện này trước mặt tất cả mọi người. Mình không nghĩ … mình muốn gây thù chuốc oán với hắn ta.”

Hashimoto cảm thấy bất an, nhưng cậu ta vẫn nói điều này với một nụ cười vui vẻ.

Chương 5 Phần 4:

03:00 chiều.

Chỉ còn chưa đầy 1 giờ nữa là hội tao năm nay sẽ chính thức khép lại.

Chúng tôi vẫn giữ vị trí dẫn đầu cho tới thời điểm này, nhưng cách biệt so với lớp D năm hai, lớp đang bám sát chúng tôi, chỉ là 17 điểm.

Sự kiên trì của đội đã vượt cả kỳ vọng, và tôi phải thừa nhận rằng chiến lược của Ryuuen-kun đang hoạt động hiệu quả.

Không có xung đột giữa những học sinh năm hai, và chúng tôi vẫn đang làm việc ổn thỏa như một liên minh.

Tuy nhiên, rất có thể sẽ xảy ra tình trạng rối loạn thứ hạng nếu lớp tôi không ghi được nhiều điểm hơn trong 1 giờ cuối cùng. Tôi đứng trong góc của nhà thi đấu, tập trung quan sát các cuộc thi còn lại, quy định và lịch trình của chúng.

Sau đó, Ibuki-san, không thèm che giấu sự khó chịu của mình, tiến đến chỗ tôi.

“Hãy đấu với tôi một trận khác!”

“Cậu nói mà không thấy kỳ à? Tôi đã thắng với tỷ số 2-1, không phải sao?”

“Là do tôi không tới kịp!”

“Tôi không quan tâm. Đó là lỗi của cậu vì đã không tới đúng giờ.”

“Tôi …! Tôi chỉ tới nhầm giờ …”

Vòng đấu thứ ba của chúng tôi chốt danh sách vào lúc 1:20 chiều.

Ibuki-san đã không thể tham gia vì cô ấy không tới kịp để báo danh. Tất nhiên, tôi cũng không vì vậy mà thi đấu dưới sức, mặc dù bỏ lỡ vị trí đầu tiên, tôi vẫn về thứ hai và kiếm được 3 điểm.

“Tôi biết cậu không hài lòng, nhưng theo ngôn ngữ thế giới này, đó được gọi là thua cuộc.”

“Một trận thắng, một trận thua! Mọi chuyện vẫn chưa được giải quyết!”

Những lời của Ibuki-san cứ văng vẳng bên tai tôi, và cô ấy không có ý định dừng lại.

“Tôi đã tham gia tổng cộng 9 cuộc thi. Chỉ còn 1 hạng mục nữa là …”

“Thế là được rồi! Hãy cho tôi biết cậu định tham gia hạng mục nào.”

“Nếu cậu muốn yêu cầu người khác một việc, cậu nên biết cư xử cho phù hợp…”

“Ugh!”

“Tôi đấu với cậu, Muốn hay không nào?”

“Ugh, làm ơn … Làm ơn … hãy đấu với tôi … một trận nữa!”

Cô ấy vừa nói vừa run lên vì tức giận, như thể một ngọn lửa sắp sửa phun ra từ miệng Ibuki-san.

“Cậu vừa lòng chưa?”

“Đúng vậy, tôi có cảm thấy tốt hơn một chút rồi.”

Tình hình thay đổi theo từng phút và các suất thi đấu đang được lấp đầy. Tôi nên đi theo kế hoạch ban đầu hay đặt mục tiêu đạt điểm cao hơn nữa?

“Bây giờ hãy trả lời tôi, cậu sẽ tham gia vào hạng mục nào?”

“Cậu có thể trật tự một phút được không?”

“Không!”

Ibuki-san hét lên khi cô ấy chĩa một ngón tay thẳng vào mặt tôi một cách đầy khiêu khích.

Tôi không muốn đối phó Ibuki-san ngay bây giờ, nhưng nếu tôi phớt lờ, cô ấy sẽ chỉ càng to tiếng hơn.

“Tôi đã định tham gia hạng mục chạy con thoi.”

“Chạy con thoi có phải cái trò chạy lòng vòng không ngừng cho đến khi bỏ cuộc phải không?”

“Đúng vậy. Nó còn được gọi là chạy bền khứ hồi.”

“Tôi nhớ hồi sơ trung tôi đã từng chơi qua rồi. Rất phù hợp cho trận đấu cuối cùng.”

Ibuki-san gật đầu hài lòng rồi chuẩn bị đi tới khu vực thi đấu.

“Tại sao cậu không đi?”

“Muốn tham gia thì cứ tự nhiên.”

“Không, chẳng lẽ cậu không định đi cùng tôi à? Sẽ chẳng có ý nghĩa gì nếu không đấu cùng một nhóm.”

“Tôi chỉ xem xét thôi chứ vẫn chưa quyết định.”

“Hả?”

“Thành thật mà nói, hiện tại hạng mục cuối cùng mà tôi muốn tham gia là bóng chuyền.”

“Bóng chuyền? Bóng chuyền cần 6 người 1 đội phải không? Rõ ràng cậu không thể tập hợp 6 người ngay bây giờ.”

Bóng chuyền là một trong những cuộc thi chỉ được công bố vào ngày diễn ra đại hội, một hạng mục có hai phần thi dành riêng cho nam và nữ, với sự tham gia của tất cả các khối lớp.

Tôi quyết định sẽ không gọi cho lớp, vì việc tập hợp tới 6 thành viên đủ năng lực là rất phiền phức, nhưng các đội đăng ký tham gia môn bóng chuyền có vẻ yếu một cách bất ngờ, như thể các lớp khác cũng nghĩ y như tôi vậy.

“Vẫn còn 3 suất và 10 phút nữa mới bắt đầu. Theo những gì tôi quan sát được, các đội cạnh tranh không có nhiều đối thủ đáng gờm. Sẽ rất đáng để từ bỏ cuộc thi chạy con thoi nếu giành chiến thắng trong hạng mục này. Trong một môn thi đồng đội mà các đội tạm bợ buộc phải thích nghi, phần lớn cơ hội thắng sẽ phụ thuộc vào những cá nhân xuất sắc trong đội hình. Chúng ta sẽ có xác suất thắng cao hơn nếu có thêm 1 hoặc 2 học sinh tự tin vào khả năng bản thân.”

“Vậy còn thứ mà tôi vừa tuyệt vọng yêu cầu thì sao?”

“Tôi e là cậu sẽ phải bỏ cuộc.”

Ibuki-san có vẻ kinh ngạc. Tôi tưởng cô ấy sẽ nổi giận lần nữa, nhưng cô ấy lại tỏ ra thất vọng và cam chịu.

Tất cả bắt đầu từ sự nhầm lẫn của Ibuki-san về thời gian đăng ký.

“Được rồi. Vậy thì tôi đoán trò chơi kết thúc tại đây …”

“Tại sao cậu không tham gia thi đấu bóng chuyền?”

“Tôi cần tới 5 người nữa để đấu được với cậu. Tôi không thể tập hợp từng đó người được. Tôi bỏ cuộc”

“Cậu không có bất kỳ người bạn nào à.”

“Nhưng cậu cũng không mà.”

“Tôi nghĩ nếu tôi kêu gọi, ít nhất sẽ có một vài người bạn sẵn sàng giúp đỡ tôi.”

“Tôi không quan tâm. Tôi tưởng sẽ giải quyết được ngay trong hội thao, nhưng xem ra phải đợi một khi khác.”

Tôi đã vượt qua thành tích giới hạn mà tôi tự đặt ra, nhưng không vì vậy mà tôi phải chiều ý cô ấy.

“Vậy cậu có định tham gia cuộc thi chạy con thoi không?”

“Thứ duy nhất tôi qua tâm là đấu với cậu. Tôi sẽ không làm không công cho Ryuuen.”

“Vậy thì tốt. Cậu ghi càng ít điểm, lớp của tôi càng gần chiến thắng hơn.”

Tôi nghĩ sẽ tốt hơn nếu để mọi thứ tiếp diễn mà không chọc tức Ibuki-san. Đó là những gì tôi nghĩ, nhưng vì một số lý do, cô ấy có vẻ không muốn rời đi.

“Còn chuyện gì nữa à?”

“Nếu câu không gom đủ người, không phải cậu sẽ tham gia chạy con thoi sao?”

Hạn chót để đăng ký thi đấu bóng chuyền là 2:20 chiều, còn của chạy con thoi là 2:25 chiều.

“Có vẻ cậu đã nhận ra phần mà tôi không đề cập tới. Tôi không biết là cậu cũng dùng được não đấy.”

“Im đi. Tôi sẽ đợi cậu thêm một lúc nữa.”

Tình huống xấu nhất là đội bóng chuyền không có đủ người, tôi và Ibuki-san sẽ phải sắp xếp một suất đăng ký chạy con thoi.

Hmm, như vậy cũng không quá tệ. Tôi đi tới khu vực cổ vũ để tìm một vài cái tên tiềm năng từ các nữ sinh trong lớp mình.

Nhưng nó không dễ dàng như vậy được, và thời gian cứ thế trôi qua.

Tôi nhận thấy Ibuki-san, người ngồi thụp bên cạnh tôi, đang ngáp.

‘Từ bỏ đi và tham gia chạy con thoi với tôi.’. Đó là những gì đã được viết lên mặt cô ấy.

“Ah ~ Không phải là Horikita-senpai và Ibuki-senpai đấy sao? Chúc mừng hai chị vì đã làm việc chăm chỉ, các senpai!”

Trong khi đang chờ một học sinh có thể mời, Ichika Amasawa-san, học sinh lớp A năm nhất đã gọi chúng tôi.

Cùng lúc đó, Ibuki-san đã lập tức đứng dậy và trừng mắt lườm Amasawa-san.

“Oh không. Trông chị thật là đáng sợ. Chị đang tới tháng à?”

Amasawa-san trêu chọc, nhưng không một chữ nào lọt vào tai Ibuki-san.

“Có vẻ cô vẫn còn suất thi đấu nhỉ, dám đấu với tôi không?”

“Hôm nay em chưa chơi được nhiều. Cũng không có nhiều cơ hội để chơi với chị vì chúng ta ở hai khối khác nhau mà, nhưng có ích gì đâu? Em nghĩ tốt hơn hết là không nên chơi. Đằng nào mà chị chả thua, senpai.”

“Cô nên biết ơn vì không cùng khối với tôi.”

“Chị vẫn cứng đầu như vậy nhỉ? Mà nhân tiện, hai chị đang làm gì ở đây thế? Nếu không thi đấu, hai chị có thể cổ vũ cho em đấy.”

“Vậy thì ngậm miệng lại và thi chạy con thoi với tôi thì sao?”

“Oh, chị định tham gia cuộc thi chạy con thoi à? Em đang…”

“Cô đây rồi.”

Kushida-san xuất hiện khi chúng tôi đang nói chuyện. Tôi tự hỏi liệu cô ấy có muốn gì từ tôi không, nhưng cô ấy thậm chí còn không nhìn tôi, mà chỉ tập trung vào Amasawa-san.

“Em tưởng có ai đang theo dõi em, nhưng hóa ra đó là Kushida-senpai nhỉ? Chị cần gì không? Nếu chị và Horikita-senpai thấy ổn, em sẽ lắng nghe những gì chị nói.”

“Horikita-san? Cô nói cái gì …”

Có vẻ Kushida-san đã quá tập trung vào Amasawa-san, đến nỗi không hề hay biết về sự hiện diện của tôi.

“Oh, em xin lỗi, Kushida-senpai. Bạn em đang gọi em rồi, em phải đi đây.”

Theo hướng tay Amasawa-san chỉ, tôi có thể thấy Nanase-san, một học sinh năm nhất khác, và 4 nữ sinh khác.

“Em đến nhà thi đấu là để tham gia môn bóng chuyền. Đây cũng là lần đầu làm chuyện ấy của em đấy ~”

Rõ ràng Amasawa-san có kế hoạch tham gia giải bóng chuyền.

Tôi đoán chắc đội nữ đó sẽ đi tiếp thôi, nhìn tình trạng mấy đội còn lại mà thấy nản.

“Vậy hẹn gặp lại chị sau. Chúc chị may mắn với môn chạy con thoi ~”

Sau khi tự ý xuất hiện và nói với chúng tôi mọi thứ em ấy muốn, Amasawa-san đi về đội của mình.

“Vậy là cô ta định tham gia cuộc thi bóng chuyền.”

Ibuki-san nói, trừng mắt nhìn theo bóng lưng Amasawa-san.

“Có vẻ vậy.”

“Vậy thì tôi cũng tham gia. Dù sao cậu cũng không thể gom được 5 người nếu không có tôi.”

“Hả?”

“Tôi nói là tôi sẽ tham gia. Tôi ghét việc phải hợp tác với cậu, nhưng đây là cơ hội để tôi đánh bại con nhõi năm nhất tự mãn đó.”

Nếu Ibuki-san sẵn sàng giúp đỡ, cô ấy sẽ là một nhân tố hoàn hảo.

“Đừng tự quyết định. Tôi chưa nói là sẽ cho cậu vào đội.”

“Hả? Cho đến giờ cậu vẫn chưa gọi được một người nào. Cậu tưởng mình có quyền lựa chọn à?”

“Điểm sẽ được chia đều trong các cuộc thi đoàn đội. Không phải tự nhiên tôi sẽ muốn lấp đầy chỗ trống bằng những thành viên trong lớp mình thay vì một người từ lớp khác sao?”

Dù lớp tôi đang có nhiều điểm hơn, nhưng lớp Ibuki-san vẫn đang theo sát ngay sau.

Nói cách khác, dù có thắng thì khoảng cách điểm cũng không nới rộng chút nào.

“Tôi không quan tâm. Tôi ổn miễn là có thể chứng kiến bộ mặt thất vọng của Amazawa.”

“Dù sao thì cũng phụ thuộc vào các thành viên khác. Lớp tôi phải chiếm tỉ lệ cao hơn.”

“Vậy tại sao cậu không cho tôi tham gia cùng?”

Kushida-san, người cũng đang dõi theo bóng lưng Amasawa-san, lên tiếng trong khi giữ nguyên ánh nhìn.

“Cậu định làm gì vậy, Kushida-san? Tôi không nghĩ cậu lại thay đổi quyết định của mình và giờ còn yêu cầu hợp tác với chúng tôi.”

Tôi thẳng thắn nói ra suy nghĩ của mình, và Kushida-san cũng không phủ nhận. Tuy nhiên, điều khiến tôi khó chịu là mắt cô ấy lại hướng về phía Amasawa-san, thay vì người đang nói là tôi.

“Tôi và con nhỏ năm nhất này, Amasawa, có chuyện cần giải quyết…”

(Kushida dùng kính ngữ với Horikita nhưng với Amasawa thì đéo)

“Với Amasawa-san …?”

“Cô cũng thế?”

Tôi và Ibuki-san lên tiếng cùng một lúc.

“Tôi sẽ không cho cậu biết lý do tại sao, nhưng tôi sẽ rất vui nếu được giúp cậu một tay và đáp lại sự ưu ái này.”

“Tôi ổn. Cậu là thành viên tuyệt vời và là tài sản lớn của lớp.”

Người ta vẫn thường nói kẻ thù của kẻ thù là bạn.

Và cứ như vậy, chúng tôi bắt đầu tập hợp một tổ đội.

“Nhưng em ấy chắc chắn sẽ là một đối thủ đáng gờm.”

“Hẳn rồi.”

Ibuki-san đã bắt đầu khởi động, xoay khớp tay khớp chân các thứ.

Amasawa-san nhìn cô ấy từ xa và cười khúc khích. Tôi và Ibuki-san đã được trực tiếp trải nghiệm Amasawa-san mạnh đến mức nào, nhưng tôi không biết chi tiết về những học sinh khác.

Tôi nhớ là khả năng thể chất của Nanase-san cũng tương đối cao, nhưng tôi không có ấn tượng gì về những người còn lại trong nhóm em ấy.

Tôi có thể nhớ tên của những học sinh đạt điểm A trên OAA, vì vậy tôi chắc chắn họ sẽ từ mức B trở xuống.

Vấn đề còn lại là chúng tôi vẫn còn thiếu 3 học sinh. Phân tích đối thủ là việc làm hữu ích, nhưng chúng tôi thậm chí còn chưa đáp ứng được yêu cầu tham gia.

“Điều kiện đối với 3 người còn lại là gì? Cậu không muốn họ đến từ lớp của Ryuuen-kun phải không?”

Kushida-san hỏi tôi về việc chọn người.

“Đúng vậy. Tất nhiên, tốt hơn hết là chúng ta nên gọi các bạn cùng lớp càng nhiều càng tốt. Nhưng ưu tiên vẫn là sức mạnh của cả đội.”

“Được. Vậy thì chờ một chút.”

Nói xong, Kushida-san rời khỏi chỗ chúng tôi.

“Được rồi, nhưng cô ta định làm gì? Việc tìm trợ giúp là không hề dễ dàng.”

Tôi và Ibuki-san đi theo Kushida-san khi cô ấy tiếp cận Rokaku-san, học sinh lớp A. Sau khi nói chuyện với cô ấy một lúc, bốn người chúng tôi tiếp tục gặp Fukuyama-san, người học cùng lớp với Rokaku-san.

Cuối cùng, chúng tôi đi tới khu vực cổ vũ.

“Cô gái đó là Himeno-san từ lớp Ichinose-san phải không?”

Bốn người chúng tôi nói chuyện mất vài chục giây, sau đó Kushida-san trở lại cùng với Himeno-san. Vậy là có thêm hai người lớp A và một người lớp C.

“Cậu ấy sẽ thi đấu bóng chuyền cùng chúng ta. Himeno-san không phải là một người chơi bóng chuyền giỏi, nhưng cậu ấy đã đồng ý tham gia cùng. Cứ để mọi thứ cho bọn tớ giải quyết, được chứ?”

Kushida-san nói với Himeno-san bằng một giọng tử tế. Dường như cô ấy đã bật chế độ mặt thân thiện thường ngày.

Tôi không thể giấu được sự ngạc nhiên của mình rằng hai học sinh lớp A đã rất nhiệt tình để giúp chúng tôi một tay.

“Bọn tớ cũng rất vội vì lớp tớ sắp thua, và nếu phải đối mặt với trường hợp tệ nhất, bọn tớ muốn để lại một vài đóng góp.”

Hai người họ nhìn nhau và gật đầu. Lớp họ đang chìm dưới đáy bảng tổng sắp, và họ muốn để lại một chút dấu ấn.

Nhìn thấu tâm lý đó, Kushida-san ngay lập tức nhận ra họ là những học sinh có tiềm năng Mặc dù tôi không thể nhớ đánh giá cụ thể của họ trên OAA, nhưng với tư cách là bạn của Fukuyama-san và Rokaku-san, có lẽ Kushida-san biết chắc khả năng thể chất của họ đến mức nào.

“Đây là điều mà cậu sẽ không bao giờ có thể làm được, Ibuki-san.”

“Im đi. Cả cậu cũng không tìm được ai mà.”

“Vẫn còn 5 hoặc 6 học sinh mà tôi có thể nói chuyện, nhưng … tôi nghĩ đây có lẽ là nhóm tốt nhất mà chúng ta có thể tạo ra lúc này.”

Dù sao đi nữa, 6 thành viên của đội bóng chuyền, những người bị nghi ngờ về khả năng tham gia của họ, đều có mặt ở đây.

Sự khác biệt về số lượng thành viên với lớp Ryuuen chỉ là 1 người. Mặt khác, chiến thắng trận đấu và kiếm được 10 điểm sẽ khiến tôi hài lòng hơn đáng kể so với việc tham gia chạy con thoi và chỉ kiếm được 2 hoặc 3 điểm.

Thực tế là dù có thua thì khoảng cách giữa lớp tôi và lớp D sẽ không bao giờ thu hẹp, đó cũng là một lợi thế cho chúng tôi.

Hai người chơi chủ công là tôi và Ibuki-san, cộng với hỗ trợ từ Kushida-san và những học sinh khác như Rokkaku-san và Fukuyama-san.

Mặc dù có một điểm yếu nhỏ về kỹ năng do sự bổ khuyết của Himeno-san, nhưng sức mạnh của cả đội là quá đủ để bù đắp.

Chương 5 Phần 5:

Chúng tôi đã thắng trận đầu tiên một cách dễ dàng và sau đó bắt đầu theo dõi trận đấu của đội Amasawa.

Nanase là người chủ động trong trận đấu. Với những bước di chuyển của mình, em ấy chiếm ưu thế trong cả tấn công lẫn phòng thủ, đồng thời áp đảo đối thủ và bọc lót cho đồng đội của mình.

“Nanase hoàn toàn là một ẩn số đối với tôi, nhưng cũng không tệ như tôi nghĩ, đúng không?”

“Hmm, còn về Amasawa-san, em ấy không hề giỏi như những gì tôi e ngại. Tôi đã nghĩ em ấy đang đùa khi nói rằng mình chưa từng chơi bóng chuyền trước đây, nhưng …”

Có thể Amasawa-san đang cố tình kìm chế bản thân, nhưng có vẻ không phải như vậy. Tất nhiên, sự thật này là một lợi thế, dù vậy, em ấy không nên là mối đe dọa nhiều đến vậy.

Đột nhiên, khuôn mặt của Ibuki-san trở nên nghiêm túc.

Chỉ trong một trận đấu không quá 10 phút, Amasawa đã thể hiện sự tiến bộ vượt bậc.

Không thể giải thích nó chỉ với sức mạnh thể chất của em ấy; hẳn là Amasawa-san cũng sở hữu khả năng thích ứng cùng cảm quan tốt.

Khi Amasawa-san bắt đầu cho thấy những gì em ấy thực sự có thể làm, Nanase đã định đoạt trận đấu bằng một cú đập bóng uy lực.

“Lần tới khi chúng ta chạm mặt nhau, có thể em ấy còn chơi hay hơn nữa.”

“Kể cả vậy thì dăm ba trận đấu cũng không mang lại nhiều kinh nghiệm đâu. Chúng ta có thể giành chiến thắng.”

Quá lạc quan là một điều nguy hiểm, nhưng Amasawa thậm chí không cần trực tiếp chạm vào bóng, Nanase đã có thể đưa toàn đội đến với chiến thắng.

Chúng tôi lần lượt loại từng đối thủ của mình và tiến vào trận đấu quyết định khi đồng hồ điểm 3:40 chiều.

Trong thi đấu thể thao, luật chơi không chính thức và một trận đấu chính quy rất khác nhau, Bóng chuyền cũng không ngoại lệ.

Luật chơi đã được tinh chỉnh, và để thắng trận đấu, chúng tôi phải dẫn trước 10 điểm hoặc có nhiều điểm hơn sau 10 phút thi đấu.

Nếu hai đội có cùng điểm số sau khi hết 10 phút, đội ghi điểm cuối cùng sẽ thực hiện giao bóng và trận đấu sẽ tiếp tục cho đến khi một trong hai đội vượt lên dẫn trước.

“Đã đến lúc tôi được chứng kiến cái bản mặt thất bại của cô rồi.”

“Thắng một trận bóng chuyền là tất cả mục đích sống của chị à, Ibuki-senpai?”

“Đầu tiên, tôi sẽ đánh bại cô trong môn bóng chuyền. Sau đó, tôi sẽ đánh bại cô trong mọi trận chiến.”

“Ahahaha. Nếu đó là thứ chị muốn.”

Amasawa-san không thực sự quan tâm đến những gì Ibuki-san đang nói, em ấy chỉ đi loanh quanh trong khi đợi trận đấu bắt đầu.

Amasawa-san cũng đáng quan ngại, nhưng Nanase-san là đối thủ nguy hiểm hơn.

“Để tôi làm chủ công, giống như trận trước. Tôi sẽ cày nát mặt sân của cô ta.”

Ibuki trở nên kích động hơn và tuyên bố lời thách thức.

Khả năng kiềm chế của Ibuki-san không tốt, nhưng không thể phủ nhận sức mạnh mà những cảm xúc đó của cô ấy mang lại. Khi trận đấu quyết định bắt đầu, Ibuki-san đã ghi 1 điểm với một quả giao bóng.

Ngay sau đó, Nanase-san đã gỡ hòa bằng một cú đập bóng.

Tôi nghĩ tình thế sẽ tiếp tục giằng co như vậy, nhưng bằng một cách nào đó, chúng tôi đã vượt lên dẫn trước 4-2.

Nanase-san có cùng đẳng cấp với tôi và Ibuki-san, nhưng đội của tôi lại tốt hơn một chút.

Vào giữa hiệp, khi chỉ còn 5 phút nữa, tình thế đã thay đổi.

Ibuki-san lùi lại 3 bước, phóng về phía trước, nhảy lên rồi đập một cú trời giáng.

Cho đến giờ, những cú đập như vậy đã mang lại cho chúng tôi rất nhiều điểm, nhưng Amasawa-san bất ngờ xuất hiện phía bên kia mặt lưới và chặn nó lại.

Không, em ấy đã ghi được 1 điểm sau pha ngăn cản đó. Quả bóng rơi xuống phần sân của đội tôi, và đội năm nhất được thêm 1 điểm.

“Thật không may, phải không, Ibuki-senpai? Nanase-chan, lối chơi đó lại được gọi là gì vậy?”

“Nó được gọi là ‘doshot’, tôi tin là vậy. Nhưng tôi không biết nhiều về nó lắm …”

(Doshot chắc là 1 thuật ngữ trong bóng chuyền, kiểu tấn công chớp nhoáng)

“Ồ, vậy là chúng ta đã biết về cách tấn công của Ibuki-senpai, từ giờ sẽ không có con cá nào lọt lưới nữa đâu!”

“Cô…! Chắc chắn lần sau tôi sẽ ghi điểm!”

“Bình tĩnh lại. Lần sau hãy chuyền bóng cho tôi.”

Sau đó đội tôi ghi thêm 1 điểm, tỉ số bây giờ là 5-3. Quyền giao bóng thuộc về chúng tôi.

Sau vài pha luân chuyển, quả bóng hướng về phía tôi.

Tôi hy vọng có thể tung một cú kết thúc ngay bây giờ, nhưng …

Nếu tôi đánh bóng ra ngoài, đối thủ sẽ nhận được 1 điểm, vì vậy tôi phải cẩn thận.

Còn nếu thực hiện quá đơn giản, đối thủ sẽ đáp trả.

Chúng tôi cần giữ hàng phòng ngự của mình đứng vững. Tôi chuyền bóng cho Ibuki.

“Lần này, hãy chắc chắn!”

Ibuki-san đổi nhịp và thực hiện bước hai bước, đồng thời tung ra một cú đập uy lực nhất kể từ đầu trận đấu này.

2 học sinh năm nhất thậm chí còn không thể chạm tay vào bóng. Nó đang cắm xuống đất, nhưng Amasawa-san đã kịp thời xuất hiện để đỡ nó.

Em ấy đỡ quả bóng với một tư thế hoàn mỹ, như thể đã biết chính xác điểm rơi trái bóng, và quả bóng bay vòng lên không trung.

Với mái tóc vàng phấp phới trong không khí, Nanase-san nhảy lên và đập một cú mạnh mẽ hướng về phía Himeno-san.

Khi Himeno-san vẫn còn đang đứng chôn chân, Kushida-san đã mạnh mẽ bước tới trước mặt cô ấy và cố gắng đón lấy quả bóng. Kushida-san đỡ bóng thành công nhưng không thể kiểm soát quỹ đạo quả bóng.

Đội năm nhất đã dần bắt kịp thế trận và san bằng tỉ số.

6-6. Còn khoảng 2 phút nữa là hết giờ. Với nhịp độ này, trận đấu có thể cần thêm thời gian phụ.

“Lần sau tôi chắc chắn sẽ làm được!”

Sau 2 lần bị Amasawa-san cản phá, Ibuki đã tự thề với bản thân rằng lần sau cô ấy chắc chắn sẽ ghi điểm.

Tôi ra hiệu cho đồng đội của mình và trở lại trận đấu.

Đội năm nhất luân chuyển quả bóng và lần đầu tiên đưa Amasawa-san vào vị trí có thể tung cú đánh dứt điểm.

“Cô nghĩ tôi sẽ để cô làm vậy sao !?”

Ibuki-san nhảy lên để cản phá, nhưng Nanase-san bất ngờ xuất hiện từ phía sau lưng Amasawa-san.

“Em lại gặp may rồi ha?”

Amasawa-san bật cười, rõ ràng em ấy chỉ đang nói đểu.

Họ đã lên kế hoạch để Nanase-san có thể tung cú dứt điểm ngay từ đầu.

Ibuki-san cố gắng với tay ra, nhưng cô ấy không thể chạm vào trái bóng.

Ngay khi nó sắp chạm sàn, Kushida-san lao người xuống và đỡ lấy nó, sau đó chuyền bóng.

“Ibuki-san!”

Mọi con mắt đều đổ dồn vào Ibuki-san, những học sinh năm nhất vội vàng tiến vào thế phòng thủ.

Amasawa-san đang chờ đợi một cú đập bóng từ Ibuki-san với một biểu cảm thoải mái.

“… Cái quái !?”

Ngay cả khi đã cố gắng rất nhiều, diễn biến của trận đấu vẫn không thay đổi.

Ibuki-san muốn tiếp tục thử, nhưng cô ấy đã nuốt lòng tự tôn của mình xuống và chuyền quả bóng đi.

Tôi đón nhận cơn thịnh nộ của Ibuki-san và giải phóng sức mạnh mà tôi đã tích trữ trong cơ thể cho đến tận bây giờ.

Tôi đánh một cú toàn lực về phía Nanase-san, người đã thấm mệt từ đợt tấn công trước đó; em ấy không thể kiểm soát quỹ đạo và nó nảy ra ngoài.

Nếu Nanase-san vẫn giữ thể trạng tốt, em ấy có thể xử lý một cách ổn thỏa.

Bây giờ, tỷ số là 7-6. Không còn nhiều thời gian, và chúng tôi đang dẫn trước 1 điểm.

Trận đấu sẽ kết thúc sau 1 phút nữa. Quyền giao bóng thuộc về chúng tôi.

“Oke đến lúc thể hiện rồi.”

Amasawa-san nói vậy, như thể em ấy không hề chơi nghiêm túc cho đến tận lúc này. Nanase-san dễ dàng chặn cú giao bóng của Ibuki-san.

Quả bóng bật ra và bay thẳng lên. Mọi con mắt đều đổ dồn vào trái bóng.

“Và mục tiêu của mình là…!”

Như thể Amasawa-san đang cố tình nói vậy, quả bóng đang hướng về phía tôi. Phản ứng của tôi quá chậm và dù cố gắng thế nào tôi cũng không thể với tới trái bóng.

Tôi nghe thấy âm thanh trái bóng đập xuống nền sân.

“Ra ngoài!”

Thật may là tôi đã không kịp chạm tay vào bóng; nó suýt soát nằm ngoài đường biên sân.

“Xin lỗi, Nanase-chan. Tớ đánh trượt rồi. Kiểm soát tốt trái bóng khó thật đấy.”

“Cúng khá suýt soát … Nhưng chúng ta không thể xem nhẹ tình hình được nữa.”

Sau pha giao bóng từ phía đội tôi, tiếng còi vang lên. Trong khoảnh khắc, Nanase-san tỏ vẻ đầy kinh ngạc khi thấy Amasawa-san, người chuẩn bị đập quả bóng về phía chúng tôi, đã đáp xuống sàn mà không cố vung tay xuống.

“Hết giờ rồi, mặc dù bây giờ mới bắt đầu có vẻ thú vị …”

Amasawa-san không hối tiếc vì trận thua, em ấy chỉ hạnh phúc vì được chơi bóng chuyền.

Sau đó tôi đã nói chuyện với Nanase-san một chút rồi rời khỏi sân đấu.

Dù thua nhưng đội năm nhất vẫn kiếm được điểm từ vị trí thứ hai.

Tất nhiên, là đội đứng nhất, chúng tôi nhận được nhiều điểm nhất.

“Tôi thấy hơi kỳ … Tôi không cảm thấy chúng ta đã thực sự giành chiến thắng.”

“Chúng ta đã bị dồn ép rất nhiều vào cuối trận. Tôi nghĩ kết quả sẽ khác nếu trận đấu còn tiếp tục.”

Lẽ ra chúng tôi phải thấy thư giãn sau chiến thắng, nhưng vẫn còn đó một sự không hài lòng. Dù vậy, về mặt kiếm điểm, đây vẫn là một trận thắng đậm, và là một trận đấu tuyệt vời để khép lại ngày hội thể thao của tôi.

Khi đang tự nói với chính mình, tôi nhận thấy nhiều người trong nhà thi đấu đang vỗ tay, mặc dù tiếng vỗ tay khá là thưa thớt.

Chương 5 Phần 6:

Hội thao đang dần đi đến những phần thi cuối cùng. Nhà thi đấu sôi động hẳn lên khi các trận chung kết nội dung đồng đội đang được tiến hành tại đây.

“Trận đấu sắp bắt đầu rồi, Sudou-kun. Cậu đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?”

Sudou và Onodera, hai người đã tham gia nhiều cuộc thi đấu cặp, giờ đang sắp sửa tiến vào trận chung kết ở môn quần vợt đôi nam nữ.

“Rồi…”

Sau câu trả lời không mấy nhiệt tình của Sudou, Onodera tiếp tục.

“Cậu có nghĩ chúng ta là cặp đối tác tuyệt vời không? Bọn mình đã tham gia 4 trận đấu cặp và thắng cả 4 trận. Tớ cá là tất cả mọi người trong lớp đều rất ngạc nhiên đấy.”

Dù đối thủ là học sinh cùng khối hay anh chị năm ba, hai người họ đều đánh bại hết cả, và giờ họ đang hướng tới chiến thắng thứ 5 liên tiếp.

Ngoài ra, xét tới thành tích cá nhân, Sudou đã thắng 9 trận. Cậu ta cũng đang hướng tới chiến thắng thứ 10 của mình.

Ngược lại, Onodera dù không đứng nhất cả 9 trận nhưng vẫn giữ thứ hạng cao.

“Nãy giờ cậu toàn nhìn vào học sinh năm nhất đó, có chuyện gì vậy?”

“Hừm?”

“Đó là Housen … Đúng không? So với một đứa năm nhất thì cậu ta trông to quá, có vẻ cũng khá mạnh mẽ. Nhưng tớ không nghĩ đó là điều khiến cậu bận tâm. Đã có chuyện gì xảy ra à?”

“Không có gì. Đừng lo.”

Cặp của Housen vừa thắng trận bán kết một cách dễ dàng, và đối thủ cho trận đấu tiếp theo của họ đã được quyết định.

Cả hai lơ đãng nhìn về phía Housen trong khi nói chuyện, nhưng sau đó, ánh mắt của Onodera lại hướng vào Sudou.

Cho đến giờ, Sudou luôn đối mặt với những thử thách với tâm thế thoải mái, nhưng rõ ràng lúc này cậu ta đang rất lung lay.

Hại người họ đã đi cùng nhau không chỉ ngày hôm nay, mà còn hầu hết thời gian chuẩn bị cho hội thao nữa.

Họ cùng nhau tới trường, cùng nhau đi ăn và cùng nhau luyện tập.

Vì vậy, Onodera biết cách nhận ra những thay đổi trong biểu cảm của Sudou. Cậu ta cũng có những điểm yếu của riêng mình.

Cậu ta thô bạo, dễ nổi giận và cũng dễ đọc vị. Vì những khuyết điểm này, đã có lúc Onodera cảm thấy bị kìm chân.

“Trận chung kết sắp bắt đầu rồi. Hai em hãy chuẩn bị sẵn sàng.”

Khi họ đang ngồi xuống và nghỉ ngơi, một giáo viên đi tới và thông báo.

“Vậy thì hãy nhanh chóng giành lấy chiến thắng này nào!”

Sudou và Onodera giả vờ như đang thư giãn.

Họ dè chừng Housen, nhưng không nghĩ nó lại rắc rối đến vậy.

“Được!”

Sudou và Onodera cầm vợt của họ lên và bước vào sân.

Các bạn cùng lớp cũng tới nhà thi đấu để cổ vũ cho họ, thậm chí khá nhiều người lớn cũng tỏ ra hứng thú với trận chung kết.

“Không khí đang trở nên náo nhiệt hơn nhỉ?”

“Ừ, gần giống một giải đấu thực sự rồi đấy.”

“Cảm giác căng thẳng này thật là phấn khích.”

Cả hai biết rằng họ là một cặp đôi mạnh mẽ, vì vậy họ không cần lo về việc thua cuộc. Nhưng…

“Tao chưa bao giờ nghĩ trận chung kết của tao lại có mặt mày đấy, Sudou.”

“Housen!”

Khi Housen đến gần tấm lưới và bắt đầu nói chuyện với Sudou, bầu không khí đã nhanh chóng thay đổi.

“Vậy mày nghĩ mày sẽ thắng được tao trong môn quần vợt? Tao sẽ rất vui khi được nghiền nát mày.”

Đồng hồ đã điểm và trận đấu đôi bắt đầu.

Ghi 4 điểm tính thắng 1 séc, tổng 3 séc, đội nào thắng 2 séc được tính thắng chung cuộc.

(Quần vợt tính mốc điểm cho 1 lần ăn là 0-15-30-40-điểm thắng)

Không cần giao bóng luân phiên, đội nào mất điểm sẽ là bên giao bóng.

Trận đấu mở màn bằng một cuộc tấn công điên cuồng từ Housen.

Housen với thể hình to lớn thực hiện những pha đập bóng quá nhanh để có thể đỡ, và đội Housen dễ dàng ghi điểm.

Mặt khác, những cú giao bóng của Sudou thiếu đi sức mạnh, và tỷ số nhanh chóng trở thành 40 - 0 sau chưa đầy 1 phút.

“Nhanh quá! … Không phải trước đây cậu đã từng tập luyện bộ môn này sao?”

Onodera hoảng sợ khi thấy quả bóng bị Housen giáng xuống sân với tốc độ kinh hoàng.

“Có chuyện gì xảy ra với cậu vậy, Sudou-kun? Đối thủ ghi điểm quá dễ dàng!”

“Mẹ kiếp!”

Sudou vung cây vợt như muốn đập nó xuống đất.

“Dừng lại, Sudou-kun!”

“Tsch!”

“Cậu cần phải bình tĩnh, nếu không chúng ta sẽ thua cuộc!”

“Nh…nhưng!”

Sudou không trút bỏ cảm giác thất vọng được vì không thể đập nát cây vợt của mình, cậu ta đang rơi vào trạng thái vô cùng căng thẳng.

Housen cười nhạo Sudou khi chứng kiến khung cảnh này từ phía bên kia sân.

“Tớ không phải kiểu thích tỏ vẻ tự mãn, nhưng cậu đang chơi tệ hơn trước đây rất nhiều.”

Onodera chỉ ra rằng chuyển động của Sudou đã trở nên thô cứng vì quá tập trong vào Housen trước mặt.

“Tớ không thể để cậu thực hiện cú giao bóng được.”

Onodera nhận bóng và để Sudou vào vị trí phòng thủ.

Dù không có kinh nghiệm chơi quần vợt, cô ấy vẫn thực hiện một đường giao bóng đẹp mắt, nhưng Housen đã nhanh chóng tiếp cận trái bóng và đánh trả một cách gọn gàng, như thể cây vợt là một phần của cánh tay cậu ta.

Sudou vung cánh tay cầm vợt của mình, nhưng bóng lại chạm vào trục cây vợt. Đội năm nhất dành được điểm thắng, và thắng trắng séc đầu tiên.

“Mày đáng thương thật đấy, Sudou. Bị tao hành như một con chó.”

Trong khi Housen thực sự tận hưởng trận đấu, thì cô gái cộng sự với cậu ta lại không giấu nổi vẻ mặt sợ hãi.

Housen đã tự mình xử lý mọi thứ, đây giống như một trận 2 đấu 1 hơn là một trận đấu đôi.

Trong séc đấu thứ hai, họ đã nghĩ Housen sẽ tiếp tục thực hiện những cuộc tấn công điên cuồng, nhưng không.

Đường bóng của Housen không còn nhanh như trước và có thể dễ dàng bị đáp trả.

Khi họ tưởng rằng cuối cùng thì Housen cũng thấm mệt, thì một chuyện bất ngờ đã xảy ra.

Housen tung ra một cú đập vợt nhanh và mạnh như bắn một viên đạn, đánh trái bóng thẳng về phía trước, nhắm vào Onodera.

Má của Onodera như đã nhòe đi, cô ấy lộ rõ vẻ đau đớn. Trong cơn choáng váng, cô ấy đánh rơi vợt xuống đất.

“Thằng chó, mày cố tình làm vậy có phải không !?”

“Hả? Chẳng phải đây là chuyện bình thường trong quần vợt sao? Tao phải cẩn thận để không đánh bóng ra ngoài. Mày thậm chí không biết điều đó à? Đừng có lắm lời.”

“Chết tiệt!”

Housen khẳng định tính hợp lệ trong hành động của mình.

Sau đó Onodera cũng vội vàng cầm vợt trở lại.

“Đừng lo cho tớ, chỉ là một vết xước thôi. Ngoài ra, cậu ta nói đúng. Có vẻ đó là chuyện bình thường trong quần vợt.”

“Thì sao chứ? Đây chỉ là hội thao thôi mà, không phải một trận đấu chuyên nghiệp.”

Sudou thực hiện một quả giao bóng khác, nhưng quả bóng đã đi lệch hướng.

(Trong quần vợt, bên giao bóng phải đánh bóng theo hướng chỉ định, chéo sân bên này giao bóng về chéo sân bên kia)

Cậu ta phải thực hiện giao bóng lại lần hai, Housen dễ dàng đánh trả nó. Đường bóng không quá nhanh nên Sudou cũng đáp trả một cách đẹp mắt.

Sau 2-3 đường bóng luân phiên, Onodera một lần nữa tiến về phía trước và đánh trả.

Housen ngay lập tức áp sát tấm lưới, vung tay xuống và đập quả bóng trở lại.

“Ah!?”

Onodera cứng người, không thể vung vợt trước quả bóng đã khiến cô khiếp sợ vài phút trước đó. Quả bóng vượt qua vị trí của cô. Sudou băng xuống và đánh quả bóng ngược về sân đối phương, nhưng những pha đập trả của Housen chỉ nhắm vào khu vực xung quanh Onodera, như thể cậu ta đang cố tình làm vậy.

Tỷ số lúc này là 40-30, nghiêng về đội Sudou.

Onodera đang phải vật lộn, cố gắng làm điều gì đó, nhưng cô ấy vẫn quá sợ hãi để có thể cử động. Khi thấy trái bóng hướng thẳng vào mặt mình một lần nữa, chân trái của Onodera bị trẹo và cô ấy ngã xuống.

“Onodera!”

Sudou chạy tới che chắn cho Onodera, người thậm chí không thể đứng dậy, và đánh trả quả bóng về bên sân Housen.

Trái bóng tiếp đất gần mép sân trước khi bay ra ngoài, và đội Sudou đã thắng séc thứ hai.

Tuy nhiên, thay vì cảm thấy vui mừng, Sudou lại càng tức giận hơn.

“Đủ rồi đấy! Mày không thể chơi công bằng được à !?”

“Tao phải nói bao nhiêu lần nữa đây? Cô ta chơi tệ đâu phải lỗi của tao. Mà là do chúng mày là lũ thất bại.”

“Bình tĩnh lại, Sudou-kun. Cậu nổi điên chính là những gì cậu ta muốn.”

Onodera phớt lờ Housen, và cố gắng trấn an Sudou.

“Tôi biết nhưng tôi không cho phép chuyện này xảy ra!”

“Ngay cả trọng tài cũng phải nghi ngờ mà. Nhưng Sudou-kun, cậu cũng đang nghi ngờ chính mình. Cậu hiểu ý của tớ đúng không?”

Housen thậm chí còn không quan tâm đến trận đấu, cậu ta chỉ muốn làm cho hai người kia đau khổ nhất có thể.

Mục tiêu là reo rắc nỗi sợ hãi cho Onodera và khiến cô ấy bị thương.

“Dù sao thì chúng ta cũng cần phải bình tĩnh.”

Bất chấp cơn đau, Onodera vẫn cố gắng khuyên nhủ Sudou.

Sudou, người đang tức đến mức phát sốt, trừng mắt về phía Housen, nhưng khi chứng kiến Onodera cau mày vì đau, cậu ta nhận ra mình phải làm gì.

Chân trái của Onodera đang được các bác sĩ chăm sóc.

“Thật không may … Tao đã để thua một séc. Nhưng lũ thất bại chúng mày sẽ phải chơi với tao thêm một séc nữa. Đây sẽ là địa ngục trần gian dành cho chúng mày.”

Housen ngáp ngược nhìn hai người, rồi bắt đầu nói chuyện với cộng sự của mình.

“Tên khốn đó … Nó cố ý thua, nó chỉ muốn chơi chúng ta đến cùng.”

Sudou nói với một giọng lo lắng trong khi nhìn vào chân của Onodera.

“Cậu không sao chứ?”

“Ừm, cũng tạm, tớ sẽ cố xoay sở. Nhưng, thật là thảm hại … Tớ sợ quá bóng đến nối bị trẹo chân vì cố gắng bỏ chạy…”

Tự cười bản thân, Onodera vỗ nhẹ vào bàn chân đã được dán băng của mình.

“Không phải cậu không có lý do. Tôi ghét thằng chó đó, nhưng tôi phải thừa nhận, nó giỏi trong việc này.”

Ngay cả Sudou cũng ngại những cú đánh mà Housen tung ra bằng cái cơ thể vạm vỡ đó. Cậu ta không khỏi hoảng sợ khi đối mặt với Housen.

“Tớ … tớ đã luôn đánh giá rất cao về cậu, Sudou-kun. Kể từ ngày đầu tiên tớ bước chân vào ngôi trường này.”

“Hả? Cậu đang nói cái gì vậy? Hãy lo cho cái mắt cá chân của cậu đi.”

“Nào, tớ đang bị thương mà, phải không? Tớ chỉ muốn thư giãn một chút thôi.”

“Cậu cứng đầu thế … Nhưng, những gì cậu nói là thật sao?”

“Mhm. Tuy nhiên, cậu lại nằm trong danh sách những người mà tớ không muốn dính líu. Hồi đó cậu khá là thô bạo …”

“Ừm…”

“Mọi người đã nghĩ xấu về cậu vì cậu không chịu học, nhưng tớ thực sự tôn trọng cậu, một người đã rất nỗ lực trong các hoạt động câu lạc bộ, và tớ quyết định hỗ trợ cho cậu. Cậu biết không, cậu rất mạnh mẽ và chăm chỉ đấy, Sudou-kun?”

“Cậu chắc chứ?”

“Tớ chắc. Những lúc tớ phải về muộn vì sinh hoạt tại câu lạc bộ, thi thoảng tớ lại đi qua nhà thi đấu. Lần nào tớ cũng ngó vào xem có ai đang trong phòng tập không. Tớ luôn thấy cậu tự mình dọn dẹp sân tập, và rất nghiêm túc với việc tập luyện của mình.”

“Cái gì, cậu đã nhìn thấy rồi à? Chuyện đó thật đáng xấu hổ…”

“Nhưng… Tớ nghĩ cậu sẽ không bao giờ được mọi người thực sự coi trọng nếu cứ tiếp tục như bây giờ.”

“…Oh?”

“Tớ không nói là mình không ưa điểm đó, nhưng sự thật là cậu quá dễ mất bình tĩnh. Nếu không thay đổi, cậu sẽ gặp rắc rối lớn vào một ngày nào đó.”

“… Chuyện đó…”

“Cậu nên sửa thói quen đó của mình đi.”

“Tôi … tôi hiểu rồi, nhưng …”

“Ngay cả trong thể thao, mất bình tĩnh cũng có thể dẫn đến thất bại, phải không?”

“Ừm, đúng là như vậy. Tỷ lệ ném 3 điểm của tôi có thể sụt giảm vì lý do đó…”

“Và tớ cũng vậy. Mỗi khi bực mình, tớ ép buộc bản thân phải đấu tốt hơn, nhưng cuối cùng mọi thứ chỉ càng tồi tệ.”

“Onodera, cậu cũng vậy ư?”

“Có một lần, sau khi để thua một trận đấu quan trọng, tớ chán nản và tức giận đến mức đấm vào tủ đựng đồ và khiến tay mình bị thương. Đó là khoảng thời gian tồi tệ.”

Onodera lè lưỡi một cách bông đùa, như thể xấu hổ về quá khứ của mình.

“Sau đó tớ đã nhận ra rằng nóng giận chẳng có ích gì, thay vào đó, nó chỉ làm tổn thương bản thân.”

“Vậy làm thế nào mà cậu có thể kiềm chế được?”

“Là nhờ một senpai của tớ đã dạy tớ một chút phép thuật!”

“Phép … Phép thuật?”

“Đúng vậy. Bây giờ tớ sẽ truyền nó lại cho cậu, Sudou-kun. Phép thuật để cậu gạt đi ngọn lửa bên trong mình.”

“Phép thuật đó, nó như thế nào?”

“Thực ra đỉnh điểm của cơn giận chỉ kéo dài có vài giây thôi. Vậy nên thay vì muốn hét lên, hãy hét lên một lần trong đầu, hít một hơi thật sâu rồi đếm nhẩm đến 10.”

“Vậy … Ý cậu là, tớ nên đợi 10 giây trước khi thực sự nổi giận?”

“Chính xác. Tớ nghĩ nó sẽ tạo ra sự khác biệt, hãy thử đi.”

“… Được.”

Sudou miễn cưỡng ghi nhớ những lời này vào đầu.

“Sudou-kun, tớ muốn hợp tác với cậu, bởi vì tớ tin tưởng cậu.”

“Onodera…”

Sau khi băng bó vết thương, Onodera kiểm tra tình trạng của mình một lần nữa và đứng dậy.

“Tớ thấy ổn hơn rồi. Dù có chuyện gì xảy ra thì séc đấu này sẽ quyết định tất cả. Nếu phải thua, chúng ta đã thua rồi. Nhưng khi đã bước tới tận đây, chúng ta chắc chắn sẽ thắng.”

“Đúng.”

Séc đấu thứ ba chính thức bắt đầu.

Housen tiếp tục nhắm vào Onodera, người đang chuyển động chậm lại do dính chấn thương. Ngay cả khi hành động đó khiến đội cậu ta mất điểm, Housen vẫn không có ý định dừng lại.

Đội Sudou đang dẫn trước với tỷ số 40-15.

Chỉ 1 trái nữa là đội Housen sẽ thua, nhưng cậu ta vẫn cố tấn công Onodera thay vì tập trung vào trận đấu.

Housen vung vợt, và lần này Onodera không thể né được nữa, quả bóng đập thẳng vào cánh tay trái khiến cô ấy co rúm lại vì đau.

“Mày gọi đây là một trận đấu thể thao à? Thằng khốn nạn ..!”

Ngay lập tức, Sudou nhớ lại phép thuật mà cậu học được từ Onodera trước đó.

Trong khi trừng mắt nhìn Housen, Sudou hét lên trong tâm trí.

‘10 giây .. Chỉ cần đợi 10 giây’

‘1 … 2 … 3 …’ Cậu ta hít thở thật sâu.

‘8 … 9 … 10 …’ Những lời Sudou muốn hét vào mặt Housen chợt tắt ngúm trong miệng.

Cơn giận không hoàn toàn biến mất, nhưng Sudou đã kịp bình tĩnh lại để nhìn nhận tình hình một cách khách quan hơn. Ánh mắt nghi ngờ của trọng tài, ánh nhìn Onodera, một trận đấu bắt buộc phải thắng, và thời gian còn lại.

Nếu Sudou một lần nữa định bổ nhào vào Housen, trận đấu sẽ bị dừng lại.

“Onodera, cậu có tin vào sức mạnh của tôi không?”

“… Tất nhiên. Đó là lý do tại sao tớ đang ở cạnh cậu ngay bây giờ, phải không?”

Sudou hít một hơi thật sâu và tung cú giao bóng hoàn mỹ nhất trong ngày. Housen đánh trả và trái bóng bắt đầu được luân phiên.

Cả hai đều tung những cú vợt đầy uy lực, không thèm nhường nhịn một chút nào.

Nhưng sau khi Housen đánh trả một đường bóng quá dễ xử lý, điểm quyết định được ghi khi Sudou đập trái bóng như ghim xuống phần sân đối phương.

“Yeahhhhh !!”

Giữ chặt cây vợt của mình, Sudou hét lớn đến mức vang vọng cả nhà thi đấu.

“Chúng ta làm được rồi! Chúng ta đã làm được rồi!”

Dù có lợi thế áp đảo và liên tục ăn miếng trả miếng vào cuối trận, Housen tỏ ra khó chịu sau khi thua những kẻ mà cậu ta cho là xếp dưới mình. Cậu ta đập cây vợt của mình xuống sàn và khiến nó gãy đôi.

“Chúng tôi thắng rồi, Onodera! Tất cả là nhờ có cậu!”

Sudou hào hứng chạy đến chỗ Onodera, và ôm chặt lấy cô ấy.

Trong khoảnh khắc, Onodera không thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra và hơi hoảng sợ.

“Ouch! Cậu đang làm tớ đau đấy, Sudou-kun!”

Sau khi Onodera hét lên vì bị kẹp chặt giữa vòng tay của Sudou, cậu ta mới bình tĩnh lại.

“Tôi xin lỗi!”

Bỏ chuyện điểm số sang một bên, Sudou rất vui vì cuối cùng cũng học được cách kiềm chế cơn giận, cậu ta đang có tâm trạng rất tốt.

“Chúc mừng chiến thắng của cậu, Sudou-kun.”

“Cảm ơn, Onodera. Nhưng nếu không có cậu thì một mình tôi là không thể.”

“Không đúng. Tớ thực sự đã kéo chân cậu…”

“Khi thấy cậu bị thương, tôi đã nghĩ là chúng ta thua rồi, nhưng cậu đã giúp tôi lấy lại được bình tĩnh.”

“Tớ hiểu rồi. Này Sudou-kun … Cậu có nghĩ chúng ta là một cặp đối tác tốt không?”

“Chắc chắn rồi! Tôi có thể dễ dàng tin cậy và hợp tác với cậu. Cậu thực sự là người giỏi nhất, Onodera. Tôi hy vọng Suzune đang chứng kiến chiến thắng này.”

Có quá nhiều khán giả xung quanh để có thể tìm kiếm Horikita.

“Suzune ..?”

“Hả? Ở đâu? Cô ấy ở đâu !?”

“Ah, xin lỗi, là tớ nhìn nhầm…”

“Vậy sao? Có lẽ cô ấy đang ở bên kia…”

“Sau buổi sinh hoạt câu lạc bộ lần tới, chúng ta đi ăn tối cùng nhau nhé.”

“Hả? Oh, sao lại không chứ? Nhưng quan trọng hơn, giúp tôi tìm Suzune với! Suzune, cậu đang ở đâu !?”

“Ahaha. Tớ không giúp được đâu.”

“Này, Sudou. Đừng nói với tao là mày nghĩ mình giỏi sau khi thắng một trò chơi như thế nhé? Mày sẽ thua nếu tao nghiêm túc ngay từ đầu.”

Mặc dù trận đấu đã kết thúc, Housen vẫn tiếp cận cả hai với vẻ mặt không phục.

“Tao muốn chơi với chúng mày thêm một chút, mang cái mặt lại đây.”

“Này, cậu kia…”

Onodera định đối mặt với Housen, nhưng Sudou đã nhanh chóng trấn an cô ấy.

“Trước đây tôi từng có chút xích mích với thằng này, tốt hơn hết là cậu không nên dính líu đến thằng đó.”

“Nhưng …!”

Sudou hiểu Onodera chỉ muốn giữ cậu ta tránh khỏi rắc rối. Cậu ta mỉm cười rồi đối mặt với Housen.

“Xin lỗi nhưng lần này tao không chơi với mày được nữa đâu.”

“Hả? Mày tưởng mày sẽ dễ dàng thoát được à? Chấp nhận làm bao cát của tao đi.”

“Tao đã nói rồi, tao không chơi!”

Sau khi bị từ chối một lần nữa, Housen nắm chặt tay và đấm thẳng vào bụng Sudou trong cơn thịnh nộ.

Cú đấm quá mạnh khiến Sudou khuỵu xuống mà không kịp chống tay.

“Sudou-kun!”

Sudou nhẹ nhàng đẩy Onodera ra và từ từ đứng dậy.

Ngay cả khi giáo viên gấp rút chạy đến, Sudou cũng nói là không có vấn đề gì cả.

“… Hừ. Tao biết mày là một thằng giỏi đánh đấm. Trước đó tao cũng có lỗi nên tao sẽ bỏ qua, nhưng nếu mày tiếp tục, tao sẽ đi gọi giáo viên.”

“Mày đùa tao đấy à? Tại sao mày không dám đánh trả, thằng hèn nhát !?”

“Tao cũng đang tự hỏi đây … Onodera, đi thôi.”

“Ư …ừm !”

“Đúng là một thằng khốn đáng chán. Từ giờ đừng có xuất hiện trước mặt tao nữa.”

Câu nói ‘đừng có xuất hiện trước mặt’ khiến Sudou an tâm hơn phần nào.

Cậu đoán rằng từ giờ trở đi, sẽ không còn rắc rối nào nữa nếu cậu ta không phải người tự ý khởi xướng.

Sudou thấy mọi chuyện có thể khác đi rất nhiều nếu cậu ta không để cơn giận kiểm soát mình như trước.

“Tôi phải cảm ơn Housen. Nhìn dáng vẻ của thằng đó, tôi có thể hiểu mình đã từng lồi lõm đến mức nào. Với cả, tôi cũng đã thử món phép thuật mà cậu chỉ cho tôi, nó thực sự có tác dụng. Nó khiến tôi phải tự hỏi bản thân ‘Suốt thời gian qua mình đã làm cái quái gì vậy?’… “

Sudou rất biết ơn về chiến thắng thứ 10 liên tiếp của mình.

Cậu ta biết ơn Onodera, nhà thi đấu này và cả đại hội thể thao.

Written on March 2, 2022