Y2 Vol 6 Mở đầu | Độc thoại Miyake Akito

part0000.png

part0001.png

part0002.png

part0003.png

part0004.png

part0005.png

00007.jpeg

Mở đầu

Tôi chưa một lần nghĩ mình là một người đặc biệt.

Tôi đoán mình là một kẻ bình thường không có ưu hay khuyết điểm gì nổi trội.

Tôi vẫn tiếp tục cuộc sống của mình như bình thường, đơn giản là thả trôi theo dòng đời.

Đôi khi tôi đã có những hành động tồi tệ, nhưng tôi cũng đã làm một số việc tử tế theo cách của riêng mình.

Tôi không phải một người tốt, và tôi cũng không phải một kẻ xấu. Nếu để đánh giá về bản thân, tôi sẽ là loại người như vậy.

Kể từ khi được sinh ra, tôi đã luôn dao động xung quanh ranh giới một con người không tốt cũng chẳng xấu.

Tuy nhiên, cho đến khi tôi bước vào Cao trung, điều này mới trở nên rõ ràng hơn.

Tôi chỉ tình cờ nghĩ tới việc tham gia CLB Bắn cung và xem nó như một cách để giết thời gian.

Không khác giơ tay đầu hàng là mấy, tôi lại tiếp tục cuộc sống của mình như bình thường.

Tôi không để ý tới những thứ lớn lao, và cuộc sống hàng ngày của tôi dường như cứ lặp đi lặp lại.

Có thể đó là một thói quen nhàm chán, nhưng tôi làm vậy vì nghĩ rằng nó sẽ dễ dàng hơn.

Có lẽ cũng vì lý do đó mà suốt khoảng thời gian nhập học, tôi không hề kết bạn với ai.

Tôi không cảm thấy cô đơn chút nào, nhưng một hoàn cảnh bất ngờ đã khiến tôi có thêm một vài người bạn mới.

Keisei, Kiyotaka, Haruka, Airi.

Mặc dù tính cả tôi thì cũng chỉ có năm người, nhưng tôi lại cảm thấy thoải mái một cách kỳ lạ khi ở cùng nhóm nhỏ đó.

Tôi có cảm giác rằng quãng thời gian trên ghế nhà trường còn lại sẽ trôi qua một cách yên bình với cả năm người chúng tôi.

Môi trường xung quanh có thể đã có nhiều biến chuyển, nhưng tôi vẫn là tôi. Đó là điều duy nhất mà tôi biết sẽ không bao giờ khác đi.

Bất chấp những kỳ vọng đó, một thay đổi lớn đã xảy ra.

‘Yêu một người nào đó.’

Tôi nghĩ rằng những cô gái thật dễ thương và xinh đẹp, nhưng tôi chưa bao giờ cảm thấy yêu một ai trong số họ.

Tôi tự hỏi từ khi nào mà mình lại bắt đầu xem hồ sơ của Haruka khá thường xuyên.

Và điều khiến tôi chắc chắn là khi kỳ thi đặc biệt Nhất thống diễn ra, đã có lúc Haruka sẽ phải đối diện với khả năng bị đuổi học.

Có một phần nào đó trong tôi không thể chấp nhận việc chúng tôi sẽ phải chia xa.

Cảm xúc chứ không phải logic, nó mới là ưu tiên hàng đầu đối với tôi vào lúc đó.

Tôi muốn bảo vệ cô ấy, ngay cả khi điều đó có nghĩa là phải bỏ rơi Airi, một thành viên trong nhóm mà tôi rất quan tâm, tương tự như cái cách cô ấy quan tâm đến tôi.

Tôi không biết cảm xúc này có chấp nhận được hay không.

Tôi đã ưu tiên người tôi muốn bảo vệ bằng mọi cách hơn là chuyện logic đúng sai.

Nhưng tôi không hối tiếc.

“Cậu sẽ cùng tớ báo thù chứ?”

Một giọng nói đã kéo tôi trở lại thực tại. Ánh mắt của cô ấy vẫn nhìn tôi vẫn như mọi khi.

Nhưng tôi lại cảm nhận được sự mạnh mẽ, dứt khoát và thù hận toát ra cùng một lúc.

Cô ấy có một sự quyết tâm không thể bị lay chuyển.

Tôi không trả lời thành tiếng.

Không, là tôi không thể trả lời.

Sự trả thù chắc chắn sẽ khiến các bạn trong lớp chúng tôi gặp rất nhiều rắc rối.

Cô ấy hẳn đã nhìn thấu cảm xúc của tôi, bởi vì sau đó cô ấy chỉ mỉm cười và bước đi, quay lưng lại với tôi.

Nếu là tôi của ngày trước, có lẽ tôi sẽ chỉ đơn giản là để cô ấy đi.

Đó là điều đúng đắn mà tôi nên làm.

Đúng, sẽ dễ dàng hơn rất nhiều nếu như ta chỉ lùi lại.

Tôi không biết rằng yêu một người lại có thể buồn tẻ, khó khăn và rắc rối đến vậy.

Tôi …

Tôi không quan tâm sau này sẽ có bao nhiêu người ghét tôi.

Cảm xúc của tôi không cho phép tôi để cô ấy đi một mình.

Ngày hôm nay, sau khi lễ hội thể thao kết thúc, tôi đã củng cố quyết tâm của mình và đưa ra một quyết định khó tin.

Written on March 2, 2022