Y2 Vol 8 Truyện ngắn

Kushida Kikyo - Mình điên con mẹ nó rồi

Ryuuen toan muốn đe dọa tôi, nhưng nhanh chóng bị Ayanokouji ngăn lại. Sau khi mọi thứ đã đâu vào đó...

"Tại sao ... cậu lại ở đây để cứu tôi? Điều đó không tốt cho Ayanokouji-kun mà, đúng không?"

Ayanokouji-kun rõ ràng không phải vô ý mà lại ngăn cản Ryuuen.

"Có dấy. Vì Kushida cô là nhân tài không thể thiếu của lớp. Dù tôi không có hành động gì đi nữa, tôi cũng không nghĩ Ryuuen có ý định vạch trần cô đâu, nhưng tôi không biết cô sẽ làm gì trong tương lai. Liệu cô có đang nhen nhóm mấy cái suy nghĩ ngu ngốc kiểu đuổi học bất cứ ai biết vết nhơ quá khức của mình như dạo trước không? "

“Chuyện này..."

Tất nhiên tôi sẽ ngẫm lại xem mình hời hợt và cẩu thả như thế nào. Nhưng tại sao tôi không thể kiềm chế tâm trạng của mình vào lúc này?

Những thất bại trong quá khứ của tôi đã dẫn đến tình trạng này, và nó không làm gì khác ngoài việc tạo ra một gánh nặng rất lớn cho tôi.

Nếu tôi bị lộ, tôi là người duy nhất gặp rắc rối. Tuy nhiên, lớp cũng sẽ mất đi một nhân vật đắc lực đóng góp cho lớp.

Tôi phải bảo vệ nơi trú ẩn của mình. Rõ ràng là tôi đang làm mọi thứ vì điều này, nhưng ...

"Cô không phải là đối thủ của Ryuuen. Nếu cô chủ động lao vào một trận chiến mà bản thân không thể xử lý và nhận lại sự thảm hại thì tôi gặp rắc rối rồi. Vì vậy, tôi mới phải ra tay."

Những lời này thật sự sự quá nhục nhã rồi. Nhưng — đó là sự thật ...

Ayanokouji-kun, cậu là ai? Thực ra ... cậu có thể làm được những gì?

Mặc dù Ryuuen luôn luôn tỏ thái độ xem thường nhưng việc hắn e ngại Ayanokouji-kun không khó để có thể nhận ra.

Không chỉ vậy, hắn thật sự đã bị Ayanokouji-kun trấn áp và chấp nhận lùi một bước.

"Chỉ là một học sinh không nổi bật"-ấn tượng đầu tiên này dường như đã có từ rất lâu rồi.

"Ít nhất là ở giai đoạn này, tôi không nghĩ Ryuuen là một kẻ thù mạnh."

Người đứng cạnh tôi nói những gì tôi không dám hay đúng hơn là không thể nói, điềm nhiên không chút biểu cảm.

Rõ ràng đây là điều nếu như bất kỳ ai khác nói ra sẽ bị xem là chém gió và trở thành trò cười với những người khác.

"Hả? Cậu..."

Sự hiểu biết của bộ não của tôi không thể theo kịp, chỉ cần trả lời như thế này đã là cố gắng hết sức rồi,

Nhưng thật sự xấu hổ và kinh tởm khi nhìn thấy bản thân mình trong một mớ hỗn độn như vậy.

"Dù sao, cô giờ sẽ không còn gặp bất cứ rắc rối nào với tên đó nữa đâu. Khuyên cô thật lòng, hãy trân trọng những gì mình đang có lúc này. Không chỉ bản thân cô mà là vì cái lớp này"

"Cậu làm tôi ngượng đó. Cả lớp có cần tôi đến vậy không?"

Tôi cảm thấy trái tim mình bị siết chặt lại, tôi cảm thấy sắc mặt của mình rất tệ.

Đổ mồ hôi lạnh? Nhịp tim dường như đã tăng lên một cách kỳ lạ.

"Còn 1 lý do nữa?"

"Gì cơ?"

"Tôi cảm thấy mình có thể hòa hợp với Kushida dám sẵn sàng nói ra những suy nghĩ của mình"

Hể ...? Cậu ta bị ngốc à?

"Đừng có đùa. Cậu vốn biết rõ bản chất thật sự của tôi như vậy rồi mà còn có thể nói ra được điều đó à?"

Tôi không muốn nghe bất kỳ từ khó hiểu nào nữa.

Rõ ràng là tôi không muốn nghe những lời này, chả hiểu sao tôi lại muốn cậu ấy nói những lời như vậy nữa. Sự mâu thuẫn này đang khiến đầu óc tôi quay cuống.

"Không đâu, tôi thích sự thẳng thắn đó của cô"

"Chuyện gì thế này ... Loạn thật rồi! Cậu có bị ấm đầu không, Ayanokouji-kun?"

Tôi muốn đáp lại với một nụ cười, nhưng tôi không thể.

Tại sao? Tại sao? Tại sao? Tôi không thể hành xử bình thường.

"Đó là sự thật. Có những người trên thế giới này cảm thấy thoải mái hơn khi cô thật sự là chính mình."

"Thôi đi-"

Bộ não của tôi hoàn toàn đóng băng.

Tôi không thể nhìn thẳng vào cậu trai trước mặt và chạy vào bức tường.

Chỉ để không thể nhìn thấy cậu ấy.

Không không không! Tôi đang làm gì vậy...! Tôi muốn bình tĩnh lại, nhưng tôi không thể!

Đừng nói là ... Không lẽ tôi đã yêu Ayanokouji-kun rồi sao?

Không thể nào. Không thể nào. Không thể, không thể ... Không thể!

Từ từ, Ayanokouji-kun đã từng bóp ngực mình rồi nhỉ?

Không, cái đó không tính được. Lúc đó là mình kéo tay cậu ấy chứ không phải cậu ấy chủ động….À mà cậu ấy có ý định rút tay lại không nhỉ?

Lúc đó tôi không nghĩ ra phương pháp nào khác ngoài phương pháp này, và càng không thể không làm được….Hồi đó tôi cứ nghĩ thế là ngầu

Dù sao mọi thứ bây giờ cứ loạn hết cả lên.

Bình tĩnh suy nghĩ xem nào, Ayanokouji-kun chẳng phải thừa sức để có thể rút tay lại dễ dàng dù tôi có kéo thế nào đi nữa

Tôi không thể nhớ mình đã nói gì vào thời điểm đó, cho dù đó là dấu vân tay trên đồng phục hay bất cứ thứ gì, bộ tên đó không nghĩ kiểu đây là một chuyện gì đó kinh thiên động địa sao?

"......Đừng nói là?"

Cậu ta chỉ đơn giản không bộc lộ chút cảm xúc gì ... Có khi nào cậu ta đang nghĩ thật may mắn khi có thể chạm vào ngực của mình không?

Kyaaa! Đứng là không biết xấu hổ mà

Đợi…đợi đã. Bình tĩnh, bình tĩnh. Hu ~ ha ~, Hu ~ ha ~.

Bỏ qua chuyện đã xảy ra trong quá khức ... Những cảm giác đang nảy sinh trong tôi mới là vấn đề lớn.

Tôi đang yêu một người sao ...? Chuyện này là không thể.

Mấy cái thứ tình yêu học đường nhảm nhí này… sẽ chẳng có lợi gì cho tương lai.

Vậy nên tôi mới quyết định không yêu đương lúc này.

Điều quan trọng duy nhất là phải luôn yêu chính mình. Vì hạnh phúc của bản thân, có thể sẽ có lúc tôi phải kết hôn trong tương lai, nhưng nhiều nhất, chỉ có vậy thôi. Nếu tôi nhận định rằng tốt nhất là tôi nên sống cuộc sống độc thân, thì tất nhiên tôi sẽ làm vậy. Vì vậy, tôi tuyệt đối không thể có tình cảm như vậy với cậu ấy được.

Gần đây, tôi trở nên yếu đuối vì những điểm yếu của tôi đã bị phơi bày ra với những người xung quanh.

Vừa mới lúc này thôi, nói không ngoa tôi chút nữa là siêu lòng trước hành động hiệp nghĩa của Ayanokouji-kun.

"Không sao, không sao..."

Phải luôn giữ cái đầu lạnh.

Cho đến nay, tôi vẫn quyết tâm hành động như một người bạn thân thiện của tất cả mọi người.

Đừng sa chân vào ma đạo. Ái tình suy cho cùng cũng thuộc về phàm trần tanh hôi, cái bẫy luôn hổi vô lượng kiếp .… Bình tĩnh lại nào.

Ôi, Lee Min ho…À nhầm, Ôi Ayanokouji-kun… Tại sao lại là Ayanokouji-kun chứ.

Ayanokouji-kun đang đợi phía sau, lẽ ra phải nhận ra sự bất thường của tôi.

Vì vậy, tôi sẽ quay lại và đáp lại cậ ấy một nụ cười, nói rằng mặc dù tôi hơi bức rức trong lòng nhưng không sao cả.

Đây là điều bình thường tôi luôn làm từ trước đến nay. Sau khi hạ quyết tâm, tôi quay lại.

"Chỉ là hơi chóng mặt thôi nhưng bây giờ thì ổn rồi! Không -!"

Lúc tôi quay lại và nhìn thấy khuôn mặt của Ayanokouji-kun, tôi đã dừng lại ở từ "không" trong "không sao đâu".

"... Có thực sự ổn không?"

Thật lòng thì giờ tôi trông đúng là chẳng ổn chút nào nên Ayanokouji-kun mới hỏi.

Đừng nhìn về hướng này! Không, không, đừng mà (yamate) ...!

Tôi thật sự bị cậu ta ám rồi.

Điều này - điều này là không thể!!

Yamamura Miki - Thay đổi nhỏ

Ngay từ sáng sớm, các học sinh năm 2 đã vui vẻ cùng nhau ném bóng tuyết.

Lúc này đây, tôi không thể nào ngăn được sự bối rối trong lòng.

Lẽ ra tôi phải sống một cuộc sống kín đáo, tĩnh mịch xa lánh chốn xô bồ.

Nhưng cậu ấy nhanh chóng nhận ra ra và nhẹ nhàng tiếp cận tôi.

"Trông có vẻ vui ha?"

Cậu ấy chủ động mở lời….

Lúc này trong tôi bắt đầu có sự thay đổi.

"Ừ, đúng vậy"

Ayanokouji-kun đáp lại rồi liếc nhìn đôi tay trần của tôi.

"Ồ------"

Tim tôi đập thình thịch, miệng thở ra hơi nóng.

"Chẳng lẽ lại quên đeo găng tay?"

"Vâng"

Sau khi trả lời như vậy, tôi không thể chịu nổi sự hồi hộp của việc nói dối và ngay lập tức thú nhận.

"Xin lỗi, chỉ đùa thôi. Mình có mang theo đây"

Tôi không thể suy nghĩ gì mà đã buột miệng nói ra.

"Không ngờ cô cùng biết đùa đấy, Yamamura"

Ayanokouji-kun nói với thái độ lạnh lùng, không có nụ cười trên môi.

"Chuyện này ... Có lẽ do đó là phong cách của mình không phù hợp chăng?"

Sau một hồi băn khoăn hỏi, cậu ta lắc đầu từ chối.

"Không, không sao. Dù sao thì nhóm này lập ra cũng chỉ là tiền đề để chúng ta từ từ phát triển mối quan hệ với nhau."

Tuyệt vời ... Sự bối rối trong lòng tôi không phải là ảo giác.

"Mình ----- Mình cũng nghĩ vậy. Mình luôn bị coi là người vô hình và bản thân mình cũng không muốn bị người khác chú ý. Nhưng Kushida-san, Nishino-san, Amikura-san…Mọi người trong nhóm đều quan tâm đến mình và coi mình như một phần của nhóm. Không chỉ các bạn nữ mà cả các bạn nam nữa. Nó khác hoàn toàn với những gì mình tưởng tượng trước đây. "

Chúng tôi đã nói với nhau rất nhiều.

Cứ như cả hai đang muốn nói hết ra những gì đã giữ trong lòng suốt một thời gian dài.

"Lúc đầu cứ tưởng chuyến đi này sẽ lâu lắm nhưng mới đó mà đã gần kết thúc rồi."

Tôi từng nghĩ chuyến đi này thật dài và chán.

Mục đích của nó với tôi đơn giản là để điều tra tình hình của kẻ thù.

Nhưng bây giờ, tâm trạng tôi lại vô cùng luyền tiếc và buồn bã.

Chabashira Sae - Bối rối nhưng cương quyết

"Tôi về phòng đây! Tạm biệt!"

Chie bất mãn bỏ đi sau vụ to tiếng gây rối vừa rồi.

Không ngờ một giáo viên như cô ta mà lại có hành động như thế .

"Tôi thực sự xin lỗi vì những gì đã xảy ra vừa rồi. Chie có vẻ không làm chủ được bản thân, có lẽ là do cô ấy hơi say."

Nếu không say chắc chắn cô ta sẽ không bao giờ tỏ thái độ như vậy, coi bộ tửu lượng vẫn tệ như ngày nào.

"Không sao đâu, em cũng không chấp nhất gì với cô ấy đâu. Dù sao lúc này cô ấy cũng không tỉnh táo."

Horikita nói với vẻ khách sáo.

"... Em cũng thẳng thắn quá đấy, Horikita"

"Cô có vẻ phiền muộn nhỉ, sensei?"

"Thành thật mà nói, tôi không thể không suy nghĩ về những chuyện đã qua. Lớp em và lớp của tôi ngày đó không hề giống nhau."

Tất nhiên, không chỉ các học sinh phải chịu trách nhiệm cho những gì đã xảy ra năm ngoái.

Đó cũng là trách nhiệm của giáo viên chủ nhiệm lớp đã không có động cơ muốn tiến lên lớp A ......

Nói cách khác, những gì tôi làm trước đó đã phần nào làm ảnh hưởng đến lớp của mình.

Nếu ngày đó tôi thật sự nhiệt huyết và nghiêm túc với chuyện này, biết đâu mọi thứ sẽ diễn ra sớm hơn.

Không .… có vẻ như tôi đã cường điệu hóa mọi thứ rồi.

Cho dù tôi không có làm gì đi nữa, thì lớp này hiện tại đang phát triển ngoài sức tưởng tượng rồi.

Lý do chắc chắn không gì khác ngoài sự hiện diện của người tên Ayanokoji Kiyotaka.

"Em không biết Ayanokouji thật sự còn ẩn giấu điều gì tuy nhiên với tư cách là một người bạn cùng lớp em không thể xem thường những gì cậu ta đã và có thể làm. Nhưng em không chỉ muốn chừng đó."

Lời nói đó như xoáy vào tâm can khiến tim tôi đập nhanh hơn một chút.

"Dù sao cậu ta là thanh bảo kiếm hiếm có mà chúng ta may mắn sỡ hữu, Chabashira-sensei. Chỉ có kẻ ngốc mới không khai thác nó một cách triệt để, đúng không? Sau cùng, chúng ta đều luôn muốn nhắm đến lớp A."

"Ừ. Tất nhiên là tôi cũng định như vậy."

Liệu việc lạm dụng những người có năng lực như cậu ấy có phải là một cái gì đó làm mất cân bằng trận chiến không?

Tôi không thể làm gì ngoài việc đứng đó bất động một lúc.

Điều này là quá bất công với học sinh từ các lớp khác, những người nghiêm túc trong việc cạnh tranh để leo lên cao hơn.

"Được rồi .… Tôi phải đến chổ Chie đã. Nếu tôi không qua đó thì chắc cô ấy sẽ uống đến ngu người mất."

Mặc dù vậy, Chie không thể hành xử một cách tùy tiện thế được.

Nếu bỏ qua cho cô ta lần này, cô ta sẽ được đà mà lần tới càng quá quát hơn, thậm chí vượt qua giới hạn của một người giáo vên.

Dù sao thì tôi cũng cố trấn an bản thân mình một chút.

Horikita Suzune - Cô còn muốn ngâm mình bao lâu nữa?

Kushida-san và tôi quay trở lại phòng thay đồ để tắm mát.

"Cô cùng may lắm đó, Horikita-san. Chà, nếu trận chiến kéo dài lâu hơn nữa thì tôi đã chiến thắng rồi."

"Chỉ có cô nghĩ thế thôi. Nếu cứ tiếp tục thì cô mới chính là người gục ngã mới phải"

Chuyện thắng hay thua với tôi không quan trọng, tôi chỉ đơn giản là để sự khiêu khích của Kushida-san ảnh hưởng đến mình.

Sau cùng thì bọn tôi gần như sắp chết đến nơi rồi, may mà có Ichinose-san ngăn chuyện này lại. Nếu không, tôi không biết chuyện gì sẽ xảy ra.

Tất nhiên cuối cùng tôi nghĩ mình là người chiến thắng. Ichinose-san sau khi làm điều đó đã được Ando-san gọi và sau đó rời đi.

"Đây, Horikita-san. Uống đi."

Kushida-sanđang quấn khăn tắm quanh người, đưa cho tôi chai nước khoáng lạnh.

"Hiếm khi thấy cô làm thế với tôi đó."

"Thôi nào. Tôi luôn quan tâm đến người khác mà, phải không?"

Cô ấy nói thêm với một nụ cười vui vẻ.

"Tai vách mạch rừng, tôi hy vọng cô cẩn thận về những gì mình nói."

Đúng vậy. Tôi phải nghĩ về điều đó, tôi không thể cứ tự nhiên mà giao tiếp Kushida-san như bình thường được.

"Dù sao thì Horikita-san lúc này hẳn đang rất khát phải không? Sau ngần ấy thời gian trong bồn tắm..."

"Hả? Tất nhiên là-"

"Uh-huh. Nếu trận đấu của chúng ta không bị gián đoạn, thì bây giờ có khi chúng ta cùng thăng luôn rồi. Tôi cũng có một chai sẵn rồi nên cô cứ uống đi”

Đùa nhau à, Kushida-san không có chai nước khoáng nào trong tay. Tức là ý cô ta muốn nói trận đấu vẫn chưa kết thúc…

"Đúng là có hơi tiếc một chút. Dù chưa thể phân định được ai hơn ai nên cứ xem như đây là một trận hòa, được không?"

"Cũng được. Mà cô mau uống di chứ. Tôi sẽ uống sau khi Horikita-san uống xong."

Cô ta hành động như thể bị Ibuki-san chiếm hữu. Tôi hơi cảm thấy khó chịu, cảm giác cứ như mình đang bị dắt mũi nếu nhận lời uống chai nước này vậy.

"Cô nên uống nó không sẽ mất nước đấy. Tôi sẽ tự mua để uống."

Tôi không định lấy chai nước khoáng, và Kushida-san cũng không nhận. Kết quả là không ai trong chúng tôi uống nước mà chỉ nhìn nhau.

Cuối cùng, cả hai chúng tôi rời khỏi bồn tắm lớn và tôi đến một nơi vắng vẻ để thưởng thức những món đồ uống tuyệt vời khác.

Written on December 9, 2022